File "09.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN/CN XX TN A/09.htm
File size: 18.51 KiB (18951 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật XIX thường niên - Năm A</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật XIX thường niên - Năm A; Con thuyền Giáo hội; Biển đời; Đức tin sóng gió; Xin cứu tôi; gió yên lặng; Chúa đi trên biển."><style>
<!--
	.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
	{color:blue;
	text-decoration:underline;
	text-underline:single;
	text-decoration:none underline;
	text-line-through:none;
	vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
	{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật XIX thường niên - Năm A"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">Chúa Nhật XIX thường niên - Năm A</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
		RA KHỎI ĐÓ, ĐỨC GIÊSU LUI VỀ</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
		<a name="_Toc300661603">
		<span style="font-size: 8pt; font-style:italic; font-weight:400">Chú giải của Noel Quesson</span></a></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Chúng ta đã nhận thấy, vào cuối cuộc đời 
		Người, Đức Giêsu &quot;rút lui&quot;, &quot;lánh mặt&quot; ở vùng đất của dân ngoại. Đã hẳn 
		có nhiều lý do được đưa ra. Dẫu sao, đây là một khúc quanh trong sứ vụ 
		của Người. Từ khi hóa bánh ra nhiều, Đức Giêsu cảm nhận một cách xót xa 
		sự hiểu lầm của dân chúng. Thật ra họ không biết sứ mạng thật của Người.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Từ nay, Người tránh họ, để chuyên tâm 
		đào tạo nhóm nhỏ các môn đệ. Vả lại, như mỗi người trong chúng ta, Người 
		không tránh khỏi sự mệt mỏi thể xác và tâm lý, và Người cảm thấy nhu cầu 
		được yên tĩnh, nghỉ ngơi, cầu nguyện, xa khỏi các đám đông.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
		<span style="font-size: 14.0pt">Đức Giêsu lui về miền Tia và Xiđon, thì 
		này có một người đàn bà Canaan, ở miền ấy đi ra, kêu lên rằng...</span></i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Vậy để được yên tĩnh, Đức Giêsu phải 
		vượt qua một biên giới. Và này Người đi dọc theo bờ biển tuyệt đẹp miền 
		nam xứ Libăng với những vách đá màu vàng chạy xuôi ra Địa Trung Hải, và 
		những vườn cây ăn trái xum xuê.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Vùng đất này, lẽ ra là một ốc đảo bình 
		yên lại thường bị các cuộc chiến huynh đệ tương tàn làm xáo động. Tại 
		đây, Đức Giêsu gặp tôn giáo ‘thờ thần’ của dân ngoại. Tia và Xiđon không 
		còn nằm trong phần đất của Israel. Đó là hai thành phố cảng thương mại 
		lớn, có cư dân hỗn hợp. Nhưng danh tiếng của Đức Giêsu đã vượt qua biên 
		giới. Và đây là một phụ nữ mà Matthêu giới thiệu rõ ràng là &quot;người đàn 
		bà Canaan&quot; để nhắc chúng ta nhớ lại những kẻ thù đầu tiên của Israel đã 
		tiến vào Đất Thánh. Người đàn bà ấy đang kêu lên...</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
