File "cai chet cua lazaro.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN/Suy-Niem-Chuyen-De/An-Tang/cai chet cua lazaro.htm
File size: 138.76 KiB (142093 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>Chuyên Đề về Hôn Nhân - An Táng</title><base target="main"><meta name="keywords" content="Chuyên Đề về Hôn Nhân - An Táng;  suy niệm, tinmung.net, DongCong;"><style>
<!--
	.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
	{color:blue;
	text-decoration:underline;
	text-underline:single;
	text-decoration:none underline;
	text-line-through:none;
	vertical-align:baseline}
-->
</style>
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000">Chuyên Đề An Táng</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">&nbsp;</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<b><span style="color: black">Mở cánh cửa lòng</span></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">Anh chị em thân mến.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<i><span style="color: black">Có lần tôi đến nhà một người quen, sau những 
	câu chào hỏi xã giao, tôi được mời vào nhà. Chủ nhà hết sức lịch sự, mời 
	khách ngồi rồi lo tìm xem có gì để đãi khách. Chủ nhà mở cánh cửa tủ lạnh 
	ra, tôi nhìn thấy có rất nhiều thứ trong đó: thức uống, thức ăn, những thứ 
	dùng ngay được, cũng có những thứ chỉ để dự trữ dùng cho việc nấu nướng. Chủ 
	nhà mang cho tôi trái cây và nước. Tôi vui mừng cám ơn và dùng với gia chủ. 
	Tôi chợt có chút suy nghĩ: nếu cánh cửa tủ lạnh không mở ra, thì tất cả 
	những thứ hết sức cần thiết trong đó, kể cả những thứ mà tôi dùng với chủ 
	nhà, cũng trở nên vô ích. Nhưng vì cánh cửa được mở, và những gì trong đó 
	được đem ra xử dụng đúng với chức năng của nó, nên tạo được sự khoan khoái 
	cho nhiều người.</span></i></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">Ngôi mộ đã chôn vùi Lazarô trong đó, tảng đá lấp 
	cửa đã được đóng kín. Con người của Lazarô trở nên vô ích, vì ông đã bị đóng 
	kín. Nhưng Chúa Giêsu không để cho người bạn thân của Ngài phải chịu cảnh 
	như thế, Ngài không để cho bạn thân của mình trở nên vô ích. Ngài làm một 
	việc mà với khả năng con người không thể hiểu nỗi: một người đã bị chôn vùi 
	bốn ngày mà giờ đây Ngài lại bảo mở cửa cho bước ra. Việc làm của Ngài đem 
	lại sự ngạc nhiên cho những người thời bấy giờ. Họ muốn chôn vùi đi những gì 
	là vô ích, những gì họ cho là hôi thối. Còn Chúa Giêsu thì bảo hãy lăn tảng 
	đá ra, Ngài kêu con người từ cõi chết sống lại, Ngài còn bảo hãy cởi những 
	dây băng trói buộc ra. Một sự ngạc nhiên thật sự cho mọi người, Lazarô không 
	còn bị đóng kín trong mồ, anh ta đã sống lại. Anh ta không còn nằm yên bất 
	động, vì anh ta nghe lời mời gọi và bước ra khỏi mồ. Anh ta giờ đây đã hoạt 
	động bình thường vì anh ta đã được tháo cởi tất cả những gì đã trói buộc 
	anh, giờ đây anh là một người hữu dụng như bao nhiêu người khác.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">Lazarô sống lại vì cửa mồ được mở ra, anh ta đi 
	lại và hoạt động được vì những gì trói buộc anh đã dược tháo cởi. Nếu mọi 
	người không giúp đở cho anh, không thực hiện lời Chúa Giêsu chỉ bảo, nếu mọi 
	người chỉ biết ngồi nhìn một Lazarô đã hết phương cứu chữa, thì làm sao có 
	một phép lạ, làm sao có được một sự sống hồi sinh.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">Chúa Giêsu cũng lập lại lời ngày xưa, với những 
	người hôm nay: &quot; Hãy lăn tảng đá ra, hãy cỏi trói cho anh ta &quot;.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">Chúa Giêsu nói với từng người trong chúng ta như 
	thế. Nhưng chúng ta chưa chứng kiến được phép lạ, chúng ta cũng không nhìn 
	thấy được sự sống mới nào, vì chúng ta không lắng nghe lời Chúa, nên ngồi 
	yên bất động. Chúng ta ngồi yên bất động trong định kiến của mình, bất động 
	vì bị sự lười biếng trói buộc, bất động vì sự tự hào của sự hiểu biết và 
	những phán đoán khắc khe. Hay chúng ta tự bào chữa cho mình rằng: mình đang 
	giữ đạo tốt, đọc kinh dự lễ hằng ngày, thỉnh thoảng cũng bố thí giúp người 
	nghèo. Với bấy nhiêu việc làm đó, chúng ta cho là mình đã nghe lời Chúa rồi 
	sao? Còn cái nhìn của mình về người khác thì sao? Chúng ta cho họ một phán 
	đoán thật nghiêm khắc: họ hết phương cứu chữa, họ đã hôi thối rồi. Những lúc 
	đó nếu chúng ta biết lắng nghe lời Chúa: &quot; Hãy lăn tảng đá ra &quot; , lăn tảng 
	đá đậy kín tâm hồn của mình ra, để tâm hồn được mở rộng, thì phép lạ trong 
	cuộc sống sẽ được thưc hiện ngay. Mở rộng cánh cửa tâm hồn cũng như mở cánh 
	cửa tủ lạnh ra thì những gì cần thiết phục vụ cho con người mới đem ra được. 
	Còn nếu cánh cửa cứ đóng kín thì mọi vật trở nên vô ích.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">Nếu chúng ta biết đứng lên và bước đi đến với 
	những người chung quanh để giúp đở họ khi họ cần đến, đó là chúng ta tự cởi 
	những dây băng trói buộc mình. Tự cởi bỏ đi những hiềm khích nhỏ nhen, ích 
	kỷ để biết cho đi những nụ cười thông cảm, những lời nói yêu thương, những 
	sự giúp đỡ chân thành. Khi đó cũng là lúc chúng ta lăn được tảng đá đậy kín 
	tâm hồn của mình ra, mà đem những gì tốt đẹp tiếp đãi mọi người. Nếu làm 
	được như thế, phép lạ được thực hiện ngay, chúng ta nhìn thấy được một sự 
	sống mới hình thành nơi bản thân mình và nơi người khác. Chúng ta vui mừng 
	vì thấy người khác được hạnh phúc, được an ủi, được hy vọng nhờ sự cởi mở 
	của mình. Khi đó chính chúng ta đã được sống lại nhờ biết nghe theo lời kêu 
	mời của Chúa.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">Chúng ta cùng nhau cầu xin Chúa cho chúng ta biết 
	lắng nghe lời Chúa, biết mở rộng tâm hồn, để đón nhận sự sống mới, sự sống 
	vĩnh cửu từ nơi Chúa.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">&nbsp;</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<b><span style="color: black">37. Một niềm tin</span></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">Sống ở trần gian, con người vẫn cứ mơ tưởng tới 
	một thần dược, một loại thuốc thần thiêng nào đó có thể kéo dài cuộc sống 
	hay đúng hơn giúp con người trường sinh bất tử. Thực ra, ở đời chẳng có loại 
	thuốc nào là thuốc bất tử cả.Chỉ có những con người ham sống sợ chết mới đi 
	tìm loại thuốc bất tử mà thôi. Quả thực, nếu có loại thần dược đem lại sự 
	sống vĩnh cửu thì những người giầu có lắm tiền sẽ có cơ hội sống lâu, sống 
	thọ, nhưng đó chỉ là ước mơ, mơ ước trong huyền thoại, trong những chuyện 
	giả tưởng hoang đường. Tuy nhiên, với đức tin Kitô giáo, chúng ta vẫn tin 
	chắc có một loại thuốc bất tử, nhưng nó thuộc ở đời sau mà con người ngay 
	còn ở trong thế giới này phải hết sức tìm cho bằng được...</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">Tôi vẫn còn nhớ khi còn là sinh viên triết học, 
	tôi đã có nhiều dịp đi thăm trường mù, trường câm điếc. Tôi vẫn có cảm giác 
	thật xót thương những con người xấu số: không nhìn thấy, không nghe được. Có 
	những lần tới với những anh chị em mù, câm điếc, tôi buồn và xót xa vô hạn, 
	nhưng đó chỉ là cảm giác mau qua của những con người được hạnh phúc thấy, 
	nghe và nói được. Điều đọng lại ở nơi tôi sau nhiều lần thăm viếng, làm việc 
	bác ái và cho đến bây giờ, đó là tâm tình ngưỡng mộ và lòng cảm phục những 
	con người mà tôi cho là xấu đó. Ngưỡng mộ và cảm phục lòng tin của họ đặt 
	nơi Chúa, Người mà họ đã đi theo khi họ được lãnh nhận Bí tích rửa tội.Nhiều 
	lần đi thăm họ và đêm về nằm suy nghĩ, tôi nghiệm ra rằng những con người 
	này có một niềm tin thật đáng trân trọng, họ cam số phận và tin tưởng vào 
	Chúa. Họ cho rằng đời này mau qua và họ sẽ được sáng mắt, được nghe và được 
	nói khi họ trở về với Chúa qua cái chết...Đó là niềm tin kiên vững, một đức 
	tin không ai có thể lay chuyển đúng như Lời của Chúa trong bài Tin Mừng hôm 
	nay: &quot; Chính Thầy là sự sống lại và là sự sống. Ai tin vào Thầy, thì dù đã 
	chết cũng sẽ được sống. Ai sống mà tin vào Thầy sẽ không bao giờ phải chết &quot; 
	( Ga 11, 25-26 ). Những anh chị em mù, câm và điếc, tôi đã gặp trong cuộc 
	đời là bằng chứng diễn tả niềm tin Kitô giáo, niềm tin vào Đức Giêsu Kitô. 
	Chính niềm tin này bảo đảm cho họ được sống đời đời. Cái loại thuốc trường 
	sinh mà nghiều người vẫn mong ước đi tìm dù khó khăn biết mấy, dù đắt tiền 
	đến đâu vẫn có người nong nả tìm kiếm để được sống thêm, sống dài, sống lâu 
	ở thế giới này. Nhưng tất cả đều vô ích, y khoa kiếm được bệnh này thì bệnh 
	khác lại xuất hiện...Cả đời, thế hệ này qua thế khác vẫn chỉ là một cuộc tìm 
	kiếm vô vọng...Lagiarô được Chúa Giêsu làm phép lạ cho hồi sinh dù anh ta 
	chết, chôn đã bốn ngày trong mồ. Sở dĩ Chúa cho Lagiarô sống lại không phải 
	vì Ngài thân thiết với Lagiarô và gia đình của anh ta, nhưng chính vì niềm 
	tin của Maria và Mácta vào Chúa Giêsu là sự sống và sự sống lại ( Ga 11, 25 
	).</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">Chúa Giêsu cho con người và cho mọi người hiểu 
	rằng phép lạ cho Lagiarô sống lại chỉ là để chuẩn bị cho một phép lạ vô cùng 
	lớn lao, vô cùng trọng đại: chính Ngài sẽ chết và sẽ sống lại khải hoàn vào 
	sáng ngày thứ nhất trong tuần. Niềm tin cho chúng ta hay Chúa Giêsu chết để 
	đưa chúng ta vào cõi sống và đưa chúng ta từ thế giới tạm bợ này tới quê 
	hương vĩnh cửu trên trời.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">Niềm tin Kitô giáo làm nổi bật Bí tích rửa tội 
	bởi vì có qua phép rửa, có Chúa Thánh Thần, chúng ta mới ra khỏi sự tối tăm 
	của tội lỗi. Thánh Phaolô viết cho tín hữu Roma: &quot; Nếu Đức Kitô ở trong anh 
	em thì tuy thân xác vẫn là đồ hay chết vì tội, nhưng Thần Khí là sự sống vì 
	đức công chính. Nếu Thần Khí của Đấng đã cho Đức Giêsu sống lại từ cõi chết 
	cư ngự trong anh em, thì Đấng đã cho Đức Giêsu sống lại từ cõi chết cũng sẽ 
	tác sinh thân xác chết dở của anh em, nhờ bởi Thần Khí của Người cư ngụ 
	trong anh em&quot;.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">Mùa Chay đã giới thiệu cho chúng ta về Nước 
	Trường Sinh, Lời mạc khải, Lời Hằng Sống: &quot;Nước Chúa Giêsu ban sẽ trở thành 
	mạch suối... vọt lên cho tới sự sống đời đời&quot;. Nước ấy chữa lành người mù từ 
	thuở mới sinh. Nước ấy sẽ rửa mọi người muốn trở thành con cái Chúa... Chúa 
	Nhật V Mùa Chay, năm A, hôm nay nói lên phép lạ lạ lùng Chúa làm cho Lagiarô 
	sống lại, và đó cũng là lời tiên báo, nhờ phép rửa tội, chúng ta cũng sẽ 
	được phục sinh từ cõi chết tới cõi sống đời đời. Đó là đức tin của người 
	Kitô hữu và là đức tin của Hội Thánh Công Giáo.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<i><span style="color: black">Lạy Chúa Giêsu, xin cho chúng con càng ngày 
	càng yêu mến và hiểu sâu xa hơn về Bí tích rửa tội chúng con đã lãnh nhận. 
	Amen</span></i><span style="color: black">.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">&nbsp;</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<b><span style="color: black">38. Sự sống vĩnh cữu</span></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">Cái chết là nỗi đau tột cùng của con người. Cái 
	chết đưa con người xa rời với những gì trước đây mình gắn bó. Của cải, người 
	thân, ước mơ, hy vọng tất cả đều qua đi trong nháy mắt. Những gì còn lại chỉ 
	là nắm mộ sâu với những tiếc nuối của người thân. Đứng trước cái chết con 
	người mới thấy rõ sự sống đáng quý là dường nào. Cuộc sống nơi trần gian có 
	giới hạn, mang tính tạm thời nhưng ai ai cũng bám víu, cố giữ không muốn xa 
	rời.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">Sự sống tạm thời thật quý, sự sống vĩnh cửu còn 
	đáng quý hơn biết chừng nào. Chúa Giêsu đã tự nói về mình &quot; Ta là sự sống 
	lại và là sự sống. Ai tin vào Ta thì dù đã chết cũng sẽ được sống &quot; 
	(Ga11,25). Lời Chúa Giêsu mang đến niềm vui cho những ai đang đau buồn trước 
	cái chết, đem đến niềm vọng cho những ai vừa thất vọng trước sự ra đi của 
	một người.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">Sự chết là nỗi đau của con người.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">Con người ai cũng phải chết. Người lành cũng 
	chết, người dữ cũng chết. Người tội lỗi cũng chết. Người thánh thiện đạo đức 
	cũng không loại trừ. Người được Chúa Giêsu yêu như Lazaro cũng phải chết hay 
	ngay chính bản thân Chúa Giêsu, Ngài phải đi qua cái chết mới đến vinh quang 
	phục sinh. Cái chết cho ta hiểu rằng mọi vật đều hư vô. Cuộc sống đời này 
	không là hạnh phúc vĩnh cửu. Mọi vật mọi loài đều hữu hạn trong thời gian và 
	không gian. Chỉ nơi Thiên Chúa mới có sự sống thật, mới có hạnh phúc thật. 
