File "ynghiavagiatri-Benedict.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN/LeChuaGiangSinh/ynghiavagiatri-Benedict.htm
File size: 15.42 KiB (15792 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html>
<head>
<meta http-equiv="Content-Language" content="en-us">
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8">
<title>Mùa vọng Nam B</title>
<base target="main">
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head>
<body>
<table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt" bgcolor="#FFFFFF">
<!-- MSTableType="nolayout" -->
<tr>
<td width="460" style="text-align: center"><font color="#008080"><b>Ý
NGHĨA VÀ GIÁ TRỊ</b></font></td>
</tr>
<tr>
<td width="460" style="text-align: right"><i>
<font size="2" color="#FF0000">ĐGH Bênêđictô XVI </font></i></td>
</tr>
<tr>
<td width="474">
<p style="text-align: right"><font color="#0000FF">
<b>Lễ CHÚA GIÁNG SINH</b></font><hr color="#FF0000"></td>
</tr>
<tr>
<td width="474">
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<span style="background-position: 0% 0%; font-style:italic; font-weight:700; background-image:none; background-repeat:repeat; background-attachment:scroll">Lễ Giáng Sinh là một dịp để suy niệm
</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<span style="background-position: 0% 0%; font-style:italic; font-weight:700; background-image:none; background-repeat:repeat; background-attachment:scroll">về ý nghĩa và giá trị của cuộc đời
chúng ta.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right"> <i><font size="2">Phaolô
Phạm Xuân Khôi chuyển ngữ</font></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify"><i>Dưới đây là bản dịch
bài huấn từ của Đức Thánh Cha Bênêđictô XVI về ý nghĩa của Lễ Giáng Sinh
trong buổi triều yết chung vào ngày Thứ Tư 17/12/2008 tại Đại Sảnh
Phaolô VI. Bài này được chuyển ngữ từ nguyên văn bằng tiếng Ý, vì chưa
có bản dịch tiếng Anh.</i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">Anh chị em thân mến,</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">Chính hôm nay là ngày
bắt đầu của những ngày Mùa Vọng mà chúng ta sửa soạn gần để mừng Lễ
Giáng Sinh của Chúa: chúng ta đang ở trong Tuần Cửu Nhật mà trong đó
nhiều cộng đồng Kitô hữu cử hành phụng vụ có nhiều đoạn Thánh Kinh phong
phú, tất cả đều nhắm đến việc nuôi dưỡng sự mong chờ ngày giáng sinh của
Đấng Cứu Thế. Thực ra, toàn thể Hội Thánh chăm chú hướng đôi mắt Đức Tin
về ngày lễ đang đến gần mà chúng ta giờ đây đang sửa soạn, như mọi năm,
để hợp cùng bài hát vui mừng của các Thiên Thần, là những vị công bố cho
các mục đồng giữa đêm khuya về biến cố phi thường là Đấng Cứu Thế đã
sinh ra, mời họ thăm viếng hang đá Bethlehem. Ở đó Đấng Emmanuel, Đấng
Tạo Hóa trở thành tạo vật, được bọc trong khăn và nằm trong máng cỏ
nghèo hèn (x. Lc 2:13-14). </p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">Vì bầu không khí đặc
biệt của nó, Lễ Chúa Giáng Sinh là một ngày hội chung. Thực ra, ngay cả
những người không nhận mình là tín hữu cũng coi ngày lễ hằng năm của
