File "04.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN/Nam_A/2014/Mua-Thuong/CN XXVI TN A/04.htm
File size: 18.42 KiB (18864 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật XXVI thường niên - Năm A</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật XXVI thường niên - Năm A; Thực thi ý Chúa; Sám hối là khởi điểm; Tuân theo ý Chúa; Có và không; Không và có; Tuân theo ý Chúa; Thánh ý Chúa; Ngôn hành; Nói vâng với Thiên Chúa;"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật XXVI thường niên - Năm A"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">
Chúa Nhật XXVI thường niên - Năm A</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
CÁC ÔNG NGHĨ SAO</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<a name="_Toc304262742">
<span style="font-size: 8pt; font-style:italic; font-weight:400">Chú giải của Noel Quession</span></a></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Đức Giêsu nói với các thượng tế và kỳ
mục: “Các ông nghĩ sao?..”</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Dụ ngôn bắt đầu như thế và thực ra gởi
đến các từng lớp lãnh đạo của thời đại Người, “các thượng tế và kỳ mục”.
Văn cảnh có tính chất bút chiến: Đức Giêsu vừa đuổi những kẻ buôn bán ra
khỏi Đền Thờ (Mt 21, 12-17), rồi một cách tượng trưng Người đã làm cây
vả chết khô vì nó không có trái (Mt 21,18-22). Những “kẻ cầm quyền” ở
Giêrusalem tức giận hỏi Người có quyền gì để làm những hành động khiêu
khích ấy. Chính lúc đó, theo bản văn của Matthêu, Đức Giêsu đáp lại bằng
ba dụ ngôn: Hai người con, những tá điền sát nhân, những khách mời dự
tiệc cưới (Mt 21,28 - 22,14). Cuộc khổ nạn đến rất gần. Đức Giêsu thật
sự bị ám ảnh bởi ý tưởng Người sẽ bị loại trừ bởi chính những người lẽ
ra phải tiếp đón Người.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Nhưng chúng ta không thể ở mãi trong
cách giải thích lịch sử” về cuộc khổ nạn.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Nếu chỉ áp dụng những dụ ngôn của Tin
Mừng ‘chúng cho người khác’ thì quả là gian dối. Ngày nay, các dụ ngôn
được nói với mỗi người chúng ta.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Lời kêu gọi tối hậu của Đức Giêsu phải
tra vấn chúng ta: “Bạn, X, Y,...., bạn nghĩ gì về điều đó?”</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Một người kia có hai con trai. ông ta
đến nói với người thứ nhất: “Này con, hôm nay con hãy đi làm vườn nho”.
Nó đáp: “Con không muốn đâu!”. Nhưng sau đó, nó hối hận, nên lại đi</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Bạn nghĩ gì về điều này?.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Phản ứng đầu tiên của chúng ta là thấy
đứa con quả là vô lễ khi nói với cha nó cách thiếu tôn trọng. Và rồi
chúng ta thấy nó dễ thương, nó thay đổi ý kiến một cách thật thà và đi
hoàn thành ý muốn của cha nó.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Đức Giêsu, khi đưa ra câu chuyện đơn sơ
này đã không cho một lời giải thích nào về mặt tâm lý. Người chỉ cho
chúng ta một con người ‘thay đổi’, “hoán cải “. Và đó là một mạc khải
củng cố chúng ta. Thế giới hiện đại với những dòng tư tưởng hiện nay,
các phương tiện truyền thông cố làm cho chúng ta tưởng rằng con người bị
điều kiện hóa và như bị giam hãm luôn trong chủ nghĩa tất định, lấy đi
của chúng ta mọi trách nhiệm và mọi tự do. Đặt những sự thất bại, khiếm
khuyết của chúng ta lên trách nhiệm của xã hội của tính khí người khác
quả là có lợi! Trái lại, Đức Giêsu đưa chúng ta về trách nhiệm của mình
khi nhắc lại rằng các ván bài không bao giờ được chọn trước. Dù quá khứ
của chúng ta là gì, dù trước đó chúng ta từ chối điều gì một sự thay đổi
là luôn luôn có thể. Đức Giêsu là Đấng không bao giờ giam hãm một người
nào trong quá khứ, Đức Giêsu là Đấng cho mỗi người cơ hội của mình, dù
đó là người tội lỗi nhất.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Như thế chúng ta được mạc khải rằng
Thiên Chúa không nhìn chúng ta “đông cứng” nhưng “đang trở thành”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Trong những khó khăn hiện nay của chúng
ta, Người nhìn thấy con người mới có lẽ sắp được sinh ra từ đó. Lạy
Chúa, con cám ơn Chúa vì Chúa đặt vào lòng chúng con niềm hy vọng ấy.
