File "12.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN/Nam_A/2014/Mua-Thuong/CN II TN A/12.htm
File size: 16.41 KiB (16804 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật II thường niên - Năm A</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật II thường niên - Năm A; Chiên Thiên Chúa; Đây Chiên Thiên Chúa; Giới thiệu Chúa Kitô; Chứng nhân Chúa Kitô; Đền đáp ân tình;"><style>
<!--
	.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
	{color:blue;
	text-decoration:underline;
	text-underline:single;
	text-decoration:none underline;
	text-line-through:none;
	vertical-align:baseline}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật II thường niên - Năm A">
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body>
<table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460">
	<font size="2" color="#FF0000" face="Arial">Chúa Nhật II thường niên - Năm A</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
		CHIÊN THIÊN CHÚA</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
	<a name="_Toc282181726">
		<span style="font-size: 8pt; font-style:italic; font-weight:400">Chú giải của 
	Giáo Hoàng Học Viện Đà Lạt</span></a></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
	<span style="font-size: 14.0pt">CHÚ GIẢI CHI TIẾT</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt"><b><i>
	<span style="font-size: 14.0pt">&quot;Này là Chiên của Thiên Chúa&quot;</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt">: 
	Người ta bảo rằng cái lập luận vững vàng bênh vực lập trường &quot;Con chiên Vượt 
	Qua tiên trưng con Chiên mà Gioan Tẩy Giả làm chứng ở đây&quot; phát xuất từ 
	chính thánh sử, từ chính trình thuật Tử nạn (19, 36-37). Vì theo thời biểu 
	của Gioan, Chúa Giêsu chết vào chính lúc hoàn tất nghi thức sát tế chiên 
	dành cho bữa ăn Vượt qua trong Đền Thờ. Người ta lại còn phỏng đoán Gioan đã 
	thay đổi thời biểu với chủ ý ngầm bảo độc giả rằng Chúa Kitô chịu sát tế 
	thay thế chiên Vượt Qua của Cựu Ước.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
	<span style="font-size: 14.0pt">Từ ngày khám phá các thủ bản ở Biển Chết, 
	vấn đề thời biểu trên lại được tranh luận hơn nữa. Nhưng hình như có thể bỏ 
	qua. Thật vậy, lời giải thích mà chính thánh sử đưa ra về các hoàn cảnh của 
	cái chết Chúa Giêsu tự nó đã dứt khoát. Đặc biệt ông thấy việc không bẻ gẫy 
	xương (Ga 19,36b) và nhát lưỡi đòng (Ga 19, 37b) là dấu hoàn thành một sấm 
	ngôn Cựu Ước. Người ta bảo bản văn đầu đưa ta về lại một chi tiết đặc biệt 
	trong pháp chế liên hệ đến chiên Vượt Qua trong Xh 12, 46 và Ds 9, 12. Nhưng 
	ta cũng có thể thấy đó là một câu trích dẫn Thánh Vịnh 34, 2. Thật vậy, bản 
	văn Gioan tương hợp với bản văn Thánh vịnh hơn nhiều. Lại nữa, ngoại trừ câu 
	19,37 (= Dcr 12, 10), 6 câu trích dẫn khác trong phần 2 của Gioan đều xuất 
	phát từ sách Thánh Vịnh. Nhận xét này cho ta một dấu hiệu đáng lưu tâm. 
