File "XetDoan03.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/MinhHoa/XetDoan/XetDoan03.htm
File size: 49.16 KiB (50337 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>Truyện Minh Hoa</title><base target="_self"><style>
<!--
span.btitle
	{}
h1
	{margin-top:24.0pt;
	margin-right:0in;
	margin-bottom:0in;
	margin-left:0in;
	margin-bottom:.0001pt;
	line-height:115%;
	page-break-after:avoid;
	font-size:14.0pt;
	font-family:"Cambria","serif";
	color:#365F91;
	}
span.norm
	{}
-->
</style>
</head><body background="../_Image/bgr.gif"><table border="0" width="500" id="table1" cellspacing="15" cellpadding="0" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td><b><font face="Tahoma" color="#FF5328" size="4">
	Truyện Minh Hoạ - Xét Đoán</font></b><hr color="#0000FF"></td></tr><tr><td>
		<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial"><b><a name="Đôi_mắt_người_cha_!">Đôi mắt người cha !</a></b></font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial"><span class="norm">Cha tôi đến tất cả những trận đấu 
		có đội chúng ta tham dự nhưng hôm nay là lần đầu tiên ông ấy được thấy 
		tôi chơi, và tôi muốn cha tôi thấy rằng tôi có thể làm được điều đó&quot;.</span></font></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial"><span class="norm">Đôi mắt người cha</span></font></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial"><span class="norm">Có một người thanh niên sống một 
		mình với cha và tình cha con của họ thật tuyệt vời. Mặc dù trong lớp anh 
		luôn là nguời thấp bé nhất nhưng sự đam mê trái bóng vẫn không làm anh 
		lùi bước. Và cha anh vẫn luôn ở cạnh anh động viên anh những khi buồn 
		nản. Anh quyết định tập luyện hết sức mình và hứa rằng anh sẽ được đá 
		chính thức. Anh không hề bỏ lỡ một buổi tập hay một trận đấu nào thế 
		nhưng anh vẫn luôn bị xếp ở hàng ghế dự bị. Những lúc như thế cha anh 
		vẫn ở cạnh anh, động viên anh nhiều nhất. </span></font></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial"><span class="norm">Khi vào đại học, anh quyết đinh 
		gia nhập đội bóng của trường và mọi người ai cũng chắc rằng anh không 
		thể làm được trò trống gì nhưng họ đã lầm. Huấn luyện viên phải thừa 
		nhận đã giữ anh lại bởi vì anh luôn đặt tâm hồn và trái tim mình vào mỗi 
		buổi tập và luôn động viên người khác khi tinh thần họ xuống thấp. Tin 
		anh được giữ lại trong đội đã khiến cha anh rất vui lòng và ông được một 
		vé mời đến xem trận đấu. Mặc dù người thanh niên ấy rất siêng năng luyện 
		tập nhưng anh chưa hề được chơi chính thức trong một trận đấu nào.
		</span></font></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial"><span class="norm">Cuối mùa bóng, trong khi đang 
		luyện tập huấn luyện viên đến gặp anh cùng với búc điện tín. Anh sững sờ 
		khi đọc nó và khi đã lấy lại bình tĩnh, anh nói với huấn luyện viên: 
		&quot;Cha tôi mất sáng nay. Xin cho tôi được nghỉ tập ngày hôm nay&quot;. Ông huấn 
		luyện viên vòng tay qua vai anh và nói rằng: &quot;Nghỉ đến cuối tuần con 
		trai ạ, và nên nghỉ ngơi vào thứ bảy&quot;.</span></font></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial"><span class="norm">Vào ngày thứ bảy, trận đấu diễn ra 
		không được suôn sẻ lắm, đội của anh liên tiếp gặp nhiều rủi ro. &quot;Thưa 
		ông, hãy cho tôi vào sân dù chỉ là ngày hôm nay&quot; - anh thúc giục. Ông 
		huấn luyện viên lờ đi như không nghe thấy, ông không muốn nguời thấp bé 
		nhất của đội được tung ra sân vào những giây phút quan trọng như thế 
		này. Nhưng cuối cùng ông đành phải nói: &quot;Thôi được rồi, anh có thể ra&quot;. 
