File "toilabanhtruongsinhSiciliano.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN/SUYNIEM_HANGTUAN/SUYNIEMCHUANHAT tn/MuathuongnienB/ChuaNhat TN XIX/toilabanhtruongsinhSiciliano.htm
File size: 13.21 KiB (13531 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>Chúa Nhật XIX thường niên B -</title><base target="main"><meta name="keywords" content="Chúa Nhật XVII thường niên B, suy niem, tin mung, CN17TN, DongCong"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="10" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><p style="text-align: center"><b>TÔI LÀ BÁNH TRƯỜNG SINH</b></td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: right"><font size="2" color="#0000FF"><i>Chúa nhật XIX Thường niên B</i></font></td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: right"><span style="font-size: 8pt; font-family: Arial,sans-serif; color: navy; font-style: italic">Lm. Jude Siciliano</span></td></tr><tr><td width="474" style="text-align: justify"><p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif; color: navy">Thưa quý vị,<br><br>Các bài đọc Tin mừng năm B được trích từ thánh Marcô. Nhưng thời gian này bị gián đoạn 4 tuần (5cn) để đọc chương 6 của Tin mừng theo thánh Gioan, lý do: bổ túc cho dòng tư tưởng của thánh Marcô khi đối chiếu với các bài đọc Cựu ước. Phụng vụ đã khởi sự đọc từ Chúa nhật 17. Đoạn Tin mừng hôm nay thánh Gioan bàn về Chúa Giêsu là Bánh Hằng Sống, dưỡng nuôi những linh hồn đã được đổi mới theo Đấng Cứu thế: “<i>Tôi là bánh trường sinh. Tổ tiên các ông đã ăn Manna trong sa mạc, nhưng đã chết. Còn bánh này là bánh từ trời xuống, để ai ăn thì khỏi phải chết</i>.” Đám đông bên hồ Galiêa đã được Chúa nuôi bằng bánh vật chất. Nhưng tinh thần họ vẫn còn đói nguyên trạng. Lúc này Chúa Giêsu mặc khải rõ Ngài là bánh thiêng liêng làm no thoả nhân loại trong cơn đói khát tinh thần đó: “<i>Và bánh tôi đã ban tặng chính là thịt tôi đây, để cho thế gian được sống</i>.”<br><br>Ở bài đọc 1, bánh đường xa đã được Thiên thần minh thị nói đến khi đánh thức tiên tri Êlia: “ <i>Dậy mà ăn, vì ngươi còn phải đi đường xa</i>.” Bài Phúc âm tuy không nói rõ ràng, nhưng cũng ngầm ám chỉ mục tiêu ấy. Đám dân chúng đông đảo mà Chúa Giêsu nuôi dưỡng và dạy dỗ là một hình thức để gợi nhớ dân Israel trên hành trình sa mạc về đất hứa. Qua Môse Thiên Chúa đã nuôi sống và hướng dẫn tổ tiên họ, thì lúc này, Chúa Giêsu cũng làm tương tự. Thực tế, tiên tri Êlia đang trong tình trạng hoàn toàn thất vọng. Ông chiến đấu chống phong trào tôn thờ hình tượng đang lớn mạnh trong dân Do thái. Ông chĩa mũi dùi chỉ chích vào nhà vua A-kháp, kẻ cầm quyền, nhất là vào hoàng hậu vô đạo Ideven. Ông giết 450 tư tế của thần Ba-an tại suối Ki-sôn làm cho hoàng hậu nổi giận, tìm hại mạng sống ông. Tiên tri phải chạy chốn vào hoang địa, đi đến núi Horeb (cũng gọi là Sinai) ẩn mình. Trên đường đi, ông hoàn toàn kiệt sức, tinh thần mệt mỏi, ông xin cho mình được chết. Ông cảm thấy cô đơn trong cuộc chiến đấu. Ông quên khuấy điều căn bản, mà ngày nay chúng ta cũng thường không nhớ khi đối diện với các khó khăn, đó là sự trợ giúp của Đức Chúa. Chỉ Đức Chúa mới có quyền năng tháo gỡ những bế tắc mà sức lực con người không thể vượt qua.