File "chithophuongmotminhthienchuaSiciliano.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN/SUYNIEM_HANGTUAN/SUYNIEMCHUANHAT tn/MuathuongnienB/ChuaNhat TN XXI/chithophuongmotminhthienchuaSiciliano.htm
File size: 14.42 KiB (14762 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>Suy Niệm Tin Mừng Chúa Nhật XXI thường niên B -</title><base target="main"><meta name="keywords" content="Chúa Nhật XXI thường niên B, suy niem, tin mung, CN19TN, DongCong"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="10" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000">Chúa nhật XXI Thường niên B</font></td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center"><b>CHỈ THỜ PHƯỢNG MỘT MÌNH THIÊN CHÚA</b></td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: right"><span style="font-size: 8pt; font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">Lm.Jude Siciliano, OP.</span></td></tr><tr><td width="474" style="text-align: justify"><p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: 12.0pt"><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: navy">Thưa quý vị,<br><br>Việc chúa nhật hàng tuần chúng ta họp nhau thờ phượng Thiên Chúa, không đơn giản chỉ là các cuộc tụ họp có tính thuần xã hội, như gặp gỡ bạn bè, cơ hội làm ăn mới, quan hệ mới,... mà đúng lý phải mang ý nghĩa thiêng liêng hơn, tức thăng tiến các mối dây hiệp nhất thân tình với những tâm hồn đang khát khao trở nên môn đệ đích thật của Chúa Giêsu. Chúng ta cùng nhau hạ quyết tâm thi hành những điều Thiên Chúa đòi hỏi để xứng đáng làm chứng nhân cho Ngài và các đường lối của Ngài! Có phải như thế là chúng ta vâng theo lời Thánh Kinh: “<i>Hãy qua cửa hẹp mà vào nước trời</i>” (Mt 7,13)? Có phải Chúa Giêsu mô tả cánh cửa nhỏ xíu, chỉ đủ để chấp nhận số nhỏ được tuyển lựa kỹ lưỡng vào nước Thiên Chúa, ngoài ra bị loại bỏ? Thưa không phải vậy. Ngài mạc khải con đường, cánh cửa, mà chúng ta quyết tâm tiến bước để đến cùng Cha Ngài. Con đường đó là hy sinh, hãm mình. Con lạc đà muốn đi lọt qua Cửa Kim bé nhỏ thì phải trút bỏ mọi hành lý cồng kềnh trên mình lại, thì mới có thể qua được. Cũng vậy, người lữ hành về nước trời mà mang theo nhiều tham vọng, của cải, chức quyền, tiếng tốt, thì không có khả năng đạt tới mục tiêu. Chúng ta tiến vào bằng cửa hẹp, bởi vì nghe theo lời Chúa mời gọi, và sẵn sàng từ bỏ tất cả những gì không phù hợp với đường lối của Ngài.<br><br>Đa phần tín hữu được sinh ra và lớn lên trong các truyền thống công giáo. Nhưng chưa đủ, việc theo Chúa đòi hỏi nhiều hơn nữa. Suốt cuộc sống chúng ta cần phải thường xuyên khẳng định lại quyết tâm theo Chúa bằng nhiều phương thức khác nhau, giống như ông Giosuê trước mặt tuyển dân Do Thái: “<i>Về phần tôi và gia đình tôi, chúng tôi sẽ thờ phượng Đức Chúa</i>.” Gương sáng của chúng ta, các quyết định của chúng ta thường xuyên gây hậu quả nghiêm