File "cai chet nguoi ban tre.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN/Suy-Niem-Chuyen-De/An-Tang/cai chet nguoi ban tre.htm
File size: 12.77 KiB (13078 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>Chuyên Đề về Hôn Nhân - An Táng</title><base target="main"><meta name="keywords" content="Chuyên Đề về Hôn Nhân - An Táng;  suy niệm, tinmung.net, DongCong;"><style>
<!--
	.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
	{color:blue;
	text-decoration:underline;
	text-underline:single;
	text-decoration:none underline;
	text-line-through:none;
	vertical-align:baseline}
-->
</style>
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460">
	<p style="text-indent: 36px">
	<font face="Times New Roman" style="font-size: 14pt">Chuyên Đề An Táng</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">&nbsp;</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">&nbsp;</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
	<p style="color: rgb(102, 102, 102); font-style: normal; font-variant-ligatures: normal; font-variant-caps: normal; font-weight: normal; letter-spacing: normal; line-height: 16.08px; orphans: 2; text-align: start; text-indent: 36px; text-transform: none; white-space: normal; widows: 2; word-spacing: 0px; -webkit-text-stroke-width: 0px; margin: 1em 0px; background-color: rgb(255, 255, 255)">
	CÁI CHẾT CỦA ANH BẠN THỢ ĐIỆN 36 TUỔI NGAY NGÀY SINH NHẬT 2 TUỔI CON ANH<br>
	Một Con Chiên và Một Người Bạn</p>
	<p style="color: rgb(102, 102, 102); font-style: normal; font-variant-ligatures: normal; font-variant-caps: normal; font-weight: normal; letter-spacing: normal; line-height: 16.08px; orphans: 2; text-align: start; text-indent: 36px; text-transform: none; white-space: normal; widows: 2; word-spacing: 0px; -webkit-text-stroke-width: 0px; margin: 1em 0px; background-color: rgb(255, 255, 255)">
	Mấy ngày ngày ở giáo xứ Tây Hải của tôi có một tai nạn đ<span class="text_exposed_show" style="display: inline">ể 
	lại cho chúng tôi biết bao suy tư. Anh Tôma Ngô Quang Trung, sinh năm 1980. 
	Mãi đến năm 31 tuổi (2011) anh mới lập gia đình, sau năm năm ho có với nhau 
	2 con trai, đứa lớn 5 tuổi, đứa nhỏ 2 tuổi. Nghề điện là nghề anh yêu thích, 
	anh làm điện trước khi vào công ty điện lực Đồng Nai. 13 năm trong nghề với 
	một tay thợ lành nghề thì hôm nay một dòng điện bị dò rỉ đã đi qua người anh 
	và thần chết đã xuất hiện ngay sau đó, sinh nghề tử nghiệp. Anh bỏ lại sau 
	lưng tất cả : người bố bệnh thận yếu đuối quanh năm, vợ trẻ con thơ, giáo 
	xứ, bạn bè, đồng nghiệp.</span></p>
	<div class="text_exposed_show" style="display: inline; color: rgb(102, 102, 102); font-family: Helvetica, Arial, sans-serif; font-size: 12px; font-style: normal; font-variant-ligatures: normal; font-variant-caps: normal; font-weight: normal; letter-spacing: normal; line-height: 16.08px; orphans: 2; text-align: start; text-indent: 0px; text-transform: none; white-space: normal; widows: 2; word-spacing: 0px; -webkit-text-stroke-width: 0px; background-color: rgb(255, 255, 255)">
		<p style="text-indent: 36px; margin: 1em 0px">
		<font face="Times New Roman" style="font-size: 14pt">1. Câu chuyện kể về 
		cái chết của anh :<span class="Apple-converted-space">&nbsp;</span><br>
		ca trực của anh vào lúc 19g00 ngày 11/10, công ty điện lực lại kêu anh 
		tăng cường cho các anh em đang di dời một cột điện chìa ra đường vào lúc 
		16g00. Trời mưa nhiều trong những ngày bão, tấc cả các anh em đều ướt 
		sũng khi làm việc ngoài trời. Sau khi đã xong việc, anh phát hiện vẫn 
		còn một luồng điện nhỏ tê tê người, anh lại leo lên cột điện trở lại tìm 
		chỗ dò điện để tránh gây hoạ cho người khác. Không ngờ luồng điện đó đi 
		vào người đang ướt sũng và giật làm anh gục ngay trên cột điện. Các anh 
		em vội lấy cây ngắt cầu giao điện, đưa anh xuống. Anh chỉ kịp mở mắt 
		nhìn mọi người muốn nói gì đó rồi tắt lịm không một lời trăn trối ngày 
		ngày sinh nhật lần thứ 2 của con mình..<span class="Apple-converted-space">&nbsp;</span><br>
		Lạ một điều, trên người anh không có dấu hiện gì của người chết vì điện. 
