File "26.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN/Nam_A/2014/Mua-Chay & Phuc-Sinh/CN III PS/26.htm
File size: 10.99 KiB (11252 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật III Phục Sinh</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật III Phục Sinh; Mời ông ở lại; Đường hy vong; trên đường Emmau; Người bạn đồng hành; Dừng chân; Chúa sống lại; Sau mộng mơ đến than khóc; emmau; Emmau; Emmau;"><style>
<!--
	.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
	{color:blue;
	text-decoration:underline;
	text-underline:single;
	text-decoration:none underline;
	text-line-through:none;
	vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
	{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật III Phục Sinh"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">Chúa Nhật 
	III Phục Sinh</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
		SAU MỘNG MƠ ĐẾN THAN KHÓC</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
		SƯU TẦM</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-bottom: .0001pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Các bạn sẽ làm gì khi một ước mơ bị tan 
		vỡ? Con đường Emmau đã được khai mở và các khách hành hương đến Đất 
		Thánh ngày nay đều có thể bước đi trên cũng con đường mà hai môn đệ xưa 
		kia đã từng sải bước trên đó như trong bài Tin Mừng hôm nay thuật lại. 
		Hầu hết chúng ta sẽ chẳng bao giờ có được sự chia sẻ kinh nghiệm sống 
		của các môn đệ xưa kia. Nhưng tôi nghĩ rằng chúng ta sẽ sẵn sàng nói lên 
		là chúng ta có được sự cảm nhận trong tinh thần và thể xác mà các môn đệ 
		xưa đã có khi họ bước đi trên con đường với cõi lòng tan vỡ giấc mộng.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-bottom: .0001pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Họ là những người đã từng chia sẻ giấc 
		mộng vinh quang với các người khác cho đến lúc này; họ đã ở với Chúa 
		Giêsu và cảm nhận tâm hồn được ấm áp khi có Ngài hiện diện bên cạnh. Tai 
		họ đã từng được nghe lời Ngài giảng dạy, và mắt họ đã từng mục kích 
		những phép lạ Ngài làm. Họ đã từng tin rằng những lời tiên tri xưa nay 
		đã sắp trở thành hiện thực. Tâm hồn họ đã cảm thấy được sự chiến thắng 
		vinh quang khi cùng với Chúa Giêsu bước vào Thành Thánh trong ngày Lễ 
		Lá; đó là lúc tâm hồn họ tràn ngập niềm hân hoan. Tôi thiết nghĩ rằng 
		khi các môn đệ được nghe dân chúng ca khen Chúa Giêsu thì họ đã nghĩ 
		rằng, &quot;Chà chà, nếu Thầy hành động đúng đắn, đừng có đả động con tầu thì 
		đây là lúc thành công vinh quang để giải phóng dân tộc&quot;. Tuy vậy dĩ 
		nhiên Chúa Giêsu đã lay động con tầu và &quot;thổi bay&quot; nó đi mất theo như 
		kiểu nói của đám thanh niên thời nay. Có câu nói: Tên những nhân vật 
		quan trọng trong lịch sử xưa không làm &quot;đắm tầu&quot; có thể được in trên 
		phía sau của con tem. Tôi không biết điều ấy đúng hay sai, nhưng tôi 
		biết chắc một điều là Chúa Giêsu là một người làm rung động con tầu cách 
		tuyệt hảo. Ngài vào Đền Thờ và lật đổ bàn ghế những kẻ đổi tiền. Ngài 
		làm cho những người nắm giữ chính quyền và những vị tôn giáo Lập Pháp 
		phải tức giận -- và như thế giấc mơ bắt đầu bị tan vỡ. Trước ngày thứ 
		Sáu đến không những Ngài biết chắc Ngài phải chết, tuy vậy Ngài còn muốn 
		cuộc tử nạn của Ngài thật đau đớn trong con đường Thánh giá, đến độ chịu 
		lấy án của một kẻ tử tội ghê tởm nhất. Nỗi đau đớn ấy quá độ đến nỗi 
		Ngài đã phải kêu lên lúc gần chết: &quot;Lạy Chúa Tôi! Lạy Thiên Chúa của 
		Tôi! Sao Ngài đã bỏ tôi?&quot; Khi mọi sự đã chấm dứt thì các môn đệ rơi vào 
		hố sâu thất vọng. Không còn câu nào trong Thánh Kinh có thể diễn tả nỗi 
		chua cay, buồn chán hơn được nữa như câu mà người môn đệ đã nói trong 
		bài Tin Mừng hôm nay: &quot;Chúng tôi đã hy vọng Ngài là Đấng phải đến để 
		giải phóng dân Israel!&quot;</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-bottom: .0001pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Sau giấc mơ đến than khóc. Chúng ta than 
		khóc về những nỗi thất vọng, ngã thua, mặc cảm tội lỗi: &quot;Chúng tôi hy 
		vọng Ngài là Đấng giải thoát Israel&quot;... &quot;Chúng tôi hy vọng cuộc sống hôn 
		nhân của chúng tôi sẽ mỹ mãn&quot;... &quot;Chúng tôi hy vọng là nó sẽ học 
		xong&quot;... &quot;Chúng tôi hy vọng là kết quả của nội soi sẽ tốt&quot;... vân vân và 
		vân vân!!! Nhưng Các bạn sẽ làm gì khi các giấc mộng bị tan vỡ?</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-bottom: .0001pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Thường thường chúng ta mang theo cái cảm 
		tưởng như một chú bé được ông bố khuyến khích cậu đặt câu hỏi. Vào buổi 
		đẹp trời nọ, hai bố con đang đi dạo với nhau thì cậu bé bất ngờ hỏi bố: 
		&quot;Ba à, ánh sáng đến từ đâu vậy ba?&quot; Ông bố trả lời: &quot;À, ba không biết. 
