File "TinhYeu_07.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/MinhHoa/TinhYeu/TinhYeu_07.htm
File size: 59.38 KiB (60801 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>Truyện Minh Hoa</title><base target="_self"><style>
<!--
span.postdetails
	{}
span.postbody
	{}
h2
	{margin-top:12.0pt;
	margin-right:0cm;
	margin-bottom:3.0pt;
	margin-left:0cm;
	page-break-after:avoid;
	font-size:14.0pt;
	font-family:Arial;
	font-style:italic}
h1
	{margin-right:0cm;
	margin-left:0cm;
	font-size:24.0pt;
	font-family:"Times New Roman";
	font-weight:bold}
span.small
	{}
span.title
	{}
span.lyrictext
	{}
span.artist
	{}
span.ctext
	{}
-->
</style>
</head><body background="../_Image/bgr.gif"><table border="0" width="500" id="table1" cellspacing="15" cellpadding="0" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td height="39"><b><font face="Tahoma" color="#FF5328" size="4">Truyện Minh Hoạ - Tình Yêu</font></b><hr color="#0000FF"></td></tr><tr><td>
	<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<strong><span style="font-family: Arial; color: black">
	<a name="SỰ_TÍCH_HOA_TIM_VỠ_">SỰ TÍCH HOA TIM VỠ
	</a>
	</span></strong></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black; letter-spacing: .3pt">Ở buôn 
	làng kia, có một cô gái rất xinh đẹp, nết na thùy mỵ. </span>
	<span lang="FR" style="font-family: Arial; color: black; letter-spacing: .3pt">
	Nàng tên là Ti-gôn. Tuổi vừa lên đôi tám, lứa tuổi trăng rằm tròn vằng vặc, 
	tràn đầy mộng mơ và rừng rực sức sống.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 18.0pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="FR" style="font-family: Arial; color: black; letter-spacing: .3pt">
	Nàng Ti-gôn là con gái của vị tù trưởng danh gia vọng tộc, uy thế lẫy lừng. 
	Gia đình nàng Ti-gôn giàu sang tột bực, của cải, chiên ché ê hề, trâu bò, 
	vàng bạc, voi ngựa đầy dẫy, cơ man nào đếm cho xuể.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 18.0pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="FR" style="font-family: Arial; color: black; letter-spacing: .3pt">
	Nàng Ti-gôn có một giọng hát thánh thót vút cao tuyệt vời làm ngất ngây các 
	chàng trai khắp vùng. Mỗi khi nàng Ti-gôn cất tiếng hát thì dường như mây 
	trời cũng sững sờ ngơ ngẩn, cây lá cũng ngây ngất lắng nghe, chim im tiếng 
	bàng hoàng, cá thẩn thờ quên bơi. Tiếng hát của nàng Ti-gôn nương theo gió 
	ngàn, bay theo cánh chim mà lướt qua ba ngọn núi, chạy qua bốn quả đồi, chảy 
	theo dòng thác đổ, nhảy lên từng ghềnh đá mà lướt bay vút cao, vút cao mãi 
	làm say đắm lòng người.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 18.0pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="FR" style="font-family: Arial; color: black; letter-spacing: .3pt">
	Biết bao nhiêu chàng trai giàu có đem lễ vật đến xin hỏi cưới nàng nhưng 
	nàng quyết không chịu. Biết bao nhiêu đám danh giá quyền quý đến xin với cha 
	mẹ nàng mà nàng nhất định không ưng. Trái tim nàng Ti-gôn đã thương trao cho 
	chàng trai Pho-nin trong làng.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 18.0pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="FR" style="font-family: Arial; color: black; letter-spacing: .3pt">
	Pho-nin là một chàng trai mồ côi cùng đinh nghèo khổ. Gia tài chàng chẳng có 
	gì ngoài cái chòi lá rách nát và chiếc ống sáo trúc cũ mèm.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 18.0pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="FR" style="font-family: Arial; color: black; letter-spacing: .3pt">
	Chàng Pho-nin và nàng Ti-gôn vẫn thường xuyên lén lút hò hẹn gặp nhau bên bờ 
	suối vắng, trao cho nhau những lời thề hứa chân tình. Nàng Ti-gôn đã thề hứa 
	sẽ trao cho chàng Pho-nin trái tim nồng thắm yêu thương của nàng, đễ mãi mãi 
	nó chỉ thuộc về một mình chàng mà thôi.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 18.0pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="FR" style="font-family: Arial; color: black; letter-spacing: .3pt">
	Khi gia đình nàng Ti-gôn biết chuyện thì cấm ngặt đôi trẻ gặp nhau. Cha nàng 
	Ti-gôn lập mưu đưa chàng Pho-nin vào rừng sâu và giết chàng chết thảm 
	thương.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 18.0pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="FR" style="font-family: Arial; color: black; letter-spacing: .3pt">
	Còn nàng Ti-gôn thì bị giam giữ nghiêm ngặt trong phòng kín. Từ đó tiếng hát 
	của nàng im bặt, suối lệ nàng ngày đêm tuôn rơi không lúc nào ngớt, luôn 
	miệng nhắc đến tên người nàng yêu thương.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 18.0pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="FR" style="font-family: Arial; color: black; letter-spacing: .3pt">
	Cha mẹ nàng Ti-gôn nhận lời cầu hôn của một tù trưởng buôn làng bên cạnh. Dự 
	định đầu tuần trăng sau sẽ tổ chức lễ cưới cho nàng Ti-gôn với vị tù trưởng 
	đó. Cha mẹ nàng bàn tính sẽ tổ chức lễ cưới kéo dài cả một tuần trăng.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 18.0pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="FR" style="font-family: Arial; color: black; letter-spacing: .3pt">
	Một đêm tối mịt mù, lợi dụng dân đinh canh gác lơi lỏng, nàng Ti-gôn đào 
	vách trốn đi.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 18.0pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="FR" style="font-family: Arial; color: black; letter-spacing: .3pt">
	Thoát được rồi, nàng chạy mãi, chạy mãi vô định. Cứ nhắm hướng rừng sâu mà 
	chạy mãi, chạy mãi.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 18.0pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="FR" style="font-family: Arial; color: black; letter-spacing: .3pt">
	Nàng chạy đã ba ngày ba đêm trong rừng vắng, không ăn không uống, nước mắt 
	lã chã tuôn rơi, tuôn rơi đến cùng kiệt. Những bầy chim Tước chứng kiến 
