File "su hien dien cua thay.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN/Suy-Niem-Chuyen-De/An-Tang/su hien dien cua thay.htm
File size: 30.33 KiB (31058 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>Chuyên Đề về Hôn Nhân - An Táng</title><base target="main"><meta name="keywords" content="Chuyên Đề về Hôn Nhân - An Táng;  suy niệm, tinmung.net, DongCong;"><style>
<!--
	.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
	{color:blue;
	text-decoration:underline;
	text-underline:single;
	text-decoration:none underline;
	text-line-through:none;
	vertical-align:baseline}
-->
</style>
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000">Chuyên Đề An Táng</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">&nbsp;</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">&nbsp;</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	Lễ an táng anh Anphongsô Phạm Văn Hiệp, một cộng sự viên của Vietcatholic va 
	Dân Chúa Úc Châu 2/5/2014</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	Lm Anthony Nguyễn Hữu Quảng sdb5/2/2014</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	Đức Giám Mục Vincent Nguyễn Văn Long, Giám mục phụ tá Melbourne chủ tế và 
	linh mục Anthony Nguyễn Hữu Quảng, chính xứ và chủ nhiệm Dân Chúa Úc Châu 
	chia sẻ giảng lễ tại nhà thờ St Margaret Mary’s Brunswick.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	Trước một cộng đoàn đông đảo có tới 500 người tham dự, kính cẩn và thương 
	tiếc cho người ra đi và ủi an người ở lại. Sau đây là bài giảng của lễ an 
	táng:</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	&nbsp;Đức Cha Vincent Long chủ tế và 6 linh mục đồng tế lễ an táng</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	Đức Cha Vincent Long rảy nước Thánh quanh quan tài</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	SỰ HIỆN DIỆN CỦA THÀY GIÊSU</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	Bài giảng lễ an táng anh Anphongsô Phạm Văn Hiệp</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	Lm Anthony Nguyễn Hữu Quảng sdb</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	Có lẽ rất nhiều lần chúng ta đã nghe bài phúc âm Chúa phục sinh Lazarô, 
	nhưng điều chung tôi muốn chia sẻ trong thánh lễ an táng Anphonsô Phạm Văn 
	Hiệp hôm nay là câu nói của Martha và Maria: ”Thưa Thầy, nếu Thày có mặt ở 
	đây em con đã không chết?” </p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	Câu hỏi này anh Hiệp cũng như chị Hạnh dù chưa phải là người Kitô hữu bằng 
	danh nghĩa nhưng bằng trái tim chị đã là người Kitô hữu từ khi kết hôn với 
	anh Hiệp năm 1981 tại Biên Hòa Việt Nam. Anh chị đã tự hỏi Chúa Giêsu nhiều 
	lần, đặc biệt khi người con gái duy nhất cua anh chi là Huy Hoàng tất tưởi 
	ra đi trong một tai nạn bi thương lúc đang trên đường về từ một công tác 
	tông đồ “tổ chức trại hè” cho nhóm trẻ của St Vincent de Paul Melbourne! Rồi 
	trong thời gian anh Hiệp đối diện với cơn bệnh hiểm nghèo, chắc nhiều lần 
	anh đã tự hỏi Chúa và ba tuần trước đây khi ông cụ Giuse Phạm Văn Lạc, ba 
	anh qua đời: “Tại sao ba con chết? Tại sao lại là con mang chứng bệnh trầm 
	kha này?” và hôm nay chị Hạnh có quyền thân thưa với Chúa: “Nếu Thày có mặt 
	ở đây thì chồng con đã không chết?” Hoặc bà má và các anh chị cũng có thể 
	thân thưa với Chúa Giêsu và hờn dỗi Ngài như Marta và Maria “Nếu Thày có mặt 
	ở đây thì em con đã không chết!”</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	Là người con của Chúa chúng ta xác tín và tin chắc lúc nào Chúa chẳng có mặt 
	trong cuộc đời chúng ta, thế tại sao đau khổ và chết chóc vẫn triền miên xảy 
	ra! Hình như Chúa vắng bóng? Tại sao Ngài im lặng? Thật là nhiệm mầu khó 
	hiểu…</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	Tuy vậy dù đời ta có khổ đau chất chồng thế nào đi nữa, chúng ta vẫn thấy 
	Chúa hiện diện đỡ nâng và gần gũi với chúng ta, vì chính Ngài đã trải qua 
	mọi khổ đau cùng cực nhất của phận người và chết tất tưởi Thập gía để có thể 