	Thiên Chúa là địa chỉ cần thiết mà con người cần phải tìm về. Bởi lẽ nơi 
	Ngài sự chết sẽ không còn hiện diện. Nỗi khổ đau buồn sẽ được Ngài xoa dịu. 
	Tất cả những tang thương sẽ được Thiên Chúa mặc cho những giá trị mang lại 
	ơn cứu rỗi ngàn đời.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<b><i><span style="color: black">a. Chết trong tinh thần.</span></i></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">Cái chết tự nhiên khiến ai nấy cũng đau buồn. 
	Nhưng cái chết tinh thần làm cho con người cần phải suy nghĩ nhiều hơn.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">Chết vì không được ai quan tâm.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">Có những người vẫn còn hiện diện trước mắt mọi 
	người nhưng thật ra họ đã chết. Đó là những người sống mà không có tình 
	thương, không có hy vọng, bị người đời bạc đãi phản bội.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">Có những người già phải sống cô đơn, sống nghèo 
	khổ giữa những đứa con đầy đủ tiện nghi mà không quan tâm gì đến mình. Họ 
	đang sống nhưng thật ra họ đã chết.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">Có những người đang vật lộn với cơn bệnh tật, thế 
	mà chẳng ai kình viếng, chẳng ai thăm nom, con cái cũng chẳng màn, thỉnh 
	thoảng về thì cho ít tiền để cơm cháo. Quả thật, họ đang sống nhưng thật ra 
	họ đã chết từ lâu rồi.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">Có những em nhỏ bụi đời lang thang ngoài phố chợ 
	không biết đâu là nhà, không biết cha mẹ mình là ai, không được học hành, 
	không một tương lai, không một hy vọng cho ngày mai. Những em đó đang sống 
	nhưng thật ra đã chết rồi.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<b><i><span style="color: black">b. Chết vì còn sống trong tội lỗi.</span></i></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">Cái chết tinh thần không dừng lại ở sự lạnh lẽo, 
	bội bạc của con người. Khi con người phạm tội chính là lúc họ đang ở trong 
	sự chết, vì đã căt đứt mối dây hiệp thông sự sống với Thiên Chúa. Họ chết 
	đuối không bởi do người khác nhấn chìm nhưng vì họ không có cố gắng vươn 
	lên. Họ dường như buông xuôi, đành chấp nhận hiện trạng xấu xa của mình. Họ 
	cho rằng tội lỗi là không thể nào diệt được và đức hạnh thì không bao giờ 
	đạt tới được. Họ không cố đi lên nên đành phải thụt lùi. Sống trong tội khác 
	nào sống mà như đã chết.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">Một thái độ khác không muốn sám hối ăn năn. Lần 
	đầu phạm tội ta thấp lo sợ. Lần thứ hai vấp phạm cảm thấy lo lo. Lần thứ ba 
	đã thấy ít lo sợ hơn trước. Và rồi nhiều lần sau kế lỗi phạm ta chẳng còn 
	đắn đo suy nghĩ gì nữa. Dần dần sẽ hình thành nơi ta một sự chai lì trong 
	tội. Ta chẳng cần để ý mình có phạm tội hay không, không còn chiến đấu nữa, 
	phạm tội mà không muốn ăn năn nữa. Đó là ngày mà tâm hồn ta đã chết.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<b><i><span style="color: black">Chúa Giêsu là sự sống lại</span></i></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">Trong một thế giới mà sự chết luôn đe doạ thì vai 
	trò sự sống Chúa Giêsu càng được tỏ hiện. Cô Matta thưa cùng Chúa Giêsu &quot; 
	Thưa Thầy nếu có thầy ở đây, em con đã không chết &quot; (Ga11,21). Đây là một 
	câu nói đầy nữ tính của Matta. Lời cô nửa trách móc vì không cầm lòng được 
	trước cái chết của em, nửa tin tưởng vào Thiên Chúa. Cô như trách CG rằng: 
	Lúc con báo tin sao Thầy không đến ngay, bây giờ mọi sự đã rồi, em con đã 
	chết rồi thầy đến chi nữa! Nhưng khi thốt ra lời ấy, cô Matta nói tiếp những 
	lời biểu lộ niềm tin vững mạnh. Cô nói bằng một hy vọng trong tuyệt vọng &quot; 
	Nhưng con biết bất cứ điều gì Thầy xin cùng Thiên Chúa, Người cũng sẽ ban 
	cho Thầy &quot; (Ga11,22). Chúa Giêsu không phụ lòng mong mỏi và niềm tin tưởng 
	của Matta. Ngài đã cho Lazaro sống lại khi thân xác đã nặng mùi. Phép lạ của 
	Ngài là lời minh chứng Ngài chính là sự sống thật.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">&quot;Ta là sự sống lại và là sự sống. Ai tin vào Ta 
	thì dù có chết cũng sẽ được sống &quot;. Khi nói câu này chắc chắn Chúa không 
	nghĩ về sự sống thể xác. Bởi vì một người tin Chúa không thể chết, điều này 
	không đúng sự thật. Do đó, Chúa Giêsu ngầm nói đến sự chết do tội lỗi, do sự 
	nhẫn tâm của con người gây ra. Cho dù người ta có thể trở thành vô tri vô 
	giác như một kẻ đã chết trước sự đau khổ của người khác; Cho dù người ta có 
	thể dấn thân vào việc làm bất lương chẳng còn biết vinh nhục là gì; Cho dù 
	một người đã lâm vào tình trạng tuyệt vọng trong đời sống tâm linh; Chúa 
	Giêsu vẫn có thể khiến những người ấy sống lại.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">&nbsp;</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<b><span style="color: black">39. Chết để được sống</span></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">Cái chết luôn là nỗi ám ảnh và nỗi sợ khủng khiếp 
	nhất của nhân loại. Ai đã từng trải nghiệm khi chia ly vĩnh viễn với người 
	thân mới biết được nỗi đau và sự mất mát mà cái chết mang đến. Tin Mừng hôm 
	nay cho thấy cảnh đau thương, tang tóc do cái chết mang đến cho Lazarô và 
	gia đình anh, cũng như nỗi đau thương ấy hiện rõ trên khuôn mặt Chúa Giêsu 
	trước sự ra đi của người bạn thân yêu làng Bêthania. Nhưng rồi cũng trong sự 
	đau thương tang tóc ấy loé lên niềm hy vọng xoa dịu cảnh sầu thương trước sự 
	hiện diện của Chúa Giêsu.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">Thánh Gioan thật tinh tế khi lột tả sự đau thương 
	của gia đình Bêthania qua những trang Tin Mừng sống động, cũng như cho thấy 
	sự đối kháng với nỗi tang thương ấy là niềm hy vọng mãnh liệt, một niềm vui 
	khôn tả khi tử thần không còn quyền thống trị trước sự có mặt của Con Thiên 
	Chúa.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">Chuyện xảy ra tại thôn làng Bêthania, nơi Chúa 
	Giêsu thường lui tới giảng dạy và nghỉ ngơi. Gia đình ấy có ba thành viên: 
	Macta, Maria và Lazarô. Cuộc sống thường ngày cứ trôi qua êm đềm và hạnh 
	phúc. Nhưng cái chết xuất hiện phá tan tất cả. Những dự tính, những hạnh 
	phúc mong manh nhỏ bé ấy tưởng chừng như không ai có thể lấy được giờ đây bị 
	tử thần cướp mất, cắt đứt và làm tiêu tan hết mọi hy vọng, mọi mơ ước tầm 
	thường mà con người đã dày công vun đắp. Một bầu khí tang thương nặng trĩu 
	đang bao trùm gia đình ba chị em Macta trước cái chết của Lazarô.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">Chính Chúa Giêsu cũng không cầm được nước mắt 
	trước cảnh đau thương này. Tuy nhiên Ngài muốn cho thấy vẫn con một sức mạnh 
	vượt xa nọc độc của thần chết. Sức mạnh ấy chính là Thiên Chúa. Nếu như thần 
	chết làm tiêu tan mọi hy vọng, gieo nỗi tang thương trên khắp cả hoàn cầu 
	bằng cái chết chia biệt người với người, với những mơ ước xây đắp nơi trần 
	gian... thì Thiên Chúa dùng chính cái chết ấy để đưa con người vào cuộc sống 
	vĩnh cửu.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">Những thứ mà tử thần gây ra cho nhân loại chỉ là 
	sự mất mát tạm thời. Nhưng Thiên Chúa dùng cái mất mát tạm thời đó để ban 
	cho nhân loại những điều bất diệt. Như vậy cái chết giờ đây không còn là thứ 
	sợ hãi mà chính là mối lợi. Đây chính là sự khôn ngoan của Thiên Chúa: từ sự 
	phản bội của con người trước tình yêu Thiên Chúa mà nhân loại phải chịu hậu 
	quả nặng nề là cái chết, thì giờ đây cũng chính từ cái cái Thiên Chúa dẫn 
	con người đến sự sống đời đời cách dồi dào hơn trước...</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">Nhưng không phải cái chết nào cũng trở thành mối 
	lợi để chúng ta bước vào cuộc sống vĩnh cửu. Nếu chúng ta chết trong tội lỗi 
	và trong những tham vọng tầm thường của mình thì cái chết ấy sẽ dẫn ta đến 
	cái chết thứ hai là cái chết mãi mãi. Chỉ có những cái chết cho tội, chết 
	cho những ham muốn thấp hèn của bản năng... trong niềm tin tưởng phó thác và 
	hy vọng vào Thiên Chúa mới dẫn ta bước vào cuộc sống vĩnh cửu.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">Sống trong thời đại văn minh, nhưng con người vẫn 
	còn bị bao phủ bởi sự tối tăm của thần chết. Ánh sáng của Chúa Kitô đã đến 
	để xoá tan bóng đêm của sự chết. Nhưng nếu chúng ta vẫn còn sống theo bản 
	năng, sống trong sự ích kỷ, muốn chiếm đoạt, muốn thống trị, không tiếp tay 
	để đẩy lùi chiến tranh thù hận... thì chúng ta vẫn đang tiếp tay để cho thần 
	chết thống lĩnh. Khi đó, chúng ta đang tự đóng khung mình không để ánh sáng 
	sự sống của Chúa Kitô lan toả.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">Nếu chúng ta muốn chiến thắng tử thần, muốn cuộc 
	sống này không con bị tử thần phá hoại, chúng ta phải biết tin tưởng vào 
	Chúa Kitô và đặt mọi hy vọng vào Thiên Chúa như hai chị em Macta và Maria 
	trong Tin Mừng hôm nay: &quot;Nếu có Thầy ở đây em con sẽ không chết.&quot;</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">Tin tưởng vào Chúa Kitô là tin rằng cái chết là 
	một phần của sự sống. Chúng ta sinh ra là để chết và chết để được sống dồi 
	dào. Chính nhờ cái chết mà chúng ta hiểu được giá trị của sự sống. Chúng ta 
	phải chết cho tính ích kỷ, tự kiêu và chết cho tội... Mỗi lần chết như thế 
	là mỗi lần chúng ta cùng nhau vượt qua sân khấu cuộc đời. Mỗi ngày có một 
	cái gì chết đi thì cũng có một cái gì được sinh ra. Chúng ta chỉ chết trong 
	phút chốc với những thất bại, với sự ngược đãi chống đối, với buồn đau, thất 
	vọng và ngay cả cái chết của thân xác như Lazarô... vì nỗi đau mà những cái 
	chết này mang lại trong giây lát rồi sẽ qua để hứa hẹn một tương lai tươi 
	đẹp. Nhưng chúng ta sẽ chết mãi mãi khi tự cô lập, khi chua cay gắt gỏng với 
	anh em, khi con tim ta trở nên chai đá không còn nhạy cảm trước nỗi đau của 
	người khác... Chính Chúa Kitô cũng đã trải qua những cái chết này khi treo 
	mình trên thánh giá. Vậy nếu chúng ta cùng chết với Đức Kitô như thế thì 
	chắc chắn chúng ta cũng sẽ được cùng sống với Ngài.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<i><span style="color: black">Lạy Chúa, nếu ngày mai con chết chắc chắn con 
	sẽ vô cùng lúng túng vì cả đời con chưa làm được một điều gì cho Chúa cũng 
	như cho anh em. Thế giới này còn bao khiếm khuyết dở dang, còn bao điều nằm 
	ngoài vòng ta của Chúa. Xin cho chúng con mỗi ngày dám chết đi chính mình để 
	biết cộng tác với Chúa để xây dựng một thế giới yêu thương, công bằng, vui 
	tươi và hạnh phúc... Xin nuôi dưỡng nơi chúng con một niềm tin vững vàng và 
	niềm hy vọng nồng cháy, để tất cả những gì chúng con làm đều nhằm chuẩn bị 
	cho ngày Chúa đến. Amen</span></i><span style="color: black">.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">&nbsp;</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<b><span style="color: black">40. Sống và chết</span></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">(Suy niệm của Lm. Giacôbê Phạm Văn Phượng)</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">Sống và chết là hai việc hoàn toàn mâu thuẫn, 
	chống đối nhau. Tâm lý con người ai cũng muốn sống và không muốn chết: ham 
	sống sợ chết là tâm lý tự nhiên của con người. Lòng ham sống thúc đẩy con 
	người phải bám vào nhiều thứ, nhất là của cải, tiền bạc, chẳng hạn như ông 
	nhà giàu trong Tin Mừng: thâu hoạch lúa thóc đầy tràn, ông phải xây thêm nhà 
	kho, tự cho đời sống mình như thế thật là bảo đảm, tha hồ ăn chơi sung 
	sướng. Nhưng Chúa bảo ông: thật là hạng khờ dại, vì đêm nay ông chết, của 
	cải có bảo đảm được mạng sống ông không? Ông còn nắm giữ được của cải không? 
	và quả thực ông đã vỡ mộng khi đối diện với cái chết. Mỗi ngày trên thế giới 
	có khoảng 30 ngàn người chết, bao nhiêu người bị Chúa cho là &quot;hạng khờ dại&quot;, 
	vì lúc chết, tay buông xuông, người ta không còn có thể bám vào một vật gì 
	cả: &quot;Vua Ngô ba mươi sáu tấn vàng, chết xuống âm phủ chẳng mang được gì&quot;. 
	&quot;Trăm năm nào có gì đâu, chẳng qua một nấm cỏ khâu xanh rì&quot;. &quot;Ba vạn sáu 
	ngàn ngày là mấy, cảnh phù du trông thấy cũng nực cười&quot;.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">Nếu nghèo là không có, hoặc có rồi mà mất đi, như 
	không có tiền bạc là nghèo vật chất, mồ côi cha mẹ là nghèo tình thương, dốt 
	nát là nghèo về trí thức, bệnh tật là nghèo về sức khỏe, thì cái chết đưa 
	người ta đến cái nghèo cùng cực. Người khoẻ mạnh hay còn trẻ chưa cảm thấy 
	rõ điều này. Nhưng chúng ta cũng biết cái chết nói lên sự bất lực của y 
	khoa, của mọi thứ khả năng tự vệ trên cõi đời này: quyền hành nhất trần gian 
	cũng chết, giàu có nhất nhân loại cũng chết, sung sướng tất cả đời cũng 
	chết. Mọi người đều bó tay trước cái chết.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">Trước định luật nghiêm khắc ấy, con người lo âu, 
	bồn chồn, và người ta cố níu kéo sự sống lâu chừng nào hay chừng ấy, dẫu vẫn 
	biết là bất lực. Bởi thế mới có những quảng cáo về thuốc &quot;trường sinh&quot; hay 
	&quot;bất tử&quot;. Có một câu chuyện như sau: Thời chiến quốc, có một người đem dâng 
	vua nước Sở một vị thuốc &quot;bất tử&quot;. Người ấy mang vị thuốc này vào hoàng 
	cung, viên quan canh cửa quát hỏi: &quot;Vị thuốc này có ăn được không?&quot;. Người 
	ấy đáp: &quot;Dạ, ăn được&quot;, tức thì viên quan giật lấy vị thuốc và ăn. Truyện đến 
	tai vua, vua truyền bắt viên quan đó đem giết. Viên quan xin vào gặp vua và 
	kêu van rằng: &quot;Tâu hoàng thượng, hạ thần đã hỏi người đem dâng thuốc, người 
	ấy nói: ăn được, nên hạ thần mới dám ăn, thế là hạ thần vô tội mà lỗi ở 
	người dâng thuốc, hơn nữa, người đem thuốc nói là thuốc bất tử, ăn vào thì 
	không chết nữa, thế mà hạ thần mới ăn, đã sắp phải chết. Vậy là thuốc tử chứ 
	sao gọi là bất tử được? Hoàng thượng giết hạ thần thực là bắt tội một người 
	vô tội, trong khi thiên hạ dối gạt hoàng thượng mà hoàng thượng vẫn tin&quot;. 
