File "songtheoluatchuasuutam.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN/_Nam_A/2011/MuaThuongNien/CN VI/songtheoluatchuasuutam.htm
File size: 14.62 KiB (14973 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>Chúa Nhật VI thường niên - Năm A</title><base target="main"><meta name="keywords" content="Chúa Nhật VI thường niên - Năm A ; suy niệm, tinmung.net, Đồng Công, "><style>
<!--
	.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
-->
</style>
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="10" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000">Chúa Nhật VI thường niên - Năm A</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center" height="27"><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; font-weight:700">SỐNG THEO LUẬT CHÚA</span></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">Sưu tầm</td></tr><tr><td width="474" style="text-align: justify; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none"><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-autospace: none; margin-top: 6.0pt"><b><i><span style="font-family: Arial,sans-serif">1. Con đường sống</span></i></b></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 1.0cm; text-autospace: none; margin-top: 6.0pt"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Trong bài đọc I, Ben Sira nói đến 2 con đường: con đường được vạch ra bởi các giới răn là con đường sống, con đường&nbsp; nước, con đường sự lành; con đường thứ hai thực ra không phải là đường mà là muốn đi đâu thì đi, không có chỉ dẫn, không có định hướng, không có ngăn cản.<i>.. </i>đó là con đường lửa, con đường sự dữ, con đường sự chết.</span></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 1.0cm; text-autospace: none; margin-top: 6.0pt"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Chỉ cần một thí dụ nhỏ cũng đủ để nhất trí với Ben Sira: lái xe trên xa lộ. Muốn an toàn, hay nói cách khác là muốn sống, người lái xe phải tuân thủ rất nhiều luật: đoạn nào phải chạy với tốc độ nào, chỗ nào được quẹo, chỗ nào phải dừng lại, muốn vượt thì phải làm sao v.v. và v.v. </span></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 1.0cm; text-autospace: none; margin-top: 6.0pt"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Người lái xe nào nghĩ rằng tất cả những luật ấy là bó buộc, là bóp chết sự tự do của mình, rồi bất chấp tất cả. Kết quả sẽ thế nào? Người đó chết. Chẳng những thế, có thể làm cho nhiều người khác chết theo.</span></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 1.0cm; text-autospace: none; margin-top: 6.0pt"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Đi trên một đoạn đường xa lộ mà đã thế. Huống chi trọn cuộc hành trình của đường đời.</span></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-autospace: none; margin-top: 6.0pt"><b><i><span style="font-family: Arial,sans-serif">2. Luật là luật !</span></i></b></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 1.0cm; text-autospace: none; margin-top: 6.0pt"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Nhiều người nói &quot;luật là luật”. Những người này bám sát mặt chữ của các khoản luật và buộc người ta tuân thủ một cách nô lệ từng chữ ấy. Lúc đó, luật trở thành chủ, và con người trở thành nô lệ. Cuộc sống quá nặng nề, không chịu nổi. Luật của Pharisêu là như thế đó. Ngày Sabát, nếu có người bệnh cũng không được chữa, bởi vì &quot;luật”&nbsp; cấm không được làm việc gì trong ngày đó.</span></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 1.0cm; text-autospace: none; margin-top: 6.0pt"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Nếu chú ý đọc hết bài giảng trên núi rất dài của Đức Giêsu (từ đầu chương 5 đến hết chương 7 Tin Mừng Mát thêu), chúng ta sẽ ngạc nhiên là tuy Ngài nói đến luật cũ và luật mới, nhưng Ngài chỉ giải thích những khoản luật cũ chứ không đưa thêm khoản luật nào &quot;mới&quot; của Ngài cả. Đức Giêsu không thêm luật, nhưng Ngài chỉ cho thấy tinh thần của luật. Vì thế ta có thể nói: luật của Chúa Giêsu không phải là luật, mà là tinh thần. Tinh thần là sự sống của luật. Đã có quá nhiều khoản luật, chỉ thiếu tinh thần và sự sống thôi.