	cảnh&nbsp; nàng Ti-gôn kiệt sức gục ngã dưới một gốc cổ thụ già, miệng vẫn không 
	ngừng gọi tên người mình yêu thương.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 18.0pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="FR" style="font-family: Arial; color: black; letter-spacing: .3pt">
	Sau một nửa tuần trăng tìm kiếm, theo lối chim Tước chỉ đường, người ta gặp 
	thấy nàng Ti-gôn kiệt sức gục chết dưới gốc cổ thụ già. Một cây dây leo xanh 
	ngát mọc lên từ người nàng, đúng ngay nơi trái tim đớn đau tan vỡ của nàng.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 18.0pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="FR" style="font-family: Arial; color: black; letter-spacing: .3pt">
	Cây dây leo mọc lên với những cành lá xanh ngát mềm mại như những cánh tay 
	vươn lên tìm kiếm của nàng và nở ra những bông hoa mang hình trái tim tan vỡ 
	đỏ tươi như màu máu. Đó là hình trái tim đau đớn tan vỡ của nàng Ti-gôn.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 18.0pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="FR" style="font-family: Arial; color: black; letter-spacing: .3pt">
	Từ đó người ta gọi loài hoa này là Hoa Tim Vỡ; hay còn gọi theo tên của nàng 
	– Hoa Ti-gôn!</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 18.0pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; letter-spacing: 0.3pt; font-style: italic" lang="fr">
	Sưu tầm</span></p>
	<hr>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<strong><span style="font-family: Arial; color: black">
	<a name="Các vị Thần">Các vị Thần</a></span></strong></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: -9.0pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="FR" style="font-family: Arial; color: black">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Ngày xưa, 
	các vị thần Hạnh Phúc, Khổ Đau, Tình Yêu, Giàu Sang và nhiều vị khác nữa 
	cùng sống chung nhau trên một hoang đảo.</span></p>
	<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="FR" style="font-family: Arial; color: black">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; 
	Một hôm, cơn đại hồng thủy tràn đến và hòn đảo xinh xắn sắp chìm trong nước 
	biển. Tất cả các vị thần đều chuẩn bị thuyền để vượt biển vào đất liền tránh 
	nạn. Riêng vị thần Tình Yêu vì quá nghèo nên không có nổi một chiếc xuồng 
	con để ra đi. Thần đành ngồi im lặng và chờ đợi đến giây phút cuối mới quyết 
	định quá giang các vị thần khác. Khi Giàu Sang đi ngang qua, Tình Yêu bèn 
	nói: “Anh cho tôi đi với?”- “Không được đâu - Giàu Sang đáp - Tôi có bao 
	nhiêu là vàng bạc phải mang theo, sao còn chỗ nào cho bạn”.</span></p>
	<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="FR" style="font-family: Arial; color: black">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; 
	Rồi Phù Hoa đến trên một chiếc thuyền lộng lẫy... - “Chị Phù Hoa ơi, xin 
	hãy...” - Tình Yêu chưa dứt lời thì Phù Hoa đã nhăn mặt: “Trông anh ướt sũng 
	thế kia làm sao tôi có thể cho anh lên thuyền được. Anh sẽ làm bẩn thuyền 
	của tôi mất”.</span></p>
	<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="FR" style="font-family: Arial; color: black">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; 
	Cùng lúc đó thần Khổ Đau đến gần. - “Anh cho tôi đi với anh nhé”. - “Tôi bất 
	hạnh và buồn chán quá! Tôi chỉ muốn được ở một mình thôi”. Thần Hạnh Phúc đi 
	ngang qua cũng thế. Ông ta hạnh phúc đến nỗi không nghe được tiếng kêu cứu 
	của thần Tình Yêu. </span></p>
	<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial" lang="fr">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;
	</span><span lang="FR" style="font-family: Arial; color: black">Bỗng có 
	giọng nói của một cụ già: “Này Tình Yêu, tôi sẽ đưa anh vào đất liền”. Thần 
	Tình Yêu nghe thế liền chạy nhanh đến thuyền của cụ già. Qúa vui mừng vì 
	thoát nạn, thần Tình Yêu quên hỏi tên của cụ già tốt bụng. Khi tất cả các vị 
	thần đến được đất liền, cụ già lẳng lặng bỏ đi mất. Khi đó thần Tình Yêu mới 
	sực nhớ đã quên cám ơn người đã giúp mình thoát khỏi hiểm nguy, quay sang 
	hỏi thần Kiến Thức: “Thưa ông, cụ già vừa giúp tôi khi nãy tên gì?” - &nbsp;“Đó 
	là thần Thời Gian” - &nbsp;“Thần Thời Gian ư? Nhưng sao ông ta lại giúp tôi?”. 
	Thần Kiến Thức mỉm cười đáp: “Vì chỉ có thời gian mới có thể hiểu được tình 
	yêu vĩ đại như thế nào!” </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 18.0pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; letter-spacing: 0.3pt; font-style: italic" lang="fr">
	Sưu tầm</span></p>
	<hr>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<b><font face="Arial"><a name="Mưa_và_nước_mắt">Mưa và nước mắt</a></font></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Và cũng thật bất ngờ khi cô chấp nhận lời đề nghị ấy. 
	Lặng lẽ và trầm tư. Có lẽ từ rất lâu, cô đã biết anh không thuộc về riêng 
	mình một cách tuyệt đối. Anh giống như một cơn gió, mà gió sẽ thổi mãi chứ 
	không bao giờ dừng lại ở một người nào cả.</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Anh là một chàng trai rất phong lưu. Với vẻ bề ngoài điển 
	trai cùng một tính cách phóng khoáng, đã không biết bao cô gái theo đuổi 
	anh, cho dù biết anh và cô là một cặp.</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Còn cô là một người con gái hiền thục và dịu dàng. Cô 
	không có vẻ đẹp sắc sảo, hiện đại như bao cô gái đang theo đuổi anh. Mặc dù 
	biết anh là một người có tính trăng hoa, nhưng cô vẫn yêu anh thắm thiết và 
	chung tình. Yêu trong thấp thỏm, lo âu. Yêu trong đau khổ.</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Cô rất thích những ngày trời mưa và cũng rất thích đi 
	dưới mưa. Mỗi lần, khi cô chạy ra khỏi ô để dầm mưa, để được cười nói và 
	nhảy nhót dưới mưa, anh cũng luôn muốn cùng cô làm những điều mà cô thích. 