	Nhà vua nghe nói có lý nên tha tội chết cho viên quan ấy.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">Hiện nay các nhà bác học đang cố tìm ra một thứ 
	thuốc làm cho con người khỏi chết. Được chăng? Chúng ta cứ hy vọng. Đó là 
	vấn đề còn trong giả thuyết, nhưng theo Kinh Thánh thì không thể nào có 
	được, vì Chúa đã phán với ông bà nguyên tổ: &quot;ngươi sẽ trở về bụi đất&quot;. Từ 
	đó, chết là một định luật Chúa ra cho loài người, loài người không thể phá 
	nổi định luật này. Nói khác đi, con người đã mắc phải một chứng bệnh nan y 
	không thể nào chữa khỏi, đó là bệnh chết. Cái án chết áp dụng cho hết mọi 
	người: hữu sinh hữu tử: có sinh có chết là một điều tất yếu.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">Nhưng qua cái chết và sự sống lại của Ngài, Chúa 
	Giêsu đã loan báo cho con người một tin mừng: cái chết không còn là một ngõ 
	cụt hay tận cùng nữa mà là cửa ngõ dẫn vào một cuộc sống mới, một cuộc sống 
	trong Đức Kitô và cùng với Đức Kitô trong cõi vĩnh hằng. Vì thế, thánh 
	Tê-rê-xa Hài Đồng Giêsu đã nói: &quot;Nếu một mai bạn thấy tôi nằm chết, bạn đừng 
	buồn, vì chính Cha chung của chúng ta là Thiên Chúa đã đến đón tôi đi, đơn 
	giản vậy thôi&quot;. Hoặc như thánh Phaolô đã nói: &quot;Đối với tôi, sống là Đức Kitô 
	và chết là một mối lợi&quot;. Làm thế nào để được như thế? Chúng ta hãy sống theo 
	câu nói của một bà mẹ kia đã khuyên bảo đứa con trai sắp bước vào đời: &quot;Con 
	ơi, ngày con mở mắt chào đời, mọi người đều tươi cười, còn con thì khóc. Con 
	hãy sống thế nào đề ngày cuối đời, một mình con tươi cười, mà mọi người lại 
	tràn lệ&quot;.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">&nbsp;</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<b><span style="color: black">41. Chuyển rời, Đến gặp và Tin thì được Sống</span></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">(Suy niệm của Jos. Vinc. Ngọc Biển)</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">Chúng ta đang sống trong tinh thần Mùa Chay. Mùa 
	Chay nhắc nhớ chúng ta ăn chay, hãm mình và làm việc bác ái. Thiết nghĩ, làm 
	những việc đó để làm gì nếu không phải hy vọng được tha thứ tội lỗi, và mong 
	đạt được sự sống đời đời sau cái chết!</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">Vì thế, bài Tin Mừng hôm nay hé mở cho chúng ta 
	chân trời hy vọng ấy khi trình thuật phép lạ Đức Giêsu cho anh Ladarô chết 
	sống lại!</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">Qua phép lạ cho Ladarô hồi sinh sau khi chết, Đức 
	Giêsu mặc khải cho chúng ta thấy Ngài chính là nội dung của niềm hy vọng 
	phục sinh; đồng thời cũng mời gọi chúng ta hãy tin tưởng và phó thác nơi 
	Ngài, thì cũng sẽ được sống. Vì thế, chính Ngài đã nói: “Chính Thầy là sự 
	sống lại và là sự sống. Ai tin vào Thầy, thì dù đã chết, cũng sẽ được sống” 
	(Ga 11, 25). Các bài đọc sẽ lần lượt giúp cho chúng ta hiểu thêm về ý nghĩa 
	bài Tin Mừng hôm nay.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<b><i><span style="color: black">1. Ý nghĩa Lời Chúa</span></i></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">Trước tiên là bài đọc I (Ed 37, 12-14), trình 
	thuật việc dân Israel sống trong cảnh cơ cực bần cùng tại Babylon trong thân 
	phận lưu đầy. Khi sống trong cảnh tối tăm như thế, họ không biết gì đến 
	tương lai. Đối với họ, tương lại hoàn toàn mù mịt: không đền thờ, không tư 
	tế, không hy vọng, ở tản lạc giữa các dân ngoại... họ chẳng khác gì như một 
	đống xương khô nơi nấm mồ trong thung lũng thẳm sâu (x. Ed 37, 114). Tuy 
	nhiên,Thiên Chúa vẫn không bỏ rơi họ, nên đã sai tiên tri Êdêkiel đến để 
	nâng đỡ, an ủi và loan báo cho họ một tương lai sáng sủa hơn, tốt đẹp hơn và 
	tràn đầy hạnh phúc khi dân Israel được hồi hương nếu họ trung thành và sẵn 
	sàng nghe theo huấn lệnh của Thiên Chúa. Được hồi hương, thoát khỏi cảnh nô 
	lệ bên Babilon thì chẳng khác gì được trỗi dạy từ những nấm mồ là hình bóng 
	của sự chết tróc (x. Ed 37, 12-14).</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">Tiếp theo, bài đọc II (Rm 8, 8-11), thánh Phaolô 
	đã lay động tâm hồn tín hữu Rôma bằng việc đưa ra những hình ảnh gợi cảm 
	nhằm biểu đạt một niềm hy vọng cho tương lai. Vì vậy, ngài đã ví những người 
	sống trong cảnh buông thả, dung dưỡng xác thịt, không sống theo Thần Khí thì 
	chẳng khác gì một người đang bị nấm mồ thần chết vô hình do tội lỗi vây hãm. 
	Tuy nhiên, thánh nhân cũng củng cố niềm tin và mời gọi hãy gắn bó với Đức 
	Giêsu nhờ Thánh Thần của Ngài, để trong ta có Chúa và trong Chúa có ta, thì 
	cho dù chúng ta có chết, Ngài cũng sẽ cho chúng ta sống lại.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">Cuối cùng, bài Tin Mừng đem lại cho chúng ta tràn 
	đầy hy vọng khi trình thuật việc Đức Giêsu cho anh Ladarô là bạn thân tín 
	của Ngài đã chết 4 ngày được sống lại. Sự hồi sinh Ladarô, một mặt nhờ niềm 
	tin của Martha, mặt khác để tôn vinh Thiên Chúa Cha, và cũng để củng cố niềm 
	tin nơi các môn đệ cũng như những người hiện diện, đồng thời cũng tiên báo 
	một cuộc sống mới sau cái chết của những người tin vào Đức Giêsu. Thật vậy, 
	Đức Giêsu khẳng định Ngài là Thiên Chúa, nên ai tin vào Ngài thì sẽ được sự 
	sống đời đời làm gia nghiệp.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<b><i><span style="color: black">2. Đức Giêsu là sự sống</span></i></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">Nếu Chúa Nhật 4 Mùa Chay, câu chuyện Tin Mừng mời 
	gọi chúng ta chiêm ngưỡng Đức Giêsu chính là sự sáng thế gian qua trình thật 
	việc Đức Giêsu làm phép lạ cho người mù được sáng mắt, thì Chúa Nhật này, 
	như một sự tiệm tiến để dẫn đến một mặc khải quan trọng hơn, mặc khải về Đức 
	Giêsu chính là sự sống.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">Trình thuật được khởi đi từ việc Đức Giêsu quyết 
	định đi lên Giêrusalem. Đi lên Giêrusalem vào thời điểm này thì đồng nghĩa 
	với việc đón nhận cái chết. Nhưng vì vâng lời Chúa Cha và yêu thương con 
	người, nên Ngài đã sẵn sàng.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">Vì vậy, khi nghe thấy có người đưa tin về Ladarô 
	bạn của Ngài đau mệt, Đức Giêsu đã không đi ngay, mà phải đợi đến khi Ladarô 
	chết và được an táng tới 4 ngày trong mồ, Ngài và các môn đệ mới tới.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">Khi đến Bêtania, Ngài thổn thức vì thấy nỗi đau 
	khổ của hai chị em Martha và Maria mất em, của những người hàng xóm thương 
	khóc bạn thân. Thấy Đức Giêsu, Martha đã chạy lại và nói: “Thưa Thầy, nếu có 
	Thầy ở đây, em con đã không chết&quot; (Ga 11, 21). Lời nói này có thể là một lời 
	trách nhẹ và cũng là một lời tuyên xưng niềm tin mãnh liệt vào Đức Giêsu. 
	Thật thế, ngay sau câu nói đó, Martha tiếp: &quot;Nhưng bây giờ con biết: bất cứ 
	điều gì Thầy xin cùng Thiên Chúa, Người cũng sẽ ban cho Thầy&quot; (Ga 11, 22).</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">Đức Giêsu đã không để cho Martha thất vọng và 
	những người Dothái phải chờ đợi, vì thế Ngài đã trấn an ngay: &quot;Em chị sẽ 
	sống lại!&quot;. Tuy nhiên, Martha hiểu về việc thân xác của Ladarô sẽ được phục 
	sinh trong ngày sau hết: &quot;Con biết em con sẽ sống lại, khi kẻ chết sống lại 
	trong ngày sau hết” (Ga 11, 24). Đức Giêsu đã khẳng định rằng Ngài có toàn 
	quyền trên sự chết khi nói: “Chính Thầy là sự sống lại và là sự sống. Ai tin 
	vào Thầy, thì dù đã chết, cũng sẽ được sống” (Ga 11, 25). Nhưng vì quá đỗi 
	hồi hộp và luýnh quýnh, niềm tin lại một lần nữa bị thử thách đối với 
	Martha, vì thế bà thưa: &quot;Thưa Thầy, nặng mùi rồi, vì em con ở trong mồ đã 
	được bốn ngày&quot;. Nhưng Đức Giêsu đã đòi Martha phải đặt trọn niền tin vào 
	Thiên Chúa: &quot;Nào Thầy đã chẳng nói với chị rằng nếu chị tin, chị sẽ được 
	thấy vinh quang của Thiên Chúa sao?” (Ga 11, 39). Và như một sự minh định, 
	Ngài đã truyền lệnh cho lăn phiến đá lấp cửa mồ ra, và lớn tiếng truyền lệnh 
	cho Ladarô ra khỏi mồ. Ngay lập tực, Ladarô tiến ra và thần chết đã bị đẩy 
	lui cho sự sống hồi sinh.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">Theo qua niệm của người Dothái, thì câu nói của 
	Martha “... đã 4 ngày rồi” hàm ý nói rằng khi một người đã chết được 4 ngày 
	thì linh hồn chỉ lởn vởn chứ không nhập được vào thân xác nữa..., nên việc 
	hồi sinh kẻ chết quả là một chuyện khó khăn. Tuy nhiên, sự chậm trễ của Đức 
	Giêsu; việc xác chết đã 4 ngày... chuyện đó đâu có gì khó đối với Đấng là 
	nguồn sự sống!</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">Qua lệnh truyền và hình ảnh các mảnh vải quấn 
	thân xác của Ladarô được tháo cởi, có ý muốn nói lên sự chết không còn có 
	quyền chi đới với Đức Giêsu nữa, và khi con người được giải thoát khỏi nấm 
	mồ sự chết thì cũng là lúc con người được tự do đích thực và cái chết không 
	thể chế ngự được gì trước Thiên Chúa qua Đức Giêsu.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">Như vậy, việc Đức Giêsu cố tình chậm trễ như thế 
	là để nhằm cho người ta thấy rằng, Ngài làm chủ trên sự sống và sự chết của 
	con người. Khi Đức Giêsu đã chiến thắng thần chết trên Ladarô thì cũng là 
	lúc giờ Thiên Chúa Cha được tôn vinh nơi Ngài.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<b><i><span style="color: black">3. Sống sứ điệp Lời Chúa</span></i></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">Toàn bộ bài Tin Mừng hôm nay mặc khải cho chúng 
	ta thấy Đức Giêsu chính là sự sống. Tuy nhiên, muốn đạt được sự sống ấy, thì 
	chúng ta phải tin nơi Đức Giêsu là sự sống. Ngài sẽ làm cho thân xác hư nát, 
	phải chết của chúng ta trở thành thân xác sáng láng vinh hiển của Ngài. Mặt 
	khác phải ra khỏi chính mình, ra khỏi cái tôi tự kiêu để đến với Đức Giêsu. 
	Nếu chúng ta không đến với Ngài, chúng ta sẽ không có nguồn sự sống từ nơi 
	Ngài. Thật vậy, cành không thể có sự sống nếu không gắn liền với thân cây. 
