File "tong hop ve su chet.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN/Suy-Niem-Chuyen-De/An-Tang/tong hop ve su chet.htm
File size: 116.39 KiB (119187 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>Chuyên Đề về Hôn Nhân - An Táng</title><base target="main"><meta name="keywords" content="Chuyên Đề về Hôn Nhân - An Táng;  suy niệm, tinmung.net, DongCong;"><style>
<!--
	.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
	{color:blue;
	text-decoration:underline;
	text-underline:single;
	text-decoration:none underline;
	text-line-through:none;
	vertical-align:baseline}
-->
</style>
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000">Chuyên Đề An Táng</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">&nbsp;</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">&nbsp;</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	<b>Bên kia sự chết.</b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	<b>02/11 –&nbsp; Thứ Tư tuần 31 thường niên - CẦU CHO CÁC TÍN HỮU ĐÃ QUA ĐỜI.</b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	&quot;Hôm nay ngươi sẽ ở trên thiên đàng với Ta&quot;.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	<i>* Cầu nguyện cho những người đã qua đời là một trong những truyền thống 
	cổ kính nhất của Hội Thánh. Vì thế, sau ngày mừng các anh chị em đã được 
	sống thân mật với Thiên Chúa trên thiên đàng, ta lại hướng về các anh chị em 
	chúng ta đã qua đời trong niềm hy vọng phục sinh, và cùng hướng về “tất cả 
	mọi người quá cố mà chỉ một mình Chúa biết lòng tin của họ”.</i></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	<b>Lễ Nhất</b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	<b>LỜI CHÚA: Ga 6, 51-59</b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	&quot;Ai ăn bánh này, thì sẽ sống đời đời&quot;.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	<b>Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng dân Do-thái rằng: &quot;Ta là bánh hằng sống từ 
	trời xuống; ai ăn bánh này, thì sẽ sống đời đời. Và bánh Ta sẽ ban, chính là 
	thịt Ta, để cho thế gian được sống&quot;. Vậy người Do-thái tranh luận với nhau 
	rằng: &quot;Làm sao ông này có thể lấy thịt mình cho chúng ta ăn được?&quot;</b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	<b>Bấy giờ Chúa Giêsu nói với họ: &quot;Thật, Ta bảo thật các ngươi: Nếu các 
	ngươi không ăn thịt Con Người và uống máu Ngài, các ngươi sẽ không có sự 
	sống trong các ngươi. Ai ăn thịt Ta và uống máu Ta thì có sự sống đời đời, 
	và Ta, Ta sẽ cho kẻ ấy sống lại ngày sau hết. Vì thịt Ta thật là của ăn, và 
	máu Ta thật là của uống. Ai ăn thịt Ta và uống máu Ta, thì ở trong Ta, và Ta 
	ở trong kẻ ấy. Cũng như Cha là Ðấng hằng sống đã sai Ta, nên Ta sống nhờ 
	Cha, thì kẻ ăn Ta, chính người ấy cũng sẽ sống nhờ Ta. Ðây là bánh bởi trời 
	xuống, không phải như cha ông các ngươi đã ăn manna và đã chết. Ai ăn bánh 
	này thì sẽ sống đời đời&quot;.</b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	<a style="color: #0563C1; text-decoration: underline; text-underline: single" href="http://www.giaophanlongxuyen.org/TaiLieu/gkpv/2016.11/tn31_t4_cac-linh-hon.htm">
	<b><span style="color: windowtext; text-decoration: none">* Đọc GIỜ KINH 
	PHỤNG VỤ</span></b></a></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	<a style="color: #0563C1; text-decoration: underline; text-underline: single" href="http://www.giaophanlongxuyen.org/TaiLieu/pvtl/thg-nien_c2016/tn31_t4_cac-dangbd.htm">
	<b><span style="color: windowtext; text-decoration: none">* Các BÀI ĐỌC 
	TRONG THÁNH LỄ</span></b></a></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	<b>Lễ Nhì</b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	<b>LỜI CHÚA: Lc 23, 33. 39-43</b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	&quot;Hôm nay ngươi sẽ ở trên thiên đàng với Ta&quot;.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	<b>Khi đã đến nơi gọi là Núi Sọ, chúng đóng đinh Người vào thập giá cùng với 
	hai tên trộm cướp, một đứa bên hữu một đứa bên tả Người. Bấy giờ Chúa Giêsu 
	than thở rằng: &quot;Lạy Cha, xin tha cho chúng, vì chúng không biết việc chúng 
	làm&quot;. Rồi chúng rút thăm mà chia nhau áo Người. Một trong hai kẻ trộm bị 
	đóng đinh trên thập giá cũng sỉ nhục người rằng: &quot;Nếu ông là Ðấng Kitô, ông 
	hãy tự cứu ông và cứu chúng tôi nữa&quot;.</b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	<b>Ðối lại, tên kia mắng nó rằng: &quot;Mi cũng chịu đồng một án mà mi chẳng sợ 
	Thiên Chúa sao? Phần chúng ta, như thế này là đích đáng, vì chúng ta chịu 
	xứng với việc chúng ta làm, còn ông này, ông có làm gì xấu đâu?&quot; Và anh ta 
	thưa cùng Chúa Giêsu rằng: &quot;Lạy Ngài, khi nào về nước Ngài, xin nhớ đến 
	tôi&quot;. Chúa Giêsu đáp: &quot;Quả thật, Ta bảo ngươi: ngay hôm nay, ngươi sẽ ở trên 
	thiên đàng với Ta&quot;.</b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	<b>Lễ Ba</b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	<b>LỜI CHÚA: Ga 17, 24-26</b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	&quot;Con muốn rằng Con ở đâu, chúng cũng ở đấy với Con&quot;.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	<b>Khi ấy, Chúa Giêsu ngước mắt lên trời cầu nguyện rằng: &quot;Lạy Cha, những kẻ 
	Cha ban cho Con thì Con muốn rằng Con ở đâu chúng cũng ở đấy với Con, để 
	chúng chiêm ngưỡng vinh quang mà Cha đã ban cho Con, vì Cha đã yêu mến Con 
	trước khi tạo thành thế gian. Lạy Cha công chính, thế gian đã không biết 
	Cha, nhưng Con biết Cha, và những người này cũng biết rằng Cha đã sai Con. 
	Con đã tỏ cho chúng biết danh Cha, và Con sẽ còn tỏ cho chúng nữa, để tình 
	Cha yêu Con ở trong chúng, và Con cũng ở trong chúng nữa&quot;.</b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	<b>SUY NIỆM 1: Bên kia sự chết</b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Trên giường hấp hối, thánh Monica đã nhắn nhủ con ngài là Augustino như sau: 
	&quot;Mẹ chỉ xin con một điều là hãy nhớ đến mẹ khi tới bàn tiệc thánh&quot;.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Có lẽ nhiều người trong chúng ta cũng đã được nghe nhiều lời van xin tương 
	tự phát ra từ môi miệng của những người thân của chúng ta, trước khi từ giã 
	cõi đời... Nhưng xa mặt cách lòng, nhiều người trong chúng ta lãng quên 
	những lời van xin thống thiết ấy.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Cần được thương, cần được nhớ: đó là khát vọng tự nhiên của con người. Không 
	ai muốn là một hoang đảo cô đơn. Dưới cái nhìn Đức Tin, lời van xin kẻ khác 
	cầu nguyện cho, còn chứng tỏ một lòng khiêm tốn, một thái độ chấp nhận cái 
	giới hạn mỏng manh bất lực của mình.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Để giúp chúng ta có dịp đáp lại thỉnh cầu của những người đã đi vào thế giới 
	bên kia và để thể hiện mối tình thông hiệp &quot;các thánh thông công&quot;, Giáo Hội 
	ngay từ buổi đầu kỷ nguyên Kitô đã cổ động việc tưởng nhớ cầu nguyện cho 
	những người quá cố. Những thế kỷ gần đây đã dành tháng 11 hằng năm cho việc 
	đạo đức ấy. Hai ngày lễ mừng kính các thánh và cầu cho các linh hồn được ấn 
	định vào hai ngày mùng một và mùng hai đầu tháng với những kinh nguyện rất ý 
	nghĩa, nhắc chúng ta về sự hiệp thông trong Giáo Hội. Công đồng Vatican II 
	trong hiến chế về Mầu Nhiệm Giáo Hội đã viết như sau: &quot;Giáo Hội lữ hành hết 
	lòng kính nhớ, dâng lời cầu cho những người đã chết, vì cầu nguyện cho họ 
	được giải thoát khỏi tội lỗi là một việc lành thánh...&quot;.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Nói về sự bầu cử của các đẳng linh hồn, Công Đồng viết như sau: &quot;Khi được về 
	quê Trời và hiện diện trước nhan Chúa, nhờ Người, với Người và trong Người, 
	các thánh lại không ngừng cầu bàu cho chúng ta bên Chúa Cha...&quot;. Sự trao đi 
	nhận lại đó vừa là một việc bác ái vừa là một bổn phận thảo hiếu đáp đền, đã 
	thực sự củng cố Giáo Hội thêm vững bền trong sự thánh thiện.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Quỳ cầu nguyện một mình trong nhà thờ, hay ngậm ngùi đốt lên một ngọn bạch 
	lạp tại một nghĩa trang nào, có lẽ ai trong chúng ta cũng cảm thấy bùi ngùi 
	xúc động khi nghĩ đến những người chết và chính cái chết. Chúng ta đang đứng 
	giữa biên giới vô hình của sự sống và sự chết. Và một cách vô cùng huyền 
	nhiệm và sống động, những người chết đang hiện diện với chúng ta bằng một 
	sợi dây liên kết thâm sâu, thắm thiết... Cái chết không còn là một chấm hết 
	cuối cùng đối với chúng ta nữa. Tình yêu mạnh hơn sự chết. Chính Tình Yêu đã 
	làm cho những người đã chết được sống và cũng chính Tình Yêu liên kết chúng 
	tư với những người chết. Vâng, chỉ có Tình Yêu mới làm cho con người được 
	bất tử. Chỉ có Tình Yêu mới làm cho con người liên kết với những người đã 
	chết. Chỉ có Tình Yêu mới mặc cho những nghĩa cử của con người sự bất diệt.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Mỗi lần chúng ta hy sinh cho một người nào đó, mỗi lần chúng ta săn sóc một 
	người đau yếu, an ủi một người đau khổ, bênh vực một người cô thế, hay cùng 
	với những người khác dấn thân để canh tân cuộc sống... Chúng ta đang tiến 
	dần đến sự bất tử.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Yêu thương chính là tái sinh, là sự thông dự vào sự sung mãn của cuộc sống. 
