File "trannga.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN/_Nam_A/2011/MuaThuongNien/CN XIV/trannga.htm
File size: 10.88 KiB (11137 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>Chúa Nhật XIV thường niên - Năm A</title><base target="main"><meta name="keywords" content="Chúa Nhật XIV thường niên - Năm A; suy niệm, tinmung.net, Đồng Công, "><style>
<!--
	.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
-->
</style>
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="10" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000">Chúa Nhật XIV thường niên - Năm A</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center" height="27">&nbsp;</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right"><a name="_Toc296951479"><span style="font-size: 8pt; font-family: Arial,sans-serif; font-weight:400; font-style:italic">Lm. Trần Ngà</span></a></td></tr><tr><td width="474" style="text-align: justify; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none"><p class="MsoNormal"><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Qua Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu dạy chúng ta một bài học rất quý báu. Xét về mặt tâm linh hay tu đức thì đây là một bài học có tác dụng giúp ta có những phẩm chất đạo đức đáng quý; xét về mặt đối nhân xử thế thì bài học nầy cống hiến cho ta bí quyết thu phục nhân tâm.</span></p><p class="MsoNormal"><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Bài học nầy được Chúa Giêsu rút ra từ kinh nghiệm cuộc sống của Ngài và truyền dạy lại cho chúng ta, đó là:</span></p><p class="MsoNormal"><b><i><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">&quot;Hãy học cùng Ta, vì Ta dịu hiền và khiêm nhượng trong lòng.&quot;</span></i></b></p><p class="MsoNormal"><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Người dịu hiền khiêm nhường là người nhận ra thân phận mình vốn thấp hèn yếu đuối nên biết hạ mình xuống thấp.</span></p><p class="MsoNormal"><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Nước lúc nào cũng chảy về chỗ trũng; cũng thế, tình thương và ân sủng của Thiên Chúa cùng với tình thương và lòng quý mến của mọi người thường tuôn về với những người có đức tính dịu hiền và khiêm nhượng.</span></p><p class="MsoNormal"><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Vậy ai học được tâm tình dịu hiền và khiêm nhượng như Chúa Giêsu, người ấy sẽ được đón nhận tình yêu và ân sủng của Thiên Chúa cũng như của mọi người chung quanh. Ay là người thành đạt nhất, hạnh phúc nhất.</span></p><p class="MsoNormal"><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Tôi xin mượn lại hai câu chuyện sau đây để làm sáng tỏ chân lý nầy.</span></p><p class="MsoNormal"><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Chuyện ngụ ngôn của Esop: gió và mặt trời.</span></p><p class="MsoNormal"><i><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Ngày nọ, thần gió gặp thần Mặt Trời và hai bên muốn so tài hơn thua. Mặt trời nói với gió:</span></i></p><p class="MsoNormal"><i><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">- Ai trong chúng ta lột được áo choàng của người bộ hành đang đi kia được là người chiến thắng.</span></i></p><p class="MsoNormal"><i><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Gió chấp nhận ngay cuộc so tài và đòi ra tay trước. Nó thổi tới tấp, cát bụi tung bay mịt mù, nhưng càng thổi mạnh bao nhiêu thì người bộ hành càng ghì chặt chiếc áo choàng của mình bấy nhiêu. Cuối cùng gió kiệt sức và nhường lại cho Mặt Trời thi thố tài năng.</span></i></p><p class="MsoNormal"><i><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Mặt trời từ từ chiếu dọi ánh sáng của nó xuống, cách nhẹ nhàng nhưng tạo nên sức nóng hầm hập, khiến người bộ hành không chịu nổi hơi nóng đành phải cởi áo khoác ra.</span></i></p><p class="MsoNormal"><i><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Thế là mặc dù Gió hung bạo mạnh mẽ nhưng đành thua cuộc; còn Mặt Trời dùng đường lối êm dịu nhẹ nhàng mà dành được chiến thắng.</span></i></p><p class="MsoNormal"><i><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Đó mới là chuyện ngụ ngôn tây phương, có tính cách sáng tạo để răn đời, còn đây mới là chuyện thực, vào đời chiến quốc bên Trung quốc.</span></i></p><p class="MsoNormal"><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Liêm Pha và Lạn Tương Như</span></p><p class="MsoNormal"><i><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Vua Triệu phong Lạn Tương Như làm tướng quốc. Liêm Pha cậy mình có công hơn mà lại đứng dưới nên tức giận, hăm hễ gặp mặt Lạn Tương Như là giết.