File "gio duoc ton vinh.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN/Suy-Niem-Chuyen-De/An-Tang/gio duoc ton vinh.htm
File size: 14.09 KiB (14424 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>Chuyên Đề về Hôn Nhân - An Táng</title><base target="main"><meta name="keywords" content="Chuyên Đề về Hôn Nhân - An Táng;  suy niệm, tinmung.net, DongCong;"><style>
<!--
	.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
	{color:blue;
	text-decoration:underline;
	text-underline:single;
	text-decoration:none underline;
	text-line-through:none;
	vertical-align:baseline}
-->
</style>
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000">Chuyên Đề An Táng</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">&nbsp;</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">&nbsp;</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; font-size: 18.6667px; font-family: 'Times New Roman', serif; color: rgb(0, 0, 0); font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; letter-spacing: normal; line-height: normal; orphans: auto; text-indent: 36px; text-transform: none; white-space: normal; widows: 1; word-spacing: 0px; -webkit-text-stroke-width: 0px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 0cm; margin-bottom: 8pt">
	“Đã đến giờ Con Người được tôn vinh”. (Ga 12, 23)</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; font-size: 18.6667px; font-family: 'Times New Roman', serif; color: rgb(0, 0, 0); font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; letter-spacing: normal; line-height: normal; orphans: auto; text-indent: 36px; text-transform: none; white-space: normal; widows: 1; word-spacing: 0px; -webkit-text-stroke-width: 0px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 0cm; margin-bottom: 8pt">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; font-size: 18.6667px; font-family: 'Times New Roman', serif; color: rgb(0, 0, 0); font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; letter-spacing: normal; line-height: normal; orphans: auto; text-indent: 36px; text-transform: none; white-space: normal; widows: 1; word-spacing: 0px; -webkit-text-stroke-width: 0px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 0cm; margin-bottom: 8pt">
	&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Giờ tôn vinh là giờ Chúa Giêsu được treo lên. Chúa Giêsu được 
	tôn vinh là vì sự cần thiết tuyệt đối cho ơn cứu rỗi của con người. Sự tôn 
	vinh Chúa Giêsu cũng chính là sự tôn vinh con người trong ơn cứu chuộc 
	:“Phần tôi, một khi được giương cao lên khỏi mặt đất, tôi sẽ kéo mọi người 
	lên với tôi (Ga 12, 32). Để được tôn vinh, con người cũng phải thông phần 
	vào sự chết với Chúa Giêsu, nghĩa là dám hy sinh chính bản thân mình, qua 
	các bí tích, qua việc chết đi cho chính bản thân.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; font-size: 18.6667px; font-family: 'Times New Roman', serif; color: rgb(0, 0, 0); font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; letter-spacing: normal; line-height: normal; orphans: auto; text-indent: 36px; text-transform: none; white-space: normal; widows: 1; word-spacing: 0px; -webkit-text-stroke-width: 0px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 0cm; margin-bottom: 8pt">
	Tiến trình qua đi và hướng đến này được thực hiện bằng sự chết đi - sống lại 
	liên tục (theo từng chu kỳ) trong chính sự sống của vạn vật và con người, 
	trên phương diện vật chất cũng như tinh thần. Trong đó, định hướng thành 
	toàn thì luôn luôn vĩnh cửu, nhưng phương cách biến chuyển để thành toàn thì 
	luôn thay đổi. Vì thế, khi con người bám níu vào bất cứ điều gì thì cũng sẽ 
	tan biến theo điều đó. Con người hữu sinh hữu diệt, hữu thân hữu khổ, bám 
	níu vào đó để rối lao đầu vào cuộc sống hơn thua, bon chen, cào cấu, gom góp 
	mọi thứ vào cho mình, kết cục chính mình cũng đi vào hư vong.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; font-size: 18.6667px; font-family: 'Times New Roman', serif; color: rgb(0, 0, 0); font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; letter-spacing: normal; line-height: normal; orphans: auto; text-indent: 36px; text-transform: none; white-space: normal; widows: 1; word-spacing: 0px; -webkit-text-stroke-width: 0px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 0cm; margin-bottom: 8pt">