		Trước mắt mọi người, đó là điều không thể tin được. Người trước đây chưa 
		hề chơi trận nào đã làm mọi thứ trở nên hoàn hảo. Đội bạn không thể nào 
		chặn anh lại được, anh chạy, anh tung hứng như một ngôi sao và bàn thắng 
		đã nhanh chóng được ghi. Trận đấu kết thúc với những lời chúc tụng dành 
		cho đội của anh. </span></font></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial"><span class="norm">Cuối buổi, huấn luyện viên chú ý 
		thấy anh ngồi lặng lẽ ở một góc phòng. &quot;Con trai ạ, ta không thể tin 
		được. Hãy nói với ta làm sao anh lại có thể tuyệt vời đến như thế?&quot;. Anh 
		ngước lên cùng với đôi mắt đẫm nước và nói: &quot;Cha tôi đã qua đời nhưng 
		đâu ai biết là ông ấy bị mù. Cha tôi đến tất cả những trận đấu có đội 
		chúng ta tham dự nhưng hôm nay là lần đầu tiên ông ấy được thấy tôi 
		chơi, và tôi muốn cha tôi thấy rằng tôi có thể làm được điều đó&quot;. </span>
		</font></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial"><span class="norm">Vì vậy, hay nhớ rằng:</span></font></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial"><span class="norm">Có ai đó rất tự hào về bạn.</span></font></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial"><span class="norm">Có ai đó đang nghĩ đến bạn.</span></font></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial"><span class="norm">Có ai đó quan tâm đến bạn.</span></font></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial"><span class="norm">Có ai đó rất nhớ bạn.</span></font></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial"><span class="norm">Có ai đó muốn nói chuyện với bạn.</span></font></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial"><span class="norm">Có ai đó muốn ở cạnh bạn.</span></font></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial"><span class="norm">Có ai đó luôn mong sự bình yên cho 
		bạn. </span></font></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial"><span class="norm">Có ai đó luôn biết ơn mọi sự cổ vũ 
		của bạn.</span></font></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial"><span class="norm">Có ai đó muốn nắm tay bạn.</span></font></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial"><span class="norm">Có ai đó luôn muốn bạn hạnh phúc.</span></font></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial"><span class="norm">Có ai đó muốn tặng quà cho bạn.</span></font></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial"><span class="norm">Có ai đó thán phục sự mạnh mẽ của 
		bạn.</span></font></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial"><span class="norm">Có ai đó muốn bảo vệ bạn.</span></font></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial"><span class="norm">Có ai đó yêu thương bạn vì chính 
		bạn là bạn.</span></font></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial"><span class="norm">Có ai đó rất vui khi bạn là bạn 
		của họ.</span></font></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial"><span class="norm">Có ai đó muốn bạn biết rằng họ sẵn 
		sàng ở bên bạn.</span></font></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial"><span class="norm">Có ai đó muốn làm mọi điều dành 
		cho bạn.</span></font></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial"><span class="norm">Có ai đó muốn chia sẻ cùng bạn.</span></font></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial"><span class="norm">Có ai đó vẫn thiết tha với cuộc 
		sống chỉ bởi vì bạn.</span></font></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial"><span class="norm">Có ai đó luôn cần sự động viên của 
