File "ConduongEmmaus.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN/_MuaPHUCSINH/ChuaNhat III Phuc Sinh/ConduongEmmaus.htm
File size: 13.68 KiB (14010 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>CN III PS</title><base target="main"><style>
<!--
div.MsoNormal
{mso-style-parent:"";
margin-bottom:.0001pt;
font-size:12.0pt;
font-family:Arial;
margin-left:0cm; margin-right:0cm; margin-top:0cm}
-->
</style>
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="20" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="224" height="20"><font color="#FF0000" size="4"><span style="font-family: Arial; font-weight:700">Chúa Nhật III PS - </span></font><font color="#FF0000" size="3"><span style="font-family: Arial; ">Năm A</span></font></td><td width="212" style="font-family: Arial; font-size: 10pt; font-style: italic; color: #0000FF" height="20"><p style="text-align: right"><font size="1">Lm. Giu-se NGUYỄN HƯNG LỠI, DCCT</font></td></tr><tr><td width="474" colspan="2" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; color: #000000; border-color: #FFFFFF" height="24"><p style="text-align: center">CON ĐƯỜNG EMMAUS</td></tr><tr><td width="474" colspan="2"><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 9.0pt"><span style="letter-spacing: -.4pt"> Soeur Sourire trong một bài hát có viết rằng: <i>"...Tất cả mọi nẻo đường của trần thế sẽ dẫn ta về quê Trời". </i>Bài ca ấy thật đơn sơ, dễ thương, dễ đi vào lòng người. Với cây đàn ghi-ta trên tay, với giọng ca ấm, nhẹ, soeur Sourire đã đưa nhiều người đi từ thế giới thực tại tới quê hương đích thực, xa vời vợi là một thế giới linh thiêng: Nước Trời. Vâng, hàng ngày ai cũng phải đặt chân trên một con đường nào đó hoặc con đường nhựa trải rộng, thẳng tắp, ngút ngàn hay con đường mòn, nhỏ bé, ngoằn ngoèo, hoặc trên một chuyến ô tô, tầu thủy, máy bay. </span></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 4.0pt">Tất cả những con đường ấy đều đưa một người hay nhiều người tới một đích điểm, một bến bờ, một nơi chốn. Hai môn đệ trên đường Em-mau cách đây gần 2.000 năm, sau biến cố Thầy mình bị bắt, bị kết án tử hình, bị treo trên thập tự giá, được mai táng trong mồ, và lúc này đây họ đã được thông báo Thầy mình đã sống lại, không còn trong mồ... Biến cố Chúa chết và sống lại đang làm họ hoang mang, lo âu, sợ sệt, thất vọng vì Con Người có tên là Giê-su, Ðấng nổi lên như một vị có quyền năng lớn lao, đã làm những việc lớn lao kỳ diệu: chữa nhiều bệnh hoạn tật nguyền, xua trừ ma quỷ, làm cho kẻ chết sống lại và đem Tin Mừng công bố cho những kẻ nghèo khó. Họ đã hoàn toàn đặt kỳ vọng vào Ngài, họ tin tưởng Vị Cứu Tinh là Vua sẽ khôi phục lại nước Ít-ra-en và họ sẽ chia nhau ghế trong nội các của Chúa Giê-su theo cái nhìn trần tục của họ. </p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 4.0pt">Thế là hết, Thầy mình đã chết, mọi hy vọng của họ đã vỡ tan tành, những hoài bão, ước mơ của họ đã hoàn toàn sụp đổ, họ chẳng còn tin gì nữa, giờ đây trước mắt họ chỉ là mầu đen u tối bao trùm. Chúa Giê-su đã chết và nay đã là ngày thứ ba...</p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 4.0pt"><b>I. VẪN LÀ CON ÐƯỜNG SÁNG: </b></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 4.0pt">Hai môn đệ trên đường về quê để trở lại nghề cũ, khởi lại công việc từ đầu, đã thất vọng ê chề. Họ nói chuyện với nhau về biến cố vừa qua, rồi họ bàn tính xem phải làm việc gì cho ra tiền, cho xứng danh vì đã lặn lội, từ bỏ theo Thầy mấy năm. Trở về làng cũ để ôm hận, thất bại thì quả là vô nghĩa quá ! Nỗi thất vọng càng gia tăng khi con đường Em-mau mù mịt, đầy bụi, đầy đất. Mầu đen bao phủ như mây đen vần vụ báo cơn mưa lớn vẫn đang đè nặng trên hai