File "16.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN/Nam_A/2014/Mua_Vong-Mua-GS/CN I MC/16.htm
File size: 25.69 KiB (26303 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật I mùa vọng - Năm A</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật I mùa vọng - Năm A"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật I mùa vọng - Năm A">
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460">
<font size="2" color="#FF0000">Chúa Nhật I mùa vọng - Năm A</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
<b>TỈNH THỨC ĐỂ KHỎI BỊ BẮT CHỢT</b></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<a name="_Toc278267621"><span style="font-size: 8pt; font-style:italic">Chú giải của Giáo Hoàng Học Viện Đà Lạt</span></a></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">CÂU HỎI GỢI Ý</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">1. Phần đầu của diễn từ này đã kể ra những
dấu hiệu rõ ràng báo trước cuộc Quang lâm. Còn đoạn văn chúng ta đây, khởi
đầu phần hai, nhấn mạnh điều gì? Có mâu thuẫn giữa hai phần không?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">2. Mt là người duy nhất trong bốn tác giả
Tin Mừng dùng chữ "Quang lâm" (Parousia) (24,3.27.37.39). Chữ này có nghĩa
nào trong thế giới La-Hy?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">3. Phải chăng các câu 40-41 nhằm trình bày
cuộc Phán xét tận cùng như một thứ định mệnh mù quáng và ngẫu nhiên? Đâu là
điểm chung giữa nhung hình ảnh rút ra từ cuộc sống hằng ngày?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">4. Các câu 42-44 có cho biết sự tỉnh thức hệ
tại điều gì không? Các dụ ngôn tiếp theo đó (24, 45-51; 25, 1-13; 25, 14-30)
có lấy lại và soi sáng chủ đề tỉnh thức này không? </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">5. Trong dụ ngôn ở câu 43-44, việc Con Người
được so sánh với một tên trộm có đáng ngạc nhiên không? Phải chăng đấy là
trọng tâm của dụ ngôn? Giáo Hội sơ khai đã mặc cho dụ ngôn này ý nghĩa nào?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">***</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">1. Trong phần đầu của diễn từ Cánh chung
(cc.1-36), Chúa Giêsu đã nhấn mạnh: Con Người chắc chắn sẽ đến và đến một
cách rõ ràng. Mặc dù có những hạng thiên sai và ngôn sứ giả (cc.24-26) mà
các tín hữu phải đề phòng, người ta vẫn không thể lầm lẫn được. "Vì như sấm
chớp lòe bên đông rạng bên tây thế nào, thì cuộc Quang lâm của Con Người
cũng sẽ như vậy" (c.27). Dụ ngôn cây vả nằm trong chiều hướng, ý nghĩa đó
(cc.32-34): đừng hoang mang trước làm gì vô ích, sẽ có những dấu hiệu chắc
chắn báo động cho các ngươi.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Với các câu 37-41, ta đi sang một ý tưởng
khác, không phải là hệ luận của ý tưởng trước đó. Nếu Con Người sẽ phải đến
cách rõ ràng, ai nấy đều nhận ra được, thì Người cũng đến một cách đột ngột
bất ngờ. Việc đối chiếu với câu chuyện lụt đại hồng thủy thời Noe nhấn mạnh
tới nguy cơ của tình thế ấy. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Để nói về việc Con Người trở lại, thánh
Matthêô, duy nhất trong bốn tác giả, đã dùng từ ngữ "Quang lâm" (Parousia)
(24,3.27.37.39). Nguyên khởi, chữ này có nghĩa là "đến, hiện diện". Trong
thế giới La-Hy (Hy lạp-La mã), người ta dùng nó để chỉ việc hoàng đế long
trọng ngự đến hay chính thức thăm viếng một thành nào. Trong Kitô giáo sơ
khai, từ ngữ sớm được sử dụng để nói về cuộc trở lại vinh quang của Chúa
Kitô vào ngày cánh chung (x. 1Tx 2,19; 4, 15; 2Tx 2, 1.8.9; 1Cr 15,23).