Kitô giáo này là điều gì phi thường và siêu việt, là điều gì nói với họ
tận đáy tâm hồn. Đây là một buổi lễ hát mừng ân sủng sự sống. Việc sinh
ra của một một em bé phải luôn luôn là một biến cố vui mừng, và việc ôm
ấp một em bé trong tay thường gây cho chúng ta một cảm xúc về quan tâm
và săn sóc, về tình cảm và sự dịu dàng. Lễ Giáng Sinh là cuộc gặp gỡ một
hài nhi đang khóc trong một hang đá bần cùng. Khi chiêm ngưỡng Chúa
trong máng cỏ, làm sao chúng ta không nghĩ đến nhiều trẻ em vẫn còn chào
đời trong cảnh bần cùng ở nhiều vùng trên thế giới? Làm sao chúng ta
không nghĩ đến các trẻ sơ sinh không được tiếp đón mà còn bị khai trừ,
đến các trẻ sơ sinh không thể sống sót được vì thiếu sự săn sóc và quan
tâm? Làm sao chúng ta cũng không nghĩ đến những gia đình muốn hưởng niềm
vui có một đứa con, nhưng ý nguyện của họ không thành? Tiếc thay, dưới
sự thúc đẩy của một khuynh hướng duy tiêu thụ hưởng lạc, Lễ Giáng Sinh
có nguy cơ mất đi ý nghĩa tinh thần của nó, để chỉ hạ xuống thành dịp
mua bán thương mại và trao đổi qùa cáp! Nhưng thật ra, những khó khăn,
những bất ổn, và cuộc khủng hoảng kinh tế, mà nhiều gia đình đang sống
trong những tháng gần đây, điều này ảnh hưởng đến toàn thể nhân loại, có
thể là một động cơ giúp chúng ta tái khám phá ra cái đầm ấm của sự đơn
giản, tình bằng hữu và liên đới, là những giá trị đặc thù của Lễ Giáng
Sinh. Khi được lột bỏ những tàn tích của chủ thuyết tiêu thụ và duy vật,
Lễ Giáng Sinh có thể trở thành một dịp để chúng ta tiếp nhận, như một
món quà cá nhân, sứ điệp hy vọng đang lan tỏa ra từ mầu nhiệm giáng sinh
của Đức Kitô.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">Nhưng tất cả những điều
ấy vẫn chưa đủ để giúp chúng ta nhận ra giá trị trọn vẹn của ngày lễ mà
chúng ta đang sửa soạn. Chúng ta biết rằng lễ này mừng biến cố chính yếu
của lịch sử: việc Nhập Thể của Ngôi Lời Thiên Chúa để cứu độ nhân loại.
Thánh Leô Cả trong một bài giảng Lễ Giáng Sinh đã kêu lên thế này: “Anh
chị em thân mến, chúng ta hãy vui mừng trong Chúa và hãy mở rộng tâm hồn
cho niềm vui tinh tuyền nhất. Vì ngày đã ló rạng cho chúng ta có nghĩa
là ơn cứu độ mới, việc chuẩn bị cũ, niềm hạnh phúc vĩnh cửu. Thật vậy,
mầu nhiệm cao cả về ơn cứu độ được hứa từ ban đầu và được ban cho chúng
ta trong thời sau hết, cùng được sắp xếp để kéo dài đến vô tận” (Homilia
XXII) được canh tân cho chúng ta trong chu kỳ phụng vụ hàng năm. Thánh
Phaolô cũng đã nhắc lại nhiều lần về chân lý nền tảng này trong các thư
của ngài. Chẳng hạn như trong thư gửi tín hữu Galatê ngài viết: ”Khi đến
thời viên mãn, Thiên Chúa đã sai Con Ngài đến, sinh ra bởi một người phụ
nữ, và dưới Lề Luật,... để cho chúng ta nhận được ơn làm nghĩa tử”
(4:4). Trong thư gửi tín hữu Roma ngài nhấn mạnh đến các hiệu quả hợp lý
và sự đòi hỏi của biến cố cứu độ này như sau: “Vậy nếu là con, thì cũng
là người thừa kế, thừa kế của Thiên Chúa, và đồng thừa kế với Ðức Kitô;
miễn là chúng ta cùng chịu đau khổ với Người, để chúng ta sẽ cùng được
hưởng vinh quang với Người” (Rm 8,17). Nhưng đặc biệt là thánh Gioan
trong phần dẫn nhập của Tin Mừng thứ tư, đã suy niệm một cách sâu sắc về
