File "Dungonnguoigieogiong.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN/Suy-Niem-Chuyen-De/SUYNIEMCHUANHAT tn/MuathuongnienA/ChuaNhat XV TnA/Dungonnguoigieogiong.htm
File size: 15.11 KiB (15476 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>Chúa Nhật XV Thường Niên A</title><base target="main"><style>
<!--
div.MsoNormal
{mso-style-parent:"";
margin-bottom:.0001pt;
font-size:12.0pt;
font-family:Arial;
margin-left:0cm; margin-right:0cm; margin-top:0cm}
-->
</style>
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body style="font-family: Arial"><table border="0" width="500" cellspacing="20" style="font-family:Arial; font-size:12pt" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="313" height="20"><b><font color="#FF0000" size="4">Chúa Nhật XV thường niên - Năm A</font></b></td><td width="123" style="font-family: Arial; font-size: 10pt; font-style: italic; color: #0000FF" height="20"> </td></tr><tr><td width="474" colspan="2" style="text-align: right; font-family:Arial; font-size:10pt; color:#0000FF; text-decoration:none; font-style:italic" height="20"><span style="font-family: Arial">Fr Jude Siciliano, OP. </span></td></tr><tr><td width="474" colspan="2" style="color: #000000; font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; border-color: #000000; text-align:center; text-transform:uppercase" bgcolor="#FFFFFF">DỤ NGÔN NGƯỜI GIEO GIỐNG</td></tr><tr><td width="474" colspan="2" style="color: #000000; font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; border-color: #000000" bgcolor="#FFFFFF"><p style="text-align: justify"><span style="font-family: Arial; color: black">Thưa quý vị.</span></p><p style="text-align: justify; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 0cm; margin-bottom: .0001pt"><span style="font-family: Arial; color: black">Xin cảnh báo ngay rằng bài đọc Tin Mừng Chúa Nhật này quá dài : từ câu 1 đến câu 23 của đoạn 13. Trong Phụng vụ được phép chọn đọc phần ngắn hơn, tức từ câu 1 đến câu 9. Thường thì tôi không ưa chọn phần ngắn. Nhưng hôm nay tôi lại làm như vậy. Ngoài lý do về độ dài, còn lý do khác nữa là nội dung bản văn. Nội dung có ba phần gần như độc lập với nhau:</span></p><p style="text-align: justify; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 0cm; margin-bottom: .0001pt"><span style="font-family: Arial; color: black">1) Dụ ngôn người gieo giống. </span></p><p style="text-align: justify; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 0cm; margin-bottom: .0001pt"><span style="font-family: Arial; color: black">2) Lời dạy của Chúa Giêsu về dụ ngôn. </span></p><p style="text-align: justify; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 0cm; margin-bottom: .0001pt"><span style="font-family: Arial; color: black">3) Câu truyện minh họa bằng biểu tượng (có lẽ được thêm vào muộn thời hơn). Tôi sẽ tập trung suy nghĩ vào phần đầu. Lang thang sang phần thứ hai chút ít tức lời dạy của Chúa Giêsu, bỏ qua phần thứ ba kẻo dài quá.