File "vinh biet lm tran viet hung.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN/Suy-Niem-Chuyen-De/An-Tang/vinh biet lm tran viet hung.htm
File size: 17.94 KiB (18366 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>Chuyên Đề về Hôn Nhân - An Táng</title><base target="main"><meta name="keywords" content="Chuyên Đề về Hôn Nhân - An Táng; suy niệm, tinmung.net, DongCong;"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
span.author1
{mso-style-parent:"";
font-family:"Arial","sans-serif";
color:gray}
span.date2
{mso-style-parent:"";
font-family:"Arial","sans-serif";
color:gray}
-->
</style>
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000">Chuyên Đề An Táng</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
VÍNH BIỆT</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<i><span class="author1"><b>
<span style="font-size: 8pt; font-family: 'Times New Roman',serif">Lm.
Giuse Trần Việt Hùng</span></b></span><span class="date2"><b><span style="font-size: 8pt; font-family: 'Times New Roman',serif">12/11/2011</span></b></span></i></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14.0pt">Nghe từ “Vĩnh Biệt” tự nhiên lòng chúng
ta chùng xuống. Sao mà thấy xa vời và não lòng quá. Lời vĩnh biệt làm
cho lòng xôn sao rụng rời. Một bước hẫng mất mát. Sự hiện diện bị cắt
đứt. Không còn gặp nhau nữa. Ra đi mãi mãi ngàn thu. Không phải một Thu
mà ngàn Thu. Mỗi độ Thu về, lá cây đổi mầu vàng úa và rụng xuống. Cảnh
Thu thật buồn. Từng chiếc, từng chiếc lá khô héo và rụng bay theo chiều
gió. Lá thu rơi vĩnh biệt. Từ những lá già đến những lá non mới trổ đều
lần lượt ra đi để cành cây trơ trụi. Không có lúc khởi đầu thì cũng
chẳng có kết thúc. Không có sinh thì không có tử. Không có lúc chào đời
thì không có lúc lìa đời. Không có mối liên hệ thì cũng chẳng có giây
phút vĩnh biệt. Liên hệ càng sâu đậm, sự chia ly càng buồn đau. Sự vĩnh
biệt chia cách nào mà con tim không rướm máu.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14.0pt"> </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-size: 14.0pt">Sinh ra là sự khởi đầu. </span>
<span style="font-size: 14.0pt">Chết là đến cùng đích. Sống là cuộc lữ
hành. Lữ hành trần thế làm cho chúng ta đi từ trạng thái này đến trạng
thái khác. Từ non nớt đến trưởng thành. Từ dại khờ đến sự hiểu biết. Từ
yếu đuối đến mạnh sức. Từ sự cô đơn đến tình yêu nồng ấm. Từ vui mừng
đến lòng biết ơn. Từ khổ đau đến sự cảm thương và từ sợ hãi đến niềm
tin. Niềm tin vào Chúa Kitô đã chết và đã sống lại. Chúa Kitô sống lại
là niềm xác tín và là hy vọng của chúng ta.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14.0pt"> </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14.0pt">Chúng ta đang sống nhưng chúng ta không
hiểu về mầu nhiệm của sự sống. Hết sống là đi vào cõi chết. Sách Giảng
Viên nói rằng có sự ấn định thời gian cho mọi sự: Một thời để chào đời,
một thời để lìa thế; một thời để trồng cây, một thời để nhổ cây; một
thời để giết chết, một thời để chữa lành; một thời để phá đổ, một thời
để xây dựng; một thời để khóc lóc, một thời để vui cười; một thời để
than van, một thời để múa nhảy (Gv 3,2-4). Trong cuộc lữ hành dưới thế,
mọi người đều trải qua những phát triển căn bản như nhau. Rồi từng người
cũng từ từ tách ra khỏi cuộc đồng hành. Giống như khi chúng ta bước lên
chuyến tàu và mỗi người xuống một trạm khác nhau. Ai cũng phải xuống
trạm. Trạm cuộc đời cũng thế, không ai có thể bỏ cái trạm sau cùng là sự
chết.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14.0pt"> </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14.0pt">Có biết bao người khắc khoải đi tìm ý
nghĩa của sự chết. Nhiều người không biết rằng sau khi chết, số mệnh mỗi
người sẽ ra sao? Chết có phải là hết không? Nếu không, chúng ta sẽ đi về
đâu? Trải dài suy tư mọi thời để tìm giải đáp, con người vẫn còn bị bế
tắc trước mầu nhiệm của sự chết. Văn minh khoa học giúp con người nghiên
cứu học hỏi về sự sống để giúp giữ gìn sức khỏe và chữa lành những bệnh
tật, nhưng khi đã tắt thở thì con người đành bó tay. Khoa học chỉ có thể
trả lời cho vấn đề sự sống, sự chết về khía cạnh thực nghiệm và thể
chất. Mầu nhiệm của sự chết vẫn là một điều bí ẩn của niềm tin.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14.0pt"> </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14.0pt">Ai trong chúng ta cũng có một chút kinh
nghiệm về sự chết mòn. Sự chết của một tế bào, của một sợi tóc rụng
xuống và sự chết dần chết mòn của trí khôn quên xót và xác thân hao gầy,
đuối sức mỗi ngày. Nhưng không một ai có thể chia sẻ kinh nghiệm của cái
chết hoàn toàn khi đã tắt thở lìa đời. Một khắc giây cách biệt muôn đời
giữa sự sống và sự chết. Hai thế giới sống chết tách biệt ngàn trùng.
