File "12.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN/Nam_A/2014/Mua-Chay & Phuc-Sinh/CN V MC A/12.htm
File size: 17.17 KiB (17585 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật V Mùa Chay - Năm A</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật V Mùa Chay - Năm A; Sự sống; Mở cửa mộ; Thầy là sự sống lại; Đức tin; Khóc người bạn; Sống và chết; Tin vào ai?"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật V Mùa Chay - Năm A"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">Chúa Nhật
V Mùa Chay - Năm A</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
<b>
PHỤC SINH LAGIARÔ</b></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<a name="_Toc187372892">
<span style="font-size: 8pt; font-style:italic; font-weight:400">Chú giải của Giáo Hoàng Học Viện Đà
Lạt</span></a></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">"Có một người ốm liệt, ông Lagiarô”</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt">:
Chúng ta chẳng biết nhân vật này ở nơi nào khác nữa, và hình như các độc
giả Tin Mừng cũng không, vì ông được gọi như là em của Matta và Maria.
Tuy nhiên, ông mang một cái tên tiền định mà trong tiếng Hy bá có nghĩa:
"Thiên Chúa đến cứu giúp", và, đàng khác ông là bạn của Chúa Giêsu.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">"Người Bêtania":</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt">
Chắc chắn đây là ngôi làng mà ngày nay vẫn còn tồn tại với mỹ danh "El
Azarich" (tiếng rút từ chữ Lagiarô), cách Giêrusalem quãng 2km, và là
nơi người ta còn thấy ngôi mộ của Lagiarô đục sâu trong đá.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">"Làng của Maria và Matta chị bà"</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt">:
Vì tác giả không nói gì đặc biệt về hai phụ nữ này, nên phải giả thiết
là độc giả đã biết nhiều về họ. Người ta đã sớm đồng hóa họ với hai phụ
nữ được nhắc đến trong lúc 10,38-42. Hình như họ có cùng một tính tình:
Matta hoạt động, lanh lẹ, chủ gia đình; Maria trái lại trầm tư, chiêm
niệm hơn, thường bị chị xỏ mũi. Luca không nói tên nơi xảy ra cảnh đó;
cũng có thể là Bêtania lắm, nhưng chẳng có gì cho phép ta đồng hóa một
cách chắc chắn nhân vật của hai câu chuyện.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">"Maria là người đã xức dầu thơm cho
Chúa":</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt"> Hành động này được
kể lại ở thì quá khứ, vì tác giả nhìn từ thời gian biên soạn, nên sự
kiện này là một sự kiện đã qua. Nhưng ông lại tường thuật việc xức dầu ở
chương 12, khi Chúa Giêsu sẽ trở về Bêtania, sau một thời gian rút vào
sa mạc Ephraim. Không có gì cho phép quả quyết đây là người đàn bà tội
lỗi mà Luca kể lại trong 7, 36tt.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">"Chúa Giêsu yêu mến Matta cùng em bà và
Lagiarô"</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt">: Câu này đính
chính một lối giải thích sai lầm có thể có, dựa trên sự kiện Chúa Giêsu
hãy còn nán lại thêm hai ngày nơi Người đang ở, dù đã nghe tin Lagiarô
đau liệt.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">“Ngày không phải có 12 giờ sao"</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt">:
Dù có vẻ tượng hình và hai bí nhiệm, câu trả lời của Chúa Giêsu thật rõ
ràng. Bao lâu chưa đến giờ hoàng hôn? bấy lâu chưa có gì phải sợ; người
ta có thể an toàn bước đi cho đến hết thời hạn 12 giờ của ngày. Nói cách
khác, Người phán cùng các môn đồ vốn đang kinh hãi khi thấy Người lên
Giêrusalem đáng sợ trước, chưa đến giờ nguy hiểm đâu!".</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">"Và chúng ta cũng hãy đi qua để chết với
Người"</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt">: Ngược lại với lối
giải thích thông thường, hình như chữ với “Người" ám chỉ Lagiarô, vì
người ta vừa mới nói trong câu trước đó là Lagiarô đã chết và Chúa Giêsu
đã kết luận: chúng ta hãy qua gặp ông ấy. Trong trường hợp này, Tôma nói
cách đơn sơ: nếu Người muốn đi bất cứ giá nào, thì chúng ta hãy tháp
tùng theo để chung số phận với Lađarô là kẻ đã chết.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">“Đã được chôn 4 ngày rồi ”:</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt">
Vì khí hậu ở phương đông, nên người chết được chôn trong cùng ngày chết
(Ga 11, 39; Cv 5, 6). Chữ "4 ngày" có một tầm quan trọng trong trình
thuật người Do thái thời Chúa Giêsu tin rằng trong 3 ngày đầu tiên, hồn
vía hãy còn lảng vảng bên thây ma; chỉ từ ngày thứ tư, lúc thây ma bắt
đầu thối rữa, chúng mới bỏ mà di. Ngày thứ 4 là ngày chết thực sự.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">"Ta là sự sống lại".</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt">
Mấy chữ "và là sự sống" bị P45 cũng như một số thủ sao của truyền thống
latinh và syria-sinai cũ xóa bỏ, cả Origène và Cyprien thỉnh thoảng cũng
thế. Nhưng tất cả các thủ sao và các bản dịch khác đều giữ lại. Thành ra
không có lý do gì để duy trì lối đọc vắn của BJ.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">“Hãy cởi ra cho ông ấy".</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt">
Đối với Lagiarô, phải lăn hòn đá, cởi dải liệm; còn khi Chúa Giêsu phục
sinh, các phụ nữ nhận định một sự kiện đã rồi: đá được lăn đi, các cuộn
băng nằm dưới đất, còn khăn liệm được xếp lại ở một nơi riêng (20, 1-7).
