File "TinhYeu_12.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/MinhHoa/TinhYeu/TinhYeu_12.htm
File size: 59.2 KiB (60621 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>Truyện Minh Hoa</title><base target="_self"><style>
<!--
span.postdetails
	{}
span.postbody
	{}
h2
	{margin-top:12.0pt;
	margin-right:0cm;
	margin-bottom:3.0pt;
	margin-left:0cm;
	page-break-after:avoid;
	font-size:14.0pt;
	font-family:Arial;
	font-style:italic}
h1
	{margin-right:0in;
	margin-left:0in;
	font-size:24.0pt;
	font-family:"Times New Roman","serif";
	font-weight:bold}
 div.MsoNormal
	{mso-style-parent:"";
	margin-top:0cm;
	margin-right:0cm;
	margin-bottom:10.0pt;
	margin-left:0cm;
	line-height:115%;
	font-size:11.0pt;
	font-family:"Arial","sans-serif";
	}
-->
</style>
</head><body background="../_Image/bgr.gif"><table border="0" width="500" id="table1" cellspacing="15" cellpadding="0" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td height="39"><b><font face="Tahoma" color="#FF5328" size="4">Truyện Minh Hoạ - Tình Yêu</font></b><hr color="#0000FF"></td></tr><tr><td>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<b><span style="font-size: 12pt; font-family: Arial">
	<a name="Câu_chuyện_tình_yêu_">Câu chuyện tình yêu </a></span></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial">Cynthia và Alvin chơi 
	với nhau từ nhỏ, và khi lớn lên một chút, tình bạn của họ chuyển thành tình 
	yêu, nhưng bố mẹ hai bên không chấp thuận. </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial">Rồi Alvin nhận được một 
	học bổng du lịch. Sợ tình yêu sẽ ảnh hưởng đến việc học của Alvin, bố mẹ cậu 
	tìm đến Cynthia, yêu cầu cô tránh mặt Alvin. Nghĩ đến sự nghiệp của Alvin 
	nên Cynthia đồng ý. </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial">Alvin cực kỳ suy sụp. 
	Vài ngày sau, Cynthia nghe chị Alvin nói rằng cậu đã tới London. Nhiều tháng 
	trôi qua, Cynthia không nhận được tin gì từ Alvin. Đôi khi,&nbsp;không chịu nổi 
	nữa, cô gọi điện cho chị gái Alvin để hỏi thăm. Chị Alvin nói rằng cậu vẫn 
	khỏe mạnh, học giỏi và đã có bạn gái mới. Cynthia cảm thấy mọi thứ như đều 
	đảo lộn, dù biết đó là điều tốt nhất của Alvin. Cô cố quên Alvin nhưng&nbsp;không 
	thể. Cynthia trở nên tuyệt vọng, mệt mỏi và hay khóc.</span><font face="Arial"><span style="font-size: 12.0pt">
	</span></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<font face="Arial"><span style="font-size: 12.0pt">Một đêm, khi Cynthia đang 
	khóc, thì có tiếng chuông điện thoại. Đầu dây bên kia là tiếng của Alvin :
	</span></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<font face="Arial"><span style="font-size: 12.0pt">- Cynthia, đừng khóc. Anh 
	sắp về nhà rồi, chờ anh nhé! </span></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<font face="Arial"><span style="font-size: 12.0pt">Chỉ được có thế, rồi 
	Alvin vội vã gác điện thoại. </span></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<font face="Arial"><span style="font-size: 12.0pt">Đêm hôm đó, Cynthia nằm 
	mơ thấy Alvin. Họ gặp nhau ở khu công viên trước đây hai người thường đến 
	chơi. Alvin nói rằng cậu rất vui được gặp lại Cynthia, rằng cậu không hề có 
	bạn gái mới. Nhưng trước khi Cynthia kịp hỏi gì thì Alvin đã biến mất. <br>
	Sáng hôm sau, Cynthia vội vã gọi điện cho chị của Alvin, kể lại mọi chuyện 
	và hỏi có phải Alvin sắp về không.Chị gái Alvin chợt òa khóc: </span></font>
	</p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<font face="Arial"><span style="font-size: 12.0pt">- Cynthia, xin lỗi em, 
	tất cả là do chị nói dối đấy. Alvin đã mất cách đây 6 tháng, nó bị tai nạn ô 
	tô ... Alvin từng nói là nó không chịu được khi thấy em buồn ... Chị đã nghĩ 
	là có thể nói dối để em quên Alvin đi... </span></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<font face="Arial"><span style="font-size: 12.0pt">Cho dù Cynthia khẳng định 
	một ngàn lần rằng đêm hôm trước, Alvin đã thật sự gọi điện về cho cô, thì 
	chị gái Alvin vẫn khăng khăng rằng đó chỉ là do cô tưởng tượng và sự thật là 
	Alvin đã mất rồi. </span></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<font face="Arial"><span style="font-size: 12.0pt">Nhưng Cynthia không tin. 
	Cô tin rằng Alvin sẽ gọi điện lần nữa. Và đúng như thế, khoảng bằng giờ đêm 
	trước, điện thoại reo. Cynthia nhấc máy ngay lập tức. </span></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<font face="Arial"><span style="font-size: 12.0pt">Lần này, Alvin nói nhiều 
	hơn, rằng cậu chưa bao giờ quên Cynthia, rằng cậu không ở cạnh Cynthia được, 
	nhưng họ vẫn có thể nói chuyện qua điện thoại như vậy. </span></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<font face="Arial"><span style="font-size: 12.0pt">- Anh đã sửa điện thoại 
	rồi à? - Mẹ Cynthia hỏi bố cô như vậy khi ông vừa bước vào nhà - Em thấy 
	Cynthia nói chuyện điện thoại với ai đó suốt đêm hôm qua. </span></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<font face="Arial"><span style="font-size: 12.0pt">- Em làm sao thế ? - Bố 
	Cynthia lắc đầu khó hiểu - Anh đã sửa điện thoại đâu, máy vẫn hỏng mà!</span></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: right; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
	<hr color="#333300" size="1">
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size: 12pt; font-family: Arial; font-weight: 700">
	<a name="Cổ_tích_cho_những_hy_vọng_không_thành">Cổ tích cho những hy vọng 
	không thành</a></span></p>
	<p align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial">Cổ 
	tích cho những hy vọng không thành<br>
&nbsp;Khi Mùa Xuân chuẩn bị ra đi thì Mùa Hè đến. Mùa Hè mang đến cho Mùa Xuân 
	một bó hoa hồng rất đẹp và nói :<br>
	_ Mùa Xuân ơi, hãy tin tôi, tôi yêu em. hãy ở lại với tôi. Chúng ta sẽ cùng 
	đi chơi, đến tất cả những nơi mà em muốn. <br>
	Nhưng Mùa Xuân không yêu Mùa Hè. Và cô ra đi. Mùa Hè buồn lắm. Mùa Hè ốm, 
	nhiệt độ lên cao. Mọi thứ xung quanh trở nên rất nóng. <br>
	<br>
	Sau một thời gian, Mùa Thu đến, mang theo rất nhiều trái cây ngon. Mùa Thu 
	rất yêu Mùa Hè. Cô không muốn Mùa Hè phải buồn. <br>
	_ Mùa Hè ơi, đừng buồn nữa. Hãy ở lại với em. Em sẽ mang lại hạnh phúc cho 
	anh. <br>
	Nhưng với Mùa Hè, Mùa Xuân là tất cả. Và anh ra đi.<br>
	Mùa Thu khóc, khóc nhiều lắm. Mọi thứ xung quanh trở nên ướt. <br>
	<br>
	Một thời gian sau, Mùa Đông đến, mang theo cậu con trai của mình là Băng 
	Giá. Những giọt nước mắt của Mùa Thu làm Băng Giá cảm thấy xao xuyến. Anh 
	cảm thấy muốn đem lại hạnh phúc cho Mùa Thu<br>
	_ Mùa Thu ơi, hãy ở bên tôi. Tôi sẽ xây cho em những lâu đài, những con 
	đường bằng băng. Tôi sẽ hát cho em nghe những bài hát hay nhất. Hãy ở bên 
	tôi. <br>
	_ Không, Băng Giá ạ. Ở bên anh tôi sẽ luôn cảm thấy lạnh lẽo thôi.<br>
	Và Mùa Thu ra đi. Băng Giá buồn lắm. Gió thổi mạnh. Chỉ trong một đêm thôi, 
	mọi thứ trở nên trắng xóa bởi tuyết. Mùa Đông thấy con như vậy thì buồn lắm. 