trọng đến thân nhân, bà con, láng giềng. Ông Giosuê là người kế vị trực tiếp của Môsê, có nhiệm vụ canh tân và cụ thể hoá giao ước giữa Thiên Chúa và dân Do Thái. Ông làm việc này ở Sikhem, nơi xưa kia Thiên Chúa đã ký kết giao ước với tổ phụ Abraham và Sara. Đúng là một công việc có ý nghĩa biểu tượng rõ nét và mạnh mẽ (St 12,6). Giosuê đã thành công dẫn dắt tuyển dân đổi mới đời sống giao ước với Đức Chúa Trời. Dân Israel hăng hái quyết tâm trung thành với Thiên Chúa, đấng lập giao ước với cha ông họ và kể ra những sự lạ Ngài đã làm trên dân: “<i>Chúng tôi không hề có ý lìa bỏ Đức Chúa, để thờ phượng các thần khác! Vì chính Đức Chúa, Thiên Chúa của chúng tôi, đã đem chúng tôi cùng với cha ông chúng tôi lên từ đất Ai Cập, từ nhà nô lệ, đã làm trước mắt chúng tôi những dấu lạ lớn lao. Chúng tôi sẽ phụng thờ Đức Chúa, vì Người là Thiên Chúa của chúng tôi.</i>”<br><br>Ngày nay, chúng ta có thể tưởng tượng quang cảnh “<i>Sikhem</i>” riêng của mình, tức những nơi, những chỗ, những thời gian lãnh nhận ân huệ của Thiên Chúa. Tính ra thì vô số, chúng là những địa chỉ canh tân thiêng liêng. Cho nên chúng ta không chỉ nguyên “đi nhà thờ”, với con cháu, bạn bè, hàng xóm. Mà chính ra là tụ họp trong đức tin mà phụng sự Đức Chúa. Chúng ta nhớ lại các kỳ công của Thiên Chúa trên cuộc đời mỗi người, trên gia đình, dòng tộc, đất nước, khi nghe tuyên bố các bài Sách Thánh. Chính Chúa Giêsu đã gọi những lời Kinh Thánh là “<i>thần khí và sự sống</i>” (Ga 6, 63). Như vậy, cùng với Giosuê, chúng ta cất cao giọng khẳng định: “<i>chúng tôi sẽ thờ phượng Đức Chúa</i>”. Lời tuyên bố phát xuất từ lòng tin và tinh thần đổi mới, nhận định đúng vị trí và hoàn cảnh của mình. Thánh thể là giao ước mới giữa Giáo Hội và Thượng Đế. Giao ước hoàn hảo và muôn đời. Chúng ta không nguyên chỉ đi “nhà thờ” mà chủ yếu đi canh tân, lãnh nhận giao ước ban khôn ngoan, thượng trí và sự sống. Chúng ta sinh hoạt giữa Giáo Hội như những gia nhân của Thiên Chúa, đổi mới và năng động.<br><br>Cho nên hôm nay chúng ta có “lý do” để tới nhà thờ, cũng như mỗi chúa nhật chúng ta đều có “lý do” trình diện Đức Chúa Trời. Lý do đó là cộng thêm những điều đặc biệt cá nhân vào danh sách của cộng đoàn để dâng lên Đức Chúa, nhớ lại các “kỳ công” của Ngài mà hết lòng tạ ơn! Mỗi người không thể thờ ơ, mà phải có tâm tình Giosuê, gia đình ông và toàn dân Do Thái ở cánh đồng Sikhem khi đi tham dự thánh lễ. Nhìn lại cuộc sống với những giây phút yêu, giận, mừng, vui, những thời gian vượt khó để có thể kể ra muôn vàn hồng ân Thiên Chúa tưới gội hoặc cứu thoát khỏi vòng nô lệ tội lỗi, hoặc lôi kéo ra khỏi các thói hư tật xấu,xì ke, ma tuý, thuốc sái, đĩ điếm, lừa đảo, trộm cướp,... Dĩ nhiên phải kể đến những cánh tay yêu thương, những lời khuyên nhủ của bạn bè tốt, các nhà hoạt động xã hội đã giúp đỡ hết tình. Giống như tuyển dân trong sa mạc, hay gia đình Giosuê chúng ta đã từng được Thiên Chúa trông nom, săn sóc, cứu vớt, dưỡng nuôi, giáo dục, bảo vệ và hướng dẫn, trên mọi nẻo đường trong “hoang địa trần gian”. Vừa tham dự thánh lễ, vừa gợi nhớ những ký ức sống động, chúng ta chung tiếng với cộng đồng nói lời tạ ơn “Amen”. Và cầu xin Thiên Chúa giúp đỡ chu toàn những điều dấn thân mới. Nói cách khác, cùng toàn thể cộng đoàn hát ca: “Chúng tôi sẽ phụng thờ Đức Chúa”.