	Đó phải là niềm tin của chúng ta trong ngày hôm nay khi chúng ta tưởng nhớ 
	và cầu nguyện cho người quá cố. Xin Chúa nâng đỡ Đức Tin yếu kém của chúng 
	ta, xin Ngài ban thêm niềm hy vọng cho chúng ta.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	(Trích trong ‘Lẽ Sống’ - Radio Veritas Asia)</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	<b>SUY NIỆM 2: Chết không phải là xa cách vĩnh viễn</b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Hằng ngày người ta chứng kiến hoặc nghe nói hoặc đọc trên báo chí về những 
	cái chết do già yếu, bệnh tật, tai nạn, thiên tai, chiến tranh, bạo động... 
	gây ra. Và người ta nghĩ chết chóc là chuyện xẩy ra cho người khác, chứ chưa 
	xẩy ra cho chính mình. Đa số loài người có thể đương đầu với cuộc sống dù có 
	vất vả khổ cực đi nữa. Tuy nhiên ít ai muốn đương đầu với cái chết. Người ta 
	cũng cảm thấy khó chấp nhận cái chết của người còn trẻ tuổi và người thân 
	yêu. Tâm trạng đó có nghĩa là người đời sợ chết hay chưa muốn chết vì người 
	ta sợ đối diện với những gì xẩy ra ở đời sau mà người ta không biết trước 
	được. Có những người sợ chết đến nỗi dặn những người thân yêu phải nắm chặt 
	tay chân mình trong lúc hấp hối.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Trong thực tế, chết có thể xẩy đến cho bất cứ ai: già trẻ, lớn bé, hoặc bất 
	cứ lúc nào: ngày cũng như đêm, hay bất kì ở đâu, ngay cả tại những nơi mà 
	người ta tưởng là an toàn nhất, người ta vẫn có thể chết. Như vậy, chết 
	không kiêng nể một ai. Khi nào thiên thần Chúa đến gõ cửa nhà linh hồn, gọi 
	linh hồn ra khỏi xác, là một điều bí mật. Như vậy sống và chết gắn liền với 
	nhau. Có thể nói được là người ta sinh ra để mà chết. Và tất cả cuộc sống là 
	một tiến trình đi về cái chết.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Đối với người tin tưởng vào ơn cứu độ của Chúa Kitô, Đấng cứu độ trần gian, 
	thì chết không phải là hết, cũng không phải là xa cách vĩnh viễn. Chết chỉ 
	là một biến đổi từ đời này qua đời khác. Người thân nhân còn sống cần đem sự 
	hiện của người khuất bóng vào đời sống gia đình bằng hình ảnh của người quá 
	cố, bằng công nghiệp của người quá cố để lại, bằng những kỉ niệm có được với 
	người quá cố và nhất là bằng lời cầu nguyện và lễ dâng cho người quá cố.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Phụng vụ lễ các linh hồn nhắc nhở cho người tín hữu là người lữ hành trên 
	cuộc hành trình đi về nhà Chúa, họ không đi một mình, nhưng cùng đồng hành 
	với toàn thể dân Chúa, cùng với Mẹ Maria và các thánh, cùng với người tín 
	hữu tại thế và các linh hồn nơi luyện ngục.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Theo tín điều Các Thánh cùng Thông công, thì Mẹ Maria và các thánh trên trời 
	có thể cầu bầu cho người tín hữu tại thế. Người tín hữu tại thế có thể cầu 
	nguyện cho nhau, ủng hộ tinh thần cho nhau và cầu nguyện các linh hồn nơi 
	luyện ngục. Giáo lí về việc người tín hữu tại thế cầu nguyện cho các linh 
	hồn nơi luyện ngục được các Công Đồng Nicea II, Firenze và Triđentinô gọi là 
	Tín Điều Các Thánh cùng Thông Công thì Công Đồng Vaticanô II gọi là sự hiệp 
	thông sống động (GH #51).</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Như vậy đức tin của người công giáo được hỗ trợ một cách tối đa bằng lời cầu 
	bầu của Mẹ Maria và các thánh và lời cầu nguyện, hi sinh và gương sáng của 
	người khác. Và ngay cả khi nằm xuống vĩnh viễn, người quá cố vẫn còn được hỗ 
	trợ bằng lời cầu nguyện của họ hàng, thân nhân và bạn hữu và của toàn thể 
	Giáo hội và bằng ý chỉ của thánh lễ dâng. Biết được như vậy, nghĩa là biết 
	được rằng sau khi chết mà còn có những người thân yêu, bạn bè nhớ đến mình 
	trong lời cầu nguyện và thánh lễ, là điều sưởi ấm tâm hồn biết bao.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Ngay trong thời Cựu ước ngôn sứ Isaia đã có thể nhìn đến một viễn tượng khi 
	Đấng cứu độ trần gian sẽ đến: tiêu diệt tử thần (Is 25:8). Còn thánh Phaolô 
	thì bảo tín hữu Rôma phải cậy trông vào ngày mà họ: sẽ được giải thoát, 
	không phải lệ thuộc vào cảnh hư nát, mà được cùng với con cái Thiên Chúa 
	chung hưởng tự do và vinh quang (Rm 8:21). Kinh Tiền tụng I trong Thánh lễ 
	cầu cho những người đã qua đời nhắc nhở cho người tín hữu: Sự sống thay đổi 
	chứ không mất đi và khi nơi nương náu ở trần gian bị huỷ diệt tiêu tan, thì 
	được một chỗ cư ngụ vĩnh viễn trên trời. Chết là một biến đổi vì Chúa Kitô 
	đã toàn thắng sự chết bằng việc phục sinh của Người. Bằng việc sống lại Chúa 
	đã xoá bỏ tội lỗi và toàn thắng sự chết.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Trước khi về trời, chính Chúa Giêsu cũng hứa với ta qua các tông đồ: Thầy đi 
	dọn chỗ cho chúng con. Nếu Thầy đi dọn chỗ cho chúng con thì Thầy sẽ trở lại 
	và đón chúng con về với Thầy, để Thầy ở đâu, chúng con cũng được ở đó (Ga 
	14:2-3). Lời hứa đó đã được thực hiện cho người gian phi cùng chịu đóng đanh 
	với Chúa Kitô mà có lòng ăn năn sám hối: Tôi bảo thật anh, hôm nay, anh sẽ 
	được ở với tôi trên Thiên Đàng (Lc 23:43).</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Hôm nay vì lòng hiếu thảo và tình bác ái Kitô, ta đến nhà thờ dâng thánh lễ 
	cầu nguyện cho các linh hồn nơi luyện ngục, những linh hồn tổ tiên, ông bà 
	cha mẹ, anh chị em, họ hàng thân quyến và bạn hữu đã khuất bóng. Xin Chúa vì 
	lòng nhân hậu, khoan dung và hay tha thứ xét nhử nhân hậu với các linh hồn, 
	đưa các linh hồn về hưởng ơn nghĩa trong nước Chúa.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Lời cầu nguyện cho các linh hồn đã qua đời:</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	<i>Lạy Chúa cả nhân lành hay thương xót.</i></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	<i>Chúa không muốn cho loài người phải chết đời đời,</i></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	<i>nhưng được sống.</i></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	<i>Xin Chúa dủ lòng thương xót các linh hồn đã qua đời.</i></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	<i>Xin dùng máu thánh Con Chúa đã đổ ra vì tội lỗi loài người</i></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	<i>mà tẩy sạch vết nhơ tội lỗi cho các linh hồn</i></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	<i>cho được hưởng phúc trường sinh. Amen.</i></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	(Trích trong ‘Mỗi Ngày Một Tin Vui’ - Lm Trần Bình Trọng)</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	<b>SUY NIỆM 3: Cầu cho các tín hữu đã qua đời</b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Hôm nay chúng ta tưởng nhớ và cầu nguyện cho những người thân cũng như mọi 
	người quá cố. Lễ cầu cho các đẳng đã được thánh Audilo, tu viện trưởng tu 
	viện Crainy, tại Pháp, thiết lập cách đây một ngàn năm, liền sau lễ Các 
	Thánh, qua đó Giáo Hội vui mừng cử hành việc thông hiệp các thánh và ơn cứu 
	rỗi.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Thánh Audilo đã thúc giục các tu sĩ trong tu viện hãy cầu nguyện một cách 
	đặc biệt cho người quá cố. Lời cầu cho các đẳng không mấy chốc đã lan rộng 
	ra khắp nơi. Để nuôi dưỡng tâm tình và lời cầu nguyện của chúng ta trong 
	ngày hôm nay, thiết tưởng chúng ta nên lắng nghe lại sứ điệp mà Đức Thánh 
	Cha Gioan Phaolô II đã gửi cho đức cha Raymon Sagi, giám mục Otinsalone và 
	Margone, nhân dịp kỷ niệm một ngàn năm thánh Audilo thiết lập lễ cầu cho các 
	đẳng linh hồn.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Mầu nhiệm vượt qua phải là trọng tâm của những suy tư và là nền tảng của 
	những lời cầu nguyện của chúng ta trong ngày hôm nay.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Đức Thánh Cha viết như sau:</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	&quot;Khi cầu nguyện cho người quá cố, trước tiên Giáo Hội chiêm ngắm mầu nhiệm 
	Phục sinh của Chúa Kitô, Đấng mang lại ơn cứu rỗi và sự sống vĩnh cửu cho 
	chúng ta qua thập giá của Ngài. Do đó, cùng với thánh Audilo, chúng ta có 
	thể lặp lại không ngừng như sau: &quot;Thánh giá là nơi nương ẩn, là đường đi và 
	là sự sống của tôi. Thánh giá là khí giới bất diệt của tôi. Thánh giá chiến 
	thắng mọi sự dữ. Thánh giá đẩy lui mọi bóng tối&quot;. Thánh giá của Chúa Giêsu 
	nhắc chúng ta rằng mọi cuộc sống đều được ánh sáng phục sinh soi dẫn và 
	không có một hoàn cảnh nào là hoàn toàn hư mất, bởi vì Ngài đã chiến thắng 
	sự chết và mở đường cho chúng ta tiến vào sự sống thật. Trong ngày cầu cho 
	người đã qua đời, chúng ta nói lên niềm hy vọng cho chúng ta&quot;.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Đức Thánh Cha giải thích:</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	&quot;Tin vào sự phục sinh của thân xác là nhìn nhận rằng sẽ có một chung cục, 
	một cùng đích cho mọi người. Một cùng đích thỏa mãn khát vọng của con người 
	đến độ nó không còn gì phải khao khát nữa. Niềm khát vọng ấy được thánh 
	Augustinô diễn tả một cách thật kỳ diệu như sau: &quot;Chúa đã dựng nên chúng con 
	cho Chúa và tâm hồn chúng con không thể an nghỉ khi chưa được nghỉ an trong 
	Chúa&quot;. Do đó, tất cả chúng ta được mời gọi để sống với Chúa Kitô, Đấng ngự 
	bên hữu Chúa Cha và được chiêm ngắm Thánh Thần, vì Thiên Chúa là đối tượng 
