File "07.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN/Nam_A/2014/Mua-Chay & Phuc-Sinh/CN II MC A/07.htm
File size: 12.1 KiB (12386 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật II Mùa Chay - Năm A</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật II Mùa Chay - Năm A; Chúa biến hình; Đổi hình dạng; Đời sống ta là gì; Con yêu dấu; Khuôn mặt vinh quang; Chúa vinh quang; Thập giá; Cõi phúc; Phêrô."><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật II Mùa Chay - Năm A"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">Chúa Nhật
II Mùa Chay - Năm A</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
DÕI BƯỚC THEO CHÚA</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<span style="font-size: 8pt; font-style:italic">Trích trong ‘Niềm Vui Chia Sẻ’ – R.
Veritas</span></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Người ta kể rằng năm ấy dù mới lên mười
tuổi, cậu Chai-san đã được bố cho đi theo một đoàn lữ hành phải vượt cao
nguyên trùng điệp với những đỉnh đồi, những ngọn núi vừa hùng vĩ vừa thơ
mộng. Đêm đến đoàn lữ hành trú ngụ trong những chiếc lều vải thô sơ. Một đêm
nọ cậu bé Chai-san cảm thấy có một sức mạnh từ bên trong thúc đầy cậu trốn
ra khỏi lều. Và kìa, giữa miền núi cao, bầu trời đầy trăng sao lấp lánh như
bao trùm lấy cậu. Một cảm giác hạnh phúc nhẹ nhàng xâm chiếm tâm hồn
Chai-san. Cậu có cảm tưởng như cả vũ trụ xinh đẹp này đã được tạo dựng để
ban tặng cho cậu, và nó đang nâng tâm hồn cậu lên với Đấng Tạo Hóa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Bỗng chốc bầu khí yên tĩnh và an bình bị xáo
trộn vì tiếng gọi của người cha: “Chai-san, mày trốn đi đâu rồi? Trở vào lều
đi”. Chai-san miễn cưỡng trở vào lều và tiếc nuối nói với cha: “Bố ơi, bầu
trời trăng sao đẹp quá chừng!”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Thưa anh chị em,</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Trong truyền thống Thánh Kinh cũng như trong
hầu hết các tôn giáo, núi cao thường được xem như là nơi gặp gỡ giữa trời và
đất, giữa Thần Linh và con người. Những mạc khải quan trọng trong Kinh Thánh
đều diễn ra trên núi cao. Môsê đã được kêu mời lên núi Sinai để gặp gỡ Giavê
Thiên Chúa và đón nhận lề luật cho Dân Chúa. Êlia đã ròng rã 40 đêm ngày lên
núi Horeb để gặp Chúa. Êlisê cũng lên núi Carmel để gặp Chúa. Và Chúa Giêsu
cũng khởi sự đời công khai bằng 40 đêm ngày chay tịnh trên núi cao, rồi
trong ba năm sứ vụ, Ngài vẫn thường lặng lẽ một mình lên núi để cầu nguyện
cùng Cha Ngài.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Trong Tin Mừng hôm này, Chúa Giêsu đã đưa ba
môn đệ thân tín nhất lên núi Thabor để tỏ vinh quang của Ngài cho các ông.
Từ trên núi cao, Phêrô, Giacôbê, Gioan đã nhận ra được con người và sứ mệnh
của Chúa Giêsu. Từ trên đỉnh cao, các ông thấy vinh quang của ngài như một
lời hứa được thực hiện, như thành tựu của một sứ mệnh, như đích điểm của một
con đường, con đường thập giá dẫn đến vinh quang.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Thế nhưng, thưa anh chị em, người ta không
lên núi cao để ở lại đó, mà là để nhìn rõ hơn con đường phải đi. Đối với
Chúa Giêsu, con đường phải đi đó chính là con đường lên Giêrusalem với cuộc
tử nạn đang chờ đợi Ngài. Và Ngài đã xuống núi để giáp mặt với cuộc đời, để
tiếp tục hành trình xuyên qua khổ nạn và cái chết thập giá. Từ trên núi cao,
Chúa Giêsu cũng muốn đưa ba môn đệ thân tín của Ngài trở lại cuộc đời, trở
lại với những thử thách, chống đối đang chờ đợi trước mắt các ông.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Thật vậy, cuộc tỏ vinh quang của Chúa Giêsu
trên núi đã xảy ra sau khi Phêrô tuyên xưng: “Thầy là Đức Kitô, Con Thiên
Chúa hằng sống”. Lời tuyên xưng này lại gắn liền với lời Chúa Giêsu loan báo
cuộc Thương Khó của Ngài và kèm theo lời mời gọi: “anh em hãy bỏ mình, vác
thập giá đi theo Thầy” (Mt 16,24). Vậy là đúng vào lúc các môn đệ đã nhận ra
Chúa Giêsu là Đức Kitô, là Đấng Cứu Thế, thì trước mắt các ông hình ảnh một
Đấng Cứu Thế oai hùng lẫm liệt theo các ông quan niệm, bắt đầu tan biến, để
hiện ra một Đấng Cứu Thế đau khổ, bị đày đọa, bị khai trừ, bị giết chết.