</span></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 1.0cm; text-autospace: none; margin-top: 6.0pt"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Sau này, trong một cuộc đối thoại với một luật sĩ, Đức Giêsu có nói tới hai khoản &quot;luật” quan trọng nhất là mến Chúa và yêu người. Nhưng thực ra hai khoản đó cũng đã có sẵn trong bộ luật cũ Cựu ước. Khoản luật thì vẫn cũ, cái mới là tinh thần: tinh thần &quot;yêu” và tinh thần &quot;mến&quot;.</span></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 1.0cm; text-autospace: none; margin-top: 6.0pt"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Tín hữu chúng ta đang cố gắng tuân giữ rất nhiều luật: Luật Chúa và luật Giáo Hội. Nhưng hãy lưu ý kỹ điều này: nếu chỉ giữ &quot;luật&quot; mà không giữ đúng &quot;tinh thần&quot; của luật thì ta sẽ thành nô lệ, sẽ thành Pharisêu.</span></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-autospace: none; margin-top: 6.0pt"><b><i><span style="font-family: Arial,sans-serif">&nbsp;3. Luật gia đình: Cha con, anh em</span></i></b></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 1.0cm; text-autospace: none; margin-top: 6.0pt"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Tinh thần bao trùm tất cả mọi khoản luật là anh thần gia đình: đối xử với Thiên Chúa bằng tình hiếu thảo cha con và đối xử với người khác bằng tình huynh đệ anh em. Đọc lại Bài giảng trên núi rất dài từ chương 5 đến hết chương 7 Tin Mừng Mt, ta thấy mỗi lần nói đến Thiên Chúa thì Đức Giêsu đều nhắc ta nhớ Ngài là Cha, và mỗi lần nói đến người khác thì Đức Giêsu cũng nhắc ta nhớ họ là anh em của ta.</span></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 1.0cm; text-autospace: none; margin-top: 6.0pt"><span style="font-family: Arial,sans-serif">-Thí dụ như về luật đối xử với người khác (Mt 5,21-26): &quot;Ai giận <i>anh em mình.</i>.<i>. </i>Ai mắng <i>anh em mình.</i>.. Ai chửi <i>anh em mình.</i>.<i>. </i>Khi con sắp dâng lễ vật trước bàn thờ mà sực nhớ có <i>người anh em </i>đang có chuyện bất bình với con.<i>.</i>.&quot;</span></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 1.0cm; text-autospace: none; margin-top: 6.0pt"><span style="font-family: Arial,sans-serif">&nbsp;Thí dụ về những việc đạo đức (Mt 6,1-18): &quot;Khi bố thí thì đừng có khua chiêng đánh trống.<i>.</i>.<i>Cha của anh, </i>Đấng thấu suốt những gì kín đáo, sẽ trả công cho anh..<i>.</i>Khi cầu nguyện<i>... </i>Hãy cầu nguyện với <i>Cha của anh, </i>Đấng thấu suốt những điều kín đáo.<i>.</i>. Còn khi ăn chay..<i>. Cha của anh </i>Đấng thấu suốt những gì kín đáo<i>.</i>.<i>.</i>&quot; </span></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 1.0cm; text-autospace: none; margin-top: 6.0pt"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Thánh Kinh thường gọi Luật là &quot;ách&quot; và &quot;gánh&quot;. Nhưng luật của Chúa Giêsu là luật gia đình. Luật gia đình tuy cũng là &quot;ách&quot; và &quot;gánh&quot; nhưng rất nhẹ nhàng, êm ái; “Ách Ta êm ái, gánh ta nhẹ nhàng&quot;.</span></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-autospace: none; margin-top: 6.0pt"><b><i><span style="font-family: Arial,sans-serif">4. &quot;Đừng nổi giận với anh em mình&quot; </span></i></b></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 1.0cm; text-autospace: none; margin-top: 6.0pt"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Đức Giêsu không bảo: &quot;Đừng nổi giận&quot;, mà bảo &quot;Đừng nổi giận với anh em mình&quot;. Nhận xét này có nhiều ý nghĩa.</span></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 1.0cm; text-autospace: none; margin-top: 6.0pt"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Xét về mặt tâm lý, giận là một trong &quot;thất tình&quot;, nghĩa là một trong 7 thứ tình cảm tự nhiên mà người lành mạnh nào cũng có<i>. </i>Nếu ta biết yêu ta và tự trọng ta thì khi ai đó đối xử bất công với ta thì tự nhiên ta nổi giận.</span></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 1.0cm; text-autospace: none; margin-top: 6.0pt"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Khoa tâm bệnh học còn cho biết rằng cứ đè nén cơn giận mãi còn có thể gây hại cho tâm thần và cả sức khoẻ nữa.