File "Hiepthongcongdoan.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN/Suy-Niem-Chuyen-De/SUYNIEMCHUANHAT tn/MuathuongnienA/ChuaNhatChuaBaNgoi/Hiepthongcongdoan.htm
File size: 17.65 KiB (18074 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>Chúa Nhật Lễ Chúa Ba Ngôi</title><base target="main"><style>
<!--
div.MsoNormal
{mso-style-parent:"";
margin-bottom:.0001pt;
font-size:12.0pt;
font-family:Arial;
margin-left:0cm; margin-right:0cm; margin-top:0cm}
span.contents
{}
-->
</style>
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="20" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="265" height="20"><b><font color="#FF0000" size="4">LỄ CHÚA BA NGÔI - Năm A</font></b></td><td width="171" style="font-family: Arial; font-size: 10pt; font-style: italic; color: #0000FF" height="20"><p style="text-align: right"><span style="font-family: Arial">Lm. Jude Siciliano.OP.</span></td></tr><tr><td width="474" colspan="2" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; font-weight: bold; border-color: #FFFFFF; text-decoration:none; text-align:center" height="24"><p style="text-align: center"><span class="contents"><b><span style="font-family: Arial; font-weight: 400">HIỆP THÔNG CỘNG ĐOÀN: HỒNG ÂN CỦA CHÚA BA NGÔI<br><font size="2">Ga 16, 12 – 15</font></span></b></span></td></tr><tr><td width="474" colspan="2"><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin: 6.0pt 0mm"><span class="contents"><span style="font-family: Arial">Thưa quý vị,</span></span></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin: 6.0pt 0mm"><span class="contents"><b><span style="font-family: Arial">M</span></b><span style="font-family: Arial">ỗi lần mừng lễ Chúa Ba Ngôi, tôi lại liên tưởng đến câu truyện quen thuộc, Năm thầy bói mù đi xem voi. Sau khi rờ voi xong, các ông họp nhau lại bàn tán xem voi ra làm sao. Các ông bất đồng ý kiến và ẩu đả nghiêm trọng. Giả dụ các ông nhất trí góp ý với nhau đi nữa, thì quan niệm của các ông về con vật khổng lồ vẫn còn quá xa sự thật. Voi đâu có như cái cột, chiếc quạt, con đỉa vĩ đại, tấm phản nằm? Quan niệm của chúng ta về Thiên Chúa Ba Ngôi cũng vậy, mãi mãi là một màu nhiệm khôn dò, khôn thấu. Cho nên mọi cố gắng của trí tuệ loài người, thăn dò, tìm hiểu, khám phá, giải nghĩa đều rất xa sự thật. Mặc dù hôm nay là ngày lễ cổ xưa nhất, trọng đại nhất của Giáo Hội. Tôi nghĩ tốt hơn, chúng ta suy gẫm về tương quan đối với Ngài: Thiên Chúa, Đấng tạo dựng, cứu chuộc, thánh hoá nhân loại đã từng đối xử như thế nào với chúng ta? Với mỗi linh hồn?</span></span></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin: 6.0pt 0mm"><span class="contents"><span style="font-family: Arial">Tôi đã từng làm như vậy trong nhiều năm qua, lần này xin phân tích bài đọc 2, thơ thánh Phaolô gửi tín hữu thành phố Rôma. Thánh nhân nói đến màu nhiệm Ba Ngôi bằng ngôn ngữ rất cụ thể và sống động. Đây cũng là một thách đố khó khăn cho quý vị rao giảng Lời Chúa. Liệu chúng ta có rõ ràng và khúc triết như ông? Ngõ hầu thính giả thêm phần sốt mến mà mừng lễ? Ý tưởng đầu tiên ông nói đến là bình an: <i>“Thưa anh em, một khi đã được nên công chính nhờ đức tin, chúng ta được bình an với Thiên Chúa, nhờ Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta.”</i> Chính Thiên Chúa tuôn đổ “bình an” này vào lòng các kẻ tin, bất chấp đang sống giữa thử thách gian truân. Bởi lẽ Ngài ban Con Một cho chúng ta là bảo chứng tình yêu của Ngài. Tình yêu này nuôi dưỡng hy vọng sẽ được chia sẻ nguồn sung mãn đời đời nơi Thiên Chúa. Như vậy, chúng ta được yên lòng sống giữa thế giới thù nghịch. Chúa Giêsu mang bình an đến cho mọi linh hồn tin kính. Đúng hơn, chính Đức Kitô là bình an của Thiên Chúa. Trong Ngài chúng ta đựơc bảo đảm mọi ân huệ và không sợ hãi một đe doạ nào, mặc dù phần xác có thể bị hành hạ, hiểu lầm, thù ghét. Thánh Phaolô nói thêm: <i>“Vì chúng ta tin, nên Đức Kitô đã mở lối cho chúng ta vào hưởng ân sủng của Thiên Chúa”.