File "HaytintuongvungmanhvaoChua.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN/SUYNIEM_HANGTUAN/LeChuaNhatThuongnien/MuathuongnienA/ChuaNhatXIXTNA/HaytintuongvungmanhvaoChua.htm
File size: 18.38 KiB (18822 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>Suy niệm Chúa Nhật XIX Thường Niên A</title><base target="main"><style>
<!--
 div.MsoNormal
	{mso-style-parent:"";
	margin-bottom:.0001pt;
	font-size:12.0pt;
	font-family:Arial;
	margin-left:0cm; margin-right:0cm; margin-top:0cm}
-->
</style>
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body style="font-family: Arial"><table border="0" width="500" cellspacing="20" style="font-family:Arial; font-size:12pt" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="474" style="text-align: right; font-family:Arial; font-size:10pt; color:#0000FF; text-decoration:none; font-style:italic" height="20"><p style="text-align: left"><span style="font-style: normal"><b><font color="#FF0000" size="4">Suy niệm Chúa Nhật XIX thường niên - Năm A</font></b></span></td></tr><tr><td width="474" style="color: #000000; font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; border-color: #000000; text-align:right; text-transform:uppercase" bgcolor="#FFFFFF"><p class="MsoNormal" align="right" style="text-align: right; margin: 6.0pt 0cm"><span style="font-family: Arial; font-style: italic; text-transform: none"><font size="2" color="#0000FF">Lm Jude Siciliano, OP</font></span></td></tr><tr><td width="474" style="color: #000000; font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; border-color: #000000; text-align:center; text-transform:uppercase" bgcolor="#FFFFFF"><span style="font-family: Arial; color: black">HÃY TIN TƯỞNG VỮNG MẠNH VÀO CHÚA<br><i><font size="2">Mt 14, 22 - 33</font></i></span></td></tr><tr><td width="474" style="color: #000000; font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; border-color: #000000" bgcolor="#FFFFFF"><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin: 6.0pt 0cm"><span style="font-family: Arial">Thưa quí vị,</span></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin: 6.0pt 0cm"><span style="font-family: Arial">Thật hữu ích nếu chúng ta biết rõ văn mạch các câu truyện trong Phúc Âm. Thí dụ trình thuật Tin mừng hôm nay về cơn cuồng phong trên biển cả Galilea (còn gọi là Tiberia) tiếp liền sau Tin mừng tuần trước, Chúa Giêsu cứu chữa các bệnh nhân và hoá bánh ra nhiều. Tôi mường tượng nếu mình là một trong các môn đệ được chứng kiến các phép lạ Chúa thực hiện, thì phải đi tới kết luận rằng: Ngài đích thực là người hùng luôn chiến thắng. Và không khi nào muốn rời bỏ Ngài. Xin tưởng tượng hạnh phúc biết bao được theo một thí chủ quyền năng, chữa bệnh, trừ quỉ, áp đảo sóng gió và nhân bánh lên nhiều! Còn có ai trên trái đất này từ cổ chí kim làm được những dấu lạ như Ngài? Đích thực nhân loại đã được Thượng Đế ban cho một nhân vật biết chăm lo cho mình: chữa lành các bệnh tật, nuôi nấng kẻ đói khát. Tại sao lại có ý tưởng phản bội, từ bỏ Ngài ? Các tôn giáo