File "TinhYeu_09.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/MinhHoa/TinhYeu/TinhYeu_09.htm
File size: 85 KiB (87037 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>Truyện Minh Hoa</title><base target="_self"><style>
<!--
span.postdetails
	{}
span.postbody
	{}
h2
	{margin-top:12.0pt;
	margin-right:0cm;
	margin-bottom:3.0pt;
	margin-left:0cm;
	page-break-after:avoid;
	font-size:14.0pt;
	font-family:Arial;
	font-style:italic}
h1
	{margin-right:0cm;
	margin-left:0cm;
	font-size:24.0pt;
	font-family:"Times New Roman";
	font-weight:bold}
span.small
	{}
span.title
	{}
span.lyrictext
	{}
span.artist
	{}
span.ctext
	{}
span.showdate
	{}
-->
</style>
</head><body background="../_Image/bgr.gif"><table border="0" width="500" id="table1" cellspacing="15" cellpadding="0" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td height="39"><b><font face="Tahoma" color="#FF5328" size="4">Truyện Minh Hoạ - Tình Yêu</font></b><hr color="#0000FF"></td></tr><tr><td>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<b><font face="Arial"><a name="Một_Mối_Tình_">Một Mối Tình </a> </font></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Ngày ấy, tôi vào đại học với đôi bím tóc thắt nơ màu xanh 
	nước biển, anh nói, với đôi bím tóc bự tổ bố này anh có thể nhận ra em ngay 
	từ đàng xa. Ngôi trường tôi học vốn là một tu viện cũ, bên trái là biển Bắc 
	Mỹ An xanh ngăn ngắt, bên phải là con đường nhỏ ngoằng ngoèo lên Ngũ Hành 
	Sơn. Ngày ấy, tôi cùng vài đứa bạn đuổi nhau chạy dọc theo hành lang cư xá 
	cười hét ầm ĩ, và rồi im bặt lấm lét nhìn nhau khi thấy các anh trong đội 
	bảo vệ ký túc xá trừng mắt nhìn dù họ chỉ là sinh viên năm thứ tư. Ngày ấy, 
	tôi gặp anh, người con trai với cặp mắt hơi buồn nhưng lại có cái miệng cười 
	vô cùng quyến rũ và tài ăn nói thu phục lòng người. Ðiều đó là phước hay là 
	họa cho tôi? Ngày ấy ai mà cần biết chỉ biết rằng anh đối với tôi là tất cả.</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Ðêm trăng, chúng tôi thả bộ ra biển chơi, từ cư xá anh ra 
	đến biển phải đi qua một ruộng lúa, qua một bãi tha ma, qua một đồng khoai 
	lang, qua một bãi phơi lưới dân chài. Tôi đi sát bên anh, muốn đoạn dường 
	này dài vô tận và tưởng như thế gian này không có hạnh phúc nào hơn. “Sợ ma 
	không?” anh hỏi. “Không” tôi đáp một cách tin tưởng. Anh không biết rằng tôi 
	vốn là một đứa sợ ma nhất trên thế gian này nhưng đi bên cạnh anh tôi bỗng 
	trở nên can đảm lạ lùng. Anh kể một câu chuyện tiếu lâm về ma nào đó và tôi 
	cười khanh khách, tôi ngày ấy là thế, thần thánh hóa mọi điều về anh.</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
	<hr>
	<p class="title" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<b><font face="Arial"><a name="Bao_giờ_anh_mới_quên_được_em">Bao giờ anh mới quên được em?</a></font></b></p>
	<p class="lead" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Anh không nghĩ anh lại mềm yếu đến vậy khi hay tại yêu em 
	quá. Anh đang ngồi một mình nghe nhạc viết những điều mà anh đang nghĩ để 
	gửi đến em người con gái mà anh yêu nhất. </font></p>
	<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Cách đây 4 năm em là một cô gái ngây thơ hồn nhiên, em 
	không xinh đẹp gì, không có gì cả. Anh chỉ biết yêu anh tin mai sau em sẽ là 
	một nửa của anh đi theo anh đến suốt cuộc đời. 4 năm yêu nhau anh hạnh phúc 
	lắm em à! anh được yêu và yêu. 4 năm anh chưa bao giờ nghĩ chỉ một suy nghĩ 
	nhỏ nào là sẽ có ngày anh cả em chia tay. Đến bây giờ ngồi và nghĩ anh cũng 
	không nghĩ điều đó đã xảy ra với mình, số phận thật trớ trêu với anh phải 
	không em. </font></p>
	<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Em là người con gái thứ 2 nói lời chia tay cả anh. Anh 
	chấp nhận hết vì càng níu kéo anh càng làm khổ anh và em. Em là một cô bé 
	suy nghĩ còn non nớt. Anh trả trách gì em cả. Mọi người vẫn nói với anh biết 
	về em, bây giờ em thế này thế nọ thế kia, anh vẫn không tin, nhưng sự thật 
	là vậy em à. Anh không tin nhưng sự thật là vậy, nó bắt anh phải tin. Điều 
	làm anh buồn nhất một cô bé từ hồi yêu anh ngoan ngoãn biết nghe lời biết 
	sống, biết nghĩ mà đến giờ lại thay đổi nhanh đến vậy. Phải chăng em cứ như 
	hồi xưa, gia đình em không giàu có gì có phải tốt không, tiền bạc ư sẽ hết, 
	sắc bạc ư sẽ tàn em à!Đừng chạy theo những cái đấy. </font></p>
	<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Dù em không quay lại cả anh, anh vẫn mong em đừng buông 
	thả mình quá, cố gắng mà sống, đừng để bố mẹ phải lo lắng. Không có một 
	thằng tuấn thứ 2 đâu em à!Anh cũng thấy anh buồn cười khi viết những dòng 
	tâm sự này. Thật là dở hơi. Nhưng viết xong anh cũng thấy thoải mái. Anh vẫn 
	mong em luôn được hạnh phúc đừng đi tìm hạnh phúc ảo nữa. Anh tin hạnh phúc 
	sẽ tự tìm đến với em, chỉ có điều em có chấp nhận hạnh phúc đó không thôi.
	</font></p>
	<p class="normal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><strong>
	<span style="font-weight: normal; font-style: italic">Trần Công Tuấn</span></strong></font></p>
	<hr>
	<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<b><font face="Arial"><span class="showdate"><a name="Biển,_nỗi_nhớ_và_anh">
	Biển, nỗi nhớ và anh</a></span></font></b></p>
	<p class="lead" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Gửi đến anh, thay cho lời xin lỗi vì những điều em đã 
	làm. Trong em, lúc nào anh cũng chiếm một vị trí quan trọng. Dù ở bất cứ nơi 
	đâu, bất cứ khi nào và bên ai, em cũng mong anh hạnh phúc. </font></p>
	<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Hôm nay, sau lần gặp cuối cách đây gần một năm, em được 
	gặp lại anh, trên đất Sài Gòn này. Lâu rồi, mình không gặp nhau, em thấy anh 
	có vẻ gầy hơn ngày xưa...nhưng vẫn là anh mà, vẫn khuôn mặt ấy, ánh mắt ấy, 
	đôi môi ấy, dáng người ấy, sao mà khác đi được..... Chắc anh phải suy nghĩ 
	nhiều lắm đúng không? Anh biết không, khi em yêu anh cũng là lúc em biết yêu 
	biển. Em nhớ những đêm em và anh ngồi ngắm biển, anh nói anh yêu biển như 
	tình yêu anh dành cho em vậy, nó bao la, có lúc dữ dội, có lúc êm đềm. Em 
	hạnh phúc biết mấy, cũng từ đó em biết thế nào là tình yêu với Biển, vì Biển 
	có anh mà. Rồi một ngày anh rời xa em để về nơi có biển nhưng không có em, 
	chỉ vì những dại khờ của em mà anh đã ra đi. Tại sao ngày ấy em không giữ 
	anh lại? </font></p>
	<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Trong biển người mênh mông kia, rồi anh sẽ tìm được hạnh 
	phúc trọn vẹn cho riêng anh. Sẽ nhanh thôi anh nhỉ? Em nhớ cách đây hơn một 
	năm. Một buổi tối em và anh đang nhắn tin cho nhau thì em nhận được một tin 
	nhắn của anh. Anh nhắn tin cho một cô gái khác nhưng nhầm qua em. Chỉ là một 
	tin nhắn hỏi thăm rất bình thường nhưng em buồn lắm, muốn giận anh, trách 
	anh nhưng không thể. Vì em hiện giờ chỉ là em gái anh thôi. Em không còn cái 
	quyền ghen anh nữa. Em đã khóc lúc đó, vì em nghĩ em đã mất anh thật rồi. 
