File "TinhYeu_11.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/MinhHoa/TinhYeu/TinhYeu_11.htm
File size: 83.3 KiB (85301 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>Truyện Minh Hoa</title><base target="_self"><style>
<!--
span.postdetails
{}
span.postbody
{}
h2
{margin-top:12.0pt;
margin-right:0cm;
margin-bottom:3.0pt;
margin-left:0cm;
page-break-after:avoid;
font-size:14.0pt;
font-family:Arial;
font-style:italic}
h1
{margin-right:0in;
margin-left:0in;
font-size:24.0pt;
font-family:"Times New Roman","serif";
font-weight:bold}
-->
</style>
</head><body background="../_Image/bgr.gif"><table border="0" width="500" id="table1" cellspacing="15" cellpadding="0" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td height="39"><b><font face="Tahoma" color="#FF5328" size="4">Truyện Minh Hoạ - Tình Yêu</font></b><hr color="#0000FF"></td></tr><tr><td>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
<a name="Kim_cương_không_tì_vết">Kim cương không tì vết</a></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
Có một thương gia nọ rất giàu có và mê đá quý. Một ngày kia, ông không quản
gian khổ tìm đến châu Phi-lục địa đen vốn nổi tiếng về các loại đá với ý
nghĩa tìm cho mình một viên kim cương hoàn mỹ, độc nhất vô nhị trên đời.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
Thương gia được giới thiệu với một người bán đá quý chuyên nghiệp ở đây. Sau
một thời gian rất dài săm soi lựa chọn với đủ thứ máy móc dụng cụ, mãi mà
ông vẫn chưa tìm được viên nào như ý. Thấy vậy, người bán đá quý lấy ra cho
ông xem một viên kim cương hình quả lê rất lớn và có màu đen. Không giống
như những viên đá khác, nó trông thật đẹp đẽ và lấp lánh. Người thương gia
ngắm nghía hồi lâu rồi nói:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
- “Nó có vẻ hoàn hảo thật đấy. Nhưng tôi cần một viên kim cương trong suốt
cơ. Màu đẹp nhất đối với một viên kim cương, chỉ có thể là không màu.”</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
- “Ông nói đúng.”</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
Người bán đá quý trầm tư gật đầu. Rồi ông đi ra phía sau, lấy lên một chiếc
hộp nhỏ. Khi mở ra, bên trong chiếc hộp là một viên kim cương khác. Nó đặc
biệt lớn, và được cắt tỉ mỉ đúng kiểu “Heart&Arrow”. Nhưng điều khiến người
thương gia bị cuốn hút nhất, chính là màu sắc của viên kim cương này. Nó
trong suốt như thể vô hình, và qua đó, có thể nhìn thấu đến tận bên trong.
Một màu trắng tinh khiết.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
- “Ông sẽ lấy nó chứ?” Người bán đá quý hỏi, và chắc rằng người thương gia
cuối cùng sẽ gật đầu, bởi vì đây chính xác là điều mà ông vẫn tìm kiếm. “Đây
là viên ngọc trong suốt nhất mà tôi có.”</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
- “Tôi… Xin lỗi, tôi không thể.” Thương gia trả lời.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
- “Tại sao thế??” Người bán đá quý sửng sốt.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
- “Viên kim cương này-Thương gia nói-Có những chấm đen li ti bên trong nó.
Tôi không thể chấp nhận một viên kim cương có tì vết. Dù thế nào đi nữa, tôi
không thể chịu đựng được khi nhìn vào những điểm đen đó.”</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
… Cuối cùng, thương gia đã phải quay về nước mà không có lấy bất cứ một viên
đá quý nào mang theo. Nhiều năm sau đó, ông vẫn tiếp tục hành trình tìm kiếm
một viên đá quý hoàn hảo, nhưng ước mơ đó không bao giờ trở thành hiện thực.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
Khi nhớ lại câu chuyện này, tôi cảm thấy mình giống hệt như vị thương gia
kia, đôi khi cầu toàn đến mức ích kỷ. Tôi từng mơ ước có một người bạn trai
trung thực và hết mực chân thành với mình, không bao giờ nói dối mình bất cứ
điều gì, giống như một viên kim cương trong suốt vậy.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
Nhưng đến khi tôi thực sự có được người đó, tôi lại cảm thấy rằng mình thật
bất hạnh khi có một người bạn trai với quá nhiều khuyết điểm như vậy. Người
ấy luôn luôn nói thật, kể cả những điều chẳng lấy gì làm dễ chịu. Khi nhìn
vào chúng, tôi chỉ cảm thấy ghét hơn là yêu. Và chúng tôi càng ngày càng xa
nhau.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
Chỉ đến khi tôi nhận ra rằng, vì viên kim cương kia quá trong suốt nên người
ta mới có thể nhìn thấu những tì vết bên trong nó; và vì màu trắng mà tôi
yêu chẳng thể che giấu được bất cứ điều gì, thì đã quá muộn để có thể nắm
giữ điều đó. Màu trắng của tôi đã rời xa tôi mãi mãi…</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
Chỉ đến lúc đó, tôi mới hiểu rằng, yêu thương thực sự là học cách chấp nhận,
ngay cả những điều mà mình cho rằng là những tì vết khó coi.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
Vì kim cương thực sự là luôn luôn có tì vết.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<b>
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
<a name="SỰ_TÍCH_HOA_HUỆ_TÂY_">SỰ TÍCH HOA HUỆ TÂY</a></span></b><a name="SỰ_TÍCH_HOA_HUỆ_TÂY_"><span style="font-size: 12.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif; color: black; font-weight: 700">
</span></a></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
Những giọt nước mắt nào có giúp được gì! Giắc sẽ phải lên đường
chinh chiến ở một xứ xa lạ, đành bỏ lại Lilia, người vợ chưa cưới
của mình trên đất Pháp. Lúc chia tay, Giắc rút trái tim ra khỏi
lồng ngực mình, trao cho Lilia và nói:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
- Đã là chiến binh thì phải sống không có tim. Trái tim chỉ gây
phiền hà cho ta. Nàng hãy giữ lấy nó chờ ta về.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
Lilia giấu trái tim của Giắc vào một cái tráp bạc và từng ngày,
từng ngày chờ đợi người yêu quay trở về. Với một người đang trông
đợi thì thời gian mới chậm chạp làm sao! Một ngày dài bằng cả
năm, một năm bằng cả thế kỷ. Dù Lilia có làm gì và có đi đâu thì
cái nhìn của nàng lúc nào cũng hướng về phía mà Giắc đã ra đi.
