File "ve-nha-cha.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN/Chuyen-De/An-Tang/Dinh-Lap-Liem/ve-nha-cha.htm
File size: 31.11 KiB (31853 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>Chuyên Đề về Hôn Nhân - An Táng</title><base target="main"><meta name="keywords" content="Chuyên Đề về Hôn Nhân - An Táng; suy niệm, tinmung.net, DongCong;"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
-->
</style>
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000">Chuyên Đề về An Táng</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center"> </td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right"> </td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-align: center" align="center"><b>
<span style="font-size: 16.0pt; font-family: Verdana; color: #FF6600">VỀ NHÀ
CHA</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: center" align="center">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy">+++</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy"> </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify"><st1:place w:st="on"><b><i>
<span style="font-family: Verdana; color: navy">I.</span></i></b></st1:place><b><i><span style="font-family: Verdana; color: navy">
CỤM TỪ “VỀ NHÀ CHA”.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy"> </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy">
Nhận được một thiệp tang của anh bạn gửi từ bên Hoa kỳ, trong đó có câu : “<i>Anh
Nguyễn văn X đã về nhà Cha</i>”. Anh bạn đã dùng một từ đặc biệt, khác với
những từ quen dùng như : chết, mất, qua đời, qui tiên, về nơi chín suối hay
có thể dùng đến chữ “ngoẻo” rồi.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy"> </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy">
Khi nghe tin “<i>Anh đã về nhà Cha” </i>thì không ai hiểu rằng anh đã về với
cha anh ở nơi nọ nơi kia trên thế giới này, mà trái lại, ai cũng hiểu ngay ý
nghĩa thiêng liêng và cao quí của nó.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy"> </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy">
<b><i>Về nhà Cha</i></b>, cụm từ này, trước hết mang tính chất loan tin.
Nhưng cao cả hơn, nó còn là một lời tuyên xưng đức tin. Bởi khi nói “Đã về
nhà Cha”, nghĩa là chúng ta tin rằng, sau cái chết không phải là hết. Đúng
hơn, đó là một sự <i>trở về</i>. Từ giã cõi sống tạm bợ này để về nhà Cha,
về cõi vĩnh hằng và cũng được Cha gọi về, được Cha triệu hồi về.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy"> </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy">
Cụm từ “<i>Về nhà Cha</i>” không phải là cụm từ do Giáo hội hay chúng ta đặt
ra mà đã có nguồn gốc trong Thánh Kinh. Chúng ta hãy nhớ lại trước khi chụ
tử nạn, Chúa Giêsu đã nói với các môn đệ <i>:”Lòng các con đừng xao xuyến.
Hãy tin vào Thiên Chúa và tin vào Thầy. Trong nhà Cha Thầy có nhiều chỗ ở.
Nếu không, Thầy đã nói với các con rồi, Thầy sẽ trở lại đem các con đi với
Thầy, để Thầy ở đâu thì các con cũng ở đó” (Ga 14,1-3).</i></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy"> </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify"><b><i>
<span style="font-family: Verdana; color: navy">II. CHẾT LÀ TRỞ VỀ NHÀ CHA.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy"> </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy">Khi mà
Chúa Giêsu sắp bước vào cuộc thương khó, cái chết đang gần kề, lòng các môn
đệ rối bời xao xuyến vì ngỡ như mình mất đi nơi nương tựa vững chắc, vậy mà
chính giây phút đó, Chúa Giêsu lại nói :”<i>Lòng các con đừng xao xuyến</i>”,
rồi lại “<i>trong nhà Cha Thầy có nhiều chỗ ở</i>”, để bây giờ chính Thầy sẽ
về nhà Cha mà dọn chỗ cho các con. Thầy dọn chỗ như thế là để cuối cùng,
các con cũng sẽ về nhà Cha cùng với Thầy. Những lời an ủi cần thiết bao
nhiêu ngay trong giờ phút lo âu này. Nó mang lại hơi ấm, phần nào giúp các
môn đệ bớt ngã lòng.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy"> </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy">
Chúa Giêsu về trời, nghĩa là Người về nhà Cha. Ta biết mình sẽ về trời với
Chúa Giêsu, vì thế ta cũng biết mình sẽ về nhà Cha như Người, vì Người đã
hứa :”<i>Thầy sẽ trở lại đem các con đi với Thầy, để Thầy ở đâu thì các con
cũng ở đó”.</i> Bởi ý nghĩa đó, cụm từ về nhà Cha là một cụm từ đẹp.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy"> </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy">
Các hướng đạo sinh cũng hay nói về người qua đời rằng <i>:”Họ đã về nhà Cha</i>”.
