File "15.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN/Suy-Niem-Chuyen-De/Tien-Bac/tien-bac/CN XXVI TN C/15.htm
File size: 22.15 KiB (22679 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa-Nhật-XXVI-thường-niên-Năm-C</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Tiền bạc; Liên đới; Có một vực thẳm; Hai khuôn mặt; Môi trường đức tin ; Lazarô sẽ không bao giờ tự mãn; Giàu có và nghèo khó; Bác ái bắt đầu từ nhà mình; Người phú hộ giàu có và Ladarô nghèo khổ; Thế giới cuả tình yêu; Giấy thông hành Nước Trời; Sống trong thế giới trái ngược; Giàu có"><style>
<!--
	.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
	{color:blue;
	text-decoration:underline;
	text-underline:single;
	text-decoration:none underline;
	text-line-through:none;
	vertical-align:baseline}
span.st
	{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa-Nhật-XXVI-thường-niên-Năm-C">
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460">
	<font size="2" color="#FF0000">Chúa Nhật XXVI thường niên&nbsp; - Năm C</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
		HÃY NHÌN KỸ LÒNG MÌNH</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
		<a name="_Toc272833851">
		<span lang="FR" style="font-size: 8pt; font-family: 'Times New Roman',serif; ">
		Chú giải của Noel Quesson</span></a></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
		<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;text-align:justify;text-indent:
36.0pt"><b><i>
		<span lang="FR" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Đức Giêsu đã nói dụ ngôn này: “Có một ông nhà giàu kia, mặc toàn lụa là 
		gấm vóc, ngày ngày yến tiệc linh đình”</span></i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;text-align:justify;text-indent:
36.0pt"><span lang="FR" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Đức Giêsu đã trông thấy điều đó. Bấy giờ đã có những bất bình đẳng... 
		giữa những người quá giàu, và những người quá nghèo.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;text-align:justify;text-indent:
36.0pt"><b><i>
		<span lang="FR" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Lại có một người nghèo khó tên là Ladarô, mụn nhọt đầy mình, nằm trước 
		cổng ông nhà giàu</span></i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;text-align:justify;text-indent:
36.0pt"><span lang="FR" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Chúng ta nhận thấy rằng ông nhà giàu không có tên: Mỗi người chúng ta 
		chắc hẳn có thể nhận ra mình nơi ông ta. Còn người nghèo có cái tên 
		“Ladarô”. Trước mắt Thiên Chúa, Ladarô là một con người. Và cái tên mà 
		Đức Giêsu cho anh (đây là lần duy nhất mà một nhân vật của dụ ngôn có 
		một cái tên cụ thể) có đầy ý nghĩa: Trong tiếng Do Thái, El&#39;azar có 
		nghĩa là “Thiên Chúa - phù hộ”. Chúng ta đi đoán điều gì nơi ông nhà 
		giàu bị... chê trách. Đó là ông ta đã đặt mọi niềm tin cậy vào sự giàu 
		cồ của ông, vào nhân tính. Trái lại điều Đức Giêsu thán phục nơi người 
		nghèo khó là dù thiếu thốn hết mọi sự của trần gian, anh chỉ trông cậy 
		vào Thiên Chúa sẽ giúp đỡ anh.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;text-align:justify;text-indent:
36.0pt"><b><i>
		<span lang="FR" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Thèm được những thứ trên bàn ăn của ông ấy rớt xuống mà ăn cho no. Lại 