Trong ngày ấy, phải tỏ ra không gì đáng trách (1Tx 3,16; 5,23), vì như bản
văn cho thấy, phán xét đi liền với Quang lâm. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Chúa Giêsu, khi kể các dụ ngôn, thường ưa
dùng những ám dụ lấy từ Cựu ước, dễ hiểu đối với thính giả cây nho: hình ảnh
Israel; người cha, vị quan tòa, ông chủ đất, người chủ hộ: hình ảnh Thiên
Chúa, mùa gặt: hình ảnh cuộc Thẩm xét v.v...). ở đây Người tạo ra một ám dụ
mới: cuộc Quang lâm của Con Người vào lúc tận cùng giống như một trận đại
hồng thủy thứ hai. Hình ảnh được chọn cho thấy khá rõ ý tưởng diễn tả: cánh
chung sẽ là một tai ương thình lình đổ xuống đầu mọi người. Thay vì mâu
thuẫn với ý tưởng trước nói về biến cố được nhiều dấu hiệu tiên báo, các câu
37-41 trình bày một viễn tượng khác: thái độ của con người. Thiên hạ thời
Noe không ngờ được chuyện gì cả và vẫn cứ ăn uống, cưới vợ lấy chồng. Sự vô
tri này thật là nguy hiểm: họ đã chết vì đã không nhận ra dấu hiệu nào. Ngày
tận cùng cũng vậy. Tai ương treo trên đầu mọi người và sẽ rơi lúc nào không
hay. Trong ngày đó, toan tính gì thì đã quá muộn: phải mở mắt ngay từ lúc
này đây!</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">2. Cuộc Phán xét chẳng những bất ngờ mà còn
tức khắc. Người ta sẽ không còn giờ, còn cách nào chuẩn bị. Và khi mà thiên
hạ tưởng là chẳng có gì khác biệt, thì lúc ấy lại có một cuộc lựa lọc: lúc
ấy ta sẽ biết ai là trinh nữ khôn ngoan và dại khờ, ai là tôi tớ tín thành
và bất trung (25, 1-30). Để diễn tả ý tưởng đó, bản văn dùng những hình ảnh
lấy trong đời sống thường ngày: hai người làm ngoài đồng, hai bà đang xay
bột. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Chắc hẳn đây là một nhóm thí dụ làm thành
một ngạn ngữ bình dân mà Chúa Giêsu trích ra cho môn đồ. Thật thế, một bản
văn Do thái còn giữ lại bằng tiếng copte, Khải huyền của Xôphônia (1, 8-16)
có kể ra 3 thị kiến mà chẳng giải thích, như thể độc giả đã quá quen thuộc
cảnh tượng; ba thị kiến này tương ứng lạ lùng với Mt và Lc: "Lúc bấy giờ tôi
thấy hai người đang sóng bước trên cùng một lộ trình: tôi nhìn họ nói chuyện
với nhau. Và tôi cũng thấy hai người đàn bà đang xay bột và tôi nhìn họ
trong lúc họ cùng nhau trò chuyện. Và tôi cũng thấy hai người trên giường
trong lúc họ đang nằm nghỉ" (x. P.Lacan, Joumal Asiatique, 1966, tr.
169-177). Ba lần lặp đi lặp lại này, thường thấy trong văn chương hy bá, cho
ta liên tưởng tới một châm ngôn thông dụng mà các Tin Mừng cũng như cuốn
sách Khải huyền Do thái nói đây đều tham chiếu. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Dầu sao, những thí dụ bình dân kia thật rõ
ràng. Kẻ này người nọ đều lao động, đều cùng làm một công việc (hoặc cùng
nghỉ ngơi, theo Luca), chẳng có gì khác nhau. Về phương diện này, cảnh hai
người đàn bà đang xay bột thật đặc biệt sống động. Cối họ dùng là một thứ
cối xay bằng tay nhỏ như ta còn thấy ngày nay bên Đông phương. Nó gồm hai
khói đá tròn lắp chồng lên nhau; khối dưới nằm yên, và có một trục đứng;
khối trên xoay động và có lỗ trũng ở giữa. Để xay, hai bà ngồi hai bên cối,
cùng nắm một cái cán thẳng đứng và xoay tròn khối đá bên trên. Họ phải hòa
hợp động tác với nhau và làm theo một nhịp điệu. Luca có nhấn mạnh đến tính
cách tập thể của công việc này: "Hai bà cùng nhau xay bột". Nhìn họ làm việc
ta chẳng thấy có gì khác giữa hai người. Thế nhưng, "một sẽ được đem đi, và
một sẽ bị để lại". </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Vì vào giờ ấy sẽ có sự phân biệt rẽ đôi giữa
loài người bề ngoài xem ra giống nhau. Chỉ lúc đó mới thật sự xuất hiện sự
xung khắc ghê gớm giữa họ: người này được cứu, người kia hư mất. Và dù không
ai biết, người này đã ở trong ánh sáng và kẻ kia đã ngập trong tăm tối rồi.