Không có chiếc cầu nối liên hệ. Chết là chấm dứt và là vĩnh biệt. Đứng
trước cái chết của người thân, chúng ta mới thực sự cảm thấy sự mất mát,
đau lòng, tiếc nuối và thương nhớ là dường nào.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14.0pt"> </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14.0pt">Hy vọng là nguồn sống của mỗi người
chúng ta. Những người thân thuộc trong gia đình, anh chị em bạn bè và ân
nhân tạo thành mỗi liên hệ gần. Càng gần thì càng thân. Thân thuộc thì
không muốn chia lìa xa cách. Chúng ta chỉ muốn nói lời tạm biệt, hẹn gặp
lại và mong có dịp lại cùng xum họp. Đâu ai muốn cắt bỏ đoạn tuyệt và
nhất là nói lời vĩnh biệt. Vĩnh biệt như một bước hẫng. Thôi, người thân
đã ra đi và ra đi mãi mãi. Kể từ nay chúng ta không gặp nhau, thấy nhau
hay truyện trò với nhau được nữa. Chấm hết rồi.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14.0pt"> </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14.0pt">Biết rằng không sớm thì muộn, ai ai cũng
phải ra đi. Có những người ra đi để lại muôn ngàn nhớ thương. Có những
người ra đi đã gây sự sầu héo, đơn côi giá lạnh và héo hon cho mảnh hồn
còn lại. Sự ra đi đơn côi làm cho nhiều người lo lắng sợ hãi. Trong niềm
tin của Kitô hữu, chúng ta tin tưởng rằng chết không phải là hết. Chết
chỉ là qua đời. Chết là ra đi vào một thế giới khác. Chết là qui tiên.
Chết là tạ thế. Chết là sự tách biệt giữa linh hồn và thể xác. Mỗi người
bước vào đời một mình và cũng sẽ ra đi một mình. Cuộc ra đi rất xa không
ngày trở lại. Chết là ra đi về nhà Cha. Muốn hưởng hạnh phúc vĩnh cửu
phải bước qua cửa ngõ của sự chết. Nói chung, ai cũng sợ phải chết. Cho
dù chúng ta tin rằng có chết đi mới được lên thiên đàng nhưng chẳng ai
muốn chết sớm. Yêu mến thiên đàng nhưng chúng ta vẫn muốn sống.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14.0pt"> </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14.0pt">Mỗi lần đi cầu nguyện viếng xác, nhìn
xác không hồn nằm đó lạnh lẽo. Của cải trần gian trở thành vô nghĩa.
Tình đời bon chen xuôi ngược, giờ đây chỉ có hai bàn tay trắng lạnh
cóng. Sau ít ngày thân xác sẽ tiêu tan và trở về cát bụi. Người ra đi là
đi vào giấc ngủ ngàn thu. Họ không còn vấn vương bụi trần. Họ vào đời
với hay bàn tay trắng và cũng ra đi thanh thản chẳng mang theo chi.