	Bà nói :<br>
	_ Tại sao con không yêu Mùa Xuân ? Cô ấy đã đến và hứa sẽ mang lại cho con 
	hạnh phúc. <br>
	_ Không mẹ ơi, con không thích. Chúng ta hãy rời khỏi đây đi. <br>
	Và họ ra đi. <br>
	<br>
	Chỉ còn lại một mình Mùa Xuân. Cô khóc. Nhưng rôì, bất chợt Mùa Xuân nhìn ra 
	xung quanh :&quot;Ôi tại sao mình phải khóc chứ ? Mình còn rất trẻ, và xinh đẹp 
	nữa. Thời gian dành cho mình không nhiều. Tại sao mình không làm những việc 
	có ý nghĩa hơn ?&quot;<br>
	Và mọi thứ như sống lại: cây cối tươi xanh, ra hoa, đâm chồi, nảy lộc....<br>
	<br>
	Đây chỉ là một câu chuyện cổ tích của Nga thôi. Nhưng những gì đọng lại thì 
	nhiều lắm... Phải chăng chúng ta cứ luôn chạy theo những thứ mãi mãi không 
	thuộc về mình, luôn đòi hỏi những gì không dành cho mình ? Chúng ta cứ luôn 
	đợi chờ, hi vọng, rồi buồn, rồi khóc. Có biết bao nhiêu người như thế ? Và 
	có bao nhiêu người như Mùa Xuân, nhận ra con đường phía trước ?......</span><i><span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial"><br>
&nbsp;</span></i></p>
	<p align="right" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><i>
	<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial">
	Hoathuytinh.com</span></i></p>
	<hr color="#333300" size="1">
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size: 12pt; font-family: Arial; font-weight: 700">
	<a name="Câu_chuyện_của_hoa_hồng_và_cái_gai">Câu chuyện của hoa hồng và cái 
	gai</a></span></p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial">Một ngày đẹp trời, hoa 
	hồng tình cờ nhìn thấy cái gai ngồi khóc bên cửa sổ. Hoa hồng rất ngạc 
	nhiên, liền hỏi nó: Tại sao bạn lại ngồi khóc? <br>
	<br>
	- Hoa hồng, tại sao không công bằng thế, chúng ta đều sinh ra trên một cành 
	hoa, nhưng bạn là hoa hồng được nâng niu, còn tôi chỉ là một cái gai bị chối 
	bỏ? <br>
	<br>
	- Có chuyện gì xảy ra với bạn vậy? <br>
	<br>
	- Bạn không biết ư, cô cậu chủ đang định cắt bỏ tôi ra khỏi cây hoa hồng 
	tình yêu của họ đấy?! Vì họ cho rằng tôi chính là nguyên nhân gây ra những 
	trận cãi vã, vì tôi là cái gai khiến tay họ bị chảy máu! <br>
	<br>
	- Họ đã tự đâm vào gai cơ mà! <br>
	<br>
	- Họ cũng biết hoa hồng là phải có gai, nếu vậy, khi cầm bàn tay họ phải 
	nương nhẹ hơn, phải tránh chỗ tôi nằm, chứ không thể vì bị gai đâm mà đòi bỏ 
	tôi, đúng không? Tại sao hoa hồng đã đẹp rồi, còn sinh ra những chiếc gai 
	làm gì vậy, không có tôi có phải hơn không? <br>
	<br>
	- Bạn cũng đã trách oan cho hoa hồng rồi. Vì nếu như không có gai nhọn, tôi 
	đâu còn được gọi là hoa hồng, tôi sẽ như bông cúc mong manh kia, như bông 
	thược dược yếu ớt kia mà chẳng có sức sống và vẻ đẹp được. Những chiếc gai 
	làm cho hoa hồng trở nên sắc sảo, không sợ bị bắt nạt, nó như vũ khí đặc 
	biệt mà Thượng Đế đã dành riêng cho hoa hồng mà! Tôi sẽ không để họ bỏ bạn 
	ra khỏi cây hoa hồng đâu?! <br>
	<br>
	Này, có phải bạn có đang muốn cắt bỏ những cái gai nhỏ trên cây hoa hồng 
	tình yêu của mình? <br>
	<br>
	Bạn đang cho rằng, có những khuyếm khuyết đang làm cho mình bị đau, đó có 
	thể là những điều bạn chưa hài lòng ở người ấy, những điều người ấy chưa có, 
	chưa thể có được; và bạn thì không thể chấp nhận được điều đó nên phải… ra 
	tay. <br>
	<br>
	Khi những chiếc gai rơi đi, có phải cây hoa hồng sẽ trơ trụi lắm không? <br>
	<br>
	Cũng như vậy, tình yêu của bạn sẽ mất đi sự tươi mới, tràn đầy háo hức của 
	hai nửa trái tim lần đầu tìm đến với nhau. Nó sẽ chỉ còn lại sự gượng ép, 
	công thức và nhàn nhạt. <br>
	<br>
	Như một cành hoa hồng trơ trụi không còn lấy một cái gai. <br>
	<br>
	Đừng nghĩ gai hoa hồng chỉ biết làm tay ta chảy máu, cũng như nghĩ những 
	khuyết điểm của người ấy sẽ làm giảm đi “giá trị tình yêu” của bạn. Khi hai 
	người đến với nhau, nghĩa là đang trên bước đường hoàn thiện bản thân và 
	hướng đến một mẫu ghép hoàn hảo. Có thể của bạn đang thiếu một chút nồng 
	nhiệt, người ấy sẽ bù đắp; có thể người ấy chưa có sự chín chắn, bạn sẽ là 
	người tiếp thêm niềm tin. Có tranh đấu, có gai nhọn và có cả… bàn tay rướm 
	máu, cây hoa hồng tình yêu của bạn mới tươi tốt mãi mãi… <br>
	<br>
	Vì thế, hãy nương nhẹ bàn tay khi chạm vào gai của hoa hồng, cũng như hãy 
	nâng niu tình yêu của bạn với chính người ấy nhé!.</span></p>
	<p align="right" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><i>
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial">Hoathuytinh.com</span></i></p>
	<hr color="#333300" size="1">
	<p align="justify" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><b><span lang="EN-US" style="font-size: 12.0pt">
	<a name="Em_yêu_anh_-_phẩy">Em yêu anh - phẩy</a></span></b></font></p>
	<div class="MsoNormal" align="center" style="margin-bottom:0cm;margin-bottom:.0001pt;
text-align:center;line-height:normal">
&nbsp;</div>
	<p align="justify" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	<span lang="EN-US" style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial">Cần phải 
	tin vào quyền lực của những chữ cái a, b, c, d, e... Vâng, chỉ cần một chữ 
	cái cũng có thể thay đổi cả một số phận. Bằng chứng ư? Chính là câu chuyện 
	này...<br>
	<br>
	Khi ông bà Point (trong tiếng Pháp có nghĩa là dấu chấm) có một cậu con trai 
	và họ quyết định đặt cho cậu một cái tên vĩ đại. Sau khi lưỡng lự giữa 
	Rambo, Charlemagne, Ramses và Catona, cuối cùng họ lại chọn Virgile bởi đó 
	là tên một trong những nhà thơ cổ đại lớn nhất.<br>
	<br>
	Chỉ có điều là ông Point đã quá xúc động khi ghi tên con vào sổ đăng kí, ông 
	đánh vần nhầm ra &quot;V-I-R-G-U-L-E&quot; và thế là Virgile trở thành Virgule (nghĩa 
	là dấu phẩy).<br>
	Khi biết điều này, dù rằng rất giận nhưng vợ ông vẫn nhìn cậu con trai rồi 
	cười:<br>
	- Nhìn con thật xinh xắn lại nhỏ bé. Virgule! Thế cũng tốt.<br>
	Và cái tên được giữ lại.<br>
	<br>
	Cũng như cái tên của mình, Virgule trông khẳng khiu và buồn cười. Ở trường, 
	mỗi khi điểm danh, thầy giáo gọi:<br>
	- Point Virgule!<br>
	<br>
	Và Virgule đứng bật dậy, như một dấu chấm than và đáp:<br>
	- Dạ, có mặt!<br>
	<br>
	Sau đó, Virgule lớn lên và đem lòng yêu cô bạn hàng xóm của anh, Séraphine. 