<br><br>Tiên tri Êlia đang trốn trong hoan địa, nơi chẳng có thể cung cấp những điều căn bản của nhu cầu sống còn. Ngược lại toàn nghịch cảnh và đe doạ, chết chóc lúc nào cũng có thể xảy đến. Nếu như ý muốn Đức Chúa là ông phục vụ tuyển dân, nuôi sống họ bằng giáo huấn của Ngài, thì Ngài phải nuôi sống ông. Lúc này, ông không những cần bánh ăn phần xác, mà cần luôn sự trợ giúp tinh thần, để có thể đứng vững trong ơn kêu gọi và can đảm thi hành sứ vụ. Do đó thiên thần mang lương thực đến cho ông. Xin lưu ý là vị tiên tri không được Thiên Chúa bãi bỏ gánh nặng, nhưng chỉ được nuôi sống và ban thêm sức mạnh. Con đường khó khăn vẫn ở trước mắt ông. Bài học của chúng ta cũng vậy. Trên đường thiêng liêng Thánh ý Chúa không thể thay đổi, điều chúng ta cần là ơn trợ giúp. Với ơn Chúa, mọi khó khăn đều có thể vượt qua. Bằng của ăn vật chất, tiên tri Êlia đã nhìn ra dấu chứng Chúa hằng quan tâm săn sóc ông. Chúng ta cũng ở trong dấu chứng này, khi nghe Tin mừng hôm nay.<br><br>Trước hết, vài lời về cấu trúc bản văn. Nhìn kỹ, bản văn có 2 phần. Phần thứ nhất từ câu 41 đến câu 47. Phần thứ hai từ câu 47 đến câu 51. Kết thúc phần 1 chúng ta có mặc khải: “Thật, Tôi bảo thật các ông, ai tin thì được sự sống đời đời.” Phần này Chúa Giêsu nhấn mạnh đến lòng “tin” của những người nghe. Ngài ban bánh hằng sống đến từ thiên quốc và bánh đó chính là bản thân Ngài. Nhiều chuyên viên Kinh thánh đồng ý với tác giả Raymond Brown, chủ trương Chúa Giêsu trong Phúc âm của thánh Gioan chính là sự Khôn Ngoan. Sự Khôn Ngoan trong Thánh kinh Do thái nuôi dưỡng toàn thể tuyển dân trong suốt chiều dài lịch sử, thì Chúa Giêsu cũng nuôi dưỡng mỗi linh hồn tín hữu và toàn thể Giáo Hội trong thời kỳ còn lại của xã hội loài người. Tin vào Ngài là con đường đưa đến Khôn Ngoan tuyệt đỉnh: “<i>Xưa có lời chép trong sách các ngôn sứ: Hết mọi người sẽ được Thiên Chúa dạy dỗ. Vậy phàm ai nghe và đón nhận giáo huấn của Chúa Cha, thì sẽ đến với Tôi</i>.” Nếu chúng ta đói khát sự Khôn Ngoan thì hãy tin cậy vào Ngài. Sống khôn ngoan là chấp nhận Chúa Giêsu, mời Ngài vào ngự trong linh hồn và rập theo khuôn mẫu Ngài đã sống. Ngoài ra là dại dột và ngu đần.<br><br>Đức khôn ngoan Chúa Giêsu ban có tính phổ thông, không dành riêng cho lớp người nào. Bất cứ ai khát khao đều được thoả mãn, không cần trình độ, chẳng cần học thức, thông minh, biết tiếng nước ngoài, ngôn ngữ lạ, khôn khéo, tài năng, màu da, tuổi tác, khẻo mạnh hay yếu đau… Thực ra, những kẻ bé mọn, đơn sơ, khiêm tốn lại là những người hưởng khôn ngoan của Chúa hơn cả: “<i>Bất cứ ai nghe và đón nhận giáo huấn của Chúa Cha thì sẽ đến với tôi</i>.” Chúa Giêsu luôn giang rộng đôi tay đón nhận mọi người thành tâm thiện chí. Khi đọc Tin mừng hôm nay, chúng ta liên tưởng ngay đến nội dung sách Khôn Ngoan của Cựu ước: “<i>Đức Khôn Ngoan sáng chói và không hề tàn tạ. Ai mến chuộng đức Khôn Ngoan thì đức Khôn Ngoan cho chiêm ngưỡng. Ai tìm kiếm đức Khôn Ngoan thì đức Khôn Ngoan dễ dàng cho gặp. Ai khao khát đức Khôn Ngoan thì đức Khôn Ngoan đi bước trước mà tỏ mình cho biết</i>.” (6,12). Theo thánh Gioan thì Đức Kitô chính là Đức khôn ngoan nhập thể. Nói cách khác, chính qua Đức Ki-tô mà chúng ta nhận biết Đức khôn ngoan của Thiên Chúa là gì. Cho nên thật là dại dột, phí công, phí sức, phí thời giờ, khi đi tìm khôn ngoan ở những nơi khác.<br><br>Phần thứ hai của Tin mừng hôm nay bắt đầu từ câu 48 và có sự chuyển đổi trọng tâm. Các từ căn bản bây giờ là “thịt, bánh và ăn uống”. Mệnh đề “ai ăn bánh này” nhấn mạnh nội dung Ngài là lương thực chân thật cho những kẻ đói khát. Dĩ nhiên chúng ta nghĩ ngay đến Bí tích Thánh thể, nhưng thực ra ý nghĩa của nó rộng hơn nhiều. Lời của Ngài, sứ vụ của Ngài, cuộc sống của Ngài đều là “bánh” nuôi dưỡng linh hồn nhân loại đang đói khát thiêng liêng. Thánh Gioan không có trình thuật về biến cố Chúa Giêsu lập Bí tích Thánh