	của niềm hy vọng Kitô. Cầu nguyện cho người quá cố, chúng ta không chỉ tưởng 
	nhớ đến những người thân và các tín hữu Kitô. Chúng ta cũng được mời gọi để 
	tưởng nhớ và cầu nguyện cho tất cả mọi người quá cố, dù tin hay không tin, 
	dù thuộc về hay ở ngoài Giáo Hội hữu hình&quot;.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Đức Gioan Phaolô II đã trích dẫn kinh Tin Kính của Đức Phaolô VI như sau:</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	&quot;Chúng ta tin rằng Giáo Hội là cần thiết trong ơn cứu rỗi, bởi vì Chúa Kitô 
	là trung gian duy nhất và là con đường cứu rỗi duy nhất, và bởi vì Ngài hiện 
	diện với chúng ta trong thân thể Ngài là Giáo Hội, nhưng chương trình của 
	Thiên Chúa ôm trọn lấy tất cả mọi người. Do đó những ai không do lỗi của họ 
	mà không biết Tin Mừng của Chúa Kitô và Giáo Hội của Ngài, nhưng thành tâm 
	tìm kiếm Chúa và hành động theo lương tâm của mình nhờ ơn Chúa thúc đẩy, mà 
	thực thi ý muốn của Ngài, những người đó cũng thuộc về dân Ngài, cho dẫu 
	bằng một cách thế mà chúng ta không thấy và do đó cũng có thể được phần rỗi 
	đời đời. Chỉ có Chúa mới biết con số những người ấy&quot;.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Chính vì thế mà Đức Thánh Cha kêu gọi chúng ta hãy cầu nguyện cho tất cả mọi 
	người quá cố. Lời cầu nguyện mà Giáo Hội không ngừng dâng lên Chúa có một 
	giá trị lớn lao, đó là đặc điểm của một tâm hồn luôn hướng về lòng nhân từ 
	của Chúa. Giáo Hội tin rằng các linh hồn đã được thanh luyện, đã được nâng 
	đỡ bởi lời cầu nguyện của các tín hữu, và nhất là bởi thánh lễ trên bàn thờ 
	cũng như các việc bố thí và những việc làm đạo đức khác.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Trong phần kết thúc sứ điệp gởi cho đức giám mục kiêm tu viện trưởng tu viện 
	Crainy, nhân dịp kỷ niệm một ngàn năm thiết lập ngày cầu cho các đẳng, Đức 
	Thánh Cha tha thiết kêu gọi như sau:</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	&quot;Tôi cổ võ các tín hữu công giáo hãy sốt sắng cầu cho những người quá cố, 
	cho người thân trong gia đình và cho tất cả mọi anh chị em đã ly trần để họ 
	được tha thứ khỏi hình phạt cho tội lỗi của họ, và có thể lắng nghe được lời 
	mời gọi của Chúa: &quot;Hỡi linh hồn yêu dấu, hãy vào nghỉ ngơi muôn đời trong 
	vòng tay từ ái của Ta&quot;.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Trong ngày hôm nay và trong suốt tháng 11 này, chúng ta hãy dâng mọi ý 
	nguyện và những hy sinh của chúng ta để cầu nguyện cho người thân và mọi 
	người quá cố. Ước gì những lời cầu nguyện và hy sinh ấy cũng nuôi dưỡng và 
	củng cố niềm hy vọng của chúng ta vào cuộc sống mai hậu, và nhờ đó mang lại 
	ý nghĩa cho cuộc sống của chúng ta.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	<b>SUY NIỆM 4: Báo hiếu mẹ cha</b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	<i>Có một mẩu chuyện có thật được ghi lại trên một trang blog như sau:</i></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	<i>Bạn tôi mở ngăn tủ của chồng mình và lấy ra một gói nhỏ. Gói kỹ càng 
	trong lớp giấy lụa. Chị bảo: Đây không phải là gói đồ bình thường, đây là 
	một chiếc áo thật đẹp. Chị vứt lớp giấy bọc, và lấy ra chiếc áo mịn màng và 
	bảo: Tôi mua chiếc áo này tặng anh ấy, lần đầu tiên chúng tôi sang New York, 
	cách đây 8 - 9 năm rồi, nhưng anh ấy chưa bao giờ mặc! Anh ấy muốn dành cho 
	một dịp nào đặc biệt. Vậy thì hôm nay, tôi nghĩ là dịp đặc biệt nhất rồi. 
	Chị đến cạnh giường và đặt gói áo ấy cạnh những món đồ mà tí nữa sẽ được bỏ 
	vào áo quan mà liệm. Chồng chị vừa mới qua đời...</i></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	<i>Quay sang tôi, chị bảo: Đừng bao giờ giữ lại một cái gì mà chờ cơ hội đặc 
	biệt cả. Mỗi ngày sống đã là một cơ hội đặc biệt rồi! Có thể sẽ không có dịp 
	nào đặc biệt như ngày hôm nay. Thế nên, điều gì đáng bỏ công, đáng làm, hãy 
	làm từ ngày hôm nay. Điều gì chúng ta muốn làm cho anh em mình, hãy làm ngày 
	hôm nay, đừng để ngày mai khi mà chúng ta không còn cơ hội để tỏ lòng quan 
	tâm, yêu thương chăm sóc anh em mình. Đừng để những giọt nước mắt của nuối 
	tiếc chảy dài trước chiếc quan tài mà người ta yêu đã nằm bất động chẳng còn 
	có thể hạnh phúc khi được chúng ta quan tâm, chăm sóc, yêu thương.</i></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Vâng, có lẽ lúc này, chúng ta cũng nuối tiếc một điều gì đó khi đứng trước 
	nấm mồ của người thân yêu chúng ta. Có những điều, những việc, những lời nói 
	đáng lý chúng ta phải dành cho họ, nhưng chúng ta lại chần chừ, lại trì 
	hoãn. Nhưng giờ đây, chúng ta không còn cơ hội để làm điều gì đó cho họ. Họ 
	cũng không còn cần những điều ấy nơi chúng ta. Họ đã ra đi và bỏ lại tất cả 
	những vui buồn của kiếp người. Họ không còn cảm thấy hạnh phúc khi chúng ta 
	đối xử ân cần, chân thành với họ. Họ cũng không còn những giọt nước mắt tủi 
	hận vì sự thờ ơ, thiếu trách nhiệm của chúng ta. Đối với họ giờ đây, những 
	tình cảm, những vật chất mau qua đã không còn giá trị, đã không đủ mang lại 
	niềm vui hay buồn đau cho họ. Vậy giờ đây, họ cần điều gì nơi chúng ta?</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Trong đức tin Kitô giáo, chúng ta biết rằng chết không phải là hết. Nó chỉ 
	là khởi đầu của một hành trình đi vào cõi thiên thu. Sau cái chết tôi sẽ đi 
	gặp gỡ Đấng Tạo Hoá, và tính sổ cuộc đời mình. Cùng đích của cuộc đời là 
	được sống mãi với Thiên Chúa. Nếu tôi đã sống trong ân nghĩa của Ngài, thì 
	chuyến đi cũng giống như trở về nhà của mình. Sinh ký tử quy, tôi trở về nhà 
	để sống với Thiên Chúa, Đấng dựng nên tôi. Danh từ bình dân gọi đây là Nước 
	Thiên Đàng, nơi không còn nước mắt, chỉ có niềm vui và hạnh phúc viên mãn.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Dầu vậy, trong chuyến đi này, chúng ta cũng cần được thanh luyện, như vàng 
	được thử trong lửa. Vì trong cuộc sống, ít nhiều có lần, tôi cũng đã không 
	sống trong ân sủng của Ngài, tôi đã để những quyến luyến của tạo vật làm chủ 
	trái tim tôi, đóng những lớp bụi trần trên con người thật của tôi. Tôi sinh 
	đến trong đời với hai bàn tay trắng, và khi ra đi, tôi cũng chẳng mang gì 
	theo được ngoại trừ công phúc và tội lỗi. Giai đoạn thanh tẩy này gọi là 
	Luyện Tội, nơi chúng ta được tái tạo lại theo hình ảnh của Thiên Chúa. &quot;Lửa&quot; 
	luyện tội sẽ đốt cháy tất cả những lớp bụi bặm, sơn phết mà tôi đã tô vẽ cho 
	mình trong cuộc sống.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Như vậy, người đã chết cần nơi chúng ta lời cầu nguyện, cần thánh lễ chúng 
	ta dâng để thanh tẩy họ, cần việc lành phúc đức chúng ta làm thay cho họ, để 
	nhờ công phúc của chúng ta kết hợp với hiến tế của Con Chiên Thiên Chúa, 
	giúp họ thoát khỏi những đau khổ của luyện tội. Đây cũng có thể là những 
	nghĩa cử cao đẹp mà chúng ta có thể dành cho những người thân yêu ở cõi vĩnh 
	hằng. Đây cũng là cách chúng ta tỏ lòng thảo hiếu với công ơn sinh thành của 
	ông bà, cha mẹ. Vì đạo hiếu Việt Nam luôn đề cao công đức sinh thành. Đạo 
	hiếu dạy phải &#39;thờ cha kính mẹ mới là đạo con&quot;. Đó còn là công bằng phải trả 
	cho ông bà cha mẹ, vì &quot;ăn quả nhớ kẻ trồng cây&quot;. Đó còn là cách chúng ta để 
	đức về sau: &quot;Sóng trước đổ đâu, sóng sau đổ đó&quot;. Vì vậy, người khôn ngoan 
	không ai lại không thảo kính cha mẹ. Người khôn ngoan luôn làm mọi cách để 
	báo hiếu cha mẹ khi còn sống và cả khi các ngài đã qua đời. Khi sống quan 
	tâm, chăm sóc. Khi chết dâng lễ, cầu nguyện.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Chính vì lẽ đó, tháng 11 là dịp để chúng ta nhớ đến công ơn sinh thành, để 
	đền đáp ơn nghĩa chín chữ cù lao mà các ngài đã dành cho chúng ta bằng những 
	thánh lễ chúng ta dâng, bằng những hy sinh, những việc lành phúc đức chúng 
	ta làm cho các ngài. Người Phật giáo có mùa Vu Lan là mùa báo hiếu. Người 
	Công giáo cũng có thể nói tháng 11 là mùa báo hiếu để chúng ta làm tất cả 
	những gì có thể để đền đáp ân nghĩa mẹ cha, mà nay đã qua đời. Với ý nghĩa 
	đó, giờ đây chúng ta cùng nhìn lại một chút công ơn mà ông bà cha mẹ đã dành 
	cho chúng ta qua những lời ca dao, những vần thơ trong kho tàng văn học Việt 
	Nam.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Trước tiên là ân nghĩa sinh thành:</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	&quot;Công cha đức mẹ cao dày</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Cưu mang trứng nước những ngày còn thơ</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Nuôi con khó nhọc đến giờ</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Trưởng thành con phải biết thờ song thân&quot;.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Những bậc làm cha mẹ thường đánh mất chính mình để lo cho con có cơm có áo, 
	có những ngày đến trường để bằng bạn bằng bè. Cha mẹ chẳng tiếc gì những 
	giọt mồ hôi rơi rớt trên nương đồng, lai láng trên công trường:</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	&quot;Nuôi con buôn tảo bán tần</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Chỉ mong con lớn nên thân với đời</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Những khi trái nắng trở trời</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Con đau làm mẹ đứng ngồi không yên</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Trọn đời vất vả triền miên,</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Chạy lo bát gạo đồng tiền nuôi con&quot;.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Thế nên, phận làm con phải hiếu để bù đắp lại phần nào những đắng cay vất vả 