		<span style="font-size: 14.0pt">“Lạy Ngài là con vua Đavít, xin rủ lòng 
		thương tôi? Đứa con gái tôi bị quỷ ám khổ sở lắm!&quot;</span></i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Theo thói quen thường có, Matthêu cho 
		lời cầu xin của người đàn bà một phong cách hoàn toàn &quot;phụng vụ”: Lạy 
		Ngài, xin rủ lòng thương tôi&quot; dịch chính xác ra tiếng Hy-lạp là: &quot;Kyrie 
		éléisòn mé&quot;. Về chữ &quot;Con vua Đa-vít&quot; đây rõ ràng là một tước hiệu của 
		Đấng Mêsia.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Vậy quả là một nghịch lý đáng kinh ngạc: 
		Đức Giêsu vừa có một cuộc tranh luận, khi còn ở trên đất Israel, với các 
		kinh sư và Pharisêu từ Giêrusalem đến (Mt 15,1-20); và chính trong vùng 
		đất ngoại bang này, Người nhận được một lời cầu nguyện của đức tin do 
		một người đàn bà. Đức Giêsu sẽ đón nhận lời cầu nguyện tốt đẹp, chân 
		thành và cảm động ấy như thế nào, Người đã từng nói: “Anh em cứ xin thì 
		sẽ được… cứ gõ cửa thì sẽ được mở cho&quot; (Mt 7,7).</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
		<span style="font-size: 14.0pt">Nhưng Người không đáp lại một lời.</span></i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Lạy Chúa Giêsu, tại sao Người không đáp 
		lại lời cầu xin của một người mẹ đáng thương trong cảnh khốn khố? Tuy 
		nhiên đó là một lời cầu xin rất tinh tuyền: bà xin Ngài &quot;cứu con gái bà 
		khỏi bị quỷ ám”. Lạy Chúa tại sao Ngài dường như rất hay im lặng khi 
		chúng con cầu xin sự giải thoát chúng con, và giải thoát những người mà 
		chúng con yêu mến?</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Tạm thời trong lúc chờ đợi lịch sử chấm 
		dứt sẽ soi sáng thêm cho chúng ta, có lẽ chúng ta nhớ lại ràng Đức Giêsu 
		thường rất dè dặt trong việc làm phép lạ. Người không muốn bị coi như 
		một người chuyên làm các phép lạ.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Một cách bình thường, Thiên Chúa để cho 
		các quy luật của vũ trụ diễn ra và Người không muốn làm ngược lại bất cứ 
		lúc nào. Những lần chữa bệnh hay làm phép lạ nào đó mà Đức Giêsu đã thực 
		hiện thì không nhiều và trước tiên luôn luôn là những &quot;dấu chỉ&quot;. Nhưng 
		mọi “dấu chỉ&quot; đều mơ hồ và đều phải được giải thích. Nhiều người 
		Pharisêu khinh thường những phép lạ của Đức Giêsu bằng cách cho rằng các 
		phép lạ ấy thuộc quyền lực của ma quỷ (Mt 12,24)... còn với các đám 
		đông, các phép lạ ấy thường chỉ ở trong bình diện của thầy trị bệnh và 
		thầy pháp, điều này khiến Người phải chạy trốn (Mt 14,22) đến nỗi. Đức 
		Giêsu thường cấm người ta nói ra những phép lạ Người làm (Mc 1,34-44; 
		7,36; 8,26; 9,9).</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
		<span style="font-size: 14.0pt">Các môn đệ lại gần xin với Người rằng: 
		&quot;Xin Thầy bảo bà ấy về đi, vì bà cứ theo sau chúng ta mà kêu mãi”.</span></i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Rõ ràng đây là một giải pháp dễ dãi. 
