File "CongboonphucsinhJude.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN/MuaPhucSinh nam B/ChuaNhatPhucSinh/CongboonphucsinhJude.htm
File size: 14.05 KiB (14386 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>Mùa Phục Sinh năm B</title><base target="main"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="10" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><p style="text-align: center"><b>CÔNG BỐ ƠN PHỤC SINH</b></td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: right"><i><span style="font-size: 8pt">Lm. Jude Siciliano, OP.</span></i></td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: right"><b><font color="#FF0000" size="2">CHÚA NHẬT PHỤC SINH năm B</font></b></td></tr><tr><td width="474"><p class="MsoNormal" style="text-align: justify">Trong bản đồ Châu Âu cổ ngày xưa, người ta vẽ toàn thể lục địa và một phần Đại Tây Dương. Khi ra ngoài biển khơi, nhiều nơi chưa thám hiểm và chưa biết hết, người ta vẽ những con rồng và đề hàng chữ "rồng sống ở đây". Có đúng người thời đó tin vào sự hiện hữu của rồng và chúng ở những nơi chưa ai biết tới Nếu người nào đó muốn mạo hiểm ra chỗ chưa người lui tới, họ có thực sự gặp được rồng? Những người vẽ bản đồ liệu có coi những điều họ vẽ là một sự kiện, rồng sống ở ngoài biển khơi xa mù? Thời đó người ta còn tin trái đất dẹp, bằng phẳng, bệnh tật là do ma quỷ hành hạ! Ở vùng Salem (nước Hoa Kỳ) khi mới đến định cư, người ta tin một số đàn bà có ma thuật, thường xuyên tiếp xúc với quỷ thần. Lịch sử kể lại họ đã thiêu sống một số người mà họ đã gán cho đã thực hành nghề nghiệp như vậy. Ngày nay, chúng ta coi những chuyện như vậy là mê tín, cổ hủ, không ai tin nữa. Tuy nhiên vẫn còn một số người cổ võ bói toán và dị đoan. Họ vẫn sống trong niềm tin ấy, và xem chúng như những chân lý. <br><br>Vậy biến cố phục sinh của Chúa Giêsu thì sao? Nó có phải là sự kiện có thật? Một điều đã xảy ra trong thế giới vật lý? Hay lại dính líu vào niềm tin ngây thơ của dân bán khai, mang dáng dấp "con rồng" huyền thoại? Lấy gì làm bằng cứ Chúa đã sống lại? Và những bằng cứ đó có đủ thoả mãn tiêu chuẩn về sự thật cho trí óc tân thời? Tại sao chúng ta lại phải tin vào lời những kẻ bán khai mà văn hoá, niềm tin của họ chúng ta vừa bác bỏ? Hơn nữa đám người khai truyện, truyền tụng nó cho đến ngày hôm nay như chúng ta vừa công bố trong thánh lễ, lại không phải là những bộ óc lớn, những tư tưởng gia trong thời đại họ, họ chẳng làm được việc lạ lùng nào như xây kim tự tháp, vườn treo Babylon cho thế giới ngưỡng mộ. Thực tế phần đông họ là những kẻ thấp cổ bé miệng, những người thua thiệt nhất trong xã hội đương thời. <br><br>Và các câu chuyện họ kể về sự phục sinh của Chúa mang tính chất rất lộn xộn. Ngày nay nghe lại chúng ta không thể nắm bắt rõ ràng được điều gì thực sự đã xảy ra. Năm ba câu chuyện chồng chất lên nhau, thiếu hẳn sự mạch lạc. Chẳng có chuyện nào Chúa sống lại hiện ra với những kẻ không tin. Chỉ những môn đệ và các phụ nữ đạo đức được chứng kiến Chúa phục sinh mà thôi. Hình như Phúc âm được viết ra cho những người đã tin. Còn hạng người khác thì sao, chẳng lẽ Lời Chúa không dành cho họ nữa sao? Chẳng chuyện nào kể lại người vô tín tình cờ gặp Chúa Phục sinh! Rõ ràng phúc âm không liệt kê các chứng nhân trung lập hay vô tư, chỉ các môn đệ Chúa Giêsu mới được nghe và kể lại chuyện Chúa phục sinh. Lúc này họ cũng chỉ loan báo cho chúng ta, những kẻ tin chứ không hề cho kẻ vô tín ngưỡng. Cho nên chuyện Chúa phục sinh là nhằm củng cố đức tin của chúng ta, khuyến khích chúng ta tìm hiểu và gặp gỡ Chúa sống lại như Ngài đã hiện ra với các tông đồ. Điều mà chúng ta phải tin hôm nay cũng là một Chúa Giêsu như thuở xưa lúc Ngài tỏ mình ra cho các môn đệ. Ngõ hầu lòng tin của chúng ta vững mạnh và mọi người có thể sống bằng đức tin ấy.