File "duonghyvongsuutam.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN/_Nam_A/2011/Mua Phuc Sinh/CN V PS/duonghyvongsuutam.htm
File size: 7.86 KiB (8047 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>Chúa Nhật V Phục Sinh - Năm A</title><base target="main"><meta name="keywords" content="Chúa Nhật V Phục Sinh - Năm A; suy niệm, tinmung.net, Đồng Công, "><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
-->
</style>
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="10" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000">Chúa Nhật V Phục Sinh - Năm A</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center" height="27">ĐƯỜNG HY VỌNG</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">SƯU TẦM</td></tr><tr><td width="474" style="text-align: justify; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none"><p class="MsoNormal"><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Thưa Thầy, chúng con không biết Thầy đi đâu? Nếu có một câu hỏi nào thường được các môn đệ đặt ra thì đó phải là câu hỏi thuộc về nơi chốn.</span></p><p class="MsoNormal"><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Thực vậy, thuở ban đầu, lúc mới gặp Chúa, các ông đã hỏi:</span></p><p class="MsoNormal"><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">- Thưa Thầy, Thầy ở đâu?</span></p><p class="MsoNormal"><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Và rồi Chúa Giêsu đã trả lời:</span></p><p class="MsoNormal"><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">- Hãy đến mà xem.</span></p><p class="MsoNormal"><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Trước bữa tiệc ly, các ông muốn biết một địa chỉ, một nơi chốn chính xác để mà chuẩn bị, nên đã hỏi Chúa Giêsu:</span></p><p class="MsoNormal"><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">- Thưa Thầy, Thầy muốn chúng con ăn lễ vượt qua ở đâu?</span></p><p class="MsoNormal"><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Và hôm nay trước một tương lai còn mù mờ và bấp bênh, Tôma đã hỏi Chúa:</span></p><p class="MsoNormal"><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">- Thưa Thầy, chúng con không biết Thầy đi đâu, làm sao chúng con biết được đường đi.</span></p><p class="MsoNormal"><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Sở dĩ các ông bận tâm về nơi chốn là vì trong quãng đời theo Chúa, các ông luôn được dẫn vào những cuộc hành trình, nay đây mai đó, không có một địa chỉ, một nơi chốn cố định:</span></p><p class="MsoNormal"><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">- Con cáo có hang, chim trời có tổ, nhưng Con Người thì không có cả chốn để mà tựa đầu.</span></p><p class="MsoNormal"><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Còn cuộc hành trình cuối cùng lại là cuộc hành trình tiến về Giêrusalem để chứng kiến Thầy mình chịu chết trên thập giá. Các ông đã coi đây là con đường thất bại của Chúa Giêsu, đồng thời đã trở nên con đường tuyệt vọng cho các ông. Mấy năm dài miệt mài theo Chúa những mong có ngày tả hữu vinh quang, nào ngờ Ngài lại bị đóng đinh như một tên tử tội… Đúng là dã tràng xe cát biển đông, nhọc nhằn mà chẳng nên công cán gì.</span></p><p class="MsoNormal"><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Khi mọi vốn liếng hy vọng đặt cả vào canh bạc cuộc đời, rồi bỗng dưng lật ngửa trắng tay. Các ông như từ trên cao rớt xuống. Hụt hẫng, chới với, chao đảo. Ước mơ bị sụp đổ, các ông như người bị phá sản. Thế mới hay mơ ước thì to lớn, nhưng khung đời lại chật hẹp. Mơ ước thật nhiều mà thực tế chẳng được bao nhiêu, nhiều lúc còn cay đắng phũ phàng.</span></p><p class="MsoNormal"><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Thầy đi đâu? Đằng sau câu hỏi này là tâm trạng hoang mang bất ổn trước một dĩ vãng vừa mới khép lại mà tương lai thì chưa kịp mở ra. Tương lai ấy hoàn toàn đổi mới hay chỉ là một dĩ vãng được lặp lai nơi chính bản thân mình. Đã một lần vỡ mộng, các ông băn khoăn là chuyện thường tình. Giống như đứa trẻ lỡ một lần bị phỏng, hễ thấy lửa, là tự nhiên rụt tay lại. Vì thế trong câu hỏi: Thầy đi đâu? Cũng nói lên nỗi âu lo rằng mình sẽ đi đâu? Thất vọng về dĩ vãng. Hoang mang trước tương lai đó là con đường các tông đồ đã nếm trải.</span></p><p class="MsoNormal"><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Thế nhưng, mở đầu đoạn Tin Mừng sáng hôm nay, Chúa Giêsu đã khuyên nhủ các ông:</span></p><p class="MsoNormal"><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">- Các con đừng xao xuyến.</span></p><p class="MsoNormal"><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Đó là một lời an ủi, mở ra một con đường mới, tràn ngập hy vọng và tin yêu. Thực vậy, Chúa Giêsu nói tiếp:</span></p><p class="MsoNormal"><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">- Thầy đi để dọn chỗ cho các con.</span></p><p class="MsoNormal"><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Và như thế một tương lai đã được hé mở. Tương lai ấy không còn xa xôi, nhưng đã bén rễ ngay từ cuộc đời này. Sống hiện tại là chuẩn bị cho tương lai. Ngày mai đang bặt đầu từ hôm nay. Hay nói cách khác, cuộc sống trong nước trời phải được chuẩn bị, phải được định hình ngay từ bây giờ.</span></p><p class="MsoNormal"><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Đi trong hy vọng là nhận ra rằng con người được tạo dựng để hướng tới một mục đích, chứ không phải sống một cách vất vưởng, như thuyền không lái, như ngựa không cương. Và mục đích chúng ta cần phải đạt tới là chính Thiên Chúa trong niềm hạnh phúc bất tận.</span></p><p class="MsoNormal"><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Để kết luận, tôi xin mượn lời cầu nguyện của thánh Augustinô:</span></p><p class="MsoNormal"><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">- Lạy Chúa, Chúa dựng nên con là để cho Chúa, nên con luôn khắc khoải, cho đến khi được nghỉ yên trong Chúa.</span></p> </td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: right"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <i><font size="2" color="#0000FF"><a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="../../../../suyniemINDEX4.htm">trang suy niệm hằng tuần</a></font></i></td></tr></table><p style="text-align: center"> </p></body></html>