File "tupleuhoingo. Jude Siciliano.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN/SUYNIEM_HANGTUAN/MuaVongB/Tuan IV/tupleuhoingo. Jude Siciliano.htm
File size: 13.88 KiB (14213 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>Mùa vọng Nam B</title><base target="main"><style>
<!--
table.MsoNormalTable
{mso-style-parent:"";
font-size:10.0pt;
font-family:"Times New Roman";
}
-->
</style>
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460" style="text-align: center"><b>TÚP LỀU HỘI NGỘ</b></td></tr><tr><td width="460" style="text-align: right"><i><font face="Arial" size="2" color="#FF0000">Lm. Jude Siciliano, OP.</font></i></td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: right"><font size="3">Mùa Vọng - IV - Năm B</font><hr color="#FF0000"></td></tr><tr><td width="474"> </td></tr><tr><td width="474"><table class="MsoNormalTable" border="0" cellspacing="0" cellpadding="0" width="100%" style="width: 100.0%" id="table1"><tr><td width="100%" style="width: 100.0%; padding: 0cm"><p class="MsoNormal" style="text-align: justify"><font face="Arial" size="3">Thưa quí vị,<br><br>Khi đi thuyết giảng trong các giáo xứ, tôi thường được dịp ngắm nhìn các ngôi thánh đường cực kỳ đẹp đẽ. Một số được xây cất mới, mới đến độ tôi còn ngửi thấy mùi vôi, mùi sơn, mùi rèm cửa hoặc các hàng ghế bóng lộn vừa được chở về từ các xưởng mộc. Các giáo dân địa phương hãnh diện giải thích cho tôi các công trình họ vừa thực hiện và công dụng của chúng. Họ có cơ sở để tự hào. Họ còn kể cho tôi nghe về quá khứ của giáo xứ, về ngôi nhà thờ cũ mái dột, tường xiêu. Nhưng các cụ già hoài cổ thì lại nuối tiếc những buổi lễ Chúa Nhật được cử hành tại tư gia, sân vận động hay đi nhờ một nhà nguyện tin lành nào đó. Họ nói rằng quả thì có chật chội, bất tiện thật nhưng sốt sắng, nghiêm trang, và đầy cảm động. Dĩ nhiên, họ vui mừng vì nhà thờ mới nhưng hoài nghi về sự tiếp tục tồn tại tinh thần nhiệt thành mà các vị sáng lập giáo xứ đã có. Một vài vị còn thẳng thắn bộc lộ rằng họ đã làm mất tính thân mật cộng đồng mà giáo xứ cũ có lúc ban đầu.<br><br>Xin lưu ý đến những hoài niệm về thời dĩ vãng đó. Quá khứ bao giờ cũng vàng son. Hay ít ra chúng cho là như vậy. Sách Samuel II hôm nay có cùng quan điểm. Sách chỉ ra những nguy hiểm khi tôn giáo trở nên một định chế cố định cứng nhắc, những nhà thờ đồ sộ bằng gạch hay bằng bê tông cốt thép với những cửa sổ kính màu, giàn âm thanh điện tử, hoa lá, trang trí đắt tiền v.v.. Khi nhân dân Israel làm cuộc hành trình qua sa mạc, Thiên Chúa cùng đi với họ, ngự trong "lều hội họp" ở giữa họ. Ngài chẳng hề bị giới hạn vào một nơi chốn nào, lại càng chẳng thích bị nhốt trong các dinh thự do tay người phàm làm ra. Ngài luôn luôn linh động trong đức tin và trái tim con người. Dân Do thái đã hiểu điều đó, và trong thời gian dài họ đã có tương giao với Thượng đế ở tình trạng như vậy.<br><br>Nhưng lúc này hoàn cảnh đã khác. Họ đang được hưởng thái bình, thịnh vượng. Kẻ thù hoàn toàn bị đập tan. Vua David ngự trong một cung điện nguy nga, sang trọng. Ông đã lãnh đạo dân tộc Do thái từ tình thế tan tác, các bộ lạc liên kết lỏng lẻo, thành một quốc gia thống nhất, chính trị vững bền. Nhà vua muốn đem hòm bia "Giao ước" ra khỏi nơi ngự trị tạm thời tức lều hội ngộ đến một ngôi đền xứng đáng. Có lẽ ông còn muốn minh chứng cho thế giới chung quanh biết rằng quốc gia Do thái đã vững mạnh, dân tộc Israel thực sự đáng kính ne, bằng cách xây cho Thiên Chúa một ngôi đền vĩ đại và tân thời. Chương trình đó nghe hợp lý qúa đi chứ! Chẳng ai dám phản đối. Nghĩ ngược lại, hoá ra mình điên khùng, không thức thời. Nhưng Thiên Chúa đã nhắc nhớ nhà vua: Chính Ngài chịu trách nhiệm trên dân tộc Do thái và đất nước của họ chứ không phải David. Ngài đã kéo ông ra khỏi số phận thấp hèn: Một trẻ chăn chiên và tác tạo ông thành hoàng đế Israel. Thiên Chúa chứ không phải David là nguyên nhân làm nên sự thành công của đất nước Do thái. Chính Ngài đã ban cho nhân dân bình an, thịnh vượng và các sự bảo vệ khỏi quân thù. Và bởi lẽ trong quá khứ Ngài đã là nguyên nhân thành công của quốc gia dân tộc, thì chính Ngài chứ không phải vua David sẽ bảo đảm tương lai cho họ.