File "30.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN/Nam_A/2014/Mua-Thuong/CN XXVI TN A/30.htm
File size: 13.97 KiB (14304 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật XXVI thường niên - Năm A</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật XXVI thường niên - Năm A; Thực thi ý Chúa; Sám hối là khởi điểm; Tuân theo ý Chúa; Có và không; Không và có; Tuân theo ý Chúa; Thánh ý Chúa; Ngôn hành; Nói vâng với Thiên Chúa;"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật XXVI thường niên - Năm A"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">
Chúa Nhật XXVI thường niên - Năm A</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
DỤ NGÔN HAI NGƯỜI CON</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<a name="_Toc304262740">
<span style="font-size: 8pt; font-style:italic; font-weight:400">Chú giải của Giáo Hoàng Học Viện Đà
Lạt</span></a></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">CHÚ GIẢI CHI TIẾT</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">“Các ông nghĩ sao? Một người có: hai
con... “</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt">. Như ở 18, 12 và
22,42, Chúa Giêsu xin ý kiến không phải của môn đồ Người, mà là của các
đối thoại viên hay địch thủ. Người này tượng trưng cho Thiên Chúa, như
ta có thể diễn dịch dựa trên lời áp dụng Chúa Giêsu sẽ nói sau; hai đứa
con của ông tượng trưng hai hạng làm nên dân Do thái thời đó: những
“người tội lỗi” hay dửng dưng, không mấy giữ Lề luật và các qui định của
giáo sĩ, và những “người công chính” hằng trung thành với tôn giáo chính
thức, tức ở đây là các thủ lãnh của Israel. Hãy lưu ý là: hai hạng đều
là con Thiên Chúa. Đối với cả hai, bản văn hẳn nhấn mạnh về tính chất
(đạo đức, có chân lý tốt hay không), cũng như lời ăn tiếng nói của họ,
mà về điều họ sắp làm hay không làm. Trên điểm này, Chúa Giêsu và đối
phương người đều nhất trí với nhau (c.31b; xem thêm 23,3: các Biệt phái
ngự tòa Môisen và dạy người ta làm, y như Chúa Giêsu). Ở đây cũng như
mọi chỗ khác trong một, động từ <b><i>làm</i></b> (poiein) là căn bản.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">“Hôm nay”</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt">:
Chữ này quan trọng chứ chẳng phải chơi; ông cha trong dụ ngôn không muốn
mất giờ giả định về tâm tính, dữ kiện khác biệt của hai con mình; ông
đặt cả hai đứa trước cùng các lệnh sẽ quyết định vận mệnh của chúng.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">“Về sau”</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt">:
Không nên xem thành ngữ này là một ám chỉ đến lương dân, những kẻ vào
Nước Trời sau người Do thái như một số nhà chú giải đã nghĩ. Lối giải
thích gượng ép đó không ăn khớp với các hoàn cảnh mô tả trong dụ ngôn.
Quả thế, người con thứ nhất trước tiên đã từ chối vâng lời, đó không
phải là trường hợp của lương dân: sở dĩ họ vào muộn hơn trong Nước Trời,
chỉ vì Nước Trời đã chưa được trình bày cho họ. Đàng khác, câu giải
thích rõ ràng Chúa Giêsu thêm vào đã loại bỏ lối chú giải trên.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">“Nó hối hận”</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt">:
Nơi đây Matthêu không dùng động từ “thống hối” (melanoiein) nhưng dùng
một động từ khác (metamelesthai); động từ này chỉ xuất hiện thêm trong
Mt 27, 3, nhưng lại được dùng nhiều trong bản ‘Bảy Mươi’ theo nghĩa hoán
cải, trở về với Thiên Chúa (Ed 14, 22; Tv 105, 45; Xh 13,17...). Người
ta không giải thích tại sao người con ấy lúc đầu bướng bỉnh, sau cùng
lại hối hận, mà chỉ khẳng định sự kiện thôi. Nhưng gương của nó đáng ra
phải làm đứa thứ hai suy nghĩ: chắc hẳn đấy là lý do tại sao nó được đưa
vào sân khấu đầu tiên (dù có một số thủ sao đã đảo ngược vai trò, có lẽ
để gợi lên sự đối chiếu Israel dân ngoại).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">“Vâng, thưa Ngài”</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt">:
Tiếng “Ngài” đây, lạ lùng trên môi đứa con, có thể giải thích được dễ
dàng nếu cho người cha là Thiên Chúa. Đây là một tiếng vụt qua bóng bẩy
nhằm chuẩn bị cho lời áp dụng sắp tới.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">“Qua trước các ông mà vào Nước Thiên
Chúa”</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt">: Động từ được dùng
chỗ này là proagein; ở đây, chữ pro (trước) không có một nghĩa thời gian
nhưng có một nghĩa khai trừ. Các người tội lỗi chẳng đi trước Biệt phái
song sẽ chiếm chính chỗ của họ trong Nước Trời. Đây là một ngữ điệu
Aram, như có một bản văn giáo sĩ đặt vào miệng Thiên Chúa những lời này:
“Ai đã đi trước Ta trong việc sáng tạo?”, nghĩa là: “Ta đã sáng tạo thế
gian, chứ chẳng phải một ai nào khác” (Targ. Hi 41, 3).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">“Theo đàng công chính”</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt">:
Thành ngữ (Cn 8, 20; 12, 28, Pr 2, 21) diễn tả việc chấp nhận không
những hạnh kiểm luân lý của Gioan Tẩy giả, mà còn toàn thể sứ vụ của vị
Tiền hô. Thực vậy khi công bố nước Thiên Chúa đang tới gần, Gioan Tẩy
giả đã cho thấy dấu hiệu về sự công chính đích thực sắp đến, sự công
chính mà Chúa Giêsu mang lại một cách sung mãn tràn đầy. Gioan và Chúa
Giêsu đã không giảng dạy hai đường khác nhau, nhưng đã chỉ cùng một con
đường duy nhất, con đường thống hối và quay về với Thiên Chúa: trong 3,2
và 4, 17, Matthêu đã cố công làm nổi bật sự tương đồng sứ điệp này khi
đặt vào miệng hai Đấng những lời nói như nhau. Thành thử kẻ không tin
Gioan (nghĩa là chẳng xem ông như người đại diện hữu quyền của Thiên
Chúa) cũng sẽ không tin Chúa Giêsu, Đấng mà Gioan loan báo vậy.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">KẾT LUẬN</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Khi so sánh dụ ngôn này với dụ ngôn đứa
con phung phá, ta thấy được mối liên hệ giữa Chúa Giêsu với hàng thủ
lãnh Israel đã đổi thay sắc thái đến độ nào. Đứa con nói không và về sau
hối hận chắc hắn ít bị khiển trách hơn anh chàng phung phá, song đứa nói
vâng rồi chẳng làm một tí mảy may thì bị lên án nghiêm khắc hơn người
anh cả ghen tương. Trong trường hợp sau này, thính giả dụ ngôn có cảm
tưởng người cha vẫn còn trông mong lấy tình yêu bao phủ lòng ghen tương
đê tiện của đứa con cả. Nhưng khi nghe dụ ngôn hai người con, người ta
đoán chắc Chúa Giêsu chẳng còn hy vọng hoán cải các người Biệt phái. Họ
đã chứng kiến sự thánh thiện của Gioan Tẩy giả, lòng thống hối của những
người thu thuế và tội lỗi mà rồi chẳng chút động tâm. Xem ra lòng chai
đá của họ không thể biến cải được nữa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Ý HƯỚNG BÀI GIẢNG</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">1. Chúa Kitô dạy ta đừng dự đoán giá trị
đạo đức của người ta theo các phạm trù chính thức cũng như theo các cam
kết lý thuyết hay trên nguyên tắc. Vì cuối cùng, chính cách sống sẽ biểu
lộ nhân tâm con người.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">2. Tiếng Chúa Cha mời gọi ta đi làm vườn
nho hãy còn được tiếp tục gởi đến cho ta. Nó sẽ gợi lên tiếng ta câu trả
lời nào? Phải chăng ta sẽ là những kẻ khéo nói cố tránh đưa vào hành
động những câu trả lời đẹp đẽ dựng lên? phải chăng ta sẽ coi những ước
vọng cao quí, những quyết định hay ho là những hành vi đã thực hiện.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">3. Sự thống hối cần có để vào Nước Trời
chẳng bao giờ chỉ làm một lần là đủ. Phải luôn luôn làm lại, hôm nay
cũng như ngày mai. Nếu không, những người thu thuế và đàng điếm (mà ngày
nay vẫn còn) sẽ chiếm mất chỗ của ta trong Nước Trời, vì đức tin của họ
chân thật hơn đức tin của ta, và cuối cùng sẽ mang nhiều hoa trái.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">4. Nơi người con thứ nhất, rõ ràng là
cái ý thức về việc nó từ chối đã gây nên lòng hối hận và thúc đẩy nó
vâng lời. Thành thử thật là lạ lùng, chính một lời từ chối thẳng thừng
với Thiên Chúa, một tội lỗi quá hiển nhiên đã giúp người con kiểm điểm
lại thái độ của mình đối với Ngài và đã sửa đổi. Cũng vậy những người
thu thuế, đàng điếm, bị dân chúng liệt vào hạng tội lỗi, đã không thể bị
ảo tưởng về tình trạng của họ trước mặt Chúa, nên vì thế dễ thấy, dễ ao
ước và dễ thực hiện sự công chính mà Chúa đề nghị với họ hơn. Ở đây họ
trở nên chân dung của tất cả chúng ta, theo một cấp độ rõ ràng nhiều hay
ít. Được Chúa yêu cầu mãi, ta khám phá ra mình đã nhiều lần thản nhiên
từ chối thánh ý Ngài, ta đo lường được khoảng cách giữa cái ta đang là
với cái đúng ra ta phải trở nên, và đó là một điều kiện đầu tiên để vào
Nước Chúa. Không phải là cần phạm tội thêm để làm như một con đường đến
cùng Chúa: từ bản chất; tội chỉ làm ta xa Ngài. Nhưng một khi đã phạm,
chính tội cũng có thể được sử dụng để trở về với Thiên Chúa. So sánh với
một nhân đức giả hình, tội ít ra vẫn có cái “lợi” (nếu có thể nói được
như thế) là tạo nên một ảnh trạng rõ rệt: người ta bị dồn vào chỗ phải
thống hối hay tiếp tục ngoan cố trong điều dữ, trong lúc nhân đức giả
tạo bên ngoài của người Biệt phái, vì bịt mắt không cho ông thấy mình xa
Thiên Chúa, đã ngăn chận ông thực lòng hoán cải ăn năn.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">5. Thành thử cái quan trọng chẳng phải
là khởi điểm, là những lần từ chối đã qua, là các tội dồn đống từng làm
nên bao tiếng không với Chúa. Cái quan trọng là nhìn lại những tiếng
không của mình để đổi thành tiếng dâng. Điều đó luôn có thể làm được với
ân sủng của Thiên Chúa.</span></p>
</td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/SuyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center"> </p>