	Khi người ta yêu, sẽ có hai loại người: những người dám thổ lộ và những 
	người không dám. Virgule là loại thứ hai. Và bất hạnh hơn nữa khi mỗi lần 
	Séraphine xuất hiện là Virgule trở nên xanh lét, mồ hôi đầm đìa, bước trượt 
	cầu thang. Anh co rúm người lại đến nỗi trông anh như một dấu chấm, một dầu 
	chấm nhỏ xíu... khi đó có thể gọi anh là Point Point. Và Séraphine chẳng bao 
	giờ nhìn thấy anh.<br>
	<br>
	Ấy vậy mà... chính chữ &#39;&#39;u&#39;&#39; đã làm mọi thứ trở nên thay đổi. Các bạn có 
	biết như thế nào không?<br>
	<br>
	Séraphine đem lòng yêu một chàng trai không yêu cô. Cô luôn cười nói, cố 
	gắng bắt chuyện với anh ta, gọi điện cho anh ta, viết thư cho anh ta.... 
	nhưng chẳng được gì cả. Thật đáng thương cho Séraphine.<br>
	<br>
	Một này nọ, cô quyết định gửi bức điện thứ mười cho tình yêu của cô. Và 
	chính hôm đó, Séraphine gặp Virgule ở bưu điện vì Virgule chính là nhân viên 
	ở đó. <br>
	<br>
	Khi Virgule thấy Séraphine đến gần, anh cảm thấy mình sắp ngất đi. Cô thì 
	không nhìn anh:<br>
	- Tôi muốn gửi một bức điện- cô nói với một giọng buồn bã.<br>
	- Xin cô vui lòng đọc nội dung... </span>
	<span lang="FR" style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial">
	Virgule cầm bút và lắp bắp nói.<br>
	<br>
	Cô đọc với giọng run:<br>
	- Je t&#39;aime -virgule - Je t&#39;adore- virgule- Je voudrais tant que tu me dises 
	que tu m&#39;aimes aussi- point.<br>
	<br>
	(Em yêu anh- &#39;&#39;phẩy&#39;&#39;- em thương anh- &#39;&#39;phẩy&#39;&#39;- em rất muốn anh cũng nói với 
	em rằng anh cũng yêu em- &quot;chấm&quot;).<br>
	<br>
	Tuyệt vời làm sao khi nghe một câu như vậy và Virgule yêu cầu Séraphine nhắc 
	lại. Cô đọc:<br>
	- Je t&#39;aime- Je t&#39;adore....<br>
	- Không, không!- Virgule nói- Hãy đọc lại đầy đủ cơ!<br>
	Séraphine làm theo:<br>
	- Je t&#39;aime- virgule- Je t&#39;adore- virgule...<br>
	- Lần nữa nhé cô... - Virgule rụt rè.<br>
	<br>
	Mỗi lần nghe câu đó, đôi mắt anh lại sáng lên. Và đột nhiên, Séraphine nhận 
	ra Virgule là một chàng trai thật đáng yêu với đôi mắt ấy và hàng mi dài... 
	nụ cười của anh thì dịu dàng như mật ngọt. Như có một phép lạ, anh thì thầm 
	với cô:<br>
	- Anh cũng yêu em, Séraphine.<br>
	<br>
	Chỉ một chữ đôi khi thay đổi cả câu, và một câu có thể thay đổi cả một số 
	phận. Nếu Virgule tên là Virgile, một nhà thơ cổ đại lớn nhất, thì có lẽ bây 
	giờ anh vẫn cô đơn.<br>
	<br>
	Bây giờ Virgule và Séraphine đang rất hạnh phúc bên nhau và họ đã có ba dấu 
	chấm nhỏ... </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: right; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
	<hr color="#333300" size="1">
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><b><span lang="EN-US" style="font-size: 12.0pt">
	<a name="Sự_tích_chiếc_nhẫn_in_hình_7_ngôi_sao">Sự tích chiếc nhẫn in hình 7 
	ngôi sao</a></span></b></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span lang="EN-US" style="font-size: 12.0pt">Chuyện kể 
	rằng: ngày xửa ngày xưa, có 1 đôi nam nữ yêu nhau say đắm. Cô gái Hath rất 
	xinh đẹp, thông minh và giàu có. Chàng trai Gimi nghèo khó, chẳng có gì 
	ngoài tình yêu chân thành... <br>
	<br>
	Để làm đẹp mình hơn trong mắt người yêu, một hôm Hath quyết định vào tiệm 
	duỗi tóc. Khi trở về, Hath xinh đẹp và lộng lẫy gấp ngàn lần hơn. Mọi người 
	đều trầm trồ khen ngợi nàng là người đẹp nhất thế gian. Lời đồn đến tai thần 
	Venus. Nữ thần sắc đẹp rất tức giận vì Hath xinh đẹp hơn mình, nên bắt Hath 
	phải chết. <br>
	<br>
	Và rồi nàng Hath chết, song sắc đẹp của nàng vẫn không tàn phai. Chàng Gimi 
	đặt nàng nằm trong 1 chiếc quan tài bằng pha lê, và chàng quyết tâm đi đến 
	cùng trời cuối đất tìm cách cứu nàng. Chàng đi ròng rã ngày này sang tháng 
	khác, vượt qua bao nhiêu khó khăn, đi qua bao miền đất, giúp đỡ biết bao 
	người dọc đường đi. Đến nơi chân trời xa kia, chàng gặp được vị thần Eros. 
	Thần tình yêu cảm động trước chàng, thần chỉ tay lên bầu trời và dặn rằng:&quot;Ở 
	trong dãy thiên hà xa xôi kia, có 1 chùm sao gồm 7 ngôi sao băng. Con hãy 
	đến đó, và hái cho được 1 ngôi sao băng sáng nhất. Vào ngày cuối cùng của 
	tháng 7, con hãy ném ngôi sao ấy xuống trái đất, người con yêu sẽ tỉnh dậy. 