		thêm mấy con chó cứ đến liếm ghẻ chốc anh ta</span></i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;text-align:justify;text-indent:
36.0pt"><span lang="FR" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Chúng ta chớ quên rằng chính Đức Giêsu đã dùng cách mô tả bi thảm này: 
		Bên trong nhà, người ta chè chén trong cảnh xa hoa; bên ngoài, kế bên là 
		cảnh khốn cùng, giữa hai bên là một cái cổng. Cái cổng này ví như một 
		“vực thẳm” phân cách giàu nghèo. Hai vũ trụ song song. Ông nhà giàu sống 
		trong một thế giới khép kín trên chính mình, và không vượt qua cái cửa 
		của ngôi nhà.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;text-align:justify;text-indent:
36.0pt"><span lang="FR" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Phải sự giàu có, tài sản của chúng ta ngăn không cho chúng ta “thấy 
		được” những người khác. Và người nghèo khó, mình đầy mụn nhọt, nằm bên 
		ngoài trước cổng ông nhà giàu, dường như cũng không tận mắt nhìn thấy 
		ông nhà giàu mà Đức Giêsu đưa lên sân khẩu. </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;text-align:justify;text-indent:
36.0pt"><span lang="FR" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Ngày 3 tháng 7 năm 1980 tại Sao Pau-lô ở Braxin, Đức Giáo Hoàng Gioan 
		Phao lô II đã áp dụng dụ ngôn này vào thế giới hiện đại một cách tập 
		thể: “Những làn sóng di dân chen chúc nhau trong những khu nhà ổ chuột 
		bất xứng nơi nhiều người mất hết niềm hy vọng và chết trong cảnh bần 
		cùng. Trẻ em, thanh niên, người lớn không tìm thấy không gian sống để 
		phát triển đầy đủ các năng lực thể chất và tinh thần, đi lang thang 
		trong các đường phố nơi nhung làn sóng, xe cộ chạy tấp nập giữa những 
		tòa nhà bằng bê-tông... Bên cạnh những khu phố ở đó. Người ta sống với 
		mọi tiện nghi hiện đại, tồn tại những khu phố khác thiếu thốn đủ mọi thứ 
		cơ bản nhất... Nhiều khi sự phát triển trở thành một sự thuật lại khổng 
		lồ dụ ngôn ông nhà giàu và Ladarô, sự kề cận của cảnh xa hoa và cảnh 
		khốn cùng càng làm trầm trọng tình cảm ức chế của những người không may 
		mắn”</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;text-align:justify;text-indent:
36.0pt"><span lang="FR" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Đó đúng là điều Đức Giêsu đã nói:</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;text-align:justify;text-indent:
36.0pt"><span lang="FR" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Những mô tả ấy có tác động tôi điều gì không?</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;text-align:justify;text-indent:
36.0pt"><b><i>
		<span lang="FR" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Thế rồi người nghèo này chết, và được thiên thần đem vào lòng ông 
		Abraham. Ông nhà giàu cũng chết, và người ta đem chôn. “Dưới âm phủ, 
		đang khi chịu cực hình”</span></i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;text-align:justify;text-indent:
36.0pt"><span lang="FR" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Vậy đây là một sự lật ngược hoàn cảnh tình thế.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;text-align:justify;text-indent:
36.0pt"><span lang="FR" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Người nghèo đã ở giữa hỏa ngục trên trần gian. Bởi lẽ có những hoàn cảnh 
		khốn cùng là một hỏa ngục thật sự. Giờ đây, ngươi ấy được hạnh phúc. 