Nàng đã mất thói quen tính ngày, tính tháng. Một lần nàng rất
phẫn uất khi người cha nói với nàng:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
- Con gái của ta, thế là đã mười năm trôi qua kể từ ngày người yêu
cả con xông pha nơi trận mạc, không chắc nó có hồi hương. Đã đến
lúc con phải lo tấm chồng khác rồi đấy.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
- Cha ơi, cha mà lại nói với con như vậy ? - Nàng đau đớn nói với
cha, Giắc đã trao trái tim của chàng cho con rồi và bây giờ trái
tim ấy đang ở chỗ con, con không thể nào quên Giắc được đâu cha ạ.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
Người cha chỉ biết lắc đầu, thở dài não nuột. Chắc chắn là ông
không thể sống cho đến ngày ông được bế trên tay một đứa cháu trai.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
Lại mười năm nữa qua đi, cuộc chiến cũng vừa tàn, các chiến binh
liên tục trở về, người thì chống nạng, kẻ thì tay áo lủng lẳng.
Lilia chờ đợi Giắc, nàng hỏi tin chàng khắp nơi, nhưng vẫn chẳng
nhận thêm được điều gì.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
- Có lẽ chàng đã phải lòng người con gái khác và ở lại xứ
người rồi, - có lần em gái Lilia tỏ ý nghi ngờ, song Lilia không
thể tin điều đó.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
- Chàng có thể yêu người khác sao được một khi trái tim chàng đang
còn ở chỗ ta? Một người không có tim thì không thể yêu được!</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
Chiến tranh đã qua rồi, nhưng một con người không có trái tim như
Giắc, suốt trong những năm tháng ấy chỉ quen chém giết, cướp bóc
không biết ghê tay, bây giờ chàng sống theo kiểu khác rồi. Chàng
trở thành thủ lĩnh một băng cướp ở xứ người và nhiều khi còn
trấn lột vàng bạc của quý của người qua đường.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
Khi tên cướp già Pie bị ốm, Giắc đã thẳng tay đuổi ra khỏi băng
cướp. Sau này, khi quyết định phải trả thù thủ lĩnh, Pie liền tìm
đường về quê hương của Giắc với mong muốn kể cho họ hàng thân
thích và người quen biết Giắc hiểu rõ rằng, Giắc đang làm một
công việc tầm thường như thế nào.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
Pie phải đi mất cả chục năm mới về tới nước Pháp vậy mà vẫn
không tìm thấy làng quê của Giắc. Và người đầu tiên mà gã ta gặp
là một bà già tóc đã bạc phơ, có cái nhìn khắc khoải.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
- Bà có biết Giắc không? - Pie hỏi.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
- Ôi lạy chúa, ông hỏi tôi về chuyện gì vậy? - người đàn bà kêu
lên - Giắc là chồng chưa cưới của tôi, là người tôi đang mòn mỏi
trông chờ, tôi không biết sao được? Hãy làm ơn nói mau, hiện chàng
đang ở đâu và chàng đã gặp điều gì chẳng lành?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
Pie thấy trong cặp mắt người đàn bà vẫn còn đang cháy lên niềm hy
vọng, và gã hiểu ngay rằng bà vẫn còn yêu Giắc cháy bỏng như
thời còn son trẻ. Gã không nỡ nói hết sự thật kinh hoàng về
Giắc.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
- Vậy ra bà là vợ chưa cưới của Giắc đấy! Pie thốt lên.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
- Phải, tôi là Lilia, chúng tôi đã thề nguyện với nhau.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
- Ôi, tôi mang đến cho bà một tin buồn - Pie cụp mắt xuống - Giắc
đã lao vào cuộc chiến như một dũng sĩ. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
Anh ấy mới yêu bà làm sao! Trước lúc nhắm mắt, anh ấy cứ nhắc
mãi cái tên của bà - Lilia.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
"Giắc của ta đã chết và đã yên giấc ngàn thu - Lilia đau buồn nghĩ
- Nhưng chàng nằm xuống đất sao được khi chàng không có tim? Ta phải
đi tìm mộ chàng và trả lại cho chàng trái tim nhân hậu đáng yêu".</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
Ôm cái tráp bạc, Lilia bắt đầu một cuộc hành trình gian khổ đến
những miền đất xa xôi. Bà mất cả thói quen tính ngày, đếm tháng,
nhưng gặp ai bà cũng hỏi thăm đường. Mọi người can ngăn bà không nên
đi tiếp khi chỉ có một mình, vì biết đâu sẽ gặp bọn cướp ác
độc, song Lilia không nghe. Quả nhiên, đến một khúc đường ngoặt, bà
bị mấy tên cướp râu xồm trấn mất cái tráp đựng báu vật. Bà khóc
lóc, vật nài, kể lể về mối tình bất hạnh của mình với Giắc,
nhưng tất cả điều đó không hề làm bọn cướp động lòng. Bọn cướp
mang cái tráp về dâng thủ lĩnh. Chúng vừa cười hô hố vừa thuật
lại chuyện một bà già mất trí đi tìm mộ chồng để trao cho chồng
trái tim mà ông ta đã trao cho bà làm tin trước lúc ra trận.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
Trong lúc bối rối, thủ lĩnh toán cướp bèn mở tráp ra và trông
thấy trái tim của chính mình mà bao năm tháng qua đã bị mất. Và
thật lạ lùng, trái tim đã nói với người chủ của nó bằng tiếng
nói của con người:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
- Nếu còn là người, chớ có nói cho Lilia biết người là cái hạng
gì. Hãy cứ để cho Lilia tin rằng người đã chết, như vậy bà ta sẽ
giữ được trọn vẹn những kỷ niệm tốt đẹp về người.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
Giắc vội vàng đậy nắp tráp lại và ra lệnh cho bọn đàn em phải
đem trả lại ngay cho bà già, đồng thời phải chỉ cho bà thấy một
nấm mộ cỏ mọc xanh rì, làm như đó là mộ của Giắc. Dọc đường đi,
bọn cướp quyết định giữ cái tráp lại, song chúng vẫn không quên
chỉ cho Lilia nấm mộ theo ý của Giắc.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
Người đàn bà bất hạnh giờ đây vẫn còn mang tình yêu với Giắc như
hồi còn trẻ, và bà không nỡ rời bỏ Giắc khi Giắc không có trái
tim bên mình. Thế rồi bà đã lôi trái tim từ lồng ngực của mình ra
vùi xuống nấm mộ, nơi bà nghĩ có hài cốt của Giắc.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
Từ nơi trái tim ấy đã mọc lên một bông hoa, mà đời nay vẫn gọi là
HOA HUỆ tây. Loài hoa tượng trưng cho sự trinh trắng, lòng chung thuỷ