</span></p><p style="text-align: justify"><span style="font-family: Arial; color: black">Trong Tin Mừng thánh Matthêo có tất cả 5 bài thuyết giảng lớn. Dụ ngôn người gieo giống nằm ở bài thuyết giảng thứ ba. Ý nghĩa chính là về hoạt động màu nhiệm của Triều Ðại Thiên Chúa trên thế gian. Chúa Giêsu kể nhiều dụ ngôn trong phần này. Lý do là vì không khí chống đối Ngài ngày một lên cao. Xin chịu cực đọc lại chương 12 để thấy được thiên hạ đang gia tăng khước từ Ngài, bởi đó Ngài giảng dạy bằng dụ ngôn. Thánh Matthêo có chủ ý cho độc giả của ngài thấy rõ điều đó: "Hôm ấy …" tức chính ngày Chúa Giêsu gặp chống đối và thách thức thì Ngài giảng dạy bằng dụ ngôn. Ðây cũng là lời ám chỉ về những gì đã xảy ra giữa Chúa Giêsu và giới lãnh đạo tôn giáo Do Thái trong chương 12.</span></p><p style="text-align: justify"><span style="font-family: Arial; color: black">Tới giữa bài thuyết giảng (câu 36) thì Chúa Giêsu đột ngột thay đổi đối tượng giảng dạy. Ngài giải tán đám đông, quay về với các môn đệ. Lúc này mầu nhiệm nước trời chỉ được mạc khải cho các ông mà thôi. Các người chống đối không được nghe nữa. "Họ nhìn mà không thấy, nghe mà không hiểu". Các môn đệ có thể vẫn còn ngu dốt nhiều, nhưng Chúa Giêsu chấp nhận lòng tin của họ, họ đã có thể nghe hiểu chút ít. Ở cuối bài thuyết giảng Ngài hỏi họ "Các con có hiểu gì không ?" (câu 51) họ trả lời "thưa có". Thực sự thì họ chẳng hiểu chi mấy nhưng Ngài đã tạm bằng lòng với những gì họ tiếp thu được. Ðiều này cũng đúng với chúng ta. Với mức độ và cố gắng của mình, chúng ta tuyên xưng lòng tin vào Chúa Giêsu và những lời Ngài giảng dạy, chắc chắn Ngài sẽ ban thêm cho chúng ta như Ngài đã ban cho các môn đệ sau khi nghe họ mở miệng thưa : "Có ạ".</span></p><p style="text-align: justify"><span style="font-family: Arial; color: black">Tôi cũng xin lưu ý đến một thay đổi khác trong văn bản. Thánh Matthêo nói rõ rằng Chúa Giêsu xuống thuyền mà ngồi. Dụ ngôn cuối cùng của phần này là về mẻ lưới (câu 47) : "Nước Trời giống như truyện chiếc lưới thả xuống biển, gom được đủ thứ cá. Khi lưới đầy, người ta kéo lên bãi, rồi ngồi nhặt cá tốt cho vào giỏ, còn cá xấu thì vứt ra ngoài". Bác thợ mộc trở nên ngư phủ, tung lưới các dụ ngôn. Thế thì bác chụp bắt những ai trong chiếc lưới đó? Chúng ta có dám tin tưởng vào sự thật của các câu truyện thần kỳ Chúa Giêsu kể mà trao phó cuộc đời mình vào tay Chúa để được Chúa kéo lên trong thế giới thần linh ?</span></p><p style="text-align: justify"><span style="font-family: Arial; color: black">Truyện người gieo giống được viết rất khéo léo. Có những đợt gieo khác nhau và nhiều đợt chẳng mang nhiều hứa hẹn. Người nông dân xem ra vô tâm, bất cẩn, tung vãi bừa bãi, hạt rơi vệ đường, hạt vào bụi gai, v.v. và như thế vừa mất công vừa phung phí hạt giống, lãng phí một cách vô trách nhiệm. Có người giải thích rằng đây là thói quen trồng trọt của người làm ruộng vùng Palestin. Họ tung vãi vô trật tự hạt giống, rồi quay lại cày bừa cho hạt chìm xuống đất, thì cứ cho đó là sự thật về canh tác của các nông dân Palestin thế kỷ thứ nhất, nhưng nó lại chẳng có lợi gì cho sức cuốn hút của dụ ngôn Chúa Giêsu. Xin hãy để cho Ngài tự do sử dụng câu truyện, nghĩa là không có cày bừa lại và chẳng có hạt chìm xuống đất. Nhưng ý nghĩa của nó lại thâm thúy: Rất nhiều hạt giống gieo trên đất sỏi và xem ra vô ích, theo lượng định loài người thì là dại dột, người nông dân chẳng có thu hoạch tương lai, quả là một vụ gieo cấy không có kết quả. Nhưng đó lại chẳng phải là hình ảnh của cuộc sống mỗi người chúng ta trên dương gian này? Thường thường chúng ta đã hành động vô trách nhiệm, vô ý thức, không có mục tiêu và cũng chẳng có tương lai? Chúng ta sẽ thu hoạch thế nào vào cuối cuộc đời?