Đến lúc ấy mới chuẩn bị, mới ăn năn, mới xin can thiệp thì đã quá muộn.
</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">3. Đứng trước giây phút chung cục cấp bách
và thình lình như nước lụt đó, người tín hữu phải luôn tỉnh thức. Các câu 42
và 44 không cho ta biết phải tỉnh thức như thế nào mà chỉ nói: môn đồ Chúa
hãy san sàng luôn vì đã được báo động. "Hãy tỉnh thức": mệnh lệnh đó kết
thúc đoạn so sánh với lụt đại hồng thủy (c.42) và mở đầu một khai triển mới.
Thật vậy, chủ đề tỉnh thức được lấy lại và minh giải qua những dụ ngôn cho
thấy các hậu kết thực tiễn của việc chờ mong Chúa Kitô trở lại. Tỉnh thức
chẳng phải là một thái độ nội tâm mơ hồ hay một nhân đức tiêu cực, cũng
không có vẻ gì là một sự chờ đợi nôn nóng hay rối loạn cả. Đó là lòng trung
thành với nhiệm vụ đã được giao phó (dụ ngôn người quản gia), là việc chuẩn
bị đón Chúa Kitô trở lại (dụ ngôn mười trinh nữ), là yêu sách chu toàn trách
nhiệm của mình (dụ ngôn các nén bạc), là bổn phận giúp đỡ các anh em hèn mọn
nhất của Chúa Kitô. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">4. Ý nghĩa dụ ngôn tên trộm (c.43) tự nó
không khó hiểu. Cái tế nhị và khó khăn là vấn đề áp dụng dụ ngôn đó lúc ban
đầu ở Đông phương, nơi trộm cắp hoành hành ban đêm, người ta thường rất sợ
những cuộc thăm viếng như vậy lắm. Lề luật đã tiên liệu trường hợp gia chủ
giết tên trộm nếu bắt gặp hắn đang đêm (Xh 22,2). Do đó, thay vì truy tầm
nguồn gốc chủ đề tên trộm này trong những ám chỉ xa xôi, mơ hồ của Cựu ước
(Gr 49, 4; G 24, 14), có lẽ nên nghĩ đến một vụ trộm vừa mới xảy ra tại địa
phương - như động từ ở thì quá khứ muốn bảo (tất ông đã tỉnh thức và đã
không để nhà bị đào ngạch). Chúa Giêsu dùng sự kiện đó để một lần nữa báo
động cho các thính giả biết cơn khủng hoảng gần kề: hãy đề phòng để khỏi bị
bắt chợt như gia chủ kia. Ông ấy đã không thể đoán trước; nhưng các ngươi,
các ngươi chẳng được quyền nói: "Nếu tôi đã hay mọi chuyện". Vì đù không rõ
ngày giờ, các ngươi vẫn biết tai biến sẽ tới bởi Ta đã báo cho hay. Như vậy
ý nghĩa nguyên thủy của dụ ngôn này chắc hẳn trùng với ý nghĩa của dụ ngôn
Noe.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Sự kiện trên giải thích một điểm có lẽ đã
làm ta bỡ ngỡ là lối so sánh cuộc viếng thăm của tên đạo chích với cuộc trở
lại của Con Người. Trọng tâm dụ ngôn không nằm trên lối so sánh đó, nhưng
trên tính cách bất ngờ của biến cố. Một chuyện xảy ra không ai lường trước
được. Vì vậy phải chờ đợi, cho dù chẳng biết thời cơ. Đàng khác, cần lưu ý
rằng, đối với Kitô hữu, ngày trở lại của Chủ là một ngày vui chứ chẳng phải
là một ngày tai biến. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Hình như ở đây truyền thống sơ khai đã mặc
cho dụ ngôn này ý nghĩa ám dụ (và Kitô học). Ta thấy có dấu vết của việc
chuyển từ dụ ngôn sang ám dụ khi so sánh Mc 13, 35:,"Các ngươi không biết
lúc nào chủ nhà trở về " với Mt 24,42: "Các ngươi không biết ngày nào Chủ
các ngươi đến." Ở đây cộng đoàn Kitô hữu đã áp dụng cho mình một dụ ngôn có
ý nghĩa tổng quát hơn nhiều. Trong tình thế họ đang sống, trước sự trì hoãn
của ngày Quang lâm, cộng đoàn đã hơi xê dịch trọng tâm dụ ngôn khi lấy tên
trộm làm hình ảnh Con Người. Chúa Giêsu đã nhấn mạnh sự đột ngột của ngày