Lạy Chúa, xin giúp chúng con không làm đông cứng người khác, đừng dán
lên người khác một nhãn hiệu không thể thay đổi, nhưng cho họ có cơ may
đổi mới. Tuy nhiên, chúng ta đã đoán ra rằng Đức Giêsu có một ý tưởng
khác trong trí óc Người. Tại sao Người đã mô tả đứa con thứ nhất ‘nói'
tiếng không, nhưng dầu sao nó đã vâng lời.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Ông đến gặp người thứ hai và cũng bảo
như vậy nó đáp: “Thưa ngài, con đây!” nhưng rồi lại không đi. Trong hai
người con đó, ai đã thi hành ý muốn của người cha?</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Rõ ràng người con thứ hai được nhấn
mạnh. Sự tương phản nổi bật như ý muốn. Và trong văn cảnh bút chiến
tranh cãi giữa Đức Giêsu và các quyền bính tôn giáo tại Giêrusalem, Đức
Giêsu nhắm đến họ, những thượng tế và kỳ mục. Nhưng, NGÀY NAY vấn đề
cũng đặt ra cho chính chúng ta. Bạn nghĩ gì về vấn đề đó? Người nào
trong hai người con đã làm theo ý muốn của người cha?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Họ trả lời: “Người thứ nhất”</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Thật vậy chúng ta không thể có câu trả
lời khác. Những lời nói đẹp mà thôi không đủ. Chính những hành động của
chúng ta mới đáng kể chớ không phải ý định của chúng ta. Dưới góc độ
này, Đức Giêsu rất hợp với thời đại: Thế giới ngày nay thán phục tính
hiệu quả. Người ta nghi ngờ những người nói hay -những kẻ đại ngôn- chỉ
làm cho chúng ta say sưa bởi những lời tuyên bố trống rỗng. Nhưng ý thức
hệ lý thuyết đều mất hết tốc độ. Người ta phán đoán những lời hứa dựa
vào những kết quả có thực.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Nhưng chúng ta chớ phán xét những người
khác. Người con thứ hai này thường rất giống chúng ta. Chúng ta cũng
tiền hậu bất nhất. Ví dụ như chúng ta cho rằng mình là những ‘tín hữu'
nhưng ‘không hành đạo’. Chúng ta nói theo Thiên Chúa bằng môi miệng
nhưng không theo bằng hành động.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Hoặc giả, chúng ta sang sảng hát kinh
Tin Kính ở nhà thờ, những suốt tuần lễ thì làm ngược lại. Biết bao lần
chúng ta đã nói với Thiên Chúa: “Nước Cha trị đến, ý Cha thể hiện…” mà
thái độ của chúng ta có tương ứng với những lời tuyên bố cao đẹp ấy
không? Nhưng chúng ta đã được cảnh báo: “nói” không quan trọng bằng
“làm”. Người ta không đánh lừa được Thiên Chúa. Không phải bất cứ ai
thưa với Thầy: “Lạy Chúa! Lạy Chúa là được vào Nước Trời cả đâu! Nhưng
chỉ ai thi hành ý muốn của Cha Thầy là Đấng ngự trên trời” (Mt 7,21). Và
thánh Gioan diễn tả: “Chúng ta đừng yêu thương nơi đầu môi chót lưỡi
nhưng phải yêu thương cách chân thật và bằng việc làm” (1Gioan 3,18).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Đức Giêsu nói với họ: “Tôi bảo thật các
ông những người thu thuế và những cô gái điếm vào Nước Thiên Chúa trước
các ông”.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Đức Giêsu dẫn vào kết luận bằng một công
thức long trọng. “Tôi bảo thật các ông!”. Khi Đức Giêsu sử dụng công
thức này, luôn luôn Người muốn loan báo một điều gì rất quan trọng. Vả
lại ở đây, quan điểm của Người làm ta kinh ngạc và gần như gây vấp ngã.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Bằng cách nào? Bằng cách cho chúng ta
một ví dụ về ‘những người tội lỗi chuyên nghiệp’, những người tội lỗi
bởi tình trạng đời sống, những người tội lỗi công khai chăng? những
người thu thuế là những người thỏa hiệp với tiền bạc? Những cô gái điếm
là những người thỏa hiệp về xác thịt?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Tuy nhiên, thật tệ hại khi tưởng tượng
rằng Đức Giêsu biện minh cho ‘lợi lộc’ mà ‘tình dục sai lệch’ đem lại.
