File "14.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN/Nam_A/2014/Mua_Vong-Mua-GS/CN IV MV/14.htm
File size: 16.4 KiB (16791 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật IV mùa vọng - Năm A</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật IV mùa vọng - Năm A; Thiên-Chúa-ở-cùng-chúng-ta; Giuse-im-lặng; Mộng-báo-Thánh-Giuse; Đức-Trin"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật IV mùa vọng - Năm A">
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460">
<font size="2" color="#FF0000">Chúa Nhật IV mùa vọng - Năm A</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center"><b>
BÁO TIN CHO GIUSE</b></td></tr><tr>
<td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right" height="22">
<a name="_Toc280034492">
<span style="font-size: 8pt; font-style:italic; font-weight:400">Chú giải của
Fiches Dominicales</span></a></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 1.0cm; margin-top: 12.0pt"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">VÀI ĐIỂM CHÚ GIẢI</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 1.0cm; margin-top: 12.0pt"><b>
<i><span style="font-size: 14.0pt">1. Một gia phả kỳ dị: </span></i></b>
</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 1.0cm; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Chúa nhật thứ IV này, bài đọc năm A tích
trong đoạn mở đầu Phúc âm thánh Matthêu (1,1-4,16). Claude Tassin giải
thích: Một đoạn mở đầu như một cái sàng, cho phép đi từ Cựu ước đến Tân
ước. Bởi vì, đối với Matthêu, Đức Giêsu không đến cắt đứt những quỹ đạo
lịch sử Kinh Thánh thời trước, nhưng nối kết chúng lại trong một chiều
hướng bất ngờ (“L'evangile de Matthieu”, Centurion, 1991, trang 19). Đó
rõ ràng là điều nỗi bật của đoạn văn dùng cho ngày 24 tháng 12 này.
</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 1.0cm; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Khác với thánh Luca đã gom lại các mẩu
chuyện về thời ấu của Đức Giêsu, nhưng tập trung vào Đức Maria, thánh sử
Matthêu đưa Giuse ra trước; như thế, ngài cống hiến cho các độc giả của
ngài một con đường đi đến mầu nhiệm Đức Giêsu. Gia phả của ông: “Đây là
gốc gác Đức Giêsu Kitô...” (1, 1-17) trước hết muốn tỏ cho biết Đức
Giêsu Kitô là Ai: “Đức Kitô, con vua David, con của Abraham”. Tuy nhiên,
việc giới thiệu ấy bất ngờ chuyển hướng; một khâu cuối cùng bị trục
trặc, sự liên tục của các thế hệ bị đứt đoạn, bởi vì, ông nói rõ ràng
là, Giuse không phải là cha ruột của Đức Giêsu: “Giacob sinh Giuse,
chồng của Maria, từ nơi bà Đức Giêsu sinh ra, cũng gọi là Đức Kitô” (câu
16). Mặc dầu vậy, Matthêu sẽ chỉ cho biết, làm thế nào Đức Giêsu là con
của David được các tiên tri báo trước, và làm thế nào, Giuse, không hề
cắt đứt sự liên tục, lại là người nối kết lại. Ông nhấn mạnh ở câu 18:
“Đây là gốc tích (nguồn gốc) của Đức Giêsu. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 1.0cm; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">“Maria, mẹ của Đức Giêsu, đã đính hôn
với Giuse...”. Vào thời đó, đôi vợ chồng đính hôn khi còn là thanh niên,
sau một thời gian mới đi đến hôn nhân và vợ về nhà chồng. Chính trong
khoảng thời gian này, “trước khi hai ông bà về chung sống với nhau Maria
có thai do tác động của Chúa Thánh Thần”, Matthêu thêm vào ngay lập tức
nhìn nhận đây là sự khởi đầu thánh thiêng, thay thế một hành động tạo
dựng, cho tiến trình sinh vật học. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 1.0cm; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">“Giuse, người công chính...”. Chúng ta
đừng tìm cách đi vào tâm lý của Giuse, đang phải đương đầu với một hoàn
cảnh tế nhị. Tuyệt nhiên, bản văn không nói với chúng ta điều gì cả.
Chúng ta chỉ có thể đọc được ở đây quan điểm của thánh sử. C.Tassin chú
giải: “đối với ông Giuse là người công chính, bởi vì ngài đã từ chối đảm
nhận tư cách làm cha không phải là của ngài, và bởi vì ngài đã vâng lời
Thiên Chúa mà chịu nhận vai trò làm cha này” (O.C. trang 26). </span>
</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 1.0cm; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">“Thiên thần Chúa hiện ra với ông trong
giấc mơ...”. Rõ ràng là chúng ta đang gặp thể loại văn chương chuyên
loan báo việc hạ sinh trong Kinh Thánh mà Matthêu đi theo sơ đồ truyền
thống: 1- một hoàn cảnh bế tắc. 2- Thiên thần hiện ra và uỷ thác sứ
mạng. 3- Việc thực hiện sứ mạng này. Giữa hoàn cảnh bế tắc, Giuse được
uỷ nhiệm một sứ mạng: với tư cách là “Con vua David”, ngài được giao phó
sứ mạng “đặt tên cho con trẻ”, dành riêng cho ngài. Mà, theo H.Vulliez
giải thích: “Theo luật Do Thái lúc bấy giờ, đứa bé hiện hữu hợp pháp
bằng tên mà người ta gọi nó, và nó thuộc dòng dõi người cha, dù đó là
người cha. (sinh vật học) ruột thịt hay không” (“Dieu si proche”,
Desclée de Brouwer, trang 16). Như vậy, tư cách con vua Daviđ thực sự
của hài nhi và sự thực hiện trọn vẹn các lời tiên tri cứu thế tuỳ thuộc
ở sự vâng lời của Giuse. Chẳng những ngài không phải mờ nhạt đi, mà
Thiên Chúa muốn cần đến ngài để thực hiện ý định cứu độ của Thiên Chúa.