		bạn.</span></font></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial"><span class="norm">Có ai đó cần niềm tin ở bạn.</span></font></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial"><span class="norm">Có ai đó rất tin tưởng bạn.</span></font></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial"><span class="norm">&nbsp;Có ai đó thích một bản nhạc nhắc 
		họ về bạn. </span></font></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial"><span class="norm">Và có ai đó sẽ khóc khi đọc những 
		dòng này về bạn...</span></font></p>
		<p style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<i><span class="norm"><font face="Arial">Sưu tầm</font></span></i></p>
		<hr>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial; font-weight: 700">
		<a name="Anh_Chàng_Có_Bộ_Mặt_Hề">Anh Chàng Có Bộ Mặt 
		Hề</a></span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:Arial">Tôi đang cắm cúi đánh máy bảng kết toán 
		cuối năm để trình giám đốc ký. Chợt có tiếng cười vang của các bạn trong 
		phòng, khiến tôi phải ngẩng mặt nhìn lên. Một thanh niên lạ mặt đứng ngơ 
		ngác ở giữa phòng, tay đang mân mê chiếc mũ nỉ màu nâu đỏ. Khuôn mặt anh 
		có vẻ gì đó tếu tếu khó diễn tả. Bộ râu mép của anh đã cạo sạch, vẫn nổi 
		lên một vệt đen ở dưới mũi trông như râu vua hề Sạclô. Có lẽ thấy tôi 
		nghiêm mặt không cười (tôi vẫn mang tiếng là &#39;bà cụ non&#39;), anh rụt rè 
		bước đến hỏi: </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:Arial">- Xin lỗi, đây có phải là phòng kế toán 
		tổng hợp? </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:Arial">- Đúng vậy ạ. </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:Arial">Tôi chưa kịp mở miệng, ba cô bạn đã đồng 
		thanh trả lời rồi cười vang. Bây giờ tôi mới biết họ cười vì anh đi hai 
		chân &#39;chàng hảng&#39; chữ bát. Tôi hỏi: </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:Arial">- Anh cần gặp ai ? </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:Arial">- Tôi muốn gặp trưởng phòng. </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:Arial">Anh móc túi đưa tôi giấy quyết định bổ 
		nhiệm có chữ ký của giám đốc. Tên anh là Lê Hữu Nghiêm. Nghề nghiệp: kỹ 
		sư điện tử. Chức vụ: Phó phòng kế toán. Chị trưởng phòng của chúng tôi 
		đi vắng. Tôi mời anh đến ngồi đợi ở chiếc bàn của chị. Tôi vẫy tay gọi 
		cô bạn đến cuối phòng, nói nhỏ: </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:Arial">- Phó phòng của tụi mình đó. </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:Arial">Lan trợn mắt hỏi: </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:Arial">- Mi định &#39;hù&#39; tụi tao hả? </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:Arial">Tôi lắc đầu. Nguyệt hỏi: </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:Arial">- Chắc anh ta thuộc loại COCC gốc bự, 
		chứ tướng đó xin vào làm nhân viên hợp đồng giám đốc cũng không nhận.
		</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:Arial">- Đừng coi thường. - Tôi nói - Ông ấy 
		tốt nghiệp kỹ sư điện tử đó.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:Arial">&nbsp;Hương bĩu môi:</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:Arial">&nbsp;- Bằng &#39;dỏm&#39;. Tao nghĩ ông ấy đã tốt 
		nghiệp lớp diễn viên hề. </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:Arial">Ba cô bạn lại che miệng cười khúc khích 
		rồi nhỏ to nói chuyện. Tôi trở về bàn ngồi đánh máy tiếp. Thỉnh thoảng</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:Arial">nhìn lên, tôi thấy anh vẫn ngồi im như 