	Nhưng những lúc ấy, cô đều ngăn anh lại.</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">“Tại sao em lại không để anh cùng dầm mưa với em vậy?&quot;- 
	anh hỏi cô lòng đầy thắc mắc. &quot;Bởi vì em sợ anh sẽ bị cảm&quot;. Cô nhẹ nhàng nắm 
	chặt tay anh và trả lời. &quot;Nếu dầm mưa mà sợ bị cảm sao em vẫn còn làm?&quot;.<br>
	Câu hỏi này của anh, cô không bao giờ trả lời, chỉ khẽ mỉm cười rồi đưa cái 
	nhìn vào xa xăm. Rồi cuối cùng, anh vẫn phải chịu thua và chấp nhận làm theo 
	yêu cầu của cô. Bởi vì khi ấy, anh cảm thấy chỉ cần nhìn thấy cô hạnh phúc, 
	nhìn thấy cô cười là anh cũng vui rồi.</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Nhưng khoảng thời gian hai người được vui vẻ ở bên nhau 
	ấy cũng không kéo dài được lâu. Anh đã yêu một người con gái khác. Cô gái 
	này có một vẻ đẹp đến say lòng người, phong cách hiện đại của cô khiến bao 
	chàng trai theo đuổi. Và anh cũng không ngoại lệ. Anh si mê, tìm mọi cách 
	chinh phục người con gái ấy mà quên mất sự tồn tại của cô.</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Một ngày kia, khi anh và cô cùng ngồi ăn tối với nhau, 
	anh đã đưa ra đề nghị chia tay. Mặc dù trong lòng anh cảm thấy có chút áy 
	náy, mặc dù anh chưa thể hiểu được tình cảm của mình dành cho cô bây giờ còn 
	được bao nhiêu. Nhưng có lẽ anh không nhận ra rằng mình đang theo đuổi một 
	cái gì đó phù phiếm và đang đánh mất đi một điều gì đáng quý.</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Và cũng thật bất ngờ khi cô chấp nhận lời đề nghị ấy. 
	Lặng lẽ và trầm tư. Có lẽ từ rất lâu, cô đã biết anh không thuộc về riêng 
	mình một cách tuyệt đối. Anh giống như một cơn gió, mà gió sẽ thổi mãi chứ 
	không bao giờ dừng lại ở một người nào cả.</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Buổi tối hôm ấy, chàng trai lại đưa cô gái về nhà lần 
	cuối cùng. Không hẹn mà trời bất chợt đổ mưa. Cô lại rút tay ra khỏi tay 
	anh, chạy lên trước và xoay vòng đón nhận những hạt mưa mát lạnh.</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Nhìn bóng dáng nhỏ nhắn, thân thương của người con gái mà 
	mình đã yêu và phụ lòng, lòng chàng trai bất chợt dâng lên một thứ cảm giác 
	thật khó tả. Hổ thẹn và xót xa. Trong khoảng khắc, anh bỗng thấy tình yêu 
	thương đối với cô trỗi dậy. Lần đầu tiên, chàng trai không làm theo yêu cầu 
	của cô gái.</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Anh bước đến bên cô dưới làn mưa dày đặc, nhẹ nhàng đặt 
	lên môi cô nụ hôn mà anh nghĩ là lần cuối cùng và nói: &quot;Anh thật sự xin lỗi 
	vì đã làm em đau lòng! Nhưng những ngày cùng em đi dạo dưới mưa là những 
	ngày mà anh cảm thấy vui nhất&quot;.</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Anh vừa nói dứt lời thì cô bật khóc. Những giọt nước mắt 
	lẫn trong nước mưa buốt lạnh. Chàng trai lại ôm cô gái vào lòng, thật chặt, 
	thật chặt, cảm nhận được bờ vai nhỏ bé của cô đang run lên vì đau khổ.</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Rất lâu sau, anh mới lên tiếng: &quot;Có một điều này anh muốn 
	hỏi em từ rất lâu rồi. Vì sao mỗi khi trời mưa, em đều không muốn để anh 
	cùng em dầm mưa vậy?&quot;. Im lặng một hồi lâu, cô gái mới cất tiếng trả lời: 
	&quot;Bởi vì, em không muốn anh nhận ra rằng... em đang khóc...&quot;.</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Câu trả lời của cô gái lẫn trong tiếng mưa khiến trái tim 
	chàng tan ra trong bao ý nghĩ sai lầm. Anh hiểu ra rằng cô gái đã yêu anh 
	nhiều như thế nào, yêu trong đau khổ và dằn vặt. Và anh đang vô tình khiến 
	trái tim cô nhỏ lệ. Một sự bù đắp sẽ là không muộn nếu như bây giờ anh đã 
	nhận ra tình cảm chân thành mà cố ấy dành cho mình... tất cả. Chỉ gói gọn 
	trong mưa và nước mắt....</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
	<hr>
	<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><b><span style="color:black"><a name="TÌNH_YÊU_">TÌNH YÊU 
	</a> </span></b></font>
	</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span style="color: black">Khi còn là một học sinh trung 
	học, tôi đã &quot;để ý&quot; một cậu bạn cùng trường. Nhưng tôi không đủ can đảm để 
	nói chuyện với cậu ta. Cậu ấy là đội trưởng bóng chuyền của trường, tôi thì 
	thường được làm...người dẫn chương trình trong các cuộc thi bóng chuyền. Tôi 
	có thật nhiều cơ hội để nhìn cậu ấy. Tức là khi tôi đeo kính cơ! Bỏ kính ra 
	thì mắt tôi chẳng khác gì mắt cú ban ngày. À, mà cậu ta tên là Terry. </span>
	</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span style="color: black">Trong một lần thi đấu, Terry 
	ghi điểm. Và cái đứa dẫn chương trình cận thị, tức là tôi đây, đã nhìn nhầm 
	người và bắt đầu tung hô một vận động viên khác. Cà đám đông cổ vũ vừa la ó 
	vừa cười ồ lên. Mặt tôi chuyển từ đỏ sang xanh. </span></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span style="color: black">Từ đó tôi tránh mặt Terry, dù 
	cô bạn thân cứ muốn ghép tôi với cậu ta, thậm chí còn rủ tôi đi xem phim khi 
	biết là Terry có đi. Nhưng bản tính nhút nhát luôn giữ tôi ngồi ở hàng ghế 
	cuối cùng, dù tôi chẳng nhìn rõ cái gì trên màn ảnh cả. </span></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span style="color: black">Thời gian trôi qua. Mùa đông 
	đến và môn trượt băng lên ngôi. Nhà trường tổ chức cho học sinh trượt vào 
	cuối tuần. Tất nhiên, trượt băng thì phải có đôi có cặp, như khiêu vũ vậy. 
	Tôi ngồi một góc, mong muốn Terry sẽ mời mình. Nhưng cậu ta không mời. Sau 
	khi mọi người đã ra sân trượt gần hết, tôi nghĩ mình đã nhầm khi hy vọng. 
	Chắc chắn là cậu ta sẽ không mời. Nhưng tôi nhầm lẫn lần nữa. Terry lại gần 
	tôi với vẻ mặt lúng túng hiếm thấy (ít nhất là hiếm thấy khi cậu ta tự tin 
	trong vai trò một vận động viên bóng chuyền có năng khiếu) </span></font>
	</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span style="color: black">- Chắc chắn bạn đang tự hỏi 
	tại sao tớ không mời bạn trượt cùng? Đó là câu đầu tiên cậu ta nói với tôi.