mầu nhiệm Nhập Thể. Vì thế dẫn nhập này là phần của phụng vụ lễ Giáng
Sinh ngay từ thời xa xưa: Quả thật đoạn Tin Mừng này là một tóm lược xác
thực nhất và sâu sắc nhất của Lễ này và là nền tảng cho niềm vui của
chúng ta. Thánh Gioan viết: “Et Verbum caro factum est et habitavit in
nobis / Và Ngôi Lời đã trở thành nhục thể, và ở giữa chúng ta” (Ga
1:14).</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">Cho nên trong Lễ Giáng
Sinh chúng ta không chỉ giới hạn trong việc tưởng niệm ngày sinh của một
vĩ nhân; chúng ta không chỉ cử hành một cách trừu tượng mầu nhiệm sinh
ra của người ta nói chung, hay mầu nhiệm của sự sống; chứ đừng nói đến
mừng viêc bắt đầu một mùa mới. Trong Lễ Giáng Sinh chúng ta nhớ tới một
cái gì rất cụ thể và quan trọng đối với con người, một cái gì cốt yếu
đối với Đức Tin Kitô giáo, một Chân Lý mà thánh Gioan đã tóm tắt trong
vài lời: “Ngôi Lời đã thành nhục thể”. Đây là một biến cố lịch sử mà
Thánh Sử Luca đã quan tâm đặt vào trong một khung cảnh được xác định rõ
ràng: trong những ngày mà hoàng đế Xêdarê Augustô ra chiếu chỉ kiểm kê
dân số lần đầu tiên, khi quan Quirinô làm thống đốc Syria (x. Lc 2:1-7).
Vậy trong một đêm được xác định trong lịch sử, biến cố cứu độ mà dân
Israel mong đợi từ bao thế kỷ đã xảy ra. Trong bóng tối của đêm đen ở
Bethlêhem một ánh sáng vĩ đại đã được thắp lên: Đấng Tạo Hóa của con
người kết hợp với bản tính nhân loại của chúng ta một cách bất khả phân
ly, đến nỗi Người thật sự là “Thiên Chúa bởi Thiên Chúa, ánh sáng bởi
ánh sáng” và đồng thời cũng là người, người thật. Điều mà thánh Gioan
gọi bằng tiếng Hy Lạp là “ho Logos” - dịch sang tiếng Latinh là “Verbum”
và sang tiếng Ý là “il Verbo” [Ngôi Lời], cũng có nghĩa là “Ý Nghĩa”. Vì
vậy chúng ta có thể hiểu những lời của thánh Gioan là “Ý Nghĩa vĩnh cửu”
của thế giới đã trở thành hữu hình đối với các giác quan và trí khôn của
chúng ta: giờ đây chúng ta có thể chạm đến và chiêm ngưỡng (x. Ga 1:1).
“Ý Nghĩa” đã trở thành nhục thể đó không chỉ đơn thuần là một tư tưởng
tổng quát được biểu hiện trên thế gian; nhưng là một “Lời” được nói với
chúng ta. Logos [Ngôi Lời] biết chúng ta, gọi chúng ta, và hướng dẫn
chúng ta. Người không phải là một luật phổ quát mà trong đó chúng ta
đóng một vai trò nào đó, mà là một Ngôi Vị quan tâm đến từng người trong
chúng ta, là Con Thiên Chúa hằng sống, Đấng đã làm người tại Bethlêhem.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">Đối với nhiều người, và
một cách nào đó đối với tất cả chúng ta, điều này xem ra khó tin (quá
tốt lành để cho là thật). Thật ra, chúng ta nhắc lại ở đây: vâng, có một
ý nghĩa, và ý nghĩa ấy không phải là một phản kháng bất lực chống lại
điều phi lý. Ý Nghĩa ấy có quyền năng: chính là Thiên Chúa. Một Thiên
Chúa tốt lành, không được lẫn lộn với một đấng quá cao vời và quá xa
cách nào đó, mà con người không bao giờ đi đến được, nhưng một Thiên
Chúa trở thành người lân cận với chúng ta, và rất gần gũi chúng ta, có
thời giờ cho từng người trong chúng ta, cùng đến để ở lại với chúng ta.
