File "haytinhthuc02suutam.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN/_Nam_A/2011/Mua Vong/MuaVong I/haytinhthuc02suutam.htm
File size: 12.79 KiB (13092 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>Chúa Nhật I Mùa Vọng - Năm A</title><base target="main"><meta name="keywords" content="Chúa Nhật I Mùa Vọng - Năm A;  suy niệm, tinmung.net, Đồng Công, "><style>
<!--
	.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
-->
</style>
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="10" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000">Chúa Nhật I Mùa Vọng - Năm A</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">HÃY&nbsp; SỐNG&nbsp; ĐỂ CHUẨN BỊ</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">Sưu tầm</td></tr><tr><td width="474" style="text-align: justify; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none"><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 17.0pt; margin: 4.0pt 0cm"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Đoạn Tin mừng hôm nay làm cho chúng ta liên tưởng tới cái chết. Dầu vậy, Chúa không muốn cho cuộc đời chúng ta chìm trong một màu tang tóc và một bàu khí nơm nớp lo sợ, nhưng để chúng ta luôn sẵn dàng và nhìn cái chết bằng cặp mắt lạc quan.</span></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 17.0pt; margin: 4.0pt 0cm"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Đúng thế, có một câu danh ngôn đã bảo:</span></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 17.0pt; margin: 4.0pt 0cm"><span style="font-family: Arial,sans-serif">- Cái chết thì chắc chắn, nhưng giờ chết thì lại bấp bênh vô định.</span></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 17.0pt; margin: 4.0pt 0cm"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Có một mẩu chuyện cổ tích kể lại rằng: Vào một buổi sáng mùa xuân, thày dòng giữ cửa trong một tu viện, nghe thấy tiếng chim hót véo von. Thày ngước mắt trông xem và nhìn thấy một con chim họa mi rất đẹp, thày liền đuổi theo, con chim cứ bay một quãng rồi lại dừng, làm thày miệt đuổi theo, đến lúc thày lạc vào một khu rừng vắng thì con chim biến mất.</span></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 17.0pt; margin: 4.0pt 0cm"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Thày tìm đường trở lại nhà dòng. Mãi tới chiều mới về đến. Cửa nhà dòng đóng chặt, thày nhấn chuông và một người ra mở cổng. Thày ngơ ngác nhìn người lạ mặt và những sự đổi thay trong nhà dòng. Thày tự giới thiệu nhưng không một ai nhận biết. Mãi sau cha bề trên đem sổ sách ra tìm tòi, thì mới thấy một thày canh cổng trùng tên đã mất tích cách đây 100 năm. Một trăm năm trôi qua mà thày cứ tưởng như là một tiếng chim hót.</span></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 17.0pt; margin: 4.0pt 0cm"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Thời giờ thấm thoát tựa thoi đưa, vụt đến rồi vụt đi như ngựa hồng qua khung cửa. Và một khi đã qua đi thì không bao giờ trở lại, như người ta thường bảo:</span></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 17.0pt; margin: 4.0pt 0cm"><span style="font-family: Arial,sans-serif">- Không ai tắm hai lần trên cùng một dòng sông.</span></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 17.0pt; margin: 4.0pt 0cm"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Mới hôm nào tôi còn là một đứa bé, đầu để chỏm ba quả đào, mà hôm nay đã ngoài năm mươi, để rồi bắt đầu bước vào tuổi già.</span></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 17.0pt; margin: 4.0pt 0cm"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Những em thiếu nhi đang ngồi đây, nhưng rồi 20, 30, 40 năm nữa sẽ như thế nào? Nhất là còn bao lâu nữa sẽ đến giây phút trọng đại, giây phút cuối cùng của cuộc đời tôi. Nói như thế, chắc hẳn sẽ có người cho tôi là lẫm cẩm, vì họ nghĩ rằng:</span></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 17.0pt; margin: 4.0pt 0cm"><span style="font-family: Arial,sans-serif">- Đời mình còn dài và cứ dệt nhiều ước mơ, thân xác mình còn đầy tràn nhựa sống và hăng say hoạt động.</span></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 17.0pt; margin: 4.0pt 0cm"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Nhưng chúng ta sẽ lầm, cái chết không dành riêng cho một người nào đó. Nó muốn gọi ai, thì người ấy phải bước theo nó, dù là vua chúa quyền uy. Nó không bao giờ phân biệt giai cấp, tuổi tác cũng như ngôn ngữ vàchủng tộc.</span></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 17.0pt; margin: 4.0pt 0cm"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Trên mộ bia của của một thanh niên người ta đọc thấy dòng chữ:</span></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 17.0pt; margin: 4.0pt 0cm"><span style="font-family: Arial,sans-serif">- Cái chết thật vô lễ vì nó dám kéo người trai trẻ này đi trước cụ già.</span></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 17.0pt; margin: 4.0pt 0cm"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Một làn gió nhẹ, một sơ suất nhỏ bé cũng đủ đưa chúng ta sang thế giới bên kia bất cứ lúc nào. Ý thức được sự mỏng manh, bèo bọt của kiếp sống là như thế, nên thái độ cần phải có, đó là hãy tỉnh thức và sẵn sàng.</span></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 17.0pt; margin: 4.0pt 0cm"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Đúng thế, cách đây khá lâu tôi quen một gia đình ở Sài gòn. Mùa hè năm ấy, sau khi cậu con trai đỗ tú tài phần hai, cả gia đình rủ nhau đi Vũng tàu. Buổi sáng Chúa nhật trời trong xanh, giữa lúc mọi người đùa giỡn với sóng biển, thì cậu con trai bơi ra xa, xa hơn một chút và rồi cậu không bao giờ trở lại nữa.