	Ngoài ra, ý tưởng được trình bày trong Thánh Vịnh đặc biệt ăn khớp với bản 
	văn ta đang nghiên cứu và với toàn thể thần học Gioan. Thật vậy, Thánh Vịnh 
	quả quyết Giavê sẽ bảo vệ người công chính bị bách hại, đến nỗi chẳng một 
	xương nào của ông bị dập gãy. Trong Ga 19, Chúa Cha không để cho thân xác 
	Chúa Giêsu ra hư hoại do việc đánh gãy xương, vì nó cần phải nguyên vẹn để 
	được phục sinh. Vào giờ chết, trong lúc Chúa Giêsu xem ra hoàn toàn bị ruồng 
	rẫy, thì Chúa Cha không bỏ rơi Người: Gioan thích diễn đạt tư tưởng ấy 
	(8,29; 16,32). Cái ý tưởng sự chết dẫn đến chiến thắng đó cũng nằm trong câu 
	trích dẫn Dcr 12,10. Bản văn Hy Bá nguyên thủy kém sáng sủa, nhưng câu trích 
	dẫn trong Gioan không có gì mơ hồ. Các kẻ đâm Chúa Giêsu sẽ phải nhìn lên 
	Người, như nhìn một vị chiến thắng, để đón nhận từ Người, từ cạnh sườn họ đã 
	đâm thâu, ơn cứu độ nhờ nước và máu, biểu tượng của phép Thanh Tẩy và Thánh 
	Thể.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
	<span style="font-size: 14.0pt">Thành thử hai câu trích dẫn của Ga 19, 
	36-37, điều hợp với nhau, hình như không đưa ta đến sự song đối kiểu mẫu với 
	con chiên Vượt Qua; trái lại chúng ám chỉ tới khuôn mặt người Tôi tớ đau khổ 
	và được tôn vinh nhờ nỗi khổ đau của mình.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt"><b><i>
	<span style="font-size: 14.0pt">&quot;Đấng khử trừ&quot;</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt">: 
	Động từ Hy Lạp airoin có nghĩa là nâng lên và do đó có nghĩa là mang lấy, 
	gánh lấy trên mình hoặc mang đi, cất đi, làm biến đi. Ga thường sử dụng động 
	từ theo nghĩa sau cùng (x. 2, 16; 5, 8- 12; 10, 18; 1 Ga 3, 5).</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt"><b><i>
	<span style="font-size: 14.0pt">&quot;Tội thế gian&quot;</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt">: 
	Kiểu nói số ít này nhắm toàn thể các tội lỗi của thế gian trong trương độ và 
	hàm súc của chúng.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
	<span style="font-size: 14.0pt">KẾT LUẬN</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
	<span style="font-size: 14.0pt">Cho đám đông tội lỗi mà ông đã dẫn đến chỗ ý 
	thức các tội phạm của mình cùng ao ước một sự thanh tẩy đích thực mà phép 
	rửa bằng nước của ông không thực hiện được, Gioan giới thiệu Chúa Giêsu như 
	kẻ được chỉ định để ban ơn cứu độ thiêng liêng đích thực bằng cách thực hiện 
	các sấm ngôn về người Tôi tớ khổ đau: &quot;Đây là Chiên Thiên Chúa, Đấng khử trừ 
	tội thế gian” hay nói cách khác: đây là người Tôi tớ thời danh của Thiên 
	Chúa, Đấng sẽ chấp nhận từ bàn tay Thiên Chúa, cách ngoan ngoãn và vô tội 
	như một con chiên, mọi thử thách cần thiết để cứu rỗi các tội nhân.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
	<span style="font-size: 14.0pt">Ý HƯỚNG BÀI GIẢNG</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
	<span style="font-size: 14.0pt">1. Gioan Tẩy Giả nói đến một người tên là 
	Giêsu. Đấy chẳng có gì lạ lùng, mặc dù đức tin của ta vào Chúa Kitô thường 
	hay bỏ quên mầu nhiệm nhập thể. Khi nghĩ tới Người, ta dễ hình dung ra một 
	loại nhân vật thần thoại, không phải người cũng chẳng phải Thiên Chúa, hoàn 
	toàn đứng riêng ra, thoát khỏi sự truyền nhiễm của tội ác, là do đấy được ưu 
	đãi đến độ không còn gì chung với chúng ta nữa. Thế mà, khởi điểm của chứng 
	tá ta nghe hôm nay chính là: con người Giêsu ấy đã được sinh ra từ một người 