Câu tuyên bố nghịch nhĩ này cũng như dụ ngôn nói trên của Đức Giêsu muốn
nhấn mạnh đến sự hoán cải.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Tội lỗi tệ hại nhất chính là lòng tự
mãn: không cần đến Thiên Chúa! bất chấp đến Người. Và chúng ta biết rằng
vào thời của Đức Giêsu những người tin rằng mình ‘công chính’ quả thật
đã không cần ơn cứu độ mà Đức Giêsu đem lại cho họ. Nhưng những người
tội lỗi, đàn ông có, đàn bà có, đã chạy đến cùng Chúa Giêsu như đến Cứu
Chúa của họ.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Nhà văn Péguy đã diễn tả một cách tài
tình khía cạnh ấy của tội lỗi, vốn là một điều xấu tự bản chất trở thành
một điểm hút thấm đối với ân sủng. “Người ta đã thấy ân sủng xâm nhập
vào một linh hồn bại hoại, và người ta thấy ân sủng cứu sống ‘những gì
đã bị hư mất’. Nhưng người ta không thấy nó xuyên qua cái gì không “thấm
nước”. Những con người tử tế lương thiện hoặc sau cùng những con người
mang danh như thế mà tấm áo giáp của họ không có chỗ khiếm khuyết. Bởi
vì họ không thiếu sót gì, người ta không mang lại cho họ điều gì”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Phải chăng như những người tội lỗi mà
Đức Giêsu đề cập tôi biết chuyển những tội lỗi của tôi thành cơ hội mầu
nhiệm để mong ước ân sủng cứu thoát tôi khỏi những giới hạn của mình?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Phải chăng tôi hay xét đoán bề ngoài
những con người sa đọa nhất, thay vì cho họ cơ hội chưa từng có, theo
đường lối của Tin Mừng. “Những kẻ tội lỗi công khai sẽ vào Nước Thiên
Chúa trước các ông”. Đức Giêsu nói về hạng người nào? Người nói với ai
bằng “các ông”? Những hạng người tin rằng mình công chính và bị gạt khỏi
Nước Thiên Chúa là ai? Đôi khi tôi có thuộc vào hạng người đó không?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Lạy Chúa, xin hãy thương xót chúng con!</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Vì ông Gioan Tẩy Giả đã đến chỉ đường
công chính cho các ông, mà các ông không tin ông ấy; còn những người thu
thuế và những cô gái điếm lại tin.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Trong lúc dụ ngôn “hai người con” nhấn
mạnh đến sự tương phản giữa “nói” và ‘làm’ ‘giữa nói “có” trên môi miệng
và nói “không” trong hành động’; kết luận này nhấn mạnh sự tương phản
giữa ‘tin’ và ‘không tin’. Câu này có trong Tin Mừng Thánh Luca trong
một văn cảnh khác (Lc 7, 29-30). Đã hẳn Matthêu đã thay đổi chút ít để
đặt câu ấy ở đây để đáp lại câu hỏi mà Đức Giêsu đã đặt ra ở trước bài
Tin Mừng này: “Vậy, phép rửa của ông Gioan do đâu mà có? Do trời hay do
người ta?” (Mt 21,25).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Một lần nữa, qua những người đồng thời
của Đức Giêsu, chính chúng ta được tra hỏi. Dù qua lời rao giảng của
Gioan Tẩy Giả hay lời rao giảng của Đức Giêsu, thì lúc nào cũng chính là
Thiên Chúa yêu cầu chúng ta nói tiếng ‘vâng’ bằng một đức tin ‘sống động’.
Và tiếng ‘vâng’ ấy của đức tin thường là một ‘sự hoán cải, một sự đổi
mới cuộc đời’.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Phần các ông, khi đã thấy vậy rồi, các
ông vẫn không chịu hối hận mà tin ông ấy.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Đức tin trong Tin Mừng trước tiên không
phải là sự liên kết với các chân lý phải tin bằng trí tuệ. Đúng ra đó là
sự liên kết ý muốn của mình với ý muốn của Thiên Chúa kêu gọi chúng ta:
“Hôm nay con hãy vào làm việc trong vườn nho của Thầy!”. Hoặc là người
ta đáp ứng với lời kêu gọi ấy của Thiên Chúa, hoặc là qua những sự kiện
cụ thể, người ta không đáp ứng lại. Có một từ nhỏ mà quan trọng trong
đức tin Kitô giáo chúng ta, một từ không được dịch ra bất cứ ngôn ngữ
phụng vụ nào và chung cho mọi tín hữu, đó là từ Amen có ý nghĩa chính
xác là “xin vâng bằng các hành động” mà chúng ta phải nói với Thiên Chúa:
“Amen, vâng, đúng vậy, tôi tin, chắc chắn là như thế, tôi trở về, tôi
chấp nhận điều đó cho cuộc sống mỗi ngày của tôi”. Mỗi Chúa nhật, miệng
chúng ta đọc bao nhiêu tiếng Amen? Và chúng ta đưa vào thực hành trong
tuần lễ tiếp theo bao nhiêu lần?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Vì Đức Giêsu Kitô, Con Thiên Chúa đã
không vừa là có vừa là không, Người chỉ toàn là có. Vì thế cũng nhờ
Người mà chúng ta hô lên Amen để tôn vinh Thiên Chúa (lCr 1,19).</span></td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/SuyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center"> </p>