	Thời gian qua, em vẫn nhớ anh rất nhiều. Nhớ gương mặt, ánh mắt, nụ cười của 
	anh. Nhớ cả mùi mồ hôi trên áo anh những lần anh vội đi đón em vào buổi trưa 
	nắng gắt. </font></p>
	<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Ba năm qua, không biết đã bao nhiêu người đi qua cuộc đời 
	em và có bao nhiêu người đang đợi em ở phía trước. Có thể chỉ là một một nỗi 
	nhớ không đầu không cuối, nhưng em vẫn muốn gửi đến với anh, mối tình đầu 
	của em, người mà cho đến lúc này em vẫn nhớ, người em đã từng yêu, một chút 
	tôn trọng và những nuối tiếc vì những điều đáng nhẽ ra không nên xảy ra Khi 
	đi bên một ai đó, em sẽ không nghĩ về điều cũ. Nhưng khi chia tay một ai đó, 
	em tự hỏi, sao mình lại vẫn giẫm vào vết xe đổ mà mình đã từng tạo nên từ 
	trước. Và khi còn lại một mình, nghĩ lại những gì đã mất, thấy mình có lỗi 
	cũng thật nhiều Vào một ngày thứ 7 mà người ta vẫn dành cho những đôi yêu 
	nhau, em không muốn khơi gợi lại trong mình những kí ức không vui. Và điều 
	không nên cũng đã xảy ra, cái gì đến cũng vẫn đến. Không biết từ khi nào, 
	mỗi khi gặp anh, em đều cảm giác đó sẽ là lần cuối cùng em được gặp anh. Cảm 
	giác đó làm em sợ, rất sợ, rất sợ. Nhưng, dù thế nào, dù không có anh ở bên, 
	em cũng sẽ vẫn bước tiếp, bước tiếp không ngừng Và.... Một ngày nào đó, em 
	sẽ lại gặp được người nào đó trên quãng đường dài Anh cũng sẽ như thế! Hạnh 
	phúc và gặp nhiều may mắn, anh nhé! Em cũng sẽ hạnh phúc và may mắn! Nếu 
	mình gặp lại nhau Xin người hãy yêu em lần nữa Đống tro tàn của một thời quá 
	khứ Vẫn đợi người về thắp lại lửa xưa Tuổi đôi mươi em qua với dại khờ Chưa 
	thấu hiểu thế nào là hạnh phúc Nên một ngày vô tình em tuột mất Niềm vui 
	thành bọt nước xoà qua tay Ngạo nghễ em trôi trên những vồng mây Bỏ lại sau 
	lưng bông hồng vàng côi cút Cái ngày mà em không hiểu được Đã đi qua không 
	trở lại bao giờ</font></p>
	<p class="normal" align="right" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><strong style="font-weight: 400; font-style: italic">Ngôi 
	Sao Cô Đơn</strong></font></p>
	<hr>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<b><span style="font-family: Arial"><a name="Đầu_gối_tay_ấp_">Đầu gối tay ấp 
	</a> </span></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Khi gả về nhà anh, chị mười sáu, anh lên 
	năm tuổi. Anh là con độc đinh, cha mẹ quý hơn vàng, chỉ tiếc anh quá nhiều 
	bệnh tật. </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<strong><span style="font-family: Arial; font-style:italic">Cảnh nghèo</span></strong></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Ông nội ở ngoài buôn bán nhỏ, gom được tí 
	tiền. Bà nội tin Phật, một lòng thành kính, một lần bà nội xin được một quẻ 
	xăm giữa miếu ngụt khói hương, nói phải cưới một cô vợ hơn tuổi cho thằng 
	cháu đích tôn thì nó mới qua được vận hạn. </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Bà nội đương nhiên tin vào lời Phật dạy 
	chúng sinh nơi khói hương vòng quanh chuông chùa ngân nga, bởi thế ông bà 
	nội bàn tính, đưa lễ hậu, kháo tin quanh vùng tìm mối nhân duyên cho anh.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Nhà chị năm miệng ăn, trông vào mấy sào 
	ruộng bạc màu, chỉ đủ miếng cháo, mùa đông, cha chị vì muốn kiếm thêm ít 
	đồng ra đồng vào, theo người ta lên núi đập đá, tiền chưa kiếm được, nhưng 
	bị đá vỡ dập lưng, tiêu hết cả gia sản, bán sạch cả lương thực, bệnh không 
	khỏi. </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Hằng ngày cha chị chỉ có thể nằm trên 
	giường, muốn chết mà chẳng chết cho. Hai đứa em trai còn chưa đủ tuổi lớn. 
	Nỗi khổ sở của gia đình, nỗi ai oán của mẹ, làm những năm thời con gái của 
	chị mang một gánh nặng tâm tư.<br>
	Vì thế bà mối đến, réo rắt: “Gả cô nhà đi, tiền thì để dưỡng bệnh cho cha, 
	còn đỡ đần được tiền tiêu trong nhà”.<br>
	Mẹ chị lắc đầu, nào có ai muốn đẩy đứa con gái thơ dại của mình vào lò lửa? 
	Nhưng chị xin: “Mẹ, cho con đi nhé, chỗ tiền ấy có lẽ chữa khỏi cho cha!”.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Tiếng kèn đón dâu thổi váng đầu ngõ trước 
	ngôi nhà nhỏ của chị. Bố chị nằm trên giường tự đấm ngực mình; Con gái phải 
	đem đổi tuổi thanh xuân, chấp nhận lấy một người chả xứng với mình chỉ vì 
	cứu tôi và cứu gia đình này thôi ư! </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Mẹ chị chảy nước mắt, tự tay mình cài lên 
	tóc con gái cây trâm gài. Chị mặc áo đỏ đi giày thêu cúi lạy cha mẹ, tự 
	buông tấm khăn đỏ che đầu mình, nước mắt lúc đó mới chảy ra, trộn phấn má 
	hồng.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Từ đó, số phận cuộc đời chị và hôn nhân 
	giao cả về tay một đứa con nít vô tri.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<strong><span style="font-family: Arial; font-style:italic">Cười xót xa</span></strong></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Bà mẹ chồng trẻ tuổi không phải là người 
	khắt khe khó tính, bố chồng ở xa cũng chẳng cần chị tam khấu cửu bái, lạy 
	chào dạ vâng. Anh vâng lời mẹ gọi chị là chị gái. </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Hằng ngày, chị ngoài việc giúp mẹ chồng 
	chăm ruộng rau và làm xong việc nhà, thì cắt thuốc cho chồng, sắc thuốc, may 
	áo cho chồng, giặt giũ, cho chồng chơi, cho chồng ngủ, có lúc, anh ho suốt 
	đêm, sốt cao, chị thức cả đêm chườm khăn hạ sốt, cho anh uống nước, uống 
	thuốc.<br>
	Trong tim chị, chị coi anh như một đứa em trai.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Hàng xóm láng giềng gặp chị, chị thường cúi 
	đầu lặng lẽ, không nói, vội vã đi qua. Không biết là ứng với quẻ xăm của 
	Phật, hay nhờ chính sức mình mà anh vượt qua được bệnh tật, dưới sự chăm 
	chút của chị, anh lần lượt chiến thắng mọi cơn bệnh tật lớn nhỏ: Ho gà, viêm 
	màng não, lở loét v.v...</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Dần dà, những tình cảm anh dành cho chị 
	vượt quá tình cảm dành cho mẹ mình. Giữa những kẽ hở lúc bận rộn, hoặc khi 
	anh đã ngủ say, chị thường khóc nước mắt nóng rồi thờ thẫn tự hỏi mình: “Đây 
	là hôn nhân của mình ư, đây là chồng của mình ư?”.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Đến tuổi đi học, chị may cho anh một chiếc 
	túi xách, dắt tay anh đến lớp. Những đứa trẻ trong và ngoài thôn thường vây 
	lấy chị hát to: “Cô con dâu, cô con dâu, làm cái gì? Tắt đèn, thổi nến, lên 
	giường...”</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Chị không biết trong lòng mình là nỗi đau 
	hay nỗi buồn, cúi gằm xuống, mặt đỏ lên rồi trắng bệch, trắng rồi đỏ. Một 
	buổi tối, anh nằm trong chăn nói:</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">“Chị ơi, em yêu chị!”.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Chị lại là vợ. Vợ lại là chị. Chị nhìn 
	gương mặt ngây thơ non nớt của anh, im lặng. Lần đầu tiên chị cười đau khổ.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">
	<strong>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; <i>An ủi nhỏ nhoi</i></strong></span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Cha anh ở ngoài buôn bán nhiễm phải thói cờ 
	bạc, chỉ vài ngày mà thua sạch bách bao gia sản tích cóp khổ sở lâu nay.
