File "chuongngaisuutam.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN/_Nam_A/2011/MuaThuongNien/CN XIV/chuongngaisuutam.htm
File size: 6.2 KiB (6349 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>Chúa Nhật XIV thường niên - Năm A</title><base target="main"><meta name="keywords" content="Chúa Nhật XIV thường niên - Năm A; suy niệm, tinmung.net, Đồng Công, "><style>
<!--
	.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
-->
</style>
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="10" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000">Chúa Nhật XIV thường niên - Năm A</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center" height="27">CHƯỚNG NGẠI</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">SƯU TÀM</td></tr><tr><td width="474" style="text-align: justify; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none"><p class="MsoNormal"><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Trên chuyến xe lửa tiến về Paris, một anh sinh viên trẻ ngồi bên cạnh một cụ già. Sau khi đoàn tàu chuyển bánh, cụ già rút trong túi áo ra một cỗ tràng hạt và từ từ chìm đắm trong việc cầu nguyện.</span></p><p class="MsoNormal"><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Anh sinh viên nhìn cụ già với vẻ khinh bỉ. Một lát sau anh nói: - Thưa ông, ông vẫn còn tin vào những chuyện nhảm nhí à?</span></p><p class="MsoNormal"><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Cụ già thản nhiên đáp:</span></p><p class="MsoNormal"><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">- Đúng vậy, tôi vẫn tin. Còn cậu, cậu không tin sao?</span></p><p class="MsoNormal"><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Anh sinh viên cười ngạo nghễ rồi nói:</span></p><p class="MsoNormal"><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">- Lúc còn con nít tôi có tin. Nhưng bây giờ khoa học đã mở mắt cho tôi và tôi không thể tin được nữa. Ông hãy quăng xâu chuỗi ấy đi và hãy học hỏi những khám phá mới, ông sẽ thấy những gì ông tin từ trước đến giờ đều là mê tín dị đoan.</span></p><p class="MsoNormal"><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Cụ già khiêm tốn hỏi:</span></p><p class="MsoNormal"><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">- Cậu vừa nói về những khám phá khoa học mới. Cậu có thể giúp tôi hiểu được những khám phá ấy?</span></p><p class="MsoNormal"><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Anh sinh viên hăng hái trả lời:</span></p><p class="MsoNormal"><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">- Được chứ. Ông cứ cho tôi địa chỉ, tôi sẽ gửi tặng ông những cuốn sách khoa học rồi ông sẽ thấy sự phong phú kỳ diệu của nó.</span></p><p class="MsoNormal"><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Cụ già rút trong túi ra một tấm danh thiếp và đưa cho anh sinh viên. Đọc qua tấm danh thiếp, anh thanh niên tái mặt và lặng lẽ cúi đầu đi sang toa khác, bởi vì trên tấm danh thiếp có ghi: Louis Pasteur, viện nghiên cứu khoa học Paris. Ông Louis Pasteur là một nhà bác học đã có nhiều phát minh trong lãnh vực hóa học và sinh vật học. Chính ông đã tìm ra thuốc chích ngừa bệnh chó dại. Dù thông thái như thế, nhưng ông vẫn khiêm tốn nhìn nhận Thiên Chúa là Đấng Tối Cao, vẫn nỗ lực tìm kiếm Chúa để sống gắn bó với Người. Vì thế ông đã nghe được tiếng Chúa và đón nhận được những mặc khải của Người.</span></p><p class="MsoNormal"><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Còn anh sinh viên kia khả năng và sự hiểu biết không được bao nhiêu, nhưng đã tỏ ra kiêu căng tự phụ về sự hiểu biết ấy. Sự kiêu căng của anh đã che khuất đi khuôn mặt của Thiên Chúa, đã làm át đi tiếng nói của Người trong tâm hồn anh. Chính vì thế anh đã không thể nhận ra dung mạo của Thiên Chúa, không nghe được tiếng nói của Người trong cuộc đời mình.</span></p><p class="MsoNormal"><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Thời đại hôm nay nền khoa học kỹ thuật tiến bộ vượt bực. Cuộc sống kinh tế của con người càng ngày càng phát triển. Người ta giàu có hơn, đầy đủ tiện nghi hơn. Nhưng tất cả những tiến bộ và phát triển ấy không đủ để phủ nhận sự hiện hữu của Thiên Chúa và niềm tin tôn giáo. Chỉ có điều là người ta quá tự hào về những thành quả khám phá của mình, tự hào về sự giàu sang của mình. Và sự tự hào ấy đã ngăn cản, đã che mờ đôi mắt làm họ không còn nhận ra được những mặc khải của Thiên Chúa cho họ.</span></p><p class="MsoNormal"><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Phần chúng ta thì sao? Chúng ta chọn thái độ của nhà bác học Louis Pateur hay của anh sinh viên trong câu chuyện trên?</span></td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: right">&nbsp;&nbsp; <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; <i><font size="2" color="#0000FF"><a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX.htm">trang suy niệm hằng tuần</a>

PHP File Manager