File "But-nha-khong-thieng.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN/_Nam_B/2012/CN XIV TN B/But-nha-khong-thieng.htm
File size: 18.57 KiB (19014 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
“BỤT NHÀ KHÔNG THIÊNG”</title><base target="main"><meta name="keywords" content="Chúa Nhật XIII Thường Niên Năm B;  suy niệm, tinmung.net, DongCong, "><style>
<!--
	.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
-->
</style>
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font face="Arial, Helvetica, sans-serif" size="2" color="#FF0000">Chúa Nhật XIV Thường Niên Năm B</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
	“BỤT NHÀ KHÔNG THIÊNG”</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
		<span style="font-size: 8pt; font-style: italic; font-family:Arial,sans-serif" lang="EN-US">
		Chú giải của Fiches Dominicales</span></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; text-align:justify">
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><b>1. Dân làng Nagiarét 
		ngạc nhiên mà không tin</b></p>
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Trong thời gian rao giảng 
		Tin Mừng ở Galilê, Đức Giêsu hẳn đã có nhiều dịp trở về Nagiarét. Thế 
		nhưng Tin Mừng nhất lãm (Mt 13,54-58; Lc 4,16tt; Mc 6,1-6) đã chỉ ghi 
		lại có một lần viếng thăm này mà thôi, bởi lẽ đối với các ngài, thái độ 
		rẻ rúng của dân làng Nagiarét đối với Đức Giêsu trong lần viếng thăm ấy, 
		đã mang ý nghĩa tiêu biểu cho thái độ chối từ của dân Do Thái mà Người 
		đã phải hứng chịu.</p>
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Phần đầu của buổi viếng 
		thăm này rất giống với những gì Maccô kể ra ở 1,21: thiên hạ đều sửng 
		sốt về lời giảng dạy của Đức Giêsu. Nhưng phần kết thúc của hai bài 
		tường thuật lại khác nhau hoàn toàn. Ở đây, nơi quê quán của Người, 
		những người nghe cảm phục, rồi lại mau chóng thay lòng đổi dạ, không tin 
		Chúa, tiên vàn họ đều là những người cùng làng xóm với Người. M.E. 
		Boismard tự hỏi: Làm sao giải thích sự thay đổi tình hình như vậy? Ông 
		gợi ý: &quot;Có thể là vì thời Đức Giêsu, người Do Thái vốn có một niềm tin 
		khá phổ biến như sau: Đấng Kitô phải có một nguồn gốc siêu phàm huyền 
		nhiệm. Sau này trong buổi đối thoại với một người Do Thái là Tryphon, 
		thánh Giúttinô (khoảng năm 150) sẽ làm vang vọng lại nếm tin này khi kể 
		lại ý kiện sau đây của những học giả Do Thái: &quot;Nếu có người nói rằng 
		Đấng Mêsia đã đến rồi, người ta đâu biết ai. Chỉ khi Ngài tỏ mình ra 
		trong vinh quang, là người ta sẽ nhận ra ngay ngài là Đấng Mêsia&quot; (Dial. 
		110,1).</p>
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Đó đúng là luận điệu của 
		những người làng Nagiarét; mà cũng là luận điệu của cư dân Giêrusalem 
		được Tin Mừng Gioan tường thuật: &quot;Ông ấy, chúng ta biết ông xuất thân từ 
		đâu rồi, còn Đấng Kitô khi Người đến, thì chẳng ai biết Người xuất thân 
		từ đâu cả&quot;, nghĩa là không ai biết rõ nguồn gốc của Người (Ga 7,27). Đối 
		với những dân làng Nagiarét cũng vậy, Đức Giêsu không thể là Đấng Mêsia 
		được, vì người ta biết rõ Người, biết cả tông chi họ hàng của Người nữa&quot; 
		(Jésus, un homme de Nagiareth, Cerf, 1996, trang 84).</p>
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">- Cụ thể là họ biết rõ 
		nghề nghiệp của Người: &quot;Ông ta không phải là bác thợ mộc sao?&quot; (thời ấy 
		nghề thợ mộc không chỉ chuyên lo về mộc, mà cũng còn lo cả việc xây cất 
		nhà cửa nữa).</p>
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">- Họ biết rõ bà thân mẫu 
		của Người: &quot;Ông ta không phải là con bà Maria sao?”</p>
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">- Họ biết bà con họ hàng 
		của Người: &quot;Ông ta không phải là anh em của các ông Giacôbê, Giuse, 