	</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Sau khi bố mẹ chồng chửi bới cãi vã ầm 
	trời, bố chồng chị dứt áo bỏ nhà ra đi, từ đó không ai gặp lại ông nữa, nghe 
	người ta nói khi đó ông bị lính bắt đi làm phu. Lúc đó trên người mẹ chồng 
	chị còn vài thứ trang sức, cầm đi đổi lấy vài đồng tiền.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Mẹ chồng và chị bàn nhau mua lấy ba mẫu 
	đất. Không thể mượn người làm nữa rồi, mẹ chồng con dâu xoay ra xắn ống quần 
	lên lội ruộng, ngày còn ở nhà chị từ nhỏ đã giúp cha mẹ làm ruộng, khổ sở gì 
	chị cũng đã nếm trải qua. Chỉ khổ cho bà mẹ chồng chị xưa nay chưa từng phải 
	trồng lúa bao giờ.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Một nhà vốn giàu có bỗng chốc hóa bần cùng, 
	đàn ông bỏ đi không tăm tích, bà mẹ chồng vừa đau vừa hận, lại thêm việc làm 
	ruộng nặng nhọc, làm bà kiệt quệ, ốm rồi không dậy nổi. Trước lúc lâm chung, 
	bà kéo tay chị, gần như van vỉ nói:</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">“Nó hãy còn nhỏ dại, xin cô chăm sóc nó, 
	nếu cô muốn ra đi, xin hãy đợi lúc nó trưởng thành”.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Chị nắm chặt tay anh. Từ đó, số mệnh của 
	anh lại bị chị dắt đi.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Chị là người phụ nữ trọng tình nghĩa, chưa 
	từng hứa gì, nhưng chị vẫn cùng anh như cũ. Từ đó về sau, ngay cả chính chị 
	cũng không nhận ra mình rốt cuộc là vợ, là chị hay là mẹ của anh? </span>
	</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Chị quần quật không ngày không đêm, làm 
	việc để anh tiếp tục đi học. Cuộc sống của họ trôi qua khổ nhọc nhưng bình 
	lặng giữa tình chị em sâu nặng, tình yêu bao la như tình mẫu tử bền chặt.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Khi anh tốt nghiệp trung học thi đỗ vào một 
	trường Đại học Sư phạm, chị thay anh thu xếp hành lý, lại một lần nữa đưa 
	anh tới trường. </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Chị nhìn cậu con trai trẻ măng vừa qua tuổi 
	dậy thì, do chính tay mình nuôi lớn từ nhỏ đến giờ, chị chỉ dặn anh hãy cố 
	mà học hành, ngoài ra chị không nói thêm điều gì nữa.<br>
	Nhưng anh vẫn nói: “Chị, chờ tôi quay về nhé!”.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Tim chị đập nhẹ một nhịp, nhưng mặt vẫn 
	bình thường, có điều khóe miệng ẩn một nụ cười hân hoan rất nhẹ mà người 
	khác khó nhìn thấy. Khóe cười ấy không phải vì câu nói của anh, mà vì những 
	gì chị bỏ ra, đã được đáp đền lần đầu.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<strong><span style="font-family: Arial; font-style:italic">Kiếp này</span></strong></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Chị vẫn làm ruộng như trước, nhịn ăn nhịn 
	mặc dành tiền gửi đi.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Hai năm đầu, nghỉ hè và nghỉ Tết anh đều về 
	quê giúp chị làm việc. Nhưng năm thứ ba đại học, anh viết thư về nói: Chị 
	đừng gửi tiền nữa. Và kỳ nghỉ tôi cũng không về nữa đâu. Tôi muốn ra ngoài 
	kiếm việc làm thêm, đỡ gánh nặng cho chị.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Lúc đó chị đã 29 tuổi.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Ở quê, người như chị đã là mẹ của mấy đứa 
	con. Người trong làng đều bảo, chị nuôi anh lớn khôn, lại còn cho anh thoát 
	li đi học, thế coi như là đã quá tốt với anh rồi, chị già hơn anh mười một 
	tuổi, thôi đừng chờ chồng nữa. </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Bây giờ anh đã đi xa, ở ngoài thế giới bao 
	nhiêu xanh đỏ tím vàng, biết chồng mình có về nữa hay là không về nữa!</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Chị cũng không biết trong lòng mình là đang 
	thủ tiết, giữ đạo phu thê: Dù sao thì mười mấy năm trước chị cũng là một cô 
	dâu gả cưới đàng hoàng về nhà anh; hay là mình đang vì câu nói trước ngày 
	anh lên đường đi xa: “Chị, chờ tôi quay về nhé!”; hay là chị đang lo âu như 
	người mẹ không yên tâm về đứa con nhỏ của mình đang ở xa; chị cứ chờ.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Chị cứ giữ sự yên tĩnh và ít lời như mấy 
	chục năm nay đã từng.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Cuối cùng cũng đã đến lúc anh tốt nghiệp. 
	Anh quay về. Anh đã là một người đàn ông trưởng thành có phong cách và khí 
	chất, dáng dấp một người đàn ông nho nhã hiểu biết. Còn chị, dãi nắng dầm 
	sương, gương mặt nhọc nhằn lao khổ đã sớm bay hết những nét đẹp thời trẻ, là 
	một người đàn bà nhà quê đích thực.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Trong lòng chị chỉ còn coi anh là một đứa 
	em trai thân yêu. Chị không dám ngờ anh đã nói với chị: “Chị, tôi đã trưởng 
	thành, giờ chúng ta có thể thành thân!”.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Chị nhìn anh, như đang nằm mơ, chị sợ mình 
	đang nghe nhầm. Anh cũng là một người đàn ông trọng tình trọng nghĩa như 
	chị?</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Chị cười, tự đáy lòng dâng lên miệng cười 
	rạng rỡ, cũng để rơi xuống những giọt nước mắt đẹp đẽ nhất đời người.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<strong><span style="font-family: Arial; font-style:italic">Xin lỗi</span></strong></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Anh ở lại thị trấn dạy học, chị ở nhà làm 
	ruộng. Họ có với nhau một con trai một con gái. </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Sau này, anh đến khu mỏ dầu dạy học, lên 
	chức hiệu trưởng một trường Trung học nhờ vào bằng cấp và kinh nghiệm dạy 
	học của mình. Vì hộ khẩu, con cái vẫn để ở nhà cho chị nuôi nấng. Sau khi 
	nhập được hộ khẩu, anh về quê đưa vợ con lên trường.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Các giáo viên trong trường đến giúp hiệu 
	trưởng dọn nhà. Có một giáo viên bộc tuệch chạy ra nói:</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">“Hiệu trưởng, sao anh đón mẹ và em trai lên 
	ở mà không đón cả chị nhà và các cháu luôn?”.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Một sự im lặng bao trùm, mọi người đều 
	ngoái đầu nhìn chị. Lúc ấy, mặt chị sượng trân trân, không biết nên nói gì, 
	chị cười méo mó, nhìn anh biết lỗi. Anh ngoái đầu nhìn chị, nói với tất cả 
	mọi người với giọng chắc nịch:</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">“Chị các chú đây. Có cô ấy mới có tôi ngày 
	hôm nay, thậm chí cả tính mạng tôi”.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Chị nghe anh nói, mắt chị dâng lên toàn là 
	nước mắt.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<strong><span style="font-family: Arial; font-style:italic">Năm tháng như bài ca, tình yêu như 
	ngọn lửa</span></strong></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Bây giờ chị đã bảy mươi hai, vì làm việc 
	nặng nhọc quá nhiều, sức khoẻ kém, bệnh phong thấp làm chị đi tập tễnh. Anh 
	sáu mươi mốt, đã về hưu từ lâu.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Hai năm nay họ dọn về khu nhà này ở, nếu 
	hôm nào trời không mưa gió, hoặc ngày quá lạnh, đều có thể gặp bóng dáng họ 
	ở khu sân chơi, bồn hoa; chị nắm gậy chống, anh đỡ một bên, đi chậm chạp 
	từng bước một về phía trước, như đang dìu một đứa trẻ tập đi, chăm sóc như 
	thế, ân cần như thế.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Những người biết chuyện của họ đều nhìn 
	theo, cảm động bởi mối tình sâu nặng và bền chặt của anh và chị, mang nghĩa 
	đủ tình đầy đi dọc một kiếp người. Anh nói:<br>
	“Cô ấy mang cho tôi sinh mệnh, cho mẹ tôi sự ấm áp, cho tôi một mái nhà, bây 
	giờ, tôi dành nửa cuối đời tôi chăm sóc cô ấy”.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Anh dắt tay chị, như ngày đó chị dắt tay 
	đứa bé năm tuổi, họ cùng mỉm cười, đẹp như nét mây chiều êm ái nơi chân trời 
	mùa hạ.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<strong><i><span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Trịnh Tiến 
	Nhất</span></i></strong></p>
	<hr>
	<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-weight: 700"><a name="Mê_cung_">Mê cung 
	</a> </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Trong đêm tân hôn, chú rể nằm mơ thấy một 
	vị thần hiện ra và bảo: &quot;Ta sẽ cho con một điều ước mà con mong muốn nhất&quot;. 
