File "TinhYeu_06.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/MinhHoa/TinhYeu/TinhYeu_06.htm
File size: 52.43 KiB (53688 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>Truyện Minh Hoa</title><base target="_self"><style>
<!--
span.postdetails
	{}
span.postbody
	{}
h2
	{margin-top:12.0pt;
	margin-right:0cm;
	margin-bottom:3.0pt;
	margin-left:0cm;
	page-break-after:avoid;
	font-size:14.0pt;
	font-family:Arial;
	font-style:italic}
h1
	{margin-right:0cm;
	margin-left:0cm;
	font-size:24.0pt;
	font-family:"Times New Roman";
	font-weight:bold}
span.small
	{}
span.title
	{}
span.lyrictext
	{}
span.artist
	{}
span.ctext
	{}
-->
</style>
</head><body background="../_Image/bgr.gif"><table border="0" width="500" id="table1" cellspacing="15" cellpadding="0" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td height="39"><b><font face="Tahoma" color="#FF5328" size="4">Truyện Minh Hoạ - Tình Yêu</font></b><hr color="#0000FF"></td></tr><tr><td>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<a name="GIỌT_SƯƠNG_VÀ_NGỌN_CỎ_">
	<strong><span style="font-family: Arial">GIỌT SƯƠNG VÀ NGỌN CỎ</span></strong><font face="Arial"><b> </b>
	</font></a></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span style="color:black">H</span><span style="color: black">oàng 
	hôn rủ bóng êm đềm. Giọt sương tha thướt đi rong chơi trông thấy ngọn cỏ 
	xanh mượt mà óng ả thì sà xuống đậu lại trên ngọn cỏ. Ngọn cỏ tiếp đón giọt 
	sương với tất cả tấm chân tình. Ngọn cỏ tâm tình với giọt sương suốt đêm dài 
	và cả hai cùng ước hẹn với nhau sẽ mãi mãi ở bên nhau và yêu thương nhau đến 
	trọn đời.</span></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; line-height: 13.0pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black; letter-spacing: .3pt">Ngọn cỏ 
	âu yến:</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; line-height: 13.0pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black; letter-spacing: .3pt">- Giọt 
	sương ơi, anh yêu em! Anh yêu em mãi mãi !!!</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; line-height: 13.0pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black; letter-spacing: .3pt">Giọt 
	sương nũng na nũng nịu:</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; line-height: 13.0pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black; letter-spacing: .3pt">- Anh 
	ngọn cỏ ơi, em cũng yêu anh say đắm !&nbsp; Em chỉ yêu anh thôi ! Muôn kiếp em sẽ 
	ở với anh, mãi bên anh thôi, mãi bên anh thôi !!!</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; line-height: 13.0pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black; letter-spacing: .3pt">Ngọn cỏ 
	và giọt sương ở bên nhau rất sung sướng hạnh phúc.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; line-height: 13.0pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<i><span style="font-family: Arial; color: black; letter-spacing: .3pt">Cây 
	xanh cất tiếng véo von</span></i></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; line-height: 13.0pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<i><span style="font-family: Arial; color: black; letter-spacing: .3pt">Đêm 
	khuya thanh vắng nỉ non dế gào</span></i></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; line-height: 13.0pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<i><span style="font-family: Arial; color: black; letter-spacing: .3pt">Trần 
	gian soi bóng trăng sao</span></i></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; line-height: 13.0pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<i><span style="font-family: Arial; color: black; letter-spacing: .3pt">Tình 
	yêu mầu nhiệm biết bao tuyệt vời !</span></i></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; line-height: 13.0pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="FR" style="font-family: Arial; color: black; letter-spacing: .3pt">
	Thời gian trôi qua, trôi qua. Bình minh dần dần đến với những tia nắng vàng 
	tươi rực rỡ. Tia nắng trông thấy giọt sương óng ánh lóng lánh trông thật 
	đáng yêu nên buông lời khêu gợi gọi mời.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; line-height: 13.0pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="FR" style="font-family: Arial; color: black; letter-spacing: .3pt">
	Giọt sương thấy tia nắng rực rỡ xinh đẹp hơn ngọn cỏ bội phần thì mềm lòng, 
	lặng lẽ rời ngọn cỏ mà bay theo tia nắng ấm.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; line-height: 13.0pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="FR" style="font-family: Arial; color: black; letter-spacing: .3pt">
	Giọt sương quên mất những lời thề hứa ngày nào với ngọn cỏ, bay theo tia 
	nắng ấm, để ngọn cỏ ở lại một mình với nỗi buồn mênh mang hiu hắt.</span></p>
	<p style="text-align: right; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<strong style="font-weight: 400">
	<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Nguyễn Ngọc Phi . Lm
	</span></strong></p>
	<hr>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<strong><span style="font-family: Arial; color: black">
	<a name="MỘT_LỖ_NHỎ_TRÊN_VÁCH_TƯỜNG_">MỘT LỖ NHỎ TRÊN VÁCH 
	TƯỜNG</a></span></strong><font face="Arial"><a name="MỘT_LỖ_NHỎ_TRÊN_VÁCH_TƯỜNG_"><span style="color: black"> </span>
	</a>
	</font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black">Tại một trung tâm phong cùi, 
	đa số các nạn nhân đều buồn chán vì cảm thấy bị bỏ rơi và bị mọi người xa 
	lánh. Tuy nhiên có một người vẫn còn biết cười và vẫn tiếp tục tạ ơn khi 
	được giúp đỡ.</span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black">Vị nữ tu coi sóc trung tâm 
	muốn tìm hiểu đâu là nguyên nhân của phép lạ này. Sau nhiều ngày theo dõi, 
	vị nữ tu mới khám phá rằng, xuyên qua một lỗ nhỏ trên vách tường ngăn cách 
	trung tâm với thế giới bên ngoài, ngày ngày có một người đàn bà đến nhìn vào 
	và mỉm cười rất trìu mến. Đó là tất cả sức mạnh và hy vọng của người đàn ông 
	xấu số. Mỗi ngày, ông chờ đợi nụ cười ấy. Khuôn mặt người đàn bà chỉ chợt 
	xuất hiện, mỉm cười và biến mất. Người đàn ông xấu số đó đã giải thích cho 
	vị nữ tu như sau: Người đàn bà ấy chính là vợ tôi. Trước khi tôi đến đây, 
	nàng đã tìm đủ mọi cách để chữa chạy cho tôi. Mỗi ngày nàng lau sạch một 
	khoảng nhỏ trên khuôn mặt tôi và đặt lên đó một nụ hôn. Nhưng cuối cùng, 
	nàng không thể giữ tôi lâu hơn. Người ta đã đưa tôi đến trung tâm nầy.</span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black">Nhưng vợ tôi đã không bỏ tôi. 