		Trong khi ông nhà giàu trước đây không thiếu thứ gì, giờ đây phải khốn 
		khổ. Một trong những điểm đáng lưu ý của hai dụ ngôn, là Chúa không nói 
		rằng người nghèo sống đức hạnh, và ông nhà giàu sống xấu xa. Đơn giản 
		người này thì nghèo, người kia thì giàu, thế thôi. Ông nhà giàu không bị 
		buộc tội đã ăn cắp của Ladarô hoặc đã bóc lột anh bang một nghiệp vụ 
		khéo léo về bất động sản hay thương mại, hoặc không trả lương Ladarô cho 
		công bằng, hoặc đã ngược đãi, bóc lột anh. Chúa cũng không nói rằng ông 
		nhà giàu không bố thí cho Ladarô: Chỉ đơn giản là ông không nhìn thấy 
		anh ta! ông đã để một vực thẳm khủng khiếp giữa ông và người nghèo. Họ 
		xa nhau, người này xa cách người kia. </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;text-align:justify;text-indent:
36.0pt"><b><i>
		<span lang="FR" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Ông ta ngước mắt lên, thấy tổ phụ Abraham ở tận đàng xa, và thấy anh 
		Ladarô trong lòng tổ phụ. Bấy giờ ông ta kêu lên: ‘Lạy tổ phụ Abraham, 
		xin thương xót con, và sai anh Ladarô nhúng đầu ngón tay vào nước, nhỏ 
		trên lưỡi con cho mát; vì ở đây con bị lửa thiêu đốt khổ lắm! </span>
		</i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;text-align:justify;text-indent:
36.0pt"><span lang="FR" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Dĩ nhiên không nên tìm kiếm một sự mô tả thế giới bên kia trong những 
		hình ảnh này. Đức Giêsu chỉ sử dụng những sơ đồ của tư tưởng người đồng 
		thời. Người không thể nói cách khác để người ta hiểu Người: Thế giới bên 
		kia được hình dung (!) như một âm phủ bao la (“Shéol”) với những thân 
		thể (!), những cái lưỡi, ngón tay, lửa, nước, ở một nơi mà những kẻ bị 
		kết án nhìn từ xa những người được ưu tuyển cách mình bằng một vực thẳm. 
		Điều rõ ràng bên kia những hình ảnh bình dân làm sự đảo ngược những điều 
		kiện ở trần gian. Giờ đây chính ông nhà giàu cần đến anh nhà nghèo.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;text-align:justify;text-indent:
36.0pt"><b><i>
		<span lang="FR" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Ông Abraham đáp: ‘Con ơi, hãy nhớ lại: suốt đời con, con đã nhận phần 
		phước của con rồi; còn Ladarô suốt một đời chịu toàn những bất hạnh. Bây 
		giờ, Ladarô được an ủi nơi đây, còn con thì phải chịu khốn khổ. Hơn nữa, 
		giữa chúng ta đây và các con đã có một vực thẳm lớn, đến nỗi bên này 
		muốn qua bên các con cũng không được, mà bên đó có qua bên chúng ta đây 
		cũng không được’</span></i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;text-align:justify;text-indent:
36.0pt"><span lang="FR" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Đức Giêsu một lần nữa tái khẳng định “đặc quyền của những người nghèo” 
		bởi miệng của Abraham. Chúng ta, hãy nhớ lại. Bài Ca Ngợi Khen 
		(Magrificat): “Kẻ đói nghèo, Chúa ban của đầy dư, người giàu có, lại 
		đuổi về tay trắng” (Lc 1,52-53). Chúng ta hãy nhớ lại bài diễn từ phác 
		họa chương trình của Đức Giêsu ở hội đường Nagiarét: “Chúa đã xức dầu 
		tấn phong tôi, để tôi loan báo Tin Mừng cho kẻ nghèo hèn” (Le 4,18). 
