File "chet lau qua roi xin le lГ m gi.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/NGHITHUC/Phung-Vu-Giai-Dap/chet lau qua roi xin le lГ m gi.htm
File size: 9.47 KiB (9695 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html>
<head>
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8">
<title>Giải đáp Phụng vụ</title>
<meta name="Microsoft Border" content="none, default">
</head>
<body>
<table border="0" width="555" style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt">
<tr>
<td> </td>
</tr>
<tr>
<td>
Thưa Cha, con có đứa con sinh ra được 3 tuổi thì bị tai nạn qua đời. Con
nghĩ rằng cháu không có tội tình gì, nên chắc chắn cháu lên Thiên Đàng
ngay cho nên con không cần xin lễ cầu hồn làm gì, phải không cha? Rồi
nữa, tổ tiên ông bà con qua đời lâu lắm rồi khoảng 100 năm, 80 năm nay
rồi, bây giờ Chúa cho lên Thiên Đàng rồi, cần gì phải xin lễ, phải không
cha? Nếu mình cứ xin lễ cho con hay ông bà tổ tiên chẳng khác gì mình cứ
yên trí rằng tổ tiên ông bà hay con mình còn ở luyện ngục đó sau!? Xin
Cha giải thích giúp.<br>
<br>
Bạn thân mến,<br>
Thứ nhất, xin bạn nhớ cho rằng chuyện cho người này lên Thiên Đàng hay
còn phải thanh luyện ở luyện ngục đó quyền của Chúa. Chỉ có một mình
Thiên Chúa mới có quyền phán xét, ban thưởng mà thôi. Cụ thể, Chúa Giêsu
dạy chúng rằng: “Anh em đừng xét đoán, để khỏi bị Thiên Chúa xét đoán,
vì anh em xét đoán thế nào, thì anh em cũng sẽ bị Thiên Chúa xét đoán
như vậy” (Mt 7,1). Cho nên, Thánh Phaolô dạy xác tín rằng: “Đấng xét xử
tôi chính là Chúa. Vậy xin anh em đừng vội xét xử điều gì trước kỳ hạn,
trước ngày Chúa đến. Chính Người sẽ đưa ra ánh sáng những gì ẩn khuất
trong bóng tối, và phơi bày những ý định trong thâm tâm con người. Bấy
giờ, mỗi người sẽ được Thiên Chúa khen thưởng đích đáng” (1Cr 4,5). Như
vậy, bạn là ai mà dám nói tổ tiên, ông bà hay con lên Thiên Đàng rồi!?<br>
<br>
Thứ hai, Lời Chúa trong thư thứ hai của Thánh Phêrô, Ngài dạy rằng: “Một
điều duy nhất, xin anh em đừng quên: đối với Chúa, một ngày ví thể ngàn
năm, ngàn năm cũng tựa một ngày” (1Pr 3,8). Cho nên, tổ tiên ông bà bạn
có qua đời lâu mấy được nữa thì chúng ta không biết được khi nào tổ tiên
của chúng ta thanh luyện xong, hay các ngài đã thanh luyện xong rồi, lên
Thiên Đàng đời nào rồi sao. Vậy, thời gian ở trong luyện ngục bao lâu,
chúng ta không biết được. Vì chưng, trong Hiến Chế “Tín Lý về Giáo Hội”,
Công Đồng Vaticanô II dạy rằng: “Thiên Chúa muốn cho mọi người được cứu
rỗi, ý muốn đó được biểu lộ bằng nhiều cách và cách nào đó chỉ có mình
Thiên Chúa biết mà thôi” (LG, 16).<br>
Thứ ba, nói đến việc xin lễ cầu nguyện cho người qua đời thì xin bạn
đừng quên mục đích Giáo Hội dạy chúng ta xin lễ cho người qua đời gồm
những mục đích sau:<br>
- Xin lễ là để đề tội cho người qua đời. Giáo lý Hội Thánh Công Giáo dạy
rằng: “Lời dạy này cũng căn cứ trên tập quán cầu nguyện cho những người
quá cố mà Kinh thánh đã nói: vì thế ông Giu-đa Ma-ca-bê-ô “xin dâng lễ
đền tội cho những người chết, để họ được giải thoát khỏi tội lỗi” (2 Mcb
12,46). Ngay từ đầu, Hội Thánh vẫn kính nhớ người quá cố và cầu nguyện
cho họ, đặc biệt trong thánh lễ để một khi được thanh luyện họ có thể
hưởng nhan Thánh Chúa. Hội Thánh khuyên chúng ta bố thí, làm việc hãm
mình và nhường các ân xá cho những người đã qua đời.“Chúng ta hãy giúp
họ và hãy nhớ đến họ. Nếu các con của ông Gióp đã được thanh luyện nhờ
việc hiến lễ của cha, tại sao chúng ta còn nghi ngờ là những lễ tế của
chúng dâng lên Thiên Chúa, để cầu cho người quá cố, lại không đem đến
cho họ một phần an ủi nào? Đừng do dự giúp đỡ và cầu nguyện cho những
người đã qua đời" (số 1032).<br>
- Xin lễ là giúp góp phần nâng đỡ các thừa tác viên và các họat động của