		pho tượng ở bàn trưởng phòng. Anh ngồi rất nghiêm trang nhưng trông cũng 
		buồn cười. Một lúc sau, chị Tâm, trưởng phòng đi công tác về. Ba cô bạn 
		vội ngồi vào bàn chăm chỉ làm việc. </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:Arial">Hai người trao đổi với nhau điều gì đó, 
		rồi chị Tâm gọi chúng tôi đến giới thiệu với anh chàng có bộ mặt hề. Anh 
		đứng dậy, lễ phép cúi chào từng người khiến ba cô bạn của tôi lại được 
		dịp cười. Chị Tâm nói:</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:Arial">&nbsp;- Các em hãy làm quen với anh Nghiêm, 
		phó phòng của chúng ta. Anh tuy biên chế ở phòng, nhưng lại làm việc bên 
		giám đốc. Anh coi máy vi tính của xí nghiệp. Thôi các em về chỗ làm 
		việc. Chị đưa anh Nghiêm đi giới thiệu với các phòng ban khác. </span>
		</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:Arial">Đúng như lời chị Tâm nói. Hằng ngày anh 
		Nghiêm chỉ tạt qua phòng một chút, để chị Tâm thấy mặt chấm công. Sau 
		đó, anh đi đâu mất. Có lần tôi lên phòng giám đốc để trình lý báo cáo sử 
		dụng vật tư trong tháng nhưng không gặp ông. Tôi ngó qua phòng bên cạnh 
		để tìm ông. Trong căn phòng lắp kính, chạy máy lạnh, anh Nghiêm đang 
		ngồi trước một dàn máy có màn hình nổi lên những con số như tivi. Tôi tò 
		mò đứng xem. Anh Nghiêm thấy tôi, vội chạy ra mở cửa, mời vào. </span>
		</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:Arial">- Tuyết muốn hỏi chuyện gì? </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:Arial">- Cái máy này là &#39;bộ óc&#39; của xí nghiệp 
		phải không anh? </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:Arial">- Đúng vậy. Tuyết thắc mắc điều gì nó sẽ 
		giải đáp ngay. </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:Arial">Tôi cười nói, tôi muốn biết tại sao 
		lương của tôi thấp quá vậy ? Anh Nghiêm hỏi tôi vào làm ở xí nghiệp được 
		bao lâu, bậc lương mấy. Anh ngồi xuống máy nhấn nút, những con số hiện 
		ra. Anh trả lời tại cơ chế quan liêu bao cấp cần tinh giảm biên chế mới 
		được hưởng lương cao. Tôi nói như vậy chẳng cần máy tính tôi cũng biết, 
		và để trêu anh, tôi hỏi: </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:Arial">- Về chuyện tình yêu, máy có giải đáp 
		được không? </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:Arial">- Được chứ. Nếu Tuyết cung cấp đầy đủ dữ 
		kiện về người Tuyết yêu, tôi sẽ cho biết chính xác lương hai người cộng 
		lại đủ nuôi dưỡng tình yêu trong bao lâu.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:Arial">&nbsp;Không biết anh nói đùa hay thật, tôi bỏ 
		đi về phòng. Tôi kể cho ba cô bạn nghe về sự kỳ lạ của máy vi tính. Lan 
		cười nói: </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:Arial">- Được rồi, tao sẽ nhờ ông ấy dùng máy 
		vi tính tìm giúp tao một người chồng đúng &#39;kích cỡ&#39;. </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:Arial">Chiều đó, khi ra về tôi thấy anh Nghiêm 
		đứng lóng ngóng đợi ai ở góc đường. Tôi vừa đi ngang, anh nói: </span>
		</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:Arial">- Tôi muốn thông báo với Tuyết, tôi đã 
		tìm ra người yêu của Tuyết. </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:Arial">Tôi chưng hửng:</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:Arial">&nbsp;- Ai vậy ? </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:Arial">- Qua máy vi tính tôi được biết lương 
		của tôi cộng với lương của Tuyết đủ nuôi dưỡng tình yêu trong một tháng.
		</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:Arial">Tôi phì cười vì anh chàng &#39;mát&#39; này. 
