File "noelquesson.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN/_Nam_A/2011/Mua Giang Sinh/Le Thanh gia/noelquesson.htm
File size: 18.33 KiB (18766 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html>
<head>
<meta http-equiv="Content-Language" content="en-us">
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8">
<title>Lễ Thánh Gia : Chúa Giêsu, Đức Maria, Thánh Giuse - Năm A </title>
<base target="main">
<meta name="keywords" content="Lễ Thánh Gia : Chúa Giêsu, Đức Maria, Thánh Giuse - Năm A suy niệm, tinmung.net, Đồng Công, ">
<style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
-->
</style>
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head>
<body>
<table border="0" width="500" cellspacing="10" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF">
<!-- MSTableType="nolayout" -->
<tr>
<td width="460">
<font size="2" color="#FF0000">Lễ Thánh Gia : Chúa
Giêsu, Đức Maria, Thánh Giuse - Năm A</font></td>
</tr>
<tr>
<td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
NÉT THẲNG TRÊN NHỮNG ĐƯỜNG CONG</td>
</tr>
<tr>
<td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<span style="font-size: 8pt; font-family: Arial,sans-serif; font-weight:400; font-style:italic">Chú
giải của Noel Quesson</span></td>
</tr>
<tr>
<td width="474" style="text-align: justify; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none">
<p class="MsoNormal"><b><i>
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Sau khi
các nhà chiêm tinh đến thăm Bê-lem.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Nếu bạn
có một sách Tin Mừng tại nhà bạn và nếu các bạn có chút hiếu kỳ thiêng
liêng, hãy đọc lại những câu truyện này.</span></p>
<p class="MsoNormal">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">1. Trong
gia phả, Đức Giêsu được gọi là Con Đa-vít, Con Abraham.</span></p>
<p class="MsoNormal">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">2. Trong
tin báo cho Giuse, chính hài nhi này bắt đầu thực hiện những lời hứa
trong Kinh Thánh, và được mạc khải như Thiên Chúa cứu độ, Thiên Chúa ở
cùng chúng tôi</span></p>
<p class="MsoNormal">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">3. Rồi
theo Mátthêu, tiếp ngay đến cuộc thăm viếng của các nhà chiêm tinh;
không có những mục đồng Do Thái Giêrusalem, dẫu thế, được báo cho biết
trước về chuyện đang xảy ra trong vùng ngoại ô kế cận (Bê-lem cách độ
8km!) vẫn không động tĩnh... trong khi những người nước ngoài từ Phương
Đông đến từ xa, phục lạy trước hài nhi, được gọi khi ấy là “vị đứng ra
sẽ chăn dắt Do Thái dân của tôi".</span></p>
<p class="MsoNormal"><b><i>
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Khi các
nhà chiêm tinh đã ra về, thì sứ thần Chúa hiện ra báo mộng cho ông Giuse</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Trong
trang mà chúng ta sắp đọc, tên Giuse được kêu lên bốn lần. Đó là người
duy nhất được gọi tên như thế. Giuse là vai trung tâm của câu truyện.
Chủ gia đình, ông chịu trách nhiệm nhóm nhỏ, luôn luôn được giới thiệu
vô danh cho hai nhân vật khác là Hài nhi vâ Mẹ của Hài nhi. Chúng ta
cũng sẽ lưu ý rằng trên trang này, Giuse có tầm quan trọng lớn lao, ông
không nói một lời. Chính ông lâ người ở phần trước sân khấu, là người
nhận trực tiếp các sứ điệp trên trời, lại không nói... mà ông hành động.</span></p>
<p class="MsoNormal"><b><i>
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Này ông,
dậy đem Hài Nhi và mẹ Người trốn sang Ai-cập</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Ôi, cái
tiếng ‘dậy đi!’</span></p>
<p class="MsoNormal">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Tất cả
những người nghiên cứu tiếng Do Thái sẽ nhận ra kiểu nói rất hay gặp
trong Kinh Thánh. "Khum! "Dậy đi”. Cái thể mệnh lệnh, cái động từ chỉ
tất cả những lời kêu gọi. Ap-ra-ham (St 13.1), Elia (IV 19,5). Nàng yêu
dấu của Diễm Ca (2.10), Giôna (Gn 1,2), Giêrusalem (Is 60,11), Đanien
(10,11). Tiếng "Dậy đi!” đầy dẫy trong Tán ước: Mát-thêu 2,13; 2,20;
9,5; 17,7; 26,46; Mc 10,49; Lc 17,19; 22,46; Ga 5,8; Cv 3,6; 8,26; 9,34;
9,40; 12,7; 14,10...</span></p>
<p class="MsoNormal">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Nếu tôi
biết lắng nghe, tôi sẽ nghe thấy, cả tôi nữa.</span></p>
<p class="MsoNormal">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Thiên
Chúa lặp lại "Dậy đi!".</span></p>
<p class="MsoNormal">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Thiên
Chúa muốn con người đứng dậy. Thiên Chúa đẩy những con người năng động.</span></p>
<p class="MsoNormal">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Trong
cuộc sống gia đinh mà chúng ta mừng lễ hôm nay, có biết bao nhiêu cơ hội
có thể đưa chúng ta đến chỗ khước từ, đầu hàng, chạy trốn, từ nhiệm...