thể. Bài huấn dụ cuối cùng của Ngài ở bữa Tiệc ly thường được các tác giả chú giải coi như phần thay thế, và bài Tin mừng hôm nay nhấn mạnh ý nghĩa : Ngài là sự khôn ngoan của Đức Chúa Trời và Ngài là bánh hằng sống. Sự khôn ngoan dạy dỗ và khai sáng loài người. Làm cho người ta nhận định đúng các giá trị trên thế gian. Đây là phần mà ở trong thánh lễ gọi là phụng vụ lời Chúa. Sự hiện diện của Chúa Giêsu trong lời giảng dạy của Ngài là thức ăn nuôi dưỡng nhân loại. Phần thứ hai là Thánh thể liên kết mọi linh hồn trong thân mình mầu nhiệm Đức Ki-tô. Từ sự liên kết này, chúng ta được hưởng ơn sống lại và cuộc sống đời đời. Ngoài ra chẳng có thể tìm được ở nơi đâu khác, thánh Gioan quen dùng hai từ ơn huệ và vinh hiển (grace and glory) để mô tả cuộc sống vĩnh cửu.<br><br>Như vậy đối chiếu với Cựu ước, Chúa Giêsu là Môse mới cung cấp bánh ăn và giáo huấn cho nhân loại. những linh hồn tín hữu giống như dân Do thái trong sa mạc, kêu than, phàn nàn, trách móc rằng không được ăn uống theo ý muốn như khi còn ở Ai cập. Ngày nay chúng ta thì sao? Giống như họ không? Đòi hỏi những lương thực thích hợp khẩu vị : giàu sang, phú quí, danh vọng tiền tài… hay thứ bánh đạm bạc Mình Máu thánh Chúa và năng chạy đến lãnh nhận để được sống muôn thuở? Thực chất, chúng ta dạy nhau giáo lý, thần học về bánh hằng sống, nhưng trong cung cách lãnh nhận chúng ta khinh thường, nhàm chán. Nào có khác chi dân Israel trong hoang địa?<br><br>Nếu suy gẫm kỹ bài Phúc âm chúa nhật 19, chúng ta sẽ cảm nhận một sự thật vĩnh hằnh : Bất chấp các tiến bộ khoa học, y tế, dinh dưỡng, các nỗ lực kéo dài tuổi thọ. Cuối cùng ai cũng phải chết. Ba tấc đất mới thật là nhà. Nhưng chúng ta quên rằng Chúa Giêsu từ hơn 2000 trước đã ban cho nhân loại phương thuốc trường sinh. Đó là khi ăn uống mình máu Ngài, sẽ được tiếp nhận một đời sống đích thật, nhiệm màu, sâu thẳm, luôn luôn diễn tiến, chẳng bao giờ tàn lụi, đổi mới không ngừng. Như thế Chúa Giêsu ban cho lương thực và khôn ngoan mà loài người thực sự cần thiết. Ngài không hề lừa dối, phỉnh gạt. Chỉ có điều chúng ta thiếu lòng tin chân thành. Theo Phúc âm thánh Gioan, cuộc sống vĩnh hằng đã khởi sự trong những tín hữu tiếp nhận Chúa Giêsu. Nghĩa là Thiên Chúa đã hiện diện trong linh hồn họ. Nhờ Bí tích Thánh Thể tác động, sự hiện diện đó rõ nét, sâu đậm và vĩnh hằng hơn. Từ đấy đời sống muôn thuở của họ được bảo đảm. Nếu chúng ta thực sự có lòng tin, bánh hằng sống chẳng bao giở phai lạt, ngược lại, ngày càng sâu đậm hơn, nhận chìm linh hồn vào cuộc sống Chúa Ba Ngôi trên thiên đàng.<br><br>Do đó, Bí tích Thánh thể giúp chúng ta tưởng nhớ Thiên Chúa nuôi dưỡng dân Israel trong những ngày di cư xa mạc. Tiên tri Êlia trốn chạy vua A-kháp và hoàng hậu I-de-ven để có thể chu toàn sứ vụ. Nó cũng giúp các tín hữu luôn ghi nhớ mình được nuôi dưỡng bằng bánh hằng sống, bao lâu còn lưu lạc trên trần gian, tham dự vào đời sống vĩnh cửu của Chúa, đợi chờ bàn tiệc tràn đầy trên thiên quốc. Vì những thực tại đó của quá khứ, hiện tại, tương lai, chúng ta có đủ lý do cùng tung hô với các tín hữu khắp hoàn cầu mỗi khi cử hành thánh lễ : “chúng con đang hướng về Chúa” và kết thúc : “thật là chính đáng và phải đạo.” Ước chi mọi người luôn ý thức được như vậy. Amen. <br><br><b><u>Suy gẫm </u></b><u>: </u><i>Thiên Chúa cúi xuống con người bằng ân sủng. Con người với tới Thiên Chúa </i>bằng lòng tin.</span></td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center"><a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a></td></tr></table></body></html>