và cao thượng.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: 700">
<a name="SỰ_TÍCH_HOA_THIÊN_LÝ_">SỰ TÍCH HOA THIÊN LÝ</a></span><a name="SỰ_TÍCH_HOA_THIÊN_LÝ_"><span style="font-size: 12.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif; color: black; font-weight: 700">
</span></a></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: normal">
Ngày xưa, xưa xưa, có một chàng trai thổi sáo rất hay. Hay đến mức, một con
rắn lục mê tiếng sáo của chàng, đã quyết tâm tu luyện cho thành người để
giành chàng làm chồng, mặc dù chàng đã có vợ. Lần ấy, sau một chuyến mang
cây sáo trúc đi thổi thi và đoạt được giải nhất trở về, vừa đến đầu làng,
chàng trai đã thấy người vợ trẻ vừa xinh, vừa hiền của mình ra đón. Chàng
vui lắm, đâu biết đấy chính là con rắn lục đã biến thành người và đã giả
dông giống y hệt vợ chàng từ vẻ mặt, lời nói đến dáng đứng, dáng đi... Về
đến nhà, chàng trai bỗng rụng rời thấy một người vợ thứ hai bước ra... Chàng
trai không còn biết ai là vợ thật của mình nữa. Hai người đàn bà trẻ giống
nhau còn hơn cả hai giọt nước. Chàng liền tìm đến một ông cụ nổi tiếng là
tài giỏi trong việc tìm ra chuyện phải trái ở trên đời, để nhờ giúp đỡ. Nghe
chàng nói rõ ngọn ngành, ông cụ nhận lời ngay và cho gọi hai người đàn bà
trẻ đến.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: normal">
Cụ già lấy vải đen bịt mắt cả hai lại rồi đưa cho hai người ba cái áo có mùi
mồ hôi của ba người đàn ông khác nhau và dặn:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: normal">
- Cứ ngửi đi và cái nào là của chồng thì gật đầu, không phải thì lắc đầu!</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: normal">
Cô vợ thật được ngửi trước. Cô vợ giả ngửi sau. Mắt cô vợ giả vốn là mắt rắn
nên có thể nhìn xuyên qua vải đen. Vì vậy cô ta liếc nhìn người vợ thật,
thấy cô này lắc đầu thì cũng lắc đầu, thấy gật đầu thì cũng gật theo. Thế là
cả hai đều đã ngửi đúng được mùi áo của người chồng có tài thổi sáo. ông cụ
liền cho mang đến ba bát canh, một bát có vị gừng, một bát có vị hành và một
bát có vị lá hẹ. ông cụ dặn:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: normal">
- Thứ canh nào chồng thích ăn thì gật đầu, thứ nào chồng không thích thì lắc
đầu.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: normal">
Sự việc lại diễn ra như lần thử trước. Thấy người vợ thật gật đầu khi nếm
bát canh nấu với gừng, cô vợ giả cũng gật đầu theo. ông cụ cho cả hai cùng
về, để cụ suy nghĩ thêm. Hôm sau, cụ lại cho mời hai người đến. Cụ để hai
người đứng ở hai nơi, không trông thấy nhau nhưng cùng nhìn ra một con đường
ở phía trước mặt, cách chỗ đứng khá xa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: normal">
-Ta sẽ cho ba chàng trai đi ngang qua đường. Nhận ra ai là chồng mình thì cứ
vẫy gọi. Ai gọi đúng chàng thổi sáo tài giỏi thì người đó là vợ thật, ai gọi
sai là vợ giả và sẽ phải chịu tội với dân làng.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: normal">
Cô vợ giả lúc đầu lo lắm. Nhưng sau cô ta đã nghĩ ra được một lối thoát. Cô
ta định bụng khi nào nghe tiếng cô vợ thật gọi thì cũng sẽ gọi ngay theo.
Một người trai trẻ đi qua. Rồi hai người. Cô vợ giả không nghe tiếng cô vợ
thật gọi thì cũng im lặng theo. Cô ta mừng lắm. Như thế thì người còn lại
đúng là chàng trai thổi sáo tài giỏi. Vì vậy khi chàng trai thứ ba vừa xuất
hiện thì cô vợ giả đã vẫy tay và gọi to:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: normal">
- Anh ơi! Em ở đằng này này!</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: normal">
Trong lúc người vợ thật vẫn đứng im. Vì đó vẫn chưa phải là chồng cô. Cụ già
liền dẫn chàng trai thứ ba đến trước cô vợ giả và nói:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: normal">
- Như vậy, cô đã tự nhận cô là kẻ manh tâm đi cướp đoạt chồng của người
khác. Chàng trai này đâu phải là người mà cô đã nhận là chồng cô.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: normal">
Rồi cụ lại cho gọi cô vợ thật đến và hỏi:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: normal">
- Trong ba chàng trai, không có ai là chồng cô sao?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: normal">
- Thưa cụ, nếu là chồng cháu thì dẫu ở xa trăm dặm, ngàn dặm, cháu cũng nhìn
ra!</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: normal">
Cụ già liền cho ba chàng trai khác tiếp tục đi qua đường. Đến người thứ năm
thì người vợ thật kêu to lên mừng rỡ:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: normal">
- Anh ơi! anh ơi! Đúng đó là chàng trai thổi sáo tài giỏi.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: normal">
Sự việc đã rõ ràng. Cụ già liền theo lệ của làng, nọc cô vợ giả ra đánh một
trăm roi. Nhưng chỉ đánh được chục roi thì đau quá, cô vợ giả đã hiện nguyên
hình con rắn lục và bò nhanh vào bụi cây trốn mất . Hai vợ chồng chàng thổi
sáo vui mừng lạy tạ ông cụ. ông cụ tươi cười bảo:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: normal">
- Tìm ra được kẻ gian cho đời là lão vui rồi. Bây giờ lão chỉ muốn được nghe
điệu sáo hay nhất của anh thôi!</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: normal">
Chàng trai liền rút cây sáo trúc luôn giắt ở bên mình ra thổi. Tiếng sáo của
chàng nghe réo rắt như tiếng chim, của trời, của sông, của nước nhưng nổi
lên rõ hơn cả là tiếng của con người vui mừng được sống trong lẽ phải và
tình thương. ai nghe cũng ngơ ngẩn say mê... Hai vợ chồng sau đó liền kéo
nhau trở về nhà. Họ sống bên nhau đầm ấm vui vẻ. Hai vợ chồng cùng làm
ruộng. Lúc rảnh chồng lại đem sáo ra thổi cho vợ và hàng xóm cùng nghe. Ngày
hội, ngày Tết, tiếng sáo của chàng càng làm cho mọi người thêm yêu đời và
quý mến nhau. Một buổi chiều, người vợ đang gội đầu, người chồng đang thổi
sáo thì bỗng có con chim gì thả rơi ở bên chân người vợ một chùm hoa màu
xanh phớt vàng có mùi thơm thoang thoảng. Đêm đến mùi hoa càng thơm hơn.