	</span></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span style="color: black">Cố không nhìn vào đôi mắt nâu 
	mở to(đôi mắt có thể làm tôi tan chảy), tôi chống chế một cách giả dối:
	</span></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span style="color: black">- Không, không hẳn... </span>
	</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span style="color: black">Terry chẳng chú ý đến câu trả 
	lời của tôi. Cậu ta nhìn xuống giày trượt rồi nói vẻ ngượng nghịu: </span>
	</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span style="color: black"><br>
	- Tớ không mời vì tớ không biết trượt... nếu bạn không sợ tớ sẽ làm bạn 
	ngã...thì bạn trượt với tớ được không? </span></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span style="color: black">Và tôi trượt băng cùng Terry. 
	Tay trong tay. Không chỉ bởi đôi mắt đẹp mà hơn cả là vì trái tim ấm áp của 
	Terry. </span></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span style="color: black">Sau này, khi tôi xem lại những 
	bức ảnh ngày cưới, tôi vẫn nhớ cảm giác Terry và tôi nắm tay nhau đi vào nhà 
	thờ làm lễ cưới, thường cô dâu khoác tay chú rể. Nhưng chúng tôi thì không. 
	Chúng tôi nắm tay nhau, như một lời hứa luôn giúp nhau khỏi ngã...</span><span style="color: purple">
	</span></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
	<hr>
	<p class="MsoNormal" style="text-align:justify"><font face="Arial"><b>
	<a name="MỘT_CHUYỆN_TÌNH_">MỘT CHUYỆN TÌNH
	</a>
	</b></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Câu chuyện xảy ra ở một bệnh viện nhỏ ở vùng quê hẻo lánh 
	. </font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Ở khoa hóa trị có một phụ nữ trẻ đang ở giai đoạn cuối 
	của căn bệnh ung thư . Tuy luôn bị những cơn đau hành hạ nhưng chưa bao giờ 
	người phụ nữ ấy quên trao cho cho chúng tôi một nụ cười biết ơn sau những 
	lần điều trị . Những khi chồng cô tới thăm , mắt cô rạng ngời hạnh phúc . Đó 
	là một người đàn ông đẹp trai , lịch thiệp và cũng thân thiện như vợ mình . 
	Tôi rất ngưỡng mộ chuyện tình của họ . Hằng ngày anh mang đến cho cô những 
	bó hoa tươi thắm cùng nụ cười rạng rỡ , anh đến bên giường nắm lấy tay cô và 
	trò chuyện cùng cô . Những lúc quá đau đớn , cô khóc và trở nên cáu ghắt , 
	anh ôm chặt cô vào lòng , an ủi động viên cho vợ mình cho đến khi cơn đau 
	dịu đi . Anh luôn bên cô mỗi khi cô cần , anh giúp cô uống từng ngụm nước và 
	không quên vuốt nhẹ đôi chân mày của cô . Mỗi đêm , trước khi ra về anh luôn 
	đóng cửa để hai người có những giây phút bên nhau . Khi anh đi , chúng tôi 
	thấy cô ấy đã say ngủ mà trên môi vẫn phảng phất nét cười . </font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Nhưng đêm ấy mọi chuyện đã thay đổi . Khi nhìn vào bảng 
	theo dõi , kết quả cho thấy người vợ trẻ ấy sẽ không qua khỏi đêm nay . Mặc 
	dù rất buồn nhưng tôi biết đó là cách tốt nhất cho cô ấy , từ nay cô sẽ 
	không chịu những cơn đau thêm nữa . </font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Để bảng theo dõi trên bàn , tôi muốn đến phòng bệnh . Khi 
	tôi bước vào phòng , cô mở mắt nhìn tôi hé môi cười một cách yếu ớt , nhưng 
	hơi thở của cô nghe thất khó nhọc . Chồng cô ngồi bên cô mỉm cười nói : &quot; 
	Cho đến bây giờ món quà tuyệt vời nhất tôi dành cho cô ấy chính là tình yêu 
	của tôi &quot; . </font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Và tôi đã khóc khi nghe điều đó , tôi nói nếu họ cần bất 
	cứ điều gì thì đừng ngại .Đêm ấy cô đã ra đi trong vòng tay người chồng yêu 
	dấu . Tôi không biết làm gì hơn ngoài việc cố an ủi và chia sẻ nỗi đau này 
	cùng chồng cô . Với khuôn mặt đẫm nước mắt , anh nghẹn ngào : &quot; Xin hãy cho 
	tôi ở bên cô ấy thêm một lúc &quot; . </font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Bước ra khỏi phòng , đứng ở hành lang lau những giọt nước 
	mắt , nhớ nụ cười , nhớ ánh mắt , nhớ những cái ôm ghì chặt mà cô ấy dành 
	cho chúng tôi ...Tôi nhớ tất cả về cô ấy như một người bạn thân thiết , tôi 
	cũng phần nào có thể cảm nhận được nỗi đau mà chồng cô đang chịu đựng . Bỗng 
	nhiên từ trong phòng vọng ra một giọng hát trầm ấm mà tôi chưa từng được 
	nghe . Không chỉ riêng tôi mà tất cả mọi người đều bị cuốn hút bởi giọng hát 
	của anh khi anh cất lời bài Beautiful brown eyes . Rồi giai điệu khúc ca nhỏ 
	dần , anh mở cửa gọi tôi đến , anh nhìn sâu vào mắt tôi , ôm chầm lấy tôi 
	rồi nói :&quot; Tôi đã hát bài này mỗi đêm cho cô ấy nghe kể từ ngày chúng tôi 
	quen nhau . Mọi ngày tôi vẫn thường cố giữ cho giọng mình thật nhỏ để khỏi 
	làm phiền bệnh nhân khác . Và tôi chắc rằng đêm nay trên thiên đường cô ấy 
	cũng vẫn nghe tôi hát . Tôi xin lỗi đã quấy rầy mọi người .Tôi chỉ không 
	biết sống ra sao khi thiếu vắng cô ấy , nhưng mỗi đêm tôi vẫn tiếp tục hát 
	cho cô ấy . Chị có nghĩ rằng cô ấy nghe thấy tiếng tôi không ?&quot;.</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">&nbsp;Tôi khẽ gật đầu mà nước mắt vẫn tuôn . Anh ôm tôi một 
	lần nữa , hôn lên má tôi và cảm ơn tôi cùng tất cả mọi người . Đoạn anh quay 
	bước , cúi đầu khẽ húyt sáo giai điệu thân quen . </font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Khi anh bước đi , tôi nhìn theo , thầm cầu nguyện cho cô 
	ấy , cho anh và cho tôi một ngày nào đó cũng tìm được một tình yêu như thế.