	nữ như bao kẻ khác, &quot;đã được Thiên Chúa nắn đúc từ lòng mẹ” như Isaia xác 
	định (49,5), vì sự che chở đặc biệt không bớt đi tí gì thực tại nhân loại 
	của Người. Nhưng con người ấy có một định mệnh đặc biệt: Isaia sẽ gọi Người 
	là &quot;Tôi tớ&quot;. Gioan Tẩy Giả còn cho Người tước hiệu lạ kỳ hơn: &quot;Chiên Thiên 
	Chúa&quot;. Và ông làm điều ấy một cách cụ thể, rõ ràng: khi Chúa Giêsu đi qua, 
	Gioan Tẩy Giả chỉ Người mà bảo: &quot;Đây là Chiên Thiên Chúa&quot;.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
	<span style="font-size: 14.0pt">2. Hai thành ngữ &quot;Tôi tớ&quot; và &quot;Chiên Thiên 
	Chúa&quot;, dù trông khác nhau, đều nói lên rằng Chúa Giêsu sẽ vừa là Đấng vô tội 
	vừa bị con người trừng phạt như một tội nhân. Khi gọi Người như vậy, Isaia 
	và Gioan Tẩy Giả muốn công bố sự công chính, đức vâng phục lệnh Thiên Chúa 
	và định mệnh hy lễ cứu chuộc của Người. Trong thư của ông, Phêrô sẽ nói &quot;máu 
	của Người châu báu như máu con chiên vô tật vô tì&quot; (1Pr 1,19). Chúa Giêsu là 
	người công chính sẽ trả nợ cho nhân loại, sẽ bị vây bắt, hành hạ và giết 
	chết bởi những kẻ Người đến cứu vớt. Khi gọi Người như Con Chiên và Tôi tớ 
	của Thiên Chúa, hai vị ngôn sứ đều muốn bảo Người là kẻ thừa kế, là kẻ thực 
	hiện mọi lời Thiên Chúa đã hứa với các tổ phụ.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
	<span style="font-size: 14.0pt">3. Đó là điều Gioan Tẩy Giả khám phá lúc bấy 
	giờ khi giải thích cho ta hay làm sao ông đã &quot;nhận biết&quot; Chúa Giêsu. Dù là 
	anh em họ, ông đã không biết Người trong chính thực thể của Người. Nhưng 
	Chúa Thiên Chúa đã cho ông một dấu hiệu: &quot;Ngươi thấy Thần khí đáp xuống và 
	lưu lại trên ai, thì chính Người...&quot;. Và Gioan đã tuyên bố: tôi đã thấy Thần 
	khí, như một chim câu, từ trời đáp xuống và lưu lại trên Người. Rồi tiếp đó 
	ông thản nhiên bảo: tôi đã thấy và xin đoan chứng: chính người là “Tuyển 
	nhân của Thiên Chúa&quot;. Việc mô tả Chúa Giêsu dần dà trở nên rõ hơn dưới sự 
	linh ứng của Thiên Chúa: &quot;Chúa Giêsu là Tuyển nhân của Thiên Chúa&quot;. Về sau 
	thánh Phaolô sẽ gọi Người là &quot;Chúa chúng ta, Chúa của họ cũng như của chúng 
	ta&quot; (1Cr 1,2). Kể từ lời khẳng quyết này, các từ ngữ không thể đi xa hơn nữa 
	và trí óc của ta chỉ còn có thể tìm những tiếng tương đồng, những thành ngữ 
	cắt nghĩa được nhiều hay ít những gì vừa nói mà thôi.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
	<span style="font-size: 14.0pt">4. Chúa Giêsu là một con người, một ngươi 
	công chính bị hiểu lầm, bị khai trừ và sau cùng bị giết bỏ; và Đấng công 
	chính ấy là Chúa của nhân loại. Đó là lời khẳng định chính yếu ban bố cho ta 
	hôm nay, một lời khẳng định dị thường đến nỗi khó tưởng tượng rằng có một ai 
	khác đã sáng tác ra, trừ phi được chính Thiên Chúa soi sáng.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
	<span style="font-size: 14.0pt">5. Gioan Tẩy Giả lại giải thích điều ấy 
	trong một ngôn ngữ khá lạ lùng. Ông nói đến Đấng tới sau ông. Đó là Chúa 
	Giêsu, trẻ hơn ông một chút, nhưng chưa ai biết tên tuổi, trong lúc ông, 
	Gioan, đã nổi tiếng như cồn khắp xứ Palestine và đã thành công rực rỡ. Đấng 
	ấy vượt lên trước ông, vì Người ngày càng trở nên quan trọng trong lúc ông, 
	với nhiệm vụ giới thiệu Người, sắp dần dần lui vào bóng tối. Phải như vậy 
	&quot;vì Người đã có trước tôi&quot;. Thành ra không phải nhờ nhân đức, quyền năng 
	chữa bệnh hay tài hùng biện của Người, nhưng là nhân bản tính của Người vậy. 