	Vì chàng trai rất yêu vợ nên chàng đáp ngay không hề lưỡng lự: &quot;Con chỉ có 
	một mong muốn. Đó là chúng con được sống tới bạc đầu râu tóc mà vẫn yêu 
	nhau&quot;. </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Vị thần khoan thai nói: &quot;Con sẽ được như ý. 
	Nhưng trước khi điều ước của con trở thành hiện thực, con và vợ con phải 
	trải qua một thử thách nhỏ. ta báo trước cho con biết rằng nếu con không qua 
	cuộc thử thách này thì con sẽ phải sống đơn độc suốt đời. con có chịu 
	không?&quot; &quot;Chúng con sẽ vượt qua tất cả những gì ngài đưa ra&quot; Người chồng hăm 
	hở.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Vị thần gật đầu và làm phép đưa cả hai vợ 
	chồng tới một hòn đảo hoang vắng giữa biển cả mênh mông. Trên đảo , cây cối 
	mọc cao lớn, rậm rạp. Dưới tán cây là những lối mòn đan chéo chằng chịt giữa 
	những gốc cây, bụi cỏ làm thành một mê cung. &quot;Các con phải chung sức tìm 
	đường sang tới bờ bên kia của hòn đảo. Đường đi không khó như các con tưởng. 
	Tuy nhiên các con phải biết cách. Đó là một bí mật&quot;. Vị thần nói xong và 
	biến mất.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Vợ chồng nhà nọ cùng bước vào khu rừng. Tới 
	ngã ba đầu tiên họ đứng lại phân vân. Người chồng qủa quýêt phải rẽ trái, 
	người vợ cho rằng phải quẹo tay phải mới đúng hướng. Rốt cục anh chồng chiều 
	theo ý vợ. Nhưng rồi một ngã ba nữa xuất hiện và cảnh tượng cũ được lặp lại. 
	Lần này người chồng đòi di bên phải còn người vợ nằng nặc đòi rẽ trái. Lần 
	này cô vợ đành chiều chồng. Nhưng tới ngã ba sau thì chẳng ai chịu nhường 
	ai. Người nào cũng cho ý kiến của mình là đúng chẳng ai chịu nghe ai, thế là 
	vợ đi đường vợ, chồng đi đường chồng. Tuy vậy, họ vẫn giao ước sẽ hú lên để 
	tìm nhau. Đi được một chốc, tiếng hú của người vợ xa dần, người chồng lo sợ 
	vội quay trở lại tìm vợ. Thế nhưng, đi tới đâu cũng chỉ gặp toàn ngã ba, 
	biết rẽ trái hay rẽ phải đây? Rối tinh rối mù, anh chàng đành di bừa. Anh cứ 
	đi, đi mãi cây càng rậm rạp âm u. Kiệt sức, tuyệt vọng, người chồng quỳ 
	xuống cầu cứu. Vị thần hiện lên và bảo: “Vậy là ngươi đã không qua được thủ 
	thách nhỏ đầu tiên. Những con đường này không có gì là bí mật cả. Tất cà đều 
	dẫn tới mé bên kia của đảo. Giá như vợ chồng ngươi lúc nào cũng bên nhau, 
	trong mọi sóng gió hiểm nguy, thẳng đường mà tiến đừng có nghĩ tới ngã ba 
	ngả tư thì chắc chắn cả hai đã vượt qua khu rừng này từ lâu. Nhưng giờ thì 
	các người sẽ không bao giờ gặp lại nhau được nữa”.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Người chồng bừng tỉnh, người ướt đẫm mồ 
	hôi. Cô vợ thức giấc theo vội hỏi: “Chuyện gì vậy anh?”, “Không có gì hết, 
	chúng ta sẽ mãi bên nhau, trong mọi sóng gió hiểm nguy, thẳng đường mà 
	tiến”, người chồng khẽ đáp và cúi xuống hôn má vợ”…</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
	<hr>
	<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-weight: 700">
	<a name="Sợi_dây_tình_yêu_">Sợi dây tình yêu </a> </span>
	</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Trước miếu Quan Âm mỗi ngày có vô số người 
	tới thắp hương lễ Phật, khói hương nghi ngút. Trên cây xà ngang trước miếu 
	có con nhện chăng tơ, mỗi ngày đều ngập trong khói hương và những lời cầu 
	đảo, nhện dần có Phật tính. Trải nghìn năm tu luyện, nhện đã linh. </span>
	</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Một ngày, bỗng Phật dạo đến ngôi miếu nọ, 
	thấy khói hương rất vượng, hài lòng lắm. Lúc rời miếu, ngài vô tình ngẩng 
	đầu lên, nhìn thấy nhện trên xà.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Phật dừng lại, hỏi nhện: &quot;Ta gặp ngươi hẳn 
	là có duyên, ta hỏi ngươi một câu, xem ngươi tu luyện một nghìn năm nay có 
	thật thông tuệ chăng. Được không?&quot;</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Nhện gặp được Phật rất mừng rỡ, vội vàng 
	đồng ý. Phật hỏi: &quot;Thế gian cái gì quý giá nhất?&quot;</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Nhện suy ngẫm, rồi đáp: &quot;Thế gian quý nhất 
	là những gì không có được và những gì đã mất đi!&quot;. Phật gật đầu, đi khỏi.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Lại một nghìn năm nữa trôi qua, nhện vẫn tu 
	luyện trên thanh xà trước miếu Quan Âm, Phật tính của nhện đã mạnh hơn. Một 
	ngày, Phật đến trước miếu, hỏi nhện: &quot;Ngươi có nhớ câu hỏi một nghìn năm 
	trước của ta không, giờ ngươi đã hiểu nó sâu sắc hơn chăng?&quot;</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Nhện nói: &quot;Con cảm thấy trong nhân gian quý 
	nhất vẫn là &quot;không có được&quot; và &quot;đã mất đi&quot; ạ!&quot;</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Phật bảo: &quot;Ngươi cứ nghĩ nữa đi, ta sẽ lại 
	tìm ngươi.&quot;</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Một nghìn năm nữa lại qua, có một hôm, nổi 
	gió lớn, gió cuốn một hạt sương đọng lên lưới nhện. Nhện nhìn giọt sương, 
	thấy nó long lanh trong suốt sáng lấp lánh, đẹp đẽ quá, nhện có ý yêu thích. 
	Ngày ngày nhìn thấy giọt sương nhện cũng vui, nó thấy là ngày vui sướng nhất 
	trong suốt ba nghìn năm qua. Bỗng dưng, gió lớn lại nổi, cuốn giọt sương đi. 