</i> An sủng này là ai? Thánh nhân trả lời: “<i>Nhờ Thánh Thần mà Người ban cho chúng ta</i>.” Vậy Thánh Thần tức tình yêu Thiên Chúa ban cho chúng ta khả năng sống bình an giữa các xáo trộn của thế giới.</span></span></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin: 6.0pt 0mm"><span class="contents"><span style="font-family: Arial">Điểm thứ hai trong bài đọc hôm nay là đức tin. Chính ra trong nguyên bản, thay vì “<i>thưa anh em</i>” như phụng vụ thì là chữ “<i>vậy</i>” : “<i>Vậy, một khi đã được nên công chính…</i>” Tại sao lại vậy? Từ này ám chỉ kết luận. Đúng thế, thánh Phaolô kết luận một lý thuyết dài mà ông viết cho tín hữu Rôma về việc công chính hoá nhờ đức tin vào Chúa Kitô. Học thuyết này nối kết không những Dothái giáo với các tín hữu, nhưng thực tế, toàn thể nhân loại: “<i>Quả thế, Tin Mừng là sức mạnh Thiên Chúa dùng để cứu độ, bất cứ ai có lòng tin, trước là người Dothái, sau là người Hylạp. Vì trong Tin Mừng sự công chính của Thiên Chúa được mặc khải, nhờ đức tin để đưa đến đức tin, như có lời chép: Người công chính, nhờ đức tin sẽ được sống</i>.”(1, 16-17). Cho nên, giáo lý trung tâm của thánh Phaolô là lòng tin Thiên Chúa qua Đức Kitô, lúc này đã sẵn sàng cho hết mọi người, dù dân ngoại hay Dothái. Thánh nhân tiếp tục khai triển đề tài này và nói rõ đức tin vào tình yêu Thiên Chúa thể hiện nơi Đức Kitô sẽ làm chúng ta nên thánh thiện và là nền tảng để chúng ta hy vọng vào tương lai, mặc cho những đau khổ hiện tại phải gánh chịu.</span></span></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin: 6.0pt 0mm"><span class="contents"><span style="font-family: Arial">Hiệu quả đầu tiên khi được công chính hoá là bình an, không phải do công nghiệp chúng ta đã lập được, nhưng do Thiên Chúa xót thương trong Đức Kitô. Nhờ đó chúng ta tin tưởng đã được Thiên Chúa thứ tha những xúc phạm và phục hồi tình con thảo với Ngài. Điều này không chỉ xảy ra một lần, nhưng vẫn tiếp tục trong suốt cuộc sống nếu chúng ta trung thành với ơn Chúa. Khốn nạn thay, chúng ta thường phản bội, dù chỉ do những lôi cuốn nhỏ của thế gian. Thánh Phaolô giúp đỡ tín hữu cử hành trọng thể lễ hôm nay bằng những lời khích lệ đầy nhiệt huyết: <i>“Chúng ta lại còn tự hào về niềm hy vọng được hưởng vinh quang của Thiên Chúa. Nhưng không phải chỉ có thế, chúng ta còn tự hào khi gặp gian truân, vì biết rằng ai gặp gian truân thì quen chịu đựng, ai quen chịu đựng thì được kể là người trung kiên, ai trung kiên thì có quyền trông cậy</i>.” Đó là bầu khí của một ngày lễ hội, vì đầy vẻ lạc quan. Dĩ nhiên không phải mọi người đều được lạc quan, nhưng cố gắng ăn ở công chính, cuối cùng cũng đạt tới mức độ ấy, vì đức tin vào Chúa Kitô.</span></span></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin: 6.0pt 0mm"><span class="contents"><span style="font-family: Arial">Thánh Phaolô bảo đảm Thánh Thần sẽ hướng dẫn tín hữu vào hưởng nếm ưu ái của tình yêu Thiên Chúa, cảm nghiệm sống động Ngài hiện diện trong các sinh hoạt thường nhật, nhất là khi chúng ta thực hiện đức ái: <i>“Hoa quả của Thần Khí là: bác ái, hoan lạc, bình an, nhẫn nhục, nhân hậu, từ tâm, tiết độ”</i>(Gl 5, 22). Giống như chúng ta bước vào một lâu đài, thay vì bị đối xử như người lạ, thì lập tức được dẫn tới tôn nhan Thiên Chúa như hoàng tử yêu dấu: <i>“Trông cậy như thế, chúng ta sẽ không thất vọng, vì Thiên Chúa đã đổ tình yêu vào lòng chúng ta, nhờ Thánh Thần mà Người ban cho chúng ta.”