<br><br>Cứ như Phúc âm theo thánh Gioan, Chúa sống lại khởi sự từ tảng sáng, lúc trời còn tối. Dĩ nhiên nó đã mang ý nghĩa một ngày mới. Nhưng chưa hoàn toàn là thanh thiên bạch nhật, vì trời vẫn còn tối. Cô Maria Macdala hãy còn phải mò mẫm trong bóng đêm, tất cả những gì cô biết được là Thầy yêu dấu của mình đã chết thực sự, được mai táng tại vườn này, nhưng bây giờ xác Ngài không còn ở đây nữa. Rất nhiều người trong chúng ta cũng có những kinh nghiệm tương tự. Người thân qua đi, đám tang nghiêm trang, trịnh trọng. Ngày ngày chúng ta ra viếng mộ, đọc kinh, cầu nguyện cho người xấu số, tưởng nhớ lại các kỷ niệm được sống với họ, và xót xa khóc thương. Tất cả chỉ có vậy, còn trong vòng tăm tối, hoặc những cuộc vật lộn khác, như hôn nhân tan vỡ, gia đình phân tán, bệnh tật, già yếu, thất nghiệp, khủng hoảng kinh tế, toàn là những tối tăm, không ngõ thoát. Mồ mả ở khắp bốn chung quanh, chỉ còn biết ngồi mà than khóc giống như cô Maria Macdala: "Họ đã lấy xác Thầy khỏi mộ và chúng tôi không biết họ để Người ở đâu!" Nhiều lần trong cuộc đời, chúng ta cũng phải đặt câu hỏi bâng khuâng như vậy. Cho nên, niềm tin vẫn là chiếc neo lôi kéo chúng ta về với thực tại thiêng liêng cũng như trần thế. Từ đó mọi người sẽ được chiêm ngưỡng dung nhan Chúa phục sinh. Chúa sống lại không phải để trả thù những người vô tín đã hành xich Ngài, mà chính yếu ban hy vọng cho loài người cùng khốn. Tin để mà được xem thấy. Đó là câu châm ngôn của các tín hữu trên khắp hoàn cầu. <br><br>Khi được nghe Maria báo tin, lập tức Phêrô và người môn đệ khác chạy ra mồ. Phêrô chạy chậm hơn, bị người môn đệ vô danh bỏ lại sau. Điều gì khiến Phêrô chạy chậm? Có lẽ vì tuổi tác chăng? Theo ý kiến tôi thì không hẳn như vậy. Thánh Gioan ghi lại chi tiết này vì mục tiêu khác, tế nhị hơn chăng? Theo ý kiến thánh nhân thì chính ký ức phản bội đã làm cho ông chạy chậm lại. Ông lưỡng lự vì đã phạm tội đối với Thầy. Cũng như chúng ta ngày nay ký ức quá khứ nhiều khi làm chúng ta e ngại, không dám hăng hái tham gia vào những công việc tông đồ, hữu ích cho tha nhân và cộng đồng địa phương. Có lẽ chúng ta lo sợ thiên hạ đánh giá mình giả hình, không thành thật! Nhưng nếu tin chắc việc sống lại là có thật và Chúa Phục Sinh đang sống thì thái độ của chúng ta phải là tuyệt đối trung thành, không bóng mây nghi hoặc. Và Đức tin đó thúc đẩy chúng ta đặt vấn đề với các quyền bính, các cơ cấu đoàn hội, các quốc gia và ngay cả với Giáo hội khi những tổ chức này không đạt yêu cầu về công lý, tình yêu, khoan dung và thương cảm mà Chúa Giêsu đã rao giảng và dạy dỗ (nhân tiện xin nhắc lại bốn cột trụ của hoà bình trong Thông điệp Pacem in terris của Đức Cố Giáo Hoàng Gioan XXIII là sự thật, công lý, tình thương, và tự do). Trước hoàn cảnh hiện tại của thế giới, những người tin Chúa Phục Sinh có rất nhiều công việc phải làm, trong hầu hết mọi lãnh vực của cuộc sống nhân sinh. Tại sao còn chiến tranh cụ thể như ở Iraq? Tại sao còn phân biệt chủng tộc, màu da, ngôn ngữ? Tại sao còn bất công trong việc làm lương bổng? Tại sao không đối xử đồng đều ngay trong các tổ chức của Hội thánh? Tại sao lấy bạo tàn đáp trả tàn bạo rồi nói rằng: "Đích đáng?". Tại sao ăn ở bất công nhân danh từ bi, bác ái? Tại sao người bóc lột người rồi hô to "toàn cầu hoá"? Trăm ngàn câu khác tương tự đòi hỏi lương tâm người tin Chúa Phục Sinh phải trả lời rõ ràng, dứt khoát. Bằng không, Chúa Giêsu vẫn chưa sống lại cho thế giới và xã hội. Chúa vẫn chưa có thể hiện ra với Khanan, Caipha, Philatô và những người Do thái không tin.