	Nhện giây khắc thấy mất mát, thấy cô đơn, thấy đớn đau.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Lúc đó Phật tới, ngài hỏi: &quot;Nhện, một nghìn 
	năm qua, ngươi đã suy nghĩ thêm chưa: Thế gian này cái gì quý giá nhất?&quot;</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Nhện nghĩ tới giọt sương, đáp với Phật: 
	&quot;Thế gian này cái quý giá nhất chính là cái không có được và cái đã mất đi.&quot;</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Phật nói: &quot;Tốt, nếu ngươi đã nhận thức như 
	thế, ta cho ngươi một lần vào sống cõi người nhé!&quot;</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Và thế, nhện đầu thai vào một nhà quan lại, 
	thành tiểu thư đài các, bố mẹ đặt tên cho nàng là Châu Nhi. Thoáng chốc Châu 
	Nhi đã mười sáu, thành thiếu nữ xinh đẹp yểu điệu, duyên dáng. </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">&nbsp;Hôm đó, tân Trạng Nguyên Cam Lộc đỗ đầu 
	khoa, nhà vua quyết định mở tiệc mừng sau vườn ngự uyển. Rất nhiều người đẹp 
	tới yến tiệc, trong đó có Châu Nhi và Trường Phong công chúa. Trạng Nguyên 
	trổ tài thi ca trên tiệc, nhiều tài nghệ khiến mọi thiếu nữ trong bữa tiệc 
	đều phải lòng. Nhưng Châu Nhi không hề lo âu cũng không ghen, bởi nàng biết, 
	chàng là mối nhân duyên mà Phật đã đưa tới dành cho nàng.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Qua vài ngày, tình cờ Châu Nhi theo mẹ lên 
	miếu lễ Phật, cũng lúc Cam Lộc đưa mẹ tới miếu. Sau khi lễ Phật, hai vị mẫu 
	thân ngồi nói chuyện. Châu Nhi và Cam Lộc thì tới hành lang tâm sự, Châu Nhi 
	vui lắm, cuối cùng nàng đã có thể ở bên người nàng yêu, nhưng Cam Lộc dường 
	như quá khách sáo.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Châu Nhi nói với Cam Lộc: &quot;Chàng còn nhớ 
	việc mười sáu năm trước, của con nhện trên xà miếu Quan Âm chăng?&quot;</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Cam Lộc kinh ngạc, hỏi: &quot;Châu Nhi cô nương, 
	cô thật xinh đẹp, ai cũng hâm mộ, nên trí tưởng tượng của cô cũng hơi quá 
	nhiều chăng?&quot;. Nói đoạn, chàng cùng mẹ chàng đi khỏi đó.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Châu Nhi về nhà, nghĩ, Phật đã an bài mối 
	nhân duyên này, vì sao không để cho chàng nhớ ra chuyện cũ, Cam Lộc vì sao 
	lại không hề có cảm tình với ta? Vài ngày sau, vua có chiếu ban cho Trạng 
	Nguyên Cam Lộc sánh duyên cùng công chúa Trường Phong, Châu Nhi được sánh 
	duyên với thái tử Chi Thụ. Tin như sấm động giữa trời quang, nàng không hiểu 
	vì sao Phật tàn nhẫn với nàng thế.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Châu Nhi bỏ ăn uống, nằm khô nhắm mắt nghĩ 
	ngợi đau đớn, vài ngày sau linh hồn nàng sắp thoát khỏi thân xác, sinh mệnh 
	thoi thóp.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Thái tử Chi Thụ biết tin, vội vàng tới, 
	phục xuống bên giường nói với nàng: &quot;Hôm đó, trong những cô gái giữa bữa 
	tiệc sau vườn thượng uyển, ta vừa gặp nàng đã thấy yêu thương, ta đã khốn 
	khổ cầu xin phụ vương để cha ta cho phép cưới nàng. Nếu như nàng chết, thì 
	ta còn sống làm chi.&quot; Nói đoạn rút gươm tự sát.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Và giây khắc ấy Phật xuất hiện, Phật nói 
	với linh hồn sắp lìa thể xác Châu Nhi: &quot;Nhện, ngươi đã từng nghĩ ra, giọt 
	sương (Cam Lộc) là do ai mang đến bên ngươi chăng? Là gió (Trường Phong) 
	mang tới đấy, rồi gió lại mang nó đi. Cam Lộc thuộc về công chúa Trường 
	Phong, anh ta chỉ là một khúc nhạc thêm ngắn ngủi vào sinh mệnh ngươi mà 
	thôi.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Còn thái tử Chi Thụ chính là cái cây nhỏ 
	trước cửa miếu Quan Âm đó, anh ta đã ngắm ngươi ba nghìn năm, yêu ngươi ba 
	nghìn năm, nhưng ngươi chưa hề cúi xuống nhìn anh ta. Nhện, ta lại đến hỏi 
	ngươi, thế gian này cái gì là quý giá nhất?&quot;</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Nhện nghe ra sự thật, chợt tỉnh ngộ, nàng 
	nói với Phật: &quot;Thế gian này cái quý nhất không phải là thứ không có được và 
	đã mất đi, mà là hạnh phúc hiện đang nắm giữ!&quot;<br>
	Vừa nói xong, Phật đã đi mất, linh hồn Châu Nhi quay lại thân xác, mở mắt 
	ra, thấy thái tử Chi Thụ định tự sát, nàng vội đỡ lấy thanh kiếm...</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<i><span style="font-family: Arial">Câu chuyện đến đây là hết, bạn có hiểu 
	câu cuối cùng mà nàng Châu Nhi nói không?</span></i></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<i><span style="font-family: Arial">&quot;Thế gian này cái quý nhất không phải là 
	thứ không có được và đã mất đi, mà là hạnh phúc hiện đang nắm giữ!&quot;<br>
	Trong suốt đời ta, sẽ gặp hàng nghìn hàng vạn loại người.<br>
	Để yêu một người thì không cần cố gắng, chỉ cần có &quot;duyên&quot; là đủ.</span></i></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<i><span style="font-family: Arial">Nhưng để tiếp tục yêu một người thì phải 
	cố gắng.<br>
	Tình yêu như sợi dây, hai người cùng kéo hai đầu, chỉ cần một người kéo căng 
	hoặc bỏ lơi, tình yêu ấy sẽ căng thẳng hoặc chùng xuống.</span></i></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<i><span style="font-family: Arial">Vậy khi bạn đi kiếm người ở đầu kia dây, 
	hãy cân nhắc. Hoặc bạn có quá nhiều sợi dây tình cảm, hoặc bạn cứ liên tục 
	tìm cái mới, hoặc khi dây đã đứt, bạn không còn can đảm hay lòng tin, tình 
	yêu để đi tìm một tình yêu mới nữa.<br>
	Bất kể thế nào, khi sợi dây đó đứt, bạn chỉ mất đi một người không yêu bạn, 
	nhưng người đó đã mất đi một người yêu họ. Mất một người không biết trân quý 
	bạn, có gì phải buồn rầu?<br>
	Bởi bạn còn cơ hội, một lần nữa, gặp người biết rằng bạn quý giá.</span></i></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<i><span style="font-family: Arial">Sưu tầm</span></i></p>
	<hr>
	<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-weight: 700"><a name="Cái_nút_áo_">Cái nút áo 
	</a> </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Giật mình thức giấc. Cảm thấy khát khô ở 
	cổ, tôi lồm cồm ngồi dậy mở tủ lạnh nốc một hơi. Nước lạnh làm tôi tỉnh 
	người. Nhìn đồng hồ đã hơn 4g sáng. Tôi đến bên máy vi tính bật máy lên. Mở 
	chương trình Nhật Ký định nhập vào những việc mình đã làm hoặc những suy 
	nghĩ về một ngày đã qua. </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Nhưng chương trình lại bật lên thông báo 
	nhấp nháy màu đỏ chói: &quot;Tuần sau là đến ngày đầu tiên quen M&quot;. Tôi chỉnh 
	chương trình để xem lại cái ngày đầu tiên đó và mỉm cười khi thấy lúc đó 
	mình trẻ con hết sức.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Tôi quyết định sẽ lục tung hết Internet để 
	tìm ra một cái thiệp độc chiêu gửi nàng. Cuối cùng tôi cũng mãn nguyện với 
	một cái thiệp nhiều ý nghĩa. Tôi kéo ngăn tủ ra để lấy cái đĩa CD hình mình 
	để ghép vào thiệp, nhưng chợt nhìn thấy trong đó có một gói quà xinh xắn. 