	Nhưng sau đó, con sẽ phải biến thành 1 ngôi sao để thế chỗ cho ngôi sao băng 
	đó, rồi suốt đời con sẽ chỉ là 1 ngôi sao. Con có chịu không?&quot; <br>
	<br>
	Những ai được chết vì yêu là đang sống trong tình yêu, ta không quan tâm 
	chuyện gì xảy ra, chỉ cần nàng được sống, chàng nghĩ. Và chàng tiếp tục lên 
	đường. Chàng đã hái ngôi sao băng sáng nhất, chàng đã chờ đợi ngày ngày để 
	ném nó xuống trái đất. Một ngày dài như một năm khi chờ đợi, chàng không thể 
	chờ thêm được nữa. Chàng đã ném nó xuống trái đất trước 1 ngày. Đêm 30-7 năm 
	đó, khi ngôi sao băng sáng nhất được ném xuống trái đất, gặp lực ma sát cực 
	lớn của bầu khí quyển, nó đã vỡ tung ra thành hàng trăm mảnh nhỏ, làm sáng 
	rực cả một vùng trời. Sau này, người ta gọi đó là mưa sao băng. <br>
	<br>
	Ở nơi đó, trong chiếc quan tài pha lê tuyệt đẹp, nàng Hath vẫn nằm im, xinh 
	đẹp. Mái tóc nàng mượt mà như suối nước, những ngón tay nàng nhỏ nhắn, mềm 
	mại đến diệu kỳ. Cơ thể nàng vẫn lạnh ngắt. Chỉ 2 dòng nước mắt nóng chảy 
	trên gò má nàng, chảy mãi, chảy mãi. Chàng Gimi giờ trở thành 1 ngồi sao. Vì 
	quá thương nhớ nàng Hath mà chàng không thể thắp sáng nổi chính mình. Chàng 
	dần mờ nhạt nhất trong cả chùm sao, mà sau này người ta gọi là chòm sao tình 
	yêu.<br>
	<br>
	Ngày nay, mỗi khi gặp mưa sao băng, chúng ta thường mơ ước 1 điều gì đó. Đặc 
	biệt, nếu gặp được mưa sao băng trong đêm 30-7, những người yêu nhau luôn mơ 
	ước mãi mãi không chia lìa. Sau này, khi sắp xếp lại bảng chữ cái, chữ cái 
	đầu tiên của tên 2 người được đặt kề cạnh nhau, theo thứ tự chàng đi trước, 
	nàng theo sau. <b><i>Mong muốn 1 tình yêu bền lâu, những người yêu nhau cũng 
	thường tặng nhau những chiếc nhẫn in hình 6 ngôi sao băng &amp; 1 ngôi sao cô 
	đơn mờ nhạt</i></b></span></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: right; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
	<hr color="#333300" size="1">
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<font face="Arial"><span style="font-size: 12.0pt; font-weight: 700">
	<a name="Quà_giáng_sinh">Quà giáng sinh</a></span></font></p>
	<p align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%">Một 
	đồng tám mươi bảy xu ,đúng như vậy. Hàng ngày, cô cố gắng tiêu thật ít tiền 
	khi đi chợ. Cô đi loanh quanh tìm mua thứ thịt và rau rẻ nhất cho bữa ăn 
	hàng ngày, ngay cả lúc cảm thấy hết sức mệt mỏi cô vẫn cố tìm kiếm. Tiết 
	kiệm được đồng nào hay đồng đó.<br>
	<br>
	Della đếm lại số tiền ít ỏi một lần nữa.Không hề có sự nhầm lẫn,chỉ có một 
	đồng tám mươi bảy xu ,và ngày mai sẽ là lễ giáng sinh.<br>
	<br>
	Cô sẽ không thể làm gì hơn, chỉ còn cách ngồi xuống và khóc mà thôi.ở đó, 
	trong một căn phòng nhỏ, tồi tàn, cô đang nức nở.<br>
	<br>
	Della sống trong căn phòng nhỏ nghèo nàn này với chồng của cô, James 
	Dillingham Young, ở thành phố NEW YORK.<br>
	<br>
	Hè có một phòng ngủ, một phòng tắm và một nhà bếp. James Dillingham Young 
	may mắn hơn cô vì anh ấy có việc làm. Tuy vậy đó không phải là một công việc 
	kiếm được nhiều tiền. Tiền thuê căn phòng này chiếm gần hết lương của anh 
	ấy. Della đã cố gắng rất nhiều để tìm một công việc nhưng vận may đã không 
	mỉm cười với cô. Tuy nhiên, cô rất hạnh phúc khi ốm Jim&#39;, James Dillingham 
	Young, trong tay mỗi khi anh trở về.<br>
	<br>
	Della đã ngừng khóc. Cô lau khô mặt rồi đứng nhìn một chú mèo xám trên bức 
	tường đồng màu với nó bên cạnh con đường tối ngoài cửa sổ. <br>
	<br>
	Ngày mai là Noel và cô chỉ còn một đồng tám mươi bảy xu để mua cho Jim, Jim 
	của cô, một món qùa. Cô muốn mua một món quà thật sự có ý nghĩa ,một thứ có 
	thể biểu hiện được tất cả tình yêu cô dành cho anh.<br>
	<br>
	Della chợt xoay người chạy đến bên chiếc gương treo trên tường. Mắt cô sáng 
	lên.<br>
	<br>
	Cho đến bây giờ, gia đình James Dillingham Young chỉ có hai vật quí giá 
	nhất. Một thứ là chiếc đồng hồ vàng của Jim. Chiếc đồng hồ này trước đây 
	thuộc sở hữu của cha anh ta và trước nữa là ông nội anh ta. Thứ còn lại là 
	mái tóc của Della.<br>
	<br>
	Della thả nhanh mái tóc dài óng mượt xuống lưng. Thật tuyệt đẹp, không khác 
	nào như một chiếc áo khoác đang choàng qua người cô. Della cuộn tóc lên lại. 
	Cô đứng lặng đi rồi thút thít một lát.<br>
	<br>
	Della buớc chậm rãi qua các cửa hàng dọc hai bên đường rồi dừng lại trước 
	bảng hiệu &#39;Madame Eloise&#39;. Tiếp cô là một phụ nữ mập mạp,bà ta chẳng có một 
	chút vẻ &#39;Eloise&#39; nào cả.<br>
	<br>
	Della cất tiếng hỏi: &#39;bà mua tóc tôi không?&#39;<br>
	<br>
	&#39;Tôi chuyên mua tóc mà, bà ta đáp và bảo: &#39;hãy bỏ nón ra cho tôi xem tóc của 
	cô đi&#39;<br>
	<br>
	Suối tóc nâu đẹp tụyệt vời buông xuống.<br>
	&#39;Hai mươi đồng&#39; bà ta định giá, bàn tay nâng niu mái tóc óng ả.<br>
	<br>
	&#39;Hãy cắt nhanh đi! và đưa tiền cho tôi&#39; Della nói.<br>
	Hai giờ tiếp theo trôi qua nhanh chóng. Cô tìm mua quà cho Jim trong các cửa 
	hiệu trong niềm vui khôn tả. Cuối cùng cô cũng chọn được một thứ.Ŀó là môt 
	sợi dây đồng hồ bằng vàng. Jim rất quí chiếc đồng hồ của mình nhưng rất tiếc 
	là nó không có dây. Khi Della trông thấy sợi dây này cô biết rằng nó phải là 
	của anh và cô phải mua nó.<br>
	<br>
	Cô trả hai mươi mốt đồng để mua và vội vã trở về nhà với tám mươi bảy xu còn 
	lại.<br>
	<br>
	Đến nhà, Della ngắm mái tóc cực ngắn của mình trong gương và nghĩ thầm: 
	&#39;mình có thể làm gì với nó đây?&#39;. Nửa giờ tiếp theo cô nhanh chóng chuẩn bị 
	mọi thứ. Xong Della lại ngắm nghía mình trong gương lần nữa. Tóc của cô bây 
	giờ tòan những sợi quăn quăn khắp đầu. &#39;Chúa ơi, mình trông như một con bé 
	nữ sinh ấy!&#39;. Cô tự nhủ :&#39;Jim sẽ nói gì khi thấy mình như thế này?&#39;<br>
	<br>
	Bảy giờ tối, bữa ăn đuợc chuẩn bị gần xong. Della hồi hộp chờ đợi, hy vọng 
	rằng mình vẫn còn xinh đẹp trong mắt Jim.<br>
	<br>
	Thế rồi cửa mở, Jim bước vào. Anh ấy trông rất gầy và cần có một cát áo 
	khoác mới.Jim nhìn chằm chằm vào Della. Cô không thể hiểu được anh đang nghĩ 
	gì, cô sợ. Anh ta không giận dữ, cũng chẳng ngạc nhiên. Anh đứng đó, nhìn cô 
	với ánh mắt kỳ lạ. Della chạy đến bên Jim òa khóc: &#39;Đừng nhìn em như thế 
	,anh yêu. Em bán tóc chỉ để mua cho anh một món quà. Tóc sẽ dài ra mà. Em 
	phải bán nó thôi, Jim à. Hãy nói &#39;giáng sinh vui vẻ&#39;, em có một món quà rất 
	hay cho anh này!&#39;<br>
	<br>
	&#39;Em đã cắt mất tóc rồi à?&#39; Jim hỏi<br>
	<br>
	&#39;Đúng thế, em đã cắt và bán rồi, vì vậy mà anh không còn yêu em nữa ư? em 
	vẫn là em mà!&#39; Della nói.<br>
	<br>
	Jim nhìn quanh rồi hỏi lại như một kẻ ngớ ngẩn: &#39;em nói là em đã bán tóc à?&#39;<br>
	<br>
	&#39;Đúng, em đã nói vậy, vì em yêu anh! Chúng ta có thể ăn tối được chưa, Jim?&#39;<br>
	<br>
	Chợt Jim vòng tay ôm lấy Della và rút từ túi áo ra một vật gì đấy đặt lên 
	bàn. Anh nói: &#39;anh yêu em, Della, dù cho tóc em ngắn hay dài. Hãy mở cái này 
	ra em, sẽ hiểu tại sao khi nãy anh sững sờ đến vậy.<br>
	<br>
	Della xé bỏ lớp giấy bọc ngoài và kêu lên sung suớng, liền sau đó những giọt 
	nước mắt hạnh phúc rơi xuống.Trong đó là một bộ kẹp tóc, những chiếc kẹp 
	dành cho mái tóc óng ả của Della. Cô đã mơ ước có đuợc nó khi trông thấy lần 
	đầu tiên qua cửa kính một gian hàng. Những cái kẹp rất đẹp và rất đắt tiền. 