		Chúng ta hãy nhớ lại mối phúc thật và mối họa: “Phúc cho anh em là những 
		kẻ nghèo khó; khốn cho các ngươi là những kẻ giàu có (Lc 6,20-24). Chúng 
		ta hãy nhớ lại nhiều lời cảnh báo chống lại nguy cơ của những giàu có 
		vật chất (Lc 12,15-21 - 16,9-11).</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;text-align:justify;text-indent:
36.0pt"><span lang="FR" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Đối với Đức Giêsu, sự giàu có bao gồm hai nguy cơ chết người:</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;text-align:justify;text-indent:
36.0pt"><span lang="FR" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
		1. Nó khép kín lòng mình với Thiên Chúa: Người ta bằng lòng với những 
		lạc thú trần gian mà quên đi đời sống vĩnh cửu là điều chủ yếu.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;text-align:justify;text-indent:
36.0pt"><span lang="FR" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
		2. Nó khép kín lòng mình với những người khác: Người ta không còn nhìn 
		thấy người nghèo nằm ngay cổng nhà mình.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;text-align:justify;text-indent:
36.0pt"><span lang="FR" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Chúng ta hãy lưu ý rằng, hỏa ngục dường như chỉ là sự kéo dài của tình 
		trạng này: Xa cách Thiên Chúa như ở trần gian người ta vẫn thế; xa cách 
		những người khác như ở trần gian Người ta vẫn thế. Một lần nữa, chúng ta 
		ghi nhận rằng chính con người “tự phán xử mình ngay từ trần gian này”.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;text-align:justify;text-indent:
36.0pt"><span lang="FR" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Hình phạt khủng khiếp ấy đơn giản là khoảng cách mà kẻ giàu có đã đặt ở 
		giữa người ấy và Thiên Chúa, ở giữa người ấy và những người khác. Bởi vì 
		Nước Thiên Chúa là sự hiệp thông của tình yêu. Kẻ giàu có đã tự kết án 
		chính mình: “cái cổng nhà” hắn phân chia hai thế giới đã trở thành “vực 
		thẳm”.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;text-align:justify;text-indent:
36.0pt"><span lang="FR" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Tôi có tin chắc rằng tôi đang kiến tạo thiên đàng hay hoả ngục của tôi, 
		mỗi lần tôi mở lòng tôi cho Thiên Chúa hoặc cho những người khác, mỗi 
		lần tôi khép kín mình trong chính mình? Trần gian này là nơi rèn luyện 
		bước đầu của thiên đàng và hỏa ngục.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;text-align:justify;text-indent:
36.0pt"><span lang="FR" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Người nào không yêu thương ở trần gian này đã tự loại mình ra khỏi “bữa 
		tiệc của Thiên Chúa” nơi chỉ có những người nghèo được vào, những người 
		này đã “mở lòng mình ra cho những người khác”. Đức Giêsu đã mạc khải cho 
		chúng ta thái độ và hữu thể của Thiên Chúa: Người là Tình yêu phổ quát. 
		Một người cha đã giết con bê béo và tổ chức một bữa tiệc linh đình để 
		đón nhận đứa con hoang đàng; Thiên Chúa là thế! Một người giàu có chè 
		chén với bạn bè mình để lợi dụng của cải mình: Khác nhau biết bao!</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;text-align:justify;text-indent:
36.0pt"><b><i>
		<span lang="FR" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Ông nhà giàu nói: ‘Lạy tổ phụ, vậy thì con xin tổ phụ sai anh Ladarô đến 
		nhà cha con, vì con hiện còn năm người anh em nữa. Xin sai anh đến cảnh 
		cáo họ, kẻo họ lại cũng sa vào chốn cực hình này’</span></i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;text-align:justify;text-indent:
36.0pt"><span lang="FR" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Chi tiết này không thôi, sẽ chứng tỏ khi cần rằng người ta không thể 
		dùng những hình ảnh ấy để mô tả thực tại đời sau: Nếu Thiên Chúa thấy 
		tình cảm tốt lành nhỏ nhất trong một Người, thì đương nhiên nơi này sẽ 
		thôi không còn bị kết án nữa. Tình yêu của Thiên Chúa thì vô tận. Nhưng 
		ở đây, chúng ta có một cảnh dựng để đưa vào câu trả lời sẽ theo sau.