Người vợ liền bảo chồng đặt bông hoa bên cạnh cửa sổ để có gió, hương hoa
càng bay thơm khắp nhà.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: normal">
Sáng hôm sau, thức dậy, cả hai vợ chồng đều lạ lùng thấy bông hoa đã kết
liền vào một loại dây leo mọc ở cạnh cửa sổ. Và sau đó, không phải chỉ có
một chùm hoa, mà rất nhiều chùm hoa khác lại nở tiếp theo. Hoa màu xanh phớt
vàng hình giống như ông sao năm cánh, hương thơm dịu ngọt. Loại hoa ấy ngày
nay ta gọi là hoa thiên lý. Vì sao lại có cái tên ấy? Các cụ xưa giải nghĩa:
Vì tên cô vợ thật là Lý. Còn thiên lý là vì ông cụ có tài tìm ra mọi việc
phải trái, đã dựa vào câu trả lời của cô vợ thật mà đặt tên mới cho cô và
trêu cô:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: normal">
- Tên cô từ nay không phải là Lý mà là Thiên Lý. Thiên Lý nghĩa là nghìn
dặm, nghìn dặm mà vẫn nhận ra được chồng mình... !</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: normal">
Các cụ còn nói thêm: Cô vợ giả, tuy đã trở lại kiếp rắn lục nhưng vẫn giữ
trong lòng mình mối hận đối với cô vợ thật... Vì vậy ai yêu hoa Thiên Lý,
rắn lục không thích đâu. Rắn lục thường bò nấp vào các dây hoa Thiên Lý để
mổ cắn những ai thích ngắm hoa Thiên Lý, yêu mùi hương Thiên Lý. Nhưng cho
đến nay càng ngày mọi người càng quý càng yêu loại hoa có mùi hương rất dung
dị và mộc mạc này.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
<a name="BIẾT_MÌNH_ĐƯỢC_YÊU_THƯƠNG">BIẾT MÌNH ĐƯỢC YÊU THƯƠNG</a></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-size:12.0pt;
line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">Em
Gianetta từ khi mới sinh đã bị sứt môi, mặc dầu đã được giải phẫu, nhưng môi
em vẫn còn mang một cái sẹo. Tệ hại hơn, tuy môi được sửa lại nhưng môi
không thể làm cho em phát âm rõ ràng được.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-size:12.0pt;
line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">Vì thế
không lạ gì khi tới tuổi cắp sách tới trường, em đã trở thành đối tượng cho
các học sinh cùng lớp chế diễu, chọc phá. Trẻ con tuy vô tư, vô ý thức,
nhưng chúng cũng có thể trở nên rất tàn nhẫn.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-size:12.0pt;
line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">Họa vô
đơn chí, em bé gái Gianette lại bị điếc bên tai trái. Điều làm em sợ nhất là
các thầy cô và lũ học sinh cùng lớp khám phá ra điểm yếu này.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-size:12.0pt;
line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">Vì những
bất lợi thể lý trên em cố gắng chăm chỉ học hành để không thua kém các bạn.
Tuy nhiên em không thể giải thoát mình ra khỏi tâm trạng bị bỏ rơi, bị bạc
đãi. Vì thế em rất nhút nhát và đóng kín.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-size:12.0pt;
line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">Suốt một
thời gian dài, mặc dù cô giáo làm đủ mọi cách để tỏ lòng thương mến em, cô
vẫn không giúp em thắng được tính tự ti mặc cảm và nghi ngờ tất cả mọi người
chung quanh.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-size:12.0pt;
line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">Một ngày
kia, cô giáo có sáng kiến làm một cuộc thử nghiệm thính giác. Cô bảo các em
thay phiên bịt lỗ tai bên phải rồi bên trái để viết hai câu cô đọc rất nhỏ
gần như thì thầm.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-size:12.0pt;
line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">Em
Gianetta vì điếc tai trái, chỉ bịt tai phải nửa chừng để cô giáo thì thầm
bên tai cho một mình em nghe.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-size:12.0pt;
line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">Cô giáo
âu yếm bảo: “Ước gì em là đứa con gái bé nhỏ của cô”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
Câu thì thầm gần giống như một lời tỏ tình này đã bắt đầu biến đổi cuộc sống
của em Gianetta. Dần dần em trở nên dạn dĩ và cởi mở hơn, vì em biết em
được yêu thương. Con người cần đến con người để có thể phát triển."</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<b>
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
<a name="SỰ_TÍCH_HOA_TUYẾT_">SỰ TÍCH HOA TUYẾT</a></span></b><a name="SỰ_TÍCH_HOA_TUYẾT_"><span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: 700">
</span></a></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
Khi bà Chúa Tuyết sinh hạ được một cô con gái, bà phải suy nghĩ rất lâu rồi
mới quyết định đặt tên con gái là Xnhedinca.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
Xnhedinca trắng trẻo, mái tóc cùng trắng, nằm trên chiếc giường trắng, phía
dưới là những tấm vải đệm bằng mây trắng. Khi Xnhedinca vừa đến tuổi trưởng
thành đã có mấy chàng trai đến cầu hôn. Người đến trước nhất là Mặt Trăng,
nhưng Xnhedinca không ưng vì chẳng có cái trán hói thín, đêm đêm không chịu
ngủ mà cứ lang thang trên bầu trời, còn ban ngày thì lại giấu mặt sau những
đám mây. Người thứ hai đến xin cầu hôn là Tia Nắng, nhưng chàng cũng bị
Xnhedinca từ chối.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
Chúa Ông giận lắm. Một hôm ông nghiêm khắc nói với con gái:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
- Nếu con không tự kiếm được chồng thì cha mẹ đặt đâu, con phải ngồi đấy.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
Chúa Ông nhắn tin cho Gió, kẻ thống lĩnh cả bầu trời xanh có đến bốn người
con trai chưa đứa nào thành gia thất. Gió bè đáp chiếc xe trang hoàng lộng
lẫy do những con tuấn mã phi cực nhanh tới ra mắt Chúa Ông. Xnhedinca được
gả bán cho đứa con trai cả của Gió - đó là chàng Gió Bắc. Chúa bà lấy làm
hạnh phúc chuẩn bị của hồi môn cho con gái, nào là chăn lông chim, gối bông
tuyết mềm, những tấm vải trải giường bằng mây trắng, rồi hàng chuỗi hạt cườm
vòng cổ bằng tuyết lấp lánh.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
Khi khách mời đến đông đủ, Xnhedinca hiện ra như một nàng công chúa. Bà con
họ hàng rất hài lòng được đến dự ngày vui, ai cũng khen hai bạn trẻ thật
xứng đôi, phải lứa. Chỉ riêng Xnhedinca là không hài lòng chút nào. Chả là
đương lúc yến tiệc, chàng Gió Bắc bỗng hét toáng lên: "Nóng quá! Nóng quá!"