	mà các ngài đã sẵn lòng vì ta bằng cách:</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	&quot;Mẹ già ở túp lều tranh,</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Sớm thăm tối viếng mới đành dạ con&quot;.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Và dù không được ở gần cha mẹ, thì người con thảo hiếu luôn dành cho cha mẹ 
	những tình cảm chân thành từ những cây nhà lá vườn, những hoa trái đầu mùa 
	dâng tặng mẹ cha:</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	&quot;Ai về tôi gởi buồng cau,</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Buồng trước kính mẹ, buồng sau kính thầy.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Ai về tôi gởi đôi giầy,</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Phòng khi mưa gió để thầy mẹ đi&quot;.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Vâng, đứng trước biết bao ân sâu nghĩa nặng của cha mẹ, phận làm con phải 
	thảo hiếu. Chúng ta đừng bao giờ quên rằng: những gì chúng ta có là do công 
	cha nghĩa mẹ. Mỗi người chúng ta đều có nguồn cội. Mỗi người chúng ta đều 
	phải khắc ghi trong lòng ân sâu nghĩa nặng mẹ cha. Với tâm tình đó, chúng ta 
	cùng hát với nhau bài &quot;Ơn nghĩa sinh thành&quot; để ghi khắc mãi trong tim về 
	tình yêu trời bể của cha mẹ đã dành cho chúng ta.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	&quot;Uống nước nhớ nguồn</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Làm con phải hiếu</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Anh ơi hãy nhớ năm xưa</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Những ngày còn thơ</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Công ai nuôi dưỡng.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Công đức sinh thành</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Người hỡi đừng quên</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Công cha như núi thái sơn</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Người ơi, làm người ở trên đời</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Nhớ công người sinh dưỡng</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Đó mới là hiền nhân</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Vì ai ta nên người tài ba</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Hãy nhớ công sinh thành</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Vì ai mà có ta. Uống nước...</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	(Lm. Tạ duy Tuyền)</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	<b>SUY NIỆM 5: Tri ân tình cha, tình mẹ</b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Đây là một câu chuyện có thật về sự hy sinh của một người mẹ trong trận động 
	đất kinh hoàng ở Nhật Bản năm 2011. Sau khi trận động đất đã qua đi, khi các 
	nhân viên cứu hộ đến thu dọn ngôi nhà của một người phụ nữ trẻ, họ nhìn thấy 
	thân thể cô ấy qua các vết nứt. Nhưng cách tạo hình cơ thể của cô có gì đó 
	rất lạ, tựa như một người đang quỳ gối cầu nguyện, cơ thể nghiêng về phía 
	trước, và có một vật gì đó được hai tay của cô đỡ lấy. Ngôi nhà bị sụp và đổ 
	ập lên lưng và đầu cô.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Người đội trưởng đội cứu hộ đã rất khó khăn khi luồn tay mình qua khoảng 
	cách hẹp trên tường để chạm tới cơ thể của người phụ nữ. Anh ấy đã hy vọng 
	rằng người phụ nữ này có thể vẫn còn sống. Nhưng, cơ thể lạnh và cứng của cô 
	nói với anh rằng, cô ấy chắc chắn đã qua đời.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Đội cứu hộ rời khỏi ngôi nhà và tìm kiếm tại những toà nhà sụp đổ khác. 
	Nhưng không hiểu sao, người đội trưởng dường như bị một lực hút kéo trở lại 
	căn nhà sụp đổ của người phụ nữ đã chết. Một lần nữa, anh quỳ xuống, và lần 
	tìm qua những khe nứt hẹp một chút không gian dưới cơ thể đã chết. Rồi đột 
	nhiên, anh hét lên đầy phấn chấn: &quot;Một đứa bé!!!! Có một đứa bé!&quot;.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Cả đội cùng nhau cẩn thận bỏ từng cái cọc trong đống đổ nát xung quanh xác 
	người phụ nữ. Có một bé trai 3 tháng tuổi được bọc trong một tấm chăn hoa 
	ngay bên dưới xác người mẹ. Người phụ nữ rõ ràng đã thực hiện một hành động 
	hy sinh cuối cùng để cứu con trai mình. Khi ngôi nhà của cô rơi xuống, cô đã 
	dùng cơ thể của mình để làm tấm chắn bảo vệ con trai mình. Cậu bé vẫn ngủ 
	một cách yên bình khi đội trưởng đội cứu hộ nhấc bé lên.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Bác sĩ đã nhanh chóng kiểm tra sức khoẻ cậu bé. Sau khi ông mở tấm chăn, ông 
	nhìn thấy một chiếc điện thoại di động bên trong. Có một tin nhắn văn bản 
	trên màn hình, nói rằng, &quot;Nếu con có thể sống sót, con phải nhớ rằng mẹ rất 
	yêu con&quot;...</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Chiếc điện thoại này đã đi từ bàn tay này đến bàn tay khác và qua bàn tay 
	khác... Tất cả những người đọc tin nhắn đều đã khóc. &quot;Nếu con có thể sống 
	sót, con phải nhớ rằng... mẹ rất yêu con...&quot;.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Tháng 11 lại về đem lại cho chúng ta một chút tâm tình tri ân tình cha, tình 
	mẹ. Một tình yêu bao la như trời bể mà cha ông ta vẫn nói rằng:</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	&quot;Công cha đức mẹ cao dày</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Cưu mang trứng nước những ngày còn thơ</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Nuôi con khó nhọc đến giờ</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Trưởng thành con phải biết thờ song thân&quot;.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	&quot;Biết thờ song thân&quot;, thờ trong khi sống, thờ sau khi chết, thờ thế nào cho 
	phải đạo làm con, cho xứng đáng phần nào công lao tảo tần nuôi con của mẹ:</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	&quot;Nuôi con buôn tảo bán tần</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Chỉ mong con lớn nên thân với đời</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Những khi trái nắng trở trời</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Con đau làm mẹ đứng ngồi không yên</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Trọn đời vất vả triền miên,</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Chạy lo bát gạo đồng tiền nuôi con&quot;.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Thế nên, nếu so sánh công đức của cha mẹ như non cao cũng chưa xứng đáng. 
	Tình cha tình mẹ còn vượt xa không gian và thời gian. Có thể nói tình cha 
	tình mẹ mãi không già luôn tươi trẻ trong cuộc đời của con. Cha mẹ có thể 
	không để lại cho con gia tài lớn lao hay những công trình vĩ đại nhưng cha 
	mẹ luôn để lại cho con một tình yêu thương vô ngần dành cho con. Vì thế mà 
	có ai đó nói rằng:</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Đi khắp thế gian không ai tốt bằng Mẹ</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng Cha</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Tình cha mẹ thương con là một tình yêu không biên giới. Một tình yêu vượt 
	qua mọi toan tính vật chất để có thể bảo vệ che chở đời con. Đó là một tình 
	yêu to lớn đầy hy sinh cho đàn con khôn lớn:</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Mây trời lòng lộng không phủ kín công Cha</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Tần tảo xóm hôm Mẹ nuôi con khôn lớn</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Lá cây trong rừng dẫu nhiều cũng không thể sánh bằng công ơn của cha mẹ. Sao 
	trên trời thật khó đếm, nhưng công ơn của cha mẹ lại càng khó đếm hơn những 
	vì sao:</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	&quot;Đố ai đếm được lá rừng,</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Đố ai đếm được mấy từng trời cao</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Đố ai đếm được những vì sao,</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Đố ai đếm được công lao mẫu từ&quot;.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Chín tháng cưu mang, ba năm bú mớm, sinh lực hao mòn, nặng nhọc gánh chịu, 
	làm sao ta có thể quên được tình mẹ bao la như biển cả ấy:</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	&quot;Nhớ ơn chín chữ cù lau</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Ba năm nhủ bộ biết bao nhiêu tình&quot;.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Tình ở đây là tình mẹ thương con. Tình thương ấy thật bao la, bát ngát, nên 
	mỗi khi mẹ cất tiếng ru con thì đời con thêm tươi sáng:</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	&quot;Ví dầu cầu ván đóng đinh,</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Cầu tre lắc lẻo gập ghềnh khó đi.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Khó đi mẹ dắt con đi,</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Con đi trường học mẹ đi trường đời&quot;.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Vậy, đổi lại sự hy sinh của tình cha tình mẹ, các ngài cần gì nơi chúng ta? 