xưa nay đều có phong độ tương tự, cống hiến những lời hứa an toàn cho đời sống con người. Theo đạo là người ta được bảo đảm về phe với Thiên Chúa, được Ngài yêu thương, che chở, và nếu vướng mắc vào khó khăn thì Ngài nhanh tay cứu chữa. Bạn có đạo ư ? Hãy làm lành lánh dữ, thực hiện những hành động thích hợp, thi hành nghiêm chỉnh các bổn phận ! Chắc chắn bạn sẽ được Thượng Đế nâng đỡ! Tôn giáo nào cũng có tâm lý như vậy. </span></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin: 6.0pt 0cm"><span style="font-family: Arial">Tuy nhiên, thực tế, tôi thường qua lại thăm một người cha gia đình, độ tuổi ngoài 50, hành xử rất tốt, năng đi nhà thờ, giúp đỡ láng giềng, chăm sóc vợ con, nói tắt ông là người cha, người chồng tốt, người tín hữu nhiệt thành, người hàng xóm đáng yêu, kính phục. Ông sẵn sàng bỏ tiền của giúp đỡ những gia đình khó khăn. Đột nhiên, ông khám phá mình bị ung thư, chiến đấu can trường với bệnh tật và một năm sau ông qua đời! Phải chăng ông đã không cầu nguyện tốt, không kính sợ phải lẽ, không bác ái đủ ? Thế còn những lời cầu nguyện của thân nhân cho ông bình phục? Người ta phải làm gì hơn nữa? Đức Giêsu ở đâu khi ông gặp bão táp? Chúng ta biết chán vạn câu chuyện tương tự ! Chúa ở đâu trong những đau khổ của con người ? Chẳng lẽ Ngài vẫn dựa đầu ngủ ở phía lái thuyền? Nhiều khi chúng ta ngạc nhiên khi sự việc xảy ra bất lợi cho mình hay thân nhân của mình. Không kiên nhẫn thì có lẽ nổi sùng kiêu ngạo. Khiêm nhường thì đấm ngực ăn năn, mình có lỗi vì không cầu nguyện đủ, hoặc cầu không đúng cách ? Chúng ta đã không theo hướng dẫn của bề trên, của Giáo hội ? Đã không có thái độ xứng đáng như người Publicanô? Không yêu cầu nhiều linh hồn khẩn nài với mình ? Hàng trăm câu hỏi tương tự. </span></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin: 6.0pt 0cm"><span style="font-family: Arial">Nhưng xin nhìn vào câu truyện hôm nay để nghiệm ra câu trả lời, các tông đồ lắng nghe và theo đúng hướng dẫn của Chúa Giêsu. Chính Người bảo họ lên thuyền và chèo sang bên kia. Thánh Matheo ghi lại: “<i>Sau khi dân chúng được ăn no nê. Đức Giêsu liền BẮT các môn đệ xuống thuyền sang bờ bên kia trước</i>”. Không hồ nghi chi nữa, họ đã làm theo lệnh Thầy mình. Còn nếu được tự ý có lẽ họ muốn ở lại trên bãi cỏ, nơi vừa xảy ra phép lạ nhân bánh ra nhiều, nuôi đám đông dân chúng, đắm mình trong vinh quang bất ngờ thầy vừa tỏ hiện! Phải chăng đấy chính là con đường họ sẽ đi với Chúa Giêsu? Nhưng theo lệnh Chúa, họ xuống thuyền chèo đi mà không có Ngài. Đôi khi chúng ta cũng có cảm tưởng lâm vào hoàn cảnh như các tông đồ? Xuống thuyền đời mà không có Chúa Giêsu? Chúng ta đáp lời Chúa và cố gắng bước theo đến nơi Ngài dẫn dắt. Nhưng bão táp nổi lên làm như chúng ta xa lìa Chúa, một mình chống chọi với cuồng phong, ngả phía này, nghiêng chiều khác vì ngược gió và sóng đánh. Thánh Matheo ghi tiếp: <i>“tối đến Ngài vẫn ở đó một mình. Còn chiếc thuyền thì đã xa bờ đến mấy cây số, bị sóng đánh vì ngược gió. Vào khoảng canh tư, Ngài đi trên mặt biển mà đến với các môn