môn đệ. </p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 4.0pt">Sự kiện mồ trống, lời loan báo của mấy người phụ nữ và việc kiểm chứng của Phê-rô, Gio-an vẫn không làm họ an lòng, không làm họ nguôi ngoai cơn buồn chán. Họ vẫn bước những bước nặng nề, mệt mỏi vì đường xa, hiu quạnh. Bỗng có người khách bộ hành xuất hiện, cùng họ sánh bước. Họ vẫn nói chuyện về biến cố vừa qua. Người khách bộ hành giả như không hay biết chuyện gì và rồi vặn hỏi họ. Họ đã trả lời cách rất tự nhiên, thành thật trước lời yêu cầu của vị khách bộ hành về tất cả nỗi thất vọng ê chề của họ khi vị Thầy khả kính của họ đã bị giết chết oan uổng...</p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 4.0pt"><i>?</i><span style="letter-spacing: -.3pt">Chính lúc niềm hy vọng đã trở thành thất vọng, thì người khách đồng hành sau khi nghe họ kể lể, than van, chán nản, đã khơi trong lòng họ niềm hy vọng lớn lao. Sự an ủi được nhen nhúm trong lòng họ vì người khách ấy đã nói toạc ra với họ về sứ mạng và vai trò của Ðấng Cứu Thế trong việc cứu rỗi nhân loại qua cái chết tang thương khổ giá. Người đã cắt nghĩa Kinh Thánh cho họ và dựa vào các Ngôn Sứ, Mô-sê để nói cho họ về Ðấng Mê-si-a, nghĩa là chính Người: <i>"Ðức Giê-su Ki-tô phải chịu đau khổ rồi mới được vinh hiển"</i> ( Lc 24, 26 ). </span></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 4.0pt">Lòng họ bừng cháy hừng hực vì họ thấy được ủi an và họ cảm mến người lữ hành đã đốt lên ngọn lửa hy vọng trong cõi lòng họ đang tê tái, tan nát, ê chề... Con đường vẫn còn xa tít mù khơi, chiều dần buông xuống, hai môn đệ cố nài người khách vào quán trọ bên đường Em-mau với họ để nghỉ ngơi, dùng bữa và lại tiếp tục cuộc hành trình về quê. Vị lữ hành giả bộ cứ đi và trước thịnh tình của hai môn đệ, Người đã vào quán trọ dùng bữa tối với họ, chính giờ phút ngồi vào bàn họ vẫn chưa nhận ra Chúa Giê-su Phục Sinh. Hai môn đệ chỉ nhận ra Ðức Giê-su khi: <i>"...Người cầm lấy bánh, dâng lời chúc tụng, và bẻ ra trao cho họ"</i> ( Lc 24, 30 ). </p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 4.0pt"><span style="letter-spacing: -.4pt">Và Lu-ca nói, khi mắt họ mở ra nhận ra chúa Giê-su, Người lại biến mất ( Lc 24, 31 ). Lời ca du dương, trầm bổng, có lúc cho ta có cảm tưởng cao vút trời mây của bài ca: <i>"Tất cả mọi nẻo đường"</i> của Soeur Sourire đã chỉ ra rằng nhận ra Chúa trên mọi nẻo đường của đời sống là lúc ta đạt được Nước Trời như hai môn đệ trên đường Em-mau đã hạnh phúc, hết âu lo và lấy lại sự bình an tâm hồn khi mắt họ mở ra thấy được Chúa Phục Sinh.</span></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 4.0pt"><b>II. CHÚA PHỤC SINH ÐANG ÐỒNG HÀNH VỚI TA TRÊN MỌI NẺO ÐƯỜNG: </b></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 4.0pt">Oscar Wilde có viết một câu đầy thú vị: <i>"Xuyên qua một trái tim bị dập nát, Chúa Ki-tô có thể bước vào". </i>Trên cuộc hành trình đức tin, trong cuộc sống hằng ngày, có nhiều lần và rất nhiều lần chúng ta cũng có cái nhìn, suy nghĩ bi quan, yếm thế như hai môn đệ trên đường Em-mau. Khi gặp chông gai, thử thách, khó khăn, chúng ta dễ nản chán, có khi chán nản, thất vọng. Ðức Tin của ta còn non yếu hay ta chưa đủ đức tin để tin nhận Chúa Giê-su sẽ giúp ta giải quyết những khó khăn, khúc mắc, những ngõ cụt của đời ta. Chúa Phục Sinh vẫn luôn đồng hành với ta trên mọi nẻo đường, ta tìm Ngài sẽ gặp được Ngà: <i>"...Mỗi lần ta làm một việc nào tốt cho một người bé nhỏ là ta đã làm cho Chúa"</i> ( Mt 25, 31 - 46 ) hay ta nhân danh Chúa mà cầu nguyện, mà hoạt động thì chính Chúa sẽ hoạt động trong ta. </p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 4.0pt"><span style="letter-spacing: -.3pt">Phê-rô đã cảm nghiệm Chúa tha thứ và hiện diện với ông làm sao khi ông nhìn vào Chúa và Chúa quay nhìn ông trong đêm Ðức Giê-su bị bắt. Và kinh nghiệm của Phao-lô trên đường Ða-mát đã chứng minh ông đã gặp Chúa như thế nào và ông đã đối diện với Chúa làm sao ? Các Tông Ðồ khác cũng có những cảm nghiệm như thế khi đối diện với Ðấng Phục Sinh, khi họ được Chúa Thánh Thần khai mở trí cho họ. Gio-an đã thấy Chúa Phục Sinh khi Người đi trên mặt hồ và Phê-rô đã nhảy tõm xuống nước khi nghe Gio-an nói: <i>"Chúa đó ".