	Chắc chắc không phải là tiền bạc, vì tiền bạc các ngài dành giụm để trao lại 
	cho chúng ta. Chắc chắc đó không phải là danh vọng, vì tuổi gìa chẳng còn 
	ham muốn những tham sân si của dòng đời. Các ngài cần tình yêu của chúng ta 
	qua sự chăm sóc, thăm nom của chúng ta khi các ngài còn sống. Và khi các 
	ngài đã qua đời, đó chính là lời cầu nguyện của chúng ta dành cho các ngài.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Người phụ nữ Nhật trước khi chết chỉ để lại một thông điệp cho con chính là: 
	&quot;con phải nhớ rằng mẹ rất yêu con&quot;... Đó chính là thông điệp của tất cả các 
	đấng sinh thành kẻ còn sống cũng như người đã qua đời đang nói trong con tim 
	mỗi người chúng ta. Chúng ta được sinh ra trong tình cha tình mẹ, được lớn 
	lên trong tình thương đó và tình thương đó mãi mãi theo chúng ta trong suốt 
	hành trình cuộc đời. Đó cũng là bổn phận mà chúng ta phải báo hiếu qua hai 
	chữ yêu thương. Yêu thương thể hiện của lòng thảo kính vâng phục các ngài. 
	Yêu thương thể hiện qua chữ hiếu luôn phụng dưỡng cha mẹ lúc tuổi già. Yêu 
	thương thể hiện qua lời cầu nguyện ngày đêm dành cho những người đã qua đời.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Ước gì mỗi người chúng ta từng được cưu mang trong tình yêu của cha mẹ thì 
	hãy sống sao cho tròn chữ hiếu. Hãy biết tận dụng tháng 11 để tích luỹ ơn 
	ích thiêng liêng mà cầu nguyện cho các ngài. Hãy làm việc bác ái, hy sinh và 
	cầu nguyện giúp các ngài vượt qua cuộc thử thách trước toà phán xét của 
	Thiên Chúa. Ước gì những hy sinh và lời cầu nguyện chân thành của chúng ta 
	là lễ vật đẹp nhất để dâng về Thiên Chúa và dâng kính tổ tiên. Amen.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	(Lm. Tạ duy Tuyền)</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	<b>Các linh hồn</b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Một người Mỹ tên là Habốc thành lập một hãng bưu điện kỳ quặc với cái tên 
	giật gân “Liên minh thiên đàng”. Công việc của hãng này là chuyển thư từ của 
	những ai muốn gởi đến những người thân quen đã qua đời. Thủ tục rất đơn 
	giản: người gởi chỉ cần viết thư trên một tờ giấy mẫu in sẵn và nộp một 
	khoản cước phí là xong. Còn làm thế nào để chuyển lá thư ấy đến tay người 
	chết là phận vụ của bưu điện. “Liên minh thiên đàng”. Theo lời ông Habốc quả 
	quyết thư gởi nhất định sẽ tới tay người nhận do nhân viên đưa thưa của hãng 
	là những người sắp chết tình nguyện chuyển giùm. Những nhân viên tình nguyện 
	này sẽ học thuộc lòng nội dung bức thư và cam kết sẽ nhắn lại đầy đủ với 
	người nhận. Hơn nữa “Liên minh thiên đàng” tuyển chọn nhân viên của mình rất 
	cẩn thận. Họ phải là người trong sạch, không có gì mờ ám trước khi Chúa gọi 
	lìa khỏi đời này, nên nhất định họ sẽ lên thiên đàng chứ không thể xuống hỏa 
	ngục được. Do uy tín của hãng bưu điện này ngày càng tăng mạnh mẽ nên ông 
	Habốc đã mở rộng phạm vi hoạt động không những khắp nước Mỹ mà còn lan sang 
	các lục địa khác nữa.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Mới nghe qua, nhất là đối với những người vô tôn giáo hay không tin có đời 
	sau thì câu chuyện trên chẳng những kỳ quặc mà còn phi lý không thể chấp 
	nhận được. Nhưng còn đối với chúng ta không có gì đáng ngạc nhiên cả, chẳng 
	qua chỉ có khác về cách thức liên hệ mà thôi. Bởi vì, giáo lý công giáo đã 
	trình rõ ràng từng chi tiết mối dây liên hệ giữa người còn sống và kẻ đã 
	chết bằng một tín điều quan trọng buộc mọi người phải tin và phải thực hành: 
	đó là tín điều Các Thánh cùng thông công.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Tuy nhiên, một điều khác biệt giữa tín điều của người công giáo và hãng bưu 
	điện “Liên minh thiên đàng” của Habốc là cách thức liên lạc với chết. Cách 
	thức của ông Habốc vừa thiên về vật chất vừa dựa vào khả năng giới hạn của 
	con người nên rất khó mà đạt được mong muốn. Còn các thức liên lạc với người 
	quá cố của đạo công giáo phần lớn nhờ vào quyền năng, lời bảo đảm của Chúa, 
	cũng như được minh chứng cụ thể do những cuộc hiện về của các linh hồn mà 
	Chúa cho phép. Như thế, việc liên hệ với người thân quen đã qua đời đối với 
	chúng ta là một chuyện thường tình, dễ dàng và có từ ngàn xưa. Chỉ còn lại 
	một công đoạn cuối cùng là chúng ta có muốn liên lạc hay không mà thôi.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Thật vậy, con người sống được với nhau là nhờ ân nghĩa. Tình nghĩa càng thắm 
	thiết càng thương nhớ đến nhau và muốn sống mãi bên nhau, nhất là đối với 
	những người thân quen đã qua đời. Hơn nữa, khi biết sống tình nghĩa với nhau 
	cách đằm thắm hay nhạt nhẽo thì mới rõ ai tốt hay xấu, ai thật lòng ai gian 
	dối. Do đó, tình nghĩa không những là một nhu cầu cần thiết cho đời sống mà 
	còn là một bổn phận, trách nhiệm phải đền đáp, chu toàn hết khả năng sẵn có.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Nếu thế thì chúng ta, những người còn sống tại dương thế, đang có tự do hành 
	động theo ý muốn của mình lại càng sống thật tình nghĩa với những người đã 
	khuất vì giờ đây họ chẳng khác gì những tù nhân chỉ còn trông mong sự cứu 
	giúp của chúng ta mà thôi. Nhưng sống tình nghĩa với những người đã chết 
	không có nghĩa là nhớ lại những kỷ niệm, những hình ảnh, dáng điệu, lời nói 
	của họ để mà thương tiếc, nhớ nhung, trái lại điều quan trọng là hãy biến 
	những tình cảm đó thành những hành động thương yêu thật cụ thể và có giá trị 
	đời đời.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Đó là lý do chính yếu của ngày lễ hôm nay và trong tháng 11 này mà Giáo hội 
	đề xướng ra để kêu gọi toàn thể mọi người hãy hướng lòng về những người thân 
	quen cũng như xa lạ đã qua đời, nhất là ra sức tìm kiếm những tặng phẩm 
	thiêng liêng để gởi làm quà cho họ. Và một khi đã biết rõ cách thức gởi, gởi 
	những gì và gởi nhờ ai thì sẽ đến tay các linh hồn. Chỉ còn lại khâu cuối 
	cùng là chúng ta có hăng say kiếm quà mà gởi hay không mà thôi.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Và nếu những người thân quen ở bên kia thế giới đang quằn quại đau khổ trăm 
	chiều, từng giây từng phút đợi chờ sự cứu giúp của chúng ta, được chóng giải 
	thoát cực hình hay phải giam phạt thêm là hoàn toàn do chúng ta có thương 
	xót hay thờ ơ mà thôi, chẳng lẽ chúng ta cứ thờ ơ, lãng quên họ mãi hay sao? 
	Vậy hãy mau cố gắng hết sức, tìm đủ mọi cách để giải thoát cho họ như siêng 
	năng xưng tội rước lễ, làm việc lành phúc đức, ăn chay hãm mình, xin lễ cầu 
	nguyện… Và nếu chúng ta cứu được các Đẳng, chắc chắn các Ngài sẽ không bao 
	giờ quên ơn chúng ta.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Đó là chưa nói đến tình máu mủ mà chắc chắn không ai trong chúng ta nở lòng 
	nào quên tình nghĩa với ông bà, cha mẹ, vợ chồng, con cái, cháu chắt, họ 
	hàng thân thuộc đã qua đời chờ sự cứu giúp của chúng ta. Còn xét về mặt 
	trách nhiệm, nếu những ai đã làm ơn cho chúng ta hoặc vì lỗi lầm gương xấu 
	của chúng ta mà đang bị gian cầm, chúng ta cần phải đền ơn và chuộc lỗi lầm 
	cho họ.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Vậy ai còn sống mà không biết tưởng nhớ đến người chết thì kẻ đó không phải 
	là con người. Và ai chỉ biết tưởng nhớ suông mà không biết làm những việc 
	lành phúc đức cụ thể thì cũng không thể xứng đáng lám con cái của Chúa.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	<b>Sống lại</b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Trong tháng 11 là tháng dành riêng để cầu nguyện cho người chết, chúng ta 
	cũng được mời gọi để suy niệm về sự chết.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Tác giả Elizabeth Khoctheoros, một chuyên gia tâm lý về cái chết đã phát 
	biểu trong buổi khải giảng tại một trường học ở Mỹ như sau: “Ở cuối đời chỉ 
	có một điều thực sự đáng kể là phải tự hỏi rằng mình đã có can đảm để sống 
	không?”.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Phải tự hỏi mình có can đảm để sống không? Bởi vì phần đông trong chúng ta 
	ai cũng sợ sự chết và nhất là sợ chết. Quả thực, chết là một thực tại đáng 
	sợ nhất trong cuộc đời, chết là một hành động phản tự nhiên nhất là ta phải 
	trải qua trong cuộc sống. Chính vì thế về mặt luân lý người ta không ngừng 
	đi tìm đủ mọi cách để tránh nghĩ về sự chết hay phủ nhận cái chết sẽ không 
	đến với chúng ta.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Trong ngôn ngữ thông thường dường như chúng ta cũng tránh nói đến cái chết, 
	người chết được gọi là người quá cố, người khuất núi, người đã yên giấc 
	nghìn thu hay người đã ra đi trước chúng ta. Nhưng muốn hay không cái chết 
	vẫn là người bạn đồng hành mỗi ngày với chúng ta, chúng ta chứng kiến không 
	biết bao nhiêu người thân thương ruột thịt chết, chúng ta chứng kiến cái 
	chết qua các qua cái phương tiện truyền thông mỗi ngày. Đối với những người 
	không có niềm tin, cái chết quả là một phi lý nhất trong cuộc sống, nhưng 
	đối với những ai có niềm tin thì chính cái chết mang lại ý nghĩa cho cuộc 
	sống, đó là thái độ mà mỗi Kitô hữu vẫn thể hiện khi đứng trước cái chết. 