đệ</i>”. Tất cả chúng ta đều được phép đồng hoá với hoàn cảnh này. Xin tưởng tượng đặt mình vào khoảng trống của dòng kể với những vật lộn hằng ngày mình phải gặp, để phụng sự Chúa. Nhiều lúc trong cuộc đời, chúng ta thực sự phải đối mặt với những cơn giận giữ của biển đời, cuồng phong với sóng lớn áp đảo thân phận mình. Đa phần do bàn tay những kẻ khoe mình hiểu biết tương lai luật lệ. </span></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin: 6.0pt 0cm"><span style="font-family: Arial">Chúng ta có thể kể tên và đếm ra những cơn sóng gió này, những giây phút trôi giạt trên biển đời. Nó trực tiếp ảnh hưởng vào cuộc sống chúng ta, nếu không lúc này thì ngày mai, nếu không ngày mai thì hôm qua. Chẳng biết làm sao mà chốn thoát! Chúng ta cảm thấy y hệt số phận của các tông đồ: Chúa Giêsu ở đâu tận trên đỉnh núi, cầu nguyện trong khi các môn đệ chìm ngập trong gió bão, sau thời gian dài vật lộn với khó khăn, cuối cùng Chúa Giêsu xuất hiện. Thánh Matheo viết là khoảng canh tư, tức là trời đã khởi sự hừng đông. Từ buổi chiều cho tới hừng đông ngày hôm sau, tức là gần trọn một đêm chịu đựng chèo chống, không phải là cuộc vật lộn ngắn ngủi và dễ dàng! Tôi muốn hỏi Chúa : “ Tại sao Ngài cần thời gian dài đền thế? “Ngài có thấu hiểu những khó khăn chúng con đang gặp sao?” Còn một câu truyện bão táp biển cả nữa mà Chúa Giêsu ngủ trên thuyền. Các môn đệ phải đánh thức Người dậy, nói rằng: “<i>Thầy ơi, Thầy, chúng ta chết mất</i>” (Lc 8, 24). Thế đấy tư tưởng sợ hãi nổi lên sau những vật lộn khó nhọc và lâu dài. Ngài ở đâu không quan tâm đến chúng con ư? Chúng con đang phải đối phó với cuồng phong bão táp? Nhiều lần cá nhân và toàn thể Giáo hội phải đặt ra những câu hỏi tương tự. Khi nào chúng con mới thấy Ngài xuất hiện trong những khó khăn của mình và giơ tay cứu giúp. Khi nào chúng con mới được vững bụng cảm thấy Ngài hiện diện trên thuyền để dẹp yên sóng cả mưa nguồn như Ngài đã thực hiện cho các tông đồ? Bao lâu nữa cuồng phong biển đời này mới tan?</span></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin: 6.0pt 0cm"><span style="font-family: Arial">Xin đừng tưởng tượng Chúa Giêsu là ông thợ vạn năng. Ngài thực hiện theo sự khôn ngoan vô cùng của mình, chứ không phải để chúng ta sai khiến. Ngài biết lúc nào là tốt nhất để ban ơn, ban thế nào và cho ai, trong hoàn cảnh nào? Chắc chắn chúng ta không phải dạy khôn Ngài. Không phải Phêrô yêu cầu Ngài dẹp yên biển cả, mà chính Ngài đến cứu giúp ông ta và các bạn. Ngài khiển trách đức giáo hoàng tiên khởi, nhiên hậu toàn thể Giáo hội: “<i>Hỡi kẻ kém lòng tin! Tại sao lại hoài nghi </i>?” và chỉ khi Ngài lên thuyền sóng gió mới được dẹp yên. Chỉ khi nào chúng ta kinh nghiệm Chúa Giêsu hiện diện trong linh hồn chúng ta mới hết lo sợ thế gian tấn công? Tại sao? Tại vì Ngài mong đợi các môn đệ tin cậy vào Ngài cả khi sóng gió nổi cơn thịnh nộ dữ dội nhất. Ngài mong đợi Phêrô đặt tin tưởng vững mạnh nơi Ngài khi bước đi trên mặt nước. Ông đã cố nghe theo bản năng thúc đẩy nhẩy xuống biển mà không nghĩ mình đòi hỏi một phép lạ để có thể bước đi, thì cũng phải theo đà tình yêu ấy mà kết hiệp với Ngài. Phêrô do dự, ngoảnh mặt nhìn sóng gió và thấy mình đang chìm xuống nên phải sợ hãi kêu cầu Chúa. Bài học sáng giá cho lòng tin cậy của chúng ta, trút bỏ mọi sự theo Chúa mà còn đòi hỏi sang giầu tiện nghi, bảo đảm vật chất thì đúng là nghịch lý không?