	Biết là của M tôi hồi hộp mở gói quà. Bên trên là một tấm thiệp to, còn bên 
	dưới là một chiếc đồng hồ để bàn rất dễ thương và một cái nút áo. Hơi ngạc 
	nhiên khi nhìn cái nút áo, tôi vội mở thiệp ra xem. <br>
	<i>&quot;Anh thân mến! </i></span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<i><span style="font-family: Arial">Thế là chúng mình quen nhau đã 3 năm 
	rồi. Trong 3 năm qua em rất vui vì đã quen được anh. Em đã học được rất 
	nhiều điều từ anh. </span></i></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<i><span style="font-family: Arial">Anh là người rất giỏi, làm được rất 
	nhiều việc lại sống rất tốt với mọi người. Anh sống hết sức chan hoà không 
	câu nệ giàu nghèo, chức vị. Anh hết lòng với mọi người và được rất nhiều anh 
	em bè bạn mến yêu, kính nể. </span></i></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<i><span style="font-family: Arial">Tối nay, cũng như bao ngày em đến nhà 
	anh, đã 9g tối anh vẫn chưa về nhà. Khi đến nhà anh, em nhìn thấy mẹ đang 
	khâu lại chiếc áo bị bỏng thuốc lá của anh. Nhìn mẹ chợt em nhớ đến anh, rồi 
	nhớ đến những gì em đã thấy ở nhà anh. </span></i></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<i><span style="font-family: Arial">Em xin phép được tặng cho anh cái đồng 
	hồ với lời nhắn: &quot;Thời gian luôn trôi đi lạnh lùng. Có những thứ ngày mai 
	làm được, nhưng có những thứ ngày mai không thể nào làm được&quot;. </span></i>
	</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<i><span style="font-family: Arial">Và một cái nút áo với lời nhắn chân 
	tình: &quot;Đôi khi người ta biết được rất nhiều điều nhưng lại không biết một 
	điều đơn giản là áo mình đang mặc có bao nhiêu cái nút!&quot;. Anh đã sống vì mọi 
	người nhưng trong mọi người lại thiếu một người quan trọng nhất. Anh hãy xem 
	tờ giấy bên dưới. Chúc anh luôn vui vẻ và thành đạt&quot;. </span></i></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Tôi cầm đồng hồ và cái nút lên, bên dưới có 
	một tờ giấy xếp làm tư nằm ngay ngắn, tôi mở ra xem và thấy ngẩn ngơ với 
	những dòng chữ dưới đây: </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<i><span style="font-family: Arial">Em thấy anh rủ bạn về nhà cùng vui vẻ, 
	làm xả láng mấy thùng Ken, anh em bàn tán chuyện đời, chuyện cơ quan, chuyện 
	nhà sếp, chuyện quan trường, đủ thứ chuyện nhậu hoài bàn hổng hết. </span>
	</i></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<i><span style="font-family: Arial">Em thấy mẹ cặm cụi dọn dẹp thức ăn dư, 
	lom khom nhặt từng vỏ lon xếp lại, sáng mai ra chợ đổi lấy chục chanh pha 
	nước, cho thằng con tỉnh rượu mỗi khi say. </span></i></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<i><span style="font-family: Arial">Em thấy anh sáng ra sạp gom gần hết báo, 
	đọc ngấu nghiến từng bài từng mục. Ngẫm chuyện đời, chuyện quan liêu, chuyện 
	cửa quyền, chuyện Mỹ, chuyện I rắc, chuyện SEA Games... </span></i></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<i><span style="font-family: Arial">Em thấy mẹ cẩn thận sắp từng tờ báo, lựa 
	riêng ra những phần quảng cáo rồi ngập ngừng hỏi cái này cân ký bán được 
	hông con? </span></i></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<i><span style="font-family: Arial">Em thấy anh chơi hết lòng với bạn, chẳng 
	bỏ về dù tăng 4 hay tăng 3... </span></i></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<i><span style="font-family: Arial">Em thấy mẹ cứ trằn trọc ra vô mãi, 2g 
	rồi mà phòng nó vắng tanh </span></i></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<i><span style="font-family: Arial">Em thấy anh sau một ngày làm mệt mỏi, về 
	nhà bật máy lạnh, bật quạt, ngã lưng nằm thẳng chân, chẳng muộn phiền.
	</span></i></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<i><span style="font-family: Arial">Em thấy mẹ ra hiên nằm những ngày trời 
	nóng, rồi lẩm bẩm xem điện tháng này có quá định mức chưa. </span></i></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<i><span style="font-family: Arial">Em thấy anh ghiền chơi vi tính, cứ băn 
	khoăn hoài chuyện nâng cấp CPU lên 2 hay 3 Gb. </span></i></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<i><span style="font-family: Arial">Em thấy mẹ rất ghiền xem cải lương, cứ 
	chặm nước mắt, cứ cười vui thoải mái khi xem hoài cái tivi cà giật, cái Tivi 
	từ lúc anh tắm mưa. </span></i></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<i><span style="font-family: Arial">Em thấy anh chuyên viên vi tính, viết 
	phần mềm để quản lý công ty, xem công nợ, lãi lỗ, bấm một phát là có ngay. 
	Thế mà chẳng thể nào tính đúng được tình thương của người mẹ. </span></i>
	</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<i><span style="font-family: Arial">Em thấy mẹ chẳng cần vi tính, vẫn âm 
	thầm lập trình cá, cơm, rau. Biết chị Hai cái áo ủi không ngay, còn anh nữa 
	đôi giày cả tuần chưa chịu đánh! </span></i></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<i><span style="font-family: Arial">Em thấy anh chuyện làm chuyện lớn mà 
	quên đi những chuyện nhỏ xung quanh. </span></i></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<i><span style="font-family: Arial">Em thấy mẹ suốt đời vụn vặt mà dạy con 
	mình những bài học lớn lao...</span></i><span style="font-family: Arial">
	</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<i><span style="font-family: Arial">Sưu tầm</span></i></p>
	<hr>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-weight: 700">
	<a name="Ngày_ấy,_bây_giờ_">Ngày ấy, bây giờ </a> </span>
	</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Một ngày ấy khác, anh đến đón em đi mưa, em 
	ngoan ngoãn, yên lặng ngồi sau xe anh, 2 người điên lại đi lang thang giữa 
	kinh thành.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; line-height: 15.0pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Ngày ấy, em đòi anh đèo em đi lang thang dưới mưa, vì em 
	thích mưa, cứ lẳng lặng đi như 2 người điên đi giữa kinh thành.</font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: #333333">- Anh có ghét mưa không?</span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: #333333">- Có.</span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: #333333">- Vì sao?</span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: #333333">- Vì nó làm em lạnh.</span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: #333333">- Anh có thích mưa không?</span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: #333333">- Có.</span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: #333333">- Vì sao?</span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: #333333">- Vì đến tàn ác như ông 
	trời mà cũng có lúc phải rơi nước mắt. Cả 2 cùng phá lên cười, tiếng cười 
	vang cả 1 góc thành phố.</span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: #333333">Ngược ngược, xuôi xuôi. Rồi 
	mưa tạnh, phố phường dần khô ráo:</span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: #333333">- Hôm qua, có người hỏi: 
	Anh có yêu em không?</span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: #333333">- Em đoán anh trả lời là: 
	Có. Đúng chứ?</span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: #333333">- Đúng, rồi người đó hỏi: 
	Yêu nhiều không?</span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: #333333">- Anh trả lời là: Nhiều. 
	Đúng chứ?</span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: #333333">- Đúng, rồi người đó hỏi 
	tiếp: Thế tình yêu này sẽ là mãi mãi chứ?</span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: #333333">- Anh trả lời là: Chắn chắn 
	rồi. Đúng chứ?</span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: #333333">- Không, anh trả lời là: 
	Không.</span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: #333333">- Vì sao? - Em tròn mắt 
	ngạc nhiên.</span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: #333333">- Vì... anh chỉ là cơn mưa.</span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: #333333">- Em không hiểu? - Em phùng 
	mồm, trợn má lên hỏi.</span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: #333333">- Anh chỉ là cơn mưa, 
	thoáng qua em thôi, làm mát em trong chốc lát, nhưng không thể làm mát em cả 
	đời. Mà cơn mưa nào rồi thì cũng như cơn mưa hôm nay, mưa rồi sẽ phải tạnh, 
	nước của cơn mưa rồi sẽ trôi hết đi, tất cả rồi sẽ khô ráo trở lại.</span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: #333333">- Hôm nay anh làm sao thế? 