		</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;text-align:justify;text-indent:
36.0pt"><b><i>
		<span lang="FR" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Ông Abraham đáp: ‘Chúng đã có Mô-sê và các Ngôn Sứ, thì chúng cứ nghe 
		lời các vị đó.&#39; Ông nhà giàu nói: ‘Thưa tổ phụ Abraham, họ không chịu 
		nghe đâu, nhưng nếu có người từ cõi chết đến với họ, thì họ sẽ ăn năn 
		sám hối’ </span></i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;text-align:justify;text-indent:
36.0pt"><span lang="FR" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Vậy một lần nữa, chúng ta đứng trước một lời yêu cầu làm những đấu chỉ 
		khác thường. Ông hãy làm cho chúng tôi một phép lạ để tôi tin? ông hãy 
		xuống khỏi cây thập giá, nếu ông là Con Thiên Chúa! ông hãy gieo mình từ 
		nóc Đền thờ xuống. Một số Kitô hữu luôn luôn tiếp tục dựa vào các phép 
		lạ và những lần hiện ra. Đức Giêsu từ chối các dấu chỉ giật gân (Lc 11, 
		16-29; Mc 8, 11-12; Mt 2,38; 16,1). </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;text-align:justify;text-indent:
36.0pt"><b><i>
		<span lang="FR" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Ông Abraham đáp: ‘Mô-sê và các Ngôn Sứ mà họ còn chẳng chịu nghe, thì 
		người chết có sống lại, họ cũng chẳng chịu tin’</span></i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;text-align:justify;text-indent:
36.0pt"><span lang="FR" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Thật vậy, sự sống lại của Ladarô, em trai của Mácta và Maria ở Bêtania, 
		không những không thuyết phục được những người Pharisêu và các giáo 
		trưởng, mà còn thúc đẩy họ có quyết định loại trừ Đức Giêsu (Ga 11, 
		45-53). Con đường chân chính duy nhất đến với đức tin không phải là một 
		phép lạ nhãn tiền nhất mà là sự khiêm nhường lắng nghe Lời Chúa (Môsê và 
		các ngôn sứ)... sự khiêm nhường và chú tâm nhìn thấy các nhu cầu của anh 
		em chúng ta (người anh em đang đau khổ bên cạnh tôi)...</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;text-align:justify;text-indent:
36.0pt"><span lang="FR" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Nhưng Đức Giêsu xem ra đã khẳng định rằng số phận những người giàu đó đã 
		khô cứng một cách bi thảm: Tính ích kỷ sự buông thả thái độ vô tôn giáo, 
		thái độ khép kín lòng họ... sau cùng làm họ “không thể đọc được những 
		dấu chỉ của Thiên Chúa”. Thỉnh thoảng, cái chết theo lẽ tuần hoàn mà 
		đến, nhắc họ rằng sự vô cảm tâm linh là điều bấp bênh, và sự giàu có 
		không bảo vệ họ mãi mãi. Nhưng tất cả đều vô ích: tài sản của họ đã làm 
		họ mù mắt trước những nỗi khốn khổ của người khác và trước sự mỏng dòn 
		của bản thân họ. Họ tự mãn về chính họ... bị giam hãm trong của cải của 
		họ... Thiên Chúa không cưỡng đoạt. Người không thể ép buộc một ai yêu 
		mến. </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;text-align:justify;text-indent:
36.0pt"><span lang="FR" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Để kết luận suy niệm bài Tin Mừng này, chúng ta phải tự hỏi. Ai giàu có? 
		Ai nghèo khó? Thành hay bại rất nghiêm trọng đến nỗi nếu áp dụng câu 
		chuyện này cho những người khác sẽ tai hại như khi nói rằng: “Tôi đâu có 
		phải là ông vua dầu hỏa”. </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;text-align:justify;text-indent:
36.0pt"><span lang="FR" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Hãy nhìn kỹ lòng mình... Nó có mở ra cho Thiên Chúa, cho người khác 
		không?</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;text-align:justify;text-indent:
36.0pt"><span lang="FR" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Bạn có nghèo không?</span></p>
		</td></tr><tr><td width="474" height="53"><p style="text-align: center">&nbsp;&nbsp; <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX.htmy"><img border="0" src="../../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</td></tr></table>

PHP File Manager