File "Chuyen-doi-thuong.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN/_Nam_B/2012/CN XIV TN B/Chuyen-doi-thuong.htm
File size: 13.77 KiB (14096 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
CHUYỆN ĐỜI THƯỜNG</title><base target="main"><meta name="keywords" content="Chúa Nhật XIII Thường Niên Năm B;  suy niệm, tinmung.net, DongCong, "><style>
<!--
	.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
-->
</style>
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font face="Arial, Helvetica, sans-serif" size="2" color="#FF0000">Chúa Nhật XIV Thường Niên Năm B</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
	CHUYỆN ĐỜI THƯỜNG</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
		<span style="font-family: Arial,sans-serif">Trầm Thiên Thu</span></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; text-align:justify">
		<h2 style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-weight: normal"><font size="3">Chúng ta vẫn thường 
		nói: <i>“Giòi từ trong xương giòi ra”</i>. Nghĩa là người ngoài có biết 
		“chuyện kín” của gia đình thì cũng do chính các thành viên trong gia 
		đình đó “xì” ra. Chứ đèn trong nhà chưa tỏ làm sao ngoài ngõ đã hay?</font></span></h2>
		<h2 style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-weight: normal"><font size="3">Chuyện đời thường có 
		những chuyện rất bình thường nhưng cũng lại… rất khác thường!</font></span></h2>
		<h2 style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-weight: normal"><font size="3">Một thần khí đã nhập 
		vào Tiên tri Êdêkien đúng như lời Chúa phán với ông và làm cho chân ông 
		đứng vững, vì trước đó Thiên Chúa đã báo: <i>“Hỡi con người, hãy đứng 
		cho vững, Ta sắp nói với ngươi đây” </i>(Ed 2:1). Ngài gọi ông là “con 
		người”. Và Ngài chỉ nói thôi mà con người phải chuẩn bị tinh thần trước 
		kẻo run sợ. Thiên Chúa phán với ông: <i>“Hỡi con người, chính Ta sai 
		ngươi đến với con cái Ít-ra-en, đến với dân phản nghịch đang nổi loạn 
		chống lại Ta; chúng cũng như cha ông đã nổi lên chống lại Ta mãi cho đến 
		ngày nay”</i> (Ed 2:3). “Dân phản nghịch” đó cũng là chính chúng ta. 
		Thiên Chúa gọi chúng ta là “những đứa con mặt dày mày dạn, lòng chai dạ 
		đá”, và chính Thiên Chúa sai Tiên tri Êdêkien đến thông báo cho dân 
		chúng biết những lời “Đức Chúa là Chúa Thượng phán dạy”. Thiên Chúa nói:
		<i>“Chúng vốn là nòi phản loạn, chúng có thể nghe hoặc không nghe, nhưng 
		chúng phải biết rằng có một ngôn sứ đang ở giữa chúng”</i> (Ed 2:5). 
		Ngài hoàn toàn cho chúng ta tự do, nghe hay là tùy ý, nhưng vẫn phải 
		nhận biết những “dấu chỉ” mà Ngài cho phép xuất hiện, đôi khi các “dấu 
		chỉ” đó rất bình thường nên chúng ta dễ coi thường và bỏ qua.</font></span></h2>
		<h2 style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-weight: normal"><font size="3">Chúng ta chỉ là những 
		phàm phu tục tử, đôi khi có mắt mà như không tròng, mặc dù hằng ngày 
		chúng ta vẫn “ngước mắt hướng nhìn lên Chúa, Đấng đang ngự trên trời” 