	- Em còn tưởng anh đang trêu em, còn đưa tay sờ trán anh xem có ấm đầu 
	không?</span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: #333333">- Lam anh không phải là 
	người có thể mang lại hạnh phúc cho em đâu. (Anh nắm chặt tay em, nhìn thẳng 
	vào mắt em, lúc đó em bắt đầu thấy sợ). Anh chỉ là một thằng sinh viên tỉnh 
	lẻ, ốc còn chẳng mang nổi mình ốc, làm sao mang được cọc cho rêu, anh sẽ 
	không thể lo cho em một cuộc sống tốt đẹp. Và bố mẹ em cũng sẽ không đồng ý 
	cho em với anh đâu.</span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: #333333">- Em, em không thích anh 
	nói thế, cuộc sống của em là của em, chứ không phải của bố mẹ em. Em tin vào 
	anh, em tin anh sẽ khẳng định được mình. (Em nắm chặt tay anh, nhìn thẳng 
	vào mắt anh, nhưng anh né tránh cái nhìn của em)</span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: #333333">Hôm nay là thứ 7, nhưng 
	công việc của em đâu phân biệt ngày nghỉ, ngày thường, chiều em đi làm về, 
	trời Hà Nội tự dưng đổ mưa, mưa như một tên trấn lột, từ đâu bất chợt xông 
	ra, cản bước con đường em về. Nếu là ngày xưa, ngày chưa vướng bận thì em đã 
	đi mưa mà về...</span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: #333333">Còn bây giờ, vì công việc, 
	em còn vướng laptop, điện thoại, rẽ từ Bà Triệu về Lý Thường Kiệt, qua cổng 
	trường Việt Đức em dừng lại... trốn mưa...</span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: #333333">Bây giờ... là 7 giờ 7 phút 
	ngày thứ 7 mùng 7 tháng 7 năm 2007, đã 1 năm 7 tháng đã trôi qua, góc phố Lý 
	Thường Kiệt, một mình em ngồi bên cốc 2 cốc trà đào, em vẫn như ngày xưa, cứ 
	ngồi xuống là em gọi: Cho cháu 2 trà đào! - Giống y hệt ngày xưa, chỉ khác 
	ngày xưa: 1 cho anh, 1 cho em. Còn bây giờ: 1 cho em, 1 cho nỗi nhớ!</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<i><span style="font-family: Arial">Sưu tầm</span></i></p>
	<hr>
	<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-weight: 700">
	<a name="Ông_già_mù_và_bài_học_về_niềm_tin_">Ông già mù và bài học về 
	niềm tin </a> </span></p>
	<p class="lead" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: #333333">&quot;Số đây... vé số chiều xổ, 
	ai mua số đây!&quot;</span></p>
	<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: 31.35pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: #333333">Lọc cọc... lọc cọc... tiếng 
	cây gậy dò đường đều đặn gõ trên nền xi măng của con hẻm rộng 3m.</span></p>
	<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: 31.35pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: #333333">Bữa nay cô đi xuống khách 
	hàng, xong chuyện sớm thế là về nhà luôn. Nhờ vậy mà nghe lại được tiếng rao 
	ấy. Lâu lắm rồi. Thường cô chỉ nghe khi vào dịp Tết, cô ở nhà và nghe tiếng 
	rao bán vé số xuân.</span></p>
	<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: 31.35pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: #333333">Cô lao xuống nhà như sợ ông 
	già đi mất sâu vào hẻm nhỏ, ông à, cho con mua vé số, bữa nay số đài nào vậy 
	ông? Ờ, đài Kiên Giang cô à. Hỏi cho có câu chuyện chớ đài nào cũng vậy 
	thôi, cô trúng có một lần số đuôi, 20 nghìn hồi xa lắc. Cô nói nhỏ đủ ông 
	nghe, con gửi tiền. Lời đáp lại, ờ ờ, cám ơn cô, cũng nhỏ nhẹ như giọng cô 
	vậy.</span></p>
	<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: 31.35pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: #333333">Rồi một cái níu tay quờ 
	quàng nhưng dịu dàng, cô ơi, làm ơn cho tôi xin miếng nước mưa. Bàn tay cô 
	nắm lấy tay ông dẫn tới trước cửa nhà, nói nhỏ, nhà con đây, ông đợi chút. 
	Ông già uống từ từ từng ngụm nước mát đầy ly, uống hết đỡ mất công đổ đi, đỡ 
	mất công lần hồi đi xin nhà khác. Tay cô dúi vào tay ông lão trái quýt mát 
	lạnh, ông cầm ăn đường, cám ơn cô.</span></p>
	<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: 31.35pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: #333333">Giờ còn lại một mình. Cô im 
	lặng và để lòng mình trải ra. Đây đâu phải lần đầu tiên cô gặp ông, cũng 
	không phải lần đầu mua vé số. Nhớ cảm giác lần đầu đó là vì tò mò, ông mù, 
	sao bán vé số, người ta lấy mất vé số, lấy hai tờ, trả tiền một tờ, hoặc đưa 
	tiền giả thì sao? Vậy là vì cái gì mà ông vẫn bán, vẫn sống, vẫn hàng ngày 
	rao &quot;số đây...&quot;. Cô hỏi thì mẹ bảo ông mù nhưng giỏi lắm, sờ tờ tiền là biết 
	tiền giả hay không, vậy còn vé số, người ta lấy mấy tờ ông có biết không? Ờ, 
	ai mà nỡ lừa ông già mù hả con? Niềm tin, chính niềm tin vào cái bụng, cái 
	dạ của con người đó.</span></p>
	<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: 31.35pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: #333333">Ông mù, bà cũng mù. Cả hai 
	ông bà đều đi bán số dạo, quanh hẻm chợ và các con đường mòn ở khu Rạch Cát 
	này. Hôm nay đi chỗ này, ngày mai đi chỗ khác. Nước lớn ngập đường thì phải 
	nghỉ ở nhà, bữa nào đi bán được thì dành tiền cho bữa không đi bán được. 
	Ngặt nỗi, cái kênh nước đen này một tháng hai kỳ con nước, một kỳ kéo dài 
	thôi cả tuần. Người ta mắt mũi sáng còn sợ con nước không thấy đường chạy 
	xe, vì nước đen thui, ngập qua đầu gối, nói gì đến người mù.</span></p>
	<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: 31.35pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: #333333">Người ta vẫn thường thấy 
	ông đi bán một mình, còn bà có một đứa cháu gái đi cùng. Người nói cháu gái 
	ruột của ông, ba má nó bỏ nhau để lại cho ông bà nuôi. Người nói ông bà lượm 
	nó bị bỏ ngoài chợ đem về nuôi. Năm sáu năm rồi, cô không còn đi chợ Rạch 
	Cát nữa. Khi cần bó rau, củ cải, ra khỏi hẻm là thấy có chị ngồi dựng chòi 
	ngay bờ sông, sát mé đường bán rồi. Còn thông thường, sáng sáng thấy mẹ lội 
	sang nhà trọ có chị bán rau thế là khỏi đi chợ. Với lại đi làm từ sáng, rảnh 
	đâu mà đi chợ như hồi xưa, giờ sợ đi chợ là đàng khác. Hỏi mẹ nghe đâu dạo 
	này không thấy bà đi bán vé số nữa không biết còn sống không. Ngôi nhà ở bờ 
	sông, lấn chiếm lòng sông, bị giải tỏa, không rõ nhà ấy sống ở đâu?</span></p>
	<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: 31.35pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: #333333">Có những con người ở quanh 
	ta vậy đó, gần mà xa, xa mà gần. Xa về lối sống, về số phận, nhưng gần nhau 
	ở chỗ niềm tin trong lòng chúng ta.</span></p>
	<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: 31.35pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: #333333">Thấy thẹn và thầm trách cho 
	tên con trai nọ, người phụ nữ nọ, lúc nào cũng tỏ ra nghi ngờ người khác, 
	chưa làm đã sợ hãi bảo chắc không làm được, chưa thử đã vội kết luận sợ khắc 
	khẩu không thuận, việc sẽ không thành, chưa yêu đã sợ sau này bị vợ bắt 
	nạt... Cái gì cũng sợ, chẳng dám một lần sống hết mình vì người khác, cứ lo 
	sợ người ta phụ mình. Không cho mà cứ trách hờn sao mình không may mắn, sao 
	người ta không tốt với mình. Hát đi hát lại, nhai đi nhai lại những điệp 
	khúc u oán ảo não che giấu cho sự hèn yếu của bản thân, rồi quay ngoắt lại 
	bảo tôi không muốn tốt như mọi người để chịu thiệt thòi, đó là cách sống của 
	tôi. Vậy không hiểu anh ta, chị ta lấy tư cách gì hờn trách cuộc sống, hờn 
	trách số phận, lỡ sinh ra cầm tinh con này con nọ?</span></p>
	<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: 31.35pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: #333333">Ai đó đã yêu một lần bị 
	dang dở, trở nên mất niềm tin vào những người khác. Cho rằng chẳng ai thật 
	lòng, yêu thật lòng làm gì cho khổ? Mọi đứa con gái đều hám của, hư danh, 
	mọi tên đàn ông đều phụ bạc, đổi lòng. Niềm tin của họ đã trao lầm cho người 
	xấu, họ đang mất niềm tin. Sông có chỗ sâu, chỗ nông, người ta có người tốt 
	và kẻ xấu. Mất niềm tin là họ đang đánh mất ngọn lửa của trái tim, giúp nó 
	đốt cháy O2 nuôi sống cơ thể, họ đang chết... Hãy cứu lấy họ, hãy nuôi dưỡng 
	niềm tin và trao tặng nhau.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<i><span style="font-family: Arial">Sưu tầm</span></i></p>
	<hr>
	<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-weight: 700">
	<a name="Chuyện_tình_yêu_của_2_người_điên_">Chuyện tình yêu của 2 
	người điên </a> </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Có 1 câu chuyện về tình yêu...mà nhân vật 
	chính là 2 người điên. Người con trai chỉ biết nói những lời điên rồ, còn 
	người con gái thì chỉ biết dùng đôi mắt vô hồn nhìn người con trai... và 
	cười...một nụ cười...của một người điên. </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Hai người trước đây không quen biết: một 
	người ở phương Nam, một người ở phương Bắc. Gia đình của 2 người đều nguyền 
	rủa 2 người là điên và đuổi 2 người ra khỏi nhà làm 2 người phải lưu lạc bốn 
	phương. Người con trai từ phương Nam đi về phương Bắc, còn người con gái đi 
	từ phương Bắc về phương Nam. Người con trai trước đây không điên, nhưng 
	trong lúc đang ở công trường thi công bị gạch rơi trúng đầu, nên sinh ra 
	điên. Người con gái trước đây cũng không hề điên, trước đây thi đại học đỗ 
	thủ khoa nhưng rồi tên của cô trên bảng vàng bị một người có tiền tráo đổi. 