	Cành chỉ có sự sống và từ sự sống ấy mới sinh ra nhiều hoa trái dồi dào 
	được.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">Sự gắn bó với Đức Giêsu được kể như là điều kiện 
	cần để được sống đời đời.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">Dưới ngòi bút của một nhà thần học siêu nghiệm, 
	thánh Gioan muốn nhấn mạnh đến sự “chuyển rời” hiện tại để hướng đến một 
	bước tiến mới.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">Trước tiên là sự “chuyển rời” của người đưa tin 
	cho Đức Giêsu về việc Ladarô đang bệnh nặng; rồi Đức Giêsu và các môn để 
	“chuyển rời” từ bên kia sông Giođan để đến Bêtania; Martha đã “chuyển rời” 
	từ trong nhà để ra đón Ngài; Đức Giêsu, các môn đệ, hai người chị của người 
	chết và những người Dothái đã “chuyển rời” từ nhà của người chết để đến nơi 
	đã an táng; và cuối cùng là Ladarô “chuyển rời” để ra khỏi mồ.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">Hình ảnh này cho chúng ta thấy rằng, đời sống của 
	con người chúng ta cần phải “chuyển rời” để thay đổi nếp sống cũ, con đường 
	cũ, nói chung là con người và hành vi tội lỗi của chúng ta, để thay vào đó 
	là một cuộc đời mới, cuộc đời thánh thiện, công chính; một cuộc đời và một 
	sự sống có Chúa. Khi có Chúa, chúng ta đạt được sự sung mãn trong tình yêu 
	của Chúa.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">Thật vậy, Nếu chúng ta sống dung túng và hào 
	phóng trong tội. Không gắn bó với Chúa. Chúng ta cũng sẽ chết. Tuy nhiên, 
	nếu chúng ta thay đổi nếp sống cũ là ích kỷ, tham lam, hà tiện, kiêu ngạo... 
	và tin tưởng vào Đức Giêsu, thì chúng ta cũng sẽ được sống đời đời: “Chính 
	Thầy là sự sống lại và là sự sống. Ai tin vào Thầy, thì dù đã chết, cũng sẽ 
	được sống” (Ga 11, 25).</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">Khi tin như thế, cả con người và hành vi của 
	chúng ta hướng về Chúa, về Nước Trời và như một sự “chuyển rời” để từ ích kỷ 
	đến lòng bao dung. Từ thất vọng đến niềm hy vọng. Từ miền u tối đến miền ánh 
	sáng. Từ sự chết đến nguồn sự sống. Như vậy, nhờ có sự “chuyển rời” mà sự 
	chết nơi chúng ta là những người tin, không trở nên bi đát, ngõ cụt. Nhưng 
	chỉ là một cuộc chuyển mình hầu vượt qua cái chết để tiến đến vinh quang mà 
	thôi. Thật vậy, thánh Phaolô đã nói: “Quê hương chúng ta ở trên trời, và 
	chúng ta nóng lòng mong đợi Đức Giêsu từ trời đến cứu chúng ta. Người có 
	quyền năng khắc phục muôn loài, và sẽ dùng quyền năng ấy mà biến đổi thân 
	xác yếu hèn của chúng ta nên giống thân xác vinh hiển của Người” (Pl 
	3,20-21).</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<i><span style="color: black">Lạy Chúa Giêsu, xưa Chúa đã làm phép lạ cho 
	Ladarô chết 4 ngày sống lại, nhằm củng cố niềm tin của những người đương 
	thời với Chúa, và cũng mặc khải cho mỗi người chúng con biết rằng chính Chúa 
	là sự sống lại và là sự sống. Xin cho mỗi người chúng con ý thức được điều 
	đó để thêm tin, thêm mến, thêm cậy trông vào Chúa hầu được sự sống đời đời. 
	Amen</span></i><span style="color: black">.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">&nbsp;</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<b><span style="color: black">42. Thầy là sự sống lại và là sự sống</span></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">(Chú giải của Lm FX Vũ Phan Long)</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<b><span style="color: black">1.- Ngữ cảnh</span></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">Với biến cố Đức Giêsu cho Ladarô sống lại, chúng 
	ta sang phần II của TM IV, gọi là “Sách về Giờ của Đức Giêsu” (11,1–20,29). 
	Phân đoạn 11,1–12,50 là “phân đoạn làm cầu”, ghi lại “Dấu lạ cao điểm và sự 
	kiện Giờ của Đức Giêsu đến”.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">Bản văn đọc trong Phụng vụ Thánh lễ hôm nay trích 
	từ Ga 11,1-54 là phân đoạn nói về Dấu lạ Đức Giêsu cho Ladarô sống lại, nói 
	về sự sống lại và sự sống, và quyết định của Thượng Hội Đồng là tìm cách 
	giết Người.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">Biến cố Đức Giêsu làm cho Ladarô sống lại được 
	đặt vào cuối sứ vụ công khai của Đức Giêsu. Đây không chỉ là hành vi quyền 
	lực (= dấu lạ) cuối cùng, nhưng là hành vi lớn lao nhất, bởi vì Người không 
	chỉ giới hạn vào việc chữa lành mộtchứng bệnh, nhưng đưa mộtngười từ cõi 
	chết trở lại với cuộc sống. Đây là dấu lạ quan trọng nhất được nêu lên trong 
	cuộc xét xử giữa ánh sáng và bóng tối.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">Những nét tiêu biểu của phép lạ này là: Người 
	thực hiện hành vi ấy cho mộtngười bạn và giữa vòng các bạn hữu, nhưng có 
	nhiều người khác chứng kiến và các chứng nhân này có tham gia vào hành vi 
	của Người. Trong các trường hợp khác, trước tiên Đức Giêsu làm dấu lạ, rồi 
	sau đó, trong những đối thoại, Người mới đưa người ta đến chỗ hiểu ý nghĩa 
	của dấu lạ. Còn ở đây, với nhiều lời công bố, Người đã cho các môn đệ, các 
	thân nhân và dân chúng thấy trước ý nghĩa của hành vi quyền lực sắp được 
	thực hiện và là điểm cao nhất trong các hành vi quyền lực. Mọi sự đều đưa 
	tới chỗ chứng minh cho thấy là Người có quyền trên sự chết.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">Sự cố này xảy ra sau khi các đối thủ của Người đã 
	tìm cách bắt Người (10,39). Đức Giêsu lui về vùng phía đông sông Giođan. Tại 
	đây Người nhận được tin bạn Người là Ladarô đau ốm (11,1-6). Sự cố này mở ra 
	với bài diễn từ cáo biệt và cuộc Thương Khó, bởi vì chính sự cố này đưa đến 
	chỗ Thượng Hội Đồng kết án tử cho Đức Giêsu.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">Đọc bản văn này, độc giả cũng nên lưu ý đến tài 
	nghệ tuyệt luân của tác giả khi vận dụng các yếu tố “sai thời gian” 
	(anachronie) cũng như “nhắc lại” (analepse), “báo trước” (prolepse), để giới 
	thiệu các điểm giáo lý sâu sắc được chứa đựng trong bản văn. Chúng ta sẽ nói 
	đến điểm này trong phần “Ý nghĩa của bản văn” [<i>Có thể đọc Lê Minh Thông, 
	“Ga 11,1-54: “Chết” và “sống””, Phân tích thuật chuyện và phân tích cấu trúc 
	áp dụng vào Tin Mừng thứ tư (2008) 141-179, để ghi nhận cách áp dụng phương 
	pháp phân tích thuật chuyện và cấu trúc vào bản văn.</i>].</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<b><span style="color: black">2.- Bố cục</span></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">Bản văn có thể chia làm năm phần:</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">1) Đức Giêsu biết tin Ladarô đau ốm (11,1-6);</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">2) Đức Giêsu chuẩn bị các môn đệ (11,7-16);</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">3) Đức Giêsu gặp hai chị em (11,17-38a);</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">4) Đức Giêsu cho Ladarô sống lại (11,38b-44);</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">5) Kết luận: Ghi chú về đức tin (11,45).</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<b><span style="color: black">3.- Vài điểm chú giải</span></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<b><i><span style="color: black">- Ladarô</span></i></b><span style="color: black">&nbsp;(1): 
	Tên La‘zar là cách gọi tắt tên Eleazar (Êlêadarô), mộttên rất quen thuộc vào 
	thời Tân Ước. Eleazar có nghĩa là “Thiên Chúa trợ giúp”. Tác giả TM IV không 
	giải thích ý nghĩa của tên này.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<b><i><span style="color: black">- Bêtania</span></i></b><span style="color: black">&nbsp;(1): 
	Có những người cho rằng đây là mộttên có ý nghĩa tượng trưng, phái sinh từ 
	tên Bet-‘anya, “nhà của nỗi phiền sầu”. Làng Bêtania gần Giêrusalem được mọi 
	người biết như là nơi Đức Giêsu trú ngụ khi lên Giêrusalem (x. Mc 11,11; 
	14,3). Ngày nay, làng được gọi là El ‘Azariyeh, mộttên phái sinh từ 
	“Ladarô”.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<b><i><span style="color: black">- làng của hai chị em cô Mácta và Maria</span></i></b><span style="color: black">&nbsp;(1): 
	Sự kiện tác giả Ga xác định Bêtania là làng của Mácta và Maria khiến có thể 
	hiểu là các độc giả quen biết hai cô.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<b><i><span style="color: black">- là người sau này sẽ xức dầu thơm</span></i></b><span style="color: black">&nbsp;(2): 
	Đây là một chi tiết rất đặc biệt dành cho việc nhận diện Maria: “là người 
	sau này sẽ xức dầu thơm (dịch sát: “đã xức dầu thơm”) cho Chúa, và lấy tóc 
	lau (dịch sát: “đã lấy tóc lau”) [<i>Xem Bản dịch Nguyễn Thế Thuấn</i>] chân 
	Người. Đây là một lời vừa nhắc lại vừa đón trước: việc xức dầu ở Bêtania chỉ 
	xảy ra ở chương sau (12,1-11), tại sao lại nhắc trước (“đã”) một hành vi 
	chưa được bản văn nói đến? Ở đây, tác giả không đứng trên bình diện truyện 
	kể, nhưng trên bình diện dàn dựng câu truyện, và ngỏ lời trực tiếp với độc 
	giả. Độc giả đã biết Maria đóng vai trò nào vào đầu truyện Thương Khó; vai 
	trò này được ghi nhớ rất rõ trước cả khi TM IV được soạn thảo. Tác giả nại 
	đến ký ức của độc giả nên mới nói về Maria như ở quá khứ (thì quá khứ hoàn 
	thành). Như thế, lời nhắc vận hành trong trí độc giả, còn ở bình diện truyện 
	kể, nó mang sắc thái một lời đón trước.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<b><i><span style="color: black">- Thưa Thầy</span></i></b><span style="color: black">&nbsp;(3): 
	Từ ngữ Kyrios được dùng ở hô-cách (vocative); Kyrie, có thể dịch là “Thưa 
	Ngài”. R.E. Brown cho rằng có thể dịch là “Lạy Chúa”, bởi vì ở đây những 
	người tin đang lên tiếng. Xem 11,21.32.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<b><i><span style="color: black">- thêm hai ngày&nbsp;</span></i></b><span style="color: black">(6): 
	Một vài tác giả gợi ý rằng có mộtsự kết nối với phép lạ thứ hai ở Cana, cũng 
	là mộtphép lạ ban sự sống và xảy ra sau khi Đức Giêsu đã ở lại Samari hai 
	ngày (4,40.43). Có những tác giả khác cho rằng có mộtsự tương đồng với sự 
	phục sinh của Đức Giêsu, vì biến cố này xảy ra vào ngày thứ ba (x. 1 Cr 
	15,4). Người cũng đã chờ hai ngày trước khi lên Giêrusalem để dự lễ Lều 
	(7,8-10). Với lại ở tiệc cưới Cana, Người đã không đáp ứng ước nguyện của 
	Đức Maria ngay. Không mộtý kiến, mộtnguyện ước nào của loài người, cho dù 
	đúng đắn, lại có thể chỉ cho Người cách xử sự; chỉ có ý muốn của Chúa Cha 
	mới có quyền điều khiển Người mà thôi (4,34; 7,18; 8,29). Người nói và hành 
	động vì vinh quang của Chúa Cha, để thực hiện chương trình cứu độ. Và ơn cứu 
	độ Thiên Chúa ban sẽ được hoàn tất vào thời Ngài đã định; không một ai có 
	thể thúc bách Ngài tiến hành trước giờ. Người ta không thể bắt Đức Giêsu hay 
	ném đá Người bao lâu giờ của Người chưa đến (7,30; 8,20; x. 9,4; 10,17-18).</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<b><i><span style="color: black">- Thưa Rabbi</span></i></b><span style="color: black">&nbsp;(8): 
	Đây là lần cuối cùng các môn đệ thưa với Đức Giêsu bằng danh hiệu rabbi. 
	“Rabbi” cũng được dùng ở 9,2. Có thể so sánh để thấy những điểm tương đồng 
	giữa 9,2-5 và 11,8-10.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<b><i><span style="color: black">- ánh sáng mặt trời</span></i></b><span style="color: black">&nbsp;(9): 
	dịch sát là “ánh sáng của thế gian này”. Như thế, công thức này có nghĩa là 
	“mặt trời”. Nhưng trên bình diện thần học, đây là mộtquy chiếu về Đức Giêsu 
	(8,12; 9,5).</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<b><i><span style="color: black">- đang yên giấc</span></i></b><span style="color: black">&nbsp;(11): 
	Trong tiếng Híp-ri và Hy Lạp (tiếng Hy Lạp dân gian cũng như hy-ngữ của Bản 
	LXX), “ngủ” là một uyển ngữ (euphemism) để chỉ cái chết (x. Mc 5,39; Cv 
	20,10). Nhưng các môn đệ lại không hiểu. Trong Kinh Thánh, chết là hậu quả 
	của tội lỗi, và như thế là hình phạt thê thảm nhất (x. St 2,7; Kn 1,15). Tuy 
	nhiên, cái chết mất phần nào tích cách bi đát khi nó đóng ấn mộtcuộc đời 
	hạnh phúc vẫn tiến đi trong tình nghĩa với Thiên Chúa (các tổ phụ: St 25,7; 
	35,29; vua Đavít: 1 V 2,10; người công chính: Kn 3,1-3). Đức Giêsu, dấu chỉ 
	của tình yêu Thiên Chúa, sẽ giải thoát chúng ta khỏi tội lỗi và sự chết. 
	Chính vì thế, trong Tân Ước, những ai chết mà vẫn tin vào Đức Kitô, thì chỉ 
	là yên nghỉ (= ngủ; 1 Tx 4,14; x. Cv 7,60; Mt 27,52), vì Đức Kitô là hoa 
	trái đầu mùa của những ai đã yên giấc (1 Cr 15,20).</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<b><i><span style="color: black">- được bốn ngày rồi</span></i></b><span style="color: black">&nbsp;(17): 
	Chi tiết này được ghi nhận để chứng thực là Ladarô đã chết. Có một ý kiến 
	trong giới kinh sư cho rằng linh hồn bay là là gần thân xác trong ba ngày; 
	sau đó thì không còn hy vọng hồi sinh nữa.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<b><i><span style="color: black">- Maria thì ngồi ở nhà</span></i></b><span style="color: black">&nbsp;(20): 
	Các phụ nữ có tang thường ngồi trên nền nhà (x. Ed 6,39-45). Do c. 29, ta 
	đoán là Maria không được báo cho biết là Đức Giêsu đã đến.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<b><i><span style="color: black">- Thầy là Đức Kitô, Con Thiên Chúa</span></i></b><span style="color: black">&nbsp;(27): 
	Câu này tương tự lời tuyên xưng của Phêrô ở Mt 16,16.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<b><i><span style="color: black">- Thầy</span></i></b><span style="color: black">&nbsp;(28): 
	Từ ngữ Hy Lạp didaskalos tương tự với rabbi ở 1,38 và 20,16. Đức Giêsu sử 
	dụng ở 3,2.10; 13,13.14.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<b><i><span style="color: black">- thổn thức trong lòng và xao xuyến</span></i></b><span style="color: black">&nbsp;(33): 
	“Thổn thức trong lòng” là dạng aorist middle của động từ embrimasthai (x. c. 