Và như thế chúng ta tức khắc tự hỏi: “Một điều như thế có thể xảy ra
được sao? Việc Thiên Chúa trở thành hài nhi có xứng hợp không?” Để có
thể mở rộng tâm hồn chúng ta đón nhận Chân Lý này, là Chân Lý chiếu soi
toàn thể sự hiện hữu của nhân loại, chúng ta phải cúi đầu nhìn nhận
những giới hạn của trí khôn mình. Trong hang Bethlêhem Thiên Chúa tỏ
mình cho chúng ta như một “hài nhi” khiêm tốn để khuất phục tính kiêu
căng của chúng ta. Có lẽ chúng ta sẽ dễ dàng đầu hàng hơn trước quyền
lực, trước sự khôn ngoan; nhưng Người không muốn sự đầu hàng của chúng
ta; trái lại, Người mời gọi tâm hồn chúng ta và sự quyết định tự do của
chúng ta để chấp nhận tình yêu của Người. Người đã trở thành bé nhỏ để
giải thoát chúng ta khỏi đòi hỏi được làm lớn của con người phát sinh từ
tính kiêu ngạo của chúng ta, Người đã tự nguyện làm người để làm cho
chúng ta được thật sự được tự do, tự do để yêu mến Người.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">Anh chị em thân mến, Lễ
Giáng Sinh là một dịp cho chúng ta suy niệm về ý nghĩa và giá trị của
đời sống chúng ta. Sự cận kề của đại lễ này, một đằng giúp chúng ta suy
nghĩ về thảm kịch trong lịch sử mà trong đó loài người, bị tội lỗi làm
tổn thương, vẫn không ngừng tìm hạnh phúc cùng một ý nghĩa tốt đẹp về
cuộc đời và về cái chết; đằng khác nó cũng thúc giục chúng ta phải suy
niệm về sự tốt lành nhân hậu của Thiên Chúa, là Đấng đã đến gặp loài
người để trực tiếp truyền thông cho họ Chân Lý cứu độ, và để cho họ được
thông phần vào tình bằng hữu và sự sống của Người. Vì thế chúng ta hãy
sửa soạn mừng Lễ Giáng Sinh với lòng khiêm nhường và đơn giản, để chúng
ta sẵn sàng lãnh nhận ơn ánh sáng, niềm vui và bình an, là những điều
được chiếu tỏa ra từ mầu nhiệm này. Chúng ta hãy đón nhận Lễ Giáng Sinh
của Đức Kitô như một biến cố có thể canh tân đời sống chúng ta hôm nay.
Chớ gì cuộc gặp gỡ với Chúa Hài Đồng biến chúng ta thành những người
không còn chỉ nghĩ đến mình, nhưng mở rộng tâm hồn để đáp lại những mong
ước và nhu cầu của các anh chị em của mình. Bằng cách này, chúng ta cũng
sẽ trở thành những nhân chứng của ánh sáng mà Lễ Giáng Sinh chiếu tỏa
trên nhân loại của thiên niên thứ ba. Chúng ta hãy cầu xin Mẹ Rất Thánh
Maria, nhà tạm của Ngôi Lời Nhập Thể, và Thánh Giuse, chứng nhân âm thầm
của các biến cố cứu độ, truyền thông cho chúng ta những tâm tình mà các
Ngài đã cảm thấy trong khi chờ đợi Chúa Giêsu sinh ra, để chúng ta có
thể chuẩn bị cứ hành Lễ Giáng Sinh sắp tới một cách thánh thiện, trong
niềm vui của Đức Tin, và bằng sự dấn thân của một cuộc hoán cải chân
thành. </p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">Chúc tất cả anh chị em
một Lễ Giáng Sinh vui vẻ!</td>
</tr>
<tr>
<td width="474">
</td>
</tr>
<tr>
<td width="474">
</td>
</tr>
</table>
</body>
</html>