</span></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 1.0cm; text-autospace: none; margin-top: 6.0pt"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Tự nó, tình cảm giận không có gì xấu. Chính Đức Giêsu cũng từng nổi giận khi thấy người ta buôn bán trong sân Đền thờ Giêrusalem.</span></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 1.0cm; text-autospace: none; margin-top: 6.0pt"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Chỉ xấu khi &quot;nổi giận với anh em mình&quot;, nghĩa là vì&nbsp; giận quá mà không còn coi người anh em mình như anh em nữa, trái lại coi họ là người dưng, thậm chí là kẻ thù.</span></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 1.0cm; text-autospace: none; margin-top: 6.0pt"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Nói tóm lại là giận đến nỗi mất tình huynh đệ<i>. </i>Trong trường hợp này &quot;giận&quot; đồng nghĩa với &quot;giết&quot;: không phải giết chết một mạng sống mà giết chết một mối tình, vì người trước đây là anh em nay không còn là anh em nữa.</span></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-autospace: none; margin-top: 6.0pt"><b><i><span style="font-family: Arial,sans-serif">5. Chuyện minh họa </span></i></b></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 1.0cm; text-autospace: none; margin-top: 6.0pt"><span style="font-family: Arial,sans-serif">a/ <i>Giận dữ </i></span></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 1.0cm; text-autospace: none; margin-top: 6.0pt"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Khi R. Weaver còn làm công nhân hầm mỏ, có lần anh vô tình chọc giận một công nhân khác. Anh này gầm lên: </span></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 1.0cm; text-autospace: none; margin-top: 6.0pt"><span style="font-family: Arial,sans-serif">-Chắc tao phải cho mày mấy bạt tai quá!</span></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 1.0cm; text-autospace: none; margin-top: 6.0pt"><span style="font-family: Arial,sans-serif">-Nếu anh thấy cần thì cứ làm đi<i>. </i></span></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 1.0cm; text-autospace: none; margin-top: 6.0pt"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Người ấy tát Weaver một cái. Anh đưa má kia, tát nữa. Tất cả là 5 lần. Đến lần thứ 6, người kia hậm hực bỏ đi Weaver còn nói theo : &quot;Chúa tha thứ cho anh. Tôi cũng thế. Xin Chúa cứu anh ?</span></p><p class="MsoBodyTextIndent" style="margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 6.0pt; margin-bottom: .0001pt"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Sáng hôm sau khi xuống mỏ, người đầu tiên mà Weaver gặp là người tát mình. Anh mỉm cười lại gần. Người ấy chợt bật khóc : <i>&quot;Ôi anh Richard. Anh thực sự tha thứ cho tôi chứ ?” </i></span></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 1.0cm; text-autospace: none; margin-top: 6.0pt"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Cả hai ôm chầm lấy nhau. Rồi người ấy nhập đạo.</span></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 1.0cm; text-autospace: none; margin-top: 6.0pt"><span style="font-family: Arial,sans-serif">b/ <i>Tha thứ </i></span></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 1.0cm; text-autospace: none; margin-top: 6.0pt"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Dick và Dorothy là hai chú bé luôn bị một chú nọ to con bắt nạt. Hai chú tức mà không làm gì được. Ngày nọ, hai chủ đọc đoạn Tin Mừng kể chuyện Phêrô hỏi Chúa: <i>&quot;Khi anh em xúc phạm đến con, thì con phải tha bao nhiêu lần</i>? <i>Có phải 7 lần không</i>?&quot; – “...<i>Không phải 7 lần, mà là 70 lần </i>7?” Dick làm tính nhẩm: &quot;Vậy là Chúa bảo tha 490 lần? Hai đứa thinh lặng một lúc, rồi Dorothy nói: &quot;Ta hãy mua một cuốn vở, mỗi khi tha cho hắn, mình ghi vào.&quot; Và Dick reo lên: &quot;Sau lần thứ 490, tụi mình sẽ cho hắn biết tay!&quot;</span></p></td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: right">&nbsp;&nbsp; <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; <i><font size="2" color="#0000FF"><a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="../../../../suyniemINDEX4.htm">trang suy niệm hằng tuần</a></font></i></td></tr></table><p style="text-align: center">&nbsp;</p></body></html>

PHP File Manager