File "06.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN/Nam_A/2014/Mua-Thuong/CN XXIV TN A/06.htm
File size: 15.01 KiB (15372 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật XXIV thường niên - Năm A</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật XXIV thường niên - Năm A"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật XXIV thường niên - Năm A"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">
Chúa Nhật XXIV thường niên - Năm A</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
ANH EM THA THỨ CHO NHAU</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
jkn</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 17.0pt; margin: 3.0pt 0cm">
<b>Câu hỏi gợi ý: </b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 17.0pt; margin: 3.0pt 0cm">
1. Nếu bạn chợt nhận ra mình cũng yếu đuối và dễ lầm lỗi như người mà
bạn đang kết án, thì bạn có còn muốn kết án họ không?</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 17.0pt; margin: 3.0pt 0cm">
2. Bạn có dễ dàng tha thứ lần nữa cho người mà bạn đã từng tha cho một
món nợ lớn, nhưng chính người ấy lại không chịu tha cho con cái bạn một
món nợ rất nhỏ không?</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 17.0pt; margin: 3.0pt 0cm">
3. Khi bạn mang trong mình một nỗi hờn giận, tâm hồn bạn có bình an
không? Cách tốt nhất và khôn ngoan nhất để giải quyết nỗi hờn giận ấy là
gì?</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 17.0pt; margin: 3.0pt 0cm">
<b>Suy tư gợi ý: </b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 17.0pt; margin: 3.0pt 0cm">
<b><i>1. Sống trên đời, ai cũng lầm lỗi. Chính ta cũng biết bao lầm lỗi</i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 17.0pt; margin: 3.0pt 0cm">
Trong bài Tin Mừng Chúa Nhật trước, Đức Giêsu đòi hỏi ta phải biết sửa
lỗi cho tha nhân. Nhưng trong bài Tin Mừng hôm nay, Ngài lại yêu cầu ta
phải sẵn sàng tha thứ cho họ một cách vô điều kiện. Như vậy, ta vừa phải
sửa lỗi, lại vừa phải tha thứ.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 17.0pt; margin: 3.0pt 0cm">
«Nhân vô thập toàn», trên đời, không ai hoàn hảo cả, ai cũng có những
sai trái, lầm lỗi. Xét lại bản thân, ta thấy chính ta cũng có nhiều sai
trái, khiếm khuyết, lầm lỗi: vô ý có, mà hữu ý hay cố tình cũng có. Đó
chính là lý do khiến ta nên tha thứ cho người khác.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 17.0pt; margin: 3.0pt 0cm">
<b><i>2. Ta luôn thấy lầm lỗi của ta đáng được thông cảm và tha thứ</i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 17.0pt; margin: 3.0pt 0cm">
Khi bị ai trách cứ, hầu như lần nào trong thâm tâm ta cũng có lý do để
chống chế, để biện hộ cho sai trái của mình. Điều đó có nghĩa là dù ta
có lỗi, ta vẫn luôn thấy lỗi mình đáng được thông cảm và tha thứ. Vì chỉ
có ta mới hiểu được nguyên nhân và hoàn cảnh khiến ta phạm lỗi. Người
ngoài sở dĩ kết án ta là vì họ không hiểu được thế kẹt của ta, nên họ
không thông cảm được sự sai trái của ta. Tất cả mọi người đều vậy cả, ai
cũng thấy lầm lỗi của mình đáng được thông cảm.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 17.0pt; margin: 3.0pt 0cm">
Theo Dale Carnegie trong cuốn Đắc Nhân Tâm của ông, thì không ai tự nghĩ
xấu về mình. Ai cũng tự nghĩ tốt cho mình dù là kẻ xấu nhất trong nhân
loại. Ai cũng nghĩ rằng mình đúng cho dù là kẻ sai nhất trong nhân loại.