	</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
	<hr>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><b><span style="color:black">
	<a name="HOA_HỒNG_TẶNG_ROSE_">HOA HỒNG TẶNG ROSE </a> </span>
	</b></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span style="color: black">Hoa hồng đỏ là loại hoa cô 
	thích nhất, tên cô cũng là Rose, nghĩa là hoa hồng. Mỗi năm chồng cô thường 
	gởi một bó hoa hồng đỏ buộc bằng những chiếc nơ xinh xắn vào ngày Valentine. 
	Vào năm anh mất, một bó hoa hồng lại được gởi đến cho cô. Trên tấm thiệp 
	ghi: “Valentine của anh” như mọi năm về trước. </span></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span style="color: black">Mỗi năm anh gởi hoa hồng cho 
	cô và những lời chúc luôn là: “Ngày hôm nay anh yêu em nhiều hơn ngày này 
	năm trước. Tình yêu của anh dành cho em luôn tăng lên qua mỗi năm”. Cô biết 
	rằng đó là lần cuối cùng hoa hồng xuất hiện. </span></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span style="color: black">Cô nghĩ anh đã đặt trước hoa 
	hồng cho ngày này. Người chồng yêu dấu của cô không biết rằng anh sẽ ra đi. 
	Anh luôn thích làm sớm mọi việc trước khi nó xảy ra. Để rồi nếu anh quá bận 
	rộn thì mọi việc vẫn xảy ra tốt đẹp. </span></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span style="color: black">Cô cầm những cành hoa và cắm 
	chúng vào cái lọ đẹp nhất. Cô ngồi đó hàng giờ đồng hồ, trên cái ghế chồng 
	cô yêu thích nhất. Những cành hoa hồng được đặt trước bức hình của anh.
	</span></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span style="color: black">Một năm trôi qua, thật khó 
	khăn khi sống mà không có anh. Sự hiu quạnh và cô đơn đã trở thành số phận 
	của cô. </span></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span style="color: black">Vào ngày Valentine, chuông 
	vang lên, và kìa những bông hồng đặt trước cửa. Cô cầm những bông hồng lên 
	và sửng sốt nhìn. Cô chạy đến điện thoại để gọi cho cửa hàng bán hoa. Ông 
	chủ cửa hàng bắt máy và cô muốn ông giải thích tại sao họ làm điều đó với 
	cô, làm cho cô đau khổ. “Tôi biết chồng tôi đã qua đời hơn một năm trước”.</span></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span style="color: black">&nbsp;Ông chủ đáp: “Tôi biết cô sẽ 
	gọi và cô muốn biết điều gì. Những bông hoa cô nhận được hôm nay, đã được 
	đặt hàng trước. Chồng cô luôn sắp đặt trước, ông ta đã ra đi nhưng không có 
	điều gì thay đổi. Ông đã đặt hàng với chúng tôi và cô sẽ nhận được hoa hồng 
	mỗi năm. Còn một điều khác tôi nghĩ cô muốn biết đó là ông ta đã viết một 
	tấm thiệp đặc biệt và ông ta đã làm điều đó vào năm trước. Mãi đến bây giờ 
	tôi mới biết ông ta không còn nữa”. </span></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span style="color: black">Cô cảm ơn ông chủ và gác máy, 
	nước mắt cô trào ra. Những ngón tay cô rung lên khi cô từ từ cầm lấy tấm 
	thiệp. Bên trong tấm thiệp, cô thấy anh đã viết cô. Rồi cô đọc trong im lặng 
	những điều anh viết: </span></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span style="color: black">“Chào người yêu của anh, anh 
	biết rằng đã một năm kể từ ngày anh ra đi, anh hy vọng sẽ không quá khó khăn 
	để em vượt qua. Anh biết em đã trải qua sự cô đơn và đau khổ thật sự. Tình 
	yêu chúng ta dành cho nhau làm cho mọi điều trong cuộc sống tươi đẹp hơn. 
	Anh yêu em nhiều hơn những lời có thể nói, em là một người vợ tuyệt vời. Em 
	là bạn và là người yêu của anh, em đã làm tròn mọi điều anh cần. </span>
	</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span style="color: black">Anh biết chỉ mới một năm thôi, 
	nhưng em hãy cố gắng đừng đau lòng. Anh muốn em được hạnh phúc kể cả khi em 
	rơi lệ. Vì sao hoa hồng sẽ được gởi đến cho em ư? Đó là vì khi em nhìn thấy 
	những cành hoa ấy, hãy nghĩ tất cả về hạnh phúc. Khi đó chúng ta ở bên nhau 
	và cả hai chúng cho được chúc phúc. Anh luôn yêu em và anh biết rằng sẽ mãi 
	như thế. Em hãy vui lòng… đi tìm hạnh phúc khi chưa rời khỏi cuộc đời này.
	</span></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span style="color: black">Anh biết rằng điều ấy không dễ 
	dàng nhưng anh hy vọng em sẽ tìm thấy hạnh phúc. Hoa hồng sẽ được gởi mỗi 
	năm và họ chỉ dừng lại khi tiếng gõ cửa không được trả lời. Vào ngày mà 
	người bán hoa đã đến năm lần mà em không có ở nhà, sau lần đến cuối cùng đó 
	ông ta sẽ không nghi ngờ mà cầm những bông hoa hồng đến một nơi mà anh đã 
	chỉ cho ông ta và đặt chúng lên chỗ mà chúng ta sẽ ở bên nhau một lần nữa.”
	</span></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
	<hr>
	<p class="MsoNormal" style="text-align:justify"><b>
	<span style="color:black"><a name="NGÀY_HÔM_SAU_KHÔNG_ĐẾN_">NGÀY HÔM SAU KHÔNG ĐẾN 
	</a> </span></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<font face="Arial"><span style="color: black">Câu chuyện bắt đầu khi tôi 16 
	tuổi. Trong khi đang chơi bên ngoài trang trại của gia đình ở California, 
	tôi gặp một người con trai. Đó là một người bình thường như bao người khác, 
	người trêu chọc bạn để rồi bạn đuổi theo và đấm cho anh ta một trận. Sau lần 
	gặp gỡ đầu tiên đó, chúng tôi tiếp tục gặp nhau và trêu chọc lẫn nhau. Nhưng 
	việc trêu chọc chỉ diễn ra một lúc, rồi chúng tôi thường đứng nói chuyện ở 
	hàng rào. Tôi có thể kể với anh mọi bí mật của mình. Anh chỉ yên lặng lắng 
	nghe và tôi nhận thấy anh thật dễ gần. </span></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<font face="Arial"><span style="color: black">Ơ trường chúng tôi đều có 
	những mối quan hệ riêng, nhưng khi về nhà chúng tôi thường kể cho nhau nghe 
	mọi chuyện. Một hôm tôi kể với anh cái gã mà tôi thích đã làm cho trái tim 
	tôi tan nát. Anh an ủi tôi và bảo rồi mọi chuyện sẽ qua. Tôi cảm thấy rất 
	hạnh phúc vì có một người bạn thực sự hiểu mình. Có điều gì đó ở anh khiến 
	tôi rất thích, tôi lại cho rằng đây chỉ là cảm giác. <br>
	Trong những năm trung học, chúng tôi luôn bên nhau với tình bạn đơn thuần. 