Hình ảnh đó thật là khó hiểu đối với các môn đệ, vì lòng tin của các ông còn
mộc mạc, phàm tục. Cho nên, chẳng lạ gì, Phêrô đã lên tiếng khuyên can Chúa
Giêsu đừng đi theo con đường đau khổ đó làm gì. Nhưng thật không may cho
ông, vì Chúa Giêsu cứ khăng khăng một mực, lại còn quay sang mắng ông:
“Satan, cút đi!”. Vì ông đã tự đồng hóa với Satan cám dỗ Chúa trong sa mạc.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Rồi bây giờ thì lại cũng chính Phêrô đã dám
đề nghị cắm lều ở lại trên núi Thabor, vì ở đây sướng quá, khỏi phải đi qua
con đường đau khổ mà ông đã khuyên can Thầy. Nhưng rồi, mở mắt ra, ông thấy
chỉ còn một mình Chúa Giêsu trên đỉnh núi. Ánh sáng rực rỡ đã tan biến, và
Chúa Giêsu còn đánh thức các ông dậy, giục các ông xuống núi, đi lên
Giêrusalem với Ngài để chịu tử nạn như Thầy đã báo trước.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Chính trong giờ phút biến hình rực rỡ vừa
rồi, ông Môsê và ngôn sứ Elia đã đàm đạo với Chúa Giêsu về “cuộc ra đi” Ngài
sắp hoàn thành tại Giêrusalem, và tiếng Chúa Cha phán: “Đây là Con yêu dấu
của Ta, Ta hết lòng quý mến. Các ngươi hãy vâng nghe lời Ngài”. Lời đó chính
là để công nhận, để tán thành bước đường vượt qua đau thương của Chúa Giêsu,
và mời gọi các môn đệ hãy đi theo Thầy. Vì thế, mấy Thầy trò lại xuống núi.
Và Phêrô cũng như các môn đệ khác phải đi theo sau Thầy qua con đường khổ
nạn thập giá mới đến ánh sáng vinh quang Phục Sinh.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Anh chị em thân mến,</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Không phải hông có lý do mà phụng vụ năm nào
cũng đặt bài Tin Mừng Chúa hiển dung sáng láng hôm nay vào giữa Mùa Chay.
Giáo Hội muốn đưa chúng ta lên núi, hé mở cho chúng ta chiêm ngưỡng một chút
vinh quang phục sinh của Chúa Giêsu, để chúng ta thêm tin tưởng vào Ngài, để
chúng ta có những giây phút nghỉ ngơi lấy sức trước khi xuống núi, trở về
với cuộc sống bình thản trên các nẻo đường phẳng lặng hay đầy sóng gió đưa
đến núi Can-vê. Chúng ta cần được Chúa đến gần, đưa tay đập vào người như
“đã đến gần, vỗ vào người các môn đệ”, để thức tỉnh chúng ta, để chúng ta
biết chuẩn bị sẵn sàng đón nhận mọi gian nan đau khổ trên đường đời.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Con đường Thương Khó của Chúa khởi đầu từ
khi Ngài xuống núi. Rồi đây, Ngài cũng sẽ biến hình “không còn hình tượng
người ta nữa”, để dạy chúng ta biết phải đi qua con đường thập giá mới đến
vinh quang khải hoàn sống lại. Trong ngôn ngữ La-tinh, người ta chơi chữ:
“Per crucem ad lucem”, nghĩa là “qua thập giá đến ánh sáng”. Qua Thứ Sáu Tử
Nạn mới đến Chúa Nhật Phục Sinh. Đường thánh giá không dừng lại ở nấm mồ,
nhưng mở ra trong niềm vui tưng bừng của ngày sống lại. Đó là quy luật của
muôn đời.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Thưa anh chị em,</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Trong cuộc hành trình đức tin của chúng ta,
cũng có những giây phút chúng ta được đưa lên núi cao để gặp Chúa, núi cao
của Thánh lễ, núi cao của những giờ phút dành cho việc cầu nguyện. Nhưng
chúng ta không lên núi để ở đó mãi, mà là để trở lại với cuộc đời với muôn
thử thách, đắng cay, với những gặp gỡ từng ngày. Chấp nhận cuộc sống với
tinh thần lạc quan, chấp nhận chiến đấu mà không buông xuôi bỏ cuộc, sống
như thể là tiếp tục con đường Chúa Giêsu đã đi qua. Chấp nhận những người
anh em chúng ta gặp gỡ trên đường đi, chấp nhận những khác biệt, những bất
toàn của người anh em cùng đồng hành, sống như thể là dõi bước theo đường
Chúa đã đi qua.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Xin ánh sáng Phục sinh của Đức Kitô luôn dẫn
bước chúng ta trên đường, để chúng ta biết đón nhận và sống trọn từng phút
giây cuộc sống. Xin ánh sáng Phục Sinh của Đức Kitô chiếu dọi và hướng dẫn
cuộc hành trình đức tin của chúng ta được tiếp tục trên dấu chân của Ngài.</span></td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/SuyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center"> </p>