	Mỗi ngày nàng đến nhìn qua lỗ hổng của vách tường và mỉm cười với tôi. Nhờ 
	nàng tôi biết rằng tôi vẫn còn sống. Nhờ nàng tôi vẫn còn muốn sống.</span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black">TÌNH YÊU mạnh hơn sự chết. 
	TÌNH YÊU đã làm cho người vợ không nhìn người chồng xấu số như một con người 
	đáng xa lánh. TÌNH YÊU của người vợ đã đem lại sức mạnh và niềm vui sống cho 
	người chồng. Nhu cầu căn bản nhất của con người là YÊU và được YÊU. Bất cứ 
	ai cũng cần đến TÌNH YÊU và muốn thể hiện TÌNH YÊU. Bạn có biết rằng có bao 
	người đang cần một nghĩa cử, một nụ cười, một ánh mắt cảm thông của bạn 
	không?</span></p>
	<p style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
	<hr>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<strong><span style="font-family:
Arial;color:black"><a name="CƠN_GIÓ_VÀ_HỒ_NƯỚC_">CƠN GIÓ VÀ HỒ NƯỚC </a> </span></strong></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;
	</span>
	<span style="font-family: Arial; color: black; letter-spacing: .3pt">Cơn 
	gió tinh nghịch ghé đến bên hồ nước dạo chơi. Hồ nước trong xanh, mặt hồ 
	phẳng lặng yên bình. Chung quanh hồ có rất nhiều người đến ngắm cảnh. Trên 
	cây, tiếng chim hót ríu ra ríu rít trông thật vui vẻ và hạnh phúc.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 18.0pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black; letter-spacing: .3pt">Cơn gió 
	thấy hồ nước có vẻ hạnh phúc nên tự nhiên trong lòng cảm thấy tức giận, bực 
	mình và ganh ghét nghĩ thầm:</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 18.0pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black; letter-spacing: .3pt">- Tại 
	sao hồ nước lại được mọi người mến yêu như vậy? Tại sao nó hạnh phúc sung 
	sướng như vậy? Ghét quá đi thôi ! Mình đâu thua kém gì nó. Mình cũng xinh 
	đẹp, cũng thơ mộng, cũng đáng yêu thế mà tại sao phải chịu cảnh cô đơn một 
	mình lang thang khắp chốn mà chẳng ai thèm đến thăm? Tức quá ! Tức quá đi 
	thôi ! Phải quả cho bõ ghét mới được !</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 18.0pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black; letter-spacing: .3pt">Nghĩ 
	vậy rồi, cơn gió liên tục đập mạnh vào mặt nước khiến hồ nước bùng lên những 
	cơn sóng lớn vỗ vào bờ tung bọt trắng xóa. Mọi người liền chạy tứ tán và bỏ 
	đi hết. Chim chóc cũng im bặt tiếng ca.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 18.0pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black; letter-spacing: .3pt">Cơn gió 
	trông thấy mọi người bỏ đi nơi khác hết nên tự nhiên cảm thấy cô quạnh, buồn 
	bã tự nhủ:</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 18.0pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black; letter-spacing: .3pt">- Ôi! 