	Vào buổi lễ tốt nghiệp, tuy chúng tôi nhận được bằng vào hai ngày khác nhau 
	nhưng tôi rất muốn ở cạnh anh. Tối hôm đó khi mọi người đã về hết tôi đến 
	nhà anh, nói rằng tôi rất muốn gặp anh. Đó quả là một cơ hội lớn, nhưng tất 
	cả những gì tôi có thể làm chỉ là ngồi bên cạnh anh ngắm sao trời và cùng 
	bàn về những dự định của hai đứa. Anh nói anh muốn lấy vợ sớm để ổn định 
	cuộc sống, rằng anh muốn trở thành người giàu có, thành đạt. Tôi về nhà với 
	nỗi ân hận vì đã không thổ lộ cho anh biết tình cảm của mình. Tôi muốn ngỏ 
	lời yêu anh nhưng lại quá nhút nhát và sợ sệt. Tôi để những cơ hội ấy qua đi 
	và tự nhủ sẽ nói cho anh ấy vào một ngày nào đó. </span></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<font face="Arial"><span style="color: black">Trong những năm học đại học, 
	tôi luôn muốn thổ lộ cùng anh nhưng luôn có nhiều người xung quanh anh. Sau 
	khi ra trường anh tìm việc làm ở New York.Tôi mừng cho anh nhưng cũng cảm 
	thấy buồn vì chưa nói được gì với anh. Nhưng làm sao tôi có thể nói ra điều 
	đó được, khi mà anh đang chuẩn bị ra đi. Tôi giữ kín điều đó cho riêng mình 
	và nhìn anh bước lên máy bay. Tôi đã khóc rất nhiều và cảm thấy rất buồn khi 
	không nói được những điều trong trái tim mình. Sau đó tôi được nhận vào làm 
	thư ký, rồi làm cho một nhà phân tích máy tính. Tôi rất tự hào về những gì 
	mình đạt được. Cho đến một ngày tôi nhận được một bức thư có kèm thiệp mời 
	mừng đám cưới. Đó là của anh. </span></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<font face="Arial"><span style="color: black">Tôi đến dự đám cưới một tháng 
	sau đó. Đám cưới thật lớn được tổ chức ở một nhà thờ và chiêu đãi ở một 
	khách sạn lớn. Tôi gặp cô dâu và cả anh nữa, và tôi nhận ra rằng mình vẫn 
	rất yêu anh. Tôi đã tự kiềm chế để không làm hỏng ngày vui của anh. Tôi cố 
	gắng tỏ ra vui vẻ khi nhìn thấy anh bên cô ấy để che giấu đi những giọt lệ 
	đang tuôn rơi trong lòng tôi. Tôi rời New York và cho rằng mình đã hành động 
	đúng. Khi tôi lên máy bay, anh đi tiễn và nói rằng anh rất vui khi gặp lại 
	tôi. Tôi về nhà cố quên đi mọi chuyện đã xảy ra ở New York vì hiểu rằng mình 
	không thể làm khác. Một năm qua, chúng tôi vẫn trao đổi thư từ cho nhau và 
	kể cho nhau nghe mọi chuyện. Rồi một thời gian dài anh không viết thư cho 
	tôi. Tôi bắt đầu lo lắng vì tôi đã viết đến 6 bức thư. Cho đến khi tôi mất 
	hết hy vọng, tôi nhận được lời nhắn: &#39;&#39;Hãy gặp anh ở hàng rào nơi chúng ta 
	vẫn trò chuyện trước đây&#39;&#39;. Tôi đến và gặp lại anh. Anh nói rằng anh đã vui 
	vẻ trở lại, quên đi mọi chuyện rắc rối từ cuộc ly dị. Tôi càng yêu anh hơn 
	nhưng vẫn không thể nói ra mối tình ấp ủ bấy lâu. Khi anh quay lại New York, 
	tôi đã khóc rất nhiều. Tôi không muốn nhìn thấy anh ra đi. Anh hứa sẽ đến 
	thăm tôi ngay khi có thể. </span></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<font face="Arial"><span style="color: black">Rồi một ngày anh không đến 
	thăm tôi như đã hẹn. Tôi đoán rằng có lẽ anh rất bận. Chuỗi ngày chờ đợi kéo 
	dài cho đến khi tôi đã quên đi điều đó thì nhận được một cuộc điện thoại từ 
	luật sư của anh ở New York. Ông ấy cho tôi biết anh đã mất trong một tai nạn 
	trên đường ra sân bay. Trái tim tôi dường như vỡ vụn và tôi thực sự bị sốc. 