	Mặc dầu sinh sau Gioan, Chúa Giêsu đã hiện hữu trước ông. Gioan biết điều đó 
	nhờ một ơn soi sáng đặc biệt và ông đã nói ra cho mọi người.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
	<span style="font-size: 14.0pt">6. Gioan Tẩy Giả dùng hai thành ngữ khác 
	nhau để nói về sứ mệnh của Chúa Giêsu: &quot;Người khử trừ tội thế gian&quot; và 
	&quot;Người thanh tẩy trong Thánh Thần&quot;. Người khử trừ, Người cất đi tội lỗi như 
	thể đó là một gánh nặng, một chướng ngại. Ngôn ngữ của vị ngôn sứ này gởi 
	lên hình ảnh Chúa Kitô đến thực hiện một cuộc giải phóng và cho thấy con 
	người như thể bị giới hạn trong tư tưởng hay trong hành động bởi những trở 
	ngại nặng nề cản ngăn họ đi đến cùng đích số mệnh. Vì thế Chúa Kitô đến cất 
	đi các xiềng xích đang trói buộc trái tim con người trong ích kỷ, tham vọng, 
	chai đá, nhục dục, ghen tương, oán hờn, thụ động. rồi &quot;Người thanh tẩy trong 
	Thánh Thần&quot;. Chúng ta biết rằng hạn từ &quot;thanh tẩy&quot; có nghĩa là: dìm sâu.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
	<span style="font-size: 14.0pt">Chúa Kitô sắp tái tạo con người bằng cách 
	dìm nó trong Thần khí Thiên Chúa, bằng cách làm cho nó thấm nhuần Thánh Thần 
	của Ngài. Nhờ vậy, con người sẽ được biến đổi một cách sâu xa; ta có thể bảo 
	rằng sở dĩ nó được cứu, là vì nó đã bị hủy tiêu và thay thế bằng một kẻ khác 
	dầu sao vẫn tốt hơn chính nó.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
	<span style="font-size: 14.0pt">7. &quot;Phần tôi, tôi đã không biết Người&quot;. Câu 
	này giúp ta nhìn sâu vào định mệnh Gioan Tẩy Giả. Vị Tiền hô đã làm việc, đã 
	rao giảng một thời gian lâu dài, trong ý thức đơn sơ là vâng theo một sứ 
	mạng, thế mà chẳng biết Đấng mình loan báo. Phải chăng đó là một trong những 
	nét của ơn gọi đích thực? Ai có sứ mệnh dọn đường cho Chúa Kitô đến trong 
	một tâm hồn, trong một môi trường, trong thế giới, đừng tưởng rằng mình sẽ 
	biết chắc Chúa Kitô đứng đấy. Không! Phải nhẫn nại làm việc trong đức tin và 
	để mặc Chúa chọn thời cơ thuận tiện để biểu lộ dấu chỉ của việc Thần khí đáp 
	xuống. Nếu lòng trung thành nhẫn nại của Gioan Tẩy Giả sau cùng đã được ân 
	thưởng bằng thị kiến ở sông Giođan, thì lòng trung tín của ta cũng sẽ được 
	ân thưởng bằng một sự hiểu biết ngày càng sống thực hơn về Chúa, và sau cùng 
	bằng thị kiến diện đối diện với Đấng mà chúng ta vẫn hằng mong gặp.</span></p>
	</td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center">&nbsp;&nbsp; <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</td></tr></table><p style="text-align: center">&nbsp;</p>

PHP File Manager