</span></p><p style="text-align: justify"><span style="font-family: Arial; color: black">Khi tôi ngồi viết những dòng này thì các giám mục Hoa Kỳ đang kết thúc hội nghị của họ ở thành phố Dallas. Các ngài đã thú nhận lỗi lầm về hàng linh mục của mình, không chăm sóc, lơi lỏng kỷ luật từ bao nhiêu năm nay! Có rất nhiều mất mát, hoang phí trong Giáo Hội chúng ta, giống như những hạt lúa trong dụ ngôn của Chúa Giêsu, tình thế bắt buộc các ngài phải chỉnh đốn lại để được lòng tin và tín nhiệm của giáo dân. Tôi lấy làm tiếc các ngài đã đánh mất tiếng nói thẩm quyền của mình về đời sống luân lý và chính trị trong lòng quốc gia. Quá khứ, tiếng nói đó rất mạnh mẽ, chống lại vũ khí nguyên tử, phá thai, ngừa thai, án tử hình, bênh vực quyền lợi của nông dân, thợ thuyền và những người nghèo khổ. Các ngài đã chất vấn chính phủ về các giải pháp mang lại hòa bình ở những nơi đang nổ ra chiến tranh mà quân đội Hoa Kỳ có dính líu. Bây giờ thì tôi sợ rằng tiếng nói ngôn sứ đó không còn nữa đối với các vấn đề luân lý tân thời cho 65 triệu đồng bào Công Giáo Hoa Kỳ và cho các vị lãnh đạo chính trị quốc gia! Tất cả mọi chứng cớ đều bất lợi cho chúng ta. Chúng ta rất ngỡ ngàng về các cơ hội may mắn đã tuột khỏi tầm tay và những nhu cầu của Giáo Hội để mang hiệu quả trong công tác phục vụ nước Thiên Chúa! Chúng ta cần phải được nghe và suy tư nhiều về bài Phúc Âm hôm nay: Dụ ngôn người gieo giống và hy vọng rằng Thiên Chúa sẽ làm nảy sinh nhiều hoa trái ở những nơi xem ra toàn sỏi đá. Ngài sẽ cho mùa màng bội thu ở thửa đất chúng ta linh cảm chỉ có thất bại !</span></p><p style="text-align: justify"><span style="font-family: Arial; color: black">Xin Chúa Giêsu gom chúng ta vào dụ ngôn này và làm cho chúng ta sinh nhiều bông hạt, năm mươi, sáu mươi, một trăm, khi mà nhìn lại quá khứ chỉ thấy những phí uổng và vô tâm. Tại sao Ngài lại chưa loại trừ chúng ta khi chúng ta đã bỏ lỡ nhiều cơ hội thuận tiện để thành công? Vậy thì Chúa Giêsu ám chỉ những ai khi tuyên bố dụ ngôn? Có phải là chính chúng ta, những kẻ dám tự hướng dẫn đời mình theo ý riêng, khước từ quyền năng Thiên Chúa, Ðấng thực hiện những kỳ công bất ngờ? Có phải chính chúng ta, kẻ thờ ơ, nguội lạnh trong Ðức tin, làm những điều khiến lương tâm áy náy, hối hận rồi khiếp sợ không dám tín nhiệm vào lòng thương xót Chúa, Ðấng có thể đổi mới linh hồn? Có phải chính chúng ta, những kẻ tự gọi mình là môn đệ Chúa, nhưng chẳng phản ánh mảy may hình ảnh Ðức Ki-tô trong cuộc đời mình? Tự coi mình là thừa tác viên phục vụ dân Chúa, nhưng thực tế chẳng còn chút nhiệt tâm, ăn ở trác táng hạ đẳng?