	38). Động từ này được dùng với công thức tô pneumati, “trong tinh thần”, còn 
	ở c. 38, động từ ấy lại được dùng với en heautô, “trong chính mình”. Đây là 
	những công thức Sê-mít để diễn tả các cảm xúc bên trong. Công thức thứ hai, 
	“xao xuyến”, dịch từ cụm từ tarassein heauton. Tarassein hàm ý mộtsự xáo 
	trộn sâu xa; ở đây dùng với đại từ phản hồi, có nghĩa chữ là “bối rối, luống 
	cuống”. Các học giả đã tự hỏi ý nghĩa của các tình cảm này là gì. Có những 
	người thấy đây là cơn giận của Đức Giêsu nhằm chống lại cái chết và tác giả 
	của nó là Satan; có những người khác thì cho rằng đây là cơn giận của Người 
	khi đứng trước sự cứng lòng của người Do Thái. Rất có thể là như thế, bởi vì 
	cái chết và sự cứng lòng đều do Satan; và trong thực tế, đặc biệt trong Mc, 
	Đức Giêsu tỏ ra giận dữ vào lúc Người trừ quỷ, nghĩa là khi Người đối diện 
	với Satan. Tuy nhiên, trong TM IV, ý nghĩa còn sâu sắc hơn.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">Ngoại trừ một lần động từ tarassein được dùng ở 
	5,7 để nói về nước hồ bị khuấy động và dùng ở đây, động từ này chỉ được dùng 
	trong khung cảnh cuộc Thương Khó: 2 lần dùng cho Đức Giêsu (12,27; 13,21) và 
	2 lần cho các môn đệ (14,1.27). Nỗi xao xuyến và sợ hãi của Đức Giêsu, được 
	các TMNL kể lại trong cuộc hấp hối tại vườn Ghếtsêmani, dường như được Ga 
	chuyển vào truyện này và vào cuộc gặp gỡ với người Hy Lạp (12,27). Cái chết 
	của Ladarô được Đức Giêsu thấy như là lời loan báo về cái chết của Người và 
	cuộc chiến thắng nhất thời trên bóng tối. Đối với Ga, cuộc Thương Khó và cái 
	chết của Đức Giêsu chủ yếu là công trình của Satan và cuộc sống lại của 
	Người là chiến thắng trên Satan và cái chết.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">-&nbsp;<b><i>Đức Giêsu khóc</i></b>&nbsp;(35): Đức Giêsu đã 
	có mộtthái độ hết sức nhân bản khi đứng trước nỗi đau của người khác. Người 
	ta hiểu là Đức Giêsu thật sự yêu thương Ladarô. Ở đây tác giả Ga dùng một 
	động từ để chỉ việc Đức Giêsu “khóc” (dakryô, “[để cho] nước mắt tuôn trào”: 
	c. 35) khác với động từ để chỉ người ta “khóc” (klaiô, “khóc một cách tuyệt 
	vọng”: x. cc. 31.33), mà động từ này lại giống với động từ tác giả Lc dùng 
	để nói về việc Đức Giêsu khóc khi nhìn thấy Giêrusalem (x. Lc 19,41: klaiô). 
	Tuy nhiên trong TM Ga, người ta thường chỉ hiểu các lời nói và các cử chỉ 
	của Đức Giêsu theo chiều kích bên ngoài và hời hợt. Nếu Đức Giêsu sắp cho 
	bạn Người sống lại, tại sao Người còn khóc? Như thế, rất có thể ở đây Đức 
	Giêsu khóc, còn vì sự không tin của người Do Thái và thái độ bán tín bán 
	nghi của Mácta (c. 39) và của Maria.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<b><i><span style="color: black">- Ngôi mộ đó là một cái hang có phiến đá 
	đậy lại</span></i></b><span style="color: black">&nbsp;(38): Mộ đứng như cái 
	giếng thì thông dụng hơn mộ nằm ngang. Tảng đá giữ thi hài khỏi bị thú vật 
	xâm phạm. Nơi an táng ở ngoài thành vì nếu không, những người sống có thể bị 
	ô uế do tiếp xúc với thi hài người chết.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<b><i><span style="color: black">- Đức Giêsu ngước mắt lên</span></i></b><span style="color: black">&nbsp;(41): 
	Cử điệu ngước mắt nhìn lên là mộtcách mở đầu tự nhiên cho việc cầu nguyện 
	(x. Lc 18,13; Ga 17,1).</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<b><i><span style="color: black">- Người kêu lớn tiếng</span></i></b><span style="color: black">&nbsp;(43): 
	Động từ kraugazein chỉ được dùng 8 lần trong toàn Kinh Thánh Hy Lạp (Bản 
	LXX), mà 6 lần ở trong Ga. Ở Ga 18–19, động từ này được dùng 4 lần để nói về 
	tiếng la hét của đám đông xin đóng đinh Đức Giêsu. Như vậy, dường như có thể 
	rút ra mộtsự tương phản giữa tiếng kêu lớn của đám đông nhằm đưa cái chết 
	đến cho Đức Giêsu và tiếng kêu lớn của Đức Giêsu nhằm đưa sự sống đến cho 
	Ladarô. Thật ra giải thích như thế cũng không bảo đảm, vì ở 12,13, động từ 
	này diễn tả tiếng la của đám đông nhằm hoan hô Đức Giêsu.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<b><i><span style="color: black">- chân tay còn quấn vải</span></i></b><span style="color: black">&nbsp;(44): 
	Có người hỏi là làm thế nào mà bị quấn như thế mà Ladarô vẫn có thể đi được. 
	Câu hỏi này không đúng chỗ vì đặt ra trong mộtbài tường thuật minh nhiên giả 
	thiết có chuyện siêu nhiên. Có thể do mộtlý do thần học mà tác giả đã nhắc 
	đến những thứ khăn liệm. Ở 20,6-7, chúng ta biết rằng các khăn và vải liệm 
	Đức Giêsu đã bị bỏ lại trong mồ, có thể là với ý là Người chẳng bao giờ cần 
	đến chúng nữa, bởi vì Người không bao giờ chết nữa; còn Ladarô thì đi ra với 
	khăn vải liệm, bởi vì anh còn chết lần nữa. Cách giải thích này nhiều gợi ý, 
	nhưng không chắc là tác giả có nghĩ đến số phận tương lai của Ladarô.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<b><span style="color: black">4.- Ý nghĩa của bản văn</span></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">Câu chuyện đưa ta đến gặp một gia đình đặc biệt: 
	chỉ có các chị em mà thôi. Thế rồi có những chi tiết khiến phát sinh những 
	câu hỏi: Tại sao Đức Giêsu cố tình đến chậm? Làm thế nào Mácta và Maria biết 
	là Đức Giêsu đang đến? Làm thế nào Đức Giêsu có thể nói được rằng bất cứ kẻ 
	nào tin vào Người thì sẽ không phải chết bao giờ? Tại sao Đức Giêsu lại khóc 
	khi đã biết rằng Người sắp cho Ladarô trỗi dậy từ cõi chết?</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<b><i><span style="color: black">* Đức Giêsu biết tin Ladarô đau ốm (1-6)</span></i></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">Đức Giêsu đã lui về mạn đông sông Giođan để tránh 
	các đối thủ đang tìm cách bắt Người. Tại đây người ta báo tin cho Người là 
	Ladarô đau ốm; ông này “quê ở Bêtania, làng của hai chị em cô Mácta và 
	Maria” (11,1). Ladarô, em của cô bị đau ốm” (c. 2). Maria được giới thiệu 
	bằng một câu đón trước: “là người sau này đã xức dầu thơm và lấy tóc lau 
	chân Người” (c. 2). Còn Mácta được giới thiệu trước tiên như một người bạn 
	(c. 5), rồi như một môn đệ của Đức Giêsu (“Thưa Ngài, Kyrie”: c. 21). Gia 
	đình không cha mẹ, vợ chồng hoặc con cái này khiến ta có thể hiểu đây là một 
	ám chỉ đến cộng đoàn Kitô hữu, nơi chỉ có các anh em chị em thôi.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">Cũng như Đức Maria tại tiệc cưới Cana (2,3), các 
	chị của Ladarô đã không trực tiếp bày tỏ mộtlời thỉnh cầu. Các cô không muốn 
	truyền lệnh cho Người bất cứ điều gì. Biết đâu các cô cũng đang nghĩ tới 
	nguy hiểm có thể xảy ra cho Người nếu Người đến gần Giêrusalem (x. 11,8). 
	Các cô chỉ đơn giản báo cho Người biết tình trạng của Ladarô và nhắc Người 
	nhớ rằng anh là bạn Người. Tại Cana, Đức Giêsu đã thực hiện dấu lạ đầu tiên 
	tại tiệc cưới của mộtgia đình bằng hữu; rồi Người đã làm những hành vi quyền 
	lực khác cho những người mà Người không quen biết. Lần này những điểm được 
	nhấn mạnh là tình yêu thương và tình bằng hữu vẫn liên kết Người với các chị 
	em Bêtania (x. 11,3.5.11.36): tình yêu thương và tình bằng hữu diễn tả sự ân 
	cần riêng tư của Đức Giêsu đối với chúng ta là loài người. Người không theo 
	đuổi mộtchương trình vật chất nào, trong đó kết quả thống kê quan trọng hơn 
	những con người. Người coi chúng ta, những con người, là như những nhân vị 
	mà Người quan tâm chiếu cố.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">Dọc theo bài tường thuật, bằng nhiều cách diễn 
	tả, tác giả cứ nhắc đi nhắc lại là Đức Giêsu không có mặt (cc. 
	6.17.19.21.32.37). Mục đích là nêu bật tình trạng tăm tối, không hiểu, của 
	dân chúng trước cách xử sự của Đức Giêsu: theo kiểu nhìn của loài người, Đức 
	Giêsu đã phải can thiệp mà cứu chữa Ladarô khi ông này còn sống mới phải. 
	Câu hỏi được đặt ra là làm thế nào giải thích được sự kiện là các bạn của 
	Đức Giêsu cũng chết mà Người không can thiệp gì?</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">Tác giả dùng thêm ba lời đón trước để cho thấy ý 
	nghĩa của cái chết của Ladarô, hoặc cho thấy sự cương quyết của Đức Giêsu và 
	lúc bạn Người chết (cc. 4.11.16). Ba lời đẩy vào tương lai gần như thế nêu 
	bật sự khác biệt trong nhận thức của Đức Giêsu, là người biết rõ chương 
	trình của Thiên Chúa, và các môn đệ, đầy sợ hãi và không hiểu gì.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<b><i><span style="color: black">* Đức Giêsu chuẩn bị các môn đệ (7-16)</span></i></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">Trước hết, Đức Giêsu chuẩn bị cho các môn đệ đón 
	nhận hành vi quyền lực Người sắp thực hiện. Sau dấu lạ Cana, tác giả TM IV 
	đã nhận định: “Đức Giêsu đã làm dấu lạ đầu tiên này tại Cana miền Galilê và 
	bày tỏ vinh quang của Người. Các môn đệ đã tin vào Người” (2,11). Đức Giêsu 
	hiểu đâu là mục tiêu của chứng bệnh của Ladarô (x. 9,3): “Bệnh này không đến 
	nỗi chết đâu, nhưng là dịp để bày tỏ vinh quang của Thiên Chúa: qua cơn bệnh 
	này, Con Thiên Chúa được tôn vinh” (11,4). “Vinh quang của Thiên Chúa” không 
	phải là mộtvinh dự ích kỷ dâng lên Thiên Chúa, bất kể tình trạng của các thọ 
	tạo. Trong Cựu Ước, mỗi khi Thiên Chúa bày tỏ vinh quang của Ngài thì luôn 
	luôn là để cứu độ loài người, những kẻ Ngài yêu thương. Vinh quang này của 
	Chúa Cha sẽ được thể hiện qua việc tôn vinh Đức Giêsu qua các phép lạ (2,11; 
	12,41), nhưng nhất là khi Người chịu giương cao trên thập giá, rồi Người 
	chết và sống lại (12,23-32).</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">Khi để cho Ladarô chết, Đức Giêsu muốn bảo chúng 
	ta rằng Người không đến để ngăn chặn cái chết thể lý: công việc của Người 
	không phải là phá vỡ dòng lưu chuyển tự nhiên của đời sống con người. Cuộc 
	sống có một điểm chấm dứt, chứ không kéo dài mãi mãi. Người không đến để làm 
	cho cuộc đời này thành vĩnh cửu, nhưng để ban cho chúng ta một đời sống khác 
	không có cùng tận. Nhất là Người đã tuyên bố cho biết đâu là mục tiêu của 
	chứng bệnh của Ladarô: “để anh em tin” (11,15). Tất cả các hành vi quyền lực 
	của Đức Giêsu đều được thực hiện để Thiên Chúa được rạng rỡ vinh quang, được 
	tỏ mình ra và nên khả thị. Nhờ những hành vi này, chính Thiên Chúa tỏ mình 
	ra, không phải trong bản tính trừu tượng của Ngài, nhưng trong cách cư xử ân 
	cần cụ thể đối với loài người chúng ta. Thiên Chúa tỏ mình ra là “Ta là Đấng 
	Ta là” và cho thấy điều này đúng với chúng ta đến mức độ nào. Trong tư cách 
	là hành vi của Thiên Chúa được Đức Giêsu thực hiện, hành vi quyền lực này 
	cũng mạc khải cho thấy Đức Giêsu là Con Thiên Chúa, là Đấng mà Chúa Cha đã 
	sai phái đến với chúng ta và nhờ Người mà chúng ta có thể biết Thiên Chúa 
	(x. 1,18). Tương ứng với hành vi tự mạc khải của Đức Giêsu, là hành vi các 
	môn đệ tin vào Người. Hành vi Đức Giêsu làm cho Ladarô phải củng cố các môn 
	đệ trong đức tin và cho họ thấy chính xác hơn họ có thể chờ đợi gì nơi Đấng 
	mà họ đã tin tưởng. Đức Giêsu đã hai lần mời họ đi theo Người về Giuđê 
	(11,7.15). Họ biết điều gì sẽ có thể xảy ra cho Người, và cả cho họ nữa. Họ 
	tín nhiệm nơi Người và trở thành những chứng nhân về cách Đức Giêsu, mặc dù 
	có nguy hiểm đến tính mạng Người, đã làm cho Ladarô đã chết được sống lại.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">Các môn đệ đã linh cảm là giờ kết thúc bi thương 
	cuộc đời Đức Giêsu đã gần kề: “Người Do Thái hiện đang tìm cách ném đá Thầy, 
	mà Thầy lại còn đi tới nơi ấy sao?” (c. 8). Đối với Đức Giêsu, cứu Ladarô sẽ 
	là đi gặp chính bản án tử hình của Người. Vinh quang do phép lạ sẽ là dấu 
	chỉ cuộc tôn vinh Người trên thập giá. Đức Giêsu giải thích cho các môn đệ 
	hiểu rằng tất cả đều nằm trong chương trình của Thiên Chúa, thuộc về “giờ” 
	của Thiên Chúa. Nhưng dường như Người không đánh tan được nỗi lo lắng, vì 
	Tôma lại đại diện anh em mà nói: “Chúng ta hãy đi để cùng chết với Thầy!” 
	(c. 16).</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<b><i><span style="color: black">* Đức Giêsu gặp hai chị em (17-38a)</span></i></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">Hoàn cảnh của Đức Giêsu tại Bêtania được mô tả 
	bằng hai đặc điểm: Ladarô đã ở trong mồ được bốn ngày và có nhiều người quen 
	biết đến với hai chị em. Theo quan niệm thời đó, chết được ba ngày thì cũng 
	chưa hoàn toàn chết; chỉ đến ngày thứ tư thì sự sống mới hoàn toàn tắt mất. 