</span></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin: 6.0pt 0cm"><span style="font-family: Arial">Thánh sử Matheo thuật lại rằng Chúa Giêsu cầu nguyện suốt đêm, đến mờ sáng Ngài mới bày tỏ quyền năng để cứu giúp các môn đệ. Ông ngầm ý nối kết việc cầu nguyện của Chúa Giêsu với quyền phép dẹp yên biển cả. Chúng ta nên lưu ý đến những lần và hoàn cảnh Chúa nguyện cầu trong Phúc Âm. Ngài làm việc này trước những quyết định lớn: chọn lựa các tông đồ, trước khi ra tay thực hiện quyền năng chữa bệnh, hoá bánh ra nhiều, dẹp yên sóng gió, và trước khi bước vào khổ nạn. Liệu những vật lộn của chúng ta có được cứu thoát nếu biết nguyện cầu trước khi bị nạn?</span></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin: 6.0pt 0cm"><span style="font-family: Arial">Tiên tri Êlia có kinh nghiệm về điều này (bài đọc 1). Ông chạy trốn hoàng hậu Jezabel để cứu lấy mạng sống. Trong lúc kiệt quệ vì đường xa, đói lả, ông đã tìm đến ẩn mình trong một cái hang ở Horeb, Chúa đã hiện ra an ủi ông trong cơn gió hiu hiu chứ không trong động đất, bão táp hay lửa cháy. Chúng là những sức mạnh tự nhiên, thực hiện theo ý mình. Elia sợ hãi, trốn vào trong hang để chờ đợi hội ngộ với Thiên Chúa. Chúa thì thầm với ông trong gió hiu hiu. Tại sao ông phải làm cuộc hành trình đến núi Sinai? Phải chăng ông tìm về quá khứ, tìm ẩn mình trong truyền thống cha ông, tìm nguồn sinh lực mới cho cuộc chiến đấu cam go của mình? Ở Sinai trong cô tịch và cầu nguyện, ông gặp Thiên Chúa. Liệu chúng ta trong thời buổi nhiễu nhương này còn cần đến cầu nguyện như nguồn sức mạnh lớn cho việc tông đồ hữu hiệu? Trở lại với bài Tin mừng, không phải là phí thời giờ khi chúng ta cầu nguyện, cuộc đời chúng ta sẽ chẳng yên sóng gió. Ngoại cảnh sẽ chẳng bao giờ nguôi cơn sóng gió, bởi nó là chiến thuật của satan, thế gian và dục vọng. Chúng luôn luôn kêu gào quanh những tâm hồn lành thánh “Làm chuyện chi, đừng đứng đấy”. Nhưng lời “ thì thẩm” của Chúa trong Tin mừng hôm nay: “Đứng đấy, đừng làm gì cả”. Đứng đấy để mà cầu nguyện, đứng đấy để mà thanh lọc chờ đợi ơn Chúa.</span></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin: 6.0pt 0cm"><span style="font-family: Arial">Hiện giờ nước Mỹ đang mùa hè, chúng ta có nhiều không gian, thời gian. Ngày dài hơn, đêm ngắn hơn, nhiều cuộc du lịch sinh thái, cắm trại ngoài trời, trèo núi, tắm biển, nghĩa là thay đổi cảnh vật và chương trình. Dù có bão táp hay không thì chúng ta có nhiều khả năng cô tịch cầu nguyện. Mỗi ngày có thể tìm ra những giây phút đặt mình trước mặt Chúa, ý thức những biến có, những nhu cầu của linh hồn. Chúng ta không chỉ đến với Ngài ở Thánh đường mỗi Chúa nhật. Ngài không ở xa chúng ta, cầu nguyện tích tắc