	Bây giờ chúng đã thuộc về cô nhưng tóc cô thì không còn đủ dài để kẹp nữa!<br>
	<br>
	Della nâng niu món quà ,mắt tràn đầy hạnh phúc. &#39;Tóc em sẽ chóng dài ra thôi 
	Jim&#39;, nói xong cô chợt nhớ đến dây đồng hồ vàng định tặng cho Jim và chạy đi 
	lấy.<br>
	<br>
	&#39;Đẹp không anh? em đã tìm kiếm khắp nơi đấy, giờ thì anh sẽ phải thích thú 
	nhìn ngắm nó hàng trăm lần mỗi ngày thôi. Nhanh lên, đưa nó cho em, Jim, hãy 
	nhìn nó với sợi dây mới này&#39;<br>
	<br>
	Nhưng Jim không làm theo lời Della. Anh ngồi xuống vòng tay ra sau đầu mỉm 
	cười nói:&#39;Della,hãy cất những món quà này đi. Chúng thật đáng yêu.Em biết 
	không, anh đã bán chiếc đồng hồ để mua kẹp cho em. Giờ thì chúng ta có thể 
	bắt đầu bữa tối được rồi em yêu&#39;<br>
	&nbsp;</span></font></p>
	<p align="right" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><i>
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial">Hoathuytinh.com</span></i></p>
	<hr color="#333300" size="1">
	<p class="MsoNormal" style="margin-bottom:0cm;margin-bottom:.0001pt;line-height:
normal"><font face="Arial"><b><span lang="EN-US" style="font-size: 12.0pt">
	<a name="Ngôn_ngữ_của_tình_yêu">Ngôn ngữ của tình yêu</a></span></b></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="margin-bottom:0cm;margin-bottom:.0001pt;line-height:
normal"><font face="Arial"><span lang="EN-US" style="font-size: 12.0pt">Hai 
	người yêu nhau nhưng gặp sự phản đối mạnh mẽ từ phía gia đình nhà cô gái. Họ 
	cho rằng chàng trai không xứng đáng với địa vị của gia đình cô và họ sẽ 
	không tha thứ cho cô nếu tiếp tục có quan hệ với anh ta. <br>
	Mặc dù cô gái rất yêu chàng trai, nhưng khi hai người gặp nhau cô luôn hỏi: 
	&quot;anh có yêu em nhiều không?&quot;. Cô hay bực bội do chàng trai không trả lời như 
	ý cô mong muốn. Và áp lực của gia đình khiến hai người bất hòa. Cô thường 
	trút giận lên chàng trai. <br>
	Về phía mình, chàng trai luôn chịu đựng trong im lặng. Sau một năm anh tốt 
	nghiệp và quyết định đi du học. Trước khi ra đi, anh đã cầu hôn: &quot;Anh biểu 
	lộ tình cảm của mình bằng lời nói không giỏi nhưng tất cả những gì mà anh 
	biết là anh yêu em. Về phía gia đình, anh sẽ cố gắng hết sức thuyết phục gia 
	đình em đồng ý. Em thuận ý làm vợ anh chứ?&quot;. <br>
	Cô gái ưng thuận và với sự quyết tâm của chàng trai, cuối cùng gia đình cô 
	gái cũng nhượng bộ và đồng ý cho họ kết hôn với nhau. Trước khi chàng trai 
	đi học, hai người làm lễ đính hôn. Cô gái tham gia công tác xã hội trong khi 
	anh tiếp tục học ở nước ngoài. Họ bày tỏ tình cảm của mình qua những lá thư 
	và điện thoại. Tuy có khó khăn nhưng họ vẫn luôn nghĩ về nhau. <br>
	Một ngày nọ, cô gái bị tai nạn giao thông trên đường đi làm. Khi tỉnh dậy, 
	cô thấy cha mẹ mình bên cạnh giường. Cô cảm nhận được tình trạng tồi tệ của 
	mình. Nhìn thấy mẹ khóc, cô muốn làm cho mẹ yên lòng nhưng những gì cô có 
	thể thốt ra chỉ là tiếng thở dài. Cô đã mất đi giọng nói. Bác sĩ bảo rằng 
	tai nạn đã gây tổn thương não của cô và khiến cô không thể nói được nữa. Cô 
	suy sụp mặc dù cha mẹ cô động viên rất nhiều. Trong suốt thời gian ở bệnh 
	viện cô chỉ biết khóc trong thầm lặng. <br>
	Xuất viện về nhà, tình trạng của cô cũng chẳng thay đổi gì. Mỗi khi có tiếng 
	điện thoại reo, cô có cảm giác như từng nhát dao đâm vào tim. Cô không muốn 
	cho anh biết và càng không muốn trở thành gánh nặng của anh. Cô viết cho anh 
	một lá thư nói rằng cô không còn đủ kiên nhẫn đợi chờ anh nữa. Cô gửi lại 
	anh chiêc nhẫn đính hôn. Chàng trai gửi hàng ngàn lá thư và gọi biết bao 
	cuộc điện thoại nhưng cô không trả lời và chỉ khóc. <br>
	Cha mẹ cô quyết định chuyển nhà, hy vọng rằng cô sẽ thật sự quên những gì đã 
	xảy ra để có thể sống yên ổn. <br>
	Cô gái học ngôn ngữ cử chỉ và bắt đầu một cuộc sống mới. Mỗi ngày cô tự nhủ 
	mình hãy quên anh đi. Nhưng một hôm bạn của cô đến và cho hay anh đã trở về. 