</span></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 17.0pt; margin: 4.0pt 0cm"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Một xoáy nước nào đó đã cuốn mất cậu, người ta tìm kiếm hoài mà cũng không thấy, mãi sau xác cậu nổi lên và dạt vào bờ.</span></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 17.0pt; margin: 4.0pt 0cm"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Thế nhưng, chúng ta có biết được niềm an ủi độc nhất của người cha và người mẹ đáng thương ấy không? Hai ông bà đã nói với tôi rằng:</span></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 17.0pt; margin: 4.0pt 0cm"><span style="font-family: Arial,sans-serif">- Nó mới xưng tội và vẫn còn rước lễ sáng hôm đó.</span></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 17.0pt; margin: 4.0pt 0cm"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Thật tốt đẹp nếu chúng ta có một linh hồn được chuẩn bị sẵn sàng, bằng không thì chúng ta sẽ mất cả chì lẫn chài, mất cả vốn lẫn lãi, mất cả đời này lẫn đời sau.</span></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 17.0pt; margin: 4.0pt 0cm"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Trên mộ bia của những người thời xưa, chúng ta thường thấy ghi háng chữ tuyệt vời:</span></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 17.0pt; margin: 4.0pt 0cm"><span style="font-family: Arial,sans-serif">- Người này đã chết sau nụ hôn của Chúa.</span></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 17.0pt; margin: 4.0pt 0cm"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Chúng ta hãy sống thế nào, để dù Chúa có đến vào lúc chúng ta không ngờ, vào giờ chúng ta không biết thì chúng ta vẫn sẵn sàng, vẫn bình an và vui sướng. Vậy mỗi ngày sống, chúng ta có biết chuẩn bị cho cuộc hành trình cuối cùng này hay không?</span></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 17.0pt; margin: 4.0pt 0cm"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Trong cơn hấp hối, người ta đã hỏi thánh nữ Marguerite Alacoque rằng:</span></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 17.0pt; margin: 4.0pt 0cm"><span style="font-family: Arial,sans-serif">- Còn cần sự gì nữa chăng?</span></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 17.0pt; margin: 4.0pt 0cm"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Thánh nữ đã trả lời:</span></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 17.0pt; margin: 4.0pt 0cm"><span style="font-family: Arial,sans-serif">- Không, vì tôi đã sẵn sàng.</span></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 17.0pt; margin: 4.0pt 0cm"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Cũng vậy trong giờ chơi, một xơ đã hỏi các em nhỏ:</span></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 17.0pt; margin: 4.0pt 0cm"><span style="font-family: Arial,sans-serif">- Nếu như bây giờ được Chúa gọi về, các em sẽ làm gì? </span></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 17.0pt; margin: 4.0pt 0cm"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Em thì bảo sẽ giục lòng ăn năn tội cách trọn, em thì bảo sẽ vào nhà thờ đọc kinh cầu nguyện. Thế nhưng có một em đã trả lời:</span></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 17.0pt; margin: 4.0pt 0cm"><span style="font-family: Arial,sans-serif">- Phần con, con vẫn tiếp tục chơi như thường vì con đã sẵn sàng.</span></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 17.0pt; margin: 4.0pt 0cm"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Em bé ấy sau này đã trở nên một vị thánh đó là thánh Gioan Berchmans. </span></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 17.0pt; margin: 4.0pt 0cm"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Nếu hôm nay tôi phải đến trước tôn nhan Chúa, liệu tôi đã thu xếp xong mọi công việc hay chưa? Tôi đã trả hết những món nợ đối với Chúa và đối với anh em hay chưa? Tôi đã tẩy xóa hết những vết nhơ tội lỗi qua bí tích cáo giải hay chưa?</span></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 17.0pt; margin: 4.0pt 0cm"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Nếu chúng ta biết sửa soạn ngay từ ngày hôm nay, nếu mỗi khi chiều xuống chúng ta biết xét mình, tự vấn lương tâm và chỉ ngủ yên khi nào linh hồn mình đã được gột rửa qua tâm tình thống hối, nếu chúng ta giữ được màu trắng của tấm áo ngày rửa tội, nếu chúng ta giữ được ngọn nến đức tin luôn bừng cháy, thì thật là hạnh phúc và giờ chết không còn là giờ kinh hoàng và đáng sợ nữa.</span></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 17.0pt; margin: 4.0pt 0cm"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Nếu bây giờ chúng ta biết chuẩn bị sẵn sàng, thì khi Chúa đến, chúng ta sẽ không chết, nhưng chính lúc ấy chúng ta mới bát đầu sống. Cuộc sống nơi trần thế là một chuyến viễn du trong đêm tối hay trên mặt biển dậy sóng. Nhưng ở đằng kia bình minh đang ló dạng và Thiên Chúa đang mở rộng vòng tay chào đón chúng ta nơi bờ bến hạnh phúc.</span></p><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Hãy sống để chuẩn bị cho cái chết và hãy chết để được sống muôn đời.</span>&nbsp;</td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center"><a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a></td></tr></table><p style="text-align: center">&nbsp;</p></body></html>

PHP File Manager