Ai cũng có nhiều lý lẽ để cho rằng mình là người tốt, người đúng. Ông đã
chứng minh điều ấy bằng những sự kiện cụ thể mà ông thu thập được trong
đời sống của ông. Theo ông, ngay cả những tên cướp giết người không gớm
tay vẫn có lý do bào chữa cho những hành động gớm ghiếc của chúng, mà
chúng nghĩ do thực tâm chứ không phải để ngụy biện. Tuy dù không hoàn
toàn đồng ý với Dale Carnegie, tôi cũng phải công nhận ông có lý phần
nào, và đó chính là lý do để tôi thông cảm hơn với những người tôi muốn
kết án.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 17.0pt; margin: 3.0pt 0cm">
<b><i>3. Đức Giêsu khuyên ta luôn tha thứ, và tha thứ vô điều kiện</i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 17.0pt; margin: 3.0pt 0cm">
Đức Giêsu là một con người y như chúng ta, Ngài cũng cảm nghiệm được sự
yếu đuối của con người y như chúng ta, chính Ngài cũng bị cám dỗ phạm
tội như chúng ta. Vì thế, mặc dù Ngài không hề phạm một lầm lỗi nào,
Ngài vẫn cảm thấy mọi tội lỗi của con người đều đáng được tha thứ. Lý do
mà Ngài đưa ra cho chủ trương tha thứ vô điều kiện là: Chính bản thân ta
có lỗi với Thiên Chúa nhiều gấp bội ai đó có lỗi với ta. Nếu ta không
tha thứ cái lỗi nhỏ bé ấy cho người ấy, thì Thiên Chúa làm sao tha cho
ta cái lỗi tầy trời của ta được? Mà nhất là người ấy lại là hiện thân
của chính Thiên Chúa ở bên ta, vì Ngài tự đồng hóa với tha nhân của ta.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 17.0pt; margin: 3.0pt 0cm">
Hãy tự đặt mình vào địa vị của Thiên Chúa, tương tự như hoàn cảnh sau
đây, ta sẽ thấy sự cần thiết phải tha thứ: Có người nợ ta rất nhiều mà
ta sẵn sàng tha cho tất cả, nhưng chính người ấy lại không chịu tha nợ
cho con của ta, cứ nằng nặc đòi nợ với đủ mọi đẹ dọa, dù con ta chỉ nợ
họ một số tiền nhỏ. Trường hợp đó ta sẽ làm gì với người ấy? Nếu không
tha thứ cho người khác, ta cũng làm một hành động phi lý và vô ơn tương
tự như người ấy. Nghĩ cho cùng, không tha thứ cho người khác, chính là
một hành động vô ơn đối với Thiên Chúa là người đã tha thứ cho mình.
Thiên Chúa tuy không có lỗi gì với ta, nhưng ta phải trả ơn cho hành
động tha thứ của Thiên Chúa bằng cách tha thứ cho những hiện thân của
Thiên Chúa ở bên ta, tức những người sống chung quanh ta.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 17.0pt; margin: 3.0pt 0cm">
<b><i>4. Lòng khoan dung độ lượng</i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 17.0pt; margin: 3.0pt 0cm">
Một trong những đức tính cần thiết để trở nên hoàn hảo là lòng khoan
dung độ lượng. Người khoan dung độ lượng là người không chấp nhất, mà
trái lại thông cảm với những lầm lỗi của kẻ khác. Lòng khoan dung độ
lượng được xây dựng trên ý thức về những yếu đuối, về khả năng phạm lỗi
của chính bản thân mình, và sau đó, của người khác. Mình cũng phạm lỗi
thì mình kết án người khác thế nào được? Nếu mình cũng phạm lỗi mà lại
đi kết án người khác, thì đó đúng là một hành động vô liêm sỉ. Trong
chuyện người đàn bà ngoại tình bị bắt quả tang (x. Ga 8,3-11), tuy không
phục những người Pha-ri-siêu vì họ thích giả hình, nhưng tôi phục họ vì
họ còn có liêm sỉ. Khi Đức Giêsu nói: «Ai trong các ông sạch tội, thì cứ
việc lấy đá mà ném trước đi!», «Nghe vậy, họ bỏ đi hết, kẻ trước người
sau, bắt đầu từ những người lớn tuổi». Họ không dám ném đá kẻ ngoại tình
chính vì họ ý thức mình cũng có tội, như thế là họ còn liêm sỉ. Như vậy,
kết án người khác, không tha thứ lầm lỗi cho họ là do ta không ý thức
được lầm lỗi của chính mình. Nếu ý thức được lầm lỗi của mình mà vẫn kết
án, không tha thứ thì chẳng phải là ta thiếu liêm sỉ sao? </p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 17.0pt; margin: 3.0pt 0cm">
Con người có một mẫu số chung như nhau là rất yếu đuối, rất dễ lầm lỗi.