</span></p><p style="text-align: justify"><span style="font-family: Arial; color: black">Xin hãy nghe cho tường lời dụ ngôn hứa hẹn khi nó nói tới những điều chúng ta cho là thất bại quá khứ, những mùa màng thất thu và nhiệt tình chết yểu : Chúa vẫn còn tiếp tục gieo vãi hạt giống trong Giáo Hội, trong mỗi người để có thể nảy lên khả năng mới, cuộc đời mới và chúng ta phải ngạc nhiên hô lớn : "Trời đất, từ đâu ra vậy ?"</span></p><p style="text-align: justify"><span style="font-family: Arial; color: black">Phần thứ hai của bài Tin Mừng hôm nay ghi lại lời Chúa Giêsu dạy bảo về ý nghĩa dụ ngôn. Nội dung của nó quả thực lộn xộn. Phản ứng của người nghe có thể là tiêu cực, hoặc chí ít cũng lộn xộn không kém. Xem ra Ngài có ý định loại trừ : "… anh em thì được ơn hiểu biết các màu nhiệm Nước Trời, còn họ thì không …" Ngài đã chẳng rao giảng và mời gọi tất cả vào nước đó hay sao ? Bây giờ xem ra Ngài lại đóng cửa, rút cầu đối với một số người ?</span></p><p style="text-align: justify"><span style="font-family: Arial; color: black">Câu trả lời nằm ở thái độ cởi mở của các tông đồ. Các ông lắng nghe và tuân giữ Lời Chúa. Ơn hiểu biết đã được ban cho các ông từ trời cao. Truyền thống tôn giáo chân chính đã trợ giúp các ông mở lòng đón nhận Lời Chúa. Họ sẵn sàng nhận thêm, khi Chúa ban thêm. Họ hồ hởi say sưa nghe Ngài giảng dạy về Nước Thiên Chúa như đã hứa trong Thánh Kinh. Những kẻ khác tuy nghe Chúa, nhưng đã không "ăn" Lời. Họ còn có những cản trở, thành kiến. Mảnh đất linh hồn họ tỏ ra chai đá không sẵn sàng tiếp nhận, và cũng chẳng sinh hoa kết trái. Chúa đã bước vào một thế giới thù địch và như vậy lời rao giảng của Ngài vẫn còn là một điều bí nhiệm đối với những ai ghét bỏ Ngài.</span></p><p style="text-align: justify"><span style="font-family: Arial; color: black">Những người đó cảm thấy thỏa mãn với những giáo điều của mình, chẳng cần có thêm. Nhưng thực tế họ thiếu thốn vô cùng. Những thần tượng xưa nay họ tôn thờ sẽ thất bại khi các thử thách của đời sống tấn công : "…ngay cả những gì họ có, hay tưởng mình có cũng bị lấy đi …" Những lời này thách thức các giải đáp mà chúng ta tưởng rằng mình đã giải quyết cho cuộc đời. Nó ép buộc chúng ta phải động não: cái gì hoặc ai đã hướng dẫn chúng ta đưa ra những quyết định quan trọng? Chúng ta dựa vào khôn ngoan nào khi gặp gian nan thử thách? Phải chăng sự khôn ngoan đó nâng đỡ chúng ta trên những nẻo đường đời quanh co, gồ ghề? Liệu tôi có cảm thấy trống rỗng khi cố gắng tập trung các nguồn nghị lực để đối mặt với giây phút khó khăn? Hằng ngày tôi phải đưa ra những quyết định nho nhỏ, nhưng đó lại là một nếp sống, một sinh hoạt có tính khai mở hướng đi, cuộc đời. Liệu nó có phải là hướng đi đúng? Liệu những lựa chọn thường nhật của tôi đẹp ý Chúa hay chỉ dần dà đưa tôi đến con số Zêrô? "… ngay cả những chi bé nhỏ họ tưởng họ có cũng bị lấy đi…" Lạy Chúa, xin cho chúng con biết luôn khôn ngoan lựa chọn giữa sống và chết, tối tăm và ánh sáng, tội lỗi và ân sủng, thiên đàng và hỏa ngục. Amen.</span></td></tr><tr><td width="474" colspan="2"><p style="text-align: center"><a target="_top" href="../../../../../index.htm"><img border="0" src="../../../../../tinmungLOGO/trangnha.gif" width="85" height="30"></a></p></td></tr></table></body></html>