File "19.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN/Nam_A/2014/Mua-Thuong/CN XXV TN A/19.htm
File size: 11.62 KiB (11894 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật XXV thường niên - Năm A</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật XXV thường niên - Năm A; Chủ vườn nho; Đừng so sánh; Tôi không bất công; Lòng tốt Thiên Chúa; Lòng quảng đại;"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật XXV thường niên - Năm A"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">
Chúa Nhật XXV thường niên - Năm A</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
TỰ DO THIÊN CHÚA</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
SƯU TẦM</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Dụ ngôn nói lên một tính chất chung giữa
chủ nhà và Chúa tể vũ trụ: Đó là sự tự do tối thượng.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">1) Đây là sự tự do của chủ vườn nho:</span></b><span style="font-size: 14.0pt">
Ông đã gọi vì ông muốn, khi ông muốn và gọi những ai ông muốn, sau khi
đã quyết định phần thưởng và phân công.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Thiên Chúa cũng thế. Ngài hoàn toàn tự
do khi lên tiếng kêu gọi. Không một tạo vật nào tự hào có quyền trước
mặt Chúa. Mà khi nói đến ơn gọi là nói đến tự do. Giáo hội là một cộng
đồng ơn sủng. Sau khi phạm tôi, tạo vật lại được nghe thấy tiếng gọi ân
sủng mà đáng lẽ tạo vật đã bị vất bỏ: Tạo vật không hy vọng trở lại nữa:
Đó là chân lý hiển hiện trong hình ảnh sứ thần cầm gươm canh cửa vườn
địa đường. Thánh Phaolô cũng daỵ như thế trong thư gửi giáo đoàn Roma:
Không có gì tuỳ thuộc vào ý chí hay hành động nhân loại, nhưng tất cả
đều tuỳ thuộc vào lòng từ ái Thiên Chúa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Thiên Chúa có thể tự do gọi những kẻ
Ngài muốn. “Ta thương Giacob và ghét Esau”. Thánh Phaolô so sánh hành
động của Thiên Chúa với người thợ gốm muốn tuỳ ý nặn nên một vật gì tầm
thường hay quí giá. Người thợ hoàn toàn tự do. Thiên Chúa cũng thế. Ngài
gọi kẻ nào Ngài muốn: Người thì được gọi từ trong lòng mẹ như gọi một
Tiên tri, người khác được gọi từ buổi thiếu thời, người khác khi đã đứng
tuổi hay về già. Thiên Chúa quyết định thời gian.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Thiên Chúa tự do chọn lựa nơi nào Ngài
muốn. Đức Kitô tuyên bố với Phêrô: “Người khác thắt lưng con, rồi dẫn
con đến nơi mà con không muốn”. Mức độ ân sủng khác nhau tuỳ theo từng
người. Người thì được gọi vào giờ đau khổ để được cứu rỗi. Kẻ khác được
gọi để nên thánh. Người thì được gọi cứu linh hồn mình. Kẻ khác được gọi
để cứu tha nhân. Những người khác nữa nhất là các thánh nhân được Thiên
Chúa uỷ thác một sứ mệnh giữa Giáo hội chẳng hạn, các vị lập dòng, những
người tiên phong, khởi xướng phong trào canh tân và các nhà tư tưởng…</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Thiên Chúa tự do thưởng công: Ta chỉ nói
về công nghiệp và phần thưởng theo cách bất toàn, và chính Đức Kitô theo
sự tự do tuyệt đối của Ngài đã gọi phần thưởng là ân huệ được tham dự
vào vinh quang Thiên Chúa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Tất cả những tính toán, những dự liệu
pháp lý, những đòi hỏi, những tham vọng, phải tan biến trước oai nghiêm
và tự do của Tạo hoá.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Các tông đồ của Chúa Giêsu phải học biết
điều đó bằng kinh nghiệm riêng. Nếu họ đã không được gọi, họ đã sống
cuộc đời vô nghĩa giống như các ngư phủ khác và bọn thu thuế tại
Galilêa. Ngay cả sau khi đã được gọi làm môn đệ, họ cũng chỉ như những
người vô danh khác, nếu Đức Kitô không phân biệt họ khỏi những người
khác. Trong số các môn đệ, Simon đã chẳng trở thành Phêrô nếu Chúa không
tự ý thánh hiến ông thành vị thủ lãnh. Mặt khác, dù ngã quỵ trước cơn