	Từ đó người con gái không nói lời nào nữa về sau sinh ra bị điên.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Không biết đã lưu lạc bao lâu mà quần áo 
	của người con trai bẩn thỉu đến mức không thể chấp nhận được, giày thì rách 
	đến nỗi không thể rách hơn nữa, để lộ ra cả những ngón chân bầm tím. Còn 
	chiếc áo màu hồng mà người con gái mặc cũng không thể gọi là màu hồng được 
	nữa, phải gọi là màu xám thì đúng hơn.Trên mái tóc rối tung còn có những sợi 
	cỏ khô. Nhưng mặt người con gái vẫn trắng, và trắng một cách thần kỳ, trên 
	tay cầm 1 chai nước khoáng, vừa nhìn người qua đường vừa đờ đẫn cười. Hai 
	người gặp nhau trong một buổi hoàng hôn...khi mà cả 2 đều phát hiện trong 
	thùng rác có 1 cái bánh bao đã mốc...</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Cả 2 cùng nhảy vào lấy miếng bánh và va đầu 
	vào nhau. Người con trai trợn mắt nhìn người con gái một cách thù 
	hằn....người con gái thì nhìn người con trai đờ đẫn cười. Cuối cùng...kẻ 
	thắng là người con trai...anh mở to đôi môi đen sì gặm 1 miếng...người con 
	gái vẫn đứng yên...chỉ đờ đẫn nhìn người con trai và cười...Người con trai 
	nhìn người con gái...trong mắt không có chút gì động lòng...Người con gái 
	vẫn đờ đẫn nhìn người con trai...trong miệng không ngớt phát ra những tiếng 
	thèm thuồng miếng bánh...Người con trai dừng việc ăn lại...bắt đầu nhìn 
	người con gái...đờ đẫn...2 người cứ nhìn nhau như vậy...người con trai không 
	&nbsp;biểu lộ chút tình cảm nào...người con gái điên điên cười....Người con trai 
	bất ngờ đưa miếng bánh đang ăn dở cho người con gái...người con gái vội vàng 
	cầm lấy...và ăn ngấu nghiến.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Người con trai bỏ đi, không quay đầu lại. 
	Lúc người con trai về đến căn nhà bỏ hoàng, nơi người con trai đang tá túc, 
	quay đầu lại thì thấy người con gái. Thì ra người con gái đi theo sau người 
	con trai đến tận nơi này, người con gái cứ đờ đẫn nhìn người con trai cười, 
	cả 2 không nói câu nào, từ đó người con gái ở cạnh người con trai. Tối ngủ, 
	người con trai cảm thấy thật ấm áp...một cảm giác mà trước đây chưa hề 
	có...người con gái nằm bên cạnh người con trai, ngủ một giấc thật ngon 
	lành...Nhìn người con gái lúc ngủ...không hề giống 1 người điên. </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Hai người cứ như vậy...sống cùng nhau. Ban 
	ngày cả 2 đi kiếm đồ ăn ở ngoài đường, ban đêm thì về chỗ ngủ. Cuộc sống cứ 
	ngày ngày trôi qua như thế. Một ngày...không hiểu người con trai kiếm đâu ra 
	một chiếc nhẫn đã biến thành màu xanh, đưa cho người con gái đeo. Người con 
	gái nhìn người con trai đờ đẫn cười, đêm đó người con gái cười nhiều đến nỗi 
	phá tan bầu không khí yên tĩnh. Rồi cười ra nước mắt, người con gái bắt đầu 
	khóc, ôm người con trai và khóc. Người con trai đứng yên...trên mặt vẫn 
	không biểu lộ một chút tình cảm nào. </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Về sau người con gái bị bệnh...từ trước đến 
	nay chưa bao giờ bị...nhưng bây giờ đã nặng. Ban ngày... người con gái không 
	thể cùng người con trai đi kiếm đồ ăn...không thể nhìn người con trai và 
	cười. Người con trai một mình đi kiếm đồ. Buổi trưa ấy...bất chợt người con 
	trai cầm về 1 chai nước khoáng và 1 cái bánh bao còn mới nguyên. Trên mặt 
	anh có mấy vết xước, còn ngón tay thì thâm tím và trên môi có mấy vệt máu. 
	Thì ra... trong lúc cướp nước khoáng và bánh bao về cho người con gái, người 
	con trai bị chủ hàng đánh.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Người con gái nhắm mắt...không nhìn người 
	con trai cười như trước. Người con trai đưa bánh cho người con gái...nhưng 
	người con gái không ăn....Người con gái sắp chết rồi...toàn thân nóng 
	rực...hôn mê... Nét mặt người con trai lần đầu tiên biểu lộ tình cảm - một 
	vẻ mặt hoang mang. Người con trai chạy ra đường...nhìn thấy một người mặc áo 
	xanh cảnh sát...liền khóc... lần đầu tiên anh khóc...miệng không ngớt nói 
	“cứu người”... Người mặc quân phục xanh liền gạt người con trai ra và chửi 
	“Cút đi! Mình cũng thật là đen đủi, ra đường không để ý”.... Người con trai 
	nằm cúi xuống đất....ngửa mặt lên cầu xin...Người mặc quân phục xanh đá 
	người con trai mấy cái...và nhỏ nước bọt vào người con trai rồi bỏ đi... 
	Người con trai mãi hồi lâu mới lồm cồm bò dậy...trên mặt nước mắt đã chảy 
	thành hàng. </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">...Người con trai quay... về bế người con 
	gái ra đường... Người trên đường qua lại rất đông...nhưng không một ai chú ý 
	đến 2 người...Người nào nhìn thì cũng nhìn qua rồi nhanh chóng bước 
	di...Người con trai đặt người con gái xuống đường, không còn mong chờ gì 
	người qua đường nữa...Người con gái bây giờ đã thở yếu lắm </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">rồi....Và...Người con trai nhặt một miếng 
	kính vỡ ở trên đường........</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Miếng kính có 1 đầu rất nhọn và 
	sắc....Người con trai dùng miếng kính cắt vào tay người con gái...máu từ tay 
	người con gái bắn cả vào mặt người con trai...Người con trai cười “ha ha, 
	tôi giết người rồi, các người nhìn ta giết người đây ...”</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">.... Xe cứu hộ đến... người con gái được 
	đem lên xe. Còn những người qua đường thì nguyền rủa người con trai rồi lại 
	bước đi... Người con gái cuối cùng không qua khỏi vì máu mất nhiều quá, song 
	lúc chết vẫn cười, tay vẫn giữ lấy chiếc nhẫn người con trai tặng. Còn người 
	con trai vẫn đứng đợi, đợi mãi...đợi mãi... người con gái vẫn không quay trở 
	lại.... Người con trai khóc...khóc cả đêm...khóc đến nỗi chẳng còn ai chú ý 
	đến người con trai khóc nữa...</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Và...thoi gian sau... tại thùng rác nơi 2 
	người lần đầu tiên gặp nhau...người ta tìm thấy xác người con trai... Nụ 
	cười trên mặt anh đã tắt...song tay vẫn ôm vào ngực... 1 cái bánh bao mốc 
	meo và... 1 chai nước khoáng chưa mở...</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<i><span style="font-family: Arial">Sưu tầm</span></i></p>
	</td></tr><tr><td><p align="center"><a target="_top" href="http://tinmung.net/"><img border="0" src="../../_Images/LOGOtinmung-80.gif" width="80" height="48"></a></td></tr></table></body></html>

PHP File Manager