<br><br>Nếu như mạc khải này là vĩnh viễn và phổ thông chứ không cá biệt cho David và dân tộc Do thái, thì chúng ta phải nhận ra mối tương quan của mình với Thượng đế cũng sống động, phát triển và linh hoạt. Nó thách thức chúng ta nhìn thấy Thiên Chúa hoạt động trong cuộc sống mỗi người và ban cho chúng ta cơ hội để lớn lên trong đức tin. Đa phần tín hữu dù đã trưởng thành, vẫn thờ phượng Chúa trong não trạng con nít. Chúng ta nhận thức Thượng đế bằng những kiến thức học được thời thơ ấu: Một Thiên Chúa khổng lồ, đóng băng, dễ sợ, luôn luôn làm ngáo ộp hoặc những hình ảnh lãng mạn, lả lướt, ướt át : cầu nguyện nhỏ nhẹ, ca hát êm dịu, hy sinh chút ít, chứ không phản ánh đúng thực tế đời thường. David muốn xây dựng cho Thiên Chúa một nơi ở vững chắc, cố định. Ngài tuyên bố không được. Ngôi nhà của Ngài do chính Ngài thiết lập: "Hãy đi nói với David tôi tớ Ta là: ngươi mà xây nhà cho Ta ở ư ? Chính ta đã cất nhắc ngươi, từ một trẻ lùa chiên ngoài đồng cỏ, lên làm người lãnh đạo dân Ta là Israel." Do đó, nhà của Đức Chúa Trời là tâm hồn mỗi người. Ngài hoạt động trong chúng ta, di chuyển với chúng ta trong suốt cuộc đời, tới con cháu, chút chít tức các miêu duệ của loài người trong tương lai, giúp đỡ chúng ta chống đỡ các khó khăn, bảo vệ khỏi mọi gian nan, nguy hiểm. Tư tưởng của Thiên Chúa vượt xa trí tưởng của David, và của mọi người chúng ta. Salomon con của David đã tốn nhiều công sức xây cho Thiên Chúa một ngôi đền thờ lộng lẫy nguy nga theo ý muốn vua cha. Nhưng ngôi đền đó chẳng đứng vững được lâu. Nó đã bị phá huỷ và dân chúng bị phát vãng đi đày. Khi sang Babilon, xa quê hương, không còn đền thờ, họ không thể thờ phượng Ngài ở một nơi cố định nữa. Họ lại lang thang và Thượng đế lại đồng hành với họ. Đó là điều họ cần, và Ngài lại có mặt với họ trong các công việc khổ sai, mất tự do, nô lệ trong đất lạ. Một lần nữa, Thượng đế giải phóng và họ tìm lại được tự do. Tự do như thế để thờ phượng Thiên Chúa chứ không phải để làm theo dục vọng của mình. Làm theo thánh ý và chương trình của Ngài chứ không phải chúng ta. Người Do thái xưa đã lầm và chúng ta còn lầm tệ hại hơn trong cuộc đời mình.<br><br>Cứ như bản năng suy nghĩ thì ước muốn xây dựng đền đài kính Thiên Chúa là chuyện tự nhiên. Một cộng đồng nhất thiết phải có nơi thờ phượng. Chúng ta không phải là người Do thái cổ, lang thang qua sa mạc khô cằn với chiếc lều tạm sách tay, có thể tháo rời, di chuyển chỗ này, chỗ khác theo như cầu của cộng đồng. Nhưng bài đọc 1 hôm nay đặt trước những người đam mê xây dựng đền thờ một lời nhắc nhớ: Khi chúng ta xây dựng nơi thờ phượng tự dưng chúng ta xác định các chiều kích, các hạn chế cho nó. Chúng ta đặt hình tượng Thiên Chúa vào đấy. Có thể rằng hình tượng đó lại là hoạ ảnh của mình. Đen thì Chúa cũng đen, phái nam thì Chúa cũng phái nam. Da trắng thì Chúa cũng phải trắng da. Vô hình chung cộng đồng đã bóp méo sự thật, không còn khách quan, vô tư nữa. Và như thế, chúng ta đã tạo ra nhiều nguy hiểm cho đức tin của mình, đúng như những phe phái trong các giáo đoàn tiên khởi đã gặp phải. Một cộng đoàn giàu có cũng muốn sở hữu hình ảnh Thiên Chúa sang trọng trong nhà thờ của mình. Do đó chúng ta xây tường bao quanh, ngăn cản, loại trừ kẻ khác, chúng ta đặt những luật lệ, lối vào để chỉ thâu nhận những ai giàu có như mình, người khác có lọt vào thì cũng cảm thấy bất rất, lạc lõng. Đó là thực trạng của Giáo hội "xây dựng" ngày nay. Thiên Chúa đã nhắc nhớ David rằng chính Ngài đã triệt hạ các thù địch của ông. Còn vài ngày nữa là tới lễ Giáng Sinh những thù địch của chúng ta trong mùa này là ai? Thưa nhiều lắm: Satan, thế gian, xác thịt...chúng ta cũng xin Thiên Chúa triệt hạ những thứ đó để có thể đón Chúa Hài đồng sinh ra trong linh hồn mình. <br><br>Điều làm cho chúng ta lưu ý trong bài đọc Tin mừng hôm nay là lời Thiên Chúa tuyên bố về hậu duệ của vua David, Đức Giêsu Kitô, là triều đại Ngài sẽ "vô cùng vô tận". Phúc âm đã chứng thực đúng như vậy. Thượng đế luôn thực hiện những gì Ngài muốn làm: xây dựng một ngôi đền vĩnh viễn bằng xương thịt giữa nhân loại. Theo kiểu nói của thánh Gioan thì : "Ngôi Lời đã hoá thành nhục thể và đã cắm lều giữa chúng ta." (Ga 1, 14). Ngôi đền thờ đích thực và vinh hiển này sẽ tồn tại mãi mãi, linh động và là địa chỉ chắc chắn để nhân loại gặp gỡ Thiên Chúa. Khi Ngài đã quyết định ngự giữa chúng ta, như hậu duệ của vua David thì Ngài đã sai thiên thần Gabriel đến hội ý với một thiếu nữ thành Nazareth tên là Maria, để nhờ cô giúp đỡ thực hiện chương trình ấy, tức tiết lập triều đại David đến muôn đời muôn thuở. Maria hỏi lại: "Việc đó xảy ra thế nào được, vì tôi không biết đến người nam." Thiên thần trả lời: "Chúa Thánh linh sẽ ngự xuống trên cô, và quyền năng Đấng Tối cao sẽ toả bóng trên cô." Ở đây, chúng ta lại gặp ngôn ngữ của Xuất hành. Ngôn ngữ giải phóng. Đám mây của Đức Chúa Trời che phủ và hướng dẫn dân tộc Israel trong hoang địa và đậu lại trên mái lều "hội ngộ" (Xh 40, 35). Hình bóng ngày xưa nay đã được thực hiện. Cũng chính Thiên Chúa này mà hôm nay chúng ta thờ phượng trong thánh lễ. Ngài đồng hành với chúng ta và ngự trên cộng đoàn khi chúng ta cầu nguyện, rồi dẫn đưa chúng ta trong suốt cả tuần lễ vượt qua sa mạc của cuộc đời khó khăn. Đã rất gần ngày lễ Giáng Sinh. Lịch thời gian không mang nhiều ý nghĩa. Chúng ta đã được nghe đọc về biến cố trọng đại trong các bài đọc hôm nay: Lời Thiên Chúa hứa ngàn năm thuở xưa, đã trở thành hiện thực. Nhưng làm thế nào và ở đâu chúng ta có thể tìm thấy Thiên Chúa? Ở những nơi thi hành quyền lực, ảnh hưởng tới vận mệnh thế giới, vận mệnh quốc gia chăng? Thưa không! Ơ những nơi giàu sang phú quý chăng? Thưa không! Ở những đền đài tôn giáo sang trọng? Thưa không. Câu trả lời là ở dòng giống David, những linh hồn đã từng biết đến quyền năng Thượng đế trên cuộc đời mình. Đúng như Thiên Chúa đã chỉ thị cho vua David nhìn lại quá khứ để nhận ra bàn tay Ngài dẫn dắt ông, chúng ta cũng phải nhìn lại bàn tay đã kiên cường những yếu đuối của mình, đã dẫn đưa chúng ta qua khó khăn của cuộc đời, đã ủi an khi chúng ta khóc, đã nâng dậy khi chúng ta ngã, đã vỗ về khi chúng ta nhát đảm mà nhận ra sự hiện diện của Ngài.<br><br>Như thế, nhân danh ai mà chúng ta họp nhau nơi đây để thờ phượng Thiên Chúa trong thánh lễ này? Chỉ có thể là dòng giống David trong Đức Kitô. Đấy là Thiên Chúa đã phán với David: "Ngươi đi đâu ta cũng ở với ngươi". Chúng ta là đền thờ mà David đã muốn xây cất. Cuộc sống của mỗi người là tác phẩm nghệ thuật duy nhất làm đẹp đẽ tường thành Thiên Chúa, trang hoàng ngôi nhà vĩnh cửu của Ngài. Cùng nhau chúng ta lập thành nơi Thiên Chúa cư ngụ, tức túp lều "hội ngộ" mà bất cứ tâm hồn nào cũng có cơ hội tìm thấy sự hiện diện của Đấng Tối Cao. Amen.</font></td></tr></table></td></tr><tr><td width="474"> </td></tr></table></body></html>