		(Tv 123:1), và “như mắt của gia nhân hướng nhìn tay ông chủ, như mắt của 
		nữ tỳ hướng nhìn tay bà chủ, mắt chúng ta cũng hướng nhìn lên Chúa là 
		Thiên Chúa chúng ta, tới khi Ngài xót thương chút phận” (Tv 123:2). Rất 
		tha thiết khi cầu xin cho chính mình. Có khi chúng ta ích kỷ ngay trong 
		lúc cầu nguyện!</font></span></h2>
		<h2 style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-weight: normal"><font size="3">Quả thật, không có Chúa 
		thì chúng ta chẳng làm được trò trống gì (x. Ga 15:5). Mà ai trong chúng 
		ta có làm được gì “khác” hoặc (có vẻ) “hơn” người một chút thì cũng 
		chẳng được người khác công nhận, thậm chí còn bị ghen ghét và bị miệt 
		thị. Tệ hại thay là người đó bị chính thân nhân và bạn bè xa lánh. Cuộc 
		sống đời thường cho chúng ta thấy có những người khi “ra ngoài” thì được 
		nhiều người khâm phục và ca tụng, nhưng khi về quê nhà thì bị dân làng 
		và người thân nhìn bằng nửa con mắt. Thế cũng may lắm rồi, chứ người đó 
		còn bị chê trách và xa lánh! Là con người, tất nhiên họ cũng không thoát 
		khỏi những lúc cô đơn và buồn não lòng, thậm chí họ không dám làm gì 
		thêm. Thế nên họ đêm ngày than thở với Chúa: <i>“Dủ lòng thương, lạy 
		Chúa, xin dủ lòng thương, bởi chúng con bị khinh miệt ê chề; hồn thật 
		quá ê chề vì hứng chịu lời nhạo báng của phường tự mãn, giọng khinh 
		người của bọn kiêu căng”</i> (Tv 123:3-4).</font></span></h2>
		<h2 style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-weight: normal"><font size="3">Tuy nhiên, con người 
		cũng rất dễ kiêu căng và tự mãn, vì kiêu ngạo là “mối tội” hàng đầu 
		trong bảy mối tội. Người ta dễ ảo tưởng và kiêu ngạo hơn nếu có được 
		chút tài năng bẩm sinh (thiên phú) nào đó, đặc biệt là được ơn Chúa, vì 
		họ cứ tưởng mình hơn người, là “cái rốn” của vũ trụ, là niềm mơ ước của 
		người khác. Vì thế, rất cần liệu pháp để chữa kiêu ngạo là khiêm nhường:
		<i>“Khiêm nhường chớ kiêu ngạo”</i> (Kinh “Cải Tội Bảy Mối”).</font></span></h2>
		<h2 style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-weight: normal"><font size="3">Thánh Phaolô tâm sự: <i>
		“Để tôi khỏi tự cao tự đại vì những mặc khải phi thường tôi đã nhận 
		được, thân xác tôi như đã bị một cái dằm đâm vào, một thủ hạ của Satan 
		được sai đến vả mặt tôi, để tôi khỏi tự cao tự đại”</i> (2 Cr 12:7). 
		Chính thánh nhân tự thú: <i>“Đã ba lần tôi xin Chúa cho thoát khỏi nỗi 
		khổ này”</i> (2 Cr 12:8). Nhưng Chúa vẫn “làm ngơ”, và còn quả quyết với 
		thánh nhân: <i>“Ơn của Thầy đã đủ cho anh, vì sức mạnh của Thầy được 
		biểu lộ trọn vẹn trong sự yếu đuối”</i> (2 Cr 12:9a). Mạnh mà yếu; yếu 
		mà mạnh. Thiên Chúa luôn có những kiểu “ngược đời” kỳ lạ. Cảm nhận được 
		điều đó, Thánh Phaolô nói: <i>“Tôi rất vui mừng và tự hào vì những yếu 
		đuối của tôi, để sức mạnh của Đức Kitô ở mãi trong tôi”</i> (2 Cr 
		12:9b). Thánh nhân hãnh diện nói thêm: <i>“Tôi cảm thấy vui sướng khi 
		mình yếu đuối, khi bị sỉ nhục, hoạn nạn, bắt bớ, ngặt nghèo vì Đức Kitô. 