</i> Nghĩa là chúng ta <i>“đứng vững”</i> trong ơn thánh. Chúng ta được một vị trí mới trong nhà Đức Chúa Trời, bất chấp quá khứ tội lỗi, phản bội, không xứng đáng. Sở dĩ được như vậy là nhờ đức tin vào Chúa Kitô. </span></span></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin: 6.0pt 0mm"><span class="contents"><span style="font-family: Arial">Đức tin ấy khiến tín hữu vững vàng trong ơn thánh trước tôn nhan Thiên Chúa và như vậy nắm chắc phần vinh quang. Bởi vì họ được phục hồi địa vị đã bị tước đoạt vì tội lỗi nguyên tổ. Họ sẽ trở lại hình ảnh thủa ban đầu: hoạ ảnh giống như Thiên Chúa. Nhiều lúc chúng ta không cảm nghiệm được chân lý này, vì các vật lộn hàng ngày và phần nào bị bầm dập bởi các tấn công của dục vọng, satan và thế gian. Nhưng chính vì lý do đó mà đức tin can thiệp. Đức tin bảo đảm Chúa sẽ thứ tha và giúp đỡ để hy vọng của chúng ta được đứng vững và đạt tới đỉnh cao của nó, là vinh quang của chiến thắng cuối cùng. Phải chăng đó chỉ là bánh vẽ, là mộng mị thuộc thế giới khác? Thánh Phaolô không nghĩ như vậy. Ông ý thức rõ ràng những vật lộn người tín hữu còn phải gánh chịu ở dương gian này: <i>“Nhưng không phải chỉ có thế, chúng ta còn tự hào khi gặp gian truân, khốn khó, vì biết rằng ai gặp gian truân thì quen chịu đựng.”</i> Tuy nhiên, ông nhìn vấn đề theo chiều hướng khác, chiều hướng lạc quan chứ không bi quan thất vọng. Xem như giọng điệu của một nhà mô phạm, lên lớp đạo đức? Nhưng thực tế, chỉ qua những gian nan mà nếp sống người tín hữu mới tỏ ra vững vàng. Thiên hạ đã từng chẳng nói: <i>“Lửa thử vàng, gian nan thử đức”.</i> Ngày nay, người ta có khuynh hướng dung dưỡng xác thịt, làm dịu bớt tính gay gắt của kỷ luật, giới răn. Hậu quả là chẳng thành công gì, chỉ gặt hái cay đắng và thất vọng. Lửa thử vàng, gian nan thử đức, no cross, no crown. Là những sự thật ngàn đời. Dơ chân đạp mũi nhọn không thể thành công. Sống tháo thứ chẳng phải là giải pháp tốt.</span></span></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin: 6.0pt 0mm"><span class="contents"><span style="font-family: Arial">Xin suy nghĩ kỹ lý luận của thánh Phaolô: Gian truân thì quen chịu đựng, quen chịu đựng thì trung kiên, trung kiên thì có quyền hy vọng, hy vọng thì có quyền tự hào. Ngược lại, nếu muốn sống dễ dãi, tìm kiếm đủ mọi khoái lạc, tiện nghi, thì làm thế nào nói được tự hào, tình nguyện từ bỏ? Thành thử người ta dối trá Thiên Chúa mà thôi. Đàng này thánh Phaolô khuyên tín hữu chịu đựng những khó khăn của cuộc sống (chưa nói đến tự nguyện), để có khả năng thắng lướt các thử thách mà giữ vững đức tin. Lúc ấy họ mới có quyền tự hào vì Thiên Chúa luôn giơ tay trợ giúp, biến các gian nan thành cơ hội tốt cho đời sống thiêng liêng. Chỉ Thiên Chúa mới làm được chuyện này, và chỉ mình ơn thánh mới ban khả năng cho chúng ta đứng vững trong đức tin. Tâm lý trị liệu không hiệu quả, chỉ làm cho linh hồn thêm hoang mang, bối rối, cuối cùng buông xuôi. Nhưng xin nhớ, thánh Phaolô viết rằng ơn thánh và đức tin định hình nếp sống tín hữu để có thể chịu đựng những thử thách, chứ không phải kiêu căng. Thời gian hiện tại này rất nhiều khó khăn và cám dỗ chờ đợi các tín hữu, cho nên có lẽ ơn thánh Chúa phải tăng cường gấp đôi để trợ giúp chúng ta vượt qua những yếu đuối, thèm khát của bản thân mà lớn lên trong tin cậy mến, ngõ hầu trung thành với ơn gọi làm môn đệ Chúa: <i>“Vác thánh giá hàng ngaỳ mà theo Ngài.”</i> Sống dễ dãi, nhung lụa chẳng giúp ích gì!