Các thiên sứ chỉ đứng đó để giúp các môn đồ ý thức sự kiện mà thôi.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">"Nhiều người Do thái...đã tin vào Người”</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt">:
Gioan không bảo bấy giờ Lagiarô thế nào, cũng chẳng nói đến sự thán phục
của các chứng nhân. Ông đưa ta đến điểm cốt yếu: nhiều người đã tin vào
Chúa Giêsu. Đó là điều mà tác giả Tin Mừng mời gọi ta.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">KẾT LUẬN</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Chúng ta đã ghi nhận việc nhấn mạnh đến
đức tin trong Tin Mừng thứ tư, sự căng thẳng tăng dần theo các chương
giữa Chúa Giêsu, Đấng tự mặc khải chính mình trong các việc làm, và lòng
cứng tin của người Do thái. Giai thoại hôm nay thường xuyên nhắc đến đức
tin. Động từ “tin" được dùng 8 lần để chỉ việc con người đáp trả khi
thấy vinh quang Thiên Chúa. Lagiarô đã chết và được an táng từ 4 ngày
rồi. Người Do thái hình như hoài nghi quyền năng của Chúa Giêsu. Matta
và Maria thì nói với Người: <b><i>“nếu Thầy đã ở đây..."</i></b>. Chứng
cớ dứt khoát và không thể chối cãi mà người Do thái đòi hỏi (10, 24) giờ
đây được ban cho họ. Ai có quyền trên sự sống, nếu không phải là chỉ
mình Thiên Chúa? Chúa Giêsu làm phép lạ "để họ tin" rằng Chúa Cha đã sai
Người. Như thế chấm dứt sứ vụ của Chúa Giêsu giữa người Do thái. Dấu chỉ
này mặc khải một lần thay cho tất cả Chúa Giêsu là ai. Vì thế người Do
thái đã lên án tử hình Người. Đối với Gioan, cuộc Tử nạn bắt đầu ngay
sau phép lạ này với cuộc nhóm họp của hội đồng Công tọa và việc xức dầu
ở Bêtania, dấu chỉ khâm liệm Chúa Giêsu. Chính phép lạ chuẩn bị điều đó.
"Bệnh này... phải được nhằm để tôn vinh Con Thiên Chúa". Việc phục sinh
Lagiarô là dấu chỉ của thực tại sẽ diễn ra trong các chương kế tiếp vậy.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">Ý HƯỚNG BÀI GIẢNG</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">1. Trong thời đại chúng ta, nhan nhản
những dấu chỉ của sự sống và sự sống lại, chẳng hạn việc hồi sinh con
người mà chúng ta đã từng mục kích nhiều lần qua các cuộc chúa bệnh
thành công, là những dịp cho thấy cơ thể nhân loại có một sinh lực mãnh
liệt chừng nào. Và ta phải nói gì về cuộc chiến thắng lạ lùng của sự
sống trên sự chết như là việc sinh sản, rồi việc phát triển con người
nên vóc trưởng thành? Trong các thành công về kỹ thuật, nhà bác học đã
vượt qua nhiều khó khăn mà trước đây không thể khắc phục. Trong các lựa
chọn dứt khoát, mỗi người chúng ta đều đã lướt thắng các cám dỗ bi quan,
thất vọng. Tất cả chỉ vì trong con người có một khát vọng sống, có một
động lực không ngừng thúc đẩy đi lên. Nhưng đồng thời trong nhân tính
chúng ta có một cái gì đó đã bị đổ vỡ. Cái chết bắt chúng ta đương đầu
với một giới hạn có thể bẻ gãy chúng ta. Gioan gợi lên nỗi thất vọng, sự
ê chề của kinh nghiệm, các giới hạn của con người. Những câu Chúa trả
lời: <b><i>“Hỡi Lagiarô, hãy đi ra"</i></b> mời gọi tất cả lướt thắng
các giới hạn đó. Bằng giáo huấn, cuộc sống, cái chết và sự sống lại của
mình, Chúa Giêsu cho thấy Người có thể khơi dậy sinh lực nào trong con
người. Nhưng Người chỉ hành động trong những ai, khi đối diện với sự
chết, biết để cho sức mạnh Thần khí đến “lay tỉnh" mình dậy.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">2. Sự can thiệp của Chúa Giêsu cho thấy
Thiên Chúa không phải là một Đấng vô biên xa vời, dửng dưng với tạo vật.