	Mình đã làm gì vậy?</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 18.0pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black; letter-spacing: .3pt">Cơn gió 
	thôi không đập mạnh xuống nước nữa. Mặt hồ bình yên êm ả trở lại và mọi 
	người cũng trở lại đông đúc vui vẻ như trước.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 18.0pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black; letter-spacing: .3pt">Cơn gió 
	giờ mới nhận ra là khi mình giận dữ nóng nảy thì mọi người không ưa mình và 
	bỏ đi hết mà chính bản thân mình cũng cảm thấy buồn bã hơn, cô đơn hơn. Nhận 
	ra điều này rồi, cơn gió liền thổi nhè nhẹ hiu hiu và mọi người cảm thấy mát 
	mẻ vui tươi. Cuộc đời như được tô hồng hơn. Cơn gió cũng cảm thấy vui vẻ quá 
	nên cứ luôn miệng ca hát mãi bài ca vi vu của gió.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;
	</span><i>
	<span style="font-family: Arial; color: black; letter-spacing: .3pt">Ganh 
	nhau đem đến nỗi buồn</span></i></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 18.0pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<i><span style="font-family: Arial; color: black; letter-spacing: .3pt">Ghét 
	nhau dẫn đến đau thương ngập tràn !!!</span></i></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 18.0pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<i><span style="font-family: Arial; color: black; letter-spacing: .3pt">
	Thương nhau đem đến hân hoan</span></i></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 18.0pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<i><span style="font-family: Arial; color: black; letter-spacing: .3pt">Yêu 
	nhau dẫn đến chứa chan vui mừng !!!</span></i></p>
	<p style="text-align: right"><strong style="font-weight: 400">
	<span style="font-size: 10.0pt; font-family: Arial; font-style: italic">
	Nguyễn Ngọc Phi . Lm</span></strong></p>
	<hr>
	<p style="text-align: justify"><strong>
	<span style="font-family: Arial; color: black">
	<a name="TÌNH_YÊU_VÀ_ĐÔI_CÁNH_">TÌNH YÊU VÀ ĐÔI CÁNH </a> </span>
	</strong></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span lang="FR" style="color: black">Ngày xưa, trong ngôi 
	nhà gỗ cạnh cánh rừng có một cô gái sống cô đơn. Hôm nọ, trong lúc dạo chơi 
	cô thấy hai chú chim non mất mẹ đang thoi thóp trong tổ trên một chạc cây. 
	Cô đem chúng về và nuôi trong một cái lồng rất đẹp.Với sự săn sóc chan chứa 
	tình thương của cô, hai chú chim ngày càng trở nên vừa khỏe vừa xinh. Mỗi 
	sáng chúng cất tiếng líu lo để chào cô. Đôi chim chính là... Tình yêu của 
	cô!</span></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span lang="FR" style="color: black">Ngày kia, cô quên 
	cài cửa lồng, thế là ,một con vọt ra, nhưng nó chưa bay đi hẳn mà lại lượn 
	vài vòng quanh cô như muốn chào cô lần cuối. Cô gái buồn bả nhìn theo, cô 
	không muốn phải xa rời nó, cô không muốn tình yêu của cô mất đi. Chính vì 
	vậy, khi con chim bay đến thật gần, cô với tay tóm lấy nó, sung sướng giữ 
	chặt nó trong tay. Nhưng một lúc sau, cô cảm thấy con vật yêu quý bỗng trở 
	nên mềm nhũn, hốt hoảng xòe tay ra, cô bàng hoàng nhận thấy con chim đã 
	chết, nó đã chết bởi chính tình yêu mà cô dành cho nó. </span></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span lang="FR" style="color: black">Thẫn thờ nhìn con 
	chim lẻ bạn còn lại trong lồng và mường tượng rằng nó cần được tự do bay 
	trên bầu trời, cô tiến đến mở cửa lồng và nhẹ nhàng tung chú chim vào không 
	trung. Nó lượn quanh cô một vòng, hai vòng, rồi ba vòng, cô đón nhận niềm 
	vui của nó bằng ánh nhìn rạng rỡ và trìu mến, những muộn phiền trước đó 
	không còn nữa. </span></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span lang="FR" style="color: black">Bỗng nhiên chú chim 
	dịu dàng đáp xuống đậu trên vai cô và hót vang những giai điệu mượt mà, chưa 
	bao giờ cô được thưởng thức. </span></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="FR" style="font-family: Arial; color: black">Qua tiếng hót dịu 
	kỳ kia, cô chợt hiểu rằng cách nhanh nhất để đánh mất tình yêu là khi ta nắm 
	giữ nó thật chặt. Trái lại, để giữ mãi sự yêu thương thì ta phải ân cần trao 
	cho cuộc tình một đôi cánh tự do.</span></p>
	<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="right">
	<span style="font-family: Arial; font-style: italic" lang="fr">Sưu tầm</span></p>
	<i>
	<span style="font-size: 10.0pt; font-family: Arial; color: blue; letter-spacing: .3pt">
	&nbsp;</span></i><hr>
	<p style="text-align: justify; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<strong><span style="font-family: Arial; color: black">
	<a name="Rạn_Nứt_Trong_Tâm_Hồn">Rạn Nứt Trong Tâm Hồn</a></span></strong><a name="Rạn_Nứt_Trong_Tâm_Hồn"><span style="font-family: Arial; color: black">&nbsp;</span></a></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 15.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black">&nbsp;<em><span style="font-family: Arial; font-style: normal">Một 
	ông vua giàu có nọ rất keo kiệt và hà khắc đối với thần dân. Thành ra, tất 
	cả mọi người đều oán ghét ông.</span></em>&nbsp;</span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 15.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<em><span style="font-family: Arial; color: black; font-style: normal">Một 
	hôm ông ra lệnh cho quan tể tướng tiến hành việc thu thuế hằng năm. Nhưng 