		Nhưng không hiểu sao vẫn nhận lời đi uống nước với anh. Tôi ngượng đỏ 
		mặt khi đi bên anh vào quán đông người. Có người tế nhị che miệng cười 
		nhưng cũng có người cười hô hố nói: </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:Arial">- Vua hề Sạclô tái xuất giang hồ. </span>
		</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:Arial">Người ta thường nghĩ vượt qua những giọt 
		nước mắt thật khó khăn, nhưng tôi lại nghĩ vượt qua những nụ cười diễu 
		cợt còn khó khăn hơn. Người ta rất dễ yêu mến một anh hề trên sân khấu, 
		nhưng một anh hề ngoài đời lại bị diễu cợt. Phải chăng vì đời sống đã có 
		quá nhiều trò hề, nên người ta chán một anh chàng có bộ mặt hề? </span>
		</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:Arial">Bây giờ tôi mới hiểu và thông cảm với 
		anh Nghiêm. Anh đã phải chịu đựng nhiều vì bộ mặt hề của mình. Anh cho 
		biết năm nay anh 38 tuổi, vẫn chưa lập gia đình. Vì cô nào nghe anh tỏ 
		tình cũng phì cười, cho anh nói giễu chơi. Người ta khó mà tin được lời 
		nói đứng đắn ở một bộ mặt hề. Tôi nói: </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:Arial">- Anh hãy thay đổi cách diễn tả để họ 
		không buồn cười, như viết thư chẳng hạn. </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:Arial">- Không phải tại cách diễn tả mà tại 
		quan niệm của tôi về tình yêu. Tôi nghĩ yêu nhau không phải là ngồi dựa 
		lưng vào nhau rồi bốn mắt nhìn về bốn hướng. Yêu nhau là nhìn thẳng vào 
		mắt nhau để giúp nhau lấy những hạt bụi trong mắt. </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:Arial">Thú thật, tôi đã phải bậm chặt môi để 
		khỏi bật cười. Không biết có phải máy vi tính đã giúp anh có quan niệm 
		đó? </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:Arial">Sau một thời gian tìm hiểu, tôi đã quyết 
		định nhận lễ hỏi của anh Nghiêm. Mặc cho ba cô bạn cùng phòng khuyên 
		ngăn. Lan nói: </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:Arial">- Nhìn bộ mặt ông ấy mà mi tin ông ấy 
		nói thật à? Ông ấy giễu mi đó. </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:Arial">Hương nói: </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:Arial">- Trên đời này chỉ có tình yêu đứng đắn 
		chứ làm chi có &#39;tình hề&#39;. </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:Arial">Nguyệt nói: </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:Arial">- Hay mi &#39;yêu&#39; chức phó phòng? </span>
		</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:Arial">Tôi đều lắc đầu không trả lời. Con tim 
		có lý lẽ của nó mà tôi không giải thích được. Nhưng anh Nghiêm hỏi tôi, 
		tại sao không từ chối tình yêu của anh. Tôi nói: </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:Arial">- Anh có bộ mặt &#39;hề&#39;. Em có bộ mặt &#39;bà 
		cụ non&#39;. Chúng ta sẽ bổ sung cho nhau. Con cái chúng ta vừa giống cha 
		vừa giống mẹ, chúng sẽ có bộ mặt bình thường. </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:Arial">Anh Nghiêm xiết chặt tay tôi, sung sướng 
		mỉm cười. Lần đầu tiên tôi thấy anh cười. Nụ cười trông thật thảm 
		thương. Tôi thầm nghĩ thà anh đừng cười, như vậy còn hay hơn. </span>
		</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:Arial"><i>Đoàn Thạch Biền</i></span></p>
		<hr>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<strong><span style="font-family: Arial,sans-serif; color: black">
		<a name="NGỒI_LÊ_ĐÔI_MÁCH_">NGỒI 
		LÊ ĐÔI MÁCH</a></span></strong><font face="Arial,sans-serif"><a name="NGỒI_LÊ_ĐÔI_MÁCH_"><span style="color: black">
		</span></a></font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial,sans-serif">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;
		</font>
		<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">&nbsp;Người 
		hàng xóm đến gặp Socrates: </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 30.0pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">“Này 
		ông Socrates ơi, ông có nghe chuyện này chưa?”</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 30.0pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
		“Khoan đã ! “ – Socrates ngắt lời người hàng xóm – “Anh có chắc rằng tất 
		cả những gì anh sắp kể cho tôi đều đúng sự thực không ?”</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 30.0pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">“Ồ… 
		cũng không chắc nữa. Tôi chỉ nghe người ta kể lại thôi.”</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 30.0pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">“Thế 
		à. Vậy chúng ta không cần quan tâm đến nó trừ phi nó là một chuyện tốt. 
		Đó có phải là một chuyện tốt không?”- Socrates hỏi.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 30.0pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">“À, 
		không, không tốt. Đây là một chuyện xấu.”</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 30.0pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">“Chà. 