	Bây giờ thì tôi đã hiểu tại sao anh không đến như đã hẹn. Tôi đã khóc, những 
	giọt nước mắt của sự mất mát và đau đớn đến khôn cùng. </span></font></p>
	<p align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black">Tôi tự hỏi: &#39;&#39;Tại sao điều đó 
	lại xảy đến với một người tốt như anh?&#39;&#39;. Tôi thu dọn công việc đến New York 
	để nghe đọc di chúc của anh. Mọi thứ đã được chuyển về cho gia đình và người 
	vợ cũ của anh. Tôi gặp lại cô ấy. Cô kể cho tôi nghe về tình trạng của anh, 
	rằng anh luôn buồn cho dù cô ấy đã làm mọi cách cũng không thể nào khiến cho 
	anh hạnh phúc được như hôm gặp lại tôi ở đám cưới của họ. Người ta trao lại 
	cho tôi quyển nhật ký của anh. Nó được bắt đầu từ ngày đầu tiên chúng tôi 
	gặp nhau. Anh viết rằng anh rất yêu tôi nhưng vì quá nhút nhát mà không dám 
	nói ra điều đó. Đó là lý do tại sao anh im lặng và thích lắng nghe tôi. Anh 
	luôn yêu tôi kể cả khi đến New York và kết hôn với người khác. Đối với anh 
	quãng thời gian hạnh phúc nhất là khi ở bên tôi và được nhảy với tôi trong 
	đám cưới. Anh đã tưởng tượng rằng đó là đám cưới của chúng tôi và anh đã rất 
	đau khổ khi không có sự lựa chọn nào khác ngoài việc ly hôn. Anh viết rằng 
	anh rất hạnh phúc khi nhận được thư của tôi. Và cuốn nhật ký kết với dòng 
	chữ: &#39;&#39;Hôm nay, nhất định tôi sẽ nói với cô ấy rằng tôi rất yêu cô ấy&#39;&#39;. Đó 
	chính là ngày mà anh bỏ tôi ra đi vĩnh viễn - ngày mà tôi sẽ biết được tình 
	yêu từ sâu thẳm trái tim anh dành cho tôi.</span><span style="font-family: Arial; color: purple">
	</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
	<hr>
	<h2 style="text-align: justify; margin-left: 0; margin-right: 0; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="color: black; font-style: normal"><font size="3">
	<a name="Lá_thư_cuối_cùng_của_người_lái_xe_tải">Lá thư cuối 
	cùng của người lái xe tải</a></font></span></h2>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 31.35pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span style="color: black">Một lần trên xa lộ, tôi thấy 
	một nhóm cảnh sát hoàng gia Canada và vài người công nhân đang tháo gỡ phần 
	còn lại của một chiếc xe tải bị mắc kẹt bên vách đá. Tôi đậu xe lại, nhập 
	vào nhóm tài xế xe tải đang lặng lẽ quan sát đội công nhân.</span></font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 31.35pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span style="color: black">Một cảnh sát bước lại chỗ 
	chúng tôi chậm rãi nói: &quot;Rất tiếc, người tài xế đã chết khi chúng tôi phát 
	hiện ra anh ta. Có lẽ anh ấy bị lạc tay lái trong lúc trời có bão tuyết hai 
	ngày trước đây. Thật khó để nhận ra người bị nạn nếu chúng tôi không may mắn 
	thấy ánh nắng phản chiếu từ kính chiếu hậu&quot;. Viên cảnh sát lắc đầu buồn bã, 
	rút trong túi áo khoác một lá thư: &quot;Đây này, các anh nên đọc cái này. Tôi 
	đoán anh ấy đã sống được khoảng hai giờ trước khi chết vì lạnh&quot;.</span></font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 31.35pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span style="color: black">Tôi chưa bao giờ thấy cảnh sát 
	khóc. Tôi nghĩ họ đã thấy quá nhiều cái chết và chứng kiến nhiều cảnh tượng 
	hãi hùng nên họ không còn cảm giác gì trước những việc tương tự. Nhưng viên 
	cảnh sát ấy đã lau nước mắt và đưa tôi lá thư. Đọc thư, tôi cũng như những 
	người tài xế khác, không nói lời nào, chỉ lặng lẽ giấu những giọt nước mắt, 
	trở về xe của mình.</span></font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 31.35pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span style="color: black">Những từ ngữ trong thư như 
	nung cháy tôi. Và sau nhiều năm, nó vẫn còn khắc sâu trong trí nhớ, như thể 
	tôi đang cầm nó trước mặt. Tôi muốn chia sẻ lá thư đó với bạn, bạn bè của 
	bạn và gia đình của họ.</span></font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 31.35pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span style="color: black">Thư của Bill, tháng 12 năm 
	2000</span></font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 31.35pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span style="color: black">&quot;Vợ yêu quý của anh,</span></font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 31.35pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span style="color: black">Đây là lá thư mà không người 
	đàn ông nào muốn viết. Nhưng anh cũng đủ may mắn khi có một ít thời gian nói 
	lên những gì anh đã quên nói nhiều lần trước đây.</span></font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 31.35pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span style="color: black">Anh yêu em, em yêu ạ. Em đã 
	từng nói đùa rằng anh yêu chiếc xe tải còn hơn cả yêu em bởi vì anh dành 
	nhiều thời gian cho nó quá! Anh yêu cái khối sắt này vì nó cần cho chúng ta. 
	Nó chứng kiến anh vượt qua những nơi khó khăn, những giờ khó nhọc. Anh đã có 
	thể luôn kỳ vọng vào nó trên những chuyến hàng xa và nó luôn mau chóng giúp 
	anh hoàn thành công việc. Nó không bao giờ làm anh thất vọng. Nhưng em có 
	biết rằng anh yêu em cũng bởi những lý do đó. Em cũng đã chứng kiến anh vượt 
	qua những thời khắc khó khăn.</span></font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 31.35pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span style="color: black">Anh nhớ anh đã than phiền về 
	chiếc xe cũ kỹ vậy mà anh không nhớ em cũng từng than thở khi mệt mỏi trở về 
	nhà. Anh quá lo nghĩ đến những rắc rối của mình đến nỗi không nghĩ gì đến 
	em. Anh nghĩ về những thứ em đã phải từ bỏ vì anh: quần áo, du lịch, tiệc 
	tùng, bạn bè... Em đã không bao giờ trách móc và vì lý do nào đó anh đã 
	không bao giờ nhớ cám ơn em. Khi anh ngồi uống cà phê với bạn bè, anh luôn 
	nói về chiếc xe và những khoảng tiền sửa chữa nó. Anh nghĩ anh đã quên mất 
	em là người bạn đời của anh.<br>
	Sự hy sinh và phấn đấu của em cũng nhiều như việc anh cố gắng để có được một 
	chiếc xe mới. Anh rất hãnh diện về chiếc xe này và anh cũng rất hãnh diện về 
	em. Nhưng anh chưa bao giờ nói với em điều đó. Anh cho đó là điều dĩ nhiên 
	em đã biết. Nhưng nếu anh dành nhiều thời gian với em thay vì để chùi rửa, 
	lau bóng chiếc xe thì anh đã có thể nói những lời thật lòng mình với em.<br>
	Nhiều năm tháng qua, trong những lần rong ruổi trên đường, anh biết những 
	lời cầu nguyện của em luôn theo anh. Nhưng lần này những lời đó không đủ. 
	Anh đang đau quá. Anh đang trên chặng đường cuối cùng. Và anh muốn nói lên 
	những điều mà lẽ ra anh phải nói nhiều lần trước đây. Những điều bị lãng 
	quên vì anh quá quan tâm đến chiếc xe và công việc.</span></font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 31.35pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span style="color: black">Anh đang nghĩ đến những ngày 
	kỷ niệm của hai đứa hay ngày sinh nhật đã bỏ lỡ, cả những vở kịch, những 
	trận đấu hockey của các con mà em phải tham dự một mình vì anh đang đâu đó 
	trên đường. Anh đang nghĩ về những đêm em cô đơn và nghĩ đến anh đang ở đâu, 
	công việc như thế nào. Anh đang nghĩ về những lúc anh muốn gọi cho em chỉ để 
	nói lời chúc ngủ ngon nhưng vì lý do gì đó lại tiếp tục chạy xe. Anh nghĩ về 
	những giây phút thanh thản, yên lành khi nghĩ đến em cùng các con. Những bữa 
	cơm gia đình em dành nhiều thời gian để chuẩn bị và tìm nhiều lý do để giải 
	thích với các con vì sao anh không ăn cùng. (Vì anh đang bận thay dầu cho 
	xe, anh đang bận sửa xe, anh đang ngủ vì buổi sáng anh phải đi sớm,...). 