Chung thẩm. Còn Kitô hữu sơ khai lại nghĩ tới Đấng sẽ đến phán xét vào ngày
cánh chung. Chủ sẽ đến, đó là điều họ đoan chắc, nhưng Người sẽ đến thình
lình. Thành ra phải không ngừng thức tỉnh. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Ta biết hình ảnh tên trộm ấy được Tân ước
nhắc lại nhiều lần. Chắc chắn nó phát xuất từ dụ ngôn này, bởi vì các bản
văn Do thái giáo nói về ngày cánh chung không hề dùng đến nó. Thế mà trong
1Tx 5, 2-4 cũng như 2Pr 3,10, chính Ngày của Chúa theo nghĩa Cựu Ước (x. Am
5,18), tức là ngày sau cùng, (được so sánh với một tên trộm Ngày ấy bắt chợt
mọi người, tín hữu cũng như lương dân; chỉ có những ai săn sàng mới không bị
chộp thình lình. Như vậy, dụ ngôn đã được hiểu theo ý nghĩa Chúa Giêsu muốn.
Tuy nhiên, trong Khải huyền (3,3; 16,15), Chúa Kitô đến như một kẻ trộm, và
Người chỉ báo động cho Kitô hữu thôi. Chúng ta gặp lại ở đó ý nghĩa mà Giáo
Hội sơ khai đã tìm thấy trong dụ ngôn. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">CHÚ GIẢI CHI TIẾT</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">"Thiên hạ cứ ăn uống": Lụt đại hồng thủy xảy
đến vì nhân loại đã hoàn toàn sa đọa. Nhưng ở đây Mt không chủ ý nhắc đến sự
đồi trụy có tính cách truyền kỳ của thời Noe; ông chỉ muốn nói đến đời sống
bình thường của con người. Điều bản văn muốn nhấn mạnh là: một đời sống hoàn
toàn tự nhiên như thế, không trái gì với luật Thiên Chúa, chẳng đồi trụy
chút nào, vẫn không hề làm cho người ta tưởng nhớ đến ngày phán xét. Vậy mà,
chính trong những điều kiện như thế, cuộc chung thẩm sẽ bất ngờ xảy ra.
</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt"> </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">"Một sẽ được đem đi, và một sẽ bị để lại”:
Được đem đi có nghĩa là được đem về Nước Trời, và bị để lại có nghĩa là bị
hư mất mãi mãi. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">KẾT LUẬN</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Lời Chúa Giêsu khẳng quyết ta không thể biết
đâu là ngày giờ tận cùng như muốn bảo chúng ta đừng tính toán, giả định thời
gian Người đến. Mối hy vọng Người trở lại đừng biến thành một sự chờ mong
nôn nóng, song như là niềm xác tín rằng: Đấng đã và đang đến sống giữa các
thân thuộc Người, sẽ ban cho cuộc đời con người và vũ trụ một ý nghĩa đích
thực, để Thiên Chúa trở nên mọi sự trong mọi người (1Cr 15, 24-28). </span>
</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Nhưng được giải tỏa khỏi thắc mắc "khi nào
và làm sao", Kitô hữu lại càng phải sống như thể ngày đó gần kề. Trong ý
nghĩa này, bản văn không mời gọi ta luôn ngước mắt về trời cho bằng hãy quan
tâm đến những bổn phận thường nhật mà Chủ bảo phải làm. Ngày giờ tận cùng
càng bí ẩn bao nhiêu, thì sự tỉnh thức càng khẩn thiết bấy nhiêu. Lời kêu
gọi của các Tin Mừng: "Hãy sẵn sàng? Hãy tỉnh thức" phải vang dội trong tâm
khảm những ai đang đón chờ ngày hội ngộ lớn lao đó, không như một mối ám ảnh
về ơn rỗi riêng tư, nhưng như một đòi hỏi trung thành với nhiệm vụ Chủ đã
trao phó. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Ý HƯỚNG BÀI GIẢNG</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">1. Bên ngoài, không có gì phân biệt hai nông
dân đang làm việc ngoài đồng và hai bà đang xay bột. Nhưng trước mặt Thiên