</span></i></p><p class="MsoNormal"><i><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Tương Như nghe nói thế thì tìm cách lánh mặt Liêm Pha mãi.</span></i></p><p class="MsoNormal"><i><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Một hôm, Tương Như ra đường, gặp toán lính tiền đạo của Liêm Pha, vội bảo tên đánh xe đi tránh vào trong ngõ, đợi Liêm Pha đi qua rồi mới đi ra.</span></i></p><p class="MsoNormal"><i><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Bọn xa nhân thấy thế tức giận, bèn họp nhau hỏi Tương Như:</span></i></p><p class="MsoNormal"><i><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">&quot;Chúng tôi bỏ nhà cửa, xa thân thích đến đây hầu ngài, tức coi ngài là bậc trượng phu nên yêu mến mà đi theo. Nay ngài cùng Liêm tướng quân cùng hàng mà hạng thứ lại ở trên. Liêm tướng quân doạ ngài, ngài đã không báo lại, đã tránh ở triều nay lại tránh ở ngoài đường. Sao ngài lại sợ quá thể vậy? Chúng tôi thật lấy làm xấu hổ, vậy xin đi thôi, không ở nữa.&quot;</span></i></p><p class="MsoNormal"><i><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Tương Như nói: &quot;Các ngươi xem Liêm tướng quân có hơn được vua Tần không?&quot;</span></i></p><p class="MsoNormal"><i><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Bọn xa nhân thưa: &quot;Không&quot;.</span></i></p><p class="MsoNormal"><i><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Tương Như nói: &quot;Lấy như cái oai của vua Tần, thiên hạ không ai dám chống, Tương Như nầy một mình dám mắng giữa triều đình, lại làm nhục cả quần thần nữa. Tương Như dẫu hèn, há lại sợ một Liêm Tướng Quân ư? Nhưng ta nghĩ Tần sở dĩ không dám đánh Triệu là vì ngại có ta và Liêm tướng quân. Nay hai con hổ tranh nhau, tất không cùng sống. Tần mà nghe tin ấy tất thừa cơ đánh Trịêu. Ta sở dĩ chịu nhục tránh Liêm tướng quân là vì coi việc nước là trọng mà thù riêng là nhẹ vậy thôi&quot;.</span></i></p><p class="MsoNormal"><i><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Bọn xa nhân quỳ mọp tâu rằng: &quot;Tiểu nhân chúng tôi trí hẹp làm sao độ nổi đại chí của tướng công&quot;.</span></i></p><p class="MsoNormal"><i><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Liêm Pha hay được tin nầy, cả thẹn than rằng: &quot;Ta thật còn kém Lạn Tương Như nhiều lắm&quot;, bèn trần vai áo đến trước cửa Tương Như tạ tội: &quot;Tính tôi thô bạo, đội ân tương quốc bao dung, nghĩ lấy làm hổ thẹn quá!&quot;</span></i></p><p class="MsoNormal"><i><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Tương Như đỡ dậy, nắm tay cùng khóc và kết bạn sống chết có nhau.</span></i></p><p class="MsoNormal"><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">(Trích lại của Thu Giang Nguyễn Duy Cần, trong cuốn: ‘Thuật xử thế của người xưa’)</span></p><p class="MsoNormal"><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Thế là bằng đường lối nhịn nhục, hiền lành và khiêm nhượng, Lạn Tương Như hoàn toàn chiến thắng và chinh phục được cả con người lẫn tâm hồn Liêm Pha.</span></p><p class="MsoNormal"><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Đúng như Pascal nhận xét: &quot;Người ta chỉ thực sự vĩ đại khi biết quỳ gối xuống....&quot;</span></p><p class="MsoNormal"><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Người tự cao tự đại cho mình là giỏi, cho mình là đúng, không cần học ai, nên không bao giờ giỏi, không bao giờ thành công trên đường đời; trái lại chỉ thu tích thêm căm ghét của người khác.</span></p><p class="MsoNormal"><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Người khiêm tốn là người thấy được mình còn nhiều mặt yếu kém, nên sẵn sàng nghe người khác chỉ giáo cho và nhờ đó sẽ trở thành người khôn ngoan và giành được thắng lợi.</span></p><p class="MsoNormal"><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Nhưng nói cho cùng, cái thắng lợi lớn nhất đời người là được mọi người chung quanh yêu thương quý mến và chỉ có những ai có tâm hồn dịu hiền khiêm nhượng mới đón nhận được diễm phúc nầy.</span></td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: right">&nbsp;&nbsp; <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; <i><font size="2" color="#0000FF"><a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX.htm">trang suy niệm hằng tuần</a>

PHP File Manager