File "Ngac-nhien.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN/_Nam_B/2012/CN XIV TN B/Ngac-nhien.htm
File size: 11.18 KiB (11450 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
NGẠC NHIÊN</title><base target="main"><meta name="keywords" content="Chúa Nhật XIII Thường Niên Năm B; suy niệm, tinmung.net, DongCong, "><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
-->
</style>
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font face="Arial, Helvetica, sans-serif" size="2" color="#FF0000">Chúa Nhật XIV Thường Niên Năm B</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
NGẠC NHIÊN</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<span style="font-size: 8pt; font-style: italic; font-family:Arial,sans-serif" lang="EN-US">
Sưu tầm</span></td></tr><tr>
<td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; ">
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: 12.0pt; margin-left: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif; color: black">Người ta
thường nói “không nơi đâu đẹp bằng quê hương”, “ta về ta tắm ao ta, dù
trong dù đục ao nhà vẫn hơn”. Khi nói những điều đó là người ta muốn
minh chứng rằng: bất cứ ai cũng yêu mến quê hương, yêu mến nơi sinh
trưởng, nơi chôn nhau cắt rốn của mình. Đây là xét về tình cảm cá nhân
mỗi người dành cho quê hương, còn về chính quê hương, đối lại với cá
nhân, tức là tình cảm của những người đồng hương dành cho cá nhân, thì
phải chấp nhận chân lý bất hủ của Chúa Giêsu trong bài Tin Mừng hôm nay
là “không một ngôn sứ nào được chấp nhận tại quê hương mình”. Đây cũng
là một quan niệm cố hữu bình dân: “Bụt nhà không thiêng”. Chúa Giêsu đã
tuyên bố chân lý bất hủ này về chính bản thân Ngài tại quê hương
Nagiarét của Ngài.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: 12.0pt; margin-left: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif; color: black">Ngài trở về
quê hương Nagiarét sau hơn một năm đi giảng dạy khắp nơi. Hôm ấy đúng
vào ngày Sabat, mọi người đến hội đường để nghe đọc Kinh Thánh và nghe
diễn giảng. Chúa Giêsu cũng vào đây để dự phụng vụ lời Chúa. Hôm nay,
sau bài đọc, như luật cho phép, Ngài diễn giảng lời Chúa. Kết quả: dân
chúng không nhậnä ra Ngài là ai và họ khinh khi Ngài, họ có thái độ hiểu
lầm Ngài, hiểu lệch lạc về con người của Ngài. Bởi vì Ngài nói như một
người có uy quyền, như bậc thầy nói với học trò, như một người muốn gây
dựng cho mọi người lòng tín nhiệm nhau để tiến tới tin nhau. Điều Ngài
dạy vượt mọi khuôn phép cổ truyền đến nỗi mọi người phải thắc mắc.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: 12.0pt; margin-left: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif; color: black">Nghĩa là trước
những lời giảng dạy của Chúa Giêsu, dân làng Nagiarét ngạc nhiên, vì họ
thấy Ngài không đi học ở trường lớp nào mà sao lại có những lời lẽ khôn
ngoan, cao siêu, mới lạ. Mặt khác, họ thấy Ngài chỉ là con bà Maria và
bác Giuse thợ mộc, bản thân Ngài cũng chỉ là một anh phó mộc, mà sao có
thể đảm nhận chương trình đại sự của Thiên Chúa được? Họ không thể ngờ
được giữa bụi đất lại có kim cương, họ không thể hiểu được nơi Chúa có
hai bản tính, họ không thể nhận ra yếu tố Thiên Chúa và con người, hữu
hạn và vĩnh cửu, trời và đất, hạnh phúc và đau khổ giao hòa lại trong
một thực tại duy nhất, là nơi con người Chúa Giêsu. Đó là điều làm cho
họ vấp phạm, họ khinh thường Chúa và không thiết nghe lời chân lý của
Ngài.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: 12.0pt; margin-left: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif; color: black">Nói rõ hơn,
dân làng Nagiarét đã ngạc nhiên về Chúa Giêsu khi thấy Ngài giảng dạy
một cách khôn ngoan, thông thái và có thẩm quyền, nghĩa là họ vừa thán
phục vừa kinh ngạc. Nhưng vì biết quá rõ về Chúa: thợ mộc, con thợ mộc,
từ thán phục kinh ngạc họ chuyển sang thái độ bỡ ngỡ, nghĩa là kinh ngạc
nhưng nghi ngờ. Càng nghĩ đến thân thế, nguồn gốc, địa vị xã hội và họ