	Cô van xin người bạn đừng cho anh biết chuyện gì đã xảy ra với cô. Từ đó cô 
	không còn nhận được tin tức gì của anh. <br>
	Một năm trôi qua. Người bạn của cô đến thăm và trao cho cô thiệp mời dự lễ 
	kết hôn của anh. Trái tim cô gái tan vỡ. Khi mở thiệp cưới cô thấy tên mình 
	trong tấm thiệp. Ngước lên, cô thấy anh đang đứng trước mặt. <br>
	Chàng trai dùng cử chỉ nói với cô gái: &quot;Một năm qua anh đã dành thời gian 
	học ngôn ngữ này, chỉ để em hiểu rằng anh không quên lời ước hẹn của chúng 
	ta. Hãy cho anh có cơ hội nói với em rằng anh yêu em&quot;. <br>
	Anh lồng chiếc nhẫn vào tay cô gái. Cuối cùng nụ cười đã trở lại trên môi cô 
	gái. <br>
&nbsp;</span></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: right; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
	<hr color="#333300" size="1">
	<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<a name="Ngụ_ngôn_về_những_giọt_nước_mắt">
	<span lang="EN-US" style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%">&nbsp;</span><b><span lang="EN-US" style="font-size: 12.0pt"><font face="Arial">Ngụ 
	ngôn về những giọt nước mắt</font></span></b></a></p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<font face="Arial"><span lang="EN-US" style="font-size: 12.0pt">&nbsp;Cô vẫy đôi 
	cánh trong suốt, nhẹ nhàng bay khỏi thiên đường. Ánh nắng ban mai ấm áp 
	xuyên qua thân thể trong suốt của cô, không hắt bóng xuống mặt đất. Cô bay 
	qua những cánh đồng lúa xanh ngát, vàng ươm, những bãi biển đầy người, đầy 
	màu sắc và tiếng động, những ngọn núi cao phủ màu xanh ngắt của cây cỏ, 
	những dòng sông màu sắc khác nhau uốn lượn như những dải lụa mềm mại, những 
	thành phố với những con đường thẳng tắp, vuông góc như bàn cờ, đầy những tòa 
	nhà cao tầng, nhìn từ trên cao giống nhau đến không phân biệt được. <br>
	<br>
	Cô bay vòng quanh cuộc sống, lắng nghe tiếng không gian và thời gian lao xao 
	quanh mình. Thỉnh thoảng, cô gặp những thiên thần khác cũng đang dạo chơi 
	trong cuộc sống trần thế giống như cô. Họ chào nhau bằng vũ điệu của những 
	thiên thần, và cười với nhau những nụ cười thiên sứ.<br>
	<br>
	Cơn mưa ập đến thật bất ngờ khi cô đang bay ngang một thành phố. Những hạt 
	mưa xuyên qua thân thể trong suốt của cô, rơi xuống đất không để lại dấu 
	vết. Gió thổi những vạt áo trong veo bay lất phất trong mưa. Cô chẳng bị 
	ướt, cũng chẳng mệt mỏi vì chặng đường vừa đi qua, vì cô là một thiên thần, 
	nhưng thấy mọi người trên mặt đất lao xao chạy vào trú mưa dưới một mái hiên 
	rộng, cô cũng bay theo, xếp cánh đậu trên một chiếc lá. Thân thể trong suốt 
	của cô không có trọng lượng, cô đâu có bị tác động của lực hút trái đất như 
	con người.<br>
	<br>
	Chẳng có ai biết đến sự hiện diện của cô bên cạnh họ, họ nói cười, đùa giỡn, 
	hoặc im lặng nhìn ra cơn mưa. Trời đang ngả dần về chiều. Cơn mưa làm buổi 
	chiều đến sớm hơn.<br>
	<br>
	Cô nhìn vào ngôi nhà nhỏ đang hắt ra ánh sáng vàng ấm áp trong buổi chiều 
	mưa lạnh bằng đôi mắt trong suốt của mình. Căn phòng nhỏ gọn gàng ngăn nắp, 
	có lọ hoa tươi, có những con búp bê bằng pha lê xinh xắn chưng trong tủ 
	kính, có chiếc phong linh treo ở cửa sổ reo lanh canh trong cơn gió nhẹ lùa 
	ngang. Trong gian phòng đó có hai người, một người đàn ông và một người đàn 
	bà. Người đàn ông cao lớn, trắng trẻo, đôi mắt sâu với cái nhìn hun hút. 
	Người đàn bà mảnh mai, xinh đẹp, dáng dấp đài các. Những câu trao đổi giữa 
	họ gay gắt và giận dữ. Cơn mưa lạnh chiều tàn hình như chẳng làm dịu được 
	không gian nóng bỏng trong căn phòng nhỏ chỉ có hai người. Mà không phải, 
	còn một người thứ ba ở đó nữa, một đứa bé trai khoảng bốn năm tuổi, gương 
	mặt giống bố như tạc. Nó ngồi thu mình trong một góc phòng. Cô nhẹ nhàng bay 
	đến cạnh nó. Nó đang khóc, những giọt nước mắt lăn dài trên má nó, nhưng nó 
	chùi đi bằng vai áo và mím chặt môi cố nén những tiếng nức nở. Chẳng ai chú 
	ý đến nó, ngoài cô, nên chắc cũng chẳng ai biết nó đang khóc, ngoài cô.<br>
	<br>
	Cô nhìn vào trái tim người đàn bà. Ở đó đang đỏ rực cơn giận dữ và hờn ghen. 
	Màu đỏ như lửa ánh lên rực rỡ trên ánh mắt, trên đôi má chị, thiêu cháy 
	những suy nghĩ trong veo của chị và làm cong vênh những lời nói thoát ra từ 
	đôi môi chị.<br>
	<br>
	Cô nhìn vào trái tim của người đàn ông. Ở đó trắng xoá những cơn sóng của ký 
	ức. Cô thấy bóng dáng một người con gái trên những cơn sóng đó, trẻ trung và 
	nồng ấm sự sống, nụ cười tràn ra trên mắt trên môi. Cô gái đó chính là cô, 
	chẳng phải trong suốt như bây giờ, là cô của một tiền kiếp là con người với 
	những vui sướng và buồn đau. Cô nhận ra anh, bằng giác quanh trong suốt của 
	một thiên thần, và bằng cả ký ức mà cô đã gói ghém mang theo trong cái ngày 
	cô trở lại thế giới của những thiên thần.<br>
	<br>
	Anh là chàng trai nổi tiếng nhất trường đại học vì thành tích học tập và 
	thành tích thể thao trong đội bóng rổ của trường, từ lúc anh còn là sinh 
	viên cho đến khi đã tốt nghiệp và thành giảng viên của trường. Những cô bé 
	sinh viên năm đầu mới vào trường thường được nghe những chị sinh viên lớp 
	trên kể về anh với vẻ ngưỡng mộ không cần giấu giếm. Không ít người trong số 
	các cô mơ đến chuyện sở hữu trái tim của anh. Anh nhận được vô số những thư 
	làm quen. Anh là người bạn tốt của tất cả, nhưng hình như không là sở hữu 
	thật sự của ai cho đến ngày anh gặp cô. Lúc đó, cô là bạn của một người bạn 
	có quen với một người bạn của anh. Cái quan hệ xa lắc đó giúp họ làm quen 
	với nhau trong một buổi chiều chủ nhật mưa lất phất ,mấy người bạn quen điện 
	thoại í ới rủ nhau đi uống cà phê nghe nhạc tiền chiến ở một quán sân vườn 
	nổi tiếng, xa thành phố đến vài chục cây số. Sau này, khi đã là người yêu 
	của nhau, anh thường kể cho cô nghe cái cảm giác của anh khi lần đầu tiên 
	thấy cô ở quán cà phê đó. Anh ngồi trong quán trước khi cô đi cùng người bạn 