Thiên Chúa đã nhập thể trạng một trái tim con người, Ngài cũng muốn có
khả năng cảm xúc, bồi hồi, xót dạ? <b><i>"Chúa Giêsu xao xuyến tâm
thần".</i></b> Ngài cho thấy mình cũng chạnh lòng trước số mệnh thế
nhân. Người yêu thương các bạn hữu với tình âu yếm. Bởi đấy Người ra tay
uy quyền cho Lagiarô sống lại.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">3. Hãy lưu ý đến lời Matta đáp trả câu
hỏi của Chúa Giêsu. Chúa Giêsu hỏi: <b><i>"Con có tin điều đó không?”</i></b>
nghĩa là có tin rằng kẻ tin vào Ta sẽ sống mãi và không bao giờ chết
chăng. Người hỏi Matta về một điều gì có, về niềm xác tín được sống của
bà. Matta đã trả lời nhắm vào con người Chúa Giêsu. Bà không đáp: “Vâng,
con tin rằng con sẽ không chết, nhưng "Con tin Thầy là Chúa Kitô, Con
'Thiên Chúa". Chắc hẳn vì lời tuyên xưng đức tin đó (mà các môn đồ từng
nghe) mà Chúa Giêsu tuyên bố với các sứ đồ của Người, khi đến Bêtania,
rằng Người đã vui mừng hoan lạc. Chúa Giêsu đã muốn có giai thoại phục
sinh Lagiarô để các chứng nhân tin Người là Đấng được Chúa Cha sai đến.
Điều đó cho ta thấy niềm tin của Kitô hữu không phải là niềm tin vào các
sự vật, dù là vào một thế giới được tái lập trong sự công chính nguyên
thủy, nhưng là niềm tin vào con người Chúa Giêsu Kitô Con Thiên Chúa.
Niềm tin vào Chúa Giêsu tuyệt đối ưu tiên, sau mới đến những điều khác.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">4. Sở dĩ Chúa Giêsu phục sinh Lagiarô,
là vì người là Lời sáng tạo của Thiên chúa Tuy nhiên Người cũng sắp
chết. Chúa tể sự sống sắp lụy phục tử thần... và đối thủ của người sẽ
không quên nhấn mạnh nét mâu thuẫn đó trong sự nghiệp của Người: “Nó đã
cứu được kẻ khác mà không thể cứu nơi chính mình". Nhưng Chúa Kitô đã
chẳng muốn cứu lấy một mình mà thôi. Khi mặc lấy thân phận con người
chúng ta cho đến cái chết, lời sự sống của Người không còn ở ngoài chúng
ta nữa. Người chiến thắng tử thần qua cái chết. Như thế, Người đã cứu
rỗi tất cả nhân loại cùng với chính bản thân Người.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">5. Hoạt động của con người bị hạn chế và
thượng thất bại. Song các giới hạn và thất bại này không thể triệt hạ sự
tự do của kẻ tin vào Chúa Kitô. Cái chết đặt một giới hạn rõ rệt cho sự
sống của con người, nhưng đức tin của Kitô hữu vượt qua giới hạn đó.
Người Kitô hữu đã ở bên kia cái chết. Chắc chắn, sự chiến thắng cái chết
mà Chúa Kitô đạt được cho ta không miễn cho ta chết như Người. Kitô hữu
không phải là kẻ giảm thiểu hay đánh bóng sự chết. Đối với họ cũng như
đối với Lagiarô, cái chết không thơm tho gì. Và chẳng có hương thơm
(thánh thiện hay đạo đức nào) có thể ru ngủ sức kháng cự của con người
đối với cái chết. tuy nhiên Kitô hữu tin tưởng vào Thiên Chúa như Chúa
Kitô đã tin tưởng vào Chúa Cha, vì biết rằng Ngài luôn nhận lời mình
xin. Ngài là vị Thiên Chúa hằng yêu con người và muốn con người sống để
tôn vinh Ngài. Tin vào tình yêu Thiên Chúa tỏ hiện trong Chúa Kitô tức
là đã phục sinh và đã được bảo chứng sẽ sống mãi.</span></p>
</td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/SuyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center"> </p>