		Nhưng như thế chẳng phải là làm ngưng mọi cuộc đối thoại đó sao? Người 
		ta thoát khỏi sự phiền phức. Thế là xong. Rồi người ta được yên tĩnh.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Chúng ta cũng thế, như các Tông đồ, 
		chẳng phải chúng ta cũng thường đi đến một thái độ cuối cùng như thế, và 
		do đó cắt đứt mọi dự định trao đổi đó sao?</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
		<span style="font-size: 14.0pt">Người đáp: “Thầy chỉ được sai đến với 
		những con chiên lạc của nhà Israel mà thôi”.</span></i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Người bắt đầu không đáp một lời. Rồi giờ 
		đây một sự từ khước dứt khoát. Lạy Chúa, tại sao vậy? Tại sao Chúa nói 
		không với người đàn bà đang cầu xin Chúa? Tuy nhiên, chúng con biết rằng 
		Chúa có trái tim nhân hậu và hay chạnh lòng thương xót. (Mt 9,36; 14,14; 
		15,32).</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Nhưng rõ ràng, trước sự khắt khe này của 
		Đức Giêsu chúng ta cảm thấy bị tổn thương.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Khi chúng ta biết được sự dịu dàng của 
		Đức Giêsu đối với những người nghèo, chúng ta không thể nghĩ rằng những 
		sự từ chối bề ngoài này không bao hàm một ý nghĩa. Chúng ta hãy thử vượt 
		qua cảm tưởng ban đầu để khám phá ý nghĩa bao hàm trong công thức: &quot;Thầy 
		chỉ được sai đến với những con chiên lạc của nhà Israel mà thôi&quot;. Bởi 
		công thức này, Đức Giêsu nói lại với chúng ta tình yêu của Người theo 
		thánh ý Chúa Cha: Người đã được Chúa Cha sai đến vì một nhiệm vụ chính 
		xác và hạn chế. Mọi đời sống con người được đóng khung trong không gian 
		và thời gian. Người ta không thể ở khắp nơi và làm mọi việc.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Đức Giêsu không tự mình quyết định sứ 
		mạng của Người: Người đã được sai đi. Chính Chúa Cha đã giới hạn môi 
		trường hoạt động trong phạm vi mà một con người có thể hoàn thành trong 
		một cuộc đời ngắn ngủi. Chúng ta cũng thế, thay vì bám víu những mơ ước 
		của chúng ta, chúng ta phải chấp nhận thân phận con người có giới hạn, 
		bị gắn chặt vào một nơi nào đó ngõ hầu làm tròn nhiệm vụ riêng của mình 
		và chỉ có chúng ta mới có thể làm được. Chúng ta luôn luôn bị cám dỗ mơ 
		mộng đến một đời sống khác... đời sống của những người khác?</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Thật vậy Đức Giêsu, ngoại trừ những cuộc 
		du hành ít ỏi (và rất có ý nghĩa), hiếm khi Người ra khỏi biên giới của 
		xứ Palestine, Người dành phần chính của sứ vụ cho những người đồng hương 
		Do Thái của Người. Những người khác, các môn đệ, sẽ đi khắp thế gian (Mt 
		28,19), nhưng chỉ sau khi Người đã dược trao toàn quyền trên trời tức là 
		sau cái chết và sự sống lại của Người (Mt 28,18).</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Trong lúc này, Đức Giêsu bằng lòng đảm 
		nhận một cách khiêm tốn nhiệm vụ &quot;nhỏ bé&quot; giới hạn đã được trao cho 
		Người, và Người định nghĩa sứ mạng của Người khi tóm tắt lời tiên tri 
		tuyệt vời trong đó Thiên Chúa tự giới thiệu như một Mục Tử Nhân Từ, đích 
		thân đến để quy tụ và chữa lành những con chiên lạc (Ed 34,1-31). Nhưng 
		dù bà mẹ đáng thương có hiểu biết viễn cảnh lịch sử ấy… bà có bằng lòng 
		không?</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
		<span style="font-size: 14.0pt">Bà ấy đến bái lạy mà thưa Người rằng: 
		“Lạy Ngài, xin cứu giúp tôi!”</span></i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Ôi quả là một lời khẩn nài tuyệt diệu!</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Thêm vào những lời đáp lại trước đó, câu 
		này há chẳng phải là một lời đáp lại lý do tại sao của chúng ta đó sao?</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Những thử thách của đức tin, những thử 