		Vì khi tôi yếu, chính là lúc tôi mạnh”</i> (2 Cr 12:7-10).</font></span></h2>
		<h2 style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-weight: normal"><font size="3">Một lần nọ, Đức Giêsu 
		về quê quán của Ngài, có các môn đệ đi theo. Đến ngày sa-bát, Ngài bắt 
		đầu giảng dạy trong hội đường. Nhiều người nghe rất đỗi ngạc nhiên về 
		những lời nói khôn ngoan của Ngài, cho nên họ bàn tán: <i>“Bởi đâu ông 
		ta được như thế? Ông ta được khôn ngoan như vậy, nghĩa là làm sao? Ông 
		ta làm được những phép lạ như thế, nghĩa là gì?”</i> (Mc 6:2). Họ hỏi 
		nhau vậy vì họ không muốn tin vào những gì họ chứng kiến tỏ tường, vả 
		lại họ biết tỏng Chàng Giêsu kia là ai. Còn ai trồng khoai đất này! Đúng 
		vậy, Chàng Giêsu chỉ là con trai Bác thợ mộc Giuse và Cô Maria, gia đình 
		nghèo rớt mồng tơi ai mà không biết, còn là anh em họ của mấy anh chàng 
		Giacôbê, Giôxết, Giuđa và Simôn, và là anh chị em với bà con lối xóm chứ 
		ai xa lạ.</font></span></h2>
		<h2 style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-weight: normal"><font size="3">Làm sao mà tin được, 
		làm sao mà coi trọng được, làm sao mà tâm phục khẩu phục khi Chàng Giêsu 
		đã từng sống ở cái làng Nadarét nhỏ bé, từng làm mộc với Bác Giuse, từng 
		chơi đùa với họ chứ? Vì thế, họ dè bỉu Ngài, khinh miệt Ngài, và cuối 
		cùng, “họ vấp ngã vì Ngài” (Mc 6:3).</font></span></h2>
		<h2 style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-weight: normal"><font size="3">Đức Giêsu biết họ nghĩ 
		gì nên nói với họ: <i>“Ngôn sứ có bị rẻ rúng thì cũng chỉ là ở chính quê 
		hương mình, hay giữa đám bà con thân thuộc, và trong gia đình mình mà 
		thôi”</i> (Mc 6:4). Ngài nói nhẹ nhàng mà thâm thúy quá, xoáy vào tận 
		đáy lòng người. Chuyện đời thường như thế vẫn hằng ngày xảy ra khắp nơi, 
		từ thôn quê tới thành thị, từ người nhỏ tới người lớn, từ thường nhân 
		tới người có chức tước, từ người học ít tới người học nhiều, từ người 
		đời tới người có niềm tin tôn giáo,… Chúng ta vẫn nhìn nhau bằng những 
		“ánh mắt mang hình viên đạn”, dành cho nhau những lời nói “sắc như dao 
		cau”, với những động thái “giết người không cần dao”,… Một phần cũng vì 
		“con gà tức nhau tiếng gáy”.</font></span></h2>
		<h2 style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-weight: normal"><font size="3">Thánh Mác-cô kể: <i>
		“Ngài đã không thể làm được phép lạ nào tại đó, chỉ đặt tay trên một vài 
		bệnh nhân và chữa lành họ”</i> (Mc 6:5). Chúa Giêsu còn “bó tay” trước 
		động thái của những người đồng hương huống chi chúng ta, những người 
		không đáng xách dép cho Ngài!</font></span></h2>
		<h2 style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-weight: normal"><font size="3">Từ cổ chí kim, thời nào 
		cũng vậy, nhưng có lẽ ngày nay người ta coi trọng bề ngoài và “nặng” về 
		vật chất hơn. Người nghèo nói chẳng ai nghe, có nói đúng cũng hóa sai; 
		người giàu nói gì cũng được lắng nghe, có nói sai cũng hóa đúng. Tục ngữ 
		Việt Nam nói: <i>“Cả vú lấp miệng em”</i>. Người giàu có thể biến đen 
		thành trắng, có tội thành vô tội, thậm chí biến dạng cả công lý! Có thể 
		nghèo không là tội nhưng là “vạ”. Tục ngữ Việt Nam so sánh: <i>“Văn hay 
		chữ tốt không bằng ngu dốt lắm tiền”</i>. Một sự thật quá phũ phàng!</font></span></h2>
		<h2 style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-weight: normal"><font size="3">Chúa Giêsu nói đúng và 
		làm hay, nhưng chỉ vì “tội nghèo” nên không ai thèm nghe, thậm chí còn 
		bị người ta lấy đá ném, bị kết án tử và chết nhục nhã trên thập giá. 
		Chính Ngài cũng lấy làm lạ khi thấy “họ không tin” (Mc 6:6). Chúng ta là 
		môn sinh, là tôi tớ, là bụi tro, tất nhiên cũng không thoát khỏi sự 
		khinh ghét của người khác!</font></span></h2>
		<h2 style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font size="3">Lạy Chúa, xin giúp chúng con biết chân nhận tài năng và 
		công sức của người khác, đừng bao giờ ghen tỵ với người khác. Xin Chúa 
		giúp chúng con luôn biết sống khiêm nhường và yêu thương, tất cả để tôn 
		vinh Ngài mà thôi, đồng thời giúp chúng con đừng bao giờ tỏ ra chút gì 
		kiêu căng tự mãn, dù chỉ là động thái nhỏ nhất. Chúng con cầu xin nhân 
		Danh Thánh Tử Giêsu Kitô, Thiên Chúa cứu độ của chúng con. Amen.</font></h2>
		</td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center">&nbsp;&nbsp; <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</td></tr></table><p style="text-align: center">&nbsp;</p>

PHP File Manager