		Giuđa và Simon sao? Chị em của ông không phải là bà con cùng xóm với 
		chúng ta sao?”.</p>
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Thế nên, làm sao mà họ 
		nhận biết được Người là vị ngôn sứ, Đấng được Thiên Chúa sai đến để nói 
		nhân danh Chúa? Họ ‘hoàn toàn vấp ngã’ (sát nghĩa là bị xì-căng-đan) vì 
		Người”. Đức Giêsu người đồng hương của họ, mà trước đây họ lấy làm vui 
		sướng đón tiếp, thì giờ đây lại trở nên một chướng ngại vật khiến họ vấp 
		ngã.</p>
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><b>2. Đức Giêsu “ngạc 
		nhiên&quot; vì họ cứng lòng tin và đành bó tay.</b></p>
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">- Con người mà, các môn đệ 
		đã từng thấy truyền lệnh cho sóng yên bể lặng (Tin Mừng Chúa Nhật 12), 
		xua đuổi quỷ dữ (phép lạ chữa người bị quỷ ám ở Ghêrasa 5,1-20), cho 
		người đàn bà mang bệnh bất trị được khỏi và đem cô gái con ông Giairô ra 
		khỏi giấc ngủ ngàn thu, thì nay bỗng trở thành kẻ bất lực, vô phương, 
		‘ngạc nhiên’ vì những người đồng hương của mình cứng lòng tin. Maccô 
		chẳng e ngại khi phải viết lời này: &quot;Người đã không thể làm được phép lạ 
		nào tại đó? Không phải là vấn đề thiếu yếu tố tâm lý cần thiết cho sự 
		lành bệnh, mà chính là tại thiếu lòng tin, vì có tin thì &quot;phép lạ&quot; mới 
		có được ý nghĩa đích thực. Nên Đức Giêsu đành phải mượn ý câu ngạn ngữ 
		&quot;Bụt nhà không thiêng&quot; mà kết luận rằng: &quot;Ngôn sứ có bị rẻ rúng, thì 
		cũng chỉ là ở chính quê hương mình, hay giữa đám bà con thân thuộc, và 
		trong gia đình mình mà thôi”.</p>
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">- Nhưng không gì có thể 
		ngăn chặn được tính năng động của Lời. Thái độ chối từ của người làng 
		Nagiarét, cũng như sự ngạc nhiên thúc thủ của Đức Giêsu, đều đã loan báo 
		tấn bi kịch về cuộc khổ nạn và sự thất bại tỏ tường của Thập giá; mà còn 
		mở ra việc Đức Giêsu khai trương đi rao giảng cho ‘các làng chung quanh’ 
		loan báo trước chiến thắng phục sinh và công việc truyền giáo cho các 
		dân ngoại.</p>
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">- Đây là đoạn bản lề phân 
		chia Tin Mừng Maccô thành hai phần rõ rệt.</p>
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">+ Một giai đoạn đang hoàn 
		thành. Trong suốt giai đoạn này vấn đề nhân tính của Đức Giêsu không 
		ngừng được vang lên như một điệp khúc: &quot;Vậy người này là ai?”.</p>
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">- Về phía các môn đệ, vấn 
		đề luôn mở ra: &quot;Vậy người này là ai, mà cả đến gió và biển cũng tuân 
		lệnh? Các môn đệ đã khởi sự đi vào gia đình đích thực của Đức Giêsu, gia 
		đình của những người thực hành ý muốn của Thiên Chúa (3,31 - 35). Rồi 
		đây sau cơn hốt hoảng của Ngày Thứ Sáu Thánh, các ông sẽ có thể tuyên 
		xưng Đức Giêsu, Đấng bị đóng đinh, chết, sống lại là &quot;Đấng Kitô, Con 
		Thiên Chúa hằng sống&quot; (lời tuyên xưng của viên đại đội trưởng Rôma nơi 
		Maccô 1 5,39).</p>
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Về phía dân làng Nagiarét, 
		vấn đề được khép lại: &quot;ông ta không phải là bác thợ mộc, con bà Maria 
		sao? Câu hỏi đó đã là điềm báo trước con đường bi thảm của hiện tượng 
		này: thái độ chối từ Chúa.</p>
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">+ Một giai đoạn mới đang 
		mở ra. Giai đoạn đó sẽ đưa ta đi từ việc tham gia công việc truyền giáo 
		của Nhóm Mười Hai (Tin Mừng Chúa nhật tới) để rồi cùng tuyên xưng lòng 
		tin với Phêrô (8,26).</p>
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><b>BÀI ĐỌC THÊM.</b></p>
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><b>1) “Đức Giêsu đối mặt 
		với thái độ không tin”</b></p>