	Tác giả muốn chúng ta biết rằng Ladarô đã chết thật rồi.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">Tất cả những người quen biết gia đình đã ở đó mà 
	đành chịu bất lực khi đứng trước cái chết, và chỉ còn biết an ủi cách yếu ớt 
	(11,19.31). Đức Giêsu chính là Đấng duy nhất có thể thật sự thay đổi điều gì 
	đó trong tình cảnh này và có thể đưa lại sự nâng đỡ đích thực bằng quyền lực 
	thần linh của Người. Mácta đã đến găp Người và nói: “Thưa Ngài, nếu có Ngài 
	ở đây thì em con đã không chết!” (11,21). Dường như hai chị em đẵ lặp đi lặp 
	lại câu này trong những lúc khóc em (x. 11,32.37). Qua lời này, hai chị biểu 
	lộ niềm tin vào Đức Giêsu là Đấng có thể chữa lành những người đau ốm, nhưng 
	cũng biểu lộ nỗi thất vọng là Người đã không đến đúng lúc. Nhưng rồi Mácta 
	đã cho thấy rằng chị tin vào việc sống lại của kẻ chết. Khi bày tỏ niềm tin 
	vào việc kẻ chết sẽ sống lại trong tương lai cánh chung, Mácta đã chứng tỏ 
	là một môn đệ và đại diện cho các Kitô hữu thế kỷ đầu tiên đang tập sống 
	niềm tin vào Đức Kitô Phục Sinh trong hiện tại. Chỉ có tin vào Đức Giêsu, 
	người ta mới có thể vượt qua sự chết mà vào sự sống.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">Nhưng Đức Giêsu cho các chị thấy rằng sự sống lại 
	là do Người ban: “Chính Thầy là sự sống lại và là sự sống. Ai tin vào Thầy, 
	thì dù đã chết, cũng sẽ được sống. Ai sống và tin vào Thầy, sẽ không bao giờ 
	phải chết” (11,25-26). Cho đến nay, Đức Giêsu đã tự xưng mình là bánh, nước, 
	ánh sáng và người mục tử nhân hậu; Người đã quy chiếu về chính mình Người 
	những thực tại mà nhất thiết cuộc sống trần thế của chúng ta phải lệ thuộc 
	vào. Nay cũng bằng cách đó, Người khẳng định rằng chúng ta lệ thuộc vào 
	Người để được sống muôn đời. Nơi Người, Thiên Chúa hiện diện cho chúng ta 
	(“Ta là Đấng Ta là”) như là Đấng lôi kéo chúng ta khỏi cái chết và đưa chúng 
	ta vào trong cuộc sống bất tử của Người. Cuộc phục sinh giả thiết có cái 
	chết và có nghĩa là trỗi dậy thoát khỏi tình trạng nằm dài cứng ngắc của cái 
	chết; sống là kết hợp với Thiên Chúa. Hai điều này được Đức Giêsu ban cho 
	chúng ta và được liên kết với nhau trong đức tin. Đức Giêsu ban sự sống này 
	cho ai tin vào Người. Sự sống được Đức Giêsu ban đây phải đi qua cái chết, 
	nhưng không bị dập tắt. Sự kết hợp với Thiên Chúa do Đức Giêsu ban cho không 
	biết đến kết thúc hoặc tình trạng hoàng hôn. Trong tình cảnh này Đức Giêsu 
	đã khóc, vì thương Ladarô, nhưng cũng còn là vì thái độ không tin và thái độ 
	nửa tin nửa ngờ của Mácta (c. 39) và của Maria.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">Điều mà Đức Giêsu làm cho Ladarô là mộtdấu chỉ 
	(dấu lạ). Ladarô đã chết, Đức Giêsu gọi anh ra khỏi mồ, nhưng đưa anh trở 
	lại với cuộc sống trần thế, từ đó anh lại đi tới cái chết. Bằng hành vi này, 
	Đức Giêsu chứng minh cho thấy là cái chết không phải là một giới hạn đối với 
	Người, nhưng Người có quyền trên cái chết. Tuy nhiên, ân ban đích thực của 
	Người không phải là mộtcuộc sống trần thế được kéo dài mãi mãi, mà là cuộc 
	sống trong sự hiệp thông vĩnh cửu với Thiên Chúa.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">Đức Giêsu muốn đưa cả Mácta, cũng như các môn đệ 
	Người, đến với đức tin. Cô hiểu, cô tin và nói lên mộtlời tuyên xưng đức tin 
	mà chúng ta chỉ gặp ở cuối TM Ga (20,28.31) và là lời được hàm chứa trong 
	lời tuyên bố của Phêrô (6,69) và của anh mù được chữa lành (9,38). Với cô, 
	Đức Giêsu đạt mục tiêu mà công trình của Người đã nhắm tới trước: mắt của cô 
	đã mở ra. Mácta hoàn toàn ở thế ngược lại với các đối thủ của Đức Giêsu, 
	những người đã trách Người là nói phạm thượng chống lại Thiên Chúa. Cô nhận 
	biết Người là Đấng Thiên Chúa dùng để thực hiện công trình cứu độ cho loài 
	người (“Đức Kitô”) và là Đấng sống trong mộtsự hiệp thông không có khởi đầu 
	cũng không có kết thúc với Thiên Chúa, trong sự bình đẳng tuyệt đối với 
	Người (“Con Thiên Chúa”). Và cũng như Đức Giêsu, Mácta nêu bật tương quan 
	của Đức Giêsu với Chúa Cha: Người đã đến trong trần gian bởi vì được Chúa 
	Cha sai phái đi; đàng sau tất cả những gì Người làm, chính là Chúa Cha làm 
	(x. 11,42; 16,28).</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<b><i><span style="color: black">* Đức Giêsu cho Ladarô sống lại (38b-44)</span></i></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">Đức Giêsu bảo người ta dẫn Người ra mộ Ladarô. 
	Hai người chị và nhiều người khác đã đến để săn sóc hai cô cùng đi với 
	Người. Chung quanh Người, vang lên tiếng than khóc của đoàn người bất lực 
	trước sức mạnh tàn nhẫn của cái chết. Có hai cách khóc. Có cách khóc của 
	những người chắc chắn rằng cái chết là sự chấm dứt mọi sự (klaiô). Cũng có 
	cách Đức Giêsu khóc (dakryô) tại mộ Ladarô, bình lặng và chứng tỏ con người 
	có phẩm cách. Mất một người thân là điều rất đau lòng; nhưng sẽ rất là ích 
	kỷ nếu muốn giữ người ấy lại cho riêng mình, trong khi người đó đang đi vào 
	một cuộc sống tốt đẹp hơn trước.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">Đức Giêsu cho cất tảng đá che mộ đi. Tảng đá có 
	đó để ngăn cách thế giới người sống với thế giới kẻ chết, nhưng đối với 
	những ai tin vào Đức Giêsu, sự chia cách này không còn nữa. Thế rồi Người 
	quay hướng về Chúa Cha khi cầu nguyện, đây là điều Người chưa bao giờ làm 
	trong những hành vi quyền lực trước đây. Đây là lời cầu nguyện đầu tiên của 
	Người được tác giả Ga nhắc lại (x. 12,27-28; 17,1-26). Trước tiên, Người tạ 
	ơn Chúa Cha vì Ngài đã lắng nghe lời Người. Về phần Người, Đức Giêsu tuyệt 
	đối chắc chắn về sự kết hợp của Người với Chúa Cha, nên không cần phải chứng 
	minh cho Người bằng mộthành vi quyền lực. Nhưng điều mà Người nhấn mạnh là 
	để cho người ta tin. Chỉ khi người ta tin vào Người, Đức Giêsu mới có thể 
	thực hiện công trình của Người hầu cứu độ loài người. Ở đây, c. 42 là lời 
	nhắc lại để nêu bật tư cách Đức Giêsu là sứ giả Chúa Cha sai phái: Đức Giêsu 
	bình luận các lời nói của chính Người để giúp đám đông hiểu rằng Người là sứ 
	giả của Thiên Chúa.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">Đối với Ladarô, người ta phải lăn tảng đá và cởi 
	khăn và vải cho anh, còn trong việc Đức Giêsu sống lại, các phụ nữ chỉ có 
	thể chứng kiến sự kiện: tảng đá đã được lăn ra một bên, và khăn liệm đã được 
	đặt riêng ra (20,1-7); các thiên thần có mặt chỉ là để giúp các môn đệ ý 
	thức về sự kiện.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<b><i><span style="color: black">* Kết luận: Ghi chú về đức tin (45)</span></i></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">Tất cả mọi người trong chuyện đều chứng tỏ họ 
	thiếu đức tin cách nào đó. Nay “có nhiều kẻ đã tin vào Người” (c. 45). Trọng 
	tâm của đức tin, cũng như lâu nay, là tương quan của Đức Giêsu với Chúa Cha. 
	Loài người phải tin rằng Chúa Cha đã sai phái Đức Giêsu và đàng sau tất cả 
	những gì Đức Giêsu thực hiện và nhận là của mình, chính là Chúa Cha. Cả hành 
	vi quyền lực to lớn này của Đức Giêsu cũng là mộttrợ giúp niềm tin.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<b><span style="color: black">+ Kết luận</span></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">Là con người, chúng ta sẽ phải chết. Mỗi người, 
	từ thuở bắt đầu cuộc hiện sinh, đều đi về cái chết. Đứng trước cái chết, 
	chúng ta cảm nhận mộtgiới hạn tuyệt đối và mộtsự bất lực hoàn toàn của chúng 
	ta. Chúng ta có thể trì hoãn cái chết, chứ không thể tránh nó được. Và chúng 
	ta không thể nào đưa được mộtngười đã chết trở lại với cuộc sống được. Trái 
	lại, Đức Giêsu đã làm cho cái chết trở thành nhất thời và tạm bợ giống như 
	giấc ngủ. Người sẽ làm cho chúng ta trỗi dậy khỏi cái chết và ban cho chúng 
	ta sự sống đời đời. Muốn thế, chúng ta phải tránh thái độ cứng lòng của 
	người Do Thái, cả thái độ nửa tin nửa ngờ của hai chị em Mácta và Maria, để 
	tin hoàn toàn vào Đức Giêsu.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<b><span style="color: black">5.- Gợi ý suy niệm</span></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">1. Câu truyện chúng ta đọc hôm nay cho thấy là 
	mục tiêu của Con Thiên Chúa nhập thể không phải là giải quyết những vấn đề 
	trước mắt, như cái ăn cái mặc, các chứng bệnh. Người có làm các phép lạ để 
	giải quyết các vấn đề đó, nhưng để các phép lạ đó trở thành dấu chỉ đưa 
	người ta đến đức tin. Chỉ khi người ta tin vào Người, các vấn đề ấy mới được 
	giải quyết tận căn, vì Người sẽ ban cho người ta sự sống đời đời.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">2. Khi hình dung ra rằng tôi cũng đang đi trên 
	con đường đưa đến cái chết, tức khắc tôi nhận ra được giá trị của mỗi sự 
	việc tôi đang đảm nhận, mỗi sự vật tôi đang sở hữu. Tôi biết điều gì là quan 
	trọng thật, cái gì là tương đối. Tôi hiểu rằng tôi phải tìm chỗ tựa bảo đảm 
	đưa tôi đến cuộc sống vĩnh cửu. Hôm nay điểm tựa ấy được giới thiệu: Đức 
	Giêsu Kitô, Con Thiên Chúa. Nhờ tin vào Người, tôi nhận thấy cái chết không 
	còn là mộtsức mạnh bách chiến bách thắng, mộtđịnh mệnh bi đát mà con người 
	phải gánh chịu nữa. Cái chết lúc đó chỉ có tính cách tạm thời, như mộtcửa 
	ngõ đưa tôi vào cuộc sống vĩnh cửu.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">3. Ngày hôm nay, chúng ta có thể ghi nhận biết 
	bao dấu chỉ cho thấy sự chết đang tìm cách lan tràn, nhưng sự sống cũng vẫn 
	mạnh mẽ vươn lên. Dựa vào mình, sống theo tính ích kỷ và kiêu ngạo, con 
	người sẽ rơi vào thất vọng khi trải nghiệm tất cả những giới hạn của thân 
	phận thọ tạo. Đức Giêsu mời gọi chúng ta vượt quá những giới hạn này, nhờ có 
	Thánh Thần chan hòa trong lòng, bằng cách lắng nghe giáo huấn của Người và 
	đưa ra thực hành, bằng cách sống và chết như Người.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">4. Sự can thiệp của Đức Giêsu cho thấy Thiên Chúa 
	không phải là mộtĐấng Vô Biên xa vời, không hề quan tâm đến các thọ tạo của 
	Người. Thiên Chúa đã nhập thể để làm người, mang mộttrái tim loài người. 
	Người có thể cảm động, xao xuyến. Người yêu thương các bạn hữu của Người. 
	Nhưng Người cũng bung quyền năng của Người ra để cho Ladarô sống lại, hầu 
	chỉ cho chúng ta con đường sống thật.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">5. Đức Giêsu đã cho Ladarô sống lại, vì Người là 
	Lời tạo dựng của Thiên Chúa. Thế nhưng một ngày kia, Người sẽ chết, để rồi 
	các đối thủ có thể chế nhạo đủ cách. Nhưng đó là vì Đức Giêsu không muốn cứu 
	lấy mộtmình Người. Khi đảm nhận thân phận con người chúng ta cho đến chết, 
	Lời ban sự sống của Người không còn ở bên ngoài chúng ta nữa. Người thắng 
	cái chết bằng cách đi xuyên qua nó. Nhờ đó, Người cứu được tất cả mọi người.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">&nbsp;</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<b><span style="color: black">43. Chú giải của Noel Quession.</span></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<b><i><span style="color: black">Có một người bị đau nặng tên là Ladarô, quê 
	ở Bêtania làng của hai chị em cô Mácta và Maria. Cô Maria là người sau này 
	sẽ Xức dầu thơm cho Chúa, và lấy tóc lau chân Người (Ga 12,1-3). Anh Ladarô. 