Và đây là tiếng gọi của Chúa, trong đáy đêm tối của chúng ta, trong tình
huống bức bách đè nặng trên vai chúng ta, nói lại với chúng ta: "Đứng
lên! Dậy đi!".</span></p>
<p class="MsoNormal">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Có một
thứ hình ảnh Thánh Gia hiền dịu, êm ả vả bị sai lạc. Máng cỏ bằng giấy
đá, quá “hợp môi sinh", những mục đồng xinh xắn và những con cừu nhí,
những tràng hoa ánh sáng... có cái nguy làm cho chúng ta coi "chuồng bò
lừa nới Thiên Chúa sinh ra (đó là một cái sườn mái!) là một nơi nóng nực
và rất tiện nghi. Và với cái vẻ dịu hiền hay với thái độ chiếu cố, người
ta tìm được cái chuyện thần tiên hợp với khẩu vị các trẻ em. Nhưng đấy
không phải là Giáng sinh thật. Có thể tai hại nhiều nếu máng cỏ cổ
truyền chỉ là một sự trung tín với quá khứ, trong khi nó là một sự kỳ
vọng cho hiện tại và tướng lai. Gia đình mâ bạn nhin ngắm với sự hiền
dịu trong cái hang hốc nhà quê, có lẽ bạn quên rằng nó đã bị liệng đi
trên các nẻo đường lưu đầy chăng? Khi đó bạn đã dựng lên một "thánh gia"
không có thực. Và bạn nói liều: "Thật quá đẹp... nhưng ở nhà chúng tôi
không giống như thế, nơi mái ấm của chúng tôi, gia đinh của chúng tôi
buộc phải sống giữa những âu lo: sức khỏe, tranh chấp, ngân sách, những
khó khán định hướng, những cuộc đối thoại không thể có được...".</span></p>
<p class="MsoNormal">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Những mái
ấm trẻ... hay những mái ấm nào khác...</span></p>
<p class="MsoNormal">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Tồi dám
chắc với các bạn, các bạn có thể nhìn xem gia đình của Giuse, có Hài nhi
và Mẹ người. Và hãy tỉnh ngộ! Giống như mọi gia đinh, gia đinh ấy cũng
biết đến những giằng xé, những khắc khoải, nó cũng bị cuốn trong những
cơn lốc của lịch sử. Và chúng ta nhớ lại câu nói nổi tiếng của Charles
Péguy "Những người cha và người mẹ này "' những kẻ phiêu lưu vĩ đại của
thế giới hiện đại này!”</span></p>
<p class="MsoNormal"><b><i>
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Cứ ở đó
cho đến khi tôi báo lại, vì vua Hêrôđê sắp tìm giết Hài Nhi đấy!</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Hình ảnh
thực, như thế đấy. Một đôi lứa trẻ trung,đó là một cáp vợ chồng không
bếp không nhà. Số phận thê thảm của những người tị nạn, những người bị
xua đuổi trốn chạy về nới vô định, bị đuổi khỏi nhà họ vì chiến tranh,
đói ăn, thất nghiệp, hay ý thức hệ đàn áp. Những trẻ em Việt Nam, Libăng
Cambốt, Áp-ga-nít-tăng,... và nhiều nới khác. Những hình ảnh không cầm
lòng được đang lảm xáo động sự yên ổn của chúng ta. A, không, máng cỏ
năm nay không đẹp... Thế thi bạn hãy nghĩ, họ đã có ý tưởng, trong giáo
xứ, chúng tôi làm máng cỏ bằng tre mục... hay bằng vải lưu cho những
trại tị nạn... hay bằng gạch nén gợi ra những nơi trú ngụ đáng thương
của những kẻ xấu số trong những vụ động đất... và họ đã để Hài nhi trên
rơm, thứ rơm rác thật!</span></p>
<p class="MsoNormal">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">“Hê-rô-đê
sắp tìm giết Hài nhi đấy..."</span></p>
<p class="MsoNormal">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Họ muốn