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">(Cahiers-Evangile, số 1/2 
		trang 53).</p>
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Câu chuyện Đức Giêsu đến 
		Nagiarét (6,1-6) xoay quanh vấn đề không tin và tạo nên bức tranh tương 
		phản với chuyện xảy ra trước đây.</p>
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">“Đức Giêsu lấy làm lạ vì 
		họ không tin&quot; (6,6). Một sự kiện thật là tương phản với loạt phép lạ xảy 
		ra trước đây, và chứng tỏ rằng để nhận ra được Đức Giêsu có quyền làm 
		cho kẻ chết sống lại, người ta phải có một lòng tin đến thế nào.</p>
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Tới Nagiarét, nơi quê quán 
		của Người lúc này Đức Giêsu phải đối mặt với thái độ không tin của con 
		người. &quot;Người đã không thể làm được phép lạ nào tại đó, ngoại trừ đặt 
		tay trên vài bệnh nhân và chữa lành họ”. Việc Người không thể làm được 
		phép lạ ở đây có liên quan tới thái độ không tin của những người trong 
		cuộc chứ không phải do yếu tố tâm lý nơi người bệnh vốn cũng là điều 
		kiện cho người ấy được khỏi. Không có bối cảnh của lòng tin, phép lạ 
		chẳng còn ý nghĩa gì, và sẽ không thể nói đến phép lạ.</p>
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Đức Giêsu đã phải sửng sốt 
		vì thái độ không tin này. Ta hãy xem Người đã tỏ thái độ thế nào với các 
		môn đệ khi gặp bão táp: &quot;Sao nhát thế”. Làm sao mà anh em vẫn chưa có 
		lòng tin?&quot; (4,40). Người ta không có lòng tin là điều Chúa không hiểu 
		nổi, thì ngược lại, khi thấy một lòng tin mạnh như thế, ngoài Israel, 
		Người tỏ ra rất ngạc nhiên như Matthêu và Luca ghi nhận (Mt 8,10, Lc 
		7,9) Còn trong trường hợp này, Đức Giêsu đang ở quê nhà, giữa đám bà con 
		họ hàng. Người đã nói với họ rằng: &quot;Ngôn sứ có bị rẻ rúng, thì cũng chỉ 
		là ở chính quê hương mình hay giữa đám bà con thân thuộc và trong gia 
		đình mình mà thôi&quot; (6,4). Chỉ có mình Máccô, nhấn mạnh và xác định rõ là 
		&quot;giữa đám bà con thân thuộc&quot;. Tại Nagiarét, người ta lại thấy có sự phân 
		biệt trong liên hệ &quot;ai là mẹ tôi&quot; đã diễn tả trước đây (3,20-35). Ở đây 
		sự thu hẹp (về liên hệ) còn rõ nét hơn. Bởi lẽ có lần Chúa đã xác định 
		gia đình mới của Người là những ai nghe Lời Chúa, những kẻ mà trong một 
		buổi gặp gỡ trước đây được mô tả là ngồi chung quanh Chúa. Lúc này Đức 
		Giêsu và các môn đệ Người lại giữ khoảng cách với những người đứng ở 
		ngoài, những người không thuận với Người.</p>
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Trước đây có lời chép 
		rằng: “Ai nghe Lời Chúa, người ấy là bà con thân thuộc với Tôi&quot; (3,35). 
		Còn ở đây, Người muốn tỏ cho thấy rằng ai tin, người ấy là bà con thân 
		thuộc của Người. Nghe lời Chúa và tin vào Người là hai mặt luôn kết hợp 
		hài hòa và bổ túc lẫn nhau.</p>
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><b>2) “Ta biết người ấy 
		quá mà&quot;</b></p>
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">(Đức Cha L.Daloz trong 
		&quot;Qui don est-it?&quot;, Desclée de Brouwer, trang 37-38).</p>
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">&quot;Nếu lòng tin tạo khả năng 
		đón nhận ơn cứu độ Chúa mang đến, thì sự thiếu lòng tin dựng lên hàng 
		rào ngăn cản. Ở Nagiarét, Đức Giêsu không thể làm được một phép lạ nào, 
		dù là đang ở tại quê nhà, giữa đám bà con thân thuộc của mình. Ở giữa 
		đám bà con, mà Người phải &quot;lấy làm lạ vì họ không tin”. Đức Giêsu lấy 
		làm lạ. Còn họ khi được nghe lời Người giảng dạy ở hội đường thì &quot;rất 
		đỗi ngạc nhiên”. Đôi bên ngạc nhiên nhau, một thứ không hiểu nhau. Ở đây 
		sự gần gũi với Đức Giêsu lại nên như bức màn che giấu mầu nhiệm về bản 
		thân Người. Người đang có mặt ở đây, rõ ràng là người đồng hương của ta. 