	Cái chết mang lại ý nghĩa cho cuộc sống, bởi chúng ta vẫn tin rằng bên kia 
	cái chết cuộc sống vẫn tiếp tục, đó là cuộc sống trong cõi phúc trường sinh. 
	Đây là niềm tin, niềm hy vọng mà chúng ta được mời gọi để nuôi dưỡng mỗi 
	ngày.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Tin Mừng hôm nay mời gọi chúng ta củng cố niềm tin và hy vọng. Chúa Giêsu 
	không những rao giảng về sự sống lại, chính Ngài là sự sống lại, sự Phục 
	sinh của Ngài là bảo chứng của cuộc sống và làm chứng cho lời rao giảng của 
	Ngài. Chính sự Phục sinh của Ngài mà niềm của chúng ta được xây dựng. Thật 
	thế, như lời thánh Phaolô khẳng định trong thư gởi giáo đoàn Côrintô: “Nếu 
	Chúa Giêsu không sống lại thì Đức tin của chúng ta thật là hão huyền”. Niềm 
	tin vào sự Phục sinh mang lại ý nghĩa cho cuộc sống chúng ta, với niềm tin 
	Phục sinh chúng ta tìm được can đảm để sống, mặc dù có trải qua nghịch cảnh 
	thử thách, khổ đau; với niềm tin Phục sinh chúng ta vẫn tiếp tục tìm thấy ý 
	nghĩa cuộc sống.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Tháng 11 chúng ta không khỏi ngậm ngùi nhớ lại người thân thương đã chết, 
	chia ly cách biệt vẫn là nỗi đau nhất trong cuộc sống. Nhưng với niềm tin 
	Phục sinh, chết như được dẹp bỏ, người chết như vẫn hiện diện gần gũi với 
	chúng ta. Đây chính là nguồn diễm phúc của những ai có niềm tin vào sự sống 
	lại.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	<b>Các linh hồn</b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Tục ngữ Việt Nam có câu: Con người có cố có ông, như cây có cội như sông có 
	nguồn. Hay: con ai chẳng là con cha, cháu ai là chẳng cháu bà cháu ông. Hai 
	chữ cội nguồn đã mang lại toàn bộ ý nghĩa của đạo làm con đối với các bậc 
	sinh thành mà bất cứ ai sinh ra trong cuộc đời đều có bổn phận phải ghi nhớ 
	và gìn giữ. Theo tháng năm, từ đông sang tây, từ bắc chí nam, đâu đâu cũng 
	vang lên giai điệu về chữ hiếu như là lời báo đáp và ghi ơn tổ tiên mình.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Chính vì thế, hàng năm Giáo Hội công giáo đã dành trọn tháng 11 để tưởng nhớ 
	những người quá cố, để sống lại đạo làm con. Người công giáo vẫn có thói 
	quen tốt lành xin lễ cho ông bà tổ tiên, viếng nghĩa trang cùng với việc tảo 
	mộ. Ngoài ra, trong ba ngày đầu năm, Giáo Hội Việt Nam đã dành ngày mồng hai 
	tết để kính nhớ tổ tiên ông bà cha mẹ. Hòa lẫn với chủ đề kính nhớ tổ tiên, 
	Giáo Hội cũng đã nhắn gửi tới từng người con phải biết yêu chuộng ý nghĩa 
	thiêng liêng cao cả: con ơi giữ lấy lời cha, chớ quên lời mẹ nhớ mà ghi tâm.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Cũng thế, anh em Phật giáo hàng năm vào ngày rằm tháng bảy âm lịch cũng có 
	mùa vu lan để báo hiếu. Vào dịp này, mỗi người đều xướng lên tám lòng biết 
	ơn của mình. Có người không quen ăn chay trường, song vào thời điểm này, 
	người ta thể hiện lòng hiếu đó bằng việc ăn chay trọn tháng bảy âm lịch, hay 
	có những người bận rộn công việc đời thường vào dịp này họ cố gắng thu xếp 
	thời gian để đến một ngôi chùa quen thuộc dự lễ cầu siêu cho linh hồn ông bà 
	cha mẹ đã qua đời. Họ tin rằng nhờ đó, bổn phận của họ được chu toàn. Với 
	truyền thống lâu đời của người phật tử là cầu mong để được đáp đền ơn tam 
	bảo, báo hiếu cha mẹ sinh thành dưỡng dục…</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Còn ở Tây phương, người ta không có tục thờ cúng tổ tiên bởi vì chữ hiếu nơi 
	họ không được nâng lên thành đạo. Thế nhưng họ có những ngày mà người Việt 
	Nam chúng ta chưa có. Họ đã chọn ra hai ngày trong năm để tưởng nhớ công ơn 
	sinh thành của cha mẹ. Đó là ngày của mẹ (mother’s. day) vào ngày chúa nhật 
	thứ hai trong tháng năm và ngày của cha (father’s. day) vào ngày chúa nhật 
	thứ ba trong tháng sáu.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Quả là đã mang trong mình dòng máu linh thiêng của tổ tiên, dù là người công 
	giáo, phật giáo hay bất cứ ai cũng đều thể hiện lòng biết ơn một cách trân 
	trọng đối với các bậc sinh thành. Trở về cội nguồn tổ tiên, chúng ta một lần 
	nữa nói lên lòng biết ơn sâu sắc, đối với cácbậc tiền nhân.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Vì thế, chúng ta cùng nhau thắp lên một nén nhang để cùng nhớ ơn, ca ngợi 
	công ơn tổ tiên và cầu nguyện cho tất cả những ai đã từng một lần chắp cánh 
	cho chúng ta buớc vào cuộc đời và sống trọn vẹn ý nghĩa của con người.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	<b>Nghĩ về sự chết – ĐGM Bùi Tuần</b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Tôi biết là có ngày tôi sẽ chết. Mặc dầu tôi không biết sẽ chết ngày giờ 
	nào, nơi nào, cách nào. Chắc chắn tôi phải chết. Đó là một chân lý hết sức 
	rõ ràng và chắc chắn. Chân lý này, không ai đã dạy tôi. Nó nằm ngay trong 
	con người của tôi. Cái chết cũng là một biến cố đụng tới mọi người. Nó là 
	một vấn đề chung. Vấn đề này được coi là hết sức quan trọng. Bởi vì nó đặt 
	ra câu hỏi:</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Đâu là ý nghĩa cuộc sống?</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Cuộc đời đi về đâu?</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Bên kia sự chết có gì không?</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Câu trả lời theo lý thuyết có thể tìm được trong nhiều sách, nhất là sách 
	đạo. Nhưng câu trả lời theo cảm nghiệm sẽ thường chỉ hiện lên một cách sống 
	động, khi ta ở bên cạnh những người sắp chết, hoặc chính ta đã có lần thập 
	tử nhất sinh.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Những lúc đó, câu trả lời sẽ không phải là một kết luận lạnh lùng của triết 
	học hay của giáo lý. Nhưng sẽ là cái gì linh thiêng thăm thẳm chứa trong 
	những cảm tình, cảm xúc, cảm động, cảm thương, khi hiện tượng sự chết rập 
	rình sát tới.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Những hiện tượng khác thường nơi người sắp chết rất đa dạng. Có thể là những 
	lo âu sợ hãi, những khắc khoải đợi chờ, những nắm bắt bâng khuâng, những 
	ngóng trông mệt mỏi, những cái nhìn xa xăm. Cũng có thể là những bất bình 
	tức giận, những chán nản phiền muộn, những buông xuôi tiếc nuối, những phấn 
	đấu tuyệt vọng. Cũng có thể lại là những ăn năn đầy bình an toả sáng, mang 
	dấu ấn của một nghị lực thiêng liêng và một tin tưởng đến từ cõi đời đời.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Tất cả những hiện tượng như thế phản ánh những trực cảm nội tâm: Đã tới lúc 
	vĩnh biệt. Đã tới lúc ra đi. Đã tới lúc phải bỏ lại tất cả. Đã tới lúc phải 
	trực diện với lương tâm. Lương tâm hỏi về trách nhiệm: Trách nhiệm làm người 
	nói chung và trách nhiệm làm con Chúa nói riêng.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Trước đây, có nhiều điều về trách nhiệm đã lẩn trốn lương tâm. Nhưng lúc con 
	người sắp chết, những điều lẩn trốn đó sẽ trở về trình diện rất nghiêm túc.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Tôi có cảm tưởng là người sắp chết lúc đó sẽ nhận ra:</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Sự sống của mình là một quà tặng Chúa ban.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Ơn gọi được làm con Chúa càng là một ân huệ quí báu Chúa trao cho nhưng 
	không.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Chúa ban sự sống và ơn làm con Chúa, để mình phát triển mình và những người 
	xung quanh trong những chặng đường lịch sử nhất định. Sự phát triển sẽ tuỳ ở 
	ơn Chúa, nhưng cũng tuỳ thuộc vào sự tự do và tinh thần trách nhiệm của mỗi 
	người.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Thực tế cho thấy là đã có những phát triển đạo đức, và trái lại cũng có 
	những phát triển tội lỗi. Với những phát triển tốt, người sắp chết cảm thấy 
	được an ủi, coi như nhiệm vụ được trao đã phần nào hoàn thành.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Trái lại nếu thấy những phát triển của mình là xấu, nhiệm vụ được trao đã 
	không hoàn thành, họ sẽ không thể không sợ hãi. Bởi lẽ hậu quả sẽ vô cùng 
	quan trọng. Vì chết là bước sang cõi đời sau với hai ngả: thiên dàng và hoả 
	ngục. Mà hai ngả này đều rất rõ ràng công minh.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Vì thế, nói cho đúng, vấn đề đặt ra cho ta về cái chết sẽ không phải là sợ 
	chết, mà là sợ chết dữ, chết mà sau đó không được lên thiên đàng, nhưng phải 
	xuống hoả ngục.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Những tư tưởng trên đây thường nhắc nhủ tôi về ba chọn lựa này:</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Hãy tiến về sự chết của mình như tiến tới một quãng phải vượt qua, để về với 
	Cha trên trời.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Một khi nhìn sự chết của mình như thế, thì cuộc sống của mình cũng được hiểu 
	theo hướng đó. Để đi đúng hướng về Cha trên trời, tôi chỉ có một đường phải 
	chọn, đó là Chúa Giêsu Kitô. Người là đường, là sự thực và là sự sống (Ga 
	14,6). Đón nhận Người, lắng nghe Người, đi theo Người, bắt chước Người. 
