File "truong-sinh-bat-tu.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN/Chuyen-De/An-Tang/Dinh-Lap-Liem/truong-sinh-bat-tu.htm
File size: 35.55 KiB (36404 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>Chuyên Đề về Hôn Nhân - An Táng</title><base target="main"><meta name="keywords" content="Chuyên Đề về Hôn Nhân - An Táng; suy niệm, tinmung.net, DongCong;"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
-->
</style>
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000">Chuyên Đề về An Táng</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center"> </td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right"> </td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-align: center" align="center"><b>
<span style="font-family: Verdana; color: #FF6600">TRƯỜNG SINH BẤT TỬ</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: center" align="center"><b>
<span style="font-family: Verdana; color: #FF6600">+++</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: center" align="center">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy"> </span></p>
<p class="MsoNormal"><b><i>
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy">I. SUY
NIỆM LỜI CHÚA</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy"> </span></p>
<p class="MsoNormal">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy">
<b><i>Chúng ta đọc : Ga 6,37-40 :” Ai tin vào Người Con, thì được sống muôn
đời,</i></b></span></p>
<p class="MsoNormal"><b><i>
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy">
Và Ta sẽ cho họ sống lại
ngày sau hết”.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy">
</span></p>
<p class="MsoNormal"><b><i>
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy">II. MỘT
CÔNG LỆ PHỔ QUÁT.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy"> </span></p>
<p class="MsoNormal">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy">
Kinh nghiệm hằng ngày cho chúng ta thấy mọi người giầu nghèo sang hèn, giỏi
dốt, ở bất cứ nơi đâu, làm bất cứ điều gì, thì rồi cũng có ngày phải rời bỏ
cõi đời này để trở về với thế giới bên kia, vì đây là án lệnh của Thiên Chúa
đã ra cho loài người sau khi nguyên tổ Adong Evà sa ngã phạm tội <i>:”Ngươi
là bụi đất, và sẽ trở về bụi đất”(St 4,19).</i></span></p>
<p class="MsoNormal"><i>
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy"> </span></i></p>
<p class="MsoNormal">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy">
Thánh Phaolô cũng triển khai tư tưởng ấy trong thư gửi cho tín hữu Côrintô:”<i>Vì
nếu tại một người mà nhân loại phải chết, thì cũng nhờ một người mà kẻ chết
được sống lại. Quả thế, như mọi người đều liên đới với Adong mà phải chết,
thì mọi người nhờ liên đới với Đức Kitô, cũng được Thiên Chúa cho sống
lại”(1Cr 15,21-22).</i></span></p>
<p class="MsoNormal">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy"> </span></p>
<p class="MsoNormal">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy">
Không ai có thể phủ nhận được cái chết vì chung quanh chúng ta có biết bao
nhiêu người chết trong những hoàn cảnh khác nhau. Người ta cố níu lấy sự
sống mà không được vì thần chết luôn rình rập chung quanh, như “<i>thợ gặt
không có ngủ trưa”(Cervantes</i>). Mọi người đều phải chết, chỉ khác nhau ở
chỗ là vui lòng đón nhận cái chết hay chấp nhận một cách miễn cưỡng :</span></p>
<p class="MsoNormal">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy"> </span></p>
<p class="MsoNormal">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy">
<i>Tôi nhận cái này đã từ lâu</i></span></p>
<p class="MsoNormal"><i>
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy">
Bây giờ nói tới, dẫu hơi mau.</span></i></p>
<p class="MsoNormal"><i>
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy">
Đã không tránh khỏi thì tôi tiếp</span></i></p>
<p class="MsoNormal"><i>
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy">
Một cách đau thương nhưng ngẩng đầu.</span></i></p>
<p class="MsoNormal"><i>
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy">
(Xuân Diệu)</span></i></p>
<p class="MsoNormal"><i>
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy"> </span></i></p>
<p class="MsoNormal">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy">
Theo truyền thống Việt nam (được cụ Nhất Thanh diễn tả trong quyển “Đất lề
quê thói”), người xưa coi cái chết là “mãn kiếp”, thường ung dung thư thái
đón đợi chết, sửa soạn cho lúc chết ngay từ những năm hãy còn khỏe mạnh.