<br><br>Từ năm tuần qua, chúng ta đã gián đoạn phúc âm Marcô để đọc chương sáu của Gioan. Chúa nhật này, chúng ta kết thúc loạt bài Tin Mừng ngoại lệ đó, tuần tới sẽ tiếp tục Tin Mừng Marcô. Tương tự bài đọc một kể về biến cố Giosuê thách thức tuyển dân Israel, Chúa Giêsu hôm nay cũng thách thức đám đông: Họ sẽ tin kính thờ phượng ai? Có dám ăn thịt uống máu Ngài để được sống muôn thuở hay chối từ? Thật là khó khăn cho thính giả và các môn đệ! Nhưng Ngài không kể đến số đông, mà chỉ cần đến những tấm lòng tin kính! Ngài tìm kiếm những đệ tử trung thành. Những người dám liều lĩnh tin vào Ngài và làm cuộc cách mạng trong tư duy và lối sống. Đám đông đã bắt đầu rút lui vì không nghe nổi, hiểu nổi ngôn ngữ của Ngài, một thứ ngôn ngữ gần như của con người điên khùng. “An thịt tôi, uống máu tôi”. Những người bình thường không dùng ngôn ngữ ấy. Nhiều môn đệ cũng bỏ đi, không theo chân Ngài nữa. Họ trở về với nếp sống, nếp suy nghĩ xưa nay. Như thế là ổn hơn! Họ không nuối tiếc bởi đã nghe Ngài rao giảng một cách chính xác. Tiếp tục làm môn đệ Ngài có nghĩa là sống với nghịch lý: “lời này chướng tai quá, ai mà nghe nổi”. Để có thể theo Ngài, các môn đệ còn lại phải trả giá rất đắt, chấp nhận “bánh” Ngài ban, là chấp nhận liều lĩnh tin tưởng vào Ngài, từ bỏ mọi thứ “bánh” khác mà xưa nay thiên hạ vẫn trân trọng, họ phải can đảm vượt mức như Giosuê thuở xưa: “phần tôi và gia đình chúng tôi sẽ thờ phượng Đức Chúa”. <br><br>Nói cho ngay phải, ngày nay chúng ta chẳng tinh đời, nhạy cảm, khôn ngoan hơn các tông đồ thời xưa. Các vị đã được Chúa yêu cầu lựa chọn và đã nhạy cảm đủ để thấy việc chọn lựa này là khó khăn, đòi hỏi hy sinh, trả giá. Trả giá hơn chúng ta phải trung thành với giáo hội, hoặc dấn thân việc tông đồ, thi hành sứ vụ... Không ai dám đoan chắc chúng ta lựa chọn đúng, trung tín, tiến tới chính xác hơn các vị. Bản thân tôi đây, nếu như nghe được những điều Chúa Giêsu rao giảng mấy tuần vừa qua và cũng phải vật lộn như các tông đồ ở lại hoặc rời bỏ Chúa. Tôi sẽ đòi hỏi một dấu lạ lớn lao để khích lệ trung thành với Ngài hoặc yêu cầu Ngài giảm nhẹ giáo lý để dễ nuốt hơn. Không, Chúa không hề lui bước, vì Ngài là Cứu Chúa duy nhất, là chủ thể duy nhất của sự thật, Ngài vẫn chất vấn chúng ta như đã hỏi các Tông đồ: “Còn chúng con, có muốn bỏ đi không?”