	Người bị đau nặng, là em của cô.</span></i></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">Bêtania ngày nay vẫn luôn mang tên bằng tiếng Ả 
	Rập “El Azaneh&quot;, làng của Ladarô. Trong tiếng Do Thái “Beithaneiah&quot; có nghĩa 
	là &quot;nhà của người nghèo&quot;. Bêtania! ở triền phía Đông của núi Ô-liu, ở 3 km 
	phía Đông Giêrusalem, đó là phía mặt trời mọc trên Giêrusalem.. Đó là đỉnh 
	của ngọn núi mà dưới chân nó, trên phía có bóng che, có vườn Ghết-sê-ma-ni ở 
	phía thấp dưới. Bêtania! Đó là ốc đảo của ánh sáng và tình bạn hữu. Ở đó, 
	trong một ngôi nhà thân hữu, Đức Giêsu đã sống hạnh phúc.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<b><i><span style="color: black">Hai chị em sai người nói với Đức Giêsu: 
	“Thưa Thầy, người Thầy thương mến đang đau nặng&quot;. Nghe vậy Đức Giêsu bảo: 
	&quot;Bệnh này không đến nỗi chết đâu, nhưng là dịp để bày tỏ vinh quang của 
	Thiên Chúa: qua cơn bệnh này, Con Thiên Chúa được tôn vinh&quot;. Đức Giêsu quí 
	mến cô Mácta, cùng hai người em là cô Maria và anh Ladarô.</span></i></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">Trong cuộc sống đầy xáo động và khó khăn của Chúa 
	Giêsu. Bêtania là chốn cõi lòng được nghỉ ngơi. Theo thói quen, Tin Mừng 
	giới thiệu một Đức Giêsu hoàn toàn! được toả hào quang với địa vị Đức Chúa 
	Phục sinh (và sự cám dỗ &quot;theo thuyết một bản tính&quot; rõ ràng là chỉ nhìn thấy 
	bản tính Thiên Chúa nơi Người). Vậy mà, Thánh Gioan, người trông thấy rõ nơi 
	Người Ngôi Lời, Con vĩnh cửu, cũng là người cho chúng ta thấy &quot;con người&quot; 
	nơi Đức Giêsu. Người đã có nhiều tình bạn với nữ giới; như ta thấy rõ trong 
	câu nói tinh tế và đơn sơ này: &quot;Đức Giêsu yêu mến Mácta và em gái của cô&quot;, 
	người cũng sẽ, lát nữa run lên vì xúc động và khóc.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<b><i><span style="color: black">Tuy nhiên sau khi được tin anh này lâm 
	bệnh, Người còn lưu lại thêm hai ngày lại nơi đang ở. Rỗi sau dó, Người nói 
	với các môn đệ: &quot;Nào, chúng ta cùng trở lại miền Giu-đê&quot;. Các môn đệ nói: 
	&quot;Thưa Thầy, mới đây người Do Thái tìm cách ném đá Thầy, mà Thầy lại còn đến 
	đó sao?&quot;. Đức Giêsu trả lời: &quot;Ban ngày chẳng có mười hai giờ đó sao? Ai đi 
	ban ngày thì không vấp ngã, vì thấy ánh sáng mặt trời. Còn ai đi ban đêm thì 
	vấp ngã vì không có ánh sáng nơi mình&quot;.</span></i></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">Sự sống lại của Ladarô là &quot;phép lạ cuối cùng&quot; của 
	Chúa Giêsu, dấu hiệu cuối cùng mà người dành cho người Do Thái trong vụ 
	tranh tụng giữa ánh sáng và bóng tối: ngay sau dấu hiệu này, trong Thánh 
	Gioan, là cuộc Thụ Nạn bắt đầu (Ga 11,46-53). Khi đi sang miền Giuđê để cứu 
	anh bạn Ladarô của mình, Đức Giêsu đi đón nhận cái chết của mình. Chúng ta 
	chú ý là Đức Giêsu, mặc cho tình yêu của Người đối với hai người bạn gái, đã 
	cố tình chậm đến gặp lại họ: Dù vẫn hoàn toàn nhân bản, Đức Giêsu không bao 
	giờ để mình bị dẫn dắt bởi tình cảm của mình nhưng bởi ý muốn của Chúa Cha 
	(4,34; 7,18; 8,29).</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">Người đã đợi cho Ladarô chết vì người biết thế, 
	người không đến để tránh cho chúng ta khỏi đau khổ và tang chế, nhưng thay 
	đổi những đau khổ và cái chết này nhờ sự sống lại của Người, chính Người 
	cũng sẽ không tránh cái chết cho mình!</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<b><i><span style="color: black">Nói những lời này xong. Người bảo họ: 
	“Ladarô bạn của chúng ta đang yên giấc; tuy vậy Thầy đi đánh thức anh ấy 
	đây. Các môn đệ nói với Người: &quot;Thưa Thầy, nếu anh ấy yên giấc được anh ấy 
	sẽ khoẻ lại&quot;. Đức Giêsu nói về cái chết của anh Ladarô, còn họ tưởng về giấc 
	ngủ thường. Bấy giờ Người mới nói rõ: &quot;Ladarô đã chết, Thầy mừng cho anh em 
	vì Thầy đã không có mặt ở đó, để anh em tin. Thôi nào chúng ta đến với anh 
	ấy&quot;. ông Tôma, gọi là Đi-di-mô nghĩa là sinh đôi nói với các bạn đồng môn: 
	&quot;Cả chúng ta nữa, chúng ta cùng đi để cùng chết với Thầy”.</span></i></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">Đức Giêsu luôn luôn gọi cái chết là một &quot;giấc 
	ngủ&quot;, và nhờ đó mời chúng ta thay đổi quan niệm của chúng ta về cái thực tại 
	không thể tránh được này (Mt 9,24: Ga 11,11) Cái chết thể lý, đối với Đức 
	Giêsu, là một giấc ngủ đơn sơ và tạm bợ; nấm mồ trở thành một nơi người ta 
	nghỉ ngơi trong lúc chờ đợi thức dậy. Và Thánh Phaolô sẽ ca lên: &quot;Hỡi người 
	đang ngủ, hãy tỉnh giấc, ngày đã sáng rồi. Từ trong kẻ chết, người hãy trỗi 
	dậy, và được sáng ngời&quot; (Ep 5,14). Lạy Đức Giêsu, xin hãy giúp con hiệp 
	thông thực sự ý tưởng của Chúa để cất khỏi sự chết cái đặc tính bi thảm của 
	nó, để xem nó như sự &quot;phát tình của Thiên Chúa&quot; huyền nhiệm, khiến chúng con 
	cuối cùng có thể tham dự vào cuộc sống hạnh phúc của nó: Những ai đã ngủ yên 
	trong Đức Giêsu, thì Thiên Chúa sẽ dẫn đưa họ cùng đi với Người...&quot; (1Tx 
	4,14), &quot;bởi vì Đức Kitô đã sống lại từ kẻ chết, quả đầu mùa của những ai đã 
	ngủ yên...&quot; (I Cr 15,20). Vâng Đức Giêsu có thể &quot;vui mừng&quot; về cái chết của 
	Ladarô. Ôi mạc khải! Mạc khải duy nhất có ích lợi... về cái chết.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<b><i><span style="color: black">Khi đến nơi, Đức Giêsu thấy anh Ladarô đã 
	chôn trong mồ được bốn ngày rồi. Bêtania cách Giêrusalem không đầy ba cây 
	số. Nhiễu người Do Thái đến chia buồn với hai cô Mácta và Maria, vì em các 
	cô mới qua đời. Vừa được tin Đức Giêsu đến, cô Mácta liền ra đón Người. Còn 
	cô Maria thì ngồi ở nhà. Cô Mácta nói với Đức Giêsu: &quot;Thưa Thầy, nếu có Thầy 
	ở đây, em con đã không chết, nhưng bây giờ con biết bất cứ điều gì Thầy xin 
	cùng Thiên Chúa. Người cũng sẽ ban cho Thầy” Đức Giêsu nói: &quot;Em chị sẽ sống 
	lại&quot;. Cô Mácta thưa: &quot;Con biết em con sẽ sống lại khi kẻ chết sống lại trong 
	ngày sau hết. Đức Giêsu liền phán: &quot;Chính Thầy là sự sống lại và là sự sống. 
	Ai tin vào Thầy, thì dù đã chết, cũng sẽ được sống lại. Ai sống và tin vào 
	Thầy, sẽ không bao giờ phải chết. Chị có tin thế không?&quot;. Cô Mácta đáp:Thưa 
	Thầy, có. Con vẫn tin Thầy là Đức Kitô. Con Thiên Chúa, Đấng phải đến thế 
	gian&quot;.</span></i></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">Mácta, như một phần lớn những người Do Thái thuộc 
	thời cô, tin vào sự sống lại vào lúc tận thế... những ngày sau cùng! Điều 
	mới mà Đức Giêsu yêu cầu cô tin, chính là một sự sống lại &quot;hiện tại&quot;: &quot;Thầy 
	là sự sống lại!&quot;.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">Đây là câu trả lời của Thiên Chúa cho câu hỏi độc 
	nhất nghiêm chỉnh của lời Người, câu hỏi đặt ra cho mỗi người trong chúng ta 
	khi đối diện với cái chết. &quot;Ai tin vào Thầy dù đã chết sẽ sống&quot;. Thật? hay 
	không thật? hay bạn không tin điều đó? Kinh Tin Kính của chúng ta đơn sơ và 
	ngắn gọn: Đức Giêsu làng Nadarét, đã chết và đã sống lại! Điều đó đơn giản 
	như một buổi sáng Lễ Phục sinh. Trong khi chờ đợi chết. chúng ta phải sống 
	điều đó, phải tin điều đó. Bởi vì tất cả mọi người tin vào Đấng đã sống lại 
	không thể sống một cuộc đời không có tình yêu, không cậy trông, không niềm 
	vui được của sẻ. Nếu bạn phải chết chiều nay, bạn sẽ làm thế nào để có thể 
	trải qua ngày này trước khi ôm lấy Chúa? Cuộc đời của một tín hữu đầy sự 
	sống lại, đầy sự sống và đầy niềm vui. Thầy là sự sống lại và là sự sống 
	Những lời kiêu kỳ gây hốt hoảng? Đó là một thằng điên nói ra... hay chính là 
	Thiên Chúa. Cuộc sống mà Người nói đến, hiển nhiên có một bản tính khác với 
	cuộc sống sinh lý này, chết là hết; nhưng là cuộc sống của Thiên Chúa. Ai 
	tin Thầy thì sẽ không bao giờ chết. Đức tin, ngay từ bây giờ, là một sự vui 
	hưởng trước đời sống đó, đời sống không chết, chính là đời sống của chính 
	Thiên Chúa.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<b><i><span style="color: black">Nói xong. Mácta đi gọi em là Maria và nói 
	nhỏ: “Thầy đến rồi, Thầy gọi em đấy. Nghe vậy cô Maria vội đứng lên và đến 
	với Người... Khi đến gần Đức Giêsu, cô Maria vừa thấy Người, liền phủ phục 
	dưới chân và nói: &#39; Thưa Thầy nếu có Thầy ở đây em con đã không chết”. Thấy 
	cô khóc và những người Do Thái đi theo cũng khóc, Đức Giêsu thao thức trong 
	lòng và xao xuyến. Người hỏi: &quot;Các anh để xác anh ấy ở đâu?”. Họ trả lời: &#39; 
	Thưa Thầy! mời Thầy đến mà xem&quot;. Đức Giêsu liền khóc. Người Do Thái mới nói: 
	&quot;Kìa xem! Ông ta thương Ladarô biết mấy&quot;. Có vài người trong nhóm họ nói: 
	&quot;ông ta mở mắt cho người mù, lại không thể làm cho anh ấy khỏi chết ư?&quot;. Đức 
	Giêsu lại thổn thức trong lòng. Người đi tới mộ. Ngôi mộ đó là một cái hang 
	có phiến đá đậy lại.</span></i></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">Thật là tai hại, lại một lần nữa, khi những người 
	phiên dịch đã không phán đoán tốt để cho người ta cảm thấy trong bản (dịch 
	của họ, một tiểu tiết thật đẹp trong bản văn Hy Lạp, mà hiển nhiên là Gioan 
	muốn thế. Ba lần, khi nói đến Mácta và Maria và những người Do Thái, Gioan 
	dùng tiếng &quot;Klainein&quot; có nghĩa chính xác là &quot;khóc, nức nở to tiếng&quot; và chúng 
	ta đoán những tiếng nấc và tiếng kêu ở Phương Đông, rất chan hòa tình cảm 
	của mình, mà người ta thoáng nghe thấy nơi những bà khóc mướn chung quanh 
	đám tang. Nhưng khi đến Đức Giêsu, Gioan thay đổi tiếng, và nói về 
	&quot;dakruein&quot;, có nghĩa là &quot;khóc thổn thức lặng lẽ”. Và từ này làm cho tôi 
	trông thấy những giọt nước mắt âm thầm rơi trên mắt của một Giêsu làm chủ 
	được mình, và cả khi Người đau khổ. Người vẫn khống chế được đau khổ riêng 
	của mình.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<b><i><span style="color: black">Đức Giêsu nói: &quot;Đem phiến đá này đi&quot;. Cô 
	Mácta là chị người chết liền nói: &#39;Thưa Thầy nặng mùi rồi, vì em con ở trong 
	mồ đã được bốn ngày! Đức Giêsu bảo: &quot;Nào Thầy đã chẳng nói với chị rằng nếu 
	chị tin, thì chị sẽ được thấy vinh quang của Thiên Chúa sao?&quot;. Rồi người ta 
	đem phiến đá đi. Đức Giêsu ngước mắt lên và nói: &quot;Lạy Cha, con cảm tạ Cha. 
	vì Cha đã nhậm lời con. Phần con, con biết Cha hằng nhậm lời con. Nhưng vì 
	dân chúng đứng quanh đây, nên con đã nói để họ tin là Cha đã sai con&quot;.</span></i></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">Câu truyện dài dòng này, dẫn nhập vào cuộc sống 
	lại của Ladarô, đi cho chúng ta hiểu là mục đích của trang này không phải là 
	sự &quot;tỉnh dậy&quot; của cái chết thể lý của Ladarô, nhưng chính là sự tiến bộ 
	trong đức tin của tất cả những người bao quanh Đức Giêsu. Và hành vi cảm tạ 
	của Đức Giêsu, ta hãy chú ý điều này, không nhắm đến phép lạ mà Người sắp 
	làm, nhưng đến sự kiện là phép lạ này sẽ giúp cho những người không tin hay 
	những người yếu lòng tin &quot;tin tưởng&quot;:</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">- Những môn đệ đã chống, không lên lại 
	Giêrusalem, họ nghi ngờ, họ sợ.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">- Mácta không muốn mở ngôi mộ, chị hoài nghi, tử 
	thi đã để quá trễ ngày.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">Những người Do Thái, cho dù họ có thiện cảm với 
	ba chị em, không tới để khóc nức nở.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">Đức Giêsu muốn cầu nguyện cho tất cả họ, cho tất 
	cả những người khó lòng tin tưởng, cho tôi, cho các bạn. Và đức tin chính là 
	gì vậy? Chính là nhìn nhận rằng Đức Giêsu đến từ chỗ khác. Đức Giêsu được 
	sai đi. Bạn có tin điều đó không? Bạn có tin cái chỗ khác từ đó Đức Giêsu 
	đến không? Trong trang này của Gioan, có 23 cuộc di chuyển nơi chỗ được nhắc 
	đến: bên ngoài Giu-đê, về hướng Giu-đê, về hướng Bêtania, về phía nhà, về 
	phía mộ, về phía Giêrusalem; nhưng trung tâm của tất cả những cuộc di chuyển 
	này, dù bề ngoài thế nào, không phải là &quot;ngôi mộ&quot; có thể cuốn hút chúng ta 
	nhìn vào, mà đó là một thế giới khác, thế giới của Chúa Cha, từ đó Đức Giêsu 
	được sai đi! Không có nơi đó, vấn đề cái chết không được giải quyết.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<b><i><span style="color: black">Nói xong, Người kêu lớn tiếng: &quot;Anh Ladarô 
	hãy ra khỏi mồ!&quot;. Người chết liền ra, chân tay còn quấn vải và mặt còn phủ 
	khăn. Đức Giêsu bảo: &quot;Cởi khăn và vải cho anh ấy, rồi để anh ấy đi&quot;. Đông 
	đảo người Do Thái đã đến thăm cô Macta, và đã chứng kiến việc Đức Giêsu làm. 