	Cũng theo qui luật trên, CG nói về sự sống con người : “Ai yêu quý mạng sống 
	mình, thì sẽ mất; còn ai coi thường mạng sống mình ở đời này, thì sẽ giữ lại 
	được cho sự sống đời đời”.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; font-size: 18.6667px; font-family: 'Times New Roman', serif; color: rgb(0, 0, 0); font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; letter-spacing: normal; line-height: normal; orphans: auto; text-indent: 36px; text-transform: none; white-space: normal; widows: 1; word-spacing: 0px; -webkit-text-stroke-width: 0px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 0cm; margin-bottom: 8pt">
	Nhưng trước khi nói tới sự sống đời đời, chúng ta hãy nói đến sự sống đời 
	này.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; font-size: 18.6667px; font-family: 'Times New Roman', serif; color: rgb(0, 0, 0); font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; letter-spacing: normal; line-height: normal; orphans: auto; text-indent: 36px; text-transform: none; white-space: normal; widows: 1; word-spacing: 0px; -webkit-text-stroke-width: 0px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 0cm; margin-bottom: 8pt">
	Sống và chết là qui luật tuần hoàn của muôn loài muôn vật. Chết là một cách 
	để phát sinh sự sống mới, như CG đã nói :“nếu hạt lúa gieo vào lòng đất mà 
	không chết đi, thì nó vẫn trơ trọi một mình; còn nếu chết đi, nó mới sinh 
	được nhiều bông hạt khác”. Sự chết như thế là điều kiện nhất thiết để triển 
	nở, là một sự thay đổi cách thái hiện hữu ở một mức độ phong phú và hoàn mỹ 
	hơn.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; font-size: 18.6667px; font-family: 'Times New Roman', serif; color: rgb(0, 0, 0); font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; letter-spacing: normal; line-height: normal; orphans: auto; text-indent: 36px; text-transform: none; white-space: normal; widows: 1; word-spacing: 0px; -webkit-text-stroke-width: 0px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 0cm; margin-bottom: 8pt">
	Vấn đề được đặt ra là tại sao tôi phải chấp nhận chết đi để chờ mong một sự 
	sống khác, nói là để sinh nhiều bông hạt ? Điều đó có ích gì khi chính tôi 
	bị tan vỡ ? Chính vì thế mà tôi không muốn chết đi như hạt lúa vô tri. Chẳng 
	thà tôi chấp nhận trơ trọi một mình, tôi chấp nhận cô đơn, để tránh được 
	những phiền lụy đau thương và bất ổn. Vì thế, bằng mọi cách tôi phải giữ lại 
	những gì tôi đang hiện có, sống với những gì tôi đang hiện là. Đó là cách 
	chắc chắn yên ổn nhất cho đời sống tôi, và rồi bao nhiêu con người cũng đang 
	sống như vậy, không có gì phải đặt lại vấn đề.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; font-size: 18.6667px; font-family: 'Times New Roman', serif; color: rgb(0, 0, 0); font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; letter-spacing: normal; line-height: normal; orphans: auto; text-indent: 36px; text-transform: none; white-space: normal; widows: 1; word-spacing: 0px; -webkit-text-stroke-width: 0px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 0cm; margin-bottom: 8pt">
	Hôm nay CG đưa ra một cách hiện sinh mới, mở ra cho ta thấy con đường tiến 
	tới chân lý sự sống bằng sự chết mà Ngài sắp thực hiện.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; font-size: 18.6667px; font-family: 'Times New Roman', serif; color: rgb(0, 0, 0); font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; letter-spacing: normal; line-height: normal; orphans: auto; text-indent: 36px; text-transform: none; white-space: normal; widows: 1; word-spacing: 0px; -webkit-text-stroke-width: 0px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 0cm; margin-bottom: 8pt">
	Tuy nhiên, hành vi chết dù trong thái độ tinh thần hay trong thân xác cũng 
	đều là hành vi của đau thương, tổn hại, mất mát và làm tan biến chính mình, 
	không dễ dàng chấp nhận chút nào dù biết rằng có một hiệu quả phi thường. 