		Anh có nghĩ rằng tôi cần phải biết chuyện ấy để giúp ngăn ngừa những 
		điều không hay cho người khác không ?”</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 30.0pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">“Ờ, 
		ờ… quả thực cũng không cần lắm.” – người hàng xóm trả lời.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 30.0pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">“Tốt 
		lắm,” – Socrates kết luận – “vậy thì chúng ta hãy quên nó đi, bạn nhé. 
		Còn có vô số chuyện đáng giá hơn trong đời sống; chúng ta không thể mất 
		công bận tâm tới những chuyện tầm phào – những chuyện vừa không đúng, 
		vừa không tốt, vừa không cần thiết cho ai.”</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 30.0pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
		<hr>
		<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<strong><span style="font-family: Arial,sans-serif; color: black">
		<a name="CÚ_HẸN_ĐẶC_BIỆT_">CÚ HẸN 
		ĐẶC BIỆT</a></span></strong><font face="Arial,sans-serif"><a name="CÚ_HẸN_ĐẶC_BIỆT_"><span style="color: black">
		</span></a></font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="FR" style="font-family: Arial,sans-serif; color: black">Một 
		mệnh phụ rất sang trọng nọ gọi điện thoại cho Jung để xin hẹn gặp ông 
		vào 3 giờ chiều ngày hôm sau – vì bà cần được tư vấn về một chuyện khẩn 
		cấp. Jung trả lời rằng rất tiếc không thể được vì vào giờ ấy ông đã có 
		một cái hẹn quan trọng khác.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="FR" style="font-family: Arial,sans-serif; color: black">Ngày 
		hôm sau, người phụ nữ nói trên có việc đi thuyền ngang qua chỗ nhà bác 
		sĩ Jung – nhà ông ở gần hồ Zurich, và vườn nhà ông trải rộng đến tận bờ 
		hồ. Và kìa, bà trông thấy bác sĩ Jung đang ngồi trên một mép đá, gần 
		ngấn nước, đôi chân không giày không vớ của ông đang vỗ nhịp trên mặt 
		nước, trông nghịch ngợm như một đứa trẻ con…</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="FR" style="font-family: Arial,sans-serif; color: black">
		&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Vừa về đến nhà, mệnh phụ ấy lập tức gọi điện thoại cho Jung để 
		hỏi cho ra lẽ.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="FR" style="font-family: Arial,sans-serif; color: black">“Ông 
		Jung! Ông nói với tôi rằng ông không thể gặp tôi vì ông có một cái hẹn 
		quan trọng. Thế nhưng, đúng ngay vào giờ ấy, tôi đã nhìn thấy ông ung 
		dung ngồi giỡn nước một mình chỗ bờ hồ, cuối vườn ông?”&nbsp; </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="FR" style="font-family: Arial,sans-serif; color: black">
		“Thưa bà, tôi đã không hề nói dối. Tôi có một cái hẹn, cái hẹn quan 
		trọng nhất trong tuần – đó là cái hẹn với bản thân tôi.” </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 30.0pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
		<hr>
		<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
		<a name="Cám_dỗ">Cám dỗ</a></span></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial,sans-serif">Khi quỉ trông thấy một người 
		bước vào nhà Thầy, nó quyết làm mọi chuyện trong</span><span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;"> 
		khả năng nó để ngăn cản không cho người ấy tìm thấy Sự Thật.</span></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Vì 
		thế, quỉ đẩy kẻ tội nghiệp ấy vào đủ thứ cám dỗ: tiền của, dục vọng, 
		danh tiếng, quyền lực, uy tín ... Nhưng kẻ tầm sư vốn rất dày dạn kinh 
		nghiệm tu đức. Anh ta thắng vượt các cơn cám dỗ ấy một cách dễ dàng. Anh 
		nhiệt tình khao khát linh đạo.</span></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Khi 
		anh đến trước mặt Thầy, anh bỗng giật mình nhận thấy Thầy đang ngồi trên 