trên đỉnh núi. Ngài rất gần đồng hành với mọi linh hồn trong từng giây phút. Vậy xin hồi tâm vài lần mỗi tuần, vào lại trong tâm hồn câu truyện Tin mừng, nhất là trong những lúc gập sóng gió trong những sinh hoạt hằng ngày. Lý do nào khiến chúng ta lui tới thánh đường thường xuyên? Phải chăng hay vì giống như Phêrô chúng ta đến tìm gặp đấng bước đi trong bão táp mặt nước của người tín hữu không bao giờ phẳng lặng. Nó luôn xáo trộn do sức mạnh của hoả ngục gây nên do đó chúng ta lui tới nhà thờ để được ơn trợ giúp từ các tin hiệu khác, chúng ta không thấy mình đơn độc, nhưng có nhiều đồng đạo đồng cảnh ngộ xung quanh, họ cũng đang phải đối mặt với những khó khăn trong gia đình, ngoài xã hội, công việc làm ăn, con cái hư hỏng, bỏ học, lêu lổng, sì ke ma tuý, trộm cướp, đĩ điếm! Những linh hồn mạnh mẽ đức tin sẽ giúp chúng ta thêm can đảm, vượt qua thử thách mà sống trung thành với ta chưa? Hãy nghe thánh Phêrô than phiền về đồng bào của ngài ( bài đọc 2). “<i>Thưa anh em có Đức Kitô chứng dám, tôi xin nói sự thật, tôi không nói dối, và lương tâm tôi được Thánh Thần hướng dẫn và cũng làm chứng cho tôi rằng: Lòng tôi cũng rất ưu phiền và đau đớn mãi không ngơi. Quả vậy giả như vì anh em đồng bào của tôi theo huyết thống, mà tôi bị nguyền rủa và xa lìa Đức Kitô, thì tôi cũng cam lòng</i>”, nhưng thực sự thánh nhân cũng hy vọng sự trở lại của dân tộc mình, cho nên đã liệt kê ra 8 đặc ân của dân tộc Israel: “<i>họ là người Israel được Thiên Chúa nhận làm con, được Người cho thấy vinh quang, ban tặng các giao ước, lề luật, một nền phụng tự và các lời hứa</i>…” Tiếp theo thánh nhân tuyên bố, Thiên Chúa không thất tin bao giờ (Rm 9,6). Trái lại sẽ đưa con cháu Apraham về với Đức Kitô để dân ngoại và dân Do thái sẽ họp thành tuyển dân viên mãn của Thiên Chúa trong Đức Kitô và Hội thánh. Chúng ta còn lý do nào mà nghi ngờ chương trình của Thiên Chúa. Ngài sẽ ra tay cứu gíup những ai có nhu cầu qua trung gian của cộng đoàn hội thánh này. Mỗi Chúa nhật, chúng ta hội họp để nhắc nhớ mình có nhiều đồng đạo, bạn hữu, người cùng bẻ bánh và người uống chung chén rượu. Họ sẽ giúp đỡ chúng ta khi tình thế trở nên khó khăn. Đồng thời nhớ lại với lòng biết ơn anh chị em tín hữu đồng thuyền với chúng ta. Đã có nhiều lần chúng ta cần đến họ. Lần khác chính chúng ta cứu giúp họ. Và bao giờ tình thế cũng không đến nỗi tệ nhờ những bàn tay hỗ tương như vậy. Xin đừng ích kỷ nhưng mở lòng ra cho tha nhân, nhiên hậu chúng ta được thêm can đảm. Vậy hãy nhìn xem chung quanh trên chiếc thuyền dương thế này: ai là kẻ cần chúng ta giúp đỡ, lắng nghe, đồng hành? Câu truyện Phúc Âm hôm nay đã được các tổ tiên đức tin của chúng ta truyền lại cho hậu thế. Họ muốn bảo đảm rằng trong đức tin, chúng ta có đầy đủ khả năng bước đi trong gió bão. Amen. </span></td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center"><a target="_top" href="../../../../index.htm"><img border="0" src="../../../../tinmungLOGO/trangnha.gif" width="85" height="30"></a></p></td></tr></table></body></html>

PHP File Manager