		thách của việc cầu nguyện há chẳng phải là một sự thanh luyện đức tin và 
		làm tăng giá trị của sức mạnh cho sự cầu nguyện chân thực. Giữa người 
		đàn bà Canaan và Đức Giêsu có một quan hệ mầu nhiệm gây ngạc nhiên trong 
		giây phút ấy: theo vẻ bề ngoài, đó là mối quan hệ bị phá vỡ, một lời từ 
		chối, một sự bỏ rơi... nhưng bên trong những tấm lòng, chính những kh6 
		khăn của hoàn cảnh lịch sử làm nẩy mầm một quan hệ sâu xa nhiều hơn giữa 
		hai người. Cũng như thế, trên núi; một đập nước dường như chận dòng nước 
		lại… nhưng gây ra sự dâng lên cho đến lúc tạo ra những điều kỳ diệu.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Còn chúng ta? Chúng ta có biết giải 
		thích những thử thách của chúng ta không? Thay vì để chúng ta bối rối 
		bởi những khó khăn, chúng ta có biết &quot;nâng cấp&quot; mối quan hệ của chúng ta 
		với Thiên Chúa không? Trước sự bền đỗ tuyệt diệu này của người đàn bà 
		ngoại giáo, Thầy chúng ta sẽ đáp lại gì?</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
		<span style="font-size: 14.0pt">Người đáp: &quot;Không nên lấy bánh dành cho 
		con cái mà ném cho lũ chó con”.</span></i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Quả là khắc nghiệt! Lạy Chúa, Chúa vừa 
		hóa bánh ra nhiều. Thế mà Chúa từ khước mẩu bánh nhỏ mà người đàn bà 
		nghèo khổ ấy cầu xin. Không thể như thế. Hãy đọc cho đến phần cuối của 
		câu chuyện này…</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
		<span style="font-size: 14.0pt">Bà ấy nói: “Thưa Ngài, đúng thế, nhưng 
		mà lũ chó con cũng được ăn những mảnh vụn trên bàn chủ rơi xuống&quot;.</span></i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Không để cho mình chán nản, người đàn bà 
		đã nắm lấy trái bóng và với sự hóm hỉnh, trả trái banh lại cho Đức 
		Giêsu. Nhưng Đức Giêsu thực ra đã chẳng muốn cứu giúp người đàn bà ấy 
		hay sao? Ở Phương Đông gọi một người nào đó là con chó là một sự nguyền 
		rủa nặng nề. Nhưng khi dùng chữ chó con Đức Giêsu muốn gợi ra tính chất 
		của thú nuôi trong nhà, chúng hoàn toàn thuộc về những thành viên trong 
		nhà như các con cái.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
		<span style="font-size: 14.0pt">Đức Giêsu đáp: &quot;Này bà, lòng tin của bà 
		mạnh thật. Bà muốn sao thì sẽ được vậy&quot;. Từ giờ đó, con gái bà được 
		khỏi.</span></i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Rõ ràng đây là chỗ mà câu chuyện phải đi 
		đến. Một niềm hy vọng to lớn được mở ra xuyên qua Tin Mừng này nhờ đức 
		tin của người đàn bà ngoại giáo ấy. Nếu Đức Giêsu khiêm nhường giới hạn 
		mình nơi những con chiên lạc của nhà Israel thì ở đây, Người cho thấy 
		rằng sứ điệp và ơn cứu độ của Người là dành cho tất cả mọi người. Và 
		chúng ta phải để cho chính Tin Mừng tra vấn chúng ta. Tại sao tôi may 
		mắn có được đức tin? Tại sao tôi là một người có đặc ân, được ăn &quot;bánh 
		của con cái Thiên Chúa&quot;? Có phải tôi không quên, mà quên thì rất thường 
		xảy ra, đám đông nhiều vô kể đang chờ những mảnh vụn từ bàn ăn của Thiên 
		Chúa? Mọi sự tuyển chọn của Thiên Chúa cũng là một sứ mạng hoàn vũ…</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Nếu Thiên Chúa chọn &quot;một số người&quot;, 
		chính là để sai họ đi đến với mọi người khác. Israel là dân tộc đầu tiên 
		được chọn, phải là dân tộc đầu tiên tiếp nhận sự trung tín tuyệt vời của 
		Thiên Chúa với những lời Người hứa, không quên mục đích sau cùng: Mọi 
		người phải được cứu chuộc! “Toàn cõi đất đều là của Ta. Ta sẽ coi các 
		ngươi là một vương quốc tư tế&quot;... cho những người khác (Xh 19,5-6).</span></td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center">&nbsp;&nbsp; <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/SuyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</td></tr></table><p style="text-align: center">&nbsp;</p>

PHP File Manager