	Chính Đức Giêsu cũng phải bị nao núng và dao động trước cái chết .: &quot;Bây giờ 
	linh hồn Ta xao xuyến và biết nói gì?&nbsp;(Ga.12,27). Chúa Giêsu&nbsp; không ngần 
	ngại thố lộ với các môn đệ nỗi xao xuyến và sợ hãi của mình trước cái chết 
	nhục hình. Ngài không làm ra vẻ anh hùng trước một sự hy sinh cao cả, nhưng 
	Ngài thật sự lo âu và bám níu vào lòng Cha yêu thương để tìm thấy sức mạnh 
	với lời tha thiết xan xin : “Lạy Cha, xin cứu con khỏi giờ này&quot;(Ga.12,27), 
	và rồi Ngài đã can đảm đi vào cuộc cuộc tử nạn, biến cái chết của mình thành 
	lời tôn vinh Thiên Chúa và lời yêu thương con người&nbsp;: “Nhưng chính giờ này 
	mà con đã đến”(Ga.12,27).</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; font-size: 18.6667px; font-family: 'Times New Roman', serif; color: rgb(0, 0, 0); font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; letter-spacing: normal; line-height: normal; orphans: auto; text-indent: 36px; text-transform: none; white-space: normal; widows: 1; word-spacing: 0px; -webkit-text-stroke-width: 0px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 0cm; margin-bottom: 8pt">
	Điểm quan trọng là ở những giây phút đau thương hay đối mặt với cái chết, 
	Đức Giêsu luôn tha thiết cầu nguyện với Cha và Người dạy chúng ta hãy học 
	kinh nghiệm nơi Người&nbsp;: &quot;Các con hãy cầu nguyện kẻo sa chước cám dỗ&quot; 
	(Lc.22,40). Cầu nguyện không phải là liều thuốc an thần hay giảm đau, cũng 
	không hẳn ngăn chặn được nao núng sợ hãi, nhưng cầu nguyện là thái độ sống 
	thực, sống tin yêu, phó thác. Khi cầu nguyện chúng ta không mong Chúa đổi ý, 
	cứu ta thoát khỏi đau khổ hay sự chết, nhưng cầu nguyện chính là gặp gỡ Chúa 
	với nỗi xao xuyến, giằng co của của con người mỏng giòn yếu đuối của mình, 
	để từ đó ta an tâm bình thản đi vào hiến dâng và xác tìn rằng : “Chúng ta có 
	sống là sống cho Chúa, mà có chết cũng là chết cho Chúa. Vậy, dù sống, dù 
	chết, chúng ta vẫn thuộc về Chúa (1Cr 1, 12). Chết không phải là nhảy vào 
	khoảng không vô tận, nhưng ta gieo mình vào cánh tay Thiên Chúa Tình yêu.</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; font-size: 18.6667px; font-family: 'Times New Roman', serif; color: rgb(0, 0, 0); font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; letter-spacing: normal; line-height: normal; orphans: auto; text-indent: 36px; text-transform: none; white-space: normal; widows: 1; word-spacing: 0px; -webkit-text-stroke-width: 0px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 0cm; margin-bottom: 8pt">
	Nơi Chúa Giêsu tử nạn và phục sinh, đã thành hình một chân lý sự sống cho 
	chúng ta : hy sinh và từ bỏ là điều kiện để nhận lãnh; đau thương và chia 
	lìa là cách thức để tinh luyện;&nbsp; tan biến hay mất đi là nhân tố của sự đổi 
	mới; chết là nguyên nhân xúc tác để làm thành sự sống mới. Dưới cái nhìn 
	này, chúng ta vượt thoát khỏi sự vô minh để sống dưới ánh sáng Chúa chiếu 
	soi, không còn phải quá nặng nề về cuộc sống mình với mọi sự xảy ra trong 
	đó, nhưng luôn an nhiên thanh thản trong mọi tình huống của đời thường, để 
	sống trọn vẹn từng phút giây sống cho Chúa và mọi người. Với tâm tình như 
	thế, chúng ta sẽ nhẹ nhàng đón nhận cái chết như một cuộc biến đổi cuối cùng 
	để đi vào sự phục sinh vinh hiển cùng với Chúa Giêsu, Đấng đã chiến thắng sự 
	chết và tội lỗi, đang đứng đợi chúng ta ở cuối con đường của cuộc sống này.</td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center">&nbsp;&nbsp; <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</td></tr></table><p style="text-align: center">&nbsp;</p>

PHP File Manager