	Người là gương mẫu cho ơn gọi làm người và ơn gọi làm con Thiên Chúa. Điều 
	quan trọng tôi sẽ hết sức quan tâm trong việc theo Chúa Giêsu sống ơn gọi, 
	là phải phấn đấu thanh luyện mình, phải biết khiêm tốn quên mình, dấn thân 
	sống theo ý Chúa, để được trở thành tạo vật mới. Nếp sống kiêu căng cần phải 
	bị loại tận gốc. Nếp sống cầu nguyện khiêm nhường cần được thường xuyên phát 
	huy.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Hãy tiến về sự chết của mình như người được sai đi truyền giáo, mong trở về 
	với Đấng sai mình.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Sống như người truyền giáo và chết như người truyền giáo. Truyền giáo một 
	cách cụ thể ở địa phương này, ở thời điểm này. Nghĩa là một địa phương và 
	thời điểm có nhiều khác biệt. Vì thế, tôi phải tỉnh thức lắng nghe hướng dẫn 
	của Thánh Thần Đức Kitô. Ngài đang dẫn người truyền giáo vào chiều sâu. Ngài 
	đang giúp người truyền giáo mở rộng nhiều liên đới. Ngài đang tạo ra cho nhà 
	truyền giáo nhiều dịp để loan báo Tin Mừng. Tôi có luôn khiêm tốn cầu nguyện 
	hồi tâm, để trở thành dụng cụ ngoan ngoãn trong tay Ngài không?</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Hãy tiến về sự chết của mình như người khắc khoải trở về với Đấng đã trao 
	cho mình điều răn mới.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Điều răn mới này, tôi nhận được từ Lời Chúa: “Thầy ban cho chúng con một 
	điều răn mới là chúng con hãy yêu thương nhau như Thầy đã yêu thương các 
	con” (Ga 13,34).</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Để hiểu thấm thía hành trình tình yêu, tôi nên hằng ngày gẫm suy đoạn văn 
	sau đây của thư thánh Gioan:</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	“Chúng ta biết rằng: chúng ta đã từ cõi chết bước vào cõi sống, vì chúng ta 
	yêu thương anh em. Kẻ không yêu thương, thì ở lại trong sự chết. Phàm ai 
	ghét anh em mình, ấy là kẻ sát nhân. Và anh em biết: không kẻ sát nhân nào 
	có sự sống đời đời ở lại trong nó. Căn cứ vào điều này, chúng ta biết được 
	tình yêu là gì: đó là Đức Kitô đã thí mạng vì chúng ta. Như vậy, cả chúng ta 
	nữa, chúng ta cũng phải thí mạng vì anh em. Nếu ai có của cải thế gian và 
	thấy anh em mình lâm cảnh túng thiếu, mà chẳng động lòng thương, thì làm sao 
	tình yêu Thiên Chúa ở lại trong người ấy được? Hỡi anh em là những người con 
	bé nhỏ, chúng ta đừng yêu thương nơi đầu môi chót lưỡi, nhưng phải yêu 
	thương cách chân thật và bằng việc làm. Căn cứ vào điều đó, chúng ta sẽ biết 
	rằng chúng ta đứng về phía sự thật, và chúng ta sẽ được an lòng trước mặt 
	Thiên Chúa”(1Ga 3,14-19).</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	“Phần chúng ta, chúng ta hãy yêu thương, vì Thiên Chúa đã yêu thương chúng 
	ta trước. Nếu ai nói: “Tôi yêu mến Thiên Chúa” mà lại ghét anh em mình, 
	người ấy là kẻ nói dối; vì ai không yêu thương người anh em mà họ trông 
	thấy, thì không thể yêu mến Thiên Chúa mà họ không trông thấy. Đây là điều 
	răn mà chúng ta đã nhận được từ Người: ai yêu mến Thiên Chúa, thì cũng yêu 
	thương anh em mình” (1 Ga 4,19-21)</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Khi tôi sống với những hướng kể trên, tôi sẽ coi sự chết như là một điểm 
	chấm dứt nhiệm vụ. Nhiệm vụ được chấm dứt. Nhưng nhiệm vụ có được hoàn thành 
	hay không, đó là chuyện khác và đó mới là điều quan trọng. Chúa sẽ phán xét 
	công minh điều đó. Ở đây, tôi có lý do để lo, bởi vì tôi biết tôi đã lỗi 
	phạm nhiều.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Biết lo là điều tốt. Không phải lúc gần chết mới lo, mà phải lo ngay bây 
	giờ. Biết lo ở đây là tìm cách sửa mình, đổi mới mình nên tốt hơn. Coi như 
	bắt đầu lại. Khởi sự từ quyết tâm tận dụng ngày giờ còn lại và những phương 
	tiện trong tầm tay để chu toàn các nhiệm vụ được trao một cách tốt đẹp nhất. 
	Nhất là tỉnh thức ưu tiên đón nhận Nước Trời vào bản thân mình bằng sám hối 
	và tin mến khiêm cung.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Những nỗi lo như thế là chính đáng. Khi chúng ta làm hết sức mình, thì những 
	nỗi lo đó sẽ đem lại những tiến triển và hân hoan. Với hân hoan và tin tưởng 
	nơi Chúa giàu tình yêu thương xót, chúng ta bình tĩnh đi về sự chết. Sự chết 
	lúc đó chỉ là bước sang sự sống mới vô cùng tốt đẹp hơn trước. Và như thế, 
	sau cùng, chỉ có thần chết là phải chết thôi.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	<b>Luyện ngục</b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Từ cổ chí kim, cũng như từ đông sang tây, người ta đều có truyền thống 
	thương tiếc và an táng người quá cố một cách kính cẩn. Ngày xưa, người ta 
	thương tiếc và dâng tặng người quá cố một thánh lễ an táng trọng thể, một 
	bài điếu văn chải chuốt, rồi tụ tập ăn uống linh đình, tiếng khóc biến thành 
	những câu chuyện ròn rã bễn cỗ bàn rượu thịt ê hề. Nỗi thương nhớ trôi mất 
	theo từng ly rượu của bàn tiệc, để rồi khi tiệc tan, trở về nhà và không còn 
	nghĩ gì đến người quá cố đang khổ đau vì bị thanh luyện nữa.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Có một người sau khi chết được dẫn vào luyện ngục. Anh ta thấy mọi người 
	trong đó đang đứng trong một vũng bùn lên tới quá đầu gối. Có người đang hút 
	thuốc. Người khác thì uống cà phê và mọi người đều cười nói với nhau một 
	cách vui vẻ. Anh ta thầm nghĩ:</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Nếu luyện ngục là như vậy, thì đâu có gì tệ lắm.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Vừa nghĩ thế, anh ta liền nhìn thấy một người trong bọn trông giống như một 
	viên cai ngục, vỗ tay ra hiệu và tuyên bố:</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Hết giờ nghỉ xả hơi rồi. Bây giờ hãy chống cằm xuống đất và chổng hai chân 
	lên trời.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Nghe đến đây, anh ta bỗng ngất xỉu. Thì ra đó chỉ là một giấc mơ. Vậy luyện 
	ngục là gì?</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Dĩ nhiên luyện ngục không phải là một căn hầm hay một vũng bùn như trong câu 
	chuyện vừa nghe. Theo lời các thánh, luyện ngục chính là nơi các linh hồn 
	được thanh tầy, để trở nên trong sạch, xứng đáng được hưởng kiến tôn nhan 
	thánh Chúa.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Các linh hồn nơi luyện ngục chắc chắn đã được cứu độ, nhưng chưa phải là 
	trong giây phút hiện tai. Do đó, luyện ngục thực sự là một dấu chứng của 
	lòng Chúa xót thương.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Một ông cụ luôn khuyên nhủ con cháu hằng ngày đọc kinh sớm tối kẻo mất linh 
	hồn. Thế nhưng, một người con của cụ trả lời:</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Không cần đọc nhiều, mà chỉ cần đọc ba kinh Kính mừng là đủ lên thiên đàng 
	cả giường lẫn chiếu.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Ông cụ đáp lại:</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Lên thiên đàng, thì chúng mày đừng hòng. Tao chỉ mong chúng mày xuống luyện 
	ngục là đã phúc lắm rồi.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Thực trạng bất toàn của con người khiến chúng ta cảm thấy không xứng đáng 
	được diện kiến, gặp gỡ mặt đối mặt với Thiên Chúa, bởi vì Ngài là đấn thánh 
	thiện vô cùng.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Sự thánh thiện của Thiên Chúa và tội lỗi là hai cái gì đối kháng nhau, như 
	lửa với nước, như ánh sáng với bóng tối. Do đó, tội lỗi làm cho chúng ta 
	phải xa lìa Thiên Chúa, khiến chúng ta quay lưng chống lại Ngài và đi ngược 
	lại với bản tính thánh thiện tuyệt vời của Ngài. Thực vậy, Thiên Chúa thánh 
	thiện không thể nào chấp nhận một chút bợn nhơ xấu xa nào trong vương quốc 
	của Ngài.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Đối với các linh hồn đáng thương còn mang dấu ấn của tội lỗi, thì luyện ngục 
	chính là nới ẩn náu đầy yêu thương, là tiền đường của thiên đàng. Các ngài 
	vui mừng trong đau khổ. Và nỗi đau khổ nặng nề nhất không phải là cực hình 
	hỏa ngục, mà là khát vọng được diện kiến thánh nhan Thiên Chúa, mà hiện nay 
