File "Cai-nhin-be-ngoai.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN/_Nam_B/2012/CN XIV TN B/Cai-nhin-be-ngoai.htm
File size: 9.25 KiB (9475 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
CÁI NHÌN BỀ NGOÀI</title><base target="main"><meta name="keywords" content="Chúa Nhật XIII Thường Niên Năm B; suy niệm, tinmung.net, DongCong, "><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
-->
</style>
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font face="Arial, Helvetica, sans-serif" size="2" color="#FF0000">Chúa Nhật XIV Thường Niên Năm B</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
CÁI NHÌN BỀ NGOÀI</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<span style="font-size: 8pt; font-style: italic; font-family:Arial,sans-serif" lang="EN-US">
Tu sĩ Giu-se Phạm Hồng Tài</span></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Kính thưa anh chị em !</p>
<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Khi đọc bài tin mừng, tôi
nhớ đến một câu chuyện đại khái nội dung như sau : Ở một ngôi Chùa kia
có một pho tượng Phật rất lớn được đắp bằng đất sét, nhưng đã từ lâu
không có ai đến vì vẻ bề ngoài của pho tượng không có gì hấp dẫn dân
chúng. Ngày qua ngày chỉ duy có vị Ðại sư chủ trì ngôi Chùa đó là thường
xuyên lo hương nến. Một đêm, vị sư ra thắp hương khấn vái, bất chợt soi
đèn thấy sau lưng pho tượng có một vết nứt, và từ vết nứt đó phát ra một
tia sáng kỳ lạ. Vị sư nghĩ rằng trong lớp đất sét có điều gì bí mật.
Sáng hôm sau vị Ðại sư cho các thầy lên xem và lột lớp đất sét, khi đó
mới khám phá ra đất sét đó chỉ là lớp vỏ bọc một pho tượng bằng vàng
khối đẹp tuyệt vời… tin ấy được đồn ra, từ đó rất nhiều người kéo đến
thắt hương, khấn vái.</p>
<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Vâng, kính thưa anh chị
em, chúng ta vẫn thường có cái nhìn bề ngoài như thế mà rất ít để ý đến
cái thực chất bên trong. Khi gặp một con người, một sự vật … chúng ta
hay đặt nặng ở cái hình thức mẫu mã, bao bì hơn là thực chất bên trong,
chẳng thế mà chúng ta vẫn thường nghe nói : mặt hàng này đẹp, người kia
có nhiều bằng cấp v v…và rất nhiều điều khác nữa; nhưng hôm nay điều tôi
muốn chia sẻ với anh chị em là không chừng trong cuộc sống của chúng ta
luôn bị ám ảnh về cái mẫu mã, bao bì không chỉ trong kinh tế thị trường,
trong tương quan giữa con người với nhau, mà ngay cả trong tương quan
với Thiên Chúa nữa… cũng thế. Rất nguy hiểm.</p>
<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Bài tin mừng mà anh chị em
vừa nghe cho thấy, khi Chúa Giêsu trở về quê hương và giảng dạy, thoạt
nghe dân làng Nazaret đã trầm trồ khen ngợi, thán phục những lời Ngài
nói…nhưng ngay sau đó họ lại phủ nhận. Tại sao vậy ? Thưa, họ phủ nhận
vì gia đình của Chúa Giêsu quá nghèo hèn ; họ phủ nhận vì thấy Chúa
Giêsu không đi học, không bằng cấp; họ phủ nhận vì thấy chúa Giêsu chỉ
là một anh thợ thủ công… họ phủ nhận vì tất cả thân thế của Ðức Giêsu
như họ biết thì quá tầm thường. Ðể thấy rõ hơn, anh chị em và tôi thử
làm một cái lý lịch trích ngang về Chúa Giêsu theo như một vài chi tiết
mà Thánh Marcô cho biết:</p>
<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Tên : Giêsu / Hộ khẩu
thường trú: Nazaret / Nghề nghiệp : Thợ mộc / Cha: Giu-se / Mẹ: Maria…
</p>
