File "longnguoidoithaytavantinh.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN/SUYNIEM_HANGTUAN/SUYNIEMCHUANHAT tn/MuathuongnienC/ChuaNhatIVTN/longnguoidoithaytavantinh.htm
File size: 9.58 KiB (9814 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>Suy Niệm Tin Mừng Chúa Nhật IV thường niên - năm C</title><base target="main"><meta name="keywords" content="Suy Niệm Tin Mừng Chúa Nhật IV thường niên - năm C, suy niệm, tin mừng, đồngcông"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="10" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000">Chúa Nhật IV thường niên - năm C</font></td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center"><b>LÒNG NGƯỜI ĐỔI THAY</b></td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: right"><span style="font-size: 8pt; font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">Đaminh Tạ Văn Tịnh op</span></td></tr><tr><td width="474" style="text-align: justify"><p class="MsoNormal" style="text-indent: 37.5pt; margin-left: 0cm; margin-right: 7.5pt; margin-top: 9.0pt; margin-bottom: 9.0pt"><span style="font-family: Arial,sans-serif; color: navy">Bài Tin Mừng hôm nay tiếp liền bài Tin Mừng Chúa nhật tuần trước, trình bày một bức tranh thật phũ phàng về quan hệ giữa Chúa Giêsu và những người đồng hương của Ngài. Chúa trở về Na-da-rét, vào hội đường đọc và giải thích Sách Thánh, mọi người đều tán thành và thán phục những lời hay ý đẹp Ngài nói. Nhưng tại sao từ chỗ tán thành và thán phục ấy, người ta đột ngột chuyển sang phẫn nộ và chống đối mãnh liệt, tàn bạo tới mức lôi kéo Ngài lên đỉnh núi để xô Ngài xuống vực thẳm, nghĩa là rõ ràng có ý định thủ tiêu Ngài ?</span></p><p class="MsoNormal" style="text-indent: 37.5pt; margin-left: 0cm; margin-right: 7.5pt; margin-top: 9.0pt; margin-bottom: 9.0pt"><span style="font-family: Arial,sans-serif; color: navy">Chúng ta có thể trả lời như sau : dân làng Na-da-rét tán thành và thán phục những lời giảng dạy của Chúa Giêsu, nhưng ngay tức khắc họ lại không thể nào chấp nhận được những lời hay ý đẹp ấy lại có thể nói ra từ miệng lưỡi của một anh thợ mộc tầm thường mà họ vẫn quen biết, con ông Giu-se và bà Ma-ri-a, một người mà suốt 30 năm qua đã sống bình thường lặng lẽ giữa họ, một người có lẽ đã bao lần đi làm thuê làm mướn cho họ để lấy tiền nuôi mẹ và nuôi thân, kể từ ngày mồ côi cha. Nếu như Chúa Giêsu là một tư tế, một kinh sư, hay ít ra cũng có một địa vị nào đó trong xã hội, thì có thể mọi sự sẽ khác. Cho nên, thành kiến về con người, về địa vị, nhất là quan niệm sai lầm về Đấng Thiên Sai, khiến họ không thể nào chấp nhận được Chúa Giêsu.</span></p><p class="MsoNormal" style="text-indent: 37.5pt; margin-left: 0cm; margin-right: 7.5pt; margin-top: 9.0pt; margin-bottom: 9.0pt"><span style="font-family: Arial,sans-serif; color: navy">Đúng vậy, chính vì Chúa chọn cuộc sống nghèo khó và khiêm tốn nên người ta khinh dể Chúa. Trước mắt họ, Chúa chỉ là anh thanh niên đồng vai với họ, tầm thường như họ, thế mà Chúa muốn tự tôn mình lên, lòng ghen tức khiến họ không thể chấp nhận một người hôm qua vẫn chỉ là anh thợ mộc tầm thường, mà nay lại tự xưng mình là một người do Thiên Chúa gửi đến. Nếu như Chúa sinh trưởng nơi lầu son gác tía, nếu Chúa đã theo học nơi các trường danh tiếng, và nhất là nếu Chúa tỏ ra những thiên tài mà Chúa hằng giữ kín, thì chắc chắn người đời sẽ chạy lại bu quanh Chúa mà tôn kính. Người đời chỉ sùng mộ những ai tài giỏi, những ai trổi vượt hơn họ, và chỉ ghen tương với người đồng hàng như mình, bản tính loài người là như thế. Chúa đã biết rõ điều đó hơn ai hết, tại sao khi nhập thể làm người Chúa không chọn lấy giai cấp cao hơn ? Tại sao Chúa không tỏ lộ ra ngoài những dấu chứng thần linh của Chúa để cho người đời dễ dàng nhận biết Chúa ? Tại sao vậy ? Không tại sao cả, Chúa muốn sống như thế để làm gương cho chúng ta.