	chưa được trở thành sự thật, mà vẫn còn bị trói buộc trong sợ mòn mỏi trông 
	chờ và mong đợi.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Với ý thức về tội lỗi của mình, các ngài sẽ không rời xa luyện ngục, cho tới 
	khi được tẩy sạch mọi vết nhơ tội lỗi. Còn mang lầy một chút dấu vết của tội 
	lỗi trong tâm hồn mình cũng là một đớn dau cho các ngài, khi cảm thấy mình 
	bất xứng.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Chính vì thế, trong niềm hiệp thông, chúng ta hãy giúp đỡ các ngài bài những 
	hy sinh, những lời kinh và những thánh lễ chúng ta dâng lên, bởi vì đó mới 
	chính là những điều các ngày đang cần đến, đỗng thời đó cũng là cách thức 
	chúng ta báo hiếu, đền đáp công ơn của các ngài một cách sâu xa và có ý 
	nghĩa nhất.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	<b>Luyện ngục</b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Nói tới luyện ngục, hẳn chúng ta không khỏi có những cảm nghĩ buồn vui lẫn 
	lộn. Vui vì người vào đó sớm muộn gì rồi cũng sẽ có ngày ra. Buồn vì số 
	người vào đó chắc chắn là đông đảo. Hay nói một cách khác: mấy ai sẽ thoát 
	được lửa luyện tội?</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Ngay từ xa xưa, Giáo Hội vẫn tin rằng những người đã chết trong tình trạng 
	ơn nghĩa cùng Chúa, nhưng còn vướng mắc những tội nhẹ, hay chưa đền bù hết 
	những hình phạt tạm bởi tội, sẽ phải vào luyện ngục đền bù cho xong, rồi mới 
	được lên thiên đàng, hưởng hạnh phúc muôn đời cùng Chúa.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Cựu Ước đã đề cập tới luyện ngục khi ghi lại hành động cao đẹp của ông 
	Macabêô, khi ông quyên tiền gửi về Giêrusalem để dâng của lễ xóa tội cho một 
	số anh em binh lính đã chết, mà lúc còn sống đã mang trong mình những ảnh 
	tượng ngẫu thần, là điều mà lề luật Do Thái ngăn cấm.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Chúa Giêsu trong Tin Mừng cũng đã nói về luyện ngục:</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Hãy liệu làm hòa với kẻ thù ngay lúc còn đi dọc đường với nó, kẻo kẻ thù sẽ 
	đưa ngươi ra trước mặt quan tòa, quan tòa lại trao ngươi cho tên lính canh 
	và ngươi sẽ bị tống vào ngục. Ta bảo thật cho ngươi biết: ngươi sẽ không 
	thoát khỏi nơi ấy cho đến khi trả hết đồng xu cuối cùng (Mt 5,25).</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Ra khỏi đó, không phải là ra khỏi thiên đàng, vì thiên đàng không phải là 
	nơi đền bù tội lỗi. Ra khỏi đó, cũng không phải là ra khỏi hỏa ngục vì một 
	khi đã rơi vào hỏa ngục, thì đời đời không bao giờ ra được nữa. Như vậy, ra 
	khỏi đó chỉ có thể hiểu là ra khỏi luyện ngục mà thôi. Tuy nhiên, việc ra 
	khỏi đó lâu hay mau, còn tùy thuộc vào thời gian đền bù. Thật vậy, khi người 
	ta cố tình phạm một tội trọng, thì đã đáng phải sa hỏa ngục. Thế nhưng, vì 
	thật lòng ăn năn, nên tội trọng đó đã được tha, án phạt trầm luân đời đỡi đã 
	được xóa bỏ, nhưng hình phạt tạm, nếu chưa được xóa bỏ hết, thì người ta vẫn 
	phải đền ở đời này, hoặc đời sau trong luyện ngục.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Những linh hồn trong luyện ngục phải chịu đau khổ, nhưng không còn lập được 
	công như khi còn sống ở trần gian, bởi vì thời gian lập công đã hết. Các 
	ngàiï phải chịu đau khổ, nhưng lại không thểu tự cứu lấy mình được. Các ngài 
	phải ở đó cho tới khi trả hết đồng xu cuối cùng.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Do đó, hình phạt ở luyện tội lâu hay mau còn tùy ở tội lỗi và sự đền bù của 
	mỗi người. Tuy nhiên, những người còn đang sống vẫn có thể dâng những lời 
	kinh, những hy sinh và những thánh lễ, để xin Chúa sớm giải thoát những linh 
	hồn nơi luyện ngục, trong đó có ông bà, cha mẹ, anh chị em, họ hàng quyến 
	thuộc và bạn hữu. Những người thân quen này, rất có thể vì yêu thương chúng 
	ta, mà đã không tuân giữ những điều Chúa truyền dạy. Đồng thời chúng ta cũng 
	hãy cầu nguyện cho các linh hồn mồ côi không ai tưởng nhớ đến. Thế nhưng 
	trước hết và trên hết, chúng ta hãy cố gắng cải thiện đời sống, xa tránh tội 
	lỗi, thực thi những việc bác ái yêu thương, để chỉ cho các linh hồn nơi 
	luyện ngục, cũng như để bản thân chúng ta cũng được giảm bớt thời gian thanh 
	luyện sau khi chết.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	<b>Bên kia sự chết</b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Trên giường hấp hối, thánh Monica đã nhắn nhủ con ngài là Augustino như sau: 
	“Mẹ chỉ xin con một điều là hãy nhớ đến mẹ khi tới bàn tiệc thánh”.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Có lẽ nhiều người trong chúng ta cũng đã được nghe nhiều lời van xin tương 
	tự phát ra từ môi miệng của những người thân của chúng ta, trước khi từ giã 
	cõi đời… Nhưng xa mặt cách lòng, nhiều người trong chúng ta lãng quên những 
	lời van xin thống thiết ấy. Cần được thương, cần được nhớ: đó là khát vọng 
	tự nhiên của con người. Không ai muốn là một hoang đảo cô đơn. Dưới cái nhìn 
	Đức Tin, lời van xin kẻ khác cầu nguyện cho, còn chứng tỏ một lòng khiêm 
	tốn, một thái độ chấp nhận cái giới hạn mỏng manh bất lực của mình.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Để giúp chúng ta có dịp đáp lại thỉnh cầu của những người đã đi vào thế giới 
	bên kia và để thể hiện mối tình thông hiệp “các thánh thông công”, Giáo Hội 
	ngay từ buổi đầu kỷ nguyên Kitô đã cổ động việc tưởng nhớ cầu nguyện cho 
	những người quá cố. Những thế kỷ gần đây đã dành tháng 11 hằng năm cho việc 
	đạo đức ấy. Hai ngày lễ mừng kính các thánh và cầu cho các linh hồn được ấn 
	định vào hai ngày mùng một và mùng hai đầu tháng với những kinh nguyện rất ý 
	nghĩa, nhắc chúng ta về sự hiệp thông trong Giáo Hội. Công đồng Vatican II 
	trong hiến chế về Mầu Nhiệm Giáo Hội đã viết như sau: “Giáo Hội lữ hành hết 
	lòng kính nhớ, dâng lời cầu cho những người đã chết, vì cầu nguyện cho họ 
	được giải thoát khỏi tội lỗi là một việc lành thánh…”.Nói về sự bầu cử của 
	các đẳng linh hồn, Công Đồng viết như sau: “Khi được về quê Trời và hiện 
	diện trước nhan Chúa, nhờ Người, với Người và trong Người, các thánh lại 
	không ngừng cầu bàu cho chúng ta bên Chúa Cha…”. Sự trao đi nhận lại đó vừa 
	là một việc bác ái vừa là một bổn phận thảo hiếu đáp đền, đã thực sự củng cố 
	Giáo Hội thêm vững bền trong sự thánh thiện.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Quỳ cầu nguyện một mình trong nhà thờ, hay ngậm ngùi đốt lên một ngọn bạch 
	lạp tại một nghĩa trang nào, có lẽ ai trong chúng ta cũng cảm thấy bùi ngùi 
	xúc động khi nghĩ đến những người chết và chính cái chết. Chúng ta đang đứng 
	giữa biên giới vô hình của sự sống và sự chết. Và một cách vô cùng huyền 
	nhiệm và sống động, những người chết đang hiện diện với chúng ta bằng một 
	sợi dây liên kết thâm sâu, thắm thiết… Cái chết không còn là một chấm hết 
	cuối cùng đối với chúng ta nữa. Tình yêu mạnh hơn sự chết. Chính Tình Yêu đã 
	làm cho những người đã chết được sống và cũng chính Tình Yêu liên kết chúng 
	tư với những người chết. Vâng, chỉ có Tình Yêu mới làm cho con người được 
	bất tử. Chỉ có Tình Yêu mới làm cho con người liên kết với những người đã 
	chết. Chỉ có Tình Yêu mới mặc cho những nghĩa cử của con người sự bất diệt.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white">
	Mỗi lần chúng ta hy sinh cho một người nào đó, mỗi lần chúng ta săn sóc một 
	người đau yếu, an ủi một người đau khổ, bênh vực một người cô thế, hay cùng 
	với những người khác dấn thân để canh tân cuộc sống… Chúng ta đang tiến dần 
	đến sự bất tử.Yêu thương chính là tái sinh, là sự thông dự vào sự sung mãn 
	của cuộc sống. Đó phải là niềm tin của chúng ta trong ngày hôm nay khi chúng 
	ta tưởng nhớ và cầu nguyện cho người quá cố. Xin Chúa nâng đỡ Đức Tin yếu 
	kém của chúng ta, xin Ngài ban thêm niềm hy vọng cho chúng ta.</td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center">&nbsp;&nbsp; <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</td></tr></table><p style="text-align: center">&nbsp;</p>

PHP File Manager