Người khó nghèo mới đành chịu, mấy cụ đủ ăn đủ mặc, chẳng giầu có lắm, cũng
lo sắm quan tài, đồ bổ khuyết, đồ liệm, đề phòng khi chết.</span></p>
<p class="MsoNormal">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy"> </span></p>
<p class="MsoNormal">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy">
Các cụ không phải là những người vô thần, các cụ vẫn có một niềm tin vào
Ôâng Trời, vẫn tin vào một kiếp sau tuy còn mơ hồ như <b>Hoài nam Tử</b> đã
nói :”<i>Sinh ký tử qui”.</i></span></p>
<p class="MsoNormal"><i>
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy"> </span></i></p>
<p class="MsoNormal">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy">
</span><i>
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy" lang="ES">
Con chim ở trọ cành tre,</span></i></p>
<p class="MsoNormal"><i>
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy" lang="ES">
Con cá ở trọ trong khen nước nguồn.</span></i></p>
<p class="MsoNormal"><i>
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy" lang="ES">
Tôi nay ở trọ trần gian</span></i></p>
<p class="MsoNormal"><i>
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy" lang="ES">
Trăm năm về chốn xa xôi cuối trời.</span></i></p>
<p class="MsoNormal"><i>
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy" lang="ES">
</span></i></p>
<p class="MsoNormal"><b><i>
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy" lang="ES">
III. NỖ LỰC TÌM THUỐC TRƯỜNG SINH.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal"><b><i>
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy" lang="ES">
</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy" lang="ES">
Con người sinh ra ờ đời, đã cất tiếng chào đời bằng tiếng khóc,
rồi người ta cũng từ biệt cõi đời bằng tiếng khóc. Người ta khóc vì thương
tiếc đời, chưa được tận hưởng cuộc đời mà đã phải ra đi, bỏ lại tất cả :</span></p>
<p class="MsoNormal">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy" lang="ES">
<i>Khi vào nghe khóc oa oa</i></span></p>
<p class="MsoNormal"><i>
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy" lang="ES">
Aáy chính là lúc sinh ra ở đời.</span></i></p>
<p class="MsoNormal"><i>
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy" lang="ES">
Khi ra nghe khóc ai ơi</span></i></p>
<p class="MsoNormal"><i>
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy" lang="ES">
Aáy là chính lúc bỏ đời ra đi.</span></i></p>
<p class="MsoNormal"><i>
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy" lang="ES">
(Ansone Chancel)</span></i></p>
<p class="MsoNormal">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy" lang="ES">
</span></p>
<p class="MsoNormal">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy" lang="ES">
Như vậy, người đời khai mạc bằng nước mắt và bế mạc cũng trong
giòng lệ.</span></p>
<p class="MsoNormal">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy" lang="ES">
Có thân là có khổ, có sinh là có tử. Đó là án lệ chung cho nhân
loại (x. St 3,16-20).</span></p>
<p class="MsoNormal">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy" lang="ES">
Con người sinh ra để sống. Nhưng sống là để sửa soạn chết.</span></p>
<p class="MsoNormal">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy" lang="ES">
</span></p>
<p class="MsoNormal">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy" lang="ES">
<i>“Mỗi bước về cõi sống, là mỗi bước về cõi chết”(De Lavigne).</i></span></p>
<p class="MsoNormal"><i>
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy" lang="ES">
</span></i></p>
<p class="MsoNormal">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy" lang="ES">
Đứng trước thực tế của cái chết, trước cuộc đời vắn vỏi như bóng
câu, nhiều người từ xưa đến nay đã nỗ lực tìm phương thế để kéo dài cuộc
sống, thậm chí có thể đạt tới trường sinh bất tử. Nhưng cho đến nay mọi nỗ
lực đã thất bại. Con người dù có sống đến ngàn năm rồi cũng chết. Không ai
có thể chống lại được án lệnh của Thiên Chúa.</span></p>
<p class="MsoNormal">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy" lang="ES">
</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: center" align="center"><b><u>
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: blue" lang="ES">
Truyện</span></u><span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: blue" lang="ES">
: Thuốc tử và bất tử.</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: center" align="center"><b>