khi chàng khẽ chạm vào cặp môi lạnh toát của mình vào cặp môi của nàng.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
- Con không thể yêu chàng được - Xnhedinca thở dài nói. Nàng nói nhỏ đến mức
ngoài mẹ nàng ra chẳng ai có thể nghe được tiếng nàng.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
"Không lẽ con gái yêu của ta lại là đứa bất hạnh". Trái tim người mẹ bỗng
run lên trước một sự tiên đoán đáng sợ.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
Đúng lúc yến tiệc đang rôm rả thì chàng rể lên tiếng bảo em trai Gió Nam
chơi một bản nhạc nhảy. Gió Nam đang ngồi ở mép một đám mây bèn rút trong
vạt áo ra một ống sáo và bắt đầu thổi. Giai điệu nhẹ nhàng lan toả, cnốn hút
Xnhedinca vào cuộc nhảy. Nàng lả lướt, quay người, đập đập gót giày vào nhau
phát ra tiếng kêu lanh canh, trong lúc đó, chàng Gió Đông, người em chồng
tinh nghịch cứ vỗ tay cười. Chỉ có chàng Gió Tây là mỗi lúc một thêm thất
vọng, đau khổ rồi gục đầu vào vai cha thổn thức. Gió Cha kinh ngạc hỏi:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
- Con trai của ta, ngày vui thế này, có sao con lại để rơi luỵ?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
Chàng Gió Tây nức nở:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
- Vì sao cha lại dạm hỏi nàng Xnhedinca cho anh lớn mà không phải là cho
con? Vì sao nàng lại không thể là vợ của con?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
Lúc này chàng Gió Nam mới ngước cặp mắt bồ câu của mình nhình Xnhedinca và
chàng đã bắt gặp cái ánh nhìn lên của nàng. Tiếng sáo nghe càng du dương hơn
khi nó vang lên chỉ để dành cho một mình Xnhedinca thôi, còn Xnhedinca thì
nhảy cũng chỉ để cho chàng Gió Nam. Chuyện gì sẽ xảy ra nếu chàng Gió Bắc ác
độc và đầy ghen tuông kia bắt được? Bà Chúa Tuyết vô cùng đau khổ.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
- Con gái yêu ơi, hãy biết kiềm chế trái tim mình! - Bà Chúa khẽ van nài khi
Xnhedinca quay tròn gần chỗ bà.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
Nhưng một trái tim đang thổn thức vì tình yêu thì kiềm chế làm sao được? Chả
lẽ Xnhedinca lại có thể làm được cái điều mà ngay cả những kẻ ngu ngốc lẫn
những đấng anh minh đều chịu bó tay sao?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
Có thể vì mải nói chuyện với Chúa Ông nên Gió Bắc không hay biết gì, nếu như
Gió Tây không khích bác chàng bằng một tiếng cười ác độc:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
- Xnhedinca của anh sắp nở hoa nhờ những cái nhìn cháy bỏng của thằng út nhà
ta đấy.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
Nghe nói vậy, Gió Bắc đấm mạnh xuống bàn, hét lên vì tức giận, mắng Gió Nam:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
- Hãy cất ngay ống sáo đi, nếu không ta sẽ đập vỡ đấy!</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
Tiếng sáo chỉ còn lí nhí như tiếng chim rồi câm bặt.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
Xnhedinca lúng túng liếc nhìn cặp mắt bồ câu của Gió Nam như muốn dò hỏi:
phải chăng đó chỉ là tình yêu thoáng chốc của chàng. Nàng nhớ lại cái giây
phút Gió Bắc đứng phắt dậy và gầm lên:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
- Xnhedinca, em đừng quên rằng em là của anh, còn mi, thằng em kia, đừng
quên rằng này không hề là của mi! Và bây giờ, Xnhedinca, em hãy nhảy để anh
đệm sáo!<br>
Gió Bắc cho các ngón tay vào mồm và huýt the thé khiến mọi người ai nấy có
cảm giác bị kiến bò sau lưng.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
- Nhảy đi! Nhảy đi! - chàng hét Xnhedinca.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
Còn nàng thì đang đắm đuối trước đôi tay giơ ra chào mời của chàng Gió Nam.
Nàng toan quay đi song đôi chân nàng bị băng cứng lại rồi, và chúng đã cưỡng
lại ý nàng.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
- Hãy nhảy đi! Nàng hãy nhảy vì ta! - Gió bắc hét to đến nỗi làm chuyển cả
những cột nhà bằng tuyết, nhưng Xnhedinca vẫn không hề động lòng.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
- A ha! - Gió Bắc cuồng lên, chàng rút cái roi ở thắt lưng ra đoạn vung lên.