		Pháp y đến mổ tử thi, lấy chúc thực phẩm trong bao tử cũng không phát 
		hiện điều gì nghi ngại. Anh em ban điện chỉ biết khóc thương cho một bạn 
		đồng nghiệp của mình đã nằm xuống đang làm công tác. Vào nghề này nhiều 
		rủi ro và đã làm là chấp nhận, hôm nay một người anh em đã nằm xuống. 
		Toàn ban điện quyên tiền, đến phúng điếu, cho người ở lại với xác anh, 
		khiêng quan tài anh đến nhà thờ và đưa đến nơi an nghỉ cuối cùng.</p>
		<p style="text-indent: 36px; margin: 1em 0px">2. Câu chuyện về đời sống 
		của anh mới đáng phục :</p>
		<p style="text-indent: 36px; margin: 1em 0px">Với gia đình, anh là người 
		chồng lý tưởng, là người cha tốt. Mỗi sáng anh ra mua chúc cháo ngoài 
		chợ về bón cho con ăn ở sân nhà thờ, sau đó đi làm lo cho vợ và các con 
		đã là hình ảnh quen thuộc với mọi người ở đây. Anh bảo với vợ và các con 
		rằng, nghề điện là nghề anh yêu thích, nên anh sẽ không bỏ khi vợ đề 
		nghị anh chuyển nghề gỗ của gia đình vợ. Vợ anh cũng biết đó là nghề vất 
		vả, nguy hiểm nhưng là sở thích của chồng nên cũng để cho chồng tham 
		gia. Chị không ngờ rằng điều đó lại đến với chồng của mình một cách 
		nghiệt ngã. Đám tang chồng, chị lên đọc Lời Chúa và bài cám ơn cho thấy 
		chị là người can đảm, có tư duy nhưng biến cố này đã làm cho chị quỵ 
		xuống nhiều lần trước quan tài chồng.</p>
		<p style="text-indent: 36px; margin: 1em 0px">Với cộng đoàn anh là một 
		chuyên viên khi về giáo xứ tôi đã cậy nhờ đến anh, đưa anh tham gia vào 
		việc của cộng đoàn. Rất sẵn lòng và chẳng thuộc về phe ai, anh tham gia 
		như một thành viên của giáo xứ, anh thực tâm làm việc cho Chúa trong 
		lòng cộng đoàn giáo xứ Tây Hải. Đường điện ánh sáng chung của cộng đoàn 
		được anh thiết kế cho khắp xóm, đổi dòng điện 3 pha cho cộng đoàn và lo 
		điện nghĩa trang... là những dấu ấn để lại cho mọi người hưởng dùng.</p>
		<p style="text-indent: 36px; margin: 1em 0px">Với tôi anh còn là người 
		bạn mỗi khi tôi hỏi khi cần, nhất là khi cần cho cộng đoàn và những 
		người nghèo khổ : nhà tạm lánh cần có nguồn điện, tôi nói anh, anh cũng 
		lấy tất cả các hồ sơ về làm, tôi chỉ việc ký tên, rồi anh xuống đi đường 
		dây vào. Khi cần đổi điện 3 pha cho cộng đoàn và nhà tạm lánh, anh cũng 
		làm như thế. Anh có mặt lúc làm đèn điện Noen, anh có mặt lúc gói bánh 
		chưng cho người nghèo... những chương trình vui buồn của cộng đoàn đều 
		thấy anh tham gia.</p>
		<p style="text-indent: 36px; margin: 1em 0px">3. Anh đã ra đi và những 
		gì còn lại<span class="Apple-converted-space">&nbsp;</span><br>
		Anh ra đi thật dễ dàng và đơn giản, nhưng để lại biết bao suy nghĩ cho 
		tôi và mọi người. Một trẻ với 2 con nhỏ luôn là điều người ta suy nghĩ 
		về anh. Điều lo ngại nhất chị tâm sự với tôi là việc giáo dục 2 cháu 
		trai, chúng còn quá nhỏ, chúng chẳng biết gì. Vợ con biết sống thế nào 
		khi không có anh, đường đi phía trước còn bao tăm tối biết đi thế nào? 