		một ghế bành bọc nệm và các đệ tử đang quây quần dưới chân Thầy. Anh tự 
		nhủ: “Con người này chắc hẳn thiếu đức khiêm nhường, một nhân đức căn 
		bản của các thánh.”</span></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Thế 
		rồi anh quan sát thêm những thứ khác nơi Thầy mà anh không thích: Thứ 
		nhất, Thầy có vẻ không chú ý mấy đến anh; anh nghĩ: “Chắc bởi vì mình 
		không tỏ ra tâng bốc ông ta như đám đệ tử kia của ông.” Thứ hai, anh 
		không thích lối ăn mặc và kiểu cách ăn nói có vẻ trịch thượng của ông 
		Thầy. Cuối cùng, anh kết luận rằng mình đã gõ nhầm cửa và mình cần phải 
		tìm đến một vị Thầy khác.</span></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Thầy 
		nãy giờ quan sát thấy con quỉ ngồi nép trong góc phòng. Khi anh lui bước 
		quay đi, Thầy nói: “Hỡi tên cám dỗ! Ngươi cứ yên tâm. Ngươi biết rõ là 
		anh chàng ấy đã thuộc về ngươi ngay từ đầu.”</span></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">&nbsp;Đó 
		là tình trạng của những người sẵn sàng vứt bỏ tất cả để kiếm tìm Thiên 
		Chúa, nhưng chỉ có một điều họ không vứt bỏ: chính ý niệm của họ về 
		Thiên Chúa!</span></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Người 
		ta sẽ không bao giờ phạm tội nếu họ ý thức rằng mỗi lần họ phạm tội là 
		họ đang hủy hoại chính mình. Chỉ cần một chút xíu ý thức về những gì 
		mình đang gây ra cho bản thân mình, phần đông người ta đều thở dài, tiếc 
		rẻ: “Hỡi ôi!”</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 30.0pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
		<hr>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
		<a name="ẨN_SĨ__MACARIÔ">ẨN SĨ&nbsp; MACARIÔ</a></span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
		Trong truyện các thánh tu hành có thuật lại cuộc đời của ẩn sĩ Macariô, 
		qua đời năm 300 ở Ai Cập.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
		Macariô sống ẩn dật 30 năm trong phòng mình. Suốt trong thời gian đó, 
		một vị linh mục vẫn đến cử hành thánh lễ trong phòng Macariô. Để cám dỗ 
		và quấy rầy nhà tu hành này, ma quỉ xúi giục một người kia đến gặp ẩn sĩ 
		Macariô và nói:</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
		- Vị linh mục đến làm lễ mỗi ngày đó chính là một kẻ tội lỗi và vì thế 
		không nên cho ông ấy cử hành thánh lễ nữa.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
		Ẩn sĩ Macariô đáp lại:</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
		- Hỡi con, Kinh Thánh dạy rằng: “Đừng xét đoán để khỏi bị xét đoán”. Nếu 
		linh mục ấy là người tội lỗi, thì Chúa sẽ tha thứ cho cha ấy. Chính tôi 
		là người tội lỗi hơn cha ấy.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
		Sau khi nói vậy, vị ẩn sĩ bắt đầu cầu nguyện và đã giải thoát cho người 
		kia khỏi bị quỉ ám.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
		Khi vị linh mục trở lại dâng lễ, cha ấy vẫn được tiếp đón vui vẻ như 
		thường. Và Thiên Chúa thấy lòng nhân hậu của vị ẩn sĩ Macariô, nên muốn 
		khích lệ ngài bằng một dấu hiệu. Khi vị linh mục tiến lên bàn thờ, thì 
		Macariô thấy vị thiên thần từ trời xuống và đặt tay trên đầu vị linh mục 
		và vị này biến thành một cột lửa trước lễ vật thánh.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
		Trong khi vị ẩn sĩ Macariô còn ngây ngất trước thị kiến này, thì ngài 
		nghe có tiếng nói:</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
		Hỡi người, tại sao người lại ngạc nhiên ngỡ ngàng. Nếu một vua chúa trên 
		trần gian này còn không cho phép các thần dân mình xuất hiện trước mặt 
		mình với quần áo nhơ bẩn, thì quyền năng Thiên Chúa càng không chấp nhận 
		cho người cử hành mầu nhiệm thánh có thể ô uế trước vinh quang trời cao. 