	quan tể tướng cho biết: &quot;Năm nay mùa màng hư hại, dân chúng đang chết đói, 
	họ không thể nào nộp thuế được&quot;.</span></em><span style="font-family: Arial; color: black">&nbsp;</span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 15.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<em><span style="font-family: Arial; color: black; font-style: normal">Nhưng 
	nhà vua vẫn một mực cho tiến hành việc thu thuế và yêu cầu quan tể tướng 
	dùng tất cả tiền thuế để sửa sang cung điện và nội thành. Quan tể tướng đi 
	một vòng xung quanh cung điện, nơi nào cũng có sự rạn nứt, nhưng sự rạn nứt 
	sâu xa hơn vẫn là sự bất mãn và ta thán của người dân.</span></em><span style="font-family: Arial; color: black">&nbsp;</span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 15.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<em><span style="font-family: Arial; color: black; font-style: normal">Thế 
	là, năm đó, thay vì tiến hành lệnh của vua, quan tể tướng đã cho người đi 
	khắp nơi và loan báo như sau: &quot;Năm nay, nhà vua miễn thuế cho tất cả mọi 
	người&quot;. Nghe thế, ai cũng vui mừng vỡ lở. Khắp nơi, tuy đói kém, ai ai cũng 
	làm tiệc ăn mừng.</span></em><span style="font-family: Arial; color: black">&nbsp;</span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 15.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<em><span style="font-family: Arial; color: black; font-style: normal">Trở 
	lại triều đình, quan tể tướng thông cáo với nhà vua rằng với số tiền thu 
	thuế được, ông đã cho làm những tu sửa cần thiết nhất.</span></em><span style="font-family: Arial; color: black">&nbsp;</span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 15.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<em><span style="font-family: Arial; color: black; font-style: normal">Ngày 
	hôm sau, quan tể tướng mời nhà vua và đoàn tùy tùng đi tham quan một vòng 
	xung quanh những nơi mà ông báo cáo đã được tu sửa. Vừa ra khỏi cung điện, 
	nhà vua đã được dân chúng tung hô vạn tuế không dứt lời. Nhìn đám đông vui 
	mừng phở lở, nhà vua mới quay sang quan tể tướng để hỏi lý do của ngày hội 
	này. Quan tể tướng mới giải thích như sau: &quot;Tâu bệ hạ, ngày lễ hôm nay được 
	tổ chức là để đánh dấu những tu sửa quan trọng trong cung điện. Trước khi 
	tiến hành việc thu thuế, hạ thần đã đi tham quan một vòng, hạ thần nhận thấy 
	rằng những rạn nứt đáng kể nhất không phải là những rạn nứt trên tường thành 
	của cung điện mà chính là trong lòng người dân. Người dân không thể vui mừng 
	được vì từ bao lâu nay, họ không còn thấy được lòng tốt nữa. Ðó là lý do đã 
	khiến hạ thần tuyên bố miễn thuế cho họ trong năm nay&quot;.</span></em><span style="font-family: Arial; color: black">&nbsp;</span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 15.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<em><span style="font-family: Arial; color: black; font-style: normal">Nghe 
	thế, nhà vua mới sực tỉnh lại và nhận ra thái độ keo kiệt hà khắc của ông. 
	Ông nhìn xuống đám đông dân chúng đang hân hoan vẫy chào, lòng ông cảm thấy 
	xúc động. Lần đầu tiên, người ta thấy nụ cười của vui tươi và yêu thương nở 
	trên môi ông.</span></em><span style="font-family: Arial; color: black">&nbsp;</span></p>
	<p style="text-align: right; text-indent: 15.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
	<hr>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<strong><span style="font-family: Arial; color: black">
	<a name="LỀ_LUẬT_VÀ_KHO_TÀNG_QUÍ_GIÁ_">LỀ LUẬT VÀ KHO TÀNG 
	QUÍ GIÁ </a> </span></strong></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span style="color:black">&nbsp;</span><span style="color: black">Có 
	một ông vua rất giàu nhưng chỉ có một người con gái duy nhất, vừa nhan sắc 
	lại vừa tài đức. Vì thế, nhà vua muốn gả công chúa cho một thanh niên đức 
	hạnh, biết yêu thương thương nàng và có thể kế vị vua sau này.</span></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span style="color: black">Lệnh vua được truyền đi và các 
	thanh niên thuộc hàng quí tộc, con nhà phú hộ lần lượt đến yết kiến vua, 
	nhưng tất cả đều bị từ chối, vì các thanh niên ấy đều là những người kiêu 
	căng, ham danh vọng và tiền bạc, quen thói nhàn hạ biếng nhác.<br>
	Sau cùng, nhà vua quyết định tìm cho công chúa một nhân công biết chịu khó 
	làm việc, ngay thật, hiền lành. Một hôm, nhà vua đi ngang qua một căn nhà 
	đang xây. Trong số các người thợ, có một thanh niên vừa ý nhà vua nhất. Ngài 
	đến gần hỏi chủ nhân của căn nhà thì được biết người thanh niên đó đang làm 
	việc không công để trả nợ cho cha. Nghe vậy, nhà vua động lòng thương và cảm 
	phục lòng hiếu thảo của thanh niên ấy, nên tình nguyện trả hết món nợ của 
	thân phụ anh và đưa anh về đền vua, nhưng không một lời phân trần gì với anh 
	cả.</span></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span style="color: black">Sáng hôm sau, người thanh niên 
	thợ hồ được sửa soạn chỉnh tề như một quận công vào chầu vua, ngài phán bảo 
	với anh:</span></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span style="color: black">- Ta nghe biết về ngươi và ta 
	muốn tặng công chúa làm vợ ngươi, nếu ngươi ưng thuận sẽ hạnh phúc cho 
	ngươi, nếu không ta sẽ ra lệnh giết ngươi. Chàng thanh niên bị dồn vào bước 
	đường cùng nên đành nhận lời. Chàng chỉ phân vân không biết tại sao nhà vua 