- Này, chú em Gió Nam của ta, giờ thì ta không còn thương tiếc mảnh vườn táo
khu vườn hồng nhà mi nữa nghe. Nội đêm nay ta sẽ tàn phá hết những khu vườn
đó bằng chính hơi thở của ta; sáng mai, mi sẽ được bước lên những cành khô
khốc và chỉ biết rơi những giọt lệ cay đắng mà thôi.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
Tình yêu đã mách bảo Xnhedinca cách cứu lấy mạng sống của người tình. Khi
Gió Bắc chưa kịp gom không khí vào lồng ngực thì Xnhedinca đã thấy gương mặt
của Gió Nam đen xạm đi; nàng lập tức tháo tung những chăn gối lông chim của
mình ra, và thế là chỉ trong nháy mắt, những khu vườn của Gió Nam đã được
phủ một lớp thảm như tuyết trắng. Những bông hồng và những trái táo </span>
</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
không còn biết sợ hơi thở của gió lạnh nữa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
Gió Bắc thất vọng, tính chuyện trả thù Xnhedinca. Chàng dùng roi quất nàng
túi bụi, song nàng đã khôn khéo tránh được. Gió Bắc bèn ném roi đi và lao về
phía Xnhedinca.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
- Thế là đám cưới đã tàn! - chàng Gió Bắc gầm lên - Ta sẽ đưa nàng về nhà và
giấu nàng vào căn hầm tối tăm nhất. Hãy để cho chuột, bọ gặm nhấm thân xác
nàng, hỡi người vợ bướng bỉnh của ta.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
Đến đây, tìn yêu lại mách bảo Gió Nam cách cứu lấy trái tim, mà đối với nàng
là quý giá hơn tất cả mọi thứ trên đời. Cắp nàng vào ngực, Gió Nam biết giấu
Xnhedinca đi đâu bây giờ? Chàng đành phải đặt nàng dưới gốc cây hoa hồng và
dặn nàng hãy chờ đợi chàng quay lại sau khi chàng chiến thắng người anh
trong trận đấu cực kỳ khó khăn này.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
- Trước hết hãy hôn em đã, hỡi người tình duy nhất của đời em, em sẽ chờ đợi
chàng, cho dù suốt cả cuộc đời.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
Gió Nam ôm hôn Xnhedinca một cách êm ái và hôn thật lâu cho đến khi người
nàng tan ra trong vòng tay ôm của chàng, cho đến khi nàng chỉ còn là những
giọt sương rơi xuống đất và tan biến đi.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
- Nàng ở đâu? Nàng trốn đâu rồi? - Gió bắc lao vào người em trai - Ta vừa
trông thấy mi ôm hôn nàng như thế nào kia mà.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
- Ôi anh trai của em, hà cớ gì ta cứ thù hằn nhau mãi, - Gió Nam buồn rầu
đáp - Bây giờ nàng nằm ở kia kìa, như thể giọt sương, như giọt nước mắt đã
tan biến vào đất.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
- Ta không tin nàng và cả mi nữa - Gió Bắc nói, nghiến răng trèo trẹo - Để
nàng không bao giờ còn đứng dậy được, ta sẽ dùng băng giá đè nàng xuống.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
Gió Nam lúc nào cũng cứ quẩn quanh bên khu vườn hồng và vườn táo của mình.
Cứ vào quãng cuối Đông hoặc đầu Xuân, Xnhedinca lại thấy có chàng ở bên
cạnh, nàng dùng hơi thở sưởi ấm lớp băng bề mặt rồi ngước lên nhìn sâu vào
cặp mắt bồ câu của người tình.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
Và người đời cứ mỗi khi nhìn thấy một bông hoa trắng nhỏ xíu không hiểu sao
lại mừng rơn và kể cho nhau nghe như kể về một sự kiện gì trọng đại lắm:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
- Thấy không, trong vườn, Hoa Tuyết đã nở!</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><b>
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">
<a name="Không_có_vua_">Không có
vua </a> </span></b></p>
<p class="lead" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">Mộng
Nương là một thôn nữ xinh đẹp ở làng Đông. Da nàng trắng, tóc nàng đen, còn
dáng nàng đi thì đến ông lão cũng phải ngoái nhìn. </span></p>
<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">Nàng lớn
lên bên khung cửi với nghề quay tơ dệt lụa. Đến tuổi trăng sắp tròn, nàng
đem lòng thương yêu chàng Đực làm nghề sửa xe ngựa đầu thôn. Nhưng nàng đẹp
quá, tiếng đồn lọt đến tai vị quan chuyên đi tuyển cung phi mỹ nữ cho vua và
nàng lập tức được tiến cung. Chàng Đực buồn rầu nhìn người yêu lên xe về
kinh, còn Mộng Nương thì nửa vui nửa buồn chẳng biết ra sao. </span></p>
<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">Mộng
Nương được vua sủng ái chừng độ vài con trăng rồi không còn được ngó ngàng
đến nữa. Một hôm, không chịu nổi cảnh cô đơn, nàng ra ngoài giếng ngồi khóc.