	Họ tin vào Người.</span></i></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">Vấn đề chính yếu, đối với con người, theo Đức 
	Giêsu, trước hết không phải là có thể ra khỏi mồ một ngày kia, mà ngay từ 
	bây giờ, đi từ sự chết sang sự sống bằng một đức tin gắn bó vào bản thân Đức 
	Giêsu: &quot;Họ tin vào Người&quot;, còn chúng ta?</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">&nbsp;</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<b><span style="color: black">44. Sự sống đời đời</span></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<b><i><span style="color: black">Gn 11, 1-45: Ta là sự sống lại và là sự 
	sống...</span></i></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">Anh chị em thân mến,</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">Chúa Giêsu nói với bà Matta: &quot;Ta là Sự Sống lại 
	và là Sự Sống. Ai tin Ta, dù có chết cũng sẽ được sống.&quot; Qua câu nói này, 
	chính Chúa Giêsu muốn cho mọi người thấy người là Đấng Cứu Thế, là Con Thiên 
	Chúa, là chính Thiên Chúa, Đấng ban sự sống và sự sống lại cho tất cả những 
	ai tin nơi Người. Chúng ta thấy chưa từng có vị sáng lập đạo nào tự xưng 
	mình là Sự Sống lại và là Sự Sống. Thực tế, người công giáo không hề đề cao 
	Chúa Giêsu, hay vì kính trọng mà tâng bốc Thầy mình. Phép lạ cho Ladarô sống 
	lại, chính là để chứng tỏ cho mọi người thấy Chúa Giêsu chính là Đấng Thiên 
	sai và cũng là Thiên Chúa nữa...Đây chính là điều mà Hội thánh muốn chúng ta 
	suy niệm trong ngày Chúa nhật 5 Mùa Chay này.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<b><span style="color: black">a/. Trước hết xin tìm hiểu một vài câu:</span></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">* Phép lạ cho Ladarô sống lại xảy ra lối tháng 3 
	năm 30, gần cuối đời Chúa Giêsu. Chúa đã giảng dạy tại Giêrusalem từ tháng 
	10 đến tháng 12 năm 29, nhưng tình hình căng thẳng quá, nên Chúa phải sang 
	làm việc ở miền Pêrê, bên kia sông Giodan. Lúc đó, Chúa được tin Ladarô từ 
	trần.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">* Gia đình của Ladarô, quê ở Bêtania, cách 
	Giêrusalem hơn 3 km. Ladarô có hai người chị là Matta và Maria. Đây là một 
	gia đình rất thân quen với Chúa. Mỗi khi lên Giêrusalem, Chúa hay đến trú 
	ngụ tại gia đình này.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">* Ta là Sự Sống lại và là Sự Sống: Chúa Giêsu là 
	Thiên Chúa, Người là nguyên nhân của việc sống lại và cả của sự sống của 
	muôn loài trên trái đất, trong đó có thân xác của chính Chúa nữa.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<b><span style="color: black">b/. Con người trên đời này rất tò mò về chuyện 
	tương lai, nhất là chuyện người chết rồi sống lại;</span></b><span style="color: black">&nbsp;vì 
	thế có một số truyền thuyết nơi một số bộ lạc, nhất là bộ lạc thiểu số. Bộ 
	lạc Vaudou, miền Trung châu Mỹ, có truyền thuyết Zombie: đó là người chết 
	sống lại, đi ra khỏi mồ, bị một phù thủy quản chế, phải làm theo ý ông ta. Ở 
	Trung Hoa cũng có truyền thuyết Cương Thi, cũng tương tợ như Zombie: một phù 
	thủy hay đạo sĩ có tài sẽ điều khiển các thây ma ra khỏi mồ để làm việc cho 
	mình.Vài bộ tộc da đen ở Châu Phi, cũng có truyền thuyết, con người trước 
	khi chết, được cho uống vào một loại lá cây tương tợ như ngãi, họ sẽ không 
	chết hẳn, nhưng sẽ tồn tại một thời gian, sau đó sẽ sống lại như người 
	trần...</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">Những truyền thuyết nói trên cho đến hôm nay, 
	cũng chỉ là truyền thuyết vì không có tính khoa học, cũng không phải là một 
	thực tại và nhiều khi mang tính hoang đường nhiều hơn. Bài Tin mừng hôm nay 
	trình bày câu chuyện Ladarô đã chết 4 ngày, lại được sống lại. Ladarô một 
	con người có thực, lịch sử, vì đau bệnh đã chết 4 ngày. Cái chết của ông 
	không phải là một cái chết giả tạo, mà là một sự thật được nhiều người làm 
	chứng. Vậy mà sau 4 ngày, Ladarô đã chết, được Chúa Giêsu cho sống lại. Dĩ 
	nhiên sau này Ladarô cũng sẽ chết lần nữa. Chúa Giêsu là Thiên Chúa, nên 
	Người chính là nguyên lý của sự sống và sự sống lại. Muốn cho Ladarô sống 
	lại, Chúa không nhờ bất cứ ai hay nhờ quyền năng nào. Chính Chúa Giêsu dùng 
	quyền năng của chính mình mà làm cho Ladarô sống lại; Chúa không mượn tay 
	hay cậy nhờ quyền năng của người khác như thày phù, thày pháp...Thiên Chúa 
	chính là chủ của sự sống, thử hỏi Người muốn điều gì lại không được?</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<b><span style="color: black">c/. Gợi ý sống và chia sẻ:</span></b><span style="color: black">&nbsp;Chúa 
	Giêsu là Sự Sống lại và là Sự Sống, vì chính Chúa đã chết sau 3 ngày, đã tự 
	mình sống lại, ta có tin không?</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">Trên trần gian hay chết này, chúng ta tìm đâu ra 
	sức sống để mà sống? Có phải ta đi tìm trong tiền bạc, lạc thú, rượu chè và 
	những lý thuyết đưa tới sự chết, thực ra chúng ta tìm cái gì? Tìm Chúa hay 
	tìm những thứ đó?</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
	<span style="color: black">&nbsp;</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="margin-bottom:12.0pt;text-align:justify;text-indent:
36.0pt"><b><span style="color: black">&nbsp;</span></b></p>
	<p>&nbsp;</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
	THÁNH LỄ AN TÁNG CHA GIOAKIM HỒNG MINH NGHIỆM<br>
	Với 75 năm hồng ân cuộc đời và 45 năm linh mục, Cha GioaKim Hồng Minh Nghiệm 
	đã trở về nhà Cha, nơi mà Cha hằng mong ước. Ngày hôm nay, Cha được hợp đoàn 
	cùng với ông bà cha mẹ và những người đã đi trước chúng ta, những người còn 
	ở lại.<br>
	19 g 30, ngày thứ Hai, 27 tháng 3, từng hồi chuông vĩnh biệt được cất lên từ 
	gác chuông nhà thờ Bến Tre để tín báo cho mọi người biết sự ra đi của một 
	người anh em trong Giáo Phận : Cha GioaKim Hồng Minh Nghiệm. Cuộc đời đưa 
	đẩy với biết bao nhiêu thăng trầm và nổi trôi của con người, người con nhỏ 
	bé của Tân Phú Tây - Tỉnh Kiến Hòa đã khép mắt xuôi tay về với Cha của mình 
	là Thiên Chúa giàu lòng thương xót.<br>
	Từ nhiều ngày qua khi nằm trên giường bệnh, con cháu cũng như những người 
	thân thương rất quý mến Cha GioaKim, thăm hỏi, động viên và cầu nguyện cho 
	Cha nữa. Đặc biệt, trong Thánh Lễ nhập quan và nhất là Thánh Lễ an táng sáng 
	hôm nay, Đức Giám Mục Giáo Phận, Cha Tổng Đại Diện, Đan Viện Phụ Trần Như 
	Hảo cũng như anh em linh mục đoàn Vĩnh Long, linh mục bạn thời Giáo Hoàng 
	Học Viện cùng quý tu sĩ nam nữ, thân bằng quyến thuộc và cộng đoàn dân Chúa 
	hết lòng sốt sắng cầu nguyện cho Cha trong Thánh Lễ cuối cùng này.<br>
	Từ sáng sớm, nhiều linh mục cũng như những họ đạo thân quen và bà con của 
	Cha GioaKim đã trở về với ngôi Thánh Đường thân thương Mẹ của Giáo Phận là 
	nhà thờ Chính Tòa Vĩnh Long để tiễn biệt cũng như dâng Thánh Lễ tạ ơn với 
	Cha.<br>
	Trước khi bước vào Thánh Lễ, cộng đoàn cùng nhìn lại những kỳ công, hồng ân 
	mà Chúa đã tuôn đổ suốt trên Cha GioaKim trong 75 năm qua :<br>
	Cha GioaKim :<br>
	- Sinh ngày : 08/02/1942<br>
	- Tại: Tân Phú Tây - Tỉnh Kiến Hòa<br>
	- Chịu chức Linh mục ngày 20/12/1972 do Đức Cha Giacôbê Nguyễn Văn Mầu<br>
	Tại: Tân Phú Tây - Tỉnh Kiến Hòa<br>
	Họ Đạo: Tân Phú Tây – Giáo Phận Vĩnh Long<br>
	Tên Cha: Giuse Hồng Phước Trương<br>
	Tên Mẹ: Maria Lê Thị Liễu<br>
	Rửa Tội tại: Tân Phú Tây - ngày 25/02/1942<br>
	Thêm Sức tại: Trúc Giang<br>
	Vào Tiểu Chủng viện Vĩnh Long: ngày 02/6/1962<br>
	Vào Đại Chủng viện : Giáo Hoàng Học Viện Đà Lạt, ngày 20/7/1964<br>
	Chịu chức Linh mục: ngày 20/12/1972 (tại Vĩnh Long) do Đức Cha Giacôbê 
	Nguyễn Văn Mầu<br>
	Từ khi chịu chức LM đã phục vụ : Từ năm Đến năm<br>
	1. Giáo Sư TCV Vĩnh Long 1973 - 1975<br>
	2. Phụ trách Họ Fatima 1975 - 1991<br>
	3. Phụ tá Cái Đôi 1991 - 1995<br>
	4. Ẩn cư ĐV Phước Sơn, Đơn Dương 1995 - 2005<br>
	5. Nghỉ ở Chủng Viện 2005<br>
	Qua đời lúc 19g30 ngày 27/3/2017<br>
	Nơi qua đời: Bệnh viện Bến Tre<br>
	Thân xác Cha GioaKim sẽ được gởi tạm cùng với phần mộ các Linh mục trong Đất 
	Thánh Tân Ngãi.<br>
	9 g 30 sáng hôm nay, ngày 30 tháng 3 năm 2017, “Khi Chúa thương gọi tôi về 
	...” đã dẫn cộng đoàn bước vào Thánh Lễ tạ ơn với Cha GioaKim.<br>
	Để bước vào Thánh Lễ, Đức Cha chủ tế là Đức Cha Phêrô Huỳnh Văn Hai – Giám 
	Mục Giáo Phận Vĩnh Long mời gọi cộng đoàn mời cộng đoàn cùng tạ ơn Chúa và 
	cùng cầu xin Chúa lấy lòng thương xót, thương thứ tha lỗi lầm của Cha 
	GioaKim và Chúa rước Cha GioaKim vào Nước Chúa.<br>
	Trong bài chia sẻ, Đức Cha Phêrô chia sẻ với cộng đoàn dựa vào trang tin 
	mừng 10 cô trinh nữ để suy nghĩ vào sự chết. Chết là việc chắc chắn không 
	thể vượt qua. Chúng ta đầu tư tài lực, sức lực ... có khi thành công, thất 
	bại không biết được chữ ngờ. Có người thành công hôm nay nhưng ngày mai thất 
	bại. Chúng ta đọc những tờ báo những đại gia thủy sản Miền Tây ngã ngựa ...<br>
	Kinh doanh, thi cử ... có một điều chắc chắn không phải 101% nữa đó là cái 
	chết và không ai thoát khỏi cái chết. Hôm nay thì tôi, mai kẻ khác. Vua 
	chết, dân chết, giàu chết, nghèo chết ... mọi người phải chết.<br>
	Cái chết đến bất ngờ như bài Tin Mừng hôm nay, Chúa nói các con hãy tĩnh 
	thức vì các con không biết ngày nào giờ nào. Chính vì thế chúng ta phải sẵn 
	sàng, tư thế sẵn sàng sống thân mật với Chúa và thường xuyên giữ luật Chúa.<br>
	Chuyện 10 cô trinh nữ cho chúng ta thấy tư thế sẵn sàng thế nào. Cộng đoàn, 
	giáo xứ ... được so sánh như 10 cô trinh nữ. Trong cộng đoàn cũng có người 
	bê trễ đạo đức nhưng ngược lại có người chu đáo với việc sống đạo. Cho nên 
	Chúa đến gặp họ thế nào thì họ cũng sẵn sàng theo Chúa. Các cô khờ dại không 
	mang dầu theo nên nói với các cô khôn xin cho chúng em chút dầu. Ngược lại 
	các cô khôn ngoan trả lời : các chị hãy ra hàng mua lấy thì hơn ...<br>
	Khi các cô đang ngủ, chú rể đến rồi ra đón đi. Giờ chết của chúng ta chắc 
	chắn cũng xảy ra, khổ nỗi là xảy ra là lúc nào chúng ta không biết, là lúc 
	chúng ta đang ngủ. Chúa không muốn chúng ta biết giờ. Ngài muốn chúng ta tin 
	tưởng vào sự phó thác và sẵn sàng, luôn luôn sống trong tình trạng có ơn 
	nghĩa với Chúa.<br>
	Khi chết, có Chúa đồng hành an ủi. Tất cả mọi người phải chết nhưng chúng ta 
	có niềm hy vọng : người chết không cô độc. Chúa Giêsu chết nhưng sống lại. 
	Sự sống lại của Người là niềm hy vọng của chúng ta. Chúa nói : Ta là sự sống 
	lại và là sự sống, ai tin ta sẽ được sống. Chúa là sự sống lại, là niềm hy 
	vọng của chúng ta, của Cha GioaKim đây ... chúng ta cũng sẽ được sống lại 
	với Chúa. Sự sống lai này rất quý trọng vì trong lời tiên báo của Chúa 
	Giêsu, con người sẽ gặp Cha.<br>
	Cha GioaKim gắn bó với anh em đồng nghiệp linh mục, với anh chị em, Cha yêu 
	thương bà con và ngược lại, tất cả cũng yêu thương Cha. Cho dù bệnh hoạn, 
	Cha không chậm trễ để bỏ qua cuộc sống linh mục đòi hỏi. Cha cử hành các 
	nghi thức phụng vụ ... Lúc còn sống, Cha cũng gặp nhiều thử thách khác nhau, 
	thử thách tinh thần và thể xác ... Cha suy giảm sức khỏe. Cha mang nhiều thứ 
	bệnh trong người. Cha đã cố gắng hết sức để chữa trị, mong được lành bệnh. 
	Ai chỉ đâu Cha đi đó. Đôi lúc Cha cũng bị hiểu lầm là Cha giả vờ bệnh ... 
	Cha đã cũng hy vọng tận hưởng phần thưởng đời sau. Chúa sẽ bù đắp đau khổ 
	thể xác và tinh thần. Phần thưởng Cha hy vọng. Trên Vương Quốc, Cha nhớ anh 
	chị em đồng nghiệp, anh chị em ...<br>
	Thiên Chúa luôn luôn quảng đại với những ai theo Người, trong đó có nhiều 
	người chúng ta. Người cho chúng ta tham dự vào Đại gia đình Giáo Hội. Và sau 
	đời này, chắc chắn chúng ta được tiếp tục sống đời đời với Người. Chúng ta 
	cùng nhau cầu xin Chúa chúc lành cho Cha GioaKim của chúng ta.<br>
	Trước khi trao gửi thân xác Cha GioaKim xuống nơi tạm là lòng đất Mẹ của 
	Giáo Xứ Tân Ngãi, Cha Tổng Đại Diện là Đức Ông Barnabê làm nghi thức tiễn 
	biệt Cha GioaKim.<br>
	Xin Thiên Chúa là Cha giàu lòng thương xót tha thứ cho Cha GioaKim vì những 
	thiếu xót của phận người và cho Cha GioaKim mau hưởng Nhan Thánh Chúa.</td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center">&nbsp;&nbsp; <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</td></tr></table><p style="text-align: center">&nbsp;</p>

PHP File Manager