</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 1.0cm; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">“Khi thức dậy, Giuse đã thực hiện điều
Thiên Chúa truyền...” Với sự mau mắn của người công chính, hoàn toàn sẵn
sàng trước sự mới lạ của Thiên Chúa, Giuse đón nhận về nhà mình mầu
nhiệm của Giao ước mới: ông rước vợ về nhà mình, như thế, cho phép các
lời tiên tri được thực hiện trọn vẹn: Này đây, một trinh nữ sẽ thụ thai
và sinh hạ một con trai, người ta sẽ đặt tên là Emmanuel, có nghĩa là
“Thiên Chúa ở cùng chúng tôi” (xem Is. 7). Nhờ Giuse, Đấng Cứu Thế, thụ
thai trong lòng Đức Maria, bởi Thánh Thần của sự sáng tạo mới, được đưa
nhập vào dòng dõi David. Với đoạn các Nhà Đạo kế tiếp Ngài sẽ tỏ mình ra
cho Israel và dân ngoại. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 1.0cm; margin-top: 12.0pt"><b>
<i><span style="font-size: 14.0pt">2. Một tên gọi khai mào và kết thúc
Phúc Âm: </span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 1.0cm; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Thế nhưng, hơn cả vai trò của Giuse
trong ý định cứu độ chính sứ mạng của Đức Giêsu mới làm cho Matthêu quan
tâm. Một sứ mạng mà hai tên gọi loan báo được trao phó cho Ngài: Tên mà
Giuse được uỷ thác trao phó cho Ngài: “Giêsu”, và có nghĩa là: “Thiên
Chúa cứu chuộc”, bởi vì, chính Ngài sẽ cứu dân Ngài khỏi tội lỗi. - Tên
gọi mà sau này sẽ dùng để chỉ định Ngài, khi mà, trong ánh sáng phục
sinh, các môn đệ sẽ hiểu là đã thực hiện lời sấm của Isaia: Người ta gọi
tên Ngài là Emmanuel, nghĩa là: “Thiên Chúa ờ cùng chúng tôi”. Thực ra,
vào cuối Phúc âm, khi gặp nhau tại điểm hẹn, đấng Phục Sinh sẽ sai họ ra
di với sứ mạng không biên giới, Ngài tuyên bố với họ: Và Ta, Ta ở cùng
các con mọi ngày cho đến tận thế, thì họ sẽ hiểu rõ tầm mức quan trọng
cuối cùng của lời tiên tri về Emmanuel, “lời loan báo cho Giuse đã vẽ
lên quĩ đạo sứ mạng của Đức Kitô” (C.Tassin, O.C. trang 28). </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 1.0cm; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt"> </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 1.0cm; margin-top: 12.0pt"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">BÀI ĐỌC THÊM</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 1.0cm; margin-top: 12.0pt"><b>
<i><span style="font-size: 14.0pt">1. “Nguồn gốc khác”</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 1.0cm; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">“Đây là gốc tích của Đức Giêsu...”. Sau
quyển sách gốc tích của Đức Giêsu Kitô, thì đây là một nguồn gốc khác
được trình bày cho chúng ta. Đức Giêsu, bám rễ sâu vào một lịch sử,
trong một dân tộc, cũng là Đấng đến từ nơi khác. Giacob sinh Giuse,
chồng của Maria, từ nơi bà, Đức Giêsu sinh ra... Giuse đã đưa đứa trẻ
sắp sinh nhập vào trong dòng dõi tổ tiên mình một cách hợp pháp; nhưng
hài nhi này lại đến từ một Đấng khác: đứa con bà sinh ra là bởi Chúa
Thánh Thần. Giuse, người công chính, sẽ đặt tên cho hài nhi: bà sẽ sinh
một con trai mà ông sẽ đặt tên là Giêsu. Tên gọi có ý nghĩa, cho biết
hài nhi không phải là hậu duệ như những người khác, đóng kín trong những
giới hạn của khả năng loài người: Bởi chính Ngài sẽ cứu dân Ngài khỏi
tội lỗi. Ai có thể giải thoát khỏi tội lỗi, nếu không phải là Thiên
Chúa? Lời tiên tri nhận lấy đầy đủ tất cả ý nghĩa: người ta sẽ gọi tên
Ngài là Emmanuel, nghĩa là Thiên Chúa ở cùng chúng tôi. Đức Giêsu ghi
tên vào một gia phả, nhưng Ngài làm nổ tung gia phả đó. Chính Thiên Chúa
bước vào trong thế giới loài người chúng ta. Tuy nhiên, vai trò của