hàng Ngài, họ càng thấy khó chịu, nên họ có vẻ châm biếm khi gọi Ngài là
thợ mộc. Một người như vậy mà có thể là ngôn sứ, là Đấng Mêsia ư? Trăm
lần không, ngàn lần không, và họ đã bị vấp phạm, có nghĩa là bị xúc động
mạnh vì bị chạm tự ái. Họ không thể công nhận một người như thế làm ngôn
sứ, làm Đấng Mêsia của họ, cho dù Ngài ăn nói giỏi hay làm được phép lạ
cũng thế. Từ đó, sự hiện diện của Ngài khiến họ không thể chịu nổi.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: 12.0pt; margin-left: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif; color: black">Dân làng
Nagiarét ngạc nhiên về Chúa, và Chúa cũng ngạc nhiên về họ, Ngài ngạc
nhiên vì họ cứng lòng tin, kiêu căng và cố chấp. Chính thái độ kiêu
căng, cứng lòng đó đã làm tê liệt năng lực làm phép lạ của Chúa như Tin
Mừng đã quả quyết: “Ngài không thể làm được phép lạ nào tại đó vì họ
cứng lòng tin”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: 12.0pt; margin-left: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif; color: black">Chúa Giêsu
ngạc nhiên vì dân làng Nagiarét cứng lòng tin, ngày nay chắc Ngài vẫn
còn phải ngạc nhiên hơn nữa vì sự cứng lòng tin của nhiều người Công
giáo, vì dù sao người Công giáo cũng phải biết Chúa rõ hơn dân làng
Nagiarét. Dân làng Nagiarét tưởng rằng họ biết rõ Chúa, nhưng kỳ thực họ
biết rất hời hợt, thiển cận, chẳng hạn: ngay nơi sinh của Chúa họ cũng
không biết, họ cứ tưởng Ngài sinh ra và lớn lên ở chính Nagiarét, một
làng nhỏ bé, nghèo nàn. Nhiều người Công giáo cũng thế, đi đạo vì truyền
thống gia đình, vì sinh ra trong gia đình Công giáo, giữ đạo vì thói
quen, cho nên tưởng rằng biết Chúa, biết đạo lý, nhưng kỳ thực không
biết gì hay biết không được bao nhiêu. Thế nên, mỗi người cần suy nghĩ:
Chúa có ngạc nhiên về đức tin non yếu của chúng ta, về sự hiểu biết Chúa
quá ít, hiểu biết về Kinh Thánh, giáo lý quá ít, và nhất là có phải Chúa
rất ngạc nhiên về cách sống của chúng ta không?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: 12.0pt; margin-left: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif; color: black">Đàng khác, bài
Tin Mừng hôm nay còn đặt ra cho chúng ta một điều nữa cần suy nghĩ, đó
là từ chối hay đón nhận Chúa là thái độ hoàn toàn tự do của con người.
Người ta có quyền chối bỏ cũng như có quyền chấp nhận. Thiên Chúa không
áp đặt ai hay cố tình đưa ai vào một thế triệt buộc nào đó. Nhưng thời
nào cái quyền tự do kia cũng là con dao hai lưỡi khiến phải đề phòng,
người khôn ngoan bao giờ cũng dè dặt.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: 12.0pt; margin-left: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif; color: black">Giả như chúng
ta thử đặt mình vào số những người có mặt trong hội đường Nagiarét hôm
ấy để nghe Chúa, chúng ta sẽ phản ứng thế nào? Chúng ta có quyền trách
dân làng Nagiarét quá vội vàng hoặc tiếc thay cho họ vì họ đã bỏ lỡ cơ
hội ngàn vàng. Nhưng nếu suy nghĩ kỹ, chúng ta sẽ tự trách mình, và còn
tiếc nuối biết bao cơ may trong đời chúng ta đã đánh mất vì quan niệm
hay cái nhìn hẹp hòi của chúng ta.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: 12.0pt; margin-left: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif; color: black">Nói rõ hơn,
thái độ từ khước Chúa Giêsu một cách hấp tấp, hồ đồ, chỉ vì thành kiến
của dân làng nagiarét. Thái độ đó nhắc nhở chúng ta kiểm điểm về cách
chúng ta phán đoán và đánh giá trị người khác, chúng ta cũng đã nhiều
lần phán đoán hay đánh giá người khác hoặc vội vàng, hấp tấp, hồ đồ,
hoặc không trung thực vì thành kiến, vì tự ái, vì ganh tị, đôi khi còn
bài bác, dèm pha nữa. Chúng ta hãy kiểm điểm và sửa chữa lại tật xấu này
để mối tương giao của chúng ta với mọi người được tốt đẹp hơn. Chúng ta
hãy nhớ: người hay phán đoán, nhất là phán đoán hồ đồ, không sống được
với ai, không chơi được với ai, và cũng không ai dám chơi với họ, họ bị
mất niềm tin nơi mọi người.</span></td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center"> </p>