<br><br>Nếu như Phêrô chạy tới mồ và được ơn tin kính, thì ông phải nhìn thế gian bằng chiếc lăng kính mà Thần Khí Chúa sống lại vừa ban cho ông. Ông không thể nhìn và xét đoán sự vật theo chiều hướng cũ. Não trạng ông phải hoàn toàn mới mẻ, đầy sự thật, tin yêu: "Vì thế, chúng ta đừng lấy men cũ, là lòng gian tà và độc ác, nhưng hãy lấy bánh không men, là lòng tinh tuyền và chân thật, mà ăn mừng đại lễ" (1Cor 5,8). Hôm nay, chúng ta vẫn còn phải nhìn vào ngôi mộ trống, liệu có được ơn soi sáng để tin yêu Chúa đã sống lại? Liệu chúng ta có dám bắt chước Phêrô chấp nhận sự tha thứ, tuyên xưng lòng trung thành và ra đi rao giảng Tin mừng Phục Sinh cho thế giới? Liệu chúng ta có thành thực thứ tha cho anh em, những kẻ đã xúc phạm đến mình cách này hay cách khác? Liệu chúng ta có dám công bố Tin mừng Phục Sinh cho các đối thủ của mình, cho kẻ đói ăn, khát uống, quần áo cho những ai rách rưới, rét mướt? Bàn tiệc Thánh thể hôm nay phải là điểm chính yếu công bố ơn Phục Sinh, quà tặng rộng rãi cho mọi người: Đời sống mới trong Đức Ki-tô vinh hiển. Nó thúc đẩy chúng ta đi đến với những người xa lạ, thâu nhận họ về làm con Chúa. Dĩ nhiên ngôi mộ trống còn vô số thắc mắc, nghi vấn cho nhiều linh hồn. Nhưng đức tin của các tín hữu có nhiệm vụ giải toả những nghi nan đó bằng cách thực sự thay đổi cuộc sống của mình.<br><br>Ngoài Phêrô, còn có một nhân vật khác cũng chạy đến mồ. Trong bài đọc hôm nay, ông được gọi là <span style="font-family: Times New Roman">�người môn đệ</span> khác<span style="font-family: Times New Roman">�, nhưng ở nhiều chỗ thánh Gioan gọi ông là: "</span>người môn đệ được Chúa yêu". Ông là ai? Không ai biết đích xác. Không tên, ông có thể là nam hay nữ, đại diện cho mọi hạng giáo dân. Chúng ta cũng được Chúa yêu, và cũng có thể là người môn đệ đó. Người môn đệ vô danh này, thực tế, giữ vị trí đặc biệt trong Phúc âm của tác giả Gioan. Ông nhìn vào mồ, thấy những giây băng và là kẻ đầu tiên tin Chúa đã sống lại. Linh cảm của ông thật nhạy bén vì ông hằng được Chúa yêu dấu. Tình yêu xem ra là một phương tiện hữu hiệu để tin Chúa Phục Sinh. Thiếu tình yêu không ai có thể tin vào chuyện "rồng nhang" như có thật. Cho nên tình yêu là cần thiết để tin kính Chúa đã Phục Sinh. Mỗi người tín hữu cũng đã từng có những kinh nghiệm về Thiên Chúa yêu thương mình, qua sự sống, cái chết và sự Phục Sinh của Chúa Giêsu. Tình yêu sẽ giúp chúng ta trông thấy những sự thật mà kẻ khác không hề thấy được. "Người môn đệ khác" đã giúp đỡ các tín hữu nhìn được tỏ tường biến cố siêu nhiên. Xin đừng quên lãng điều đó, để có thể nhận ra rằng mình luôn được Thiên Chúa yêu thương và thứ tha. Bổn phận của chúng ta là phải đáp trả tình thương đó, bằng đời sống công chính và thánh thiện. Ăn ở buông tuồng, phóng túng là phản bội. Rồi chúng ta cũng phải nhìn thế giới bằng con mắt tin yêu đó, cải tạo nó thành nơi ở hạnh phúc cho mọi người. Tình yêu là dấu chỉ chúng ta tin Chúa sống lại. Chúng ta sẽ hành động theo dấu chứng này. Khoa học chẳng thể chứng minh Chúa phục sinh. Nhưng đối với chúng ta điều đó không có nghĩa là biến cố đó không có thực, trái lại, nó cũng rất cụ thể và xác thực như các kinh nghiệm hằng ngày.<br><br>Vậy thì hôm nay mỗi người giáo dân phải chạy ra nơi an táng Chúa, nhìn vào mồ trống và vào tâm hồn tăm tối của mình, tin cậy vào tình yêu hải hà Chúa ban, tự hỏi: "Tôi đã được trông thấy chi trong ánh sáng đức tin? Tôi đã cảm nghiệm ra sao đời sống mới Chúa ban? Và tôi sẽ chia sẻ sức sống này với ai?" Xin Chúa Giêsu phục sinh chiếu soi tôn nhan Ngài trên mọi tín hữu. Amen. Alleluia.</td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center"><span class="style3"><a target="_top" href="../../../index.htm"><img border="0" src="../../../tinmungLOGO/trangnha.gif" width="85" height="30"></a></span></td></tr></table></body></html>