	nói: “Thày yêu chúng con”. Như Marta và Maria, chúng ta cũng hy vọng thưa 
	lại với Chúa ”Con biết: Bất cứ điều gì Thầy xin cùng Thiên Chúa, Người cũng 
	sẽ ban cho Thầy” và ”Con biết, em con sẽ sống lại, khi kẻ chết sống lại 
	trong ngày sau hết”. Nhờ đó, Chúa Giêsu đã mặc khải một chân lý: ”Chính Thầy 
	là sự sống lại và là sự sống. Ai tin vào Thầy, thì dù đã chết, cũng sẽ được 
	sống. Ai sống và tin vào Thầy, sẽ không bao giờ phải chết. Chị có tin 
	không?”</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	Câu hỏi ấy Chúa hỏi chị Marta 2000 năm trước. Hôm nay giờ này, cũng là câu 
	hỏi ấy, Chúa đang hỏi mỗi người chúng ta, đặc biệt hỏi chị Hạnh. Chúng ta có 
	dám phó thác trả lời như Marta: ”Thưa Thầy, có. Con tin Thầy là Đức Kitô, 
	Con Thiên Chúa, Đấng phải đến trong thế gian” không?</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	Nói về Chúa thì cũng nên nói về Phật. Trong đời sống của Đức Phật, người ta 
	có kể lại mẩu chuyện: Một hôm Đức Phật đang ngồi với các môn đệ, bỗng có một 
	vị thần hiện đến và bảo:</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	- Người còn muốn sống đến bao lâu nữa? Hãy xin một ngàn năm và một ngàn năm 
	sẽ ban cho ngươi.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	Đức Phật trả lời một cách ngượng nghịu:</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	-Tôi chỉ xin 8 năm nữa thôi.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	Khi vị thần ấy biến đi rồi, các môn đệ buồn rầu trách Đức Phật:</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	-Thưa thày, sao thày không xin cho sống thêm một ngàn năm nữa? Thày thử nghĩ 
	xem, thày sẽ giúp ích cho biết bao thế hệ nữa.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	Đức Phật mỉm cười trả lời:</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	-Nếu ta sống thêm một ngàn năm nữa, thì ta sẽ chỉ lo lắng đến việc kéo dài 
	đời sống mình hơn là đi tìm sự khôn ngoan của cuộc sống.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	Vậy làm thế nào để tìm được sự khôn ngoan của cuộc sống và chiếm hữu được sự 
	sống trường sinh? </p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	Ai trong chúng ta đã chẳng một lần nghe nói và chứng kiến sự chết? Có điều 
	là người ta thường không thích nghĩ về cái chết. </p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	Nhiều người cho rằng không nói, không bàn về cái chết, thì nó sẽ không xảy 
	ra! Chẳng hạn như nhà tỷ phú Mỹ William Randoph Hearst, chủ nhân của nhiều 
	tờ báo và phim trường ở Holywood trước thế chiến thứ hai, đã cấm các nhân 
	viên của mình nhắc đến từ ngữ &quot;chết&quot; trước mặt ông. Những ai lỡ miệng nói ra 
	thì bị đuổi việc. Ông thông minh, tài giỏi, thành công, nhưng lại không dám 
	đối diện với sự thật phũ phàng đó! Rồi cuối cùng Hearst cũng chết, để lại 
	một toà lâu đài rộng lớn, bây giờ trở thành một điểm du lịch nổi tiếng ở 
	California.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	Ngược lại, người Việt cha ông ta thời xưa cũng như nay có thói quen lo hậu 
	sự cho chính mình. Cha ông mình thường nhắc &quot;sinh ký tử quy&quot;, sống gửi thác 
	về. Nên khi còn sống đã sắm sẵn một cỗ quan tài, huyệt mộ đủ thứ. Ngày nay 
	có người còn đi mua huyệt đầu tư nữa! Anh Hiệp trong thời gian mang bệnh đã 
	không sợ nói về sự chết… Dù anh và tất cả chúng ta đều tha thiết xin Chúa 
	chữa lành… Khi bác sĩ đưa anh lên lầu 8 nằm cùng cái phòng mà 3 tuần trước 
	ba anh đã nằm và đã yên bình ra đi… Anh cười nói: “Có lẽ bác sĩ đưa lầm mình 
	vào đây… Mình còn ăn uống được, đi đứng được…” Rồi anh tự trấn an tuần tới 
	bác sĩ mới họp lại để trị bệnh anh ra sao? Dù đau đớn không đi quay phim 
	được thì nằm trên giường với cái note book anh đã cắt ráp phim chị Hạnh thâu 
	“Đàng Thánh Gía” đưa về. Anh nói với tôi: “Con ráng làm cho xong để cha đưa 
	lên net…” </p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	Chết là gì? Chết rồi đi về đâu? </p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	Chết là chấm tận cuộc sống. Thánh Phaolô cho “Chết là cánh cửa im lìm chúng 