	lại cưỡng ép chàng lấy con gái của vua như vậy, phải chăng vì cô ta xấu xí, 
	tật nguyền.</span></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span style="color: black">Đến ngày lễ cưới, cả triều 
	đình vui mừng, tiệc tùng kéo dài cả một tuần lễ, duy chỉ có mình anh ta lo 
	lắng, áy náy, buồn phiền.</span></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span style="color: black">Sau mấy tháng trời chung sống 
	với công chúa, chàng thanh niên xin vua mở tiệc thiết đãi cả triều đình. Mọi 
	người ngạc nhiên hỏi:</span></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span style="color: black">- Tại sao hôm lễ cưới chàng 
	buồn rầu mà nay lại vui sướng như vậy.</span></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span style="color: black">Chàng đáp:</span></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span style="color: black">- Trước đây nhà vua cưỡng ép 
	tôi lấy công chúa làm vợ và còn đe dọa giết tôi nếu tôi từ chối, tôi nghi 
	ngờ mưu kế của vua. Nhưng sau những ngày chung sống với công chúa, tôi khám 
	phá ra nàng là cả một kho tàng quí giá mà nhà vua đã muốn ban tặng cho tôi 
	cách như không. Thật là một vinh dự cho tôi được nhận công chúa làm vợ.</span></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
	<hr>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><strong>
	<a name="Mối_tình_lạ_ở_Sa_Pa:_Chàng_trai_36_yêu_cụ_bà_80_">Mối tình lạ ở Sa Pa: Chàng trai 36 yêu cụ bà 80
	</a>
	</strong></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><strong><span style="color: black; font-weight: normal">
	Giàng A Linh, 36 tuổi, bên người yêu năm nay vừa tròn 80, bà Hạng Thị Sông.
	</span></strong></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><strong><span style="color: black; font-weight: normal">
	LÀO CAI </span></strong><span class="ctext"><span style="color: black">- Sa 
	Pa là địa danh nổi tiếng về du lịch của tỉnh Lào Cai, cách Hà Nội 370 km về 
	phía Bắc, vừa xuất hiện một câu chuyện tình vô cùng kỳ lạ khi một chàng trai 
	36 tuổi đem lòng yêu một cụ bà tuổi 80. </span></span></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span class="ctext"><span style="color: black">Bản tin 
	của VTC News cho hay, hai người này đều là người dân tộc Mông, tên đầy đủ 
	của chàng trai là Giàng A Linh, chính xác 36 tuổi, còn người yêu, mối tình 
	nồng cháy của anh là cụ bà Hạng Thị Sông, năm nay tròn 80 tuổi. </span>
	</span></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span class="ctext"><span style="color: black">Báo này 
	cho biết, ‘nhà Linh ở thôn Sử Pán, xã Hầu Thào, cách thị trấn Sapa nửa ngày 
	đi bộ, còn nhà người yêu ở xã Sa Pả, mất một ngày đi bộ mới tới nơi.’ </span>
	</span></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span class="ctext"><span style="color: black">VTC News 
	kể rằng mối tình của họ bị rất nhiều người ngăn cản và chàng trai 36 tuổi 
	này kể lại mối tình bằng những lời ‘đau khổ tan nát cõi lòng’. </span>
	</span></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span class="ctext"><span style="color: black">Theo lời 
	Linh kể với phóng viên VTC News, ‘hai người đã yêu nhau 6 năm nay và từ đó 
	đến nay, mối tình của họ không ngớt sóng gió. Cả họ hàng, gia tộc nhà Linh 
	phản đối, cả họ hàng, gia tộc, con cháu bà Sông cũng kiên quyết ngăn cản mối 
	tình thác lũ này’. </span></span></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span class="ctext"><span style="color: black">“Linh bấm 
	ngón tay và bảo, tổng số đã có 15 lần Linh đưa người tình về ra mắt họ hàng, 
	nhưng lần nào bố mẹ, anh em Linh cũng chửi mắng Linh thậm tệ. Linh buồn rầu: 
	‘Ta không thể hiểu được những người trong gia đình ta. Ta yêu Sông là tình 
	yêu trong sáng, yêu bằng cả trái tim, không vụ lợi gì. Chúng ta chẳng có lỗi 
	gì cả, vậy sao cứ ngăn cản chúng ta, hả trời ơi!’” </span></span></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span class="ctext"><span style="color: black">Người mà 
	Linh tức nhất là bố đẻ và các bác. Họ chửi rằng, Linh đã làm xấu mặt gia 
	đình vì yêu một bà già. Người Linh giận thứ nhì là mẹ đẻ Linh. Mỗi khi Linh 
	dẫn người yêu về, bà mẹ đẻ, ít hơn vợ Linh 10 tuổi lại nhảy lên như giẫm 
	phải bỏng: “Mày đui mày mù gì đâu mà sao lại rước bà già về hả? Mày định 
	rước nó về làm mẹ tao hả?” Xỉ vả chán chê rồi bà đuổi hai người yêu nhau ra 
	khỏi nhà, đóng sầm cửa lại. </span></span><span style="color: black"><br>
	<span class="ctext">Linh bảo, 15 lần đưa người tình về, thì 15 lần bị xỉ vả 
	như thế, khiến Linh mất hết can đảm, chịu đựng. Sự chịu đựng, nhẫn nhục của 
	con người chỉ có giới hạn. Bố mẹ, họ hàng mắng chửi Linh là chuyện bình 
	thường, nhưng xúc phạm người yêu của Linh thì đúng là không thể chấp nhận 
	được. </span></span></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span class="ctext"><span style="color: black">Mỗi lần bị 
	gia đình “bạn trai” hắt hủi, bà Sông lại rất buồn. Bà khóc ròng. Từng ấy 
	tuổi, nhưng mỗi khi khóc, nước mắt bà chan chứa, Linh thấm ướt mấy cái khăn 
	liền. Vẫn theo VTC News, phía gia đình bà Sông cũng phản đối quyết liệt 
	không kém. Biết rằng, con cái, gia đình không chấp nhận chàng rể tý tuổi, bà 
	Sông không thèm hỏi ý kiến nữa. Bà Sông đã ở tuổi bà, tuổi mẹ, có hỏi thì 
	hỏi người bề trên, mà người bề trên thì chết hết rồi, nên bà tự quyết được. 