Bụt hiện lên hỏi: “Vì sao con khóc?”. Nàng đáp: “Bụt ơi, con muốn có một gia
đình, một người chồng luôn gần gũi bên con”. Bụt lắc đầu: “Nhưng con đẹp
quá, con mà có ở hang cùng ngõ hẻm nào rồi cũng bị kéo vào cung”. Mộng Nương
tức tưởi: “Vậy Bụt hãy cho con sống ở một nơi nào đó không có vua”. Bụt suy
nghĩ rồi gật đầu, phất nhẹ chiếc phất trần. Mộng Nương thiếp đi. </span></p>
<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">Nàng tỉnh
dậy ngay tại nhà mình ở thôn Đông. Vẫn cha mẹ, anh chị em nhưng cảnh sao
khác quá. Làng xóm đã biến thành phố thị; khung cửi, quay tơ không còn nữa,
nhà nàng đã trở thành một quán bia hơi. Hỏi thăm thì biết đã hơn 100 năm
trôi qua kể từ khi nàng chợp mắt sau cái phất nhẹ của Bụt. Hỏi thăm nữa mới
biết rằng bây giờ chẳng có vua và chuyện làm vợ vua ngày trước chỉ một mình
nàng biết. </span></p>
<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">Hỏi thăm
tiếp mới hay bây giờ cũng có chàng Đực ngày nào, nhưng thay vì sửa xe ngựa
thì chàng lại sửa xe gắn máy ở đầu phố. </span></p>
<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">Mộng
Nương vô cùng mừng rỡ, nàng quyết lần này sẽ lấy Đực làm chồng. Nhưng gia
đình đã đăng ký cho nàng đi thi hoa hậu.</span></p>
<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">Mộng
Nương không khó khăn lắm để lọt vào vòng chung kết. Và nàng đã chiến thắng
bằng chính sự ngờ nghệch của mình. Nàng được cho điểm cao nhờ đã đỏ bừng
mặt, tay chân luống cuống trong trang phục áo tắm. Nàng được vỗ tay hoan
nghênh trong trang phục tự chọn là xiêm y của một... cung phi.</span></p>
<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">Cuối cùng
trong phần ứng xử, khi được hỏi: “Bạn thấy tính ưu việt của xã hội chúng ta
đang sống là gì?”. Nàng trả lời không cần suy nghĩ: “Không có vua”. Khi khán
giả còn đang ngơ ngác thì anh chàng MC đã nhanh chóng “dịch” ra giùm: “Ý là
cô Mộng Nương cho rằng chế độ phong kiến đã hoàn toàn kết thúc”. </span></p>
<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">Câu hỏi
thứ hai: “Bạn quan niệm thế nào về hạnh phúc gia đình?” được nàng đáp ngay:
“Tôi muốn mình là vợ duy nhất của chồng tôi”. Chàng MC “dịch” tiếp: “Ý cô
Mộng Nương ca ngợi quy định một vợ một chồng của xã hội chúng ta”. Nàng được
điểm tuyệt đối! Mộng Nương đăng quang!</span></p>
<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">Nhưng
nàng không lấy chàng Đực làm chồng được. Mẹ nàng bảo bây giờ Đực không đáng
xách dép cho nàng, cha nàng khuyên nên lấy chồng tỷ phú, còn em trai nàng
bảo là chị phải chọn ngoại kiều. Nhưng nàng bận rộn quá chưa chọn lựa được,
nàng còn phải đi làm từ thiện, đi quay phim quảng cáo, đi dự tiệc tùng, đi
biểu diễn thời trang và cả đi đóng phim truyện nữa...</span></p>
<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">Chẳng bao
lâu sau đó nàng cũng gặp được một chàng galăng, lịch thiệp và giàu có. Chàng
tặng nàng một căn nhà màu tím ba tầng lầu. Sáng chàng đón nàng đi điểm tâm
bằng xe Nhật, trưa đi ăn bằng xe Ý và tối đi nhà hàng bằng xe Mỹ. Nàng quyết
định làm vợ chàng. </span></p>
<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">Cũng
được... vài con trăng, chàng bị bắt. Té ra bấy lâu nay nàng toàn phải xài
những đồng tiền bất chính. Có người bảo rằng tội của chàng phải ngồi gỡ
chừng hơn 10 cuốn lịch. </span></p>
<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">Đau đớn
tột cùng, Mộng Nương chạy đi kiếm một cái giếng để khóc gọi Bụt. Nàng khóc
hoài khóc mãi chẳng thấy Bụt đâu, mãi thật lâu mới thấy một cô gái hiện ra
xưng là... thư ký của Bụt. Cô ta bảo rằng nàng phải chờ thôi vì chẳng hiểu
sao bây giờ nhiều người khóc gọi Bụt quá nên ai cũng phải xếp hàng chờ đến
lượt!</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0; background: white" align="justify">
<b>
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
<a name="Bỗng_chốc">Bỗng chốc</a></span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0; background: white" align="justify">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
Bỗng chốc, bạn nhận ra rằng có một sự khác biệt tinh tế giữa việc giữ chặt
một bàn tay với việc trói buộc một tâm hồn ... </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0; background: white" align="justify">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
... rằng tình yêu không luôn là điểm tựa và chung sống không đồng nghĩa với
sum vầy ... </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0; background: white" align="justify">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
... rằng nụ hôn không phải là khế ước và những món quà không phải bao giờ
cũng là những lời hứa chân thành ... </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0; background: white" align="justify">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
... rằng có nhiều ngày nắng cũng mang đến những nỗi buồn không kém những
chiều mưa ... </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0; background: white" align="justify">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
Và bạn học được cách ngẩng cao đầu chấp nhận thất bại, điềm tĩnh như một
người lớn chứ không khóc lóc như một đứa bé ... </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0; background: white" align="justify">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
Và bạn bắt tay vào việc ngay hôm nay chứ không trông chờ vào những dự án
viển vông của ngày mai </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0; background: white" align="justify">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
Và bạn tự trồng hoa trong vườn nhà để tô đẹp cuộc sống, không trông chờ
người khác mang hoa đến ... </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0; background: white" align="justify">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
Và bạn nhận ra rằng bạn có thể chịu được ... rằng bạn thật sự mạnh mẽ ...
rằng cuộc sống đáng yêu hơn bạn tưởng ... </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0; background: white" align="right">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-style: italic">
Võ Thanh Sử</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0; background: white">
<b>
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
<a name="MỘT_CHÚT_TRONG_CUỘC_SỐNG_">MỘT CHÚT TRONG CUỘC SỐNG</a></span></b><a name="MỘT_CHÚT_TRONG_CUỘC_SỐNG_"><span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: 'Times New Roman',serif; color: black">
</span></a></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0; background: white">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
Có nên xem thường những điều nhỏ bé trong cuộc sống ? Nó chỉ là một chút
không đáng quan tâm ? Không đâu bạn ạ ? </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0; background: white">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
Một chút những viên đá nhỏ có thể tạo thành một ngọn núi lớn </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0; background: white">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
Một chút những bước chân có thể đạt đến hàng dặm . </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0; background: white">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
Một chút hành động của tình yêu thương và lòng tử tế cho thế giới những nụ
cười tươi tắn nhất . </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0; background: white">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
Một chút lời an ủi có thể làm dịu bớt những đau đớn to tát . </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0; background: white">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
Một chút ôm siết ân cần có thể làm khô đi những giọt nước mắt . </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0; background: white">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
Một chút ánh sáng từ những ngọn nến có thể làm cho đêm không còn tối nữa .