	ta cần bước qua để vào cõi vĩnh hằng”. Sự chết là bài học giúp chúng ta sống 
	tròn đây yêu thương, tha thứ cảm thông với mọi người. Đó là trường dậy ta 
	sống trọn vẹn tin yêu hy vọng vào Chúa và vào Giáo Hội, đem lại cho chúng ta 
	sự sống đời đời như Đức Kitô đã hứa. </p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	Đối với những kẻ không tin thì chết là hết! Là cái chung cuộc chẳng ai muốn 
	đi tới. Nếu thế thì cái chết đáng sợ lắm, vì nó chấm dứt và xé tung tất cả 
	những ước mơ, những vun góp của đời ta. Cát bụi trở về bụi cát, không còn gì 
	để đi tiếp. </p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	Trái lại trong niềm tin Kitô giáo, chúng ta biết rằng chết không phải là 
	hết. Nó chỉ là khởi đầu của một hành trình đi vào cõi thiên thu. Sau cái 
	chết, tôi sẽ đi gặp gỡ Đấng Tạo Hoá, và tính sổ cuộc đời mình. Cùng đích của 
	cuộc đời là được sống mãi với Thiên Chúa. Nếu tôi đã sống trong ân nghĩa của 
	Ngài, thì chuyến đi cũng giống như trở về nhà của mình. Sinh ký tử quy, tôi 
	trở về nhà để sống với Thiên Chúa, Đấng dựng nên tôi. Danh từ bình dân gọi 
	là “Nước Thiên Đàng”, nơi không còn nước mắt, chỉ có niềm vui và hạnh phúc 
	viên mãn. </p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	Dầu vậy trong chuyến đi này, chúng ta cần được thanh luyện, như vàng thử 
	lửa, vì trong cuộc sống, ít nhiều có lần chúng ta đã không sống trong ân 
	sủng của Ngài, chúng ta đã để những quyến luyến danh vọng chức quyền trần 
	thế chiếm ngự trái tim ta, đóng những lớp bụi trần trên con người thật của 
	ta. Chúng ta sinh đến trong đời với hai bàn tay trắng, và khi ra đi chúng ta 
	cũng chẳng mang gì theo được ngoại trừ công phúc và lỗi lầm. </p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	Hai ngày trước đại lễ lòng Chúa thương xót, chúng tôi vào thăm anh, anh còn 
	nói với chúng tôi “con đau lắm nhưng con ráng xin bác sĩ cho về dự lễ Lòng 
	Chúa thương xót!” Thế nhưng 4.30 sáng ngày 27/4 chị Hạnh điện thoại cho 
	chúng tôi nói “anh con yếu lắm mời cha vào xức dầu cho anh con”. Thông 
	thường các linh mục ít ai chịu đi xức dầu vào các giờ giấc thế này… Đang 
	ngon giấc, thế mà chúng tôi chẳng hỏi han gì có gấp hay không? Để sáng mai 
	được không? Chúng tôi đã trả lời ngắn gọn “cha sẽ tới ngay!”.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	Chúng tôi đã tới ban bí tích xức dầu và bí tích hòa giải ân xá mà Giáo Hội 
	ban cho linh mục quyền ban cho người đã hôn mê bất tỉnh… Lúc tới anh còn có 
	thể nhận ra chúng tôi và nhấp miệng lời cám ơn… Chúng tôi đã chợt nghĩ “anh 
	chọn ngày đại lễ hôm nay để về với Đấng anh tin yêu và truyền bá…” Tự kinh 
	nghiệm thì chúng tôi nghĩ anh chưa ra đi được! Dù hơi tàn nhưng sắc diện anh 
	vẫn còn tươi tỉnh. Ấy vậy mà chưa đầy ba tiếng sau chúng tôi nghe tin anh đã 
	vĩnh viễn ra đi… làm chúng tôi bàng hoàng… nhưng chúng tôi tạ ơn Chúa là 
	chúng tôi đã tới với anh không chần chừ đắn đo…</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	Biết Chết Để Biết Sống </p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	Anh đã chấp nhận và sửa soạn ra đi nên trong những ngày cuối nằm tại căn 
	phòng định mệnh, anh luôn tươi cười cám ơn bạn bè tới thăm viếng cầu kinh 
	hoặc nhắn nhủ cháu này cháu kia phải cố gắng này nọ… Ai mà chẳng phải chết, 
	nhưng liệu chúng ta có thể ra đi trong thanh thản an bình, hay ra đi trong 
	sợ hãi, dằn vặt, tiếc nuối! Phải chăng những người dám đối diện với cái chết 
	thì biết cách sống hơn? Có lẽ muốn sống tốt hơn, phải hiểu cái chết. Chúng 
	ta hãy đừng để quá muộn, vì có những điều muốn sửa lại cũng chẳng được, vì 