</span></p><p class="MsoNormal" style="text-indent: 37.5pt; margin-left: 0cm; margin-right: 7.5pt; margin-top: 9.0pt; margin-bottom: 9.0pt"><span style="font-family: Arial,sans-serif; color: navy">Thực vậy, trước những con người cố chấp không muốn tin nhận các phép lạ đồn thổi khắp nơi, trước những con người cứng đầu đòi chứng kiến các phép lạ mới, và không chịu nhìn nhận Chúa là chính Đấng Thiên Sai như các ngôn sứ đã loan báo, Chúa Giêsu lên tiếng dạy họ một bài học đích đáng, Chúa so sánh sự bất trung của riêng họ với sự bất trung của cha ông họ. Nghe vậy, họ vô cùng phẫn uất, đuổi Ngài ra khỏi hội đường, rồi họ còn đuổi theo Ngài qua các phố xá, đẩy Ngài lên đỉnh một ngọn núi cao và định xô Ngài xuống vực sâu cho chết đi. Nhưng giờ Chúa chưa đến, Ngài đưa mắt oai nghiêm ngăn chặn hành động của họ. Phải, với một cái nhìn đó thôi, thế mà ai nấy đều khuất phục, không ai dám chống đối, không dám hành động thêm gì nữa, họ từ từ đứng rẽ sang hai bên đường nhường lối cho Chúa đi. Chúa bình thản đi qua họ, chẳng khác gì một phép lạ nhãn tiền trước mắt họ.</span></p><p class="MsoNormal" style="text-indent: 37.5pt; margin-left: 0cm; margin-right: 7.5pt; margin-top: 9.0pt; margin-bottom: 9.0pt"><span style="font-family: Arial,sans-serif; color: navy">Chúng ta đã thấy rõ phản ứng của dân làng Na-da-rét và thái độ của Chúa Giêsu. Những người đồng hương của Ngài, những bà con bạn hữu của Ngài đã đón tiếp Ngài như thế đó, họ thay lòng đổi dạ, họ đang tâm xua đuổi Ngài, không nhìn nhận Ngài, không ai tỏ lòng thương mến Ngài, họ khinh dể và chối từ mối thiện cảm Ngài muốn trao đổi với họ, họ giả điếc làm ngơ trước những ưu tiên Ngài dành cho họ khi Ngài khởi đầu sứ mạng cứu độ. Ngài đau khổ vô cùng, có những đau khổ tinh thần vò nát con tim, thì đây là một trường hợp cụ thể. Rồi Chúa ra đi, ánh mắt Ngài nhìn về tương lai, và lòng Ngài quặn đau hơn nữa khi thấy rồi đây còn biết bao nhiêu cảnh vô ơn bội nghĩa như thế nữa. </span></p><p class="MsoNormal" style="text-indent: 37.5pt; margin-left: 0cm; margin-right: 7.5pt; margin-top: 9.0pt; margin-bottom: 9.0pt"><span style="font-family: Arial,sans-serif; color: navy">Qua tất cả những điều đó Chúa Giêsu muốn dạy chúng ta điều gì ? Chúa sẵn sàng trở về nguyên quán để đón nhận cuộc tiếp đón đầy ác cảm mà Ngài đã biết trước, nghĩa là Ngài chủ động muốn đối diện với cuộc đón tiếp ác cảm ấy. Tại sao vậy ? Vì Ngài muốn nhận một cuộc thanh tẩy mới, đau đớn và mãnh liệt hơn cuộc thanh tẩy sám hối, đó là thanh tẩy bằng ô nhục. Ngài đón nhận cuộc thanh tẩy này trong sự tự hạ thấp nhất và trong mối thất vọng đau đớn nhất đối với bà con thân thuộc tại nguyên quán. Cuộc sống ẩn dật, khiêm nhường suốt 30 năm trời, Ngài chưa lấy làm đủ, Ngài còn muốn tăng thêm đức khiêm nhường bằng chính sự ô nhục. Đó cũng là số phận Hội thánh của Ngài, và đó cũng là số phận của chúng ta. Mẫu gương của Ngài sẽ là tia sáng soi đường, sẽ là điểm tựa vững chắc, và sẽ là niềm an ủi sâu xa cho chúng ta.</span></p><p class="MsoNormal" style="text-indent: 37.5pt; margin-left: 0cm; margin-right: 7.5pt; margin-top: 9.0pt; margin-bottom: 9.0pt"><span style="font-family: Arial,sans-serif; color: navy">Vì vậy, nếu cuộc sống mỗi người có gặp phải những thử thách tương tự, nghĩa là nếu người đời hiểu lầm hay nghi ngờ thiện chí của chúng ta, hoặc lấy oán đền ơn cho chúng ta, hoặc những khi bị ganh ghét dèm pha, những lúc bị khinh rẻ, bỏ rơi, những khi bị lừa gạt, thất bại, nhất là bởi những anh chị em thân thiết chung quanh, những lúc đó chúng ta hãy nhớ lại bài Tin Mừng hôm nay, hãy nhớ đến Chúa Giêsu và hồi tưởng lại cảnh Chúa bị khinh rẻ, hất hủi cách bất công trên đây, chúng ta sẽ cảm thấy mình được nhẫn nhục, tin tưởng và an ủi, vì Chúa thông biết mọi sự và thấu hiểu nỗi cơ cực của chúng ta, rồi Chúa sẽ làm gì ? Chúng ta cứ tin tưởng và hy vọng.</span></td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center"><a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a></td></tr></table></body></html>