Quả vậy,đối với người Kitô hữu, phần mộ không phải là nhà ở cuối cùng.
</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy"> </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy">
Vì thế, ở nghĩa trang thành phố Liège có khắc một hàng chữ <i>“Domus
secunda, donec</i> <i>veniat tertia</i>” (Đây là ngôi nhà thứ hai, trong khi
chờ đợi ngôi nhà thứ ba). Nhà thứ ba này mới là nhà sau cùng. Đấy mới thật
là ngôi nhà người Cha đang chờ đợi ta với tình yêu phụ tử..</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy"> </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy">
Chết chỉ là sự chuyển đổi. Chết không phải là hết, là đi vào hư vô trống
rỗng, mà chỉ là một sự chuyển đổi từ cuộc sống trần gian này sang cuộc sống
khác, như lời thánh Phaolô nói :”<i>Sự chết thay đổi chớ không mất đi, và
khi sự sống này bị hủy diệt tiêu tan thì lại được một chỗ vĩnh viễn trên
trời” .</i></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy"> </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy">
Chúa Giêsu cũng nghĩ đến cuộc đời hầu đến, Ngài làm sống lại niềm xác tín
rằng, chết chưa phải là hết. Những lời cuối cùng của Edward “<i>Người xưng
tội</i>” là xin đừng khóc, tôi không chết đâu, vì đang lúc tôi rời bỏ xứ của
những người sống.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy"> </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy">
Chúng ta gọi thế giới này là xứ sở của những người sống, nhưng thật ra phải
gọi là xứ sở của những người đang chết.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy"> </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy">
Nhờ Chúa Giêsu, chúng ta biết khi cái chết đến, chúng ta không ra khỏi xứ
của người sống, nhưng đi vào xứ của kẻ sống. Nhờ Chúa Giêsu, chúng ta biết
mình đang trên hành trình, không phải về hướng mặt trời lặn, nhưng về phái
mặt trời mọc. “Cái chết là khung cửa mở vào đường đi lên trời” (Mary Webb).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy"> </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy">
Theo nghĩa xác thật nhất, chúng ta không ở trên con đường đi đến sự chết, mà
đang trên con đường đến với sự sống.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy"> </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy">
Đây là đoạn trích từ lá thư đề ngày 4 tháng 4 năm 1786, nhạc sĩ tài ba <b>
Mozart</b> gửi cho một người bạn, khi ông vừa nhận được tin thân phụ mình
đang hấp hối : </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy"> </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-left: .5in"><i>
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy">“Sự Chết,
xét cho thấu, là mục đích cuối cùng của cuộc sống, cho nên từ ít năm nay,
tôi đã làm quen với Người Bạn thật tình và trọn hảo nhất ấy của loài người,
cho đến nỗi, hình ảnh Sự Chết không những chẳng còn gì đáng khiếp sợ đối với
tôi, ngược lại, đó là một niềm thanh thản rất an ủi cho tôi. Và tôi cảm ơn
Thiên Chúa của tôi, Ngài đã cho tôi cái diễm phúc có được cơ hội để học
biết và nhìn nhận Sự Chết như là chìa khóa mở của hạnh phúc cho chúng ta”.</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-left: .5in"><i>
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy"> </span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy">
<b>Trang Tử</b> sống trước Chúa nhiều năm, không hề biết giáo lý Công giáo,
nhưng ông cũng có quan niệm về cái chết hệt như quan niệm của ta :</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy"> </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy">
Vợ Trang Tử chết.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy">
Huệ Tử đến viếng, thấy trang Tử ngồi duỗi xoạc hai chân ra, gõ nhịp vào bồn
nước mà hát.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy">
Huệ Tử bảo :</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy">
- Mình đã ăn ở với người ta, có con với người ta, bây giờ người ta già,
người ta chết, mình đã không khóc cũng đủ, mà lại còn gõ bồn mà hát, chẳng
là quá lắm ư ?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy">
Trang Tử nói :</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy">
- Không phải thế, vợ tôi mới chết, tôi cũng lấy làm thương tiếc lắm… nhưng
xét cho cùng, thì người ta chết, là trở về với Tạo Hóa, cũng như người ra
ngoài về nhà, thế mà ta vẫn cứ còn theo đuổi, than van, khóc lóc, thì chẳng