	Ấy thế mà, thi thoảng đám con cháu lại kéo lên Sapa mắng bà sa sả, rồi tìm 
	đủ cách đe dọa, cấm Linh không được yêu bà nữa. Bình luận về mối tình này, 
	VTC News dẫn lời bà Giàng Thị Sử, chủ cửa hàng thổ cẩm ở chợ Sapa cười và 
	nói rằng, “Chuyện tình này vui lắm, hay lắm, khiến bọn già chúng ta xúc động 
	là đằng khác”. </span></span></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span class="ctext"><span style="color: black">Theo bà 
	Sử, đôi uyên ương này tay trong tay, như hình với bóng suốt ngày đêm, nên hễ 
	tìm thấy một người, thể nào cũng tìm thấy người kia.</span></span></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
	<hr>
	<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><strong><a name="Ba_chúc_con_đủ">Ba chúc con đủ</a></strong></font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng mình lại mất nhiều thời gian 
	của cuộc đời mình ở các sân bay đến thế. Tôi vừa thích lại vừa ghét việc đó 
	!?!!Tôi thích được ngắm nhiều người. Nhưng đó cũng là lý do tôi ghét: phải 
	nhìn mọi người &quot; chào &quot; và &quot; tạm biệt &quot;. Nó làm tôi xúc đông đến phát mệt.
	</font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Cho nên, mỗi khi gặp 1 thử thách trong cuộc sống, tôi vẫn 
	thường ra sân bay thành phố nhìn mọi người &quot;tạm biệt &quot;. Để tôi thấy rằng 
	mình vẫn hạnh phúc khi không phải nói lời chia tay với những người thân yêu 
	của mình. Nhìn mọi người cố níu kéo nhau, khóc... tôi cảm thấy mình còn rất 
	nhiều điều quý giá khác. Những gia đình, những người yêu nhau cuối cùng cũng 
	phải xa cách, nhìn họ sải rộng cánh tay để nắm tay nhau, cho đến khi chỉ còn 
	2 đầu ngón tay của 2 người chạm vào nhau... đó là những hình ảnh mãi mãi nằm 
	trong tâm trí tôi. </font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Và tôi cũng học được nhiều điều từ những giây phút &quot;tạm 
	biệt &quot; đấy. Có 1 lần, tôi nghe loáng thoáng tiếng 2 cha con đang bên nhau 
	trong những phút giây cuối cùng. Họ ôm nhau và người cha nói: &quot; Ba yêu con, 
	ba chúc con đủ &quot;.Rồi cô gái đáp lại: &quot; Con cũng yêu ba rất nhiều và chúc ba 
	đủ &quot;</font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Và cô gái quay đi, tôi thấy người cha cứ đứng nhìn theo, 
	thấy ông ấy muốn và cần khóc. Tôi lại gần, nhưng lại không muốn xen vào giây 
	phút riêng tư của ông ấy nên không nói gì. Bỗng ông quay lại chào tôi và:
	</font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">- Đã bao giờ anh nói lời tạm biệt với 1 người, và biết 
	rằng mãi mãi không gặp nữa ? </font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><br>
	+Xin ông cho tôi hỏi, có phải ông vừa vĩnh biệt với con gái ông ? Tại sao 
	vây ?</font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">-Tôi già rồi, mà con tôi sống cách tôi đến nửa vòng trái 
	đất -Người cha nói -Thực tế, tôi biết lần sau con tôi quay về đây nhưng lúc 
	đó có thể tôi đã mất. </font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">+Khi tạm biệt con gái ông, tôi nghe ông nói: &quot; Ba chúc 
	con đủ &quot;. Tôi có thể biết điều đó có ý nghĩa gì không ?</font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Người cha già mỉm cười: Đó là lời chúc gia truyền của gia 
	đình tôi, đã qua nhiều thế hệ rồi - Nói đoạn ông dừng lại, ngước nhìn lên 
	cao như thể cố nhớ lại từng chi tiết, và ông cười tươi hơn - Khi tôi nói: &quot; 
	Ba chúc con đủ &quot;, tôi muốn chúc con gái tôi có cuộc sống đủ những điều tốt 