<br><br>Ông Simon-Phêrô đứng ra nói thay cho các Tông đồ khác (xin lưu ý thánh sử Gioan, kẻ có mặt, dùng hai tên cũ, mới của thủ lãnh. Một tên thuộc Cựu ước, một tên Tân ước) trả lời run run: “<i>Bỏ Thầy, chúng con biết theo ai</i>? Tên kép của ông nói lên rằng ông còn chưa dám dứt khoát, chưa trọn vẹn là tông đồ của giao ước mới. Tính chất con người cũ vẫn còn trong ông. Thái độ không được mạnh mẽ như Giosuê trong sa mạc. Ông chưa khẳng định đầy dủ xác tín của mình. Chỉ sau khi Chúa sống lại ông mới mạnh dạn xưng tụng Đức Kitô là Chúa. Hiện thời ông vẫn còn khả năng chối bỏ như trong sân nhà thượng tế Caipha. Tuy nhiên, Chúa Giêsu đã chấp nhận đức tin yếu ớt của ông và các tông đồ khác, để sau khi sống lại tăng cường và biến đổi nó thành hoàn hảo. Ngài đổ Thánh Linh xuống trên họ để có thể can trường làm chứng cho Ngài trước bàn dân thiên hạ. Như thế mới hay, chúng ta không nên tự cao tự đại, vỗ ngực xưng mình là người theo Chúa. Nhưng phải luôn khiêm tốn, cúi đầu xin Thiên Chúa ban ơn trợ giúp bằng thần khí của Ngài, để có thể trở nên môn đệ trung thành.<br><br>Thực sự, các tông đồ cần đến Thánh Linh trong cuộc đời rao giảng. Không có Thánh Linh, các ông chẳng thể chu toàn sứ vụ. Nhờ bàn tay Thánh Linh dẫn dắt, các tông đồ thành công rực rỡ. Ngày nay, loài người vẫn được hưởng nhờ nhờ công việc họ làm. Các nhà truyền giáo mới cũng ở trong tình huống tương tự, nếu muốn đưa nhân loại trở về với Thiên Chúa. Chúng ta cần nhờ Thần Khí hướng dẫn mới có thể vượt qua hiểu biết, cảm nhận loài người, mà đạt tới những kiến thức siêu nhiên, tức sứ vụ và lời giảng dạy của Chúa Giêsu. Trong tư tưởng của thánh Gioan, từ “xác thịt” là biểu hiện bản tính tự nhiên của nhân loại. Tự thân bản tính này bất lực về bình diện siêu nhiên. Cho nên nó không có khả năng đưa chúng ta vào cuộc sống thần linh, thờ phượng Thiên Chúa, trung thành với các ân huệ Người, từ đó nảy sinh phúc lộc trường sinh: “<i>Thần khí mới làm cho sống, chứ xác thịt chẳng có ích gì</i>”. Trong thánh lễ chúng ta dâng bánh rượu làm của lễ dâng lên Thiên Chúa. Chúng đại diện cho tất cả những chi dâng Ngài: thân xác, linh hồn, tài năng, của cải và cả sự sống mình. Tuy nhiên so sánh với của lễ Chúa Giêsu, chúng chẳng có ý nghĩa gì. Ngài còn đòi hỏi nhiều hơn nữa: Những cố gắng, lòng tin và trung thành của nhân loại. Tuy nhiên Ngài sẵn lòng chấp nhận chút ít đó và biến đổi chúng thành Máu Thịt Ngài qua Thánh Thần. Lời Chúa chúng ta nghe đọc hôm nay và Thánh Thể chúng ta lãnh nhận, quả thực đã vượt quá nhu cầu của mỗi linh hồn. Chúng chẳng hề tàn lụi, nhưng tồn tại mãi mãi. Chúng đổi mới và nâng trái tim chúng ta hướng về Thiên Chúa. Chúng ta có đủ lương thực và nghị lực để toàn tâm toàn ý hô to: “<i>chúng tôi sẽ chỉ thờ phượng một mình Thiên Chúa, trong Đức Kitô Giêsu</i>.” Amen. </span></td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center"><a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a></td></tr></table></body></html>

PHP File Manager