giết trẻ con... Than ôi, vâng, hiện nay...</span></p>
<p class="MsoNormal"><b><i>
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Ông Giuse
liền trỗi dậy, và đang đêm, đưa Hài Nhi và mẹ Người trốn sang Ai-cập</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Để nhấn
manh đến sự vâng phục của Giuse, sự thi hành ý muốn của Thiên Chúa được
diễn tả chính xác trong những lời lẽ của sứ điệp nhận được từ trên cao.</span></p>
<p class="MsoNormal">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Đi ngay
ban đêm!</span></p>
<p class="MsoNormal">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Đi trong
đức tin: làm thế nào? Cần phải cứu Hài nhi cứu độ? Người đã được loan
báo như Thiên Chúa Cứu Độ, Thiên Chúa ở cùng chúng ta? Và cần phải che
chở Người ngay bây giờ? Nghịch lý của Thiên Chúa tự đặt mình vào trong
tay chúng tôi? Thiên Chúa không tự bênh vực. Cần phải “cứu"! đức tin...
ban đêm... Thiên Chúa được đặt lại trong tay những người tin.</span></p>
<p class="MsoNormal"><b><i>
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Ông ở đó
cho đến khi vua Hê-rô-đê băng hà, để ứng nghiệm lời Chúa phán xưa qua
miệng ngôn sứ: Ta đã gọi con Ta ra khỏi Ai-cập</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Trong mùi
tử khí tự trị, một sự cứu thoát bộc phát, Chúa nói: Con ta!</span></p>
<p class="MsoNormal">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Trên cái
nền bi thảm của các biến cố xảy đến trong gia đình này, có sự gì khác
tác động: một ánh sáng chiếu soi tình hình... một dự tính của Thiên
Chúa,... được bộc lộ trong những lời sấm của ngôn sứ.. một khuôn mật ẩn
giấu, đầy hy vọng. Nghịch lý mới của Thiên Chúa: chính lúc mà người ta
cảm thấy phải đi, thì đúng là lúc Tin Mừng trích dẫn một tiết Kinh Thánh
ở đó vấn đề đặt ra là trở lại...</span></p>
<p class="MsoNormal">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Người ta
chỉ nói về sự lưu đày để nói về việc xuất hành. Người ta chỉ gợi ra cái
chết để nói về sự sống... Còn bạn, trong cuộc sống của bạn, bạn được mời
gọi nhìn thấy mặt bị che khuất của điều xảy đến với bạn.</span></p>
<p class="MsoNormal">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Toàn thể
gia đinh và chạm với những cái bất an. Việc chúng ta tìm kiếm những sự
an toàn là điều bình thường. Giuse thậm chí còn nhận lệnh của Chúa thì
sự tìm kiếm những của cải tạm thời, chẳng phải càng được chúng ta đặt
bên dưới việc làm tròn lời Kinh Thánh sao? sống Tin Mừng, hoàn thành các
ý muốn của Thiên Chúa, kiên trì trong cái mà Thiên Chúa đòi hỏi tôi. Mỗi
Kitô hữu, mỗi gia đình... hoàn tất một phần của lịch sử thánh, một dự
tính huyền nhiệm của Thiên Chúa. Và đó không phải là trong lúc đi ra
khỏi các tình huống của chúng ta, thậm chí khó khăn, thậm chí mong manh,
nhưng bằng cách khám phá ở đó các mặt bị che khuất mà đức tin bày tỏ ra
cho chúng ta.</span></p>
<p class="MsoNormal"><b><i>
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Sau khi
vua Hê-rô-đê băng hà, sứ thần Chúa lại hiện ra với ông Giuse bên Ai-cập,