hóa ra ta chẳng biết mệnh trời ư ? Cho nên ta không khóc, mà lại hát.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy"> </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify"><b><i>
<span style="font-family: Verdana; color: navy">III. HÃY ĐẦU TƯ VÀO NƯỚC
TRỜI.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy"> </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy">
Thánh Phaolô cho chúng ta biết quê hương chúng ta ở trên trời, nơi thường
trú của chúng ta. Còn trần gian này chỉ là nơi tam trú chờ ngày Cha trên
trời triệu hồi chúng ta về <i>:”Quê hương chúng ta ở trên trời, và chúng ta
nóng lòng mong đợi Đức Giêsu Kitô từ trời đến cứu chúng ta” (Pl 3,20).</i></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify"><i>
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy"> </span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy">
Thánh Phaolô còn nói thêm để chúng ta xác định được tính cách tạm bợ ở trần
gian này trong khi chờ đời quê hương vĩnh cửu :”<i>Chúng ta biết rằng : nếu
ngôi nhà chúng ta ở dưới đất, là chiếc lều này, bị phá hủy đi, thì chúng ta
có một nơi ở do Thiên Chúa dựng lên, một ngôi nhà vĩnh cửu ở trên trời,
không do tay người thế làm ra” (2Cr 5,1).</i></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy"> </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy">
Thiên Chúa đã dựng nên chúng ta và nhận chúng ta là con cái của Ngài. Thật
là một vinh dự vô cùng lớn lao cho chúng ta. Nhưng chúng ta không được ở
ngay với Ngài vì Ngài sai chúng ta đi vào đời để làm trọn sứ mạng Ngài đã
giao phó. Với sứ mạng đã được trao ban, chúng ta phải làm sinh hoa kết quả
để đem về trình diện Ngài khi Ngài triệu hồi chúng ta.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy"> </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy">
Sứ mạng của chúng ta khi vào đời cũng không khác với sứ mạng của các Tông đồ
phải thực hiện, Chúa Giêsu cũng sai các Tông đồ đi :”<i>Như Cha đã sai Con
đến thế gian, thì Con cũng sai họ đến thế gian” (Ga 17,18).</i> Chúa Giêsu
cũng đã nhắn nhủ các Tông đồ phải đi truyền giáo và phải mang về hoa trái
tốt đẹp :”<i>Không phải các con đã chọn Thầy nhưng chính Thầy đã chọn các
con và cắt cử các con để các con ra đi sinh được hoa trái và hoa trái các
con tồn tại” (Ga 15,16)..</i></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy"> </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy">
Cha chúng ta trên trời cũng sai chúng ta vào trần gian và chu toàn sứ mạng
được giao phó cách tốt đẹp, để khi trở về Nhà Cha, chúng ta sẽ dâng cho Ngài
nhiều hoa trái tốt đẹp.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy"> </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy">
Như vậy là chúng ta phải đầu tư cho cuộc sống mai sau.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy"> </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy">
Hầu như mọi hoạt động, mọi nỗ lực của nhiều người đều qui về việc củng cố,
đầu tư cho thân xác, cho cuộc đời tạm vắn vỏi này. Cái tôi như một trung
tâm điểm mà tất cả mọi năng lực bản thân đều qui về đó. 24 giờ mỗi ngày đều
được người ta dành trọn vẹn cho thân xác : giờ để ăn, giờ để ngủ, giờ để
giải trí vui chơi, giờ để làm việc nuôi thân xác.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy"> </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy">
Nếu tính ra người ta dành 168 giờ mỗi tuần, 720 giờ của mỗi tháng, 8766 giờ
của mỗi năm cũng được dành cho thân xác, nuôi cái thân xác mỏng dòn này
giông như cái bong bóng trẻ con chơi, chỉ một cái “ bụp” thì chẳng còn gì.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy"> </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy">
Người ta cố đầu tư xây dựng cho cuộc sống đời này như những con dã tràng đua
nhau xe cát, tạo nên những đụn cát nhỏ trên bãi biển bao la để rồi một lát
sau sóng biển sẽ xóa đi chẳng để lại vết tích gì.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy"> </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy">
Bao nhiêu thời gian, công sức, tiền của, tài năng, trí tuệ, nghị lực… đều
được dốc ra để đầu tư cho thân xác, cho cuộc sống tạm bợ này, để rồi kết
cục cuộc đời, theo như thi hào Nguyễn Du, chỉ còn là một nấm đất :</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy"> </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy">
