File "HaiNhimoГinh.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN/LeChuaGiangSinh/HaiNhimoГinh.htm
File size: 9.23 KiB (9454 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html>
<head>
<meta http-equiv="Content-Language" content="en-us">
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8">
<title>Giang sinh</title>
<base target="main">
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head>
<body>
<table border="0" width="500" cellspacing="20" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt" bgcolor="#FFFFFF">
<!-- MSTableType="nolayout" -->
<tr>
<td width="258" height="23"><font size="4" color="#0000FF"><b>Hài Nhi mới sinh</b></font></td>
<td width="202" height="23">
<p style="text-align: right"><font size="2" color="#0000FF"><i>T.s.
Huy Khanh</i></font></td>
</tr>
<tr>
<td width="474" colspan="2">
<p style="text-align: right">
<font size="4" color="#FF0000"><b>Lễ Chúa Giáng Sinh
- </b></font><font color="#FF0000" size="2">25 tháng
12</font><font size="4" color="#FF0000"><b> </b>
</font></td>
</tr>
<tr>
<td width="474" colspan="2">
Một hài nhi mới sinh, bọc trong khăn vải và đặt nằm trong máng cỏ” (Lc
2: 12), thì có gì mà lạ lùng, gây ngạc nhiên. Có gì mà được coi là “tin
mừng cho toàn dân” (Lc 2: 11). Không lẽ việc cha mẹ hài nhi nghèo đến độ
phải trú ngụ tại một chuồng nuôi súc vật là một hình ảnh gây ngạc nhiên?
Hoặc không lẽ nhìn thấy một trẻ sơ sinh trong cảnh nghèo túng, đang co
ro, rét mướt trong tấm khăn mỏng, nằm giữa cái máng chứa rơm, cỏ cho bò,
lừa ăn là một hiện tượng khiến cho mọi người phải vui mừng? <br>
<br>
Thật thế, hài nhi được sinh ra trong cảnh nghèo hèn ở một chuồng nuôi
súc vật, đang khóc những tiếng khóc đầu đời giữa đêm trường lạnh giá ấy
chính là niềm vui của mọi người: “Đây, ta báo cho các ngươi một tin mừng
đặc biệt, đó cũng là tin mừng cho toàn dân” (Lc 2: 10). Vì Hài Nhi đó
không phải là một trẻ nhỏ tầm thường như những trẻ nhỏ tầm thường khác,
mà là Ngôi Hai Thiên Chúa nhập thể giáng trần để giải thoát nhân loại:
“Hôm nay trong thành Đavít Đấng Cứu Thế, Chúa Kitô đã sinh ra cho các
ngươi” (Lc 2:11). Ngài chính là Đấng muôn dân trông đợi. Đấng mà thiên
thần đã nói với Giuse trong giấc mộng: “Hỡi Giuse, con vua Đavít, đừng
sợ nhận Maria về nhà làm bạn mình: vì Maria mang thai là bởi phép Chúa
Thánh Thần: bà sẽ hạ sinh một con trai mà ông sẽ đặt tên là Giêsu: vì
chính Ngài sẽ cứu dân mình khỏi tội” (Mt 1: 20-21). <br>
<br>
Nhưng liệu tin mừng ấy có thu hút được sự chú ý của nhân loại như thiên
thần đã nói với các mục đồng, và các mục đồng thuật lại cho mọi người
hay không? Và liệu nhân loại có đón nhận tin mừng trọng đại ấy bằng một
tâm tình nồng nàn và tha thiết như Maria, Giuse, Ba Vua và các mục đồng
hay không? Có lẽ là không, vì sau khi nghe báo tin, các mục đồng đã đến
Bêlem, gặp được hài nhi, hiểu được điều mà thiên thần đã loan báo, nhưng
Thánh Kinh đã chỉ ghi nhận: “Tất cả những ai đã nghe các mục đồng thuật
lại đều lấy làm bỡ ngỡ” (Lc 2:18). Bỡ ngỡ đến độ không thể tin rằng một
hài nhi sinh ra trong bối cảnh nghèo như thế mà lại bảo là Đấng Cứu Thế,
và sự có mặt của hài nhi lại được coi là một tin mừng cho toàn dân. Tin
được điều này mới là chuyện lạ. Và phải chăng đó là lý do duy nhất khiến
những ai nghe các mục đồng thuật lại biến cố giáng sinh của Hài Nhi đều
hoang mang và bỡ ngỡ. <br>
<br>
Thật vậy, cư dân Giêrusalem đã tỏ ra rất bỡ ngỡ về tin đồn ấy, nhất là
khi họ truyền tai nhau tin Ba Vua Đông Phương đang có mặt tại Giêrusalem
và cũng đang dò hỏi về tin tức của hài nhi: “Vua dân Do Thái mới sinh ra
ở đâu. Chúng tôi thấy ngôi sao của Ngài xuất hiện và chúng tôi đến để
triều bái Ngài” (Mt 2:2). Tuy nhiên, đây chỉ là cái xao động, ngỡ ngàng
ngược lại với tâm trạng vui mừng, an bình như thiên thần đã loan báo.