</span></span></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin: 6.0pt 0mm"><span class="contents"><span style="font-family: Arial">Như vậy, theo Lời Chúa mà thánh Phaolô bày tỏ hôm nay, thì đức tin là nền tảng đời sống tín hữu. Ngay từ đoạn 1 câu 16, đoạn 3 câu 24 Phaolô đã nói rõ: <i>“Tin là chấp nhận quyền năng Thiên Chúa trong cuộc sống mình.”</i> Và hậu quả là chúng ta có nếp sống hoàn toàn mới, không lệ thuộc vào dục vọng và thói quen cũ. Người tín hữu được sống thân tình với Thiên Chúa qua Đức Kitô. Đặt nền tảng trên đức tin, chúng ta sống vâng lời Thiên Chúa. Đức tin khởi đầu bằng việc Thiên Chúa với tới nhân loại trong ơn tương giao mật thiết cùng Ngài. Và chúng ta đáp trả bằng cuộc sống tốt lành dù có phải chịu đựng gian nan thử thách. Sống buông thả với những tiện nghi không phải là đáp trả nhưng từ chối. Tuy nhiên, sự đáp trả này chỉ có thể thực hiện tốt trong một cộng đồng gọi là Hội Thánh. Vì chỉ trong cộng đồng đức tin mới có cơ hội phát triển và lan toả. Rộng hơn nữa là cộng đồng nhân loại. Trong cộng đồng các thành viên giúp đỡ lẫn nhau, tương trợ tăng trưởng trong nếp sống háng ngày. Bằng không nó chết ngúm giống như ngọn lửa trong gió bão. Vì thế Chúa Kitô tuyên bố, ở đâu có hai ba người tụ họp để cầu nguyện thì có Ngài hiện diện ở đó. Ngài ngự giữa hướng dẫn, chủ sự và ràng buộc trong đức ái. Cho nên nếp sống cộng đoàn phải là thánh thiện và hiệp nhất. Ngày nay, người ta lơ là nếp sống chung thì quả thật tai hại.</span></span></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin: 6.0pt 0mm"><span class="contents"><span style="font-family: Arial">Sống cộng đoàn cầu nguyện, người tín hữu kế thừa thói quen và đức tin của cha ông ngay từ nguyên thuỷ Giáo Hội. Tông Đồ Công Vụ nói rõ rằng: các tín hữu tiên khởi chuyên chăm cầu nguyện, lắng nghe các tông đồ giảng dạy và dự lễ bẻ bánh (Cv 2, 42), làm khác đi là lạc tập quán của Giáo Hội. Cộng đồng là dấu chỉ ơn Thiên Chúa hiện diện, phát triển tình yêu và hy vọng. Nó cũng là bảo đảm Thiên Chúa không hề bỏ rơi chúng ta. Chủ nghĩa cá nhân là một dấu hiệu của chia rẽ. Những áp đặt ý kiến bản thân lên cộng đồng là một tội ác, vì tước đoạt trí khôn và tự do người khác. Hãy để Chúa Thánh Thần hướng dẫn. Thánh Phaolô đã từng khuyên: <i>“Đừng dập tắt Thánh Linh.”</i> Vậy mà độc đoán, độc tài, phe phái nhởn nhơ khắp đó đây trong Giáo Hội, giáo phận, giáo xứ, tu viện. Thảo nào ít có tiến bộ về đàng thiêng liêng.</span></span></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin: 6.0pt 0mm"><span class="contents"><span style="font-family: Arial">Ơ đâu mà chẳng có thử thách, khó khăn? Nhưng chỉ cộng đồng đạo đức mới đủ khả năng nâng đỡ nhau. Người ta kể chuyện: một ông bố bất hạnh kia, đi xem triển lãm hội tranh, ông rất xúc động trước bức tranh gia đình trong đó bố mẹ, con cái, chó mèo vui đùa bên một lò sưởi đang rực cháy. Nét mặt mọi người đều rạng rỡ hạnh phúc. Ông quyết tâm tìm đến người hoạ sĩ để tìm hiểu thêm bức tranh và hoạ sĩ lấy nguồn cảm hứng nào mà mô tả hạnh phúc sống động, cụ thể đến như vậy? Hoạ sĩ trả lời: đó là gia đình công giáo hàng xóm của tôi, tôi quan sát họ mỗi ngày và vẽ lên bức tranh ấy. Chúa Ba Ngôi không phải là lý thuyết để người ta mổ xẻ, khám phá, tranh luận, mà thực tại để người tín hữu sống và cầu nguyện. Liệu chúng ta ý thức được chân lý ấy chưa, nhất là trong các tu viện, tu xá, gia đình, giáo xứ? Nếu không, người ta chỉ sống giả hình, lừa dối lẫn nhau. Amen. </span></span></td></tr><tr><td width="474" colspan="2"><p style="text-align: center"><a target="_top" href="../../../../../index.htm"><img border="0" src="../../../../../tinmungLOGO/trangnha.gif" width="85" height="30"></a></p></td></tr></table></body></html>