Giáo Hội. Bộ Giáo Luật Công Giáo điều 946 dạy: “Khi dâng bổng lễ để
Thánh Lễ được áp dụng theo ý chỉ của mình, các tín hữu đóng góp vào
thiện ích của Giáo Hội; bằng việc dâng cúng ấy, họ góp phần nâng đỡ các
thừa tác viên và các hoạt động của Giáo Hội”.<br>
- Xin lễ là tuyên xưng niềm tin vào sự sống lại và sự sống đời: Nếu
không tin vào sự sống mai sau thì chẳng ai cầu nguyện cho các linh hồn
làm gì và cũng chẳng có lễ cầu cho các tín hữu đã qua đời. Nếu không tin
thì hoá ra mọi lời cầu nguyện và nghĩa cử ta làm cho người chết đều trở
nên vô nghĩa.<br>
- Xin lễ là tuyên xưng niềm tin vào mầu nhiệm các thánh thông công: Đức
Kitô đã nối kết chúng ta bằng mầu nhiệm tình yêu của Ngài. Qua đó, chúng
ta được trở thành những chi thể trong cùng một duy nhất, mà Chúa Kitô là
Đầu. “Tất cả chúng ta là một trong Đức Kitô” (Gl 3,28b). Thập giá và sự
Phục sinh của Chúa Kitô đã nối kết người còn sống và người đã chết một
cách nhiệm mầu. Giáo Hội lữ hành nơi trần thế và Giáo Hội đang thanh
luyện nơi luyện ngục, cũng như Giáo Hội vinh thắng trên thiên quốc có
thể chuyển thông các công phúc cho nhau.<br>
- Xin lễ là tuyên xưng niềm tin vào Thiên Chúa là Đấng giàu lòng thương
xót: Có thể nói luyện ngục là nơi mà lòng thương xót của Thiên Chúa được
thể hiện rõ nét nhất. Thiên Chúa đã ban cho con người đặc ân được cộng
tác vào công nghiệp của Đức Kitô để cứu độ mình và cứu độ anh chị em
mình, dẫu mình tội lỗi bất xứng.<br>
- Xin lễ là trực tiếp bày tỏ lòng mình: một là lòng hiếu thảo: Người
Kitô hữu chúng ta không phải là người bất hiếu vong ân như một thời bị
hiểu lầm. Trái lại, chúng ta có một tháng để tỏ lòng hiếu thảo đối với
những người thân thương đã qua đời. Không những thế, chúng ta còn có rất
nhiều ngày khác nữa để tưởng nhớ đến họ: các thánh lễ hằng ngày, các
ngày lễ giỗ, tháng 11 cầu cho tín hữu đã qua đời, ngày Mồng hai Tết… Hai
là lòng biết ơn: vì nhờ có các ngài mà ta được hiện hữu trên đời, được
thừa hưởng gia tài cao quý là niềm tin vào Thiên Chúa. Biết ơn các ngài
vì nhờ các ngài mà chúng ta có được giáo xứ thân yêu này. Và lòng biết
ơn đó cũng là lẽ thường của đạo lý: “Uống nước nhớ nguồn, ăn quả nhớ kẻ
trồng cây”. Ba là lòng bác ái: Bác ái Kitô giáo không chỉ được thể hiện
đối với những người còn sống mà cả đối với những người đã qua đời. Đức
bác ái thúc đẩy ta cầu nguyện và dâng những việc lành phúc đức cho tất
cả tín hữu đã qua đời. Lời cầu nguyện có thể rút bớt thời gian thanh
luyện của các ngài nơi luyện ngục. Hãy dùng lời cầu nguyện và sự hy sinh
để bày tỏ tình bác ái yêu thương đối với các ngài; bởi chúng ta là anh
em, là con cùng một Cha trên trời. Bốn là lòng thương nhớ: Chúng ta trực
tiếp tỏ lòng thương nhớ người quá cố, nhất là đối với cha mẹ, anh chị em
thân thương, họ như đang sống với chúng ta. Nên ông bà ta dạy trên bàn
thờ lúc nào cũng để di ảnh (hình bán thân) và luôn luôn thắp nén hương
để nhớ đến những người đã qua đời từng giây phút trong cuộc sống. Tại
sao phải thờ di ảnh bán thân vì chưng “nhìn mặt mà bắt hình dong” chỉ
cần nhìn mặt là thấy cả con người ấy đang sống với chúng ta. Rõ ràng,
chết đâu phải hết đâu, mà chết là thay đổi cuộc sống thôi, một cuộc sống
với thân xác phục sinh vinh hiển đó là niềm tin Công Giáo chúng ta. Năm
là ý thức hơn về thân phận chóng qua của kiếp người ở đời này. Quả thực,
đời người chóng qua “tựa đoá hoa mới nở đã tàn, con người qua mau, khác
nào bóng câu qua cửa sổ” (G 14,2). Nhờ đó, giúp chúng ta biết tìm sống
cho những thực tại thiêng liêng mà Chúa đã và đang mời gọi mỗi người.
Biết hy sinh hãm mình để sau này chúng ta được giảm bớt thời gian thanh
luyện trong luyện ngục.</td>
</tr>
</table>
</body>
</html>