<i>Trăm năm còn có gì đâu,</i></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify"><i>
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy">
Chẳng qua một nấm cỏ khâu xanh rì.</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify"><i>
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy"> </span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy">
Đầu tư hết vốn liếng và khả năng để bồi đắp cho thân xác và xây dựng cuộc
sống đời này để rồi rốt cục chỉ còn là một nấm cỏ khâu thì kiếp người đúng
là một thảm kịch bi đát nhất. Trong lãnh vực kinh tế, có ai dại dột đến nỗi
đầu tư kiểu đó không ? Chắc chắn là không !</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy"> </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy">
</span><b><u>
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: blue">Truyện</span></u><span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: blue">
: Ra đi với hai bàn tay trắng</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify"><b>
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: blue"> </span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy">
Một con chồn muốn vào một vườn nho, nhưng vườn nho lại được rào dậu cẩn
thận. Tìm được một chỗ trống, nó muốn chui vào nhưng không thể được. Nó mới
nghĩ ra một cách : đó là nhịn đói để gầy bớt đi.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy"> </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy">
Sau mấy ngày nhịn ăn, con chồn chui qua lỗ hổng một cách dễ dàng. Nó vào
được trong vườn nho. Nhưng sau khi ăn uống no nê, con chồn mới khám phá ra
rằng nó đã trở nên quá mập để có thể chui qua lỗ hổng trở lại. Thế là nó
phải tuyệt thực một lần nữa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy"> </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy">
Thoát ra khỏi vườn nho, nó nhìn vào suy nghĩ : “Hỡi vườn nho, vào trong nhà
ngươi để làm gì ? Bởi vì ta đã đi vào với hai bàn tay không, ta cũng trở ra
với hai bàn tay trắng” !</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy"> </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy">
Để tránh khỏi thảm kịch bi đát ở trên, chúng ta có thể tìm được một giải
pháp nào tốt hơn không ? Chúng ta có thể tìm được trong Lời Chúa, đó là :”<i>Các
con hãy là chứng nhân của Thầy” (x. Lc 24,48).</i></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy"> </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy">
<b><i>Làm chứng</i></b> cho Chúa là phải trở nên ánh sáng và muối đất (Mt
5,13), phải có một đời sống gương mẫu để làm nổi bật khuôn mắt Chúa Kitô
trong đời sống hằng ngày như Chúa đã dạy :”<i>Ánh sáng của các con phải
chiếu giãi trước mặt thiên hạ, để họ thấy những công việc tốt đẹp các con
làm, mà tôn vinh Cha các con, Đấng ngự trên trời” (Mt 5,16).</i></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy"> </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy">
Để chuẩn bị về nhà Cha, chúng ta phải xây dựng thiên đàng ngay ở trần gian
này như cha <b>Duval </b>nói :”<i>Trời của bạn sẽ được hình thành ngay dưới
đất bằng cánh tay của bạn”.</i></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy"> </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy">
Đối với các tín hữu, với những người đang sống đức tin, Trời không là cái gì
mới mẻ, nhưng là sự khai mở, tỏ hiện và thành toàn cái đã có sẵn trong họ.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy"> </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy">
Vì thế, <b>Guy de Larigaudi</b> nhấn mạnh :”<i>Chúng ta xây dựng đời đời
trong mọi hành vi của mình : đó là khả năng kỳ diệu của con người. Chúng ta
xây dựng Nước Trời từng mỗi giây phút”.</i></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy"> </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy">
Tin rằng với một đời sống chứng tá như thế, đến cuối cuộc hành trình trần
thế này, chúng ta sẽ được hạnh phúc vì cùng Chúa Kitô bước vào Nhà Cha của
Người, cũng là Cha của tất cả mọi người, Cha chúng ta.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy"> </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify"><b><i>
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy">Lm Giuse
Đinh lập Liễm</span></i></b></p>
</td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center"> </p>