	đẹp và duy trì được nó. </font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Rồi ông lẩm nhẩm đọc: &quot; Ba chúc con đủ ánh sáng mặt trời 
	để giữ cho tâm hồn con trong sáng. Ba chúc con đủ hạnh phúc để giữ cho tinh 
	thần con luôn sống. Ba chúc con đủ những nỗi đau để biết yêu quý cả những 
	niềm vui nhỏ nhất. Ba chúc con đủ những gì con muốn để con hài lòng. Ba chúc 
	con đủ mất mát để con yêu quý những gì con có. Và ba chúc con đủ lời chào để 
	có thể vược qua được lời &quot;tạm biệt &quot; cuối cùng. Ông khóc và quay lưng bưóc 
	đi. Tôi nói với theo &quot; Thưa ông, tôi chúc ông đủ &quot;</font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Và các bạn, khi các bạn đã đọc xong mẩu chuyện này, tôi 
	cũng chúc các bạn như vậy. Chúc chúng ta đủ. </font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
	<hr>
	<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span style="color: black; font-weight: 700">
	<a name="Tình_anh_em">Tình anh em</a></span></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-family: Arial; color: black">Trời hưng hửng. Một chút 
	sương bụi còn vương vất. Thập thò trước đôi cổng sắt cao nghệu nhà nuôi trẻ 
	mồ côi khép còn kín là hai đứa trẻ gầy còm, rách rưới. Thằng anh áng chừng 
	10 tuổi, mặt mày lơ láo, sợ sệt. Đứa em nhỏ, khoảng lên hai, đôi mắt lòa lồi 
	hẳn ra như hai viên bi mờ đục...</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black">Buổi sớm đường dốc cao, xe 
	qua vùn vụt. Không ai buồn liếc mắt nhìn quanh. Mặc thằng anh nghiêng ngóng, 
	quan sát, đứa em ngồi thụp xuống đất, ủ rũ như chú chó con khát sữa. Thỉnh 
	thoảng đứa em cất tiếng gọi:</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black">- Anh Hai ơi!</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black">Thằng anh trả lời bằng cái 
	hắng giọng. Biết có anh bên cạnh nó có vẻ an tâm.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black">- Vô đó được ăn no. Được uống 
	sữa, được ăn bánh kẹo. Đủ thứ hết - Anh nó dỗ - Nhớ không được khóc, người 
	ta đánh - thằng anh cẩn thận dặn thêm.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black">Đứa em nó cố níu lấy đôi chân 
	khẳng khiu của anh. Miệng méo xệch, thằng bé muốn khóc nhưng không dám. Giữa 
	hai đứa diễn ra cuộc giằng co thầm lặng.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black">- Biết có tao người ta không 
	nhận mày đâu, thằng anh dọa khẽ.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black">Chỉ còn sự sợ hãi trên khuôn 
	mặt non nớt của đứa bé sắp bị bỏ rơi - Thằng anh cương quyết gạt tay em:</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black">- Chừng nào nghe anh huýt sáo 
	thì bò vào, nghe chưa!<br>
	Dứt câu nó chạy vụt đi.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black">Hai tay chới với giữa khoảng 
	không, thằng em òa khóc. Đôi mắt lồ lộ trắng dã làm nó không biết thằng anh 
	chạy về hướng nào.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black">Xa xa bên kia đường, phía nhà 
	Thờ lớn thằng anh luẩn quẩn lượm bao ny-lon mà mắt vẫn hướng về cánh cổng 
	sắt. Thằng em vẫn còn ngồi đó, gào to, nức nở:</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black">-Anh Hai ơi! Anh Hai ơi!</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black">Không dám dừng tay, thằng anh 
	cố moi trong đống rác tìm vật gì bán được. Nó miên man nghĩ đến bà mẹ ốm đau 
	để cố quên đi tiếng khóc của đứa em bé bỏng. Nguyện ước duy nhất của mẹ là 
	anh em nó được vào nhà nuôi trẻ mồ côi, bà hy vọng ở đó chúng sẽ sung sướng 
	hơn . Ít ra chúng cũng có cơm ăn, áo mặc. Chúng sẽ được đi học, được dạy dỗ. 