	đến. Cô như từ cơn mưa lạnh bước ra, mang vào ngôi quán tịch mịch và vào cả 
	trái tim kiêu ngạo của anh cơn gió rực rỡ màu áo đỏ và rộn ràng âm thanh của 
	những tiếng cười giòn tan như thủy tinh.<br>
	<br>
	Cô làm quen với những người chưa quen một cách dễ dàng đến bất ngờ, và trái 
	tim anh đập những nhịp khác thường khi bắt gặp nụ cười của cô tràn ngập trên 
	môi, trên mắt lúc anh vô tình nhìn thấy cô nghiêng đầu, hát ngân nga theo 
	tiếng nhạc một bài hát mà anh yêu thích bằng cái giọng hát trong vắt, lanh 
	canh như tiếng trẻ con. Cô đã bước vào cuộc đời anh một cách đầy màu sắc và 
	âm thanh như vậy, và ở lại đó, trở thành một nửa của anh, thành bầu trời của 
	anh, thế giới của anh, niềm vui, nỗi buồn của anh. Mỗi ngày, anh tìm thấy 
	một điều bất ngờ ở cô, khám phá thêm một chút về tâm hồn cô, và không ít lần 
	kêu lên em chẳng phải là người đâu, em là thiên thần hay yêu tinh gì đó mới 
	đúng. Cô thông minh, ham học, hiểu biết nhiều, đôi lúc cứng rắn và quyết 
	đoán đến mức khắc nghiệt nhưng đôi khi lại nhạy cảm, mỏng manh, yếu đuối và 
	hay khóc nhè, hay hờn giận như một đứa trẻ. Ở cạnh cô, cuộc sống của anh có 
	khi giòn tan tiếng cười, có khi ào ào công việc, có khi dịu dàng những giọt 
	cà phê, có khi ướt sũng cơn mưa trái mùa đỏng đảnh giận hờn… Và không ít 
	lần, anh rùng mình linh cảm về một sự chia xa nào đó.<br>
	<br>
	Trước ngày sinh nhật hai mươi bốn tuổi của cô chỉ một ngày, cô rủ anh và vài 
	người bạn đi về một vùng quê nghèo để tham gia công tác từ thiện. Họ vẫn 
	cùng nhau đi những chuyến đi như vậy, nhưng lần này anh bận công việc ở 
	trường nên để cô đi một mình cùng mấy người bạn. Tai nạn xảy ra trên đường 
	về. Và cô đã rời xa anh vĩnh viễn, không kịp dặn dò anh một lời, không kịp 
	nhận món quà sinh nhật anh đã mua cho cô, một bức tượng thiên thần mang đôi 
	cánh trên lưng bằng pha lê. Anh giữ món quà đó lại bên mình suốt những tháng 
	ngày sau đó. Những ngày sinh nhật của cô, anh một mình mang theo bức tượng 
	pha lê tìm về ngôi quán năm xưa – nơi anh gặp cô lần đầu, lặng lẽ ngồi trong 
	những hoài niệm cũ.<br>
	<br>
	Thời gian trôi đi xoá dần nỗi đau của anh. Rồi anh cũng lập gia đình với một 
	người con gái khác, có một đứa con trai, nhưng bức tượng thiên thần pha lê 
	và những ký ức về cô vẫn luôn được anh nâng niu gìn giữ. Vợ anh là một người 
	phụ nữ tốt, xinh đẹp và đảm đang, đơn giản và bình lặng từ nếp suy nghĩ đến 
	cuộc sống thực tế. Chị biết về cô qua những lời kể sơ sài của anh. Với chị, 
	cô là một điều gì đó không quan trọng lắm, vì cô đã chết còn chị thì đang 
	sống, vì cô là quá khứ còn chị là hiện tại, vì cô chỉ là người yêu cũ, còn 
	chị là vợ… Cho đến cái ngày chị làm vỡ bức tượng của anh. Chưa bao giờ chị 
	thấy anh giận dữ đến thế. Những lời nói và cơn giận thái quá của anh làm chị 
	nhận ra tình yêu bất diệt mà anh dành cho cô. Ngọn lửa ghen hờn trong tim 
	chị cháy bùng lên. Họ đã dằn vặt nhau và dằn vặt mình trong suốt thời gian 
	qua. Hình bóng của cô lẩn quẩn giữa họ, vô hình nhưng rõ ràng và vĩnh hằng.<br>
	<br>
	Cô im lặng nhìn anh, nhìn chị, rồi nhìn đứa con trai bé nhỏ đang ngồi trong 
	góc phòng khóc thút thít. Trái tim thiên thần trong suốt của cô đau nhói. 
	Trong suốt thời gian qua, cô đã luôn mong rằng mình sẽ tồn tại mãi trong ký 
	ức của anh, bất chấp thời gian và khoảng cách giữa hai thế giới như cô đã 
	luôn nhớ anh đến cháy lòng, và luôn nghĩ đến ngày mình sẽ trở về trần thế, 
	lẩn quẩn bên anh với đôi cánh trong suốt của mình. Bây giờ, cô nhận ra rõ 
	ràng hơn bao giờ hết rằng họ không thể còn nhau nữa. Quá khứ đã đi qua, và 
	chỉ cần anh thôi nhớ về cô, sẽ có đến ba trái tim được giải thoát khỏi buồn 
	đau.<br>
	<br>
	Cô bước đến bên người phụ nữ, nhẹ nhàng xoa bàn tay trong suốt của mình lên 
	trái tim đỏ rực của chị, làm nguội đi những hờn ghen đang bừng lên trong tâm 
	hồn chị. Rồi cô bước đến bên anh, bàn tay trong suốt của cô run run xóa đi 
	những hình ảnh của cô trong ký ức của anh. Cô hôn lên trán đứa bé đang ngồi 
	ôm gối nén khóc trong góc phòng bằng đôi môi trong suốt của mình, rồi vỗ 
	cánh bay vào bóng đêm. Cô mải miết bay trở lại thiên đường. Cô sẽ không bao 
	giờ được trở về trần thế nữa, cái trần thế có người đàn ông cô yêu tha 
	thiết, vì cô đã dám can thiệp vào cuộc sống của người trần gian bằng phép 
	thuật của mình.<br>
	<br>
	Buổi sáng, ba người sống trong ngôi nhà nhỏ cùng bước ra hiên. Cơn mưa đã 
	tạnh, trên những chiếc lá cây trước nhà còn đọng những giọt nước trong suốt, 
	lấp la lấp lánh như những giọt nước mắt. Người đàn ông nhớ về những giọt 
	nước mắt của vợ mình. Người phụ nữ nhớ về giọt nước mắt của đứa con trai. 
	Chẳng ai trong số họ nghĩ rằng đó là những giọt nước mắt của một thiên thần 
	trong suốt đến từ một thiên đường xa xôi.<br>
&nbsp;</span></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="right">
	<font face="Arial"><span lang="EN-US" style="font-size: 12.0pt">Từ 
	glassflower</span></font></p>
	<hr color="#333300" size="1">
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<font face="Arial"><b><span lang="EN-US" style="font-size: 12.0pt">
	<a name="Cà_Phê_Muối">Cà Phê Muối</a></span></b></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<font face="Arial"><span lang="EN-US" style="font-size: 12.0pt">Chàng trai 
	gặp cô gái ở một buổi tiệc. Cô rất xinh đẹp, quyến rũ và đến hơn nửa số 
	người trong buổi tiệc đều để ý đến cô. Trong khi chàng trai chỉ là một người 
	rất bình thường, không ai buồn nhìn tới. Cuối cùng, khi buổi tiệc gần kết 
	thúc, chàng trai ngượng ngập mời cô gái uống cà phê với mình. Cô gái rất 
	ngạc nhiên, nhưng vì lời mời quá lịch sự nên cô đồng ý. <br>
	<br>
	Họ ngồi ở một chiếc bàn nhỏ trong góc phòng tiệc, nhưng chàng trai quá lo 
	lắng, mãi không nói được lời nào, làm cho cô gái cũng cảm thấy bất tiện. 