Giuse không phải là tầm thường. Khoa tâm lý hiện đại đã tỏ cho chúng ta
biết tầm quan trọng của hình ảnh người cha đối với việc tạo thành nhân
cách của hài nhi. Chính nhờ gần gũi với Giuse mà Đức Giêsu sẽ học biết
người cha là gì. Chính nơi ông, mà Ngài sẽ nhìn thấy phản ánh nhân loại
tình phụ tử của Thiên Chúa. Biết nói với chúng ta rõ ràng về Cha của
Ngài, phải chăng khi đã nhìn thấy Giuse mà Ngài đã có kinh nghiệm về sự
âu yếm của cha: “Ai trong các anh, nếu đứa con xin bánh mà lại cho một
hòn đá ư? Hay, nếu nó xin một con cá, mà lại cho nó một con rắn (7,9-
10). Ngài đã học biết rằng, các người cha dưới đất biết cho con cái mình
những sự tốt lành. Ngài đã học biết điều đó nơi thánh Giuse. chúng ta
đừng quên rằng, những đoạn văn đến “sau”; sau một sự khám phá lâu dài về
con người Gìêsu, con của bác thợ mộc, sau những lời nói và những dấu chỉ
đã làm nảy sinh đức tin trong tâm hồn các môn đệ, sau những hồ nghi và
sau cùng, sau một sự chắc chắn về sự phục sinh: phải nhìn nhân rằng, Đức
Giêsu đã là một Đấng khác, để chúng ta có thể hiểu rằng ngài đã từ nơi
khác mà đến: Trong lịch sử nhân loại, nguồn gốc thần thiêng của Đức
Giêsu là một sự kiện không ai để ý đến, không ngừng được tranh cãi và
chối bỏ: Đó không phải là con bác thợ mộc sao? Nhờ Thánh Thần Thiên Chúa
dẫn nhập cái mới vào trong thế giới chúng ta. Ngài đã trở thành
Thiên-Chúa-ở-cùng-chúng-tôi. Cả nguyên việc đón nhận cái mới là chính
Đức Giêsu, cái mới mà Ngài đem đến cho cuộc đời chúng ta, có thể dẫn ta
đến chấp nhận điều bất ngờ trong việc Ngài sinh ra. Chính kết quả của
việc khám phá này mà Matthêu muốn gởi gấm cho chúng ta. Chúng ta không
thể chấp nhận nguồn gốc của Đức Giêsu bởi tác động của Chúa Thánh Thần
mà không nhìn nhận là Ngài đến từ Thiên Chúa. Chính khi đã nhìn biết
Ngài, chính khi đã hiểu rằng, Ngài là Đấng khác, thì chúng ta mới có thể
đón nhận mầu nhiệm giáng sinh của Ngài”. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 1.0cm; margin-top: 12.0pt"><b>
<i><span style="font-size: 14.0pt">2. Tính cách làm cha của Giuse đối
với Đức Giêsu chắc chắn quan trọng hơn như người ta vẫn thường nghĩ”.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 1.0cm; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">“Tính cách làm cha của Giuse đón với Đức
Giêsu quan trọng hơn ta vẫn thường nghĩ. Để gọi tên Đấng mà tất cả mọi
người xưng là Thiên Chúa, để chỉ định sự hiện diện rất gần gũi mà từ đó
Ngài lãnh nhận tất cả mọi sự, hữu thể mà Ngài luôn luôn ý thức chỉ là
một với Ngài, Đức Giêsu tự động dùng lại danh xưng mà ngài âu yếm gọi
Giuse; ‘Cha, Ba, Bố’. Và khi phải giải thích sự thật gây kinh ngạc này
với Thiên Chúa của Israel, Thiên Chúa mà Ngài đòi tiếp tục công trình
sáng tạo, Đức Giêsu lại dùng những từ ngữ đơn giản nhất khi còn tập tành
ở Nagiarét, trong xưởng của bác thợ mộc Giuse: “Cho đến bấy giờ vẫn làm
việc, và Ta cũng vậy, Ta cũng làm việc. Điều mà Cha làm, thì Con cũng
làm giống như vậy. Chính Cha yêu mến Con, và Cha cho Con tất cả những gì
Ngài làm” (Jn 5,17-20). Chính nơi những từ ngữ thường ngày, những từ ngữ
mà Ngài dùng để diễn tả cuộc đời Ngài, những mối liên hệ của Ngài, những
tình cảm của Ngài, mà Đức Giêsu muốn nói đối với Ngài, Thiên Chúa là ai.
Làm sao không tình thấy trong tình cảm của cha mẹ Ngài những từ ngữ đúng
đắn nhất để nói cho chúng ta biết mối liên hệ tuyệt đối duy nhất vốn vẫn
hiện diện trong con tim Ngài: “Cha và Ta, Chúng Ta là một” (Jn 10,30).</span></td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center"> </p>