	Luôn luôn có một lý do nào đó! Khi chúng ta lấy nhau, em không biết thay 
	bóng đèn, nhưng chỉ hai năm sau em đã có thể sửa lò sưởi những khi trời bão 
	trong khi anh đang chờ dở hàng ở Florida.</span></font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 31.35pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span style="color: black">Anh đã phạm nhiều sai lầm 
	trong đời nhưng nếu nói anh chỉ có một lần quyết định đúng, anh nghĩ đó là 
	khi anh hỏi cưới em.<br>
	Cơ thể anh đang đau. Nhưng tim anh thì đau hơn nhiều. Em không có mặt lúc 
	anh ra đi, lần đầu tiên từ khi chúng ta có nhau. Anh thật sự thấy cô đơn và 
	sợ hãi. Anh cần em nhiều lắm và anh biết đã quá trễ rồi. Anh nghĩ thật là 
	tức cười, bây giờ tình yêu của anh thì đang ở xa anh ngàn dặm còn khối sắt 
	vô tri đã sai khiến cuộc sống của anh nhiều năm nay thì đang ở đây. Nhưng 
	anh cảm thấy em đang ở cạnh. Anh có thể cảm nhận tình yêu của em, trông thấy 
	khuôn mặt em. Em đẹp lắm, có biết không? Anh nghĩ gần đây anh không nói với 
	em điều đó dù em vẫn rất xinh đẹp. Hãy nói với các con rằng anh yêu chúng 
	rất nhiều. Anh sợ phải ra đi quá nhưng giờ phút đó đã đến rồi em yêu ạ. Anh 
	yêu em rất nhiều. Hãy nhớ chăm sóc bản thân và luôn nhớ rằng anh đã yêu em 
	nhiều hơn bất cứ cái gì trên đời. Anh chỉ quên không nói với em điều đó mà 
	thôi.</span></font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 31.35pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span style="color: black">Anh yêu em!</span></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
	<hr>
	<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><a name="Sự_Thật_"><b>Sự Thật</b> </a> </font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Một người con trai và một người con gái chạy xe motor với 
	tốc độ 100 miles/giờ. Người con gái: Anh chạy chậm lại đi. Em sợ! Người con 
	trai: Không đựơc. Chạy như thế này vui hơn em ạ. Người con gái: Chẳng vui gì 
	cả. Em sợ! Người con trai: Vậy thì em hãy nói rằng em yêu anh. Người con 
	gái: Được rồi. Em yêu anh. Người con trai: Bây giờ hãy ôm anh đi. Người con 
	gái chồm đến phía trước để ôm người con trai. Người con trai: Em mở nón bảo 
	hộ của anh ra được không? Nó làm anh cảm thấy nóng và khó chịu quá. Em lấy 
	nón đó đội vào cho em. Trong tờ báo ngày hôm sau: 1 tai nạn xe motor đã xảy 
	ra tối hôm qua. Có 2 người trên xe, nhưng chỉ duy nhất 1 người sống sót. Lý 
	do của vụ tai nạn là vì thắng của xe bị hư. Sự thật là đi đến giữa đường thì 
	người con trai nhận ra rằng thắng của xe đã bị hư, nhưng anh đã không muốn 
	người con gái biết. Thay vào đó, anh bảo người con gái nói yêu anh và cảm 
	nhận hơi ấm từ vòng tay của cô ấy lần cuối cùng. Sau đó người con trai bảo 
	người con gái đội nón bảo hộ của anh ấy vào chỉ ngay trước lúc chiếc xe đâm 
	thẳng vào tòa nhà. Người con trai đã có ý để người con gái sống, mặc dù điều 
	đó có nghĩa là anh ta phải mất mạng.</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
	<hr>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><a name="Tro_ấm_"><b>Tro ấm</b> </a> </font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Bọn cháu gái chúng tôi chẳng ai học được cách nhóm bếp 
	của bà nội cả. Bà chỉ cần gạt bỏ lớp tro phủ trên mặt bếp lò, bỏ củi vào 
	thổi nhẹ là có một bếp lửa đỏ rực. Sáng nào cũng vậy, bà nội dậy thật sớm. 
	Bà lặng lẽ nấu nước, lấy bộ đồ ông nội trên mắc áo đi giặt. Xong bà quay vào 
	chuẩn bị bữa cơm, châm sẳn một bình trà nóng, rồi ra cửa gọi lớn: &quot;Ông ơi 
	vào ăn cơm&quot; Cả nhà tôi đều im lặng. Ông nội đã mất 20 năm rồi! </font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
	<hr>
	<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><a name="Tình_yêu_nếu__"><b>Tình yêu &quot;nếu &quot;</b> 
	</a> </font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Ðây là loại tình yêu chúng ta nhận được nếu chúng ta đáp 
	ứng một số đòi hỏi nào đó. Nếu anh thành công và có địa vị trong xã hội, tôi 
	sẽ yêu anh, Nếu anh có thể trở thành một người chồng lý tưởng, tôi sẽ là 
	người vợ trung thành của anh, Nếu con ngoan cha sẽ yêu con. Là loại tình yêu 
	thông thường nhất và có lẽ nhiều người không biết tình yêu nào khác ngoài 
	loại tình yêu nếu này. Ðây là tình yêu ràng buộc, có điều kiện và động lực 
	thúc đẩy nó là lòng ích kỷ. Hình thức thấp nhất của loại tình yêu nếu phơi 
	bày nhan nhản trong cuộc sống. Có quá nhiều cô gái rơi vào bi kịch của loại 
	tình yêu này. Nếu em thỏa mãn những đòi hỏi của anh thì anh yêu em (dĩ nhiên 
	nó được hót dưới hình thức những câu nói hay ho khác). Nhiều cuộc hôn nhân 
	đổ vỡ khi xây dựng trên tình yêu nếu. Cô dâu và chú rể không yêu nhau bằng 
	tình yêu chân thật, đặt căn bản trên nhân cách của mỗi người mà chỉ yêu qua 
	những hình ảnh rực rỡ, mộng mơ mà họ hy vọng về nhau. Khi ảo ảnh tan biến, 
	sự thật không được như mong ước thì tình yêu ấy bỗng biến thành sự thù ghét.
	</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
	</td></tr><tr><td><p align="center"><a target="_top" href="http://tinmung.net/"><img border="0" src="../../_Images/LOGOtinmung-80.gif" width="80" height="48"></a></td></tr></table></body></html>

PHP File Manager