	Lớn lên chúng sẽ có việc làm nuôi thân...</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black">Thằng anh không hiểu điều đó 
	đúng hay sai, nhưng vẫn làm theo ý mẹ. Phần nó chưa thể được. Để mẹ yên 
	lòng, trước mắt nó mang thằng em đi.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black">Giờ đây em nó đang ngồi dưới 
	đất, trước cổng nhà nuôi trẻ mồ côi, gào khóc gọi anh.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black">Cổng đã mở. Quên bẵng nhiệm 
	vụ huýt gió cho em vào, thằng anh vờ lom khom bên đống rác đã xới tung nhiều 
	lần. Chẳng còn gì trong đó, mặt quay đi nhưng mắt liếc lại. Nó nhìn thấy có 
	người từ trong đi ra. Em nó vẫn sờ soạng đôi tay tuyệt vọng bám vào thành 
	cổng gọi anh.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black">Không thể để họ nhìn thấy 
	mình. Đó là điều duy nhất thằng anh còn nghĩ được. Nó muốn bỏ chạy thật 
	nhanh, càng xa càng tốt.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black">Cùng lúc, tai nó như bùng vỡ 
	vì tiếng nức nở của đứa em tội nghiệp:</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black">-Anh Hai ơi! Anh Hai ơi!</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black">Thân nó như bị chẻ đôi. Một 
	nửa quay lại, một nửa bỏ trốn. Mắt nó nhìn thấy đứa em đang co rúm, run rẩy 
	trong tay người lạ. Thằng bé bỗng giẫy giụa, cuống cuồng. Nó không cần cơm, 
	không cần sữa, không cần cả bánh kẹo. Nó chỉ cần anh Hai, nó muốn được về 
	nhà.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black">-Anh cháu đâu? - Người ta 
	hỏi.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black">Bất ngờ thằng anh vụt lao 
	tới. Hổn hển, lơ láo. Bằng tất cả sức mạnh của tình thương, nó giật phắt đứa 
	em trong tay người lạ. Rồi nó bật khóc:</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black">-Em của cháu... Em của 
	cháu... Nó lắp bắp.<br>
	Người ta trả em nó lại cho nó.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black">-Ai bắt em mày đâu mà sợ. Đi 
	mà không lo coi em...<br>
	Mặc những lời trách, thằng anh xốc vội em lên vai. Thằng em cuống quýt bám 
	chặt cổ anh, đơi chân quắp ngang người, vẫn chưa hết thổn thức.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black">Mắt nhòa lệ, không kịp cảm 
	ơn, thằng anh lầm lũi bước. Lòng trĩu nặng, nó nghĩ đến mẹ và cơ hội vừa bỏ 
	lỡ. Buổi sáng, co ro trong manh chiếu rách, mẹ nó đã khóc nhìn nó dắt em ra 
	đi. Đúng là bà đã mong muốn điều đó, bởi không thể làm gì hơn được cho hai 
	đứa con côi cút.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black">&nbsp;Thế nhưng giờ đây, thốt 
	nhiên thằng anh tin rằng, bà sẽ vui mừng hơn nữa khi thấy chúng lại trở về.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
	<hr>
	<h1 align="justify" style="margin-left: 0; margin-right: 0; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black"><font size="3">
	<a name="Hãy_buộc_một_rải_băng_lên_cây_sồi_già">Hãy buộc một rải băng lên 
	cây sồi già</a></font></span></h1>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black">Nước Mỹ, năm 1972. Tại một 
	tỉnh vùng núi xa xôi, trong một thị trấn nhỏ vô danh, có một chàng trai bị 
	kết án tù. Cảnh sát đã chứng minh được rằng anh phạm tội và 3 năm tù là thời 
	gian vừa đủ để anh sửa chữa lại mọi chuyện. Nhưng Mary - người vợ sắp cưới 
	của chàng trai- thì không thể tin đều đó. Ngày mở phiên tòa, mặc cho chàng 
	trai không ngừng quay về phía sau tìm kiếm thì cô vẫn vắng mặt.</span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black">Trước khi lên chiếc xe dành 
	riêng cho các tù nhân, chàng trai nhờ chuyển cho Mary một lá thư rồi bước đi 
	ngay. Anh không kịp nhìn thấy Mary đang đứng khuất phía sau vừa khóc vừa nắm 
	chặt tờ giấy với những dòng ngắn ngủi: &quot;Anh biết rằng anh không xứng đáng 
	với tình yêu của em. Anh cũng không dám hy vọng em còn yêu anh sau những 
	chuyện này. Nhưng nếu em tha thứ cho anh , hãy buộc một dải ruy băng vàng 
	lên cây sồi già duy nhất ở quảng trường của thị trấn ngày anh trở về. Và nếu 
	không nhìn thấy dải ruy băng, anh sẽ ra đi mãi mãi và không bao giờ quấy rầy 
	em nữa.&quot; </span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black">Trong suốt 3 năm ngồi tù, dù 
	chàng trai có mong mỏi tin tức của Mary đến đâu thì cô vẫn bặt tin. Năm đầu 
	tiên, anh tự nhủ rằng có lẽ cô vẫn chưa thể quen được với việc chồng sắp 
	cưới là người phạm tội. Năm thứ 2, chàng trai nhờ người hỏi han tin tức và 
	chỉ nghe phong phanh rằng cô ấy đã đi xa , xa lắm và không biết khi nào mới 
	quay trở về. Đến những tháng cuối cùng trong tù, anh đã không còn nghĩ đến 
	những dải ruy băng vàng nữa, nhớ về cô gái anh yêu lại càng không thể. Đến 
	ngày ra tù, chàng trai quyết định nhảy lên chuyến xe bus đi thẳng ra thành 
	phố chứ không trở về đi ngang qua quảng trường như anh đã hẹn.<br>
	Nhưng rồi một chuyến xe, hai chuyến xe đã dừng lại rồi chạy tiếp mà chàng 
	trai vẫn chần chừ không leo lên. Mãi tới khi chuyến cuối cùng đã chạy qua, 
	anh mới lầm lũi đi bộ tới quảng trường. Lý trí bảo anh hãy đi theo hướng 
	ngược lại, nhưng tình yêu trong anh thì vẫn bắt anh hướng về phía trước.</span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black">Rồi 30 phút sau, người trong 
	thị trấn ngạc nhiên thấy một chàng trai khóc nức nở dưới tán sồi vàng rực 
	bởi hàng trăm dải ruy băng được buộc vào những nhánh sồi như lá vàng mùa 
	thu.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
	</td></tr><tr><td><p align="center"><a target="_top" href="http://tinmung.net/"><img border="0" src="../../_Images/LOGOtinmung-80.gif" width="80" height="48"></a></td></tr></table></body></html>

PHP File Manager