thử thách nặng nề ngày thứ sáu tuần thánh, tất cả đã đánh mất ơn gọi,
nếu sau khi sống lại, Chúa đã không tụ tập lại, và sai đi truyền giáo,
nhất là đối với Phêrô; vì ba lần chối Chúa, ông đã đánh mất chức vụ thủ
lãnh, nếu Chúa không ban lại sau ba lần tuyên xưng lòng mến. Nhờ ba lần
tuyên xưng lòng mến này, Ngài lại trao cho ông quyền chăn dắt đoàn
chiên. Đức Kitô hừa cho họ ngồi trên mười hai toà xét xử mười hai chi họ
Israel. Đó là phần thưởng đổi lại lấy những gì họ đã từ bỏ vì Chúa. Tất
cả đều là ơn huệ nhưng không. Nếu tất cả Kitô hữu ý thức về những ân huệ
đã nhận được do Thiên Chúa tự ý ban cho, thì mười hai tông đồ và những
ai sống giữa cộng đồng được lựa chọn, đã thụ hưởng một ơn gọi đặc biệt,
là phải nhận biết ơn huệ Thiên Chúa và không ngừng nhớ tới.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">2) Dụ ngôn này còn có một giá trị giáo
huấn nữa.</span></b><span style="font-size: 14.0pt"> Thiên Chúa dùng tự
do của Ngài để thực thi lòng nhân hậu. Thêm vào lời quyết đáp: “Ta lại
không được quyền làm điều ta muốn ư?” Ngài nói: “Mắt các ngươi xấu vì
thấy ta tốt ư?”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Thiên Chúa tỏ ra nhân hậu và tự do, khi
mời gọi tất cả mọi người. Trước kia chỉ có một dân tộc duy nhất, một dân
tộc nhỏ bé và được tuyển chọn. Nay nhờ Tin Mừng được loan báo cho tất cả
các tạo vật, tất cả mọi quốc gia trở thành môn đệ Ngài (Mt 28, 16-20).
Những tội nhân cũng sẽ được gọi đúng như lời Thánh Phaolô dạy: “Thiên
Chúa đã để mọi người phạm tội để có thể thương xót mọi người”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Lòng thương xót của Chúa thực là cao cả.
Mọi người đều được mời gọi chung hưởng. Suốt đời, con người được tham dự
vào vinh quang Thiên Chúa. Được nâng lên bên trên bản tính tự nhiên, con
người sẽ trở thành hình ảnh đích thực của Thiên Chúa, bước đi trong ánh
sáng của Ngài, tiến nhanh nhờ sức mạnh của Ngài, tham dự vào bản tính
thần linh của Ngài. Do đó, tội nhân được gia nhấp cộng đoàn thánh nhân.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Lòng nhân hậu tự do của Thiên Chúa thực
là cao cả, nên mới quyết giữ ơn gọi được miên trường. Ơn gọi không phải
là một dịp tốt duy nhất, sẽ mất đi, nếu người ta không đáp lại. Ơn goị
của Thiên Chúa theo dõi con người không ngừng và con người có thể đáp
lại bất cứ lúc nào.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Như thế, chỉ khi nào ý thức về ơn sủng,
con người mới hiểu được sự cao trọng của Thiên Chúa. Mỗi người có thể xử
dụng tự do tuỳ ý. Thiên Chúa cũng sử dụng tự do để tha thứ, vì muốn thể
hiện trọn vẹn tình yêu. Thiên Chúa ban phát mà không tính toán. Đến lượt
con người họ cũng không được tỏ ra là người ganh tị hay ti tiện, trái
lại, hãy mở rộng lượng của Đấng Tối cao. Các tông đồ đã nhận được nhiều
sứ mệnh nặng nề. Phải ý thức điều đó để hoan hỉ trao ban những gì đã
nhận lãnh. Những công nhân bất mãn đã cằn nhằn vì chịu khó nhọc nóng nực
cả ngày mà không nhận được vào nước Chúa. Khi bắt chước Đức Kitô, những
thử thách này là một đặc ân chứ chưa phải là một việc đền tội, một ơn
huệ hơn là một bổn phận. Đó là cơ hội để chứng tỏ lòng yêu mến sâu xa và
ưu tiên. Vì ta đã được gọi từ sớm để làm việc nhiều hơn. Con người phải
từ bỏ tiêu chuẩn nhân loại để học biết suy nghĩ và phán đoán cách khác.
Từ đây, mức độ là chính tình yêu. Nhưng tình yêu không bao giờ tính
toán. Ai biết phó thác cho thánh ý Thiên Chúa theo tình yêu Ngài, sẽ
tình nguyện tận hiến tình yêu cho Ngài. Vậy dụ ngôn này có một giá trị
đặc biệt để giúp Kitô hữu suy nghĩ đúng đắn. Dụ ngôn này dạy ta phải
hiểu biết cách hành động của Thiên Chúa, Ngài dùng tự do để bày tỏ tình
yêu của Ngài.</span></p>
</td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/SuyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center"> </p>