Xét lại chính bản thân, ta thấy mình vẫn sai lỗi hằng ngày. Nếu tôi ít
sai lỗi hơn người khác, rất có thể vì tôi không phải sống trong một hoàn
cảnh có nhiều cám dỗ thúc đẩy tôi sai lỗi như họ. Nếu tôi cũng sống
trong hoàn cảnh y như thế, liệu tôi có khá hơn họ, hay tôi còn tệ hơn họ
nữa? Không chỉ có yếu tố hoàn cảnh khiến họ dễ phạm tội hơn tôi, mà còn
nhiều yếu tố khác nữa. Hãy tự hỏi: Khi mình ở độ tuổi ấy, liệu mình đã
suy nghĩ chín chắn được như người ấy không? Nếu mình chỉ được học hành
hay được giáo dục như họ thôi, mình có hành động khá hơn họ không? Nếu
mình bẩm sinh có thể chất hoặc tâm lý yếu đuối như họ, nếu mình chỉ suy
nghĩ được như họ, liệu mình có hành động khác hơn không? v.v…</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 17.0pt; margin: 3.0pt 0cm">
<b><i>5. Tha thứ làm tâm hồn ta nhẹ nhõm, thảnh thơi</i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 17.0pt; margin: 3.0pt 0cm">
Kinh nghiệm cho tôi thấy khi nào bực bội ai điều gì, khi nào để trong
lòng nỗi buồn bực giận hờn ai, thì tâm hồn tôi không được bình an. Lúc
đó, trong tâm hồn tôi có một xung lực thúc đẩy tôi phải làm một cái gì
đó, chẳng hạn chửi bới người ấy, nói một câu gì hạ nhục người ấy, hoặc
làm một điều gì khiến người ấy phải đau khổ… Lúc ấy tôi có cảm tưởng
rằng: có hành động theo sự thúc đẩy của xung lực ấy, tôi mới nguôi ngoai
cơn giận, và tâm hồn tôi mới tìm lại được bình an. Nhưng trong thực tế,
sau khi thỏa mãn cơn giận bằng những hành động ấy, tôi chỉ được nguôi
ngoai phần nào, và sau đó lại tiếp tục mất bình an hơn nữa vì phải đối
phó với sự trả thù của người kia. Vì khi người kia bị tôi hạ nhục hay
gây đau khổ, thì trong lòng họ lại phát sinh một xung lực y như tôi
trước đó, và họ quyết thỏa mãn xung lực ấy. Thế là cái vòng lẩn quẩn
được thiết lập, vì: «Lấy oán trả oán, oán chập chùng» (Đức Phật).</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 17.0pt; margin: 3.0pt 0cm">
Nhưng nếu tôi đặt mình vào địa vị người ấy, tôi sẽ dễ dàng thông cảm và
hiểu được những lý do thúc đẩy họ hành động như vậy, nhờ đó tôi dễ dàng
tha thứ cho họ. Khi tôi vừa quyết định tha thứ, lập tức tôi cảm thấy tâm
hồn nhẹ nhõm. Xung lực thúc đẩy tôi phải trả thù biến mất. Tích cực hơn
nữa, nếu tôi có tinh thần yêu thương của Đức Giêsu, thay vì trả oán, tôi
quyết định làm một điều gì tốt cho người ấy. Lúc ấy thường có điều lạ
lùng xảy ra, là người ấy nhận ra ngay sai lầm của mình và ngỏ lời xin
lỗi (Điều lạ lùng này rất khó xảy ra khi tôi trả đũa). Từ đó tình cảm
giữa hai người thắm thiết hơn, vì qui luật này vẫn luôn luôn đúng: «Ai
được tha nhiều sẽ mến nhiều, ai được tha ít sẽ mến ít» (x. Lc 7,47b). Đó
cũng là chủ trương «lấy đức trả oán, oán tiêu tan» của Đức Phật.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 17.0pt; margin: 3.0pt 0cm">
<b>CẦU NGUYỆN</b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 17.0pt; margin: 3.0pt 0cm">
Tôi nghe Chúa nói với tôi: «Nếu con tha thứ cho mọi người vô điều kiện,
dù họ lỗi nặng đến đâu, thì làm sao Cha có thể kết án con được? Chẳng lẽ
lòng bao dung của Cha lại thua con sao? Vả lại con vẫn thường xin Cha:
"Xin tha nợ cho con giống như con tha nợ cho người khác". Con tha nợ cho
người khác vô điều kiện, Cha cũng phải "như con" mà tha cho con vô điều
kiện, dù con lỗi nặng đến đâu. Ai cầu xin như con mà không chịu tha thứ
là tự họ bắt Cha kết án họ, vì họ xin Cha làm "như họ"».</td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/SuyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center"> </p>