		Ba cũng thường thắc mắc về vấn đề đó nữa&quot;. &quot;Vậy rađa nó như thế nào hả 
		ba?&quot; &quot;Ừ, ba cũng không biết nữa&quot;. Sau một hồi hỏi qua đáp lại, chú bé 
		biết rằng ba nó cũng chẳng biết khoảng cách giữa trái đất và hỏa tinh 
		cũng như chiều cao của Empire State Building là bao nhiêu, nên nó nói: 
		&quot;Con xin lỗi ba nhá. Con nghĩ là con không nên hỏi ba nhiều như vậy&quot;. 
		Ông bố trả lời: &quot;Ái dà, con có lỗi gì đâu; hơn nữa, nếu như con không 
		hỏi thì làm sao con biết thêm các điều được&quot;. Nhiều lúc trong cuộc sống 
		chúng ta cũng đặt nhiều câu hỏi nhưng chẳng có câu trả lời, và nó làm 
		cho chúng ta phải nhào lộn trong những cái thất vọng khó chịu, chán 
		chường và mặc cảm; nhưng nó không dừng ở đó. Chúng ta có thể tụ họp như 
		là những phần tử trong một cộng đoàn thờ phượng và xem mình như những 
		môn đệ của Chúa Giêsu xưa trên con đường vỡ mộng. Chúng ta sẽ thấy rằng 
		Thiên Chúa đã dự bị sẵn cho họ những kinh nghiệm hữu ích cho cuộc đời họ 
		ngay trong những mộng vàng tan nát đó. Họ sẽ cảm nghiệm sự Phục Sinh! Họ 
		sẽ tiến tới sự hiểu biết rõ ràng hơn Thiên Chúa là ai, cách thức Ngài 
		hành động, và Ngài đã làm gì cho thế giới trong Đức Giêsu Kitô. Bấy giờ 
		họ chưa sẵn sàng, nhưng Thiên Chúa yêu họ đến nỗi Ngài đã dùng chính nỗi 
		thất vọng và đắng cay của họ để sửa soạn cho họ có thể lãnh nhận sự cảm 
		nghiệm của niềm vui Phục Sinh.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-bottom: .0001pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Hai môn đệ trên đường Emmau chân bước mà 
		hồn họ như lạc mất bởi sự chán chường và đau xót đến nỗi họ đã không 
		nhận ra Chúa Giêsu khi Ngài đến bên họ. Suốt đoạn đường dài bảy cây số, 
		Chúa Giêsu cùng đàm luận thế mà họ cũng chẳng biết là Ngài, chỉ thấy là 
		một người xa lạ. Nếu họ là những người như thế sao có thể sẵn sàng hy 
		hiến mạng sống mình vì Tin Mừng Phúc Âm? Ở đây có một điểm rất hay trong 
		câu truyện này, đó là hai môn đệ kia còn lại trong họ sự quan tâm đến 
		người khác để có thể thi hành phong tục xưa của người Trung Đông là lịch 
		sự mời mọc người xa lạ. Khi họ đã đến Emmau và sắp sửa quẹo vào con 
		đường về nhà mình thì tự động nói với Người Khách lạ rằng: &quot;Xin ông hãy 
		ngụ lại nhà chúng tôi vì trời sắp tối rồi&quot; (Lc 24,29). Ngay khi họ vừa 
		mới làm cử chỉ tự nhiên, mỏng manh của sự lịch sự đó thì tình trạng được 
		thay đổi. Họ đã nhận ra Chúa Giêsu tựa như ánh sáng tỏa sáng cho họ vậy. 
		Sự Phục Sinh đã đến nhưng chỉ có ban cho họ khi họ biết mở rộng tấm lòng 
		của họ ra đối với nhu cầu của người khác; và từ đó họ đã chỗi dậy và 
		chạy. Câu chuyện thuật lại cho chúng ta biết rằng họ đã chạy đi suốt con 
		đường trở lại Giêrusalem để loan báo cho các môn đệ khác. Nhưng họ vẫn 
		không ngừng ở đó, như theo Thánh Luca người đã viết Phúc Âm này cùng với 
		sách Tông Đồ Công Vụ, họ đã ra đi loan báo khắp vùng Địa Trung Hải, 
		Đamascô, Antiôkia, Tiểu Á, Rôma và khắp nơi mà họ có thể để thi hành sứ 
		vụ Chúa Kitô giao phó cho họ. Tuy vậy như đã nói trước các công việc đó, 
		họ cần phải bị làm cho &quot;trống rỗng&quot; để ơn Chúa có thể vào trong tâm hồn 
		họ.</span></p>
		</td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center">&nbsp;&nbsp; <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/SuyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</td></tr></table><p style="text-align: center">&nbsp;</p>

PHP File Manager