<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Nhìn vào lý lịch mà xét
thì mẫu mã bao bì của Chúa Giêsu quá bết. Nếu Chúa Giêsu đổi cái lý lịch
ấy một chút; thì sự việc chắc sẽ khác. Giả sử; Tên dĩ nhiên vẫn là Giêsu
/ nhưng hộ khẩu thường trú phải là Giêrusalem thay vì Nazaret / nghề
nghiệp phải là Ráp-bi hay là một tiến sĩ luật thay vì thợ mộc / còn cha
mẹ là Thượng tế Cai-Pha mới phải, đàng này lại là ông Giu-se và bà Maria
thì ai biết đấy vào đâu. </p>
<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Chính vì cái nhãn hiệu quá
bết đó mà người ta không thể chấp nhận được những lời Ngài nói. Ðiều
này, thưa anh chị em, không phải chỉ là dân làng Nazaret thôi đâu, mà cả
chúng ta nữa đấy ! Nếu anh chị em và tôi để ý một chút, thì chúng ta sẽ
thấy mình đã có sẵn một ý tưởng tiền chế, ý tưởng tiền chế đó là cái
nhãn hiệu mà chúng ta dán cho một con người, dán cho một tác phẩm, dán
cho một biến cố…và dựa vào cái nhãn hiệu đó mà ta đón nhận hay không đón
nhận. Như thế ta cũng chẳng khác gì dân làng Nazaret xưa khi nhìn vào
cái nhãn hiệu của Chúa Giêsu mà chối bỏ Ngài. Thành thử ra, không chỉ
dân làng Nazaret ngày xưa, mà chính chúng ta ngày hôm nay cũng được mời
gọi để xem lại. </p>
<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Như ta biết, Giáo Hội ngày
hôm nay, đang gióng lên tiếng mời gọi hội nhập văn hóa, đối thoại liên
tôn… với mục đích để con người với con người xích lại gần nhau hơn, và
để con người có cơ hội gặp gỡ Thiên Chúa. Nhưng hầu như chúng ta không
để ý đến, hoặc nếu có, chúng ta cũng khó có thể đón nhận cách thân tình
với những con người khác tôn giáo, Bởi vì, chúng ta đã dán cho họ cái
nhãn hiệu ngoài công giáo, hoặc chúng ta mang ý tưởng Thiên Chúa giáo,
mà Thiên Chúa chỉ có mặt trong bốn bức tường nhà thờ. Vì ý tưởng tiền
chế như thế, nên ta không thể gặp được thiên Chúa ở bên ngoài nhà thờ,
đang khi đó Thiên Chúa vẫn có thể lên tiếng nói với ta qua con người
này, biến cố kia, qua sự việc nọ… Như vậy để có thể đón nhận đuợc Lời
của Người, chúng ta phải xác tín một điều là ta không thể hạn chế hoạt
động của Thần Khí Thiên Chúa trong cái khuân mẫu có sẵn của ta, bởi
vì,Thánh Thần như ngọn gió, gió muốn thổi đâu thì thổi. Thiên Chúa muốn
hoạt động nơi nào tùy ý Người. Về phần chúng ta, anh chị em và tôi cần
phải bỏ ngỏ tâm hồn của mình, và biết nhìn ra Thiên Chúa nơi người khác,
nơi những biến cố, những sự kiện luôn có thể xảy ra trong cuộc đời của
chúng ta. Ðể có được tâm hồn như thế, anh chị em và tôi lắng đọng giây
lát để nhìn lại thái độ đón nhận của ta vào Lời của Thiên Chúa:</p>
<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Lạy Chúa Giêsu, dân làng
Nazaret đã không tin Chúa chỉ vì Chúa là một ông thợ mộc. Các môn đệ đã
bỏ Chúa khi thấy Chúa bị treo trên Thập Tự; Nhiều người đã không tin
Chúa chỉ vì Chúa sống như một con người. Lạy Chúa, cũng đã có nhiều lúc
chúng con không tin Chúa hiện diện dưới hình bánh mỏng manh; nơi một
linh mục yếu đuối; trong một Hội Thánh còn nhiều bất toàn. Nhưng dường
như Chúa thích ẩn mình nơi những gì thế gian chê bỏ, để chúng con tập
nhận ra Ngài bằng con mắt đức tin… Xin thêm đức tin cho chúng con, để
chúng con khiêm tốn nhận ra Ngài tỏ mình thật bình thường giữa lòng cuộc
sống. Amen. </p>
</td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center"> </p>