	Bỗng nhiên, chàng trai gọi người phục vụ: <br>
	<br>
	- Xin cho tôi ít muối để tôi cho vào cà phê! <br>
	<br>
	Mọi người đứng xung quanh đều hết sức ngạc nhiên và nhìn chăm chăm vào chàng 
	trai. Chàng trai đỏ mặt nhưng vẫn múc một thìa muối cho vào cốc cà phê và 
	uống. <br>
	<br>
	Cô gái tò mò:<br>
	<br>
	- Sao anh có sở thích kỳ quặc thế?<br>
	<br>
	- Khi tôi còn nhỏ, tôi sống gần biển - Chàng trai giải thích - Khi chơi ở 
	biển, tôi có thể cảm thấy vị mặn của nước, giống như cà phê cho muối vào 
	vậy! Nên bây giờ, mỗi khi tôi uống cà phê với muối, tôi lại nhớ tới tuổi thơ 
	và quê hương của mình.<br>
	<br>
	Cô gái thật sự cảm động. Một người đàn ông yêu nơi mình sinh ra thì chắc 
	chắn sẽ yêu gia đình và có trách nhiệm với gia đình của mình. Nên cô gái bắt 
	đầu nói chuyện cởi mở hơn, về nơi cô sinh ra, về gia đình... Trước khi ra 
	về, họ hẹn nhau một buổi gặp tiếp theo... Qua những lần gặp gỡ, cô gái thấy 
	chàng trai quả là một người lý tưởng: rất tốt bụng, biết quan tâm... Và cô 
	đã tìm được người đàn ông của mình nhờ cốc cà phê muối. <br>
	<br>
	Câu chuyện đến đây vẫn là có hậu vì &quot;công chúa&quot; đã tìm được &quot;hoàng tử&quot;, và 
	họ cưới nhau, sống hạnh phúc.<br>
	Mỗi buổi sáng, cô gái đều pha cho chàng trai - nay đã là chồng cô - một cốc 
	cà phê với một thìa muối. Và cô biết rằng chồng cô rất thích như vậy. Suốt 
	50 năm kể từ ngày họ cưới nhau, bao giờ người chồng cũng uống cốc cà phê 
	muối và cảm ơn vợ đã pha cho mình cốc cà phê ngon đến thế.<br>
	Sau 50 năm, người chồng bị bệnh và qua đời, để lại cho người vợ một bức thư:<br>
	<br>
	&quot;Gửi vợ của anh,<br>
	<br>
	Xin em tha thứ cho lời nói dối suốt cả cuộc đời của anh. Đó là lời nói dối 
	duy nhất - về cốc cà phê muối. Em có nhớ lần đầu tiên anh mời em uống cà phê 
	không? Lúc đó, anh đã quá lo lắng, anh định hỏi xin ít đường nhưng anh lại 
	nói nhầm thành muối. Anh cũng quá lúng túng nên không thể thay đổi được đành 
	phải tiếp tục lấy muối cho vào cốc cà phê và bịa ra câu chuyện về tuổi thơ ở 
	gần biển để được nói chuyện với em. <br>
	<br>
	Anh đã định nói thật với em rất nhiều lần nhưng rồi anh sợ em sẽ không tha 
	thứ cho anh. Và anh đã tự hứa với mình sẽ không bao giờ mói dối em một lời 
	nào nữa, để chuộc lại lời nói dối ban đầu.<br>
	<br>
	Bây giờ anh đã đi thật xa rồi, nên anh sẽ nói sự thật với em. Anh không 
	thích cà phê muối, nhưng mỗi sáng được uống cốc cà phê muối từ ngày cưới em, 
	anh chưa bao giờ cảm thấy hối tiếc vì mình đã phải uống cả. Nếu anh có thể 
	làm lại từ đầu, anh vẫn sẽ làm như thế để có được em, và anh sẽ uống cà phê 
	muối cả cuộc đời&quot;. <br>
	<br>
	Khi người vợ đọc xong lá thư cũng là khi lá thư trong tay bà ướt đẫm nước 
	mắt. Nếu bạn hỏi người vợ rằng: &quot;Cà phê muối có vị thế nào?&quot;, chắc chắn bà 
	sẽ trả lời: &quot;Ngọt lắm&quot;.</span></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: right; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
	<hr color="#333300" size="1">
	<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><b>
	<span lang="EN-US" style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%">
	<a name="Tình_yêu">Tình yêu</a></span></b></font></p>
	<p align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="EN-US" style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial">
	Đã một năm kể từ khi Susan bị mù vì một chẩn đoán sai của bác sĩ, cô đột 
	ngột bị ném vào thế giới của bóng tối, tức giận, tuyệt vọng và mặc cảm. Và 
	tất cả những gì đủ để cô còn bám víu vào cuộc sống là vì bạn trai cô - Mark.<br>
	<br>
	Mark là một sĩ quan quân đội. Anh rất yêu Susan, đã nhìn thấy cô tuyệt vọng 
	đến mức nào, anh quyết định giúp Susan lấy lại được sức mạnh và tự lập.<br>
	<br>
	Đầu tiên, anh tìm cho cô một công việc dành cho người khiếm thị. Nhưng làm 
	sao cô đến chỗ làm việc được đây? Mark đề nghị đưa cô đến chỗ làm hằng ngày, 
	dù hai người ở hai đầu thành phố. Tuy nhiên sau đó, Mark nhận ra rằng đó 
	không phải là giải pháp. Susan sẽ phải tự mình đi xe buýt, tự đến chỗ làm - 
	đó mới là cách đúng. Nhưng Susan rất nhạy cảm, cô ấy sẽ phản ứng thế nào?<br>
	<br>
	Đúng như với Mark nghĩ, Susan hết sức hốt hoảng khi nghe tới việc mình phải 
	tự đi xe buýt. &quot;Em bị mù&quot; mà&quot;- Cô phản ứng bằng giọng cay đắng - &quot;Làm sao em 
	biết em sẽ đi đến đâu? Anh bỏ rơi em phải không?&quot;<br>
	<br>
	Mark rất đau lòng khi nghe những lời đó, nhưng anh biết phải làm gì. Anh hứa 
	sẽ cùng cô đi xe buýt mỗi sáng và mỗi chiều, bao lâu cũng được, cho đến bao 
	giờ cô quen với việc đi xe buýt.<br>
	<br>
	Trong hai tuần liền, Mark trong bộ đồng phục quân đội, đi theo Susan đến nơi 
	làm việc. Anh dạy cô làm sao để sử dụng các giác quan khác, nhất là thính 
	giác, để biết mình đang ở đâu và làm sao để quen với môi trường mới. Anh 
	cũng giúp cô làm quen với những người lái xe buýt, nhờ họ để mắt đến cô, giữ 
	cho cô một chỗ ngồi hằng ngày...<br>
	<br>
	Cuối cùng, Susan nói cô có thể tự đi được.<br>
	<br>
	Sáng thứ hai, lần đầu tiên, họ đi theo hai hướng khác nhau.<br>
	<br>
	Thứ ba, thứ tư, thứ năm... Mỗi ngày Susan đều tự đi xe buýt đến chỗ làm và 
	đón xe buýt đi về. Susan cảm thất rất vui vì cô vẫn tự mình làm được mọi 
	việc.<br>
	<br>
	Thứ hai của 5 tuần sau đó, Susan đón xe buýt đi làm như mọi khi. Khi cô đang 
	đóng tiền mua vé tháng cho người lái xe, bỗng anh lái xe nói: &quot;Tôi thật ghen 
	tỵ với cô đấy nhé!&quot;.<br>
	<br>
	Susan không biết có phải anh ta nói với mình không. Nhưng nói cho cùng, có 
	ai mà lại đi ghen với một cô gái mù đang đấu tranh để mà sống chứ? Cô hỏi:<br>
	<br>
	- Sao anh lại ghen với tôi được?<br>
	<br>
	- Vì cô được quan tâm và bảo vệ. Cô quả là hạnh phúc!<br>
	<br>
	- Tôi được bao vệ? Anh nói thế tức là sao?<br>
	<br>
	- Suốt mấy tuần qua, sáng nào tôi cũng thấy một chàng trai mặc đồng phục 
	quân đội lái xe theo, rồi đứng bên kia đường nhìn cô xuống xe. Anh ta nhìn 
	theo đến khi cô đi qua đường an toàn, đi vào nơi cô làm việc và vẫy tay chào 
	cô rồi mới lái xe đi. Cô quả là một người may mắn!<br>
	<br>
	Susan khóc. Vì cô không nhìn thấy Mark nhưng cô cảm thấy Mark ở bên cạnh. Cô 
	là người may mắn vì cô đã nhận được một món quà mà cô không cần phải nhìn 
	thấy tận mắt để tin: món quà của tình yêu có thể mang ánh sáng đến những nơi 
	nhiều bóng tối nhất.<br>
	<br>
	<b>Tình yêu đích thực không bao giờ gục ngã.</b><br>
	<br>
	<i>=&gt; Trong bài hát :&quot;If tomorrow never come&quot; có đoạn : talk to someone you 
	love ,what you thinking of, if tomorrow never come =&gt; hãy nói với những 
	người mình yêu, những gì mình cảm nhận về họ bởi ngày mai có thể không bao 
	giờ đến.</i><br>
&nbsp;</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: right; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p></td></tr><tr><td><p align="center"><a target="_top" href="http://tinmung.net/"><img border="0" src="../../_Images/LOGOtinmung-80.gif" width="80" height="48"></a></td></tr></table>
<p align="center">&nbsp; </p>

</body></html>

PHP File Manager