		Ngươi đáng được chứng kiến sự kiện này vì ngươi đã không chỉ trích vị 
		linh mục.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
		Quả thực, một trong những tội con người dễ phạm nhất đó là xét đoán. 
		Nghĩ xấu và nghĩ sai cho tha nhân. Một đàng vì trong hầu hết mọi trường 
		hợp chúng ta không biết được những uẩn khúc trong tâm tư người khác. Và 
		đàng khác, rất nhiều khi phán đoán của chúng ta chịu ảnh hưởng của đam 
		mê và thành kiến.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
		Ca dao việt nam vẫn nói:</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
		Thương nhau thì ấu cũng tròn</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
		Ghét nhau bồ hòn cũng méo.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
		Quá nhiều khi không phải lý trí hướng dẫn phán đoán của con người, nhưng 
		chính là con tim và tình cảm hướng dẫn nhận xét và hành động của mỗi 
		người.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
		Trong bài giảng trên núi, Chúa đã dậy các môn đệ của Ngài:</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
		- “Các con đừng xét đoán, để khỏi bị xét đoán.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
		Các con xét đoán thế nào thì sẽ bị xét đoán như vậy. Và các con đong đấu 
		nào sẽ được đong lại như vậy.”</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
		Viện phụ Pineng, trong truyện các thánh tu hành, cũng đã dựa theo giáo 
		huấn của Lời Chúa trên đây và đã trả lời cho một đan sĩ hỏi ngài xem có 
		cần phải che tội cho người anh em không? Ngài đáp:</span></p>
		<p align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
		- Chính trong lúc chúng ta che tội cho người anh em chúng&nbsp; ta , thì Chúa 
		cũng che tội cho chúng ta vậy.&quot;</span> </p>
		<p align="right" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><i>
		<font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
		<hr>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
		<a name="CÁN_NGỐ_DỰNG_NÊU">CÁN NGỐ DỰNG NÊU</a></span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
		Cán Ngố đốn một cây tre cao to để dựng nêu ăn tết. Muốn biết cây tre có 
		đủ cao hay không, nên anh ta dựng đứng nó lên trước sân nhà, sau đó anh 
		ta nhờ một đứa em đứng lên vai mình, tìm cách đo chiều cao của cây nêu. 
		Một bà hàng xóm chứng kiến cảnh đó bèn góp ý kiến: </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
		- Sao không để cây tre nằm ngang dưới đất rồi đo bề dài của nó có phải 
		dễ hơn không! </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
		Cán Ngố không trả lời, tiếp tục công việc của mình. Khi bà hàng xóm đi 
		khỏi, anh ta nói với đứa em: </span></p>
		<p align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
		- Rõ đàn bà ngu đần mà cứ thích chỏ mỏ vào công việc của đàn ông. Ông 
		đây chỉ muốn biết chiều cao của cây tre chứ có phải muốn biết chiều 
		ngang, chiều dọc gì của nó đâu mà để nó nằm ngang xuống đất mà đo.
		</span></p>
		<p align="right" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><i>
		<font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
		<hr>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
		<a name="HẾT_PHẤN_">HẾT PHẤN </a> </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
		Cha xứ và ông trùm cùng qua đời một ngày. Cả hai lên gặp thánh Phêrô. 
		Ngài cho hai người hai tấm bảng và bảo kê khai các tội đã phạm khi còn 
		sống. Cả hai cặm cụi viết. Được một lúc thì cha xứ đi vào. Ông trùm nghĩ 
		là cha phạm tội ít nên viết xong trước và nay vào thiên đàng. Nhưng sau 
		đó ông lại thấy cha quay trở ra, liền hỏi: </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
		- Thưa cha, đã vào thiên đàng rồi sao còn đi ra? </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
		- Đâu có. Cha đi vào là để xin thánh cả cho thêm một cục phấn khác.
		</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
		- ??</span></p>
		<p align="right" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">
		Hạnh Nguyễn</span></p>
		</td></tr><tr><td><p align="center"><a target="_top" href="http://tinmung.net/"><img border="0" src="../../_Images/LOGOtinmung-80.gif" width="80" height="48"></a></td></tr></table></body></html>

PHP File Manager