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: blue" lang="ES">
</span></b></p>
<p class="MsoNormal">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy" lang="ES">
Một hôm, trong thời chiến quốc, có người đến dâng cho vua nước Sở
một vị thuốc quí vô cùng : thuốc bất tử.</span></p>
<p class="MsoNormal">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy" lang="ES">
Viên quan canh cửa chận lại hỏi :</span></p>
<p class="MsoNormal">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy" lang="ES">
- Vị thuốc này có ăn được không ?</span></p>
<p class="MsoNormal">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy" lang="ES">
- Thưa, ăn được.</span></p>
<p class="MsoNormal">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy" lang="ES">
Tức thì viên quan ấy giựt lấy bỏ vào miệng . Truyện đến tai
vua, ngài đùng đùng nổi giận :</span></p>
<p class="MsoNormal">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy" lang="ES">
- Đem mà chặt đầu nó đi.</span></p>
<p class="MsoNormal">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy" lang="ES">
Viên quan chắp tay vái :</span></p>
<p class="MsoNormal">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy" lang="ES">
- Nghe người dâng thuốc nói là thuốc bất tử lại ăn được, thần mới
dám ăn. Thuốc bất tử nghĩa là ăn vào rồi thì không còn có thể chết được. Thế
mà vừa nuốt khỏi miệng, thần đã sắp phải chết. Như vậy là thuốc tử. Tại sao
người ta lại gọi là thuốc bất tử được ?</span></p>
<p class="MsoNormal">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy" lang="ES">
Vua Sở, lúc bấy giờ, mới sực tỉnh cơn hôn mê.</span></p>
<p class="MsoNormal">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy" lang="ES">
</span></p>
<p class="MsoNormal">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy" lang="ES">
Trường sinh bất tử là giấc mơ ngàn đời của con người. Cứ mỗi lần
một người thân giã từ cõi thế, thì ước mơ được sống mãi lại càng giầy vò
con người dữ dội hơn. Các bậc vua chúa lại càng ước ao được sống lâu để tận
hưởng vinh hoa phú quí. Nhưng cuộc sống quá vắn vỏi không đáp ứng được
nguyện vọng trường sinh của mình. Vì vậy, người ta tìm đủ mọi cách để kéo
dài cuộc sống theo ý muốn cho đến nay vẫn chưa thành công.</span></p>
<p class="MsoNormal">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy" lang="ES">
</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: center" align="center"><b><u>
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: blue" lang="ES">
Truyện</span></u><span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: blue" lang="ES">
: Bí quyết trường sinh.</span></b></p>
<p class="MsoNormal">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy" lang="ES">
</span></p>
<p class="MsoNormal">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy" lang="ES">
Tần Thủy Hoàng là một hoàng đế thời danh, ông làm vua Trung quốc,
sống trước công nguyên quãng 200 năm. Theo tạp chí National Geographic, Tần
Thủy Hoàng rất sợ chết, ông muốn được trường sinh bất tử, nên tìm đủ mọi
cách để được cải lão hoàn đồng. Một hôm, các chiêm tinh gia kể cho ông nghe
về một hòn đảo thần tiên ở biển Đông, dân cư ở đây đã khám phá ra bí quyết
trường sinh.</span></p>
<p class="MsoNormal">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy" lang="ES">
</span></p>
<p class="MsoNormal">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy" lang="ES">
Tần Thủy Hoàng liền phái một số tầu thuyền chất đấy châu báu lên
đường, hy vọng đổi được bí quyết trường sinh. Nhưng dân chúng không đổi cho
ông bí quyết trường sinh của họ.</span></p>
<p class="MsoNormal">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy" lang="ES">
</span></p>
<p class="MsoNormal">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy" lang="ES">
Thế rồi ông lo xây nhà mồ như cung điện nguy nga rộng lớn, lấy
châu ngọc làm tinh tú, lấy thủy tinh làm sông ngân hà, lấy vàng bạc lát
tường và chôn sống hàng trăm cung nữ trong đó, để kiếp sau được sống như
thần tiên. Nhưng kẻ tàn bạo ham sống ấy chỉ làm vua được hơn chục năm và
sống trên năm mươi tuổi thì chết đi.</span></p>
<p class="MsoNormal">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy" lang="ES">
</span></p>
<p class="MsoNormal"><b><i>
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy" lang="ES">
IV. TÌM ĐẾN TRƯỜNG SINH BẤT TỬ.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal"><b><i>