Chúa, có một cái phân biệt họ, đó là thái độ nội tâm. Một người thuộc về số
những kẻ không ngờ được chuyện gì, người kia thuộc về số biết rõ. Người thì
chỉ lưu ý đến cuộc sống, dự định của mình, kẻ kia. quan tâm đến Thiên Chúa
và ngày Ngài trở lại. Một chỉ nghĩ đến công việc riêng tư còn người kia làm
việc trước mặt Thiên Chúa, Thiên Chúa cũng hiện diện trước mặt họ y như công
việc họ đang làm. Người thì ngủ, kẻ lại tỉnh thức. Lời này chiếu dãi ánh
sáng trên cuộc sống hằng ngày của ta. Cái quan trọng không phải là việc làm
nhưng là cách làm.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">2. Lời khuyên tỉnh thức chờ mong Chúa Giêsu
đến không chỉ nhắm vào thời sau cùng, nhưng còn nhắm tới việc Người đến
trong đời mỗi người chúng ta: giờ chúng ta chết. Không ai hay được giờ ngày
mình chết, chẳng ai biết cách tính toán, dự phòng. Giờ chết có thể đến thình
lình, bất ngờ, đang lúc làm việc ngủ nghỉ, hay giải trí. Việc chuẩn bị chết
cũng là việc chuẩn bị ngày Quang lâm. Nếu thật sự quan tâm đến tính cách bất
ngờ và bí ẩn của giờ đó, nếu sẵn sàng luôn luôn, ta sẽ có một thái độ thực
sự Kitô giáo để đón chờ Chúa đến. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">3. Chúng ta, người tín hữu, đang sống trong
một thế giới mà đối với nó, niềm xác tín việc Chúa Kitô trở lại với bao hậu
quả kèm theo chẳng có một ý nghĩa gì. Thế giới quanh ta không chống cũng
chẳng bênh việc trở lại đó; họ không hay biết điều ấy; họ cho là ảo tưởng,
hão huyền. Niềm xác tín của chúng ta bị xem là dị thường, kỳ lạ; đức tin
chúng ta vẫn luôn bị đồng hóa vào một thứ mê tín lỗi thời. Thế gian có lẽ
chấp nhận sự hiện hữu của Giáo Hội như một tôn giáo tổ chức chặt chẽ, khả dĩ
phục vụ được nhân loại trong vài vấn đề nhất thời hơi quá sức con người; thế
gian thừa nhận Giáo Hội xét như Giáo hội giống với nó và đồng hóa với nó,
nhưng ý nghĩa sâu xa của Giáo Hội là nhắc nhở và chuẩn bị ta chờ đón Chúa
đến thì thế gian không bao giờ hiểu được. Thành ra thật là vô ích khi người
tín hữu đi tìm trong thế gian và trong não trạng hiện thời những lý do để
tin vào Chúa Giêsu và tin vào ngày Người trở lại; thế gian luôn bất lực,
ngay cả trong nhung mộng ước, dự định điên rồ nhất và cuồng loạn nhất của
nó. Vì thế, Chúa đã nhấn mạnh: "Hãy tỉnh thức, hãy sẵn sàng". Người biết rõ
rằng đời sống thường nhật với bao nhiệm vụ gia đình và xã hội, cũng như não
trạng đang sinh động nhân loại quanh ta, không thể giúp gì cho ta trong
chuyện ấy; hơn nữa, ta thường xuyên bị lôi kéo vào sự vô ý thức chung, vào
sự mê ngủ thiêng liêng toàn diện. Đôi khi ta đau khổ, lắm lần ta bỡ ngỡ vì
tình trạng đó; song đừng viện cớ ấy mà thoái thác và làm phai nhạt trong ta
niềm xác tín ngày Chúa trở lại.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">4. Suốt Mùa Vọng này, Chúa sẽ tỏ mình cho
mỗi người chúng ta. Đấy là điều chắc chắn: Chúa sẽ thông ban chính mình cho
kẻ tìm Người qua sự bằng an nội tâm sâu xa hơn, một đức ái thực sự hơn, một
sức can đảm mạnh mẽ để đương đầu với trách nhiệm hơn. Ta hãy chú ý và tỉnh
thức để bắt gặp giờ của Người; giờ ấy sẽ làm cho ta nếm được tình yêu đích
thật của Người và củng cố niềm tin của chúng ta vào việc Người đến lần sau
hết.</span></p>
</td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center"> </p>