Người chết ra đi vĩnh biệt nhưng người sống vẫn tiếp tục cuộc sống với
bao thăng trầm. Chúng ta biết rằng cho dù có mặt của chúng ta hay không,
tầu vẫn chạy chuyến đi chuyến về mỗi ngày. Mặt trời vẫn vươn lên mỗi
buổi sáng và lặn xuống khi chiều về. Xã hội và môi trường chung quanh cứ
tiếp tục vận hành.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14.0pt"> </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14.0pt">Trong niềm tin Kitô Giáo, chúng ta được
ngụp lặn trong tình yêu của Thiên Chúa. Dù sống hay chết, chúng ta đều
thuộc về Chúa. Chúa tạo dựng con người có hồn có xác giống hình ảnh của
Chúa. Thiên Chúa ban cho con người có tình yêu liên đới để con người
được sống trong tình yêu và chết trong tình yêu. Chính Đấng làm chủ sự
sống đã hiến mình trên thập giá để diệt trừ sự chết. Sự chết không còn
làm chủ được Người nữa như hạt lúa mì bị chôn vùi và hư nát rồi mới sinh
bông hạt. Thật, Thầy bảo thật anh em, nếu hạt lúa gieo vào lòng đất mà
không chết đi, thì nó vẫn trơ trọi một mình; còn nếu chết đi, nó mới
sinh được nhiều hạt khác (Ga 12,24). Chúa Kitô chịu chết để đem lại sự
sống cho con người. Chúa phán: Đức Giê-su liền phán: "Chính Thầy là sự
sống lại và là sự sống. Ai tin vào Thầy, thì dù đã chết, cũng sẽ được
sống (Ga 11,25).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14.0pt"> </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14.0pt">Như vậy, đối diện với sự chết chúng ta
không còn phải qúa sợ hãi. Sự chết là cửa dẫn chúng ta vào sự sống đời
đời. Chúng ta đã có Chúa Giêsu dẫn đường về quê trời. Chính Chúa Giêsu
đã hứa: Trong nhà Cha Thầy, có nhiều chỗ ở; nếu không, Thầy đã nói với
anh em rồi, vì Thầy đi dọn chỗ cho anh em (Ga 14,2). Tin lời Chúa hứa,
chúng ta vững bước trong mọi hoàn cảnh dù sống dù chết. Sau khi lìa cõi
trần, chúng ta sẽ được diện kiến với chính là Đấng mà chúng ta tôn thờ.
Ngài sẽ đón nhận chúng ta vào nhà Cha trên trời.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14.0pt"> </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14.0pt">Nhớ rằng hành trang về nhà Cha không
phải là vàng bạc châu báu ở đời, cũng không là danh vọng trần thế mà là
bảo chứng của tình yêu. Bao nhiêu yêu thương chúng ta đã chia sẻ. Bao
nhiêu việc lành và phúc đức đã thực hiện. Khi trở về cõi phúc, chúng ta
phải chuẩn bị món qùa quý báu dâng Chúa. Chúa không nhận của cải vật
chất nhưng Chúa sẽ đón nhận một tâm hồn khắc khoải yêu thương. Chúa sẽ
lấp đầy tình yêu trong trái tim rộng mở. Vui sướng biết bao khi được
Chúa lại đến đón chúng ta về: Nếu Thầy đi dọn chỗ cho anh em, thì Thầy
lại đến và đem anh em về với Thầy, để Thầy ở đâu, anh em cũng ở đó (Ga
14,3).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14.0pt"> </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14.0pt">Tháng Các Linh Hồn là thời gian giúp
chúng ta suy nghĩ về chính cuộc đời của mình. Cầu nguyện cho các linh
hồn là chúng ta đang cầu nguyện cho chính chúng ta. Rồi một ngày nào đó
chúng ta cũng sẽ tới đích cùng của cuộc đời. Ngày đó đến bất chợt như
chớp sáng lòe từ chân trời này đến chân trời kia. Chúng ta không biết
chính xác ngày giờ. Cách tốt nhất là chúng ta luôn trong tư thế chuẩn bị
dầu đèn sẵn sàng. Ngày đó chắc chắn sẽ đến và sẽ là ngày vui mừng xum
họp. Niềm tin vào Chúa Kitô Phục Sinh là nguồn hy vọng duy nhất của cuộc
lữ hành trần thế này. Chúa Kitô là Chúa của sự sống. Nước của Chúa là
nước của kẻ sống. Chúng ta sẽ gặp nhau lại trong Nước của Chúa, nơi đó
sẽ không còn khóc lóc, than van, sợ hãi, đau khổ và chia ly. Nước Chúa
là nơi xum họp trong an vui hạnh phúc. Nơi đó không có từ ngữ Vĩnh Biệt
mà là yêu thương hợp nhất.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14.0pt"> </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14.0pt">Lạy Chúa, con suy tư về sự chết nhưng
con vẫn sợ chết. Con muốn được tham dự bàn tiệc Nước Trời nhưng con
không muốn dứt tiệc tùng nơi trần thế. Con muốn lên thiên đàng nhưng con
lại cứ bám víu của cải trần gian. Con muốn làm điều tốt nhưng con lại cứ
sa vào dịp tội. Cuộc lữ hành trần thế còn nhiều chông gai và thử thách.
Chúng con vẫn tiếp tục được sống. Sự sống là qùa tặng Chúa ban. Thiên
Chúa có quyền quyết định số phận của mỗi người. Sự sống dài hay ngắn
hoàn toàn nằm trong sự quan phòng của Thiên Chúa. Chúng con xin vâng ý
Cha thể hiện dưới đất cũng như trên trời. Chúng con chỉ biết dâng lời
cảm tạ và ngợi khen Chúa đã cho chúng con sống ngày hôm nay trọn vẹn
trong tình yêu của Chúa.</span></td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center"> </p>