</i> </span></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 4.0pt">Vâng, các Thánh là những người đã gặp được Chúa vì họ dám tin và dám liều mình để tin. Thánh Phan-xi-cô Khó Khăn đã nhận ra Chúa trong sự khó nghèo và Ngài đã thực hiện sự nghèo khó ấy qua cuộc sống, qua Dòng Tu Ngài để lại cho Giáo Hội, cho thế giới. Thánh An-phong, Thánh I-nha-xi-ô thành Loyola và nhiều Thánh khác đã minh chứng hùng hồn rằng họ đã gặp Chúa và để lại cho các sĩ tử trong Dòng của các mình để giới thiệu Chúa Phục Sinh cho người khác. </p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 4.0pt">Mẹ Tê-rê-xa thành Calcutta đã nói: <i>"Hãy làm một cái gì tốt, cái gì đẹp cho Chúa..."</i> Cái tốt, cái đẹp trong việc phục vụ người nghèo, người neo đơn, người hấp hối, cứu thoát các trẻ nhỏ trong bụng mẹ là những cử chỉ, những hành động đầy tình thương, đầy ấn tượng, Mẹ Tê-rê-xa Calcutta và các Nữ Tu Thừa Sai Bác ái của Mẹ đã làm vì Mẹ tin tưởng các hành động, các việc làm bác ái ấy là đang làm cho Chúa Phục Sinh. </p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 4.0pt">Chúa Phục Sinh đã giải thích Thánh Kinh và thông hiệp bữa ăn với hai môn đệ trên đường Em-mau, Chúa Phục Sinh vẫn tiếp tục làm cho chúng ta những điều đó, Người đang đồng hành với ta trên mọi nẻo đường. Người hiện diện trong các giờ kinh nguyện, trong các giờ Phụng Vụ đọc Lời Chúa. Cộng đoàn Ki-tô hữu tiên khởi mà Sách Tông Ðồ Công Vụ thuật lại là bằng chứng hùng hồn nói lên sự hiện diện của chúa ( Cv 2, 42 - 46 và 4, 32 - 34 ). Chúa hiện diện trong Thánh Lễ đầu tiên sau khi Ngài sống lại với hai môn đệ ( Lc 24, 30 ). Chúa vẫn tiếp tục hiện diện với nhân loại qua mọi Thánh Lễ mà các Linh Mục cử hành hàng giây, hàng phút, hàng giờ trên thế giới này. </p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 4.0pt">Chúa sống lại vẫn đang đồng hành với nhân loại trên mọi ngả đường, trên vạn nẻo đường, Người sẽ biến đổi tâm trí và cõi lòng con người như đã biến đổi hai môn đệ xưa nhận ra Ngài. Liệu đã nhiều lần Chúa Phục Sinh đồng hành với ta, ta đã nhận ra Người hay chưa ? Ta đã đi với nhiều người trên đường, trong cuộc sống, họ là hiện thân của Chúa Phục Sinh, có lẽ rất nhiều lần ta đã không nhận ra Chúa sống lại đang ở trong họ ( Mt 25, 31 - 46 ). Xuyên qua một con tim tan nát, dầy vò, chán nản, thất vọng, Chúa Phục Sinh sẽ biến đổi nó để Người ngự trị. Chúa Phục Sinh sẽ ở với ta, sẽ đồng hành với ta trên mọi ngõ ngách, trên mọi nẻo đường của cuộc đời, Ngài luôn hiện diện trong Lời của Ngài và trong Bí Tích Thánh Thể. </p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 4.0pt">Hãy đọc kỹ lời này của Mẹ Tê-rê-xa thành Calcutta: <i>"Hoa trái của lòng tin là tình yêu. Hoa trái của tình yêu là phục vụ. Hoa trái của phục vụ là bình an". </i>Có bình an trong tâm hồn và thể xác, ta mới nhận ra được sự có mặt của Chúa vì Chúa là Tình Yêu và Bình An. </td></tr><tr><td width="474" colspan="2"><p style="text-align: center"><font size="1" face="Arial" color="#808080"><a target="_top" href="../../../index.htm"><img border="0" src="../../../GIADINHTANHIEN/GIADINH/trangnha.gif" width="85" height="30"></a><br>Last Updated: 05/03/2011</font></p></td></tr></table></body></html>