File "Chu-giai-cua-William-Barclay.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN/_Nam_B/2012/CN XIV TN B/Chu-giai-cua-William-Barclay.htm
File size: 13.86 KiB (14190 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
CHÚ GIẢI CỦA WILLIAM BARCLAY</title><base target="main"><meta name="keywords" content="Chúa Nhật XIII Thường Niên Năm B; suy niệm, tinmung.net, DongCong, "><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
-->
</style>
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font face="Arial, Helvetica, sans-serif" size="2" color="#FF0000">Chúa Nhật XIV Thường Niên Năm B</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
CHÚ GIẢI CỦA WILLIAM BARCLAY</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<span style="font-size: 8pt; font-style: italic; font-family:Arial,sans-serif" lang="EN-US">
WILLIAM BARCLAY</span></td></tr><tr>
<td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; ">
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: 12.0pt; margin-left: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<b><span style="color: black">KHÔNG ĐƯỢC TÔN TRỌNG NƠI QUÊ HƯƠNG</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: 12.0pt; margin-left: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="color: black">Khi trở về Nagiarét Chúa Giêsu đã tự đặt mình
vào một trường hợp chịu thử thách nghiêm trọng. Ngài đang trở về thành
phố quê hương, chưa có ai chỉ trích Ngài nghiêm khắc cho bằng những
người từng quen biết Ngài từ thời thơ ấu. Ngài không hề có ý trở về quê
quán cách riêng tư, chỉ thăm lại ngôi nhà và những người thân thuộc cũ.
Ngài trở về với các môn đệ của mình, nghĩa là Ngài về quê với tư cách
một Rabbi. Các Rabbi vẫn đi đây đi đó trong xứ với nhóm môn đệ của họ.
Với tư cách Rabbi, Ngài đã trở về cùng với các môn đệ.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: 12.0pt; margin-left: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="color: black">Ngài vào hội đường và dạy dỗ. Người ta không
hào hứng tiếp nhận lời giáo huấn của Ngài, trái lại còn tỏ vẻ thù địch.
“Họ vấp ngã vì Người”. Họ tức giận vì một người xuất thân từ một bối
cảnh xã hội như Chúa Giêsu, lại nói năng và hành động như vậy. Sự quá
quen thân thường làm phát sinh thù ghét sai lầm. Họ không chịu nghe
những gì Ngài nói, vì hai lý do:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: 12.0pt; margin-left: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<b><span style="color: black">1/ Họ bảo nhau “Ông này không phải bác thợ
sao?”.</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: 12.0pt; margin-left: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="color: black">Từ dùng chỉ thợ mộc là tekton. Tekton có
nghĩa là một thợ làm đồ gỗ, nhưng không chỉ đơn giản là một thợ làm đồ
gỗ mà thôi, nó còn có nghĩa là một nghệ nhân, một người làm nghề thủ
công tinh xảo. Homer đề cập đến tekton như người đóng tàu, cất nhà, xây
đền đài. Đời xưa và cả ngày nay nữa, tại nhiều nơi, trong một thị trấn
nhỏ hay làng mạc, người ta có thể tìm ra một người thợ thủ công có thể
làm bất cứ việc gì, từ việc đóng chuồng gà đến việc cất nhà, người ấy có
thể xây tường dặm vá mái nhà, sửa khung cửa. Đó là thợ thủ công với ít
dụng cụ hoặc chỉ tay không, với một số tối thiểu công cụ thô sơ nhất, có
thể làm được bất cứ việc gì. Chúa Giêsu là người như thế, sở dĩ người
làng Nagiarét khinh dể Chúa Giêsu vì Ngài là một công nhân, một người
thợ. Ngài là một người bình thường, một thường dân, một con người chất
phác.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: 12.0pt; margin-left: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="color: black">Một trong những lãnh tụ quan trọng của phong
trào công nhân là Will Crooks. Ông sinh ra trong một gia đình rất nghèo,
ký ức đầu tiên ông ghi nhận là hình ảnh mẹ ông đang khóc vì không biết
lấy gì để ăn trong bữa ăn sau. Ông bắt đầu làm việc trong một lò rèn,
lương hàng tuần là năm hào. Ông trở thành một tay thợ giỏi, dũng cảm và
ngay thẳng nhất thời bấy giờ. Ông tham gia việc chính trị ở ngay thị xã
và trở thành chủ tịch đầu tiên của phong trào Lao động thị xã Luân Đôn.