báo mộng cho ông rằng: "Này ông, dậy đem Hài Nhi và mẹ Người về đất
Israel, vì những kẻ tìm giết Hài Nhi đã chết rồi." Ông liền trỗi dậy đưa
Hài Nhi và mẹ Người về đất Israel</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Những kẻ
muốn tìm giết Hài nhi? Con số nhiều lạ lùng. Cho đến đây, người ta chỉ
nói đến Hê-rô-đê... Nhưng Mátthêu nghĩ đến một trường hợp có trước trong
Kinh Thánh và miệt mài đưa tất cả câu truyện của ông vào việc gợi ra số
phận của Môsê, mà Pharaon tìm cách giết chết (St 2,15). phải trốn sang
Ai Cập và trở về, bởi vì tất cả những người muốn tìm giết đều đã chết
(Xh 4,19-20). Khoa chú giải Do Thái, trong các giáo đường, luôn luôn sử
dụng phương cách, mà người ta gọi là "midrach", nhằm làm sáng tỏ một
đoạn Kinh Thánh bằng những biến cố của thời sự...để chứng minh rằng ý đồ
của Thiên Chúa cứ tiếp tục. Đức Giêsu, trong bản thân của Người, tái
hiện lịch sử dân tộc Israel: bạo vương muốn khử trừ cậu Môsê được Thiên
Chúa sai đến để cứu dân Người... bạo vương tung ra cuộc tàn sát các trẻ
nhỏ (St 1,10)... nhưng lại không thể làm gì được chống lại người mà
Thiên Chúa che chở và trở nên Đấng Cứu độ dân Người... dẫn dắt dân này
về Đất Hứa.</span></p>
<p class="MsoNormal">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Ngày nay
lịch sử này vẫn luôn luôn tiếp tục. Không gì mà Thiên Chúa không thể làm
được. Người tiếp tục viết thật thẳng trên những đường cong của chúng ta.
Ý đồ của Người vẫn tiến lên, bất chấp mọi sự. </span></p>
<p class="MsoNormal">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Nhưng vì
biết A-khê-lau đã kế vị người cha là Hê-rô-đê, cai trị miền Giuđê, nên
ông sợ không dám về đó. Mãi sau khi được báo mộng, ông lui về miền
Galilê, và đến ở một thành kia gọi là Nadarét để ứng nghiệm lời, các
ngôn sứ rằng: Người sẽ được gọi bằng Na-da-rét.</span></p>
<p class="MsoNormal">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Bản văn
này nói cho chúng ta biết rõ ràng là trước hết Giuse đã có ý định trở về
Giuđê. Nhưng tất cả những kẻ muốn tìm giết Đức Giêsu, chưa biến mất hết.
Mặt khác, một ngày kia, Đức Giêsu sẽ trở lại trong chính miền Giuđê này,
và về đó để bị giết chết. Cuộc thụ nạn diễn ra ở cuối cuộc hành trình
này. Cái chết luôn luôn ở đó. Tin Mừng ngày hôm nay đầy chết chốc. Chính
vì cần thiết mà Đức Giêsu đến sống tại Galilê miền xa xôi, một nửa ngoại
giáo, khá xa đất Thánh Giêrusalem. Đối với Mát-thêu, miền Galilê ngoại
giáo này (Mt 4,12-16) là biểu tượng của thế giới phổ quát, nơi mà sứ vụ
của Đức Giêsu được thực hiện, nơi mà Đấng đã sống lại hiện ra nhiều lần,
và từ đó mà sứ vụ khởi phát. Và bạn nữa, phải chăng bạn không sống trong
những miền Galilê loại mới ư?</span></p></td>
</tr>
<tr>
<td width="474">
<p style="text-align: right">
<a target="_top" href="http://tinmung.net">
<img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a>
<i><font size="2" color="#0000FF">
<a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="../../../../SuyniemINDEX.htm">trang suy niệm hằng tuần</a></font></i></td>
</tr>
</table>
<p style="text-align: center"> </p>
</body>
</html>