	sẽ chẳng còn thời gian.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	Lạy Chúa,</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	Đứng trước cái chết, con cũng run sợ như ai </p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	Vì con chưa thấy sẵn sàng để gặp Chúa. </p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	Cả cuộc đời con, con đã lo toan rất nhiều, </p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	Nhưng điều quan trọng nhất là chuẩn bị cho cuộc gặp gỡ ấy </p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	Thì con lại chưa làm gì cả. </p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	Con thật dại khờ khi nghĩ rằng con sẽ có đủ thời gian, </p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	Con sẽ làm được điều đó bất cứ lúc nào con muốn. </p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	Nhưng sự thật là con chưa bao giờ tự làm chủ được sự sống của mình </p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	Làm sao con lại dám cho mình cái quyền làm chủ được sự chết? </p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	Ngày nào đó con đến trước mặt Chúa </p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	Không biết Chúa có nhận ra con hay không, </p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	Hay là Chúa bảo &quot;đi cho khuất mắt Ta, hỡi phường gian ác&quot;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	Lạy Chúa là Chúa Tạo Vật, </p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	Con xin Chúa sự khôn ngoan </p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	Để sống trọn vẹn giây phút hiện tại </p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	Trong ân nghĩa của Chúa </p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	Để rồi ngày nào đó con đi gặp Chúa, </p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	Sẽ không như hai người xa lạ </p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	Nhưng là hai người rất thân quen. </p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	Lúc đó, Chúa sẽ gọi con bằng tên rất trìu mến </p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	Và giang đôi tay đón con vào lòng. </p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	Niềm tin và hi vọng Kitô giáo về sự chết đã được Phụng vụ diễn tả như sau: 
	Đối với các tín hữu Chúa, sự sống thay đổi chứ không mất đi và khi nơi nương 
	náu ở trần gian bị hủy diệt tiêu tan thì có chỗ cư ngụ vĩnh viễn trên trời. 
	Mỗi lần đọc kinh Kính mừng chúng ta vẫn thường xin Mẹ: &quot; Cầu cho chúng con 
	khi nay và trong giờ lâm tử&quot;. Hãy nhớ mãi lời nhắn nhủ của cha Charles de 
	Foucault: “Hãy sống ngày hôm nay như con sắp ra pháp trường tử đạo&quot;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	Để kết thúc bài chia sẻ, chúng tôi xin mượn lời cuea Linh mục Michael Quang 
	Nguyễn Trung Tây đã tâm sự: Sáng Chúa Nhật 27/4 vừa qua, tôi nhận được tin 
	anh Phạm Văn Hiệp nhắm mắt lại ngủ say giấc ngủ thiên đàng. 27/4, ngày Đại 
	Lễ Lòng Thương Xót Chúa cũng đúng ngày Giáo Hội có thêm hai vị thánh, Gioan 
	XXIII và Gioan Phaolô II. Tôi bồi hồi khi nhận được tin, dù biết rằng chuyện 
	sẽ đến rồi cũng đã đến. Như vậy là trong khoảng một thời gian thật ngắn, anh 
	Hiệp và thân phụ, cả hai xác gửi cõi trần, hồn nhẹ bay cao.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	Nhớ tới anh Hiệp, tôi vẫn nhớ một người bạn chưa bao giờ làm tôi phiền hà dù 
	chỉ là một lời nói, một cộng sự viên đắc lực nhiệt thành của Nguyệt san Dân 
	Chúa Úc Châu. Nhớ tới anh Hiệp, tôi vẫn nhớ tới người có nụ cười tươi, nụ 
	cười dễ bật trên môi. Khi anh Hiệp cười, với tôi, dù đang không vui trong 
	lòng, tâm tôi rộn rã.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	Thôi nhé anh Anphongsô Phạm Văn Hiệp, ngủ yên giấc ngủ của tuổi trung niên, 
	ngủ yên giấc ngủ thiên đàng. Ở cõi thiên, anh mỉm cười, và cười tươi mãi. Ở 
	trên cõi thiên, gặp lại cháu Julia Huy Hoàng và người cha thân yêu của anh, 
	xin anh nguyện cầu cho chị, cho mẹ và các em các cháu của anh. Xin anh cũng 
	nhớ chúng tôi nữa.</p>
&nbsp;</td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center">&nbsp;&nbsp; <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</td></tr></table><p style="text-align: center">&nbsp;</p>

PHP File Manager