Nhiều người rất bất mãn khi Will Crooks thành chủ tịch tại Poplar. Ngày
nọ, trong đám đông, một mệnh phụ dè bỉu ông “Người ta bầu Will Crooks
làm chủ tịch á, anh ta chỉ là dân thợ tầm thường mà thôi”. Một người
trong đám đông, chính là Will Crooks, đã quay lại bỏ nón ra và nói:
“Hoàn toàn đúng, thưa bà, tôi chỉ là một dân lao động”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: 12.0pt; margin-left: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="color: black">Dân chúng ở Nagiarét khinh dể Chúa Giêsu chỉ
vì Ngài là một công nhân tầm thường, với chúng ta thì đó là vinh quang
của Ngài, vì nó có nghĩa khi Con Thiên Chúa xuống thế gian, Ngài không
hề đòi hỏi một miễn trừ nào. Ngài bằng lòng nhận lấy cuộc đời tầm thường
với tất cả những công việc tầm thường. Những may rủi về gia thế, giàu
nghèo và phổ hệ chẳng có gì quan trọng đối với nhan cách cả. Chúng ta
cần cảnh giác đối với sự cám dỗ đánh gía một người căn cứ vào bề ngoài,
vào những cái tạm thời nay còn mai mất, chứ không căn cứ vào giá trị nội
tại nơi chính người ấy.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: 12.0pt; margin-left: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<b><span style="color: black">2/ Họ nói “Không phải đây là con bà Maria
hay sao?</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: 12.0pt; margin-left: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="color: black">Không phải chúng ta đều biết rõ anh em ông ta
sao?” Sự kiện họ gọi Chúa Giêsu là con bà Maria cho chúng ta biết có lẽ
Giuse đã qua đời. Từ đó, chúng ta hiểu được một trong nhiều điều bí ẩn
của đời sống Chúa Giêsu. Ngài chết lúc chỉ được ba mươi ba tuổi, nhưng
Ngài không lìa bỏ Nagiarét trước năm ba mươi tuổi (Lc 3,23). Tại sao
Ngài lại trì hoãn lâu đến thế? Tại sao Ngài vẫn nán lại Nagiarét trong
khi cả thế gian đang chờ đợi cứu rỗi? Có phải vì Giuse đã chết sớm và
Chúa Giêsu phải đảm nhiệm việc nuôi dưỡng mẹ? Ngài vốn trung tín ngay
trong những việc nhỏ nhặt, cho nên cuối cùng Thiên Chúa giao cho Ngài
làm rất nhiều việc.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: 12.0pt; margin-left: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="color: black">Nhưng dân chúng Nagiarét lại khinh dể Ngài vì
họ biết rõ gia đình Ngài. Thomas Campell là một nhà thơ lớn. Cha ông lại
chẳng biết gì về thi ca. Khi Thomas xuất bản tập thơ đầu tay, với tên
tác giả là Thomas, ông gửi một tập tặng cha mình. Ông cụ cầm tập thơ lên
xem. Thật ra ông chỉ nhìn vào bìa sách chứ chẳng đọc gì trong nội dung.
Ông cụ kinh ngạc tự nhủ “có ai nghĩ được nó có thể làm một cuốn sách như
vậy nhỉ”. Nhiều khi sự thân thuộc đáng lẽ phải tạo ra một sự tôn trọng
mỗi ngày càng gia tăng, nó lại tạo ra sự coi thường, xem nhẹ hơn. Lắm
khi chỉ vì chúng ta sống quá gần gũi với một người nào đó nên không thấy
được chỗ cao thượng, vì đại của người ấy.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: 12.0pt; margin-left: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="color: black">Kết quả của mọi việc vừa kể là Chúa Giêsu
không thể làm nhiều phép lạ tại Nagiarét. Môi trường không thích hợp, có
nhiều điều chỉ thực hiện được trong hoàn cảnh thích hợp.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: 12.0pt; margin-left: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<b><i><span style="color: black">1/ Ngày nay vẫn thế, nếu một người
không chịu để chữa bệnh thì không thể lành bệnh được.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: 12.0pt; margin-left: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="color: black">Margot Asquith kể lại cái chết của Neville
Chamberlain. Mọi người đều biết chính sách của Neville đã khiến ông ta
rất đau lòng. Margot đến gặp và nói với bác sĩ của ông ta là Lord Horder
“Ông chẳng có khả năng của một bác sĩ, Chamberlain chỉ lớn hơn Churchill
vài tuổi và phải nói là ông ta khỏe mạnh lắm, ông có quý mến ông ấy
không?”. Lord Horder đáp “Tôi rất quý mến ông ta, tôi thích tất cả những
con người khó thương ấy, tôi đã gặp nhiều người như thế rồi. Ông ta bị
chứng rụt rè. Ông ta không muốn sống, khi một người nào đã nói thế,
chẳng có bác sĩ nào có thể cứu nổi người ấy”. Chúng ta có thể gọi đó là
đức tin, là ý chí muốn tồn tại, nhưng nếu không có nó chẳng một ai có
thể sống được.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: 12.0pt; margin-left: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<b><i><span style="color: black">2/ Trong một bầu không khí không thuận
lợi, không còn có thể giảng dạy gì được, các nhà thờ của chúng ta khác
hẳn nếu tín hữu nhớ rằng chính họ phải giảng hơn phân nửa bài giảng.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: 12.0pt; margin-left: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="color: black">Trong một bầu không khí chờ đợi, khao khát
thì chỉ cần một ít cố gắng, ngọn lửa cũng có thể cháy bùng lên. Nhưng
trong bầu không khí lạnh lùng chỉ để chê bai, chỉ trích hoặc với thái độ
hờ hững, dửng dưng, thì những lời nói dù được đầy tràn Thánh Thần, vẫn
cứ từ trời rơi xuống đất và bị chết cứng.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: 12.0pt; margin-left: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<b><i><span style="color: black">3/ Trong một bầu không khí không thuận
lợi, thì không thể có sự hòa giải.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: 12.0pt; margin-left: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="color: black">Nếu người ta chỉ họp lại để từ chối thù ghét
nhau, thì họ vẫn cứ thù ghét nhau. Nếu người ta chỉ họp nhau lại để cảm
thông nhau thì họ vẫn hiểu lầm nhau. Nếu người ta chỉ họp nhau lại để
không thấy gì khác hơn là quan điểm riêng của chính mình, họ sẽ chẳng
còn thấy ai khác nữa. Nhưng nếu mọi người đến với nhau bằng tình yêu của
Chúa Giêsu để tìm cách thương yêu nhau, thì dù những kẻ vốn cách xa nhau
hơn hết, vẫn có thể hiệp nhất trong Chúa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: 12.0pt; margin-left: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="color: black">Chúng ta vốn được giao phó trọng trách, hoặc
tiếp tay, hoặc ngăn trở công việc của Chúa. Chúng ta có thể mở rộng cửa
cho Ngài, hoặc đóng nó lại truớc mặt Ngài.</span></td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center"> </p>