		Tình thương dành trọn vẹn cho con cái, tình thương vượt lên trên niềm 
		vui và hạnh phúc của người mẹ sẽ là chìa khoá gìn giữ con cái. Lòng yêu 
		thương, tôn trọng, hỗ trợ, cầu nguyện của mọi người nhất là của gia đình 
		chồng là trợ lực hữu hiệu cho người mẹ đơn thân giữ vững gia đình.</p>
		<p style="text-indent: 36px; margin: 1em 0px">Tôi và cộng đoàn mất đi 
		một chuyên viên, một người chịu trách nhiệm về điện và mất đi một người 
		bạn đáng quý. Những dấu ấn anh đã để lại lại là lời nhắc nhở cho mọi 
		người tiếp tục sống, sống tốt cho Chúa, cho cộng đoàn và mọi người.</p>
		<p style="text-indent: 36px; margin: 1em 0px">Điều gì làm cho cuộc đời 
		có ý nghĩa, cuộc đời còn gì lại sau khi đã nhắm mắt xuôi tay... ai chẳng 
		xao xuyến điều ấy. Cuộc sống nơi anh cho thấy tình yêu gia đình, tình 
		thương đồng nghiệp, những chia sẻ với cộng đồng và trên hết là niềm tin 
		vào Chúa đã làm cho chúng ta trở nên vững vàn và có ý nghĩa. Sống và 
		sống có ý nghĩa còn hơn sống qua đi trong ích kỷ và hưởng thụ. Sống dấn 
		thân vì không biết ngày mai có còn không để cống hiến làm cho đời sống 
		luôn sẵn sàng và đầy chất lượng. Chúa không tính những đồng tiền chúng 
		ta tích luỹ, Chúa tính những đồng tiền cho đi. Chúa không tính số lượng 
		chúng ta có mà là chất lượng trong những gì chúng ta sử dụng.</p>
		<p style="text-indent: 36px; margin: 1em 0px">Cuộc đời con người quá 
		ngắn ngủi, hởi thở con người quá mong manh, không thuộc về chúng ta, 
		không ai làm chủ được. Ông Gióp bảo chúng ta &quot;Thân trần truồng sinh từ 
		lòng mẹ, tôi sẽ trở về đó cũng trần truồng. Đức Chúa đã ban cho, Đức 
		Chúa lại lấy đi : xin chúc tụng danh Đức Chúa!&quot; (G1, 21)<span class="Apple-converted-space">&nbsp;</span><br>
		và &quot;Chúng ta đón nhận điều lành từ Thiên Chúa, còn điều dữ, lại không 
		biết đón nhận sao ?&quot; (G 2,10) thật chí lý. Thánh Phaolô lại bảo : &quot;Chúng 
		ta có sống là sống cho Chúa, mà có chết cũng là chết cho Chúa. Vậy, dù 
		sống, dù chết, chúng ta vẫn thuộc về Chúa&quot; (Rm 14,8)</p>
		<p style="text-indent: 36px; margin: 1em 0px">Anh đã bỏ mọi người ra đi, 
		để lại bao luyến tiếc và lỗ hổng cho gia đình và cả cộng đoàn thây cũng 
		chơi vơi. Viết cho một con chiên của cộng đoàn và cũng là người bạn 
		trong khi nghe bài hát See You Again của Charlie Puth tôi cầu mong ánh 
		sáng chói loà dẫn anh vào Thiên Quốc - nơi tôi hẹn gặp lại bạn, cầu mong 
		những thiếu sót nơi anh sẽ được những người còn lại bù đắp và được Chúa 
		khoan hồng, cầu mong những gì tốt lành anh để lại nơi chúng ta được trân 
		trọng và nhân rộng lên, cầu mong vợ con của anh luôn mạnh khoẻ và bình 
		an khi họ không có anh bên cạnh trong những ngày tháng dài còn lại.</p>
		<p style="text-indent: 36px; margin: 1em 0px">Lm Giuse Nguyễn Văn Tịch</font></div>
&nbsp;</td></tr><tr><td width="474">
		<p style="text-align: center; text-indent:36px">
		<font face="Times New Roman" style="font-size: 14pt">&nbsp;&nbsp; <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</font><a style="text-decoration: none; font-family: Times New Roman; font-size: 14pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a><font face="Times New Roman" style="font-size: 14pt">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</font></td></tr></table>
<p style="text-align: center; text-indent:36px">&nbsp;</p>

PHP File Manager