		Người ta biết Người rành rọt: biết nghề nghiệp của Người, biết bà mẹ và 
		các anh chị em của Người. Họ biết tất cả, mà cái cốt yếu thì lại không 
		biết. Bác thợ mộc Giêsu, người Nagiarét đã phải kín đáo lắm, bình dị 
		lắm, phải y hệt như mọi người, &quot;chẳng có dấu hiệu gì đặc biệt. Bởi đâu 
		ông ta được như thế”. Ông ta được khôn ngoan như vậy nghĩa là làm sao?&quot;. 
		Như vậy, Đức Giêsu đã tỏ ra hoàn toàn là người, hoàn toàn là một người 
		Nagiarét, nên ở quê hương mình, người ta không thể công nhận được rằng 
		ngoài những điều mà tới nay ai nấy vốn đã có thể biết, Người còn có gì 
		hơn nữa. Từ bé đến nay, việc ta quen lui tới với Chúa, với nhiều cách 
		thế để được nghe nói về Người phải chăng đôi khi cũng là bức màn che 
		giấu đi cái cốt yếu? Người môn đệ đích thực của Chúa lúc nào cũng phải 
		mới để có khả năng đón nhận. Người ấy biết rằng Đức Giêsu không chỉ như 
		mình hiểu biết. Người ta không thể đóng khung hạn định được Người. Người 
		luôn vượt khỏi tầm tay của ta và vượt xa điều ta hiểu biết về Người. Ta 
		có hiểu biết Người ở đời này, thì cũng như biết qua tấm gương mù mờ 
		thôi. Khi nói về Đức Giêsu, phải chăng ta hay đưa ra những thông tin về 
		Người, những thông tin có thể tạo ảo tưởng là ta biết đủ rồi mà không 
		mời gọi ta tiến thêm lên, hay là ta cố gắng đi sâu vào sự gặp gỡ với 
		chính bản thân và huyền nhiệm của Người?&quot;</p>
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><b>3) &quot;Chỉ có tin với tin&quot;</b></p>
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">(G.Bessière, trong &quot;Dieu 
		si proche. Năm B&quot;, DDB, trang 120-121).</p>
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Thật cũng lạ: Đức Giêsu 
		lấy làm lạ vì những đồng hương của Người lại thiếu lòng tin. Vậy mà 
		những người đồng hương của Người thảy đều là kẻ tin Thiên Chúa, một 
		Thiên Chúa cứng rắn, thảy đều đã từng hội họp với nhau ở hội đường. Họ 
		đều là những kẻ có lòng tin từ đầu đến chân, như tục ngữ nói. Lòng trí 
		họ không một dấu vết do dự hay ngờ vực nào. Họ tôn thờ Chúa là Đấng tạo 
		dựng vạn vật và điều khiển dòng lịch sử. Thời đó, đâu đã có những người 
		vô thần hay những kẻ không tin như ngày nay!.</p>
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Họ có lòng tin không? Tất 
		nhiên có. Nhưng lòng tin Đức Giêsu đòi hỏi người ta ở đây, không phải 
		chỉ là lòng tin vào Thiên Chúa, theo kiểu cha truyền con nối, mà chính 
		là tin vào Người bác thợ mộc của làng. Liệu một bác thợ mộc mà người ta 
		biết rõ cha mẹ và tất cả bà con của ông, lại có thể đòi hỏi người ta 
		phải tin vào mình như tin vào Thiên Chúa chăng? Nè, còn hơn thế nữa kìa, 
		lòng tin mà con người ấy muốn, không phải là một mớ những điều phải tin, 
		nhưng là sự đảo lộn cuộc sống: &quot;Ai liều mạng sống mình vì Tôi và vì Tin 
		Mừng, thì sẽ cứu được mạng sống ấy”. Người còn nói: phải đi theo Người, 
		phải cho đi và hiến thân, phải yêu mến cả kẻ thù, phải vác thập giá 
		mình... Nào, chúng ta hãy lật ngửa các con bài (quyết định). Chúng ta 
		đây là những kẻ tin; chúng ta đây &quot;có&quot; (than ôi!) lòng tin, mà có thật 
		là ta đang vạch đường đời ta đi trong niềm tin như Đức Giêsu đã đề ra 
		không? Xin đừng trả lời quá gấp&quot;.</p>
		</td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center">&nbsp;&nbsp; <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</td></tr></table><p style="text-align: center">&nbsp;</p>

PHP File Manager