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy" lang="ES">
</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy" lang="ES">
Nếu đặt câu hỏi : có cuộc sống trường sinh bất tử không, thì chúng
ta phải phân biệt : không có cuộc sống trường sinh bất tử ở thế giới này,
nhưng lại có đời sống trường cửu ở thế giới bên kia sau khi chết. Quê hương
chúng ta không ở trên trần gian này nhưng ở trên trời, lòng chúng ta vẫn
hướng về đó vì chúng ta chỉ là khách hành hương lưu lạc trên trần gian
(x.1Pr 2,11), giống như con cá không vui sống trên mặt đất, chim đại bàng
chỉ muốn tung cánh trên trời cao.</span></p>
<p class="MsoNormal">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy" lang="ES">
</span></p>
<p class="MsoNormal">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy" lang="ES">
Khi có người chết chúng ta nói rằng :”Họ về Nhà Cha”. Câu ấy rất
đúng cho những người có niềm tin. “Về Nhà Cha” là một cụm từ rất quen thuộc
đối với người Công giáo, nó diễn tả niềm hy vọng của con người sau khi chết.</span></p>
<p class="MsoNormal">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy" lang="ES">
</span></p>
<p class="MsoNormal">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy" lang="ES">
“Về Nhà Cha”, cụm từ này, trước hết mang tính chất loan tin. Nhưng
cao cả hơn, nó còn là một lời tuyên xưng đức tin. Bởi khi nói “Đã về Nhà
Cha”, nghĩa là chúng ta tin rằng, sau cái chết không phải là hết. Đúng hơn,
đó là một <i>sự trở về</i> : Từ giã cõi đời tạm bợ này để về Nhà Cha, về với
Cha, về cõi vĩnh hằng và cũng được Cha gọi về.</span></p>
<p class="MsoNormal">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy" lang="ES">
</span></p>
<p class="MsoNormal">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy" lang="ES">
Đối với chúng ta, cụm từ “Về Nhà Cha” là một cụm từ rất đẹp. Đẹp
trong ngôn ngữ và đẹp trong cả nội dung. Vì chỉ cần có vài chữ, cụm từ này
đã diễn đạt đầy đủ một đức tin, một niềm hy vọng lớn lao của người Kitô hữu.
Quan trọng hơn, vì nó không phải là cụm từ do chúng ta sáng chế ra để mà
nói, nhưng được bắt nguồn từ chính Chúa Giêsu (x. Ga 14,1-6).</span></p>
<p class="MsoNormal">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy" lang="ES">
</span></p>
<p class="MsoNormal">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy" lang="ES">
Chúng ta phải có cái nhìn lạc quan về sự chết, chết chưa phải là
hết. Một điều chắc chắn là sự chết dẫn ta đến sự sống lại. Lẽ dĩ nhiên chết
không phải là điều tốt, nhưng nó là đoạn đường ta phải vượt qua để đi từ
cuộc sống tạm thời này qua cuộc sống vĩnh cửu. </span></p>
<p class="MsoNormal">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy" lang="ES">
</span></p>
<p class="MsoNormal">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy" lang="ES">
Sự chết không phải là sự chết đơn thuần, không phải là con đường
cụt, không lối thoát. Thiên Chúa không thương yêu chúng ta vô ích, không
dựng nên ta để rồi biến ta ra hư vô. Chúa yêu thương ta vô hạn, đã ban
chính Con Một của Ngài cho ta, không phải để ta thấy ta biến vào hư vô sau
cái chết, nhưng để ta được sống lại và được kết hợp với Ngài.</span></p>
<p class="MsoNormal">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy" lang="ES">
</span></p>
<p class="MsoNormal">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy" lang="ES">
Nhưng có người chối bỏ sự sống lại như nhóm Sađucêu, những người
theo phái duy lý, những người vô thần. Họ coi sự chết là chấm dứt, là đi vào
ngõ cụt, là đi vào hư vô trống rỗng.</span></p>
<p class="MsoNormal">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy" lang="ES">
</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: center" align="center"><b><u>
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: blue" lang="ES">
Truyện</span></u><span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: blue" lang="ES">
: Không tin sự sống lại.</span></b></p>
<p class="MsoNormal">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy" lang="ES">
</span></p>
<p class="MsoNormal">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy" lang="ES">
Tại một nghĩa trang bên Đức, có một ngôi mộ rất được chú ý, đó là
mộ được làm bằng đá hoa cương, bên dưới xây bằng xi măng cốt sắt rất kiên
cố. Ngôi mộ được nhiều người chú ý vì đó là một ngôi mộ của một người đàn
bà giầu có nhưng không tin có Chúa, cũng chẳng tin có sự sống lại. Trong
chúc thư, bà yêu cầu người ta xây cho bà một ngôi mộ kiên cố, để nếu có sự
sống lại của người chết, thì bà vẫn nằm yên dưới mồ. Trên mộ, bà xin được
ghi :”<i>Đây là ngôi mộ sẽ không bao giờ mở ra”.</i></span></p>
<p class="MsoNormal">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy" lang="ES">
</span></p>
<p class="MsoNormal">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy" lang="ES">
Thời gian trôi qua, ngôi mộ xem ra vẫn kiên cố, thế nhưng một hôm
có một hạt giống rơi vào khe đá của ngôi mộ, gặp đất bên dưới, nó bắt đầu
nảy mầm, lớn lên thành cây, rễ của nó đâm xuyên qua ngôi mộ để rồi cuối cùng
làm cho quan tài của người đàn bà vỡ ra.</span></p>
<p class="MsoNormal">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy" lang="ES">
</span></p>
<p class="MsoNormal">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy" lang="ES">
Một số người đặt câu hỏi và hy vọng vào một ngày mai, như bài ca
của một nhạc phẩm :</span></p>
<p class="MsoNormal">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy" lang="ES">
</span></p>
<p class="MsoNormal">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy" lang="ES">
<i>Đời đáng sống hay không đáng sống</i></span></p>
<p class="MsoNormal"><i>
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy" lang="ES">
Sống mấy ngày mà chết đau thương ?</span></i></p>
<p class="MsoNormal"><i>
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy" lang="ES">
Đời nghĩa lý hay không nghĩa lý</span></i></p>
<p class="MsoNormal"><i>
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy" lang="ES">
Sao nói rằng :”Sinh ký, tử qui” ?</span></i></p>
<p class="MsoNormal"><i>
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy" lang="ES">
</span></i></p>
<p class="MsoNormal">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy" lang="ES">
Khát vọng trường sinh, ước muốn đi về, đã nổi bật trong mấy vần
thơ :</span></p>
<p class="MsoNormal">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy" lang="ES">
</span></p>
<p class="MsoNormal">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy" lang="ES">
</span><i>
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy" lang="FR">
Trần gian chưa phải là nhà</span></i></p>
<p class="MsoNormal"><i>
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy" lang="FR">
Thiên đàng vĩnh phúc mới là chính quê.</span></i></p>
<p class="MsoNormal"><i>
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy" lang="FR">
Ai ai cũng phải tìm về</span></i></p>
<p class="MsoNormal"><i>
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy" lang="FR">
Bởi vì “sinh ký, tử qui” rõ ràng.</span></i></p>
<p class="MsoNormal">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy" lang="FR">
</span></p>
<p class="MsoNormal">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy" lang="FR">
Hai quan niệm trên, phải chăng đã hình thành trong người nữ minh
tinh Eøve Lavallière trong thời kỳ được tôn vinh như một nữ thần : cô vừa
giầu vừa sang, vừa có tài quán quân, vừa có sắc đẹp khuynh thành. Nhưng
trong cuốn nhật ký, cô đã ghi lại rằng :”Tôi cảm thấy hồn buồn tràn trụa và
khổ sở đến vô cùng. Buồn khổ đến nỗi, ý tưởng tự tử ngày đêm ám ảnh tôi
luôn”.</span></p>
<p class="MsoNormal">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy" lang="FR">
Nhưng sau này, khi nghe tiếng nói mầu nhiệm, bước vào tu viện tìm
về Thiên Chúa, cô đã đổi giọng hoan hỉ nói :”<i>Thiên Chúa canh tân tâm hồn
tôi và tôi hằng được bình an vui sướng”</i></span></p>
<p class="MsoNormal">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy" lang="FR">
(Báo Tinh thần, bộ 74, số 141, tr 3).</span></p>
<p class="MsoNormal">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy" lang="FR">
</span></p>
<p class="MsoNormal">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy" lang="FR">
Nghĩ về cái chết, người Công giáo không bi quan, nhưng phải lạc
quan, một sự lạc quan trong đức tin, họ nói về cái chết không như một kết
thúc của cuộc sống, nhưng như cái đích phải đến ở phía cuối cuộc hành trình
trở về Nhà Cha của một đời người :”<i>Thầy sẽ trở lại đem các con đi với
Thầy, để Thầy ở đâu thì các con cũng ở đó” (Ga 14,3).</i></span></p>
<p class="MsoNormal">
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy" lang="FR">
</span></p>
<p class="MsoNormal"><b><i>
<span style="font-size: 11.0pt; font-family: Verdana; color: navy" lang="FR">
Lm Giuse Đinh lập Liễm</span></i></b></p>
</td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center"> </p>