</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0; background: white">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
Một chút ký ức, kỷ niệm có thể hữu ích cho nhiều năm sau . </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0; background: white">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
Một chút những giấc mơ có thể dẫn đường cho những công việc vĩ đại . </span>
</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0; background: white">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
Một chút khát vọng chiến thắng có thể mang đến thành công . </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0; background: white">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
Và một chút những điều nhỏ bé ấy, kỳ diệu thay có thể mang đến niềm hạnh
phúc lớn nhất cho cuộc sống của chúng ta . </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0; background: white">
<i>
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
Hồng Hạnh</span></i></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0; background: white">
<b>
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
<a name="THƯ_TÌNH_">THƯ TÌNH</a></span></b><a name="THƯ_TÌNH_"><span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: 'Times New Roman',serif; color: black">
</span></a></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0; background: white">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
Nếu nhà tôi bị cháy, tôi sẽ ưu tiên cứu ba thứ mà tôi cho là quí báu nhất
đối với mình: album lễ cưới của vợ chồng tôi, mấy tờ giấy ghi cách thức chế
biến thức ăn do bà nội tôi ghi lại và vài lá thư tình của chồng tôi viết
trên tờ giấy vở xé ra. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0; background: white">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
Chỉ có ba lá thư tình thôi trong cả cuộc đời dài, vì sau ngày cưới chồng tôi
không viết lá thư nào nữa. Tuy nhiên, nói cho đúng, chồng tôi không ngưng
viết thư tình đâu, nhưng viết một cách hoàn toàn khác với thư tình trước
ngày cưới, thế thôi. Tôi xin nêu vài ví dụ. Sau đây là một thư để lại trên
bàn giấy vào tuần trước: </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0; background: white">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
“Em yêu, phải cẩn thận khi vào chuồng ngựa nhé, đường đi trơn lắm đó. Anh”
</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0; background: white">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
Hoặc lá thư sau đây để cạnh điện thoại, viết trên tờ thực đơn của một tiệm
ăn: </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0; background: white">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
“Anh đã tắt máy giặt và trả các băng vidéo rồi. Có vài tờ hóa đơn đây nè.
Đừng lo bữa ăn tối nhé. Anh sẽ mang ít món về ăn”. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0; background: white">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
Bạn thấy đó, các thư này không có thứ âm nhạc như thư tình ngày xưa: “Hãy
đoán xem anh yêu em biết mấy…” hoặc: “Anh luôn yêu và nhớ em…”. Tuy nhiên,
xét cho kỹ, chúng cùng nói một thứ chuyện như nhau, đó là chuyện tình yêu
phải không bạn. Phụ nữ chúng tôi mong muốn chồng mình cứ viết cho chúng tôi,
viết gì cũng được, vì chúng tôi luôn xem đó là tình yêu dành cho mình. Và đó
là hạnh phúc chứa chan.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0; background: white">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-style: italic">
Nacy Shulins</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0; background: white">
<b>
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
<a name="NHỮNG_GIỌT_NƯỚC_MẮT_TỪ_TRÊN_TRỜI_">NHỮNG GIỌT NƯỚC MẮT TỪ TRÊN TRỜI</a></span></b><a name="NHỮNG_GIỌT_NƯỚC_MẮT_TỪ_TRÊN_TRỜI_"><span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: 'Times New Roman',serif; color: black">
</span></a></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0; background: white">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
Vào một buổi tối mùa đông lạnh lẽo, ngồi cùng chồng bên cạnh lò sưởi,
Fiammetta chợt hỏi: </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0; background: white">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
- Mưa là gì vậy hở anh ? </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0; background: white">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
Bên ngoài thời tiết thật là tồi tệ, những giọt nước mưa đập vào ô cửa sổ
tách, tách, tách, tách . </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0; background: white">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
- Anh ơi, mưa là gì vậy hở ? - Fiammetta vừa lặp lại câu hỏi vừa lay bàn tay
chồng . </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0; background: white">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
- Mưa hả em, đó có nghĩa là trời đang khóc đấy . </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0; background: white">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
- Nhưng tại sao trời lại khóc ? </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0; background: white">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
- Ừ, cũng không hẳn là trời khóc đâu . Đúng hơn đó là những giọt nước mắt
của tất cả những người buồn sầu trên thế giới đã kết lại thành mây . </span>
</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0; background: white">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
- Tất cả những giọt nước mắt ư, thật thế hả anh ? </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0; background: white">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
- Không phải tất cả nhưng là hầu hết . Những giọt nước mắt từ trời là của
những người buồn sầu mà không được ai an ủi . Còn nếu như họ được an ủi thì
những giọt nước ấy sẽ đọng lại và cất giữ trong tim giống như một kho tàng
quí giá . </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0; background: white">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
- Nhưng tại sao mưa nhiều quá vậy ? </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0; background: white">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
- Điều đó có nghĩa là ngày nay nhiều người than khóc nhưng lại có quá ít
người an ủi . </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0; background: white">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
- Vậy làm sao để cho mưa tạnh ? Em phải an ủi tất cả mọi người trên thế giới
này ư ? Em muốn ngày mai trời lại nắng . </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0; background: white">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
- Chỉ cần an ủi một người là đủ, ngay khi họ đang khóc, khi mà em gặp họ .
Nhưng anh không chắc là em làm được điều đó . </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0; background: white">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
- Vậy tối nay em sẽ đặt nhiều ly ở bậu cửa sổ để hứng nước mưa, và em sẽ
mang trả lại cho những người chủ thật sự của chúng, những người đã buồn sầu
than khóc . </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0; background: white">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
- Nhưng làm sao em có thể trả lại đúng giọt nước mắt cho từng người được ?
Họ đâu có ghi tên trên đó . </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0; background: white">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
Fiammetta đã không trả lời được câu hỏi của chồng nhưng nàng biết rằng có
một cách . Sáng hôm sau, nàng kiên nhẫn đặt từng giọt nước lên lòng bàn tay
và nhìn vào bên trong . Những giọt pha lê nhỏ bé ấy còn đọng lại một khuôn
mặt . </span></p>
<p align="right" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-style: italic">
Văn Hiền</span></td></tr><tr><td><p align="center"><a target="_top" href="http://tinmung.net/"><img border="0" src="../../_Images/LOGOtinmung-80.gif" width="80" height="48"></a></td></tr></table></body></html>