File "23.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN/CN XX TN A/23.htm
File size: 6.59 KiB (6753 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật XIX thường niên - Năm A</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật XIX thường niên - Năm A; Con thuyền Giáo hội; Biển đời; Đức tin sóng gió; Xin cứu tôi; gió yên lặng; Chúa đi trên biển."><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật XIX thường niên - Năm A"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">Chúa Nhật XIX thường niên - Năm A</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
ĐAU KHỔ</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
SƯU TẦM</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Người đàn bà ngoại giáo, có đứa con đau
yếu đã đến tìm gặp Chúa Giêsu. Lần thứ nhất bà kêu xin, nhưng Ngài đã
thinh lặng khiến các môn đệ phải lên tiếng can thiệp. Lần thứ hai bà kêu
xin, thì bị Chúa Giêsu trả lời: Đừng lấy bánh của con cái mà ném cho
chó. Thế nhưng bà vẫn không mất lòng cậy trông khi thưa cùng Chúa: Lạy
Thầy, nếu như vậy thì con chó cũng được hưởng những mảnh vụn từ bàn rơi
xuống chứ. Cuối cùng Chúa Giêsu đã phải ca ngợi niềm tin của bà và đã
làm phép lạ cho con bà được khỏe mạnh.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Từ câu chuyện này chúng ta rút ra được
một bài học, một thái độ sống giữa những khổ đau và bất hạnh, giữa những
gian nguy và thử thách chúng ta gặp phải giữa lòng cuộc đời. Như chúng
ta đã biết: đau khổ và thử thách là như một cái gì gắn liền với thân
phận con người: thoạt sinh ra thì đà khóc chóe, đời có vui sao chẳng
cười khì. Giáo lý nhà Phật đã gọi đời là bể khổ mà mỗi người chúng ta là
một cánh bèo trôi dạt trên đó.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Còn trong kinh Lạy Nữ Vương, chúng ta
vốn thường cho rằng đời là nơi khổ ải, nơi khóc lóc, đời là thung lũng
nước mắt. Đứng trước những khổ đau và thử thách, người thì can đảm chấp
nhận, không kêu ca, không oán trách, kẻ thì hậm hực tức tối, khóc lóc
than van, dường như ở trên đời này chỉ mình họ là khổ đau mà thôi. Nếu
có dịp, chúng ta hãy ghé thăm những bệnh viện và chúng ta sẽ thấy những
khổ đau chúng ta đang phải chịu, chẳng thấm tháp vào đâu so với những
khổ đau của người khác.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Ngày kia đức Khổng Tử gặp Vĩnh Khải Kỳ,
tay cầm đèn, vừa đi vừa hát một cách vui vẻ. Khổng Tử bèn hỏi: Hôm nay
có chi mà tiên sinh mừng vui thế. Vĩnh Khải Kỳ trả lời: Trời sinh ra
muôn vật, mà loài người là loài trọng nhất, bỉ nhân đây là loài người,
thì làm sao chẳng vui cho được. Trong loài người thì đàn ông hơn đàn bà.
Bỉ nhân đây được may mắn là đàn ông, thì làm sao chẳng vui cho được.
Sinh ra có kẻ mù lòa câm điếc hay què quặt, bỉ nhân đây không mù lòa,
không câm điếc cũng chẳng què quặt, thì làm sao chẳng vui cho được. Còn
nếu như nghèo nàn, bệnh tật và chết chóc là số phận chung của mọi người,
không ai có thể tránh thì việc gì mà phải buồn phiền lo lắng.</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Tuy nhiên, điều quan trọng đối với chúng
ta, những người luôn tin tưởng và cậy trông vào Chúa thì những khổ đau
chúng ta chịu sẽ không kéo dài quá thời gian cuộc sống chúng ta. Chắc
chắn một ngày nào đó nó sẽ chấm dứt. Người giầu và kẻ nghèo rồi thì cũng
phải chết, cũng như ông phú hộ và người ăn xin tên là Lagiarô. Thế nhưng
sau cái chết là cuộc sống đời đời, là tương lai vĩnh cửu sẽ mở ra cho
chúng ta tùy theo như những việc lành dữ chúng ta đã làm khi còn sống ở
trần gian này. Vì thế, chúng ta phải cố gắng biến những khổ đau chúng ta
gặp phải trở thành nguồn ơn phúc, đem lại lợi ích cho chúng ta như lời
thánh Gioan Kim Khẩu đã nói: Được chịu gông cùm vì Chúa, tôi lấy làm
hãnh diện hơn là ngồi trên 12 tòa các tông đồ mà xét xử muôn dân. Tại
sao thế? Bởi vì đau thương là đường lên ánh sáng, gian khổ là đường về
vinh quang và thập giá là đường tiến tới Phục sinh.</span></td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/SuyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center"> </p>