Một hình thức ngỡ ngàng, xao động vì tò mò, và vì ghen tị như vua
Hêrôđê. Ông không những ngỡ ngàng, sửng sốt mà còn âm mưu tìm giết hài
nhi. <br>
<br>
Tóm lại, trong bối cảnh Thánh Kinh thật lại, ngoài Giuse, Maria, các mục
đồng, Ba Vua, và sau này có Simêon và Anna, không ai trong dân chúng lúc
bấy giờ tại Giêrusalem đã sung sướng, vui mừng và thiết tha đón nhận tin
vui ấy. Điều này phản ảnh những lời các thiên thần đã hát trong đêm Ngài
giáng trần: “Vinh danh Chúa Cả trên trời. Bình an dưới thế cho người
thiện tâm” (Lc 2:14). <br>
<br>
Thiên tâm. Đây chính là chìa khóa mở ra chân trời hạnh phúc. Yếu tố để
đón nhận bình an, món quà quí giá mà Hài Nhi đã mang xuống cho nhân lọai
từ trời cao. Đây cũng chính là lý do đã khiến cho Giuse, Maria, Ba Vua,
các mục đồng cung kính thờ lậy, và hạnh phúc với niềm vui thiên đàng khi
chiêm ngắm Hài Nhi trong máng cỏ. Là lý do giúp các ngài vượt qua được
tầm nhìn của cặp mắt trần thế, để khám phá ra nơi Hài Nhi một Thiên Chúa
mặc xác phàm con người. Và đó là điều mà muôn dân phải vui mừng vì giờ
giải thoát đã đến. Đấng đã đến để giải thoát nhân loại khỏi ách thống
trị của tội lỗi là chính Hài Nhi đó.<br>
<br>
Ngược lại, vì không có thiện tâm, vì thiếu thiện tâm nên Hêrôđê, các
thượng tế, kinh sư, ký lục, và cả dân Giêrusalem lúc bấy giờ đã xôn xao,
lo lắng trước tin Hài Nhi giáng trần. Hêrôđê là người đầu tiên từ chối
tin mừng ấy. Điều mà thiên thần, Giuse, Maria, các mục đồng và Ba Vua
cho là tin mừng, thì Hêrôđê lại cho là một tin dữ. Và vì thế, ông đã ra
tay lùng bắt để giết chết tin mừng ấy. Thế là tin mừng đã trở thành một
tin dữ. Niềm vui đã trở thành nỗi buồn. Bình an đã trở thành bất an. Ba
Vua đã âm thầm trở về bản quán mình. Giuse đã đem Maria và Hài Nhi qua
Ai Cập lánh nạn. Các mục đồng đã trở lại với những việc làm thường ngày
bên đoàn vật của họ. Bầu trời Bêlem tưng bừng với ánh sáng và đàn ca của
các thiên thần nay đã trở nên vắng lặng và buồn tẻ. Tất cả chỉ vì lòng
dạ con người vắng bóng thiện tâm mà Hêrôđê là một thí dụ. <br>
<br>
Thiên Chúa đã thương yêu nhân loại, thương yêu từng người trong chúng
ta. Ngài không còn chờ đợi thêm được nữa, nên đã giáng trần để ở giữa và
ở với con cái loài người, để cứu chuộc và đem con người về lại với vai
trò làm con Thiên Chúa. Và đây chính là tin mừng trọng đại đối với toàn
dân và mỗi người. Nhưng ngày nay liệu cũng sẽ có mấy ai đón nhận được
tin mừng ấy. Có mấy người nhìn và hiểu được con trẻ sơ sinh kia chính là
Cứu Chúa của mình. Là người sẽ giải thoát mình khỏi tội. Là Đấng Cứu Thế
muôn dân đang mong đợi. <br>
<br>
Muốn tin nhận Ngài, muốn nhìn ra Ngài, chúng ta phải như Maria tin rằng
“lời Chúa phán sẽ được thực hiện”. Như Giuse đã “thực hiện như lời Thiên
Thần Chúa truyền”. Như các mục đồng đã “hối hả tới nơi và gặp thấy
Maria, Giuse và Hài Nhi”. Tóm lại, chúng ta phải bắt chước đức tin và
lòng mến mạnh mẽ của Maria và Giuse. Phải có tâm hồn đơn sơ và thành
thật như các mục đồng mới hy vọng khám phá và tìm gặp được Chúa, mới đón
nhận được bình an mà Ngài đã hứa ban, và mới có thể trở thành những kẻ
rao giảng, nói về Ngài cho tất cả anh chị em mình: “Đây, ta báo cho các
ngươi một tin mừng đặc biệt, đó cũng là tin mừng cho toàn dân, hôm nay
Đấng Cứu Thế, Chúa Kitô đã sinh ra cho các ngươi trong thành Đavít. Và
đây là dấu để các ngươi nhận biết Ngài: một hài nhi mới sinh, bọc